Chương 147: Đục nước béo cò


"Xem ra chỉ cần làm cho Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn có chuyện, hoặc là làm cho quan hệ giữa họ bị tan vỡ là có thể giải quyết được vấn đề này rồi." Diệp Vô Ưu trầm ngâm nói.
"Không sai, Tô Tố Tố chính là nhân vật mấu chốt của chuyện này. Tố Y Môn vốn là một môn phái không có danh tiếng gì nhiều, nếu không xuất hiện một Tô Tố Tố thì căn bản không có bao nhiêu người biết Tố Y Môn tồn tại. Có thể nói Tô Tố Tố chính là một chiêu bài của Tố Y Môn hay nói một cách khác, Tố Y Môn là Tô Tố Tố, Tô Tố Tố là Tố Y môn, bởi vậy mục tiêu chính lúc này của chúng ta là li gián mối quan hệ của Tô Tố Tố và Tuyết Minh Văn, nếu không làm được điều đó thì trực tiếp tiêu diệt Tô Tố Tố."
"Ậy, đem một đại mỹ nhân trừ đi quả là thật đáng tiếc!" Diệp Vô Ưu lầm bầm trong miệng.
"Trong lòng ngươi có phải đang muốn chiếm lấy Tô Tố Tố cho mình phải không?" Lãnh Tâm m hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không hề có chút tức giận "Ngươi nếu có thể có thể làm được việc này, chẳng những có được mỹ nhân mà chúng ta cũng có thể giải quyết được không ít phiền toái, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện."
Diệp Vô Ưu ưỡn ngực đầy vẻ tự tin "Sư phụ tỷ tỷ, người chờ đấy mà xem!"
"Kì thật thì trừ khử Tô Tố Tố đi là biện pháp đơn giản nhất." Lãnh Tâm m lạnh lùng nói "Bất quá nếu có thể thu phục nàng, đối với chúng ta từ nay về sau cũng có sự trợ giúp rất lớn, cho nên nếu ngươi tự tin có thể theo đuổi được Tô Tố Tố, khiến nàng rời bỏ Tuyết Minh Văn thì tùy nguơi hành động vậy."
."Yên tâm đi sư phụ tỷ tỷ, không có điều gì cản được ta cả!" Diệp Vô Ưu trong lòng cười hì hì "Ta ngay cả sư phụ tỷ tỷ còn có thể đưa lên giường được mà lại không dám theo đuổi Tô Tố Tố sao?"kien
"Đã như thế thì ngươi mau mau chuẩn bị hành động đi!" Lãnh Tâm m ngữ khí đầy vẻ lãnh đạm, không biết vì cái gì mà trong lòng nàng lúc này bỗng có chút cảm giác không được thoải mái, dừng một chút rồi nói tiếp "Ngươi cũng cần phải cẩn thận một chút, các ngưoi hôm qua gặp phải đám sát thủ, tất là do Tuyết Minh Văn phái đến. Dù đám sát thủ này thân thủ không cao, nhưng có thể bọn chúng chỉ là mồi nhử để thử thực lực của các ngươi, cho nên nếu còn sát thủ xuất hiện nữa chỉ sợ không còn là sát thủ bình thường đâu."
"Sư phụ tỷ tỷ người cứ yên tâm, ta sẽ cẩn thận mà!" Diệp Vô Ưu sắc mặt lạnh lùng "Muốn giết ta ư? Không có dễ dàng như vậy đâu!"
"Thôi được rồi ta cần phải vào cung bây giờ, trong vòng mấy ngày nữa ta có thể rất ít quay lại. Nếu có cấp sự gì, bảo Sương Sương vào cung tìm ta." Lãnh Tâm m lãnh đạm nói vài câu rồi đứng lên nhanh chóng ra ngoài.
"Cứ như vậy mà đi sao?" Diệp Vô Ưu trong lòng có chút không vui, vốn là muốn tìm cơ hội ở cùng nàng riêng tư một lúc, bây giờ xem ra không còn cơ hội nữa rồi, chỉ là hắn không biết rằng Lãnh Tâm m đi nhanh như vậy là vì không muốn bị hắn quấy rầy.
