Chương 19: Tống Thượng Môn Đích Cân Ban


Yến Băng Cơ và Diệp Vô Ưu tịnh không cùng ở chung 1 gian phòng. Đương nhiên là bản thân Diệp Vô Ưu rất muốn nhưng đáng tiếc là Yến Băng Cơ không cho hắn cơ hội, bất lực, Diệp Vô Ưu đành phải ở một mình trong phòng, còn Yến Băng Cơ thì ở cùng với Hàm Mộng.
Bản thân Hàm Mộng là một trong lưỡng đại thị nữ, tính tình của Hàm Mộng thì không có yểu điệu cổ quái như Hàm Yên. Ngoại trừ những khi thường xuyên phối hợp với Hàm Yên quấy phá bên ngoài, còn những khi bình thường thì xem ra nàng cũng hiểu biết, so ra thì cũng dịu dàng, đích thị là một tỳ nữ giỏi. Chẳng giống như Hàm Yên, hoàn toàn không hiểu tỳ nữ là như thế nào, cứ làm như chính mình là một tiểu công chúa vậy.
Diệp Vô Ưu mới sáng sớm đã lê bước đi đến. Vốn hắn muốn đến phòng của Yến Băng Cơ để trêu hoa ghẹo nguyệt, chỉ là, vừa mới ra khỏi phòng đã đụng phải Hàm Yên và Mộ Dung Tiểu Tiểu.
"A! Tại sao ngươi đến đây?" Gặp lại Diệp Vô Ưu, Mộ Dung Tiểu Tiểu vẻ mặt rất hưng phấn, "Uy, Diệp Vô Ưu, ngươi theo ta làm người hầu thì có gì không tốt, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi hai trăm lượng bạc!"
"Không phải là bị gì chứ, mới sáng sớm đã đụng đầu phải con nha thần kinh này rồi!" Diệp Vô Ưu thở dài. Cảm tình đó với Mộ Dung Tiểu Tiểu bắt đầu từ lúc vô tình dính vào tiểu cô nương tự xưng Tiểu tiên nữ cứ muốn hắn làm người hầu ấy.
"Ai da! Tiểu Tiểu à, lần này đừng có quậy Vô Ưu ca ca nữa?" Hàm Yên nhanh tay nhẹ nhàng giữ Mộ Dung Tiểu Tiểu lại. "Không thể cho ngươi chọn ca ca ấy làm người hầu được đâu!"
"Như vậy à?" Mộ Dung Tiểu Tiểu vẻ mặt thất vọng nói. "Vậy cũng không sao, ta sẽ đi kiếm người hầu khác vậy."
"Đúng đó Tiểu Tiểu à, chúng ta cùng ra ngoài chơi đi!" Hàm Yên từ hồi sáng sớm đã cảm thấy có chút bất an, một tay kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu, một tay kéo theo luôn cả Diệp Vô Ưu. "Vô Ưu ca ca, ngươi cũng phải đi theo hộ tống ta!"
Ba người dung dăng dung dẻ tiêu sái rời khỏi khách điếm, Diệp Vô Ưu thoáng liếc lại phía sau thì thấy một bóng nhân ảnh quen quen đang ngồi ngay cửa khách điếm, đầu gục xuống dưới, tựa hồ như đang ngủ.
"Tiểu hoa si này như thế nào mà lại nằm ngủ ở đây?" Diệp Vô Ưu nghĩ thầm, người này không phải ai khác đích thị là Lam Tiểu Phong rồi, nghĩ một hồi rồi Diệp Vô Ưu đi về phía Lam Tiểu Phong gom hết sức lực hét mạnh vào tai một tiếng: "Tiểu hoa si, ra khỏi giường mau lên!"
"Á!" Lam Tiểu Phong nhảy dựng lên, thiếu chút nữa là nhảy văng ra khỏi nóc khách sạn, rồi mở to mắt nhìn xuống phía dưới liền hét váng lên: "Cứu mạng, té chết người!"
"Hi hi, Lam gia tiểu ca ca, người làm thế nào mà lại ngủ ở góc phố vậy? Người làm như vậy là không phải đâu nha, làm sao ta dám gả nha đầu ngốc yêu quý của ta cho một người không nhà không cửa như ngươi được!" Hàm Yên cười hì hì nhìn Lam Tiểu Phong, nũng nịu nói.
Nghe Hàm Yên nói những lời này, Lam Tiểu Phong vốn đang nhẹ nhàng hạ xuống bỗng tăng tốc lao mạnh xuống đất.
Lam Tiểu Phong tựa hồ như không cảm thấy đau đớn gì, nhanh chóng bò dậy chạy nhanh tới Hàm Yên hổn hển nói: "Tiểu tỷ tỷ à, đừng gả nha đầu ngốc cho ta nữa, tốt hơn ngươi hãy trả lại sính lễ cho ta đi!"
"Này, đương nhiên là…" Hàm Yên kéo dài thanh âm, nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn của Lam Tiểu Phong, liền nở nụ cười yêu mị dị thường. Thanh âm đột nhiên trở nên gian xảo vô cùng: "Đương nhiên là không được rồi, Lam gia tiểu ca ca à, người ta sẽ chờ ngươi đến rước nha đầu ngốc đi đấy nhá! Ngươi nhất định là nhanh chân đến cưới nha đầu ngốc đi đó!"
Lam Tiểu Phong đáng thương, bị Hàm Yên dùng nụ cười yêu mị làm cho điên đảo tâm thần, si ngốc gật đầu nói: "Được được, ta sẽ tới rước nha đâu ngốc!"
