Chương 160: Xảo ngộ song mĩ


"Ta đối phó bọn họ thế nào đây? Ta đánh không lại bọn họ, Vân La thì lại không giúp ta, tỷ giúp ta nhé?" Khóe miệng Diệp Vô Ưu lộ vẻ giận dỗi, nhưng gã cũng nhận lấy bức địa đồ.
"Ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào? Muốn ta phối chế CY cho ngươi ư? Ngươi đừng có mà mơ!" Triệu Thiên Tâm trừng mắt nhìn gã. "Ta sao có thể để ngươi sử dụng biện pháp đó hủy hoại nữ tử chứ."
"Không nhất định phải cần CY mà!" Diệp Vô Ưu lẩm bẩm. "Dược chất như mi-hun cũng được rồi!"
"Cũng không có!" Triệu Thiên Tâm kiêu kì nguýt gã. "Ta không thể giúp ngươi làm việc đó. Tóm lại, ngươi tự đi mà tìm biện pháp!"
"Tự tìm biện pháp thì tự tìm biện pháp!" Diệp Vô Ưu tỏ ra bất cần, nếu như không đủ năng lực đối địch, còn có thể dùng đầu óc mà. Đương nhiên, dùng đầu óc như thế nào, lúc này gã cũng chưa hề có chút ý tưởng nào.
Nghĩ vậy, Diệp Vô Ưu bèn kéo Tống Loan đi ra ngoài: "Loan tỷ, chúng ta ra ngoài đi dạo nha!"
"Ừm!" Tống Loan giờ đây đã rất nghe lời, giống như bộ dạng của một tiểu thê tử ôn thuận.
oOo
Diệp Vô Ưu nắm ngọc thủ Tống Loan, đi lại trong Phiêu Hương thành, ánh mắt đảo qua đảo lại, giống như đang tìm kiếm mục tiêu nào đó.
"A, Loan tỷ, tỷ nói xem phải làm thế nào bây giờ? Ta tìm cả nửa ngày chẳng thấy bóng dáng một cao thủ nào. Tình hình này thì căn bản không thể tìm được người bổ sung chân khí cho pháp bảo của ta rồi!" Diệp Vô Ưu chán nản thở dài. Thực ra, gã ra ngoài là muốn tìm kẻ oan gia.
."Ngươi tìm kiếm như vậy đương nhiên là không thành rồi. Ngươi phải để người ta chủ động tìm đến trước cửa mới được." Tống Loan khẽ cười: "Ta thấy, ngươi chỉ cần truyền tin tức ra, nói ngươi sẽ tiến hành tu tiên bình giám cho miễn phí người ở đây, ta nghĩ, như vậy có thể ngươi sẽ ngẫu nhiên có nhiều người biết đến và hơn nữa, ta cho rằng, có thể còn có người tới tìm người để bình giám.".
"Cũng được, Loan tỷ, tỷ thật là thông minh!" Diệp Vô Ưu nghĩ một lát rồi gật đầu nói. Như vậy trong khi ta chưa có biện pháp nào thì có lẽ phải để người ta tự động tìm đến trước cửa thôi. Chỉ là ngẫm lại lần trước gã bình giám cho bao nhiêu người mới có thể tích lũy được một ít chân khí, sử dụng được hai lần thì hết. Lần này không biết phải tìm bao nhiêu người mới có thể tích lũy được chân khí như vậy?
Diệp Vô Ưu nhanh chóng liền trình bày nỗi lo lắng của mình. Tống Loan nghĩ ngợi, có chút bất lực, lắc đầu nói: "Hiện tại dường như không có cách nào giải quyết vấn đề này. Có khả năng là vì mọi người tu vi đều quá thấp, bình giám một lần tất nhiên tích lũy không được nhiều chân khí. Đợi sau này mọi người tu vi đều cao hơn khi đó hiệu quả sẽ khác đi."
