Chương 77: Điều Tình


"Chúng ta bây giờ cũng đang làm chính sự mà." Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, hai tay bắt đầu có chút loạn động.
"Ngươi mà còn làm loạn, ta không để ý đến ngươi nữa!" Hoa Nguyệt Lan trừng mắt lườm Diệp Vô Ưu: "Đàng hoàng chút, không lộn xộn nữa. Ta hỏi ngươi, mấy ngày nay ngươi đã đi đâu, làm cái gì?"
"Luyện công thôi!" Diệp Vô Ưu, buông tạm một câu, hít một hơi rồi lại nói vẻ oán trách: "Công chúa lão bà, quần áo của nàng sao lại khó cởi thế này?"
"Tiểu sắc lang, ngươi tại sao không đi chết đi?" Hoa Nguyệt Lan vừa thẹn vừa giận. Hắn động chân động tay cả nửa buổi trên người nàng, đương nhiên là muốn cởi quần áo nàng, cởi không được cũng không chịu thua, lại còn dám trơ mặt ra hỏi nàng.
"Công chúa lão bà, nàng quả thật hung dữ! Nàng dữ như vậy, ngoài ta ra, trên đời còn ai dám yêu nàng nữa chứ!" Diệp Vô Ưu tiếp tục cúi đầu săm soi kết cấu y phục của Hoa Nguyệt Lan, trong lòng chỉ muốn xé nát y phục nàng. Nhưng mà ngẫm nghĩ lại, sau này hắn chung quy không thể lần nào cũng dùng loại biện pháp bạo lực này, cho nên, cũng phải tìm cách hiểu rõ ràng kết cấu của nó mà thôi.
"Thối lắm! Bổn Công chúa chẳng lẽ không có người lấy sao?" Hoa Nguyệt Lan bị Diệp Vô Ưu chọc giận quá rốt cục không nhịn được mà nói ra một câu thô tục.
"Trời! Công chúa lão bà, nàng tốt xấu gì cũng là một công chúa, không thể nói ra những lời thô tục như thế được." Diệp Vô Ưu vẻ mặt khoa trương nói.
"Ta thích vậy đấy, ngươi quản được sao?" Hoa Nguyệt Lan phẫn nộ: "Tiểu sắc lang, ngươi mấy ngày nay tu luyện công phu gì? Ngươi sử dụng cấm chế khắp trên người ta, ai đã dạy cho ngươi?"
"Công chúa lão bà, nàng cố tình tìm hiểu làm gì, không phải ta đã từng nói là ta có sư phụ sao?" Diệp Vô Ưu thuận miệng nói, sau đó a lên một tiếng, trong thanh âm mang theo vẻ ngạc nhiên: "Công chúa lão bà, kết cấu quần áo của nàng quả thật phức tạp. Cũng may ta là một thiên tài nên từ nay về sau không cần lo không cởi được nữa!"
Té ra tên tiểu tử này cuối cùng cũng tìm hiểu được cấu tạo quần áo của Hoa Nguyệt Lan, còn thành công cởi được khuy áo của nàng. Cùng với tiếng nói, một cánh tay của hắn đã xâm nhập vào nội y của Hoa Nguyệt Lan, rồi sau đó nhanh chóng lần tiến về hai ngọn đồi của nàng, qua một làn lụa mỏng, tấn công vào ngọn đồi thánh nữ.
"Tiểu sắc lang, ta thật sự tức giận rồi đấy!" Hoa Nguyệt Lan ngữ khí đầy vẻ tức giận "Ngươi còn làm vậy nữa, ta thề từ nay về sau không lý gì đến ngươi nữa!"
"Đừng... Ngàn vạn lần đừng làm thế! Công chúa lão bà, ta không dám nữa!" Diệp Vô Ưu nói nhanh. Tuy nói vậy nhưng bàn tay hắn vẫn để nguyên tại song nhũ của Hoa Nguyệt Lan, bất quá cũng chỉ dừng lại tại đó, không dám manh động nữa. Hắn thấy Hoa Nguyệt Lan đã thật sự giận dữ, nếu làm nàng bực tức, đối với hắn cũng không có lợi ích gì.
"Trước tiên ngươi hãy giải khai cấm chế cho ta !" Hoa Nguyệt Lan yêu kiều hừ một tiếng.
Diệp Vô Ưu hơi có chần chừ một chút, rồi cũng làm theo lời nàng, thu hồi hai tay, ngón tay điểm nhanh trên người Hoa Nguyệt Lan vài cái. Ngay lập tức, Hoa Nguyệt Lan cảm thấy chân khí trong kinh mạch hoàn toàn thông suốt.
"Đừng đến gần ta!" Hoa Nguyệt Lan trừng mắt lườm Diệp Vô Ưu, chìa tay đẩy hắn ra xa.
Diệp Vô Ưu xoay người, uyển chuyển thuận tay kéo nàng vào lòng ngực hắn. Lúc này, không còn là Diệp Vô Ưu ép vào người Hoa Nguyệt Lan nữa, mà là Hoa Nguyệt Lan nằm ở trong lòng hắn. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Công chúa lão bà, như thế này có được không?"Diệp Vô Ưu dáng vẻ ủy khuất hỏi.
"Ngươi nói là mấy ngày vừa rồi ngươi đi luyện công, nói như vậy, ngươi luôn ở chỗ của Lãnh Tâm m hả?" Biết không cho Diệp Vô Ưu vô lại này chiếm chút tiện nghi thì không được, Hoa Nguyệt Lan đành tùy ý cho hắn ôm nàng, bắt đầu đề cập vào việc chính.
