Chương 159: Xuân phong nhất độ


Tống Loan mặc dù hơi xấu hổ, nhưng cũng rất cẩn thận ghi nhớ khẩu quyết song tu. Không thể không nói rằng định lực của Tống Loan quả là đáng nể. Diệp Vô Ưu một mặt vừa truyền khẩu quyết, một mặt song thủ cũng không quên du ngoạn khắp nơi trên thân thể nàng. Cơ thể nàng chưa từng bị nam nhân sờ soạng, nay không biết đã bị gã mân mê cả trước lẫn sau bao nhiêu lần, hỏa dục bùng lên như ngọn lửa bất kham. Vậy mà, dưới tình huống nước sôi lửa bỏng như vậy, nàng vẫn cứng cỏi ghi nhớ được khẩu quyết song tu.
Y sam trên mình nàng sớm đã cùng thân thể nàng phân li, thân hình xích lõa tuyệt đẹp bộc lộ hoàn toàn trong mắt Diệp Vô Ưu. Cặp chân ngọc thon dài mĩ diệu mang lại lực dụ hoặc kinh nhân, khiến song thủ Diệp Vô Ưu du tẩu lên lên xuống xuống cặp giò nàng không ngừng, lộ vẻ thích thú không ngừng được.
"Ta… ta… ghi nhớ được rồi." Tống Loan thẹn thùng nói. Mặc dù nàng đã sớm có sự chuẩn bị về tâm lý nhưng lúc này vừa xấu hổ vừa có vài phần khẩn trương. Rốt cuộc, nàng cũng chưa từng bao giờ trải qua việc này.
."Loan tỷ, tỷ ghi nhớ cái gì?" Diệp Vô Ưu muốn chọc ghẹo nàng, một mặt ve vuốt cặp đùi phong mãn mượt mà của nàng, một mặt cười hi hi hỏi.
"Là… là… cái đó!" Tống Loan cảm thấy thẹn thùng khó có thể nói ra hai chữ song tu.
"Cái đó là cái gì?" Diệp Vô Ưu mặc dù biết tỏng tòng tong vẫn cố hỏi tiếp.
"Thì là song tu!" Tống Loan xấu hổ quá hóa liều, đột nhiên quay mình kiều mị trả lời, sau đó, nàng ôm chặt lấy cánh tay Diệp Vô Ưu, dụng lực cắn mạnh một cái.
"Ái, đau!" Diệp Vô Ưu đau đớn kêu lên "Loan tỷ, tỷ dùng tay chú kiếm, chứ không phải dùng miệng à nha!"
"Vậy ta lại dùng tay!" Tống Loan bị Diệp Vô Ưu đùa cợt, tức khí thực sự, vừa nói xong, nàng liền véo mạnh một cái vào mạng sườn Diệp Vô Ưu. Diệp Vô Ưu hớp vội một hơi không khí. Tống Loan làm gì chẳng biết rằng nam nhân này dù sao cũng sẽ trở thành trượng phu yêu quí của nàng, vì thế cũng không dùng lực quá mạnh chứ. Nguồn: http://truyenyy.com
Diệp Vô Ưu lại không hiểu rằng Tống Loan đã hạ thủ lưu tình. Thân là Chú kiếm sư, lực đạo trên tay tự nhiên là rất mạnh. Nàng mặc dù đã giảm bớt lực đạo nhưng cũng đủ khiến Diệp Vô Ưu lĩnh đủ.
"Loan tỷ, tỷ muốn mưu sát thân phu a!" Diệp Vô Ưu đột ngột vùng dậy kéo nàng ôm chặt vào người, sau đó nhanh chóng cởi sạch toàn bộ y phục trên người. Lúc trước chọc ghẹo nàng nửa ngày trời, mặc dù khiến Tống Loan bị kích thích hết mức, nhưng bản thân gã cũng không tránh khỏi bị dục hỏa thiêu đốt, giờ đây Tống Loan đã ghi nhỡ kỹ khẩu quyết song tu, gã dĩ nhiên không thể nhẫn nại được nữa.