"Có thể, nhưng tại Phiêu Hương thành này, chỉ sợ không có nhiều cao thủ a!" Diệp Vô Ưu lầm bầm. "Ngẫm lại vẫn là Vân La lợi hại nhất, nhưng ta không thể sử dụng chân khí của nàng, thật là phiền phức a!"
"Có thể vẫn còn có cao thủ, chỉ là ngươi chưa phát hiện ra được thôi." Tống Loan an ủi gã nói. Trên thực tế, nàng đối với chỗ này cũng không quen thuộc, thậm chí với Diệp Vô Ưu cũng chưa quen thuộc hẳn, tự nhiên là càng không biết được Phiêu Hương thành có tồn tại cao thủ hay không.
"Phải rồi, ta sao lại có thể quên mất bọn họ nhỉ!" Linh quang trong não Diệp Vô Ưu chợt động: "Bọn họ khả năng đều là cao thủ. Nếu bọn họ hợp lại, chỉ sợ không kém Vân La bao nhiêu!"
"Bọn họ là ai?" Tống Loan có chút mê hoặc hỏi.
"Thì là Tô Tố Tố và tám chị em đồng thai đó!" Diệp Vô Ưu đáp nhanh. "Bọn họ đều rất lợi hại, hơn nữa, bọn họ chưa hề trải qua bình giám. Ta quyết định rồi, bây giờ hãy đi tìm bọn họ. Ta là tu tiên bình giám giả, chủ động tìm bọn họ yêu cầu tiến hành tu tiên bình giám, lý do thật là quang minh chính đại, bọn họ nhất định là không có khả năng bắt ta làm gì đó!"
"Vậy có được không? Lần trước Tô Tố Tố muốn bắt ngươi, bây giờ ngươi lại đến, chẳng phải là đến trước cửa cho bọn họ bắt sao?" Tống Loan khẽ giật mình, vội vàng hỏi.
"Cũng có thể, cái này thật quá nguy hiểm." Diệp Vô Ưu cũng có chút lo lắng. "Như vậy đi, chúng ta về khách điếm trước, sau đó rủ Vân La đi cùng chúng ta. Có Vân La ở bên cạnh canh chừng, bọn họ có thể không dám làm loạn."
"n!" Tống Loan gật đầu, với thân thủ của Hoa Vân La, có nàng bảo giá ở bên cạnh, chắc là sẽ không có vấn đề gì. Chỉ có điều nàng vẫn còn có chút lo ngại, hỏi: "Cũng được, nhưng vạn nhất Vân La tỷ không đi thì sao?"
"Yên tâm đi, Vân La đối với ta rất tốt. Cùng lắm ta là năn nỉ, tỷ ấy nhất định sẽ đi cùng." Diệp Vô Ưu vẫn có tín tâm rất cao, chẳng chút lo ngại nói.
oOo
Hoa Vân La quả nhiên đáp ứng yêu cầu của Diệp Vô Ưu, bất quá nàng cũng thanh minh trước, trừ phi bọn Tô Tố Tố động thủ trước, bằng không nàng sẽ không động thủ giúp gã bắt người. Nhưng hôm nay Diệp Vô Ưu căn bản là không muốn đi bắt người, tự nhiên là đáp ứng liền.
Giang Thiên Thiên cũng nhất định đòi phải được đi theo. Hắn cũng đồng ý vì đây không phải là đi đàm tình thuyết ái, mang theo thêm một tiểu nữ hài cũng chẳng có vấn đề gì. Hơn nữa, tiểu nữ hài này còn là một cao thủ, có nàng ở bên cạnh là có thêm một phần an toàn.
Tống Loan tự nhiên cũng phải đi theo, bởi vì nàng phải ở bên cạnh lúc pháp bảo hấp thu chân khí để sau đó quan sát biến hóa của pháp bảo. Bởi vì nàng tin rằng, chân khí bên trong pháp bảo có chút ảnh hưởng với sắc màu, nhưng thay đổi thế nào thì Diệp Vô Ưu không có cách nào thấy được và cũng chỉ có nhân tài có dạng nhãn lực siêu cường như Tống Loan mới có khả năng phát hiện sự khác biệt.