"Sư đệ, chúng ta bây giờ làm gì đây?" Lãnh Sương Sương ôn nhu hỏi "Bây giờ đi tim Tô Tố Tố, hay để buổi tối?"
"Sư tỷ, tỷ nói xem danh khí Tô Tố Tố lớn như vậy, nếu có người biết nàng ta ở tại nhà của Lí Quách, thì cả Phiêu Hương thành một ngày không biết có bao nhiêu người đến bái phỏng nàng ta, đúng không?" Diệp Vô Ưu suy nghĩ hỏi.
"Đúng là sẽ như thế!" Lãnh Sương Sương gật đầu đồng tình "Có điều ta nghĩ bây giờ người bình thường tất không thể biết Tô Tố Tố ở tại nhà của Lí Quách, chúng ta biết được là nhờ vào thông tin điều tra của Thiên Nhai thư viện mà thôi."
"Đúng rồi! Cho nên ta nghĩ, nếu chúng ta quang minh chánh đại đến bái kiến Tô Tố Tố, khẳng định họ sẽ nói Tô Tố Tố không có ở đó. Bởi vậy chúng ta phải dùng biện pháp khiến nàng ta không thể từ chối gặp mặt."
Lãnh Sương Sương khẽ gật đầu rồi nhẹ giọng: "Ngươi định làm như thế nào?"
"Hì hì… sư tỷ, Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ ở tại Phiêu Hương thành tự nhiên là muốn cho mọi người ngắm nhìn, hơn nữa bọn nam nhân trong Phiêu Hương thành biết được Vân Mộng đệ nhất mỹ nữ tự nhiên lại ở ngay trong thành mà không một lần chiêm ngưỡng, khẳng định sẽ hối hận đến chết." Diệp Vô Ưu cười hì hì nói tiếp "Ta quả thực muốn làm một chuyện tốt, nói cho mọi người biết Tô Tố Tố đang ở tại nhà của Lí Quách."
"Nếu như vậy chỉ sợ Quách gia sẽ trở thành đích ngắm của mọi người, đến lúc đó chỉ sợ Tô Tố Tố muốn giấu mặt cũng không giấu được nữa." Lãnh Sương Sương khuôn mặt rạng rỡ tươi cười: "Sư đệ, ngươi không phải định **c nước béo cò đấy chứ?"
"Cũng không đúng à, ta nghĩ Tô Tố Tố đã biết hành tung của chúng ta, bất luận chúng ta lúc này đến bái phỏng hay lén lút tìm nàng thì nàng ta có lẽ đều có sự chuẩn bị trước." Nói đến đây Diệp Vô Ưu dừng lại một chút, khuôn mặt dương dương đắc ý: "Ta chỉ muốn nơi này càng loạn lớn thì càng tốt, cho nên có **c nước béo cò hay không thì để về sau tính tiếp thôi."
"Vậy ngươi chuẩn bị thế nào để truyền tin tức này ra ngoài chứ? Kì thật nếu nhờ Ma tông và Thiên Nhai thư viện truyền tin ra ngoài thì rất nhanh thôi." Lãnh Sương Sương khẽ nói.
"Việc này thật ra không cần thiết phải làm phiền đến sư phụ tỷ tỷ, ta sẽ đích thân cùng Hàm Yên nha đầu đi làm, dù sao thì tiểu yêu tinh đó cũng rất thích làm những việc như vậy. Nha đầu kia cả ngày đều muốn náo loạn thiên hạ, bây giờ cho cô ta một cơ hội tốt thế này khẳng đinh là sẽ rất thích thú." Hiển nhiên Diệp Vô Ưu với tính cách Hàm Yên hiểu rõ vô cùng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
.Hàm Yên vừa nghe hắn muốn nàng truyền bá tin tức này đã vội đáp ứng ngay, rồi sau đó còn lôi kéo thêm tiểu yêu tinh Mộ Dung tiểu tiểu cùng Lam Tiểu Phong làm người đồng hành…kien
Toàn thân vận tố y, thân hình yểu điệu, không chút son phấn trang điểm, tất cả thấm đẫm một vẻ đẹp tự nhiên diễm tuyệt thiên hạ, thật khó mà kiếm được trên đời này một ngọn bút để lột tả toàn bộ vẻ đẹp của Tố y tiên tử - Tô Tố Tố. Lúc này trong phủ trạch của Lí Quách, Tố y tiên tử mày liễu hơi cau, vẻ xinh đẹp mang thêm vài phần trầm tư động lòng người, làm cho người nhìn không khỏi trong lòng thương tiếc.
