Chương 37: Tái Nhập Hoàng Cung


"Công tử, ta đến hầu hạ chàng nghỉ ngơi." Thất Thất nhẹ giọng nói.
Thất Thất sau khi thay đổi một thân xiêm áo màu trắng, đã bớt đi vài phần khí hồ mỵ, tăng thêm vài phần thanh nhã thuần khiết, nhìn thấy thuận mắt hơn nhiều. Tuy nhiên, thật đáng tiếc, lúc này Diệp Vô Ưu đối với nàng một điểm hứng thú cũng không có, hắn lúc này chỉ muốn chờ Yến Băng Cơ trở về.
"Ta không cần nàng hầu hạ!" Diệp Vô Ưu nói với vẻ hơi khó chịu. "Nàng về phòng mình nghỉ ngơi đi, đừng tới làm phiền ta."
"Vâng, công tử." Thất Thất thâm âm vẫn yêu kiều mỹ lệ như cũ, nàng thật rất nghe lời quay mình đi ra.
o0o
Hoa Nguyệt Lan vốn muốn đi đến ngự thư phòng để tìm phụ hoàng của nàng nhưng không ngờ giữa đường lại gặp Hoa Thừa Thiên.
"Hoàng muội, đã khuya rồi, muội còn đi đâu?" Hoa Thừa Thiên hỏi có chút ngạc nhiên.
"Muội tìm phụ hoàng để hỏi một ít việc." Hoa Nguyệt Lan thành thật trả lời. Nàng và Hoa Thừa Thiên quan hệ xưa nay không tệ.
"Phụ hoàng đang cùng hoàng huynh thương lượng sự tình. Huynh thấy muội không nên đến đó." Hoa Thừa Thiên trầm ngâm một chút rồi hỏi: "Muội muốn hỏi việc gì?"
"Thật ra, nếu hoàng huynh nguyện ý nói cho muội biết, muội cũng không cần đi tìm phụ hoàng." Hoa Nguyệt Lan nghĩ rồi nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ồ?" Hoa Thừa Thiên cảm thấy có chút kỳ quái. "Hoàng muội, tóm lại là chuyện gì?"
"Thật ra là sư tỷ muốn muội đi hỏi. Nàng ấy muốn biết, vì sao mọi người lại phái một hoa nữ đi theo bên người Diệp Vô Ưu?" Hoa Nguyệt Lan thấp giọng hỏi.
"Thì ra là việc này." Hoa Thừa Thiên vẻ mặt đang thư thái, ngay lập tức có chút vô lực nói: "Chỉ là…, việc này…, ta cũng không rõ. Là phụ hoàng đột nhiên đưa ra quyết định này."
"Sư tỷ đối với biện pháp này của chúng ta rất bất mãn." Hoa Nguyệt Lan nhẹ thở dài một hơi. "Muội thực không minh bạch phụ hoàng nghĩ gì. Chúng ta đưa hoa nữ ra nhằm mục đích gì, Vô Song cung biết rất rõ. Không phải việc này công khai nói với sư tỷ rằng phụ hoàng muốn giám sát Diệp Vô Ưu, thậm chí muốn khống chế hắn sao?"
"Hoàng muội, việc đã đến nước này, chúng ta nói thế nào cũng đều vô dụng. Bất quá, muội và Yến Băng Cơ quan hệ vẫn không tệ, muội tìm biện pháp khuyên giải nàng ta." Hoa Thừa Thiên cũng thở dài một hơi, có chút bất lực nói.
"Muội sẽ tận lực." Hoa Nguyệt Lan gật gật đầu. "Hoàng huynh, muội quay về tẩm cung trước."
o0o
Diệp Vô Ưu chờ đợi tại khách điếm rất lâu nhưng vẫn không thấy Yến Băng Cơ trở về. Cuối cùng không nhịn nổi liền chạy thẳng vào hoàng cung.
Lần này thị vệ gác cửa hoàng cung vẫn là hai người lần trước. Khi nhìn thấy Diệp Vô Ưu, bọn chúng trở nên rất khẩn trương, mở miệng muốn la to "thích khách". Bất quá, vừa mới mở miệng, Diệp Vô Ưu đã từ trong người lôi ra một miếng ngọc bội đưa tới trước mắt hai người. Tức thì, hai người liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
"Mau mở cổng, ta cần gặp công chúa các ngươi." Diệp Vô Ưu nói với vẻ mặt không nhẫn nại. Lần này có ngọc bội của Hoa Nguyệt Lan mở đường, hắn tự nhiên là chẳng cố kỵ gì.
Hai người này tự nhiên phải ngoan ngoãn mở cửa, Diệp Vô Ưu khoa chân lớn bước tiến vào, sau đó dễ dàng theo đường cũ đến bên ngoài tẩm cung Hoa Nguyệt Lan.
"Là ai?" Lần này Diệp Vô Ưu vừa bước tới bên ngoài tẩm cung, liền bị Hoa Nguyệt Lan phát hiện. Lần này, hắn không có được vận khí tốt như lần trước, đúng lúc gặp Hoa Nguyệt Lan tắm.
Trên thực tế, Hoa Nguyệt Lan cũng vừa mới tắm xong, chính đang chuẩn bị đi nghỉ. Có thể nói, Diệp Vô Ưu lần này vận khí không tốt. Hắn nếu đến sớm hơn một chút, có thể nhìn thấy Hoa Mộc Lan mộc dục. Nếu như thế, không chừng hắn có thể chiếm thêm không ít tiện nghi.
"Công chúa lão bà, là ta!" Diệp Vô Ưu vội vàng nói.
