Chương 18: Hỉ Hoan Đảo Loạn Đích Nha Đầu


Chiều hôm đó, Vô Hoa Lâu xảy ra vài việc không nhỏ không lớn. Một là có người ở Vô Hoa Lâu phóng hỏa, bất quá thật sự không có thứ gì bị cháy. Một việc khác là có vài khách nhân của Vô Hoa Lâu đúng lúc đang chuẩn bị lên giường, phát hiện trên giường đột nhiên xuất hiện bò cạp rắn rết, lập tức chạy thẳng ra bên ngoài không màng cả việc quần áo xốc xếch, trên mặt vẫn còn lộ rõ nét kinh hoàng.
Cuối cùng trước lúc hoàng hôn mọi sự đã yên ổn trở lại. Nhạn nương lạnh lùng nhìn Vô Hoa Lâu, trong lòng vô cùng bực bội, nàng tuy biết là có kẻ làm loạn, nhưng lại không biết kẻ đó là ai.
Một bóng đen vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng Nhạn nương. Nàng bất ngờ quay lại, liền sắc mặt nhợt nhạt, cúi người lạy.
"Thuộc hạ tham kiến tam công tử!" Nhạn nương thanh âm chậm rãi có chút run rẩy, dường như có chút sợ sệt.
"Đứng dậy đi." Tam công tử giọng khàn khàn ra lệnh.
"Thuộc hạ đáng chết!" Nhạn nương hoàn toàn không dám đứng dậy.
"Không cần phải lo lắng, sự tình ngày hôm nay ngươi đã xử lí rất tốt, ta không trách ngươi đâu." Tam công tử nhẹ giọng nói.
"Tạ tam công tử khoan dung đại lượng!" Nhạn nương cuối cùng có thể thở phào.
"Con trai bảo bối của Diệp Phi Phàm trốn khỏi nhà, chuyện này không nhỏ." Tam công tử nhạt giọng nói, "Lại còn có nha đầu Khiếu Hàm Yên kia, tựa hồ như có quan hệ với Ma Tông. Bất luận Diệp Phi Phàm hay là Ma Tông, dây vào đều không phải là chuyện tốt, cho nên, hôm nay ngươi đã làm rất tốt."
Ma Tông cũng là một trong thập đại môn phái tu tiên, là đại biểu được tà phái công nhận, họ vì phương pháp tu luyện có đặc thù nên không được chánh đạo chấp nhận, vì thế tại Vân Mộng Đại Lục có không ít kẻ địch. Bất quá Ma Tông thực lực quả thật cũng mạnh phi thường, xếp hàng thứ tư trong số mười phái tu tiên, hơn nữa người của Ma Tông hành sự bất chấp thủ đoạn nên bình thường không có ai dám chủ động quấy rầy họ. Có thể nói, Ma Tông và các môn phái tu tiên chánh đạo, cơ bản ở thế nước sông không phạm nước giếng.
"Thuộc hạ hiểu rồi, đa tạ tam công tử." Nhạn nương cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng.
"Chỉ là, không rõ Diệp Phi Phàm có quan hệ gì với Ma Tông không? Xem xét lại vấn đề, quan hệ giữa Vô Song Cung và Ma Tông không tốt, nhưng nha đầu Khiếu Hàm Yên đó và nhi tử bảo bối của Diệp Phi Phàm rõ ràng là có quan hệ mật thiết, việc này ngươi nên chú ý một chút." Tam công tử chậm rãi nói, rồi từ từ thong thả nói tiếp: "Nhạn nương, ngươi hãy âm thầm điều tra, nhưng không được làm kinh động tới đối phương."
"Dạ, thuộc hạ tuân mệnh." Nhạn nương vội vàng đáp. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Tốt lắm, ta phải đi rồi. Nhớ kĩ! Tạm thời cố gắng đừng rước thêm địch nhân, đặc biệt là loại cường địch như Vô Song Cung, hiểu chưa?" Tam công tử nhạt giọng nói.
"Thuộc hạ đã rõ rồi."
Hàm Yên tung tăng nhảy nhót rời khỏi Vô Hoa Lâu, nhưng vừa đi vài bước đã bị cản lại.
"Ai, ngươi tại sao lại chắn đường của ta?" Hàm Yên nhìn thiếu nữ toàn thân phục sức một màu đỏ như lửa đứng đối diện bất mãn hỏi.
"Có phải là ngươi phóng hỏa không?" Thiếu nữ đó vẻ mặt tò mò nhìn Hàm Yên.
"Hì hì, phóng hỏa quả là thú vị!" Hàm Yên cười hì hì nói.
"Có thật là thú vị không?" Thiếu nữ đó tựa hồ có chút không tin tưởng.
"Không tin thì ngươi thử đi!" Hàm Yên cười hì hì, "Ai, ta muốn về rồi, ngươi nếu muốn phóng hỏa thì tự mình làm đi!"
"Hay là chúng ta cùng đi đi?" Thiếu nữ đó hăm hở muốn thử.
"Không đi đâu, từ nay về sau không đi nữa!" Hàm Yên thật tình không có hứng thú, nói xong tiếp tục tung tăng nhảy nhót về hướng khách điếm.
