Chương 88 :Nhất long song phương


"Mmm..." Tạ Phinh Đình yêu kiều rên khẽ một tiếng, thể chất nàng tương đối mẫn cảm, mặc dù vẫn còn đang ở trong giấc mộng, nhưng khi ma thủ Diệp Vô Ưu tập kích ngọc nhũ đầy đặn của nàng, từ trong tiềm thức nàng vẫn rên lên.
Tiếng rên rỉ tiêu hồn thực cốt của Tạ Phinh Đình không khác gì một loại thuốc kích tình cực mạnh, lập tức khiến ngón tay Diệp Vô Ưu hoạt động tích cực hơn, hai tay hắn cùng hành động, đồng thời cởi bỏ y phục lưỡng nữ. Phiến khắc sau, hai thân thể ngọc ngà hoàn mĩ vô khuyết đã xuất hiện trước mắt Diệp Vô Ưu.
"A, tiểu dâm tặc, ngươi làm gì vậy?" Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng tỉnh lại, sau đó phát hiện mình toàn thân xích loã, càng làm nàng xấu hổ hơn là, bên cạnh nàng, đột nhiên cũng có một nữ nhân toàn thân xích loã, còn Diệp Vô Ưu chính đang cưỡi trên người nữ nhân này.
"Hảo tỷ tỷ, tỷ nói ta đang làm gì?" Diệp Vô Ưu cười hi hi, hắn thu hồi ma thủ đang ngược xuôi trên ngọc thể Tạ Phinh Đình, sau đó cúi đầu hôn lên cổ phấn của Triệu Thiên Tâm, song thủ cũng nhè nhẹ vuốt ve da thịt mềm mại nõn nà của Triệu Thiên Tâm.
"Hảo tỷ tỷ, đừng có nhắm mắt, nhớ phải xem đó!" Diệp Vô Ưu pháp hiện Tạ Phinh Đình nhắm mắt, ngẩng đầu lên cười hi hi nói.
"Ngươi, ngươi là tiểu dâm tặc, ta, ta không xem!" Tạ Phinh Đình vô cùng xấu hổ, bộ dạng hiện tại của nàng cũng đã đủ xấu hổ lắm rồi, đã thế còn muốn nàng xem cái loại việc này.
"Tỷ không xem thì thiệt thòi nha, đợi chút nữa Thiên Tâm tỷ tỷ cũng xem tỷ mà", song thủ Diệp Vô Ưu ốp lấy ngọc nhũ Triệu Thiên Tâm trong lòng bàn tay, bóp nhè nhẹ, còn Triệu Thiên Tâm rất phối hợp phát ra tiếng rên rỉ nhè nhẹ. Tiếng rên này làm trong lòng Tạ Phinh Đình dâng lên một cảm giác khác lạ, loại cảm giác này đột nhiên từ sâu trong lòng trỗi dậy rồi lan ra toàn thân.
Qua một lúc, Tạ Phinh Đình cuối cùng cũng he hé mắt, sau đó lại rất nhanh nhắm lại. Bởi vì nàng phát hiện Diệp Vô Ưu chính đang dán trên ngực Triệu Thiên Tâm, tham lam hôn lên ngọc nhũ nàng ta. Nàng một trận xấu hổ, lại một trận dị dạng, bởi vì nàng bất giác nhớ lại lúc Diệp Vô Ưu cũng làm thế với nàng.
"Tên tiểu dâm tặc này thật xấu xa!" Tạ Phinh Đình mắng thầm trong lòng. Nàng rất muốn nhẫn nhịn không nhìn, nhưng nghe tiếng rên rỉ phát ra từ miệng Triệu Thiên Tâm, nàng lại không nén được mở mắt ra, sau đó nhìn thấy Diệp Vô Ưu hôn lên từng phân từng phân da thịt trên cơ thể Triệu Thiên Tâm, nhìn thấy Triệu Thiên Tâm chầm chậm lắc lư thân thể yêu kiều, nhìn hai người quấn lấy nhau, sau đó nhìn Diệp Vô Ưu nâng cao cặp chân dài ngọc ngà của Triệu Thiên Tâm, tiến nhập vào thân thể Triệu Thiên Tâm.
"Tiểu dâm tặc thật thô lỗ!" Tạ Phinh Đình không kìm khẽ mắng. Không biết bắt đầu từ lúc nào, nàng tựa hồ đã bắt đầu thích ứng với góc độ người quan sát, xem Diệp Vô Ưu mạnh mẽ trùng kích trên người Triệu Thiên Tâm. Nghe tiếng rên rỉ tự hồ mang theo một tia thống khổ của Triệu Thiên Tâm, nàng không khỏi có chút đồng tình với Triệu Thiên Tâm, chỉ là, nàng tựa hồ quên rằng, lúc Diệp Vô Ưu ở trên thân thể nàng, dường như cũng như thế.