"Tiểu vô lại, ngươi làm thế nào đến được đây?" Hoa Nguyệt Lan nhìn thấy Diệp Vô Ưu, không nhịn được mày liễu nhíu lại. Nói thật ra, nàng hoàn toàn không muốn nhìn thấy hắn.
"Công chúa lão bà, ta nhớ nàng a!" Diệp Vô Ưu mặt nhỏ dãi nói. Hắn lách mình đến trước mặt Hoa Nguyệt Lan, mở rộng hai tay như muốn ôm chặt Hoa Nguyệt Lan vào lòng.
Chỉ đáng tiếc là, hắn lại ôm vào khoảng không. Hoa Nguyệt Lan sớm đã tránh sang một bên. Nàng trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu, không khách khí nói: "Tiểu vô lại, ta đã nói với ngươi, ta không phải vợ của ngươi, ngươi còn kêu loạn, cẩn thận ta cáo tố sư tỷ!"
Hoa Nguyệt Lan vừa nhắc đến Yến Băng Cơ, Diệp Vô Ưu cũng liền nhớ tới chính sự.
"Công chúa lão bà, Băng tỷ tỷ không có ở chỗ nàng sao?" Diệp Vô Ưu vội vàng hỏi, hắn tịnh không vì Hoa Nguyệt Lan cảnh cáo mà thay đổi cách nói. Không còn cách nào, hắn đã gọi quen miệng.
"Sư tỷ sớm đã đi rồi!", Hoa Nguyệt Lan phẫn nộ nói.
"Nàng không có về khách điếm!" Diệp Vô Ưu có chút nghi hoặc nói.
"Sư tỷ đương nhiên không về khách điếm. Tỷ ấy sớm đã rời Bách Hoa thành rồi!" Hoa Nguyệt Lan hừ một tiếng. "Tiểu vô lại, sư tỷ muốn ta nói với ngươi, nàng có việc phải ra đi trước."
"Cái gì? Băng tỷ tỷ… Băng tỷ tỷ đã rời Bách Hoa thành sao?" Nghe thấy tin này, Diệp Vô Ưu toàn thân chết đứng. Mãi lâu sau, hắn lẩm nhẩm tự hỏi "Nàng tại sao không nói cho ta biết?"
Diệp Vô Ưu hình dạng như ngây ngốc, chậm chạp lê bước hướng tới chiếc giường nhỏ của Hoa Nguyệt Lan, tới bên giường ngồi xuống, nhãn thần có chút đờ đẫn. Dường như việc Yến Băng Cơ đột nhiên ra đi gây cho hắn một sự đả kích rất lớn.
Nhìn thấy bộ dạng của Diệp Vô Ưu như vậy, Hoa Nguyệt Lan vốn chán ghét hắn cũng không ngăn nổi có chút mềm lòng. Lại nhớ rằng nàng đã đáp ứng Yến Băng Cơ sẽ chiếu cố tên vô lại này, liền bước lại gần Diệp Vô Ưu, nhẹ nhàng an ủi hắn: "Ngươi đừng như vậy, sư tỷ chỉ là có việc phải đi mà thôi. Qua vài ngày nữa, tỷ ấy sẽ trở lại tìm ngươi."
Diệp Vô Ưu cúi đầu, trầm mặc không nói. Sự an ủi của Hoa Nguyệt Lan, tựa hồ không mang lại một chút hiệu quả nào.
"Ai, tiểu vô lại, ngươi làm sao vậy?" Hoa Nguyệt Lan đặt mình ngồi xuống bên cạnh Diệp Vô Ưu, xem ra Hoa Nguyệt Lan nàng cũng quan tâm chăm sóc hắn lắm.
Diệp Vô Ưu cũng không có phản ứng gì. Hoa Nguyệt Lan có phần hơi bối rối, còn đang muốn lên tiếng, đột nhiên cảm giác vùng hông bị nắm lấy rồi cả người liền bị ôm chặt.
"Tiểu vô lại, ngươi làm gì vậy?" Hoa Nguyệt Lan tức giận không thôi, liền tránh khỏi vòng ôm của Diệp Vô Ưu, nhảy bật lên, trừng mắt nhìn Diệp Vô Ưu hỏi.
Ban đầu nàng cho rằng Diệp Vô Ưu chính là vì thương tâm quá độ, không ngờ được gã bỗng nhiên lợi dụng cơ hội này chiếm tiện nghi nàng. Nhìn bộ dạng Diệp Vô Ưu lúc này có giống đau khổ chút nào đâu? Không chỉ không đau khổ, mà còn trưng ra bộ dạng cười hi hi.
"Công chúa lão bà, ta thật đáng thương. Nàng cho ta ôm một cái không được à?" Vẻ mặt Diệp Vô Ưu biến đổi rất nhanh, lập tức chuyển thành một bộ dạng hết sức đáng thương.
Đáng tiếc là Hoa Nguyệt Lan không bị mắc lừa nữa. Nàng hừ một tiếng, không chút cảm tình nói: "Tiểu vô lại, ngươi không cần làm ra vẻ đáng thương với ta. Ta không thể tin tưởng ngươi, ngươi biến đi nhanh cho ta, bằng không ta quăng ngươi ra ngoài?"
"Công chúa lão bà, nàng đừng hung hãn như vậy được không? Ta thực rất đáng thương mà, Băng tỷ tỷ bỏ một mình ta ở chỗ này, không lý tới nữa, chẳng lẽ còn không phải rất đáng thương sao?" Diệp Vô Ưu giữ nguyên bộ dạng đáng thương đó. Không thể không thừa nhận, tên tiểu tử này giờ trông thật đáng thương. Hoa Nguyệt Lan dù biết rất rõ ràng hắn đang giả bộ, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của hắn, bỗng nhiên chịu không nổi có chút mềm lòng.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #37


Báo Lỗi Truyện
Chương 37/194