"Ca ca, chúng ta đi đâu đây?" Giang Thiên Thiên nhảy nhót tung tăng tung tẩy bên cạnh Diệp Vô Ưu, yêu kiều hỏi.
"Tuyết Vân am!". Diệp Vô Ưu tiện miệng đáp.
"Tuyết Vân am là chỗ nào vậy?" Giang Thiên Thiên hiếu kì hỏi.
"Một tòa am ni cô ở!" Diệp Vô Ưu đáp nhát gừng.
"Ni cô am? Ca ca, huynh muốn trở thành ni cô sao?" Giang Vấn Thiên vặn vẹo hỏi làm cho Diệp Vô Ưu tức muốn thổ huyết.
"Ngươi mới phải thành ni cô!" Diệp Vô Ưu không khách khí nói. "Thiên Thiên, ngươi nhớ kĩ cho ta, ta là nam nhân, nếu muốn xuất gia, thì phải làm hòa thượng, không phải làm ni cô!"
"Úy, biết rồi ca ca!" Giang Thiên Thiên cười hi hi nói. "Nhưng mà, ca ca, muội nghĩ huynh làm ni cô cũng có thể được mà. Huynh cạo tóc đi, sau đó nói huynh là ni cô, người khác nhất định sẽ tin ngay!"
"Không được nói vậy nữa!" Diệp Vô Ưu giận dữ trừng mắt nhìn Giang Thiên Thiên: "Nói nữa cẩn thận ta đánh ngươi đó!"
"Hi hi, muội chẳng sợ, Vân La tỷ tỷ sẽ bạo vệ muội!" Giang Thiên Thiên lè lưỡi tinh quái, sau đó chạy đến bên cạnh Hoa Vân La.
Diệp Vô Ưu tức bực chỉ còn biết nghiến răng, đối với tiểu nha đầu này một điểm biện pháp đối phó cũng không có.
"Đợi khi ngươi lớn lên, ta sẽ khiến ngươi biết thế nào gọi là nam nhân!" Diệp Vô Ưu giận dữ thầm nghĩ.
"Ồ, bọn họ sao lại cũng tới đây?" đột nhiên Hoa Vân La có chút ngạc nhiên nói.
"Ai đến?" Diệp Vô Ưu thắc mắc hỏi
."Ngươi nhìn xem!" Hoa Vân La chỉ về một phía, thuận theo ngọc chỉ của nàng có một tòa tửu lâu, ở cửa sổ trên tầng hai có hai nữ tử mĩ lệ đang ngồi. Mặc dù chỉ có thể nhìn sơ được khuôn mặt bọn họ, song Diệp Vô Ưu cũng chỉ cần nhìn thoáng qua liền nhận ra hai người đó.
Hai người đó thật chẳng phải người lạ, tự nhiên là Vọng Nguyệt các Các chủ Lâm Thanh Diệp và đồ đệ bảo bối của nàng, Vọng Nguyệt tiên tử Lâm Lộng Nguyệt bài danh đệ nhị trong Vân Mộng thập tiên tử.
"Ồ, bọn họ không về Vọng Nguyệt đế quốc, lại chạy đến Phiêu Hương thành làm gì?" Diệp Vô Ưu có chút kì quái, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chúng ta có nên đến chào hỏi một câu không?"
"Ngươi thân với bọn họ lắm à?" Hoa Vân La tựa cười mà không phải cười nhìn Diệp Vô Ưu
"Lâm Lộng Nguyệt thì có chút rắc rối, trước đây luôn tìm ta gây rắc rối, có điều, sư phụ nàng Lâm Thanh Diệp cũng không tệ, so với Lâm Lộng Nguyện còn hay hơn." Diệp Vô Ưu lại dương dương nói: "Coi như nhìn thấy Lâm Thanh Diệp, chúng ta qua đó chào hỏi nha!"