Lúc này, Diệp Vô Ưu gần như quên mất bên cạnh còn có Tạ Phinh Đình tồn tại, hắn toàn tâm toàn ý hưởng thụ ngọc thể phía dưới. Có thể bởi vì ngày mai phải li khai vì thế tối nay Triệu Thiên Tâm tỏ ra đặc biệt nhiệt tình, vứt bỏ tất cả trói buộc, cực lực nghênh tiếp hắn, làm cho Diệp Vô Ưu được hưởng thụ một loại thỏa mãn vô thượng.
"Tiểu sắc lang, ta, ta không xong rồi, ngươi tìm Phính Đình đi". Không biết qua bao lâu, trong phòng vang lên tiếng thở mệt nhọc của Triệu Thiên Tâm, trong thanh âm còn mang theo một loại cảm giác lười biếng cùng nhu mị khác thường, phát tán phong tình vạn chủng.
"A...", Tạ Phinh Đình yêu kiều hô lên một tiếng, lập tức che miệng, âm thanh của Triệu Thiên Tâm làm nàng sực tỉnh. Nàng lúc này mới phát hiện, mình tự nhiên vẫn xem màn kịch cuồng nhiệt của hai người, trong lúc bất tri bất giác, thân thể nàng đã sớm mềm mại nóng bức, khát vọng trong tâm cũng càng ngày càng cường liệt. Thậm chí nàng tự nhiên không để ý bắt đầu vuốt ve thân thể xích loã của mình. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Khi Tạ Phinh Đình phát hiện Diệp Vô Ưu quay đầu nhìn về phía nàng, nàng mới kinh hỉ, đột nhiên ngừng lại động tác của mình, gương mặt thanh tú nhất thời biến thành đỏ bừng. Lúc này, nàng lại nhắm mắt, không dám nhìn Diệp Vô Ưu. Chính tại lúc này, nàng cảm giác thân thể nặng nề, Diệp Vô Ưu đã ép lên trên thân thể yêu kiều của nàng.
"Phính Đình tỷ tỷ, có muốn không?", tay Diệp Vô Ưu nhè nhẹ lướt qua nhũ tiêm Tạ Phinh Đình, đồng thời ghé tai nàng khẽ hỏi.
Tạ Phinh Đình thân thể yêu kiều một trận run rẩy, lập tức cắn răng, nhắm mắt, liều mạng lắc đầu.
"Tử dâm tặc, ta, ta không có muốn!" Tạ Phinh Đình thầm nghĩ trong lòng, nhưng không dám mở miệng, bởi vì nàng sợ bản thân một khi mở miệng, liền phát ra tiếng rên rỉ.
"Tiểu sắc lang, ta giúp ngươi" Triệu Thiên Tâm đột nhiên cười nhẹ, bò qua, ngọc thủ đưa qua, hướng về Tạ Phinh Đình.
"A, không muốn..." Tạ Phinh Đình đột nhiên cảm nhận một cỗ cảm giác giống nhau gần như đồng thời từ mấy nơi truyền đến, những địa phương này, hiển nhiên đều là các địa điểm mẫn cảm trên cơ thể nàng.
"Tiểu sắc lang, ghi nhớ những chỗ này, mặc dì trên người nữ nhân các bộ vị mẫn cảm có chút bất đồng nhưng vẫn có những chỗ giống nhau, giống như mấy địa phương này, gần như trên thân mỗi nữ nhân đều rất mẫn cảm!" Triệu Thiên Tâm yêu kiều cười nhẹ, phút này, Tạ Phinh Đình có một loại cảm giác, nữ hài như tiên tử này, đơn giản giống như một ác ma vậy.
"Hảo tỷ tỷ của ta, cám ơn tỷ, ta sẽ báo đáp tỷ!" Diệp Vô Ưu cười nhẹ, cúi đầu hôn lên một điểm tinh hồng trước ngực Tạ Phinh Đình, còn hai tay bắt đầu chào hỏi mấy vị trí mà Triệu Thiên Tâm nói cho hắn.
Đáng thương cho Tạ Phinh Đình nguyên bản đã động tình rồi, hiện tại gần như tất cả các vị trí mẫn cảm trên cơ thể đều bị tập kích, sau một khắc, nàng liền hé mở đôi môi son, từ trong miệng bay ra tiếng rên nhỏ bé mà phách đãng nhân tâm.