Tách rộng cặp đùi Tống Loan ra để thực hành song tu, gã đem kiên đĩnh cứng ngắc tiến nhập vào trong vùng đất xử nữ non mềm thanh nhã của nàng, trùng phá lớp chướng ngại mong manh, cùng nàng hoàn toàn hòa hai thân thể làm một. Gã nhẹ nhàng nhấp nhô chiến đấu một hồi, một trận cảm giác sảng khoái dị thường liên tục truyền khắp toàn thân.
"Không, đau quá!" Tống Loan khẽ nhăn mày liễu, khẽ khàng phát ra âm thanh rên rỉ.
"Loan tỷ, đây là để báo ứng tỷ cấu ta lúc trước ha!" Diệp Vô Ưu cười hi hi. "Tỷ làm ta đau, ta cũng làm tỷ đau!"
Không cho Tống Loan một cơ hội đáp lời, Diệp Vô Ưu dứt lời liền hôn lên đôi môi nàng, bắt đầu triển khai vận hành pháp quyết song tu. Chân khí từ thể nội gã tiến nhập vào trong cơ thể Tống Loan, sau đó quay trở lại, tuần hoàn từng vòng từng vòng, cho đến sau khi gã cảm thấy gần xong, gã rốt cuộc cũng không cách nào ngăn cản niềm dục vọng đang bành trước không ngừng, rên lên một tiếng, song thủ ôm lấy phong đồn Tống Loan nâng lên, bắt đầu mạnh mẽ tấn công ngọc thể của nàng.
"A…" Diệp Vô Ưu đột nhiên gia tăng tốc lực tối đa, khiến Tống Loan phát ra tiếng rên rỉ trong vô thức.
Tiếng rên rỉ đầy vẻ phóng đãng của Tống Loan lọt ra khỏi phòng nàng truyền ra ngoài lọt vào tai một người. Người đó hiển nhiên là Hàm Yên.
"Vô Ưu ca ca lại làm chuyện đó rồi!" Trong lòng Hàm Yên hơn bất mãn. "Hừ, không lí đến huynh nữa!"
Nói thì nói vậy nhưng trong lòng Hàm Yên cũng có chút mất mát, nhất là từ khi Diệp Vô Ưu gặp Lãnh Tâm m. Sau đó trên người nàng phát sinh rất nhiều biến hóa, Hàm Yên không thể tiếp tục hí lộng Diệp Vô Ưu như trước. Hơn nữa, giờ đây bên mình Diệp Vô Ưu mĩ nữ như mây, trong mối quan hệ giữa Hàm Yên và Diệp Vô Ưu vô hình trung đã không còn tự nhiên thân mật như trước. Trong lòng Hàm Yên cuối cùng có cảm giác như là ban đầu có cái gì đó thuộc về nàng nhưng sau đó tựa hồ đã bị người khác cướp mất.
"Không được, ta phải giành lại Vô Ưu ca ca!" Hàm Yên thầm nói, nhìn về phía căn phòng đó, sau đó chuyển mình nhanh chóng lướt đi.
Một đêm phong lưu đến tận trước lúc rạng sáng mới phân khai. Diệp Vô Ưu tận hưởng diễm phúc đang say sưa ngủ đầy vẻ thỏa mãn. Nhìn nam nhân đang ngáy o o bên cạnh, Tống Loan khẽ thở dài, thật không biết là tại vì cảm khái cho việc thất thân hay là vì chuyện gì khác mà than thở.
oOo
Chỉ đến lúc rạng sáng Triệu Thiên Tâm mới trở về khách điếm. Nhưng ngay bên ngoài khách điếm nàng đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Khất Cái?" Triệu Thiên Tâm khẽ giật mình. Lúc này mới nhớ lại, Khất Cái đã khẳng định rằng muộn nhất là đến rạng sáng hôm nay sẽ mang tin tức đến cho nàng. Chỉ bởi vì Diệp Vô Ưu đã bình an trở về cho nên nàng gần như đã quên mất chuyện này.
Tuy nhiên khi mà Khất Cái đã đến đây, nói không chừng hắn biết thêm gì đó. Nghĩ tới đây, nàng liền vội vã đưa Khất Cái đến phòng nàng.