"Đúng! À... Công chúa lão bà, nàng tìm ta rốt cuộc có việc gì vậy?" Diệp Vô Ưu nhất thời cũng không dám trêu chọc Hoa Nguyệt Lan, nhưng mà có thể ôm nàng nằm ở trên giường, cái cảm giác này cũng không phải là tệ.
"Ngươi ở chỗ của Lãnh Tâm m có từng nghe nói đến một nữ tử tên là Triệu Thiên Tâm không?" Hoa Nguyệt Lan nói ra mục đích chính. Nàng tìm Diệp Vô Ưu, vốn là muốn nghe tin tức của Triệu Thiên Tâm.
"Thiên Tâm tỷ tỷ hả, đương nhiên là ta đã gặp qua. Mấy ngày qua, ta cùng Thiên Tâm tỷ tỷ ở chung một chỗ mà!" Nhớ tới Triệu Thiên Tâm, trong lòng Diệp Vô Ưu không khỏi có chút hưng phấn, trong lúc bất tri bất giác, hai tay hắn đang ôm lấy Hoa Nguyệt Lan lại bắt đầu không yên phận.
"Cái gì? Ngươi cùng nàng ta ở chung một chỗ sao?" Hoa Nguyệt Tan lắp bắp đầy vẻ kinh hãi: "Cô ta bây giờ ở đâu?"
"Ở nhà ta!" Diệp Vô Ưu thuận miệng nói. Y phục của Hoa Nguyệt Lan vốn đã bị hắn cởi ra vẫn chưa chấn chỉnh lại, nay hắn thừa dịp nàng không chú ý, một cánh tay nhanh chóng dò xét, rồi sau đó trực tiếp đột phá nội y của nàng, xâm nhập hai ngọn nhũ phong nằm sâu bên trong.
Thân thể mềm mại của Hoa Nguyệt Lan khẽ run lên, động tác của Diệp Vô Ưu quá nhanh, đến lúc nàng cảm giác không bình thường, hai ngọc nhũ đã bị hắn hoàn toàn xâm chiếm.
"Tiểu sắc lang, ngươi không thể cho ta yên một lát được sao?" Hoa Nguyệt Lan nghiến răng tức giận nói.
"Công chúa lão bà! Nàng xinh đẹp như vậy, vóc dáng quyến rũ như vậy, lại còn tiếp cận sát vào ta như vậy, ta còn an phận thì đâu còn là nam nhân nữa?" Diệp Vô Ưu giọng nói đầy vẻ vô tội.
"Rõ ràng là ngươi đang ôm chặt ta mà!" Hoa Nguyệt Lan tức giận nói. Theo ý của hắn thì dường như nàng lại là người có lỗi.
"Được rồi, Công chúa lão bà, đừng tức giận mà. Nàng không phải là muốn biết tin tức của Thiên Tâm tỷ tỷ sao? Ta không những có thể nói cho nàng mà còn dẫn nàng đi gặp tỷ ấy nữa!" Diệp Vô Ưu vội vàng nói. Trong lúc nói chuyện, đôi tay hắn lại không hề yên phận, một tay vuốt ve ngọc nhũ mềm mại của Hoa Nguyệt Lan, một tay nhẹ tiến tới bờ mông căng tròn của nàng.
Hoa Nguyệt Lan có cảm giác thống hận chính bản thân mình. Nàng không biết bản thân có uống nhầm thuốc không mà rõ ràng tên sắc lang Diệp Vô Ưu này mỗi gặp, đều chiếm tiện nghi nàng, còn nàng thì lại cứ phải chủ động đi tìm hắn, mà lại biết chắc là hắn sẽ tiếp tục chiếm tiện nghi của mình. Hay là bởi vì lần đầu tiên gặp, đã cho hắn chiếm tiện nghi quá nhiều, nên bây giờ nghĩ là không sao chăng? Hoặc là, kỳ thật sâu trong nội tâm, nàng cũng có một loại khát vọng không tên?
Nhũ hoa lại truyền đến một cảm giác quen thuộc, cảm giác này khiến tim nàng đập mạnh, mặt nóng bừng. Cảm giác này giống như lần đầu tiên gặp mặt, hắn giúp nàng làm cái gọi là xoa bóp, đến chỗ nào, liền mang đến cảm giác khác thường đến chỗ ấy. Nàng hiểu Diệp Vô Ưu đang làm gì, nàng cũng hiểu là nữ nhân không nên để nam nhân làm như vậy, nhưng không biết vì cái gì mà lúc này nàng tuyệt không thể mở miệng ngăn cản được, mà mặc kệ những hành vi quá đáng của hắn.
Đột nhiên lúc này, tại cửa tẩm cung truyền lại: "Ti chức, Tạ Trường Phong cầu kiến Công chúa điện hạ!"
"Tên mặt trắng này đột nhiên lại đến đây làm gì chứ? Chỉ cần ngươi dám đến cản trở chuyện tốt của ta, ta không đánh cho ngươi bò xuống đất tìm răng, ta thề không là Diệp Vô Ưu." Nghe thấy giọng nói của Tạ Trường Phong, trong lòng Diệp Vô Ưu không khỏi tức giận.
"Tạ thống..." Hoa Nguyệt Lan vừa mở miệng nói hai chữ đã không thể nói tiếp. Diệp Vô Ưu đột nhiên xoay người nàng lại, lấy đôi môi lấp kín đôi môi của nàng.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/194