Nhưng, làm Tạ Phinh Đình tức giận là, tên gia hoả Diệp Vô Ưu lại hỏi bên tai: "Phính Đình tỷ tỷ, đã muốn chưa?"
"Tử dâm tặc, ta, ta không....Mmm, muốn.... a!" Tạ Phinh Đình nói đứt quãng, ở giữa không chịu được phát ra một tiếng rên.
"Phính Đình tỷ tỷ, tỷ cuối cùng cũng nói muốn rồi!" Diệp Vô Ưu nhẹ nhàng tách hai chân ngọc nàng ra, sau đó song thủ khống chế hông nàng, nhẹ nhàng nói.
"Ta, ta không có nói... a ..." Tạ Phinh Đình đang phủ nhận, hạ thân đã bị dị vật xâm nhập, nháy mắt lấp đầy cái cảm giác hơi trống rỗng của nàng, còn nàng cũng rất phối hợp yêu kiều phát ra một tiếng rên dài.
Nhưng lúc này, Tạ Phinh Đình đã không khịp nói gì, trừ nghênh đón Diệp Vô Ưu từng đợt từng đợt trùng kích cường liệt, nàng đã vô pháp suy nghĩ bất kì vấn đề. Nàng như cũng chẳng biết rằng, biểu hiện lúc này của nàng, so với Triệu Thiên Tâm lúc trước càng phóng đãng hơn...
oOo
Lần đầu thử qua cảm giác nhất long song phượng, Diệp Vô Ưu tỏ ra đặc biệt cao hứng, nhưng Tạ Phinh Đình thân kiều thể nhược, rât nhanh liền không chịu được chinh phạt, mềm ra như một đám bùn, ngay khí lực để nói cũng không có. Diệp Vô Ưu còn chưa có thoả mãn, lại nhảy bổ lên người Triệu Thiên Tâm ......
Tối nay, Diệp Vô Ưu liên tục luân lưu chinh chiến trên cơ thể lưỡng nữ, đến tận khi hắn sức cùng lực kiệt, mới ôm thân thể xích lõa của lưỡng nữ đi vào giấc ngủ. Lúc này đã là sáng sớm ngày thứ hai rồi.
Tạ Phinh Đình nép sát vào lòng Diệp Vô Ưu say ngủ, còn Triệu Thiên Tâm lại lẳng lặng bò ra khỏi lòng Diệp Vô Ưu, sau đó mặc lại y phục, đi ra ngoài.
"Phu nhân dậy sớm!" Thất Thất tự hồ đã dậy từ sớm, nhìn thấy Triệu Thiên Tâm, liền cung kính hành lễ.
"Có chuyện gì?" thấy Thất Thất không ngừng nhìn vào bên trong, hình dạng muốn nói lại thôi, Triệu Thiên Tâm hơi nhíu mày hỏi.
"Phu nhân, là thế này, phủ tướng quân phái người đến tìm Phính Đình phu nhân, nói là có chuyện gấp" Thất Thất hơi do dự, nhẹ giọng nói.
"Ah? Có biết là chuyện gì không?" Triệu Thiên Tâm suy nghĩ rồi hỏi: "Phính Đình vừa mới ngủ, nếu không phải là chuyện cần nàng tự thân giải quyết, không cần phải đánh thức nàng".
"Nô tỳ cũng hỏi qua, kỳ thật, mục đích của phủ tướng quân dường như là muốn tìm Thiên Tâm phu nhân, bởi vì không biết bọn họ ở đâu biết được tin tức, nói người đang ở đây", Thất Thất nhỏ giọng nói.
"Tìm ta? Người tướng quân phủ còn ở đó không? Dẫn ta đi xem sao" Triệu Thiên Tâm cảm thấy hơi kinh ngạc, nàng cùng phủ tướng quân không hề có chút giao tình, trước đây cũng chưa từng gặp gỡ.
Rất nhanh, Triệu Thiên Tâm liền gặp mặt người do phủ tướng quân phái đến. Sau khi hỏi ra, nàng mới minh bạch, thực ra phủ tướng quân có việc cầu cứu nàng, nhi tử bảo bối Tạ Trường Phong của đại tướng quân Tạ Vân Đình, đang tốt lành đột nhiên biến thành kẻ ngốc, ngự y hoàng cung cũng không tìm ra nguyên nhân. Tạ Vân Đình lại biết được Thiên Y tiên tử đang ở tại Bách Hoa thành, hơn nữa tự hồ có quen biết muội muội bảo bối Tạ Phinh Đình, do đó mới phái người đến tìm Tạ Phinh Đình, hi vọng Tạ Phinh Đình ra mặt, mời Triệu Thiên Tâm đi xem bệnh cho Ta Trường Phong.