"Ha ha ha…" Diệp Vô Ưu ở bên cạnh không nhịn được cười ha hả. Mộ Dung Tiểu Tiểu thì không hiểu được chuyện gì xảy ra. Bất quá, nàng lại dùng một nhãn thần cổ quái đang nhìn về Lam Tiểu Phong, tựa hồ như đang nhìn thấy con mồi vậy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cuối cùng thì Lam Tiểu Phong cũng tỉnh lại, bây giờ có hối hận cũng không còn kịp nữa. Hắn chắng có biện pháp nào, trước mặt Hàm Yên, hắn chẳng chiếm được một chút tiện nghi nào cả.
"Có phải thực sự ta phải cưới một con thỏ trắng làm vợ không vậy trời?" Lam Tiểu Phong nhăn mặt cười khổ, tuy nói là Tiểu bạch thỏ đúng là đáng yêu, nhưng mà, không thể nào cưới về làm lão bà được a!
"Uy, Tiểu hoa si, ngươi sao lại nằm ngoài cửa vậy? Lẽ nào ngươi không còn nơi để ở sao?" Diệp Vô Ưu lên tiếng hỏi, đối với vấn đề này, hắn cũng có chút hứng thú
"Không phải, đương nhiên không phải, cái này… Diệp ca ca, ta ở lại đây là vì tiên tử tỷ tỷ, ta chấp nhận mình thua cuộc và quyết tâm sẽ theo làm người hầu cho tiên tử tỷ tỷ". Lam Tiểu Phong vẻ mặt xiểm nịnh Diệp Vô Ưu: "Diệp ca ca, ngươi yên tâm, ta không thể đụng chạm đến thê tử của bằng hữu được, ta nhất định sẽ không có chủ ý làm tiên tử tỷ tỷ phải tổn thương, nếu ngươi không để tâm thì cho ta làm người hầu của ngươi luôn cũng không sao!"
Diệp Vô Ưu nhướng mày nhìn Lam Tiểu Phong, phát hiện ra tên tiểu tử này có vẻ mặt rất thành khẩn, không biết rốt cuộc hắn có chủ ý quỷ quái gì nữa.
"Ồ, ta biết rồi, Tiểu hoa si, ngươi có phải là không có tiền? Ngươi nghĩ rằng đi theo chúng ta thì sẽ được cùng ăn cùng uống có phải không?" Diệp Vô Ưu trong đầu lóe lên ý nghĩ, ánh mắt hung ác liếc nhìn Lam Tiểu Phong: "Ta nói cho ngươi biết, Băng tỷ tỷ không muốn có người hầu đâu, ngươi mà còn lẽo đẽo đi theo chúng ta thì ta sẽ bán ngươi vào kĩ viện đấy!"
"Tỷ tỷ, tỷ tỷ, nam nhân mà cũng có thể bán vào kỹ viện được sao?" Mộ Dung Tiểu Tiểu níu tay Hàm Yên tò mò hỏi.
"Hì hì, Tiểu Tiểu à, tỷ tỷ này nói cho ngươi biết, cũng có vài kỹ viện có nam nhân nữa đó." Hàm Yên nghé sát tai Mộ Dung Tiểu Tiểu nói, chỉ là, nàng cố ý nói hơi lớn.
"Diệp ca ca, chúng ta tốt xấu gì cũng là quân tử, ngàn vạn lần không thể làm như vậy với người ta được." Lam Tiểu Phong nghe Hàm Yên nói vậy sắc mặt chợt trắng bệch. "Cho dù tiên tử tỷ tỷ không muốn có người hầu thì ngươi cũng muốn có người hầu mà, ngươi nghĩ coi, nếu ngươi có người hầu thì ngươi sẽ được tự do đi chơi mà!"
"Ui, ngươi theo ta làm người hầu có phải tốt hơn không, Tiểu tiên nữ ta cũng có tiền chứ bộ." Không có Diệp Vô Ưu nói chuyện cùng, Mộ Dung Tiểu Tiểu vừa la lớn vừa đi đến, nha đầu đang tìm kiếm người hầu cận cho mình, vốn nàng ta rất thích Diệp Vô Ưu nhưng đáng tiếc là Diệp Vô Ưu không màng tới, không còn cách nào khác, chỉ còn cách đi theo sau năn nỉ hắn thôi. Nay có được Lam Tiểu Phong cũng làm cho nàng tạm hài lòng.
"Thực là có nhiều tiền à."Lam Tiểu Phong hai mắt sáng ngời
"Tỷ tỷ à, cho hắn theo làm người hầu có được không vậy?" Mộ Dung Tiểu Tiểu kéo kéo tay Hàm Yên, không biết tối hôm qua Hàm Yên bị trúng yêu pháp gì mà bây giờ Mộ Dung Tiểu Tiểu chỉ cần hơi thích là nàng cũng dễ dàng đồng ý theo ngay.
"Cũng được, Lam ca ca, từ nay về sau ngươi sẽ theo làm người hầu của Tiểu Tiểu, hì hì, là người hầu của Tiểu Tiểu nè, cũng là người hầu của ta nữa, và cũng là người hầu của Vô Ưu ca ca, ngươi làm ăn cũng phát đạt dữ a!" Hàm Yên cười hì hì nói.
"A!" Nghe Hàm Yên nói vậy vẻ mặt vốn có chút hưng phấn của Lam Tiểu Phong đồng thời trở nên biến sắc. "Tiểu tỷ tỷ à, nhưng không thể không làm người hầu sao?"
"Hi hi, đương nhiên là không thể, ngươi chẳng phải vừa mới khăng khăng muốn Vô Ưu ca ca làm người hầu của ngươi sao?" Hàm Yên cười hì hì: "Lam tiểu ca ca, bội ước thì không được đâu nhé."

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #19


Báo Lỗi Truyện
Chương 19/194