"Tô tiên tử, làm sao bây giờ?" Người vừa nói chính là một trung niên nam tử, dáng vẻ to béo, khuôn mặt phúc tướng, người này không phải ai xa lạ, đó chính là đại tài phú Phiêu Hương thành Lí Quách. Đứng bên cạnh Lí Quách lúc này là một nha hoàn và một cô gái xinh đẹp, dung mạo đáng được liệt vào hàng mỹ nhân, nhưng trước mặt Tô Tố Tố thì lại dường như rất tầm thường.
"Tô tỷ tỷ, bên ngoài càng lúc càng nhiều người kéo đến, thủ môn hộ vệ sợ rằng không thể ngăn cản thêm được lâu nữa." Thanh âm ngọt ngào dễ nghe mang thêm vài phần lo lắng hiển nhiên là của cô gái xinh đẹp kia. Nàng chính là nữ nhi độc nhất của Lí Quách – Lí Lâm. Lí Lâm mặc dù là thân sinh nữ nhi của Lí Quách nhưng tại Phiêu Hương thành lại không có một chút danh tiếng gì, thậm chí còn rất nhiều người căn bản không biết rằng Lí Quách còn có một nữ nhi.
"Lâm muội, muội tra xem cho ta ai là kẻ đã phao ra tin này?" Tô Tố Tố rốt cục cũng mở miệng, thanh âm nhẹ như một hơi thở, dù khác thường nhưng người nghe lại thấy rất rõ ràng không thiếu một chữ.
"Sự việc này bắt đầu được truyền bá từ khoảng giữa trưa, nhưng với một tốc độ rất nhanh, vì vậy mà bây giờ cơ hồ cả Phiêu Hương thành đều biết hết!" Lí Lâm khẽ lắc đầu: "Hiện tại bên ngoài trang đã tụ tập vô số người trong đó có không ít các vương tôn công tử, nếu như tỷ không đồng ý ra gặp bọn họ thì chúng ta gần như sẽ đắc tội với cả Phiêu Hương thành, như vậy đối với chúng ta vô cùng bất lợi."
"Xem ra ta không còn có thể che giấu được nữa!" Tô Tố Tố khẽ thở dài một tiếng: "Lâm muội, không cần tìm kiếm người truyền bá tin này nữa, ta đã biết hắn là ai rồi!"
"Tô tỷ tỷ, tỷ biết là ai sao?" Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, vội hỏi.
"Có lẽ ta đã phán đoán sai, ta nghĩ những ngày này sẽ không có bất ngờ gì xảy ra, chuyện này chắc chắn là do Lãnh Tâm m làm ra." Tô Tố Tố dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chúng ta hành động còn hơi chậm trễ thành ra bây giờ có chút phiền toái, Lãnh Tâm m xem ra còn khó đối phó hơn Tuyết Minh Cương nhiều."
"Không phải là Ma tông tông chủ sao? Có cái gì mà ghê gớm chứ?" Lí Lâm ngữ khí đầy vẻ cao ngạo "Tô tỷ tỷ, bổn sự của chúng ta không thể vì sợ cô ta mà không làm nữa chứ?"