"Thế này đi, ngươi quay về trước, đợi ta đến". Cháu Tạ Phinh Đình xảy ra chuyện, Triệu Thiên Tâm quyết định đi xem sao. Nàng không có biết quan hệ giữa Tạ Trường Phong và Diệp Vô Ưu rất ác liệt, lúc này nàng đáp ứng, nói ra toàn là vì thể diện Diệp Vô Ưu.
Nghe Triệu Thiên Tâm nói thế, người tướng quân phủ dĩ nhiên hết sức vui mừng, sau khi thiên ân vạn tạ, cáo từ rời khỏi, vội quay về Tạ Vân Đình phục mệnh.
"Thiên Tâm tỷ tỷ, Thiên Tâm tỷ tỷ". Triệu Thiên Tâm đang thu thập một chút, chính đang chuẩn bị tới tướng quân phủ, Hàm Yên không biết từ đâu chạy đến, gọi nàng rất thân thiết.
"Sao thế?" Triệu Thiên Tâm ở Diệp phủ cũng đã một ngày, tự nhiên biết Hàm Yên, bất quá đối với nàng cũng không có cảm giác đặc biệt gì, không tốt, cũng không xấu.
"Thiên Tâm tỷ tỷ, tỷ muốn đi chữa bệnh cho Tạ Trường Phong?" Hàm Yên nhìn trái nhìn phải, sau đó nhỏ giọng hỏi.
"Có gì không đúng sao?" Triệu Thiên Tâm hơi nhíu mày, hỏi.
"Thiên Tâm tỷ tỷ, tỷ biết Tạ Trường Phong tại sao lại bién thành thằng ngốc không?" Hàm Yên hạ thấp giọng, gương mặt thần bí nói.
"Không biết" Triệu Thiên Tâm lắc đầu, nàng thật sự không biết.
"Muội nói cho tỷ, là Vô Ưu ca ca làm cho hắn thành như thế" Hàm Yên ghé sát bên tai Triệu Thiên Tâm, nói nhỏ: "Tỷ muốn bây giờ đi cứu tỉnh hắn, liền mang lại phiền hà cho Vô Ưu ca ca đó".
"Cái gì?" Triệu Thiên Tâm kinh ngạc, "Đáo để là chuyện gì, muội nhanh nói đi!"
Sau đó Hàm Yên liền nói sơ qua một loạt các sự tình đã xảy ra, đương nhiên, có những chuyện nàng cũng không rõ, nhưng nói chung, có thể xác định là, Tạ Trường Phong biến thành thằng ngốc, khẳng định là công lao Diệp Vô Ưu. Còn ân oán giữa Diệp Vô Ưu cùng Tạ Trường Phong, Hàm Yên cũng nói cho Triệu Thiên Tâm rõ.
Nói xong, Hàm Yên lại bổ sung: "Thiên Tâm tỷ tỷ, tỷ ngàn vạn lần đừng chữa trị khỏi hẳn cho hắn, tuy nhiên Vô Ưu ca ca không sợ Tạ Trường Phong, nhưng, ít phiền hà luôn tốt hơn mà!"
"Như thế a!" Triệu Thiên Tâm hơi trầm ngâm, nàng ban đầu bởi vì Tạ Trường Phong là cháu Tạ Phinh Đình, Tạ Phinh Đình cùng Diệp Vô Ưu quan hệ mật thiết, nàng mới chuẩn bị đi giúp Tạ Trường Phong. Chỉ là nàng không có nghĩ đến, Tạ Trường Phong cùng Diệp Vô Ưu lại có quan hệ ác liệt như thế, nàng còn đi giúp Tạ Trường Phong, không phải là đối địch với Diệp Vô Ưu sao?
Chỉ là, nàng đã đáp ứng người của tướng quân phủ, không đi như hẹn, thì ngại thất tín, đường đường Thiên Y tiên tử, thất tín với người, thường rất khó giải thích, suy nghĩ một lúc, cuối cùng nàng quyết định đi một chuyến.
"Yên tâm, trước hết ta đi tướng quân phủ xem sao, ta sẽ xử lý tốt chuyện này, không để cho Vô Ưu thêm phiền hà" Triệu Thiên Tâm nói với Hàm Yên xong, liền đi ra khỏi phòng.
Quyển IV

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #88


Báo Lỗi Truyện
Chương 88/194