Bây giờ đã là nửa đêm, ở khách điếm đại đa số mọi người đã đi ngủ, Hàm Yên không đi từ đại môn, thân hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng nhảy qua, rồi nhẹ nhàng đi vào, chỉ là, nàng lập tức phát hiện ở phía sau dường như có tiếng gì đó, quay đầu lại nhìn, không khỏi hiện lên một chút bất mãn hét lên: "Á, ngươi đi theo ta làm gì?"
"Đi phóng hỏa đốt nhà!" Hồng y thiếu nữ vẻ mặt hưng phấn nói.
"Phóng cái đầu ngươi ấy!" Hàm Yên trừng mắt liếc một cái, "Ui, ta không phải nói hôm nay không được phóng hỏa sao? Ta hiện ở đây, ngươi mà dám phóng hỏa chỗ này, ta không để ngươi yên đâu!"
"Ta cũng ở đây mà, hôm nay không phóng gì đâu. Ngươi cũng sống ở đây, ngày mai ta tới tìm ngươi chơi vậy." Hồng y thiếu nữ vẻ mặt có chút thất vọng nói, bất quá nghĩ xong vẻ mặt lại hưng phấn trở lại.
"Ta không thể đi chơi với ngươi được. Ta một mình tự tại như thế, không muốn mang theo một gánh nặng." Hàm Yên không chừa cho nàng tí thể diện nào. Một lát sau, đảo mắt vòng vòng, Hàm Yên lại nói tiếp: "Bất quá nếu ngươi muốn theo ta thì gọi ta một tiếng tỷ tỷ, lúc ta ra ngoài chơi sẽ mang ngươi theo."
"Tỷ tỷ!" Hàm Yên vừa nói xong, hồng y nữ hài đã thốt lên cực lẹ, đến lúc này, Hàm Yên muốn thu hồi lời nói của mình cũng không còn cơ hội nữa.
"Ai dà, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?" Hàm Yên không thể ngờ nữ hài lại có thể sảng khoái đến vậy, sửng sốt trợn mắt hỏi.
"Mười bốn, à không, mười lăm tuổi rồi chứ!" Nữ hài trả lời rất nhanh.
"Ngừng, nhìn hình dạng ngươi như thế tám phần là mười bốn tuổi rồi, quả là vậy rồi, ngươi nhỏ hơn ta hai tuổi!" Hàm Yên có chút bất mãn, bất quá nghĩ lại từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên được người ta gọi một tiếng tỷ tỷ, cũng thấy có chút buồn cười, "Cũng tốt, từ này về sau ngươi đi theo ta giết người phóng hỏa trộm gà giết chó!"
"Hay quá hay quá, đa tạ tỷ tỷ!" Nữ hài tỏ vẻ hưng phấn dị thường, "À, tỷ tỷ, muội tên là Mộ Dung Tiểu Tiểu, tỷ tên là gì?"
"Ta tên Hàm Yên, hì hì, ta nhìn ngươi thấy cũng khá nhanh nhẹn, giờ ta đưa ngươi đi xem hí kịch." Hàm Yên cười hì hì nói, rồi kéo cánh tay nhỏ nhắn của Mộ Dung Tiểu Tiểu chạy về chỗ trọ.
Hàm Yên trực tiếp chạy tới trước phòng Yến Băng Cơ, sau đó dán tai lên cửa, thấy Mộ Dung Tiểu Tiểu chu môi vẻ muốn nói chuyện, Hàm Yên đã nhanh chóng xuỵt nhẹ một tiếng ngăn cản nàng.
"Kì quái, Vô Ưu ca ca không qua đêm trong phòng của Băng tỷ tỷ sao?" Nghe ngóng cả nửa ngày vẫn không thấy có động tĩnh gì, Hàm Yên trong lòng không chịu bỏ qua, nhè nhẹ bò tới cửa sổ bên kia, khe khẽ mở cửa sổ ra, đúng lúc muốn nhìn vào trong thì thấy thân thể nhẹ bỗng, cả người bị nâng lên kéo vào.
"A, Băng tỷ tỷ, tỷ cũng chưa ngủ à?" Hàm Yên không quay đầu lại cũng biết là Yến Băng Cơ đến, liền nhanh chóng nói cản lại.
"Còn ngươi sao chưa đi về ngủ đi?" Yến Băng Cơ trừng mắt liếc Hàm Yên một cái.
"Ta lập tức đi đây. Đúng rồi, Băng tỷ tỷ, ta vừa nhận được một muội muội!" Hàm Yên cười hi hi, hướng về phía Mộ Dung Tiểu Tiểu vẫy vẫy cánh tay nhỏ, "Tiểu Tiểu, nhanh chóng đến đây gọi Băng tỷ tỷ nào."
"Băng tỷ tỷ!" Mộ Dung Tiểu Tiểu lộ ra dáng vẻ lém lỉnh khôn ngoan, "Muội tên là Mộ Dung Tiểu Tiểu, Băng tỷ tỷ, tỷ thật là đẹp a!"
Yến Băng Cơ khẽ mỉm cười, chất giọng mềm mại cất lên: "Tốt lắm, Hàm Yên, ngươi đưa Tiểu Tiểu về nghỉ ngơi trước, có chuyện gì thì ngày mai nói tiếp."
Lần này, Hàm Yên tỏ ra rất nghe lời, nhanh chóng kéo Mộ Dung Tiểu Tiểu rời khỏi, ngay cả kế hoạch dòm lén Yến Băng Cơ và Diệp Vô Ưu cũng bỏ qua luôn.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/194