"Tiểu sắc lang, ta thấy ngươi là coi trọng mĩ nữ thì đúng hơn?" Hoa Vân La yêu kiều hừ một tiếng. "Đi thôi, tới xem xem, ta cũng muốn biết bọn họ tới đây làm gì."
oOo
"Sư phụ, chúng ta tới đây là để tìm ai ạ?" Lâm Lộng Nguyện có vẻ như không thật cao hứng. Lâm Thanh Diệp tới giờ vẫn không chịu nói cho nàng rõ đến đây để làm gì.
"Sau khi gặp được người ta, ta sẽ giới thiệu với con, bởi vì, ta hiện tại cũng không biết tới lúc đó sẽ gặp mặt ai." Lâm Thanh Diệp lắc đầu, có chút bất lực trả lời.
"Sao cơ? Sư phụ người cũng không biết là sẽ cùng ai gặp mặt ư?" Lâm Lộng Nguyệt giật mình ngạc nhiên, tựa hồ có chút không thể tin nổi.
"Ta từng giao tín vật cho một người và đã đáp ứng là sau này là ai mang tín vật đến tìm ta, ta đều nhất định sẽ giúp người đó hoàn thành một việc. Bây giờ, có người mang tín vật đến yêu cầu chúng ta đến đây, tuy nhiên, ta giờ đây cũng không biết chính xác là ai có tín vật." Lâm Thanh Diệp nhẹ nhàng giải thích, đang còn muốn nói thêm, đột nhiên thấp giọng nói: "Có người quen đến đó!"
"Lâm Các chủ, mới chỉ mười ngày không gặp, nàng dường như càng xinh đẹp hơn!" Tên tiểu tử Diệp Vô Ưu này quả thật phóng túng. Gã và Lâm Thanh Diệp tựa hồ còn chưa có thân quen tới mức có thể cợt nhả nàng như vậy.
"Diệp Vô Ưu, ngươi đối với sư phụ ta hãy khách khí một chút đi!" Lâm Lộng Nguyệt quay phắt mình, trừng mắt giận dữ nhìn Diệp Vô Ưu, yêu kiều quát lên.
"Ai, ta nói Lâm tiểu mĩ nhân hay, Lâm đại mĩ nhân còn không có ý kiến, ngươi lại muốn nổi giận là sao?" Diệp Vô Ưu cười hi hi nói.
"Cái gì mà Lâm đại mĩ nhân Lâm tiểu mĩ nhân, ngươi nói nhăng nói cuội gì vậy?" Lâm Lộng Nguyệt có chút tức giận nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Rất đơn giản à, Lâm các chủ tức là Lâm đại mĩ nhân, ngươi đương nhiên tức là Lâm gia tiểu mĩ nhân. Chẳng nhẽ ngươi lại muốn lớn hơn sư phụ ngươi hay sao?" Diệp Vô Ưu cười hi hi nói, nói xong gã quét mắt lên song phong của nàng, lẩm bẩm tự nói một câu: "Bất quá, của ngươi tựa hồ quả thật còn lớn hơn của sư phụ ngươi nữa!"
"Ngươi…" Lâm Lộng Nguyệt khuôn mặt đỏ hồng, tựa hồ muốn phát tác, nhưng lúc này, Lâm Thanh Diệp đã nhẹ nhàng kéo nàng lại.
"Diệp công tử, thật không ngờ lại gặp được các người ở đây." Lâm Thanh Diệp cười khẽ, tiến lên phía trước nói.
"Chính là vì chúng ta có duyên mà!" Diệp Vô Ưu cười hi hi. Tên tiểu tử này rất không ưa Lâm Lộng Nguyệt nên mới đến trêu trọc sư phụ nàng. Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất cũng là Lâm Thanh Diệp cao ráo xinh đẹp, xứng đáng để gã trêu hoa ghẹo nguyệt.
"Đúng vậy, quả thật là có duyên" Lâm Thanh Diệp than nhẹ, sắc mặt cũng phơn phớt hồng.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #160


Báo Lỗi Truyện
Chương 160/194