"Lâm muội muội không được xem thường Lãnh Tâm m." Tô Tố Tố sắc mặt có vẻ ngưng trọng, nếu như nàng ta có thể trở thành Ma tông tông chủ hiển nhiên thực lực không thể xem thường. Hơn nữa ta vừa mới nhận được tin tức, tại lần đề xuất tiên bảng lần này Lãnh Tâm m vẫn đứng trên bảng thượng."
"
Cái tiên bảng kia một chút cũng không chính xác, rất nhiều người không đến bình giám, tô tỷ tỷ ngay cả tỷ cũng không đến mà!" Lí Lâm bĩu môi nói: "Ta cuối cùng cũng hiểu rằng cái gì bình giám kia không đáng để xem, kết quả bình giám cũng như danh sách trên tiên bảng cũng không đáng để nhìn, bởi vì trên đại lục này còn có rất nhiều các cao nhân không tiến hành bình giám."
Tô Tố Tố nghe vậy liền lắc đầu: "
Tiêu Vấn Thiên khi phi thăng thành thiên ta chính mắt nhìn thấy hắn tự mình nói ra phương pháp bình giám, tự nhiên không thể sai, chỉ là ta không thể hiểu được tại sao hắn lại chọn Diệp Vô Ưu làm bình giám giả."
"
Tô tỷ tỷ, gã Diệp Vô Ưu đó rốt cuộc là ai vậy?" Lí Lâm có chút tò mò hỏi.
"
Ta đối với hắn cũng không biết nhiều, ngày đó ta đến Tán Tiên môn, vì sợ có nhiều người phát hiện nên bí mật che giấu hành tung rất ít lộ diện ra ngoài, nên cũng chưa từng cùng hắn nói chuyện lần nào." Tô Tố Tố trầm ngâm một lát rồi thong thả nói tiếp: "A... nói thể nào nhỉ, nếu ngươi gặp hắn thì khẳng định ngươi sẽ thấy hắn rất đẹp."
"
Rất đẹp?" Lí Lâm khuôn mặt sững sờ, hai mắt mở to nhìn Tô Tố Tố: "Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu không phải nam nhân sao?"
"
Là nam nhân, nhưng hắn quả thật rất đẹp!" Tô Tố Tố vẻ mặt lộ ra chút cổ quái "Nếu hắn là con gái, ta chắc chắn khẳng định hắn sẽ chiếm một vị trí trong Vân Mộng thập đại tiên tử."
"
A... không thể có chuyện đó được!" Lí Lâm dáng vẻ khó tin.
"
Ngươi rất nhanh thôi sẽ biết sự thật, bởi vì hắn đã đặt chân đến Phiêu Hương thành, hơn nữa ta nghĩ rằng không bao lâu nữa hắn và chúng ta sẽ hội kiến." Tô Tố Tố cười ảm đạm "Đối với người này, ta cũng chỉ biết rằng hắn là nhi tử độc nhất của Vân Mộng đệ nhất tiên tử Yến Ngọc Giao và là hôn phu của Vô Song thánh nữ Yến Băng Cơ, là tu tiên bình giám giả duy nhất của cả Vân Mộng đại lục, có thể nói thân phận của hắn bây giờ không có ai có thể so sánh được."
"
Là nhi tử của Yến Ngọc Giao sao?" Lí Quách bên cạnh từ đầu đến giờ vẫn ngồi yên bỗng thất thanh hỏi "Tô tiên tử nói sao? Cha hắn là Diệp phi phàm?"
Tô Tố Tố khẽ gật đầu: "
Không sai! Kì thật chỉ cần các người thấy hắn, cũng có thể hiểu được hắn và Yến ngọc giao có quan hệ mật thiết dường nào, diện mạo hai người giống nhau như đúc."
"
Tô tỷ tỷ, Diệp Vô Ưu đến Phiêu Hương thành làm cái gì vậy?" Lí Lâm ngữ khí có chút nghi hoặc.
"
Hắn và Lãnh Tâm m vừa mới tới đây…" Tô Tố Tố hơi trầm tư một chút rồi khẽ thở dài một tiếng sâu kín.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #147


Báo Lỗi Truyện
Chương 147/194