Chương 138: Bào căn vấn để


" Ta và ngươi đã từng nói, chỉ cần ngươi có thể mang Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta sẽ làm theo mọi tham muốn của ngươi." Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng,"Ngươi muốn ta thuận theo, thì nên nhanh chóng làm tốt sự việc đi, còn không đừng ở đây làm lãng phí thời gian của ta!"
" Sư phụ tỷ tỷ, có ít sự việc mà nóng lòng cũng chẳng được!" Diệp Vô Ưu cười nhẹ," Ta ta chính là đang làm việc này. Nhưng mà, có thể cần thêm một số thời gian, vì vậy bồi tiếp sư phụ tỷ tỷ nàng tại đây, đương nhiên chẳng phải là muốn lãng phí thời gian, có thể đây là cơ hội tốt để chúng ta tăng tiến tình cảm."
" Quỷ mới cùng ngươi có tình cảm!" Lãnh Tâm m rên một tiếng nói:" Diệp Vô Ưu, sau này ngươi đừng kêu ta là sư phụ, ngươi căn bản không có coi ta là sư phụ!"
" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ sao lại nhầm lẫn gì thế, Ta quả thật luôn coi tỷ là sư phụ." Diệp Vô Ưu để tay xuống phong đồn của LãnhTâm m từ từ xoa bóp, tiếp tục nói. "Nhưng mà, tỷ là sư phụ quá xinh đẹp. Ta đương nhiên phải yêu thương trân trọng nàng rồi!"
" Được rồi, ta chẳng muốn nói nhiều với ngươi." Lãnh Tâm m dùng sức thoát ra, tiếc thay, lại không được theo ý của nàng, nàng tự nhiên là không thể thoát ra nổi.
" Sư phụ tỷ tỷ, tu vi của tỷ tiến bộ rất chậm đó, chẳng nhanh bằng ta, cùng ta song tu nha, song tu đối với tỷ có trợ giúp đó," Diệp Vô Ưu có chút đắc ý nói, sau khi cùng Hoa Vân La song tu, hắn tiến triển rất nhanh, tuy hắn không cách nào bình giám bản thân ở cấp bậc tu tiên nào, nhưng so sánh với người khác có thể đánh giá được, trước kia Lãnh Tâm m muốn đẩy hắn ra chỉ cần đẩy nhẹ là được, nhưng hiện tại lại có ít khó khăn. Hắn có cảm giác, thực lực hiện tại của hắn, so cùng Lãnh Tâm m chẳng cách biệt bao nhiêu.
" Ngươi sao mà phiền phức thế chứ? Ngươi muốn cùng ta song tu, thì nhanh làm xong sự việc ta yêu cầu đi, đừng có lại làm phiền ta nữa!" Lãnh Tâm m có chút chẳng nhẫn nại được nói.
" Sư phụ tỷ tỷ, sự thật là, ta có một sự việc rất tốt, rất muốn hỏi tỷ, nhưng lại sợ hỏi ra sư phụ tỷ tỷ lại không cao hứng, do đó, hiện tại lại rất do dự!" ma thủ đầy nhiệt lực của Diệp Vô Ưu rời khỏi kiều đôn của Lãnh Tâm m, nhanh chóng di chuyển lên trên, sau đó thâm nhập vào nội y của nàng, hướng đến ngọc phong thanh khiết của nàng. Nửa khắc sau, đã thành công giữ ngọc nhũ cao vút của nàng trong bàn tay.
" Sau khi ngươi làm như vậy còn bảo ta cao hứng với sự tình sao?" Lãnh Tâm m lạnh lùng nói. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ đúng là không công bằng mà, việc này lại không làm tỷ cao hứng một tí nào sao?" Diệp Vô Ưu có chút bất mãn nói, vừa nói, vừa dụng lực bóp lấy ngọc nhũ no tròn của Lãnh Tâm m.