"Triệu tiên tử, ta biết Diệp công tử đã trở về, bất quá, ta có tin tức liên quan đến Tô Tố Tố bây giờ, không biết nàng có cần không?" Vừa vào phòng, Khất Cái đã rất nhanh thấp giọng hỏi Triệu Thiên Tâm.
"Đương nhiên là cần, thật làm phiền ngươi quá!" Triệu Thiên Tâm vội vã nói.
"Là thế này, Triệu tiên tử, ban đầu ta đã tìm kiếm nơi ở của Tô Tố Tố, sau đó bởi vì phát hiện Triệu tiên tử cũng đã biết chỗ đó ở đâu cho nên hôm qua không đến báo lại cho Triệu tiên tử nữa. Sau đó Triệu tiên tử cùng các bằng hữu cứu được Diệp công tử đem về ta cũng đã biết. Nhưng mà sau đó, ta vẫn tiếp tục phái người theo dõi động tĩnh của bọn người Tô Tố Tố. Cuối cùng ta đã phát hiện ra nơi hạ lạc mới của bọn họ." Khất Cái trầm giọng. "Ta có đem theo đây một bức địa đồ, Triệu tiên tử nàng hãy xem đi!"
.Khất Cái đưa bức địa đồ cho Triệu Thiên Tâm, sau đó chỉ vào một điểm được đánh dấu đỏ nói: "Đây là nơi Tô Tố Tố đặt chân đến đầu tiên, gọi là Tuyết Vân am, là một tòa ni cô am rất thanh vắng. Trong Tuyết Vân am bình thường chỉ có hai ni cô một già một trẻ ở đó, cũng không mấy khi có hương khói. Rất ít người chú ý đến nơi này cho nên rất ít người biết đó chính là một cứ điểm của Tố y môn".
"Hiểu rồi, đa tạ ngươi." Triệu Thiên Tâm gật đầu, bức địa đồ này rõ ràng là rất có giá trị. Mặc dù nàng tịnh không nghĩ tới việc nhúng tay vào cuộc đấu tranh tranh quyền trong Phiêu Tuyết hoàng thất nhưng trước hành vi của Tô Tố Tố đã cho thấy rõ, Diệp Vô Ưu cũng đã bị lôi cuối vào trong cuộc tranh giành này. Vì Diệp Vô Ưu nàng cũng đã coi Tô Tố Tố như địch thủ.
"Chỉ cần giúp ích được cho Triệu tiên tử, Khất Cái đã rất sung sướng rồi." Khất Cái cung kính nói: "Triệu tiên tử, ta xin cáo từ trước, nếu như còn có điều gì cần phân phó, lúc nào cũng có thể tới tìm ta. Chỉ cần Khất Cái có khả năng, dù có phải trải qua nước sôi lửa bỏng cũng không từ chối!"
"Từ từ đi nhé." Triệu Thiên Tâm tiễn Khất Cái ra khỏi cửa, đợi đến sau khi thân hình hắn đi khuất hẳn, nàng liền nhắm hướng phòng Diệp Vô Ưu đi tới.
Đương nhiên là Triệu Thiên Tâm chỉ thấy một căn phòng trống, bởi vì lúc này Diệp Vô Ưu vẫn còn đang ở trên giường Tống Loan.
Lúc Triệu Thiên Tâm xô cửa phòng Tống Loan, Tống Loan cũng đã rời khỏi giường nhưng Diệp Vô Ưu vẫn còn nằm trên giường ngáy pho pho.
"Kính chào Triệu tiên tử!" Nhìn thấy Triệu Thiên Tâm, trên mặt Tống Loan hiện ra một chút thiếu tự nhiên.
Thân là nhất đại thần y, Triệu Thiên Tâm vừa nhìn là thấy ngay Tống Loan không còn là xử nữ, cũng nhanh chóng hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì. Bất quá, nàng đối với việc này cũng chẳng có cảm giác gì. Không phải là vì không biết ăn giấm chua, chỉ là vì nàng hiểu rằng nếu như nàng luôn có cảm giác ăn phải giấm chua, chẳng biết có thể sống với hũ giấm được bao lâu cho nên tốt nhất là không nên để trong lòng.
