Chương 126: Thiên tài tiểu nha đầu


"Bất kể là yêu cầu gì cũng đáp ứng hết?" Diệp Vô Ưu hai mắt xoay tròn, bộ dạng như đang truy hỏi.
"Bất kể là yêu cầu gì đều được đáp ứng." Trương Tú hé miệng nói, ngữ khí rất kiên quyết. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Giang phu nhân, kỳ thật rất là khó tiến hành bình phẩm được, hoặc theo đó thì cũng có khả năng tu tiên được. " Diệp Vô Ưu kiên nhẫn không ngừng khuyên ngăn Trương Tú Nhã, hắn có một chút không nhẫn tâm lừa thiếu phụ mỹ lệ này.
"Ta hiểu, nhưng ta mong muốn hiểu một cách tường tận con đường tu đạo. Thiên Thiên biết được phương pháp tu tiên chân chính, nó trước đó đã từng học qua vũ thuật, đã có chút căn cơ. " Trương Tú Nhã nhẹ nhàng nói: "Ta không nghĩ nó cho biết hết sự tình, nếu như không thích hợp tu tiên ta có thể yêu cầu nó hãy chọn hướng đi khác."
"Giang phu nhân, nàng thực là con gái yêu của người. " Diệp Vô Ưu cảm thán thốt lên.
"Thiên Thiên hiểu rõ ta, cũng như ta sống có mục đích rõ ràng. " Trương Tú Nhã cười nhẹ, gương mặt hiện lên vẻ đau khổ, "Ta chỉ hy vọng sau này Thiên Thiên đừng giống như ta bây giờ, có thể làm những việc mà nó muốn, không lo lắng bị người khác khi phụ, cũng như không có ai đủ bản lĩnh khi phụ nó. "
"Giang phu nhân, nàng tựa như đã có nhiều thứ nhưng lại không cảm thấy vui vẻ. " Diệp Vô Ưu có chút nghi ngờ nói vậy. Sao lại không biết, hắn ta đột nhiên chi gian, đối với mỹ lệ thiếu phụ này có rất nhiều trắc ẩn trong lòng. Nhớ lại tình cảnh của nàng ta cách đây nhiều tháng hành động theo những gì đã nói thì có lẽ đạt được những điều mình muốn. Trương Tú Nhã hoặc không định lấy Giang Vân Bình, chỉ là do lâm vào một số khó khăn mà nàng ta không thể tự quyết định được, nên nàng ta sau đó đã kết hôn, hiển nhiên là không vui vẻ gì.
"Chỉ cần Thiên Thiên cảm thấy vui vẻ, là ta cảm thấy thoải mái rồi. " Trương Tú Nhã nhẹ nhàng nói, "Diệp công tử, Thiên Thiên còn nhỏ chưa hiểu chuyện, xin đừng trách mắng nó. Tương