Lãnh Tâm m thân thể mềm mại run rẩy, hiển nhiên là không thích ứng được với hành vi thô lỗ này của Diệp Vô Ưu, nàng khẽ quát lên một tiếng, nói:" Ngươi chỉ biết làm mỗi việc đó, đừng trách khi ta giận lên, sẽ hoạn ngươi."
" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ tàn nhẫn vậy sao?" Diệp Vô Ưu bị doạ muốn nhảy lên, tiếp tục có chút bất mãn lại hung ác xoa bóp ngọc nhũ của nàng." Tỷ đừng quên, tỷ đã sớm là người của ta, tỷ mà hoạn ta, chính là mưu sát thân phu đó.
"
Chờ khi ta là người của ngươi, ngươi nói lại điều đó chẳng muộn!" Lãnh Tâm m lời nói có vẻ trào phúng: " Nhưng ta thấy có một cơ hội, đó là đem Thiên Nhai Thư Viện tiến nhập vào Ma Tông, song ngươi lại chẳng làm."
"
Sư phụ tỷ tỷ, tỷ chẳng nên làm vì người khác." Diệp Vô Ưu lại nói" Tính ra, ta chẳng muốn nói điều này. Ta chỉ muốn biết, sư phụ tỷ tỷ, tỷ làm rất nhiều việc, có phải là vì Tuyết Minh Đường không?"
Lãnh Tâm m thân thể rung động, trên người đột nhiên phát ra một cổ lực lượng cường đại, lôi Diệp Vô Ưu sang một bên, bản thân đã phủ một lớp lãnh sương trên khuôn mặt đẹp, nay lại càng biến thành băng lãnh dị thường. Nàng dùng ánh mắt có thể nhiếp hồn kẻ khác chằm chằm nhìn Diệp Vô Ưu lạnh nhạt nói:"
Ngươi nói cái gì?"
"
Sư phụ tỷ tỷ, không cần khẩn trương," Diệp Vô Ưu chẳng hề sợ hãi. Tỷ yên tâm, ta nhấy định sẽ giúp tỷ, ta cảm thấy có chút ít kì lạ thôi."
"
Ai nói tên cho ngươi biết?" Lãnh Tâm m sắc mặt hình như từ từ hoà hoãn lại một ít, nhưng lời nói vãn như cũ băng lãnh vô cùng.
" Ai nói cho ta chẳng phải quan trọng, quan trọng là, ta biết. Tuyết Minh Đường trước kia là tình lang của sư phụ tỷ tỷ, còn nữa, hắn chính là phụ thân của sư tỷ, và còn là thái tử trước kia của Phiêu Tuyết Đế Quốc," Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nói:" Ta biết sau vài ngày nữa, nàng sẽ đi đến Phiêu Tuyết Đế Quốc, trợ giúp đệ đệ của Tuyết Minh Đường, chính là thái tử hiện tại của Phiêu Tuyết Đế Quốc Tuyết Minh Cương."
"
Ngươi thật sự biết chẳng ít!" Lãnh Tâm m hừ nhẹ một tiếng nói.
" Chẳng phải nhiều, chỉ là ta đối với sư phụ tỷ tỷ rất quan tâm nên vậy thôi!" Diệp Vô Ưu hi hi cười," Tỷ hiện tại rất muốn Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông. Ta nghĩ, mục đích có phải là muốn giúp Tuyết Minh Cương không?"
"
Việc này không cần ngươi quản!" Lãnh Tâm m giọng nói vẫn lạnh băng băng như cũ.
" Sư phụ tỷ tỷ, tỷ hà tất phải tỏ ra như thế?" Diệp Vô Ưu thở dài một hơi, hắn đi đến trước mặt Lãnh Tâm m, một lần nữa cầm tay kéo nàng vào lòng: " Tỷ nói cho ta biết nguyên nhân, tỷ muốn làm cái gì, ta đều có thể giúp tỷ."
"
Ngươi đều có thể giúp ta, sao phải hỏi điều này làm gì?" Lãnh Tâm m vẫn không tốt hơn nói.
" Sư phụ tỷ tỷ, ta chỉ là chẳng muốn tỷ dấu ta việc gì. Hơn nữa, ta có ít ghen ghét với Tuyết Minh Đường, hắn chết đã nhiều năm, tỷ vẫn như cũ đối với hắn chẳng hề quên." Diệp Vô Ưu giọng nói mang theo một chút oán giận nói.
" Ngươi còn có thể thở, sao phải đi ghen với một người đã chết." Lãnh Tâm m giọng nói đầy vẻ trào phúng nói.
" Ai bảo ta lại thích sư phụ tỷ tỷ cơ chứ?" Diệp Vô Ưu dẩu môi, hôn Lãnh Tâm m rồi nói: " Sư phụ tỷ tỷ, ta hỏi tỷ. Tỷ muốn chinh phục Vân Mộng Đại Lục, chứ chẳng phải vì Tuyết Minh Đường phải không?"
"
Ta chẳng muốn lôi lên sự tình trong quá khứ" Lãnh Tâm m có vẻ hơi trầm mặc, sau đó khẽ nói: "Ngươi không nên hỏi, ngươi nguyện ý giúp ta thì giúp, không giúp thì thôi. Ta nói lại lần nữa, nếu như ngươi có thể đem Thiên Nhai Thư Viện nhập vào Ma Tông, ta có thể sẽ để ngươi làm gì tuỳ ý, còn không, ngươi đừng hòng có được ta."
"
Kì thật, tỷ muốn Thiên Nhai Thư viện nhập vào Ma Tông, cũng chỉ là muốn Thiên Nhai Thư Viện cung cấp đầy đủ tin tình báo cho tỷ thôi." Diệp Vô Ưu lại nói tiếp: "Điều này quả thật rất đơn giản, ta luôn có thể làm được."
"
Ngươi nói thật chứ?" Lãnh Tâm m kinh ngạc, hình như có chút ít chẳng tin tưởng.
" Đương nhiên là thật, ta lừa ai chứ chẳng bao giờ lừa tỷ." Diệp Vô Ưu nhanh chóng thề.
" Ta chẳng tin." Lãnh Tâm m kêu lên một tiếng: " Trừ khi ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện, để nàng ta nói rõ trước mặt ta."
"
Nếu như Thiên Nhai Thư Viện nguyện ý giúp cho sư phụ tỷ tỷ để tỷ nắm được tin tình báo, tỷ chẳng phải nên nguyện ý thực hiện điều kiện của tỷ...." Diệp Vô Ưu hi hi cười, nói khẽ bên ta nàng:" Sẽ cùng ta song tu chứ?"
"
Ngươi trong lòng ngoài muốn việc nhỏ đó, lại chẳng muốn gì khác sao?" Lãnh Tâm m oán giận nói.
" Sao lại chỉ là có một việc nhỏ như vậy? Nam hoan nữ ái, việc này thật sự là rất tốt mà." Diệp Vô Ưu hi hi cười: "Sư phụ tỷ tỷ, quả thật là, rất nhiều việc ta thấy làm rất là đơn giản, chỉ cần tỷ đối tốt với ta có thể thôi."
"
Vô Lại!" Lãnh Tâm m tức giận chửỉ: "Nếu như ngươi nói rất đơn giản, vậy thì, ngươi dẫn ta đến gặp Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện đi!"
Diệp Vô Ưu không dẫn Lãnh Tâm m đến gặp Lăng Diễm, mà để nàng chờ ở trong phòng, còn hắn, trước tiên đi tìm Lăng Nguyệt Nguyệt, nghe Diệp Vô Ưu muốn gặp Lăng Diễm. Lăng Nguyệt Nguyệt tự nhiên là đáp ứng, sau đó hai người ước định sau khi trời tối, sẽ đến diện kiến Lăng Diễm.
Sau khi cứng rắn kéo Lãnh Tâm m đi ăn bữa cơm chiều, Diệp Vô Ưu mang theo Lãnh Tâm m đến tìn Lăng Nguyệt Nguyệt, sau đó cùng nàng đi xuống bên dưới Vô Ưu sơn trang, thuận lợi đến gặp Lăng Diễm.
Lăng Diễm vẫn như cũ mặc theo như kiểu ni cô, chỉ khác ở mái tóc dài xoã ra. Diệp Vô Ưu cảm thấy nữ nhân này có đầy mâu thuẫn, tự mình muốn tu hành tích phúc, lại chẳng bỏ mái tóc đen trên đầu đi.
" Lãnh Tông chủ lâu rồi không gặp." Nhìn Lãnh Tâm m, Lăng Diễm có chút cảm giác kinh ngạc, nhưng nghe ngữ khí của nàng, hiển nhiên nàng biết Lãnh Tâm m.
" Là ngươi?" Lãnh Tâm m rõ ràng cũng kinh ngạc." Ngươi chính là Viện Chủ Thiên Nhai Thư Viện sao?"
"
Bọn tỷ biết nhau sao?" Diệp Vô Ưu bên cạnh không nhịn được hỏi.
" Từng cùng Lãnh Tông Chủ có vài lần gặp mặt," Lăng Diễm cười cười." Chỉ là, Lãnh Tông chủ trước kia không hề biết thân phận của ta."
"
Lăng Viện chủ ẩn dấu thật kĩ!" Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói.
" Vì sinh tồn phải vậy thôi." Lăng Diễm nhẹ thở dài:" Thiên Nhai Thư Viện bọn ta thực lực chẳng lớn như Ma Tông, nếu như bọn ta bọn ta bộc lộ ra ngoài ánh sáng, thì bọn ta sao phải ẩn vào bóng đêm.
"
Nhưng bọn ngươi lại có năng lực sưu tập tình báo, có thể coi là thiên hạ đệ nhất." Lãnh Tâm m lạnh nhạt nói," Ma Tông bọn ta tuy đệ tử vô số, nhưng vấn đề trên, nói thế nào cũng chẳng thể so được với bọn ngươi."
"
Đó là tại vì, bọn ta chỉ có thể hao phí tinh lực về mặt thu thập tình báo." Lăng Diễm thở dài một hơi:" Nếu như Lãnh Tông Chủ để Ma Tông của ngươi chỉ chuyên môn thu thập tình báo. Ta nghĩ, thành quả của bọn ngươi làm sao có thể kém bọn ta.
" Có thể." Lãnh Tâm m hơi trầm mặc nói:" Bọn ta lại nói về việc chính. Ta đến đây, là có việc muốn cùng Lăng Viện Chủ thương lượng."
"
Lãnh Tông chủ có gì cứ trực tiếp nói." Lăng Diễm cười cười: " Kì thật, có thể nói, hiện tại, Thiên Nhai Thư Viện bọn ta cùng Ma Tông có thể coi như một nhà.
"
Đúng vậy, Lãnh Tông chủ, người chính là sư phụ của Diệp công tử, có sự tình gì, cứ việc dặn dò." Lăng Nguyệt Nguyệt ở bên cạnh chen vào nói.
"
Đúng là như vậy, sư phụ tỷ tỷ hiện tại cần một lượng tình báo lớn, hi vọng Thiên Nhai Thư Viện có thể cung cấp cho tỷ ấy những tình báo cần thiết." Diệp Vô Ưu tức thì cũng chen vô nói.
"
Chẳng phải vì bọn ta mà cung cấp tình báo," Lãnh Tâm m hơi trầm ngâm lại nói:" Ta chỉ hi vọng rằng, có ít tin tình báo, Thiên Nhai Thư Viện chẳng bán cho người khác. Có thể nói là, cần bọn ngươi bảo mật.
" Việc này là sao?" Lăng Diễm hình như hơi ngạc nhiên, sau đó trên mặt hơi xuất hiện một tia tiếu ý.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/194