"Tên tiểu sắc lang có ở đây không?" Triệu Thiên Tâm hời hợt hỏi, lại còn cố hỏi điều mà mình đã biết rõ. Bởi vì, trên thực tế nàng chỉ cần nhìn thoáng vào bên trong là đủ để phát hiện thấy Diệp Vô Ưu đang nằm ở trên giường.
"Hắn… hắn ở đây." sắc mặt Tống Loan bừng đỏ, hơi lo lắng, nhưng ngay sau đó lại nghĩ: "Ta sợ cô cái gì chứ? Mọi người đều như nhau, đều là dạng vô danh vô phận thôi!"
Nghĩ như thế, Tống Loan thật nhanh lại khôi phục vẻ tự nhiên, nhìn thấy Triệu Thiên Tâm tiến lại gần giường liền cũng đi theo.
"Uy, tiểu sắc lang, đừng có ngủ lười biếng như vậy chứ, mau rời khỏi giường!" Triệu Thiên Tâm trực tiếp kéo Diệp Vô Ưu dậy, chẳng quản tới việc trên mình gã còn không có một mảnh y phục.
Trông thấy bộ dạng xích lõa toàn thân đó của Diệp Vô Ưu, khuôn mặt Tống Loan không cầm được phát hồng, sau đó liếc nhìn Triệu Thiên Tâm, phát hiện bộ dạng của nàng chẳng có vẻ gì khác thường, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút bội phục.
"Thiên Tâm tỷ, lại gặp tỷ rồi. Đêm qua không chịu bồi tiếp ta, bây giờ còn sớm như thế đã dựng ta dậy là gì!" Diệp Vô Ưu mơ mơ hồ hồ mở mắt, miệng không nhịn được cất giọng oán trách.
"Đêm qua chẳng phải đã có người bồi tiếp ngươi rồi sao?" Triệu Thiên Tâm không khách khí nói. "Ngươi dậy hay không dậy? Nếu không dậy mau, ngươi chỉ còn cách trợn mắt mà nhìn tám chị em mĩ nữ đó chạy mất!"
"A?" Diệp Vô Ưu đột nhiên tỉnh hẳn "Chạy mất? Chạy đi đâu?"
"Hừ, vừa nói tới bọn họ, ngươi đã thấy hứng thú rồi chứ gì?" Triệu Thiên Tâm hừ nhẹ một tiếng, bất mãn nói: "Ta sẽ không nói cho ngươi hay!"
Nói dứt lời, Triệu Thiên Tâm quay mình bỏ đi. Đương nhiên, nàng không phải là không muốn nói cho Diệp Vô Ưu, chỉ là nếu không làm thế, chỉ sợ Diệp Vô Ưu vẫn nằm ì trên giường không chịu dậy.
Rất hiển nhiên, nàng giở ra một chiêu này vô cùng có hiệu quả. Nàng trở về phòng chưa lâu, Diệp Vô Ưu đã mặc quần áo chỉnh chỉnh tề tề đến phòng nàng còn Tống Loan cũng đi cùng với gã, hơn nữa lại chẳng chút tị hiềm tựa sát vào người gã.
"Ngươi cũng thật là nhanh nhẹn đấy!" Triệu Thiên Tâm chẳng chút khách khí nói.
"Thiên Tâm tỷ, tỷ hiểu nhầm rồi, ta vội vàng đến là để bồi tiếp tỷ!" Diệp Vô Ưu cười hi hi bước tới sau lưng nàng, vòng tay ôm vòng eo tuyệt mĩ của nàng, vẻ mặt xu nịnh nói.
"Có quỷ mới tin ngươi!" Triệu Thiên Tâm trừng mắt nhìn gã, sau đó rút ra đưa cho gã một tấm địa đồ. "Cho ngươi đó, đây là nơi trú ngụ hiện tại của Tô Tố Tố. Tám chị em đồng thai đó cũng cùng ở nơi đó. Ngươi muốn nghĩ cách đối phóng với họ thế nào thì nghĩ."

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #159


Báo Lỗi Truyện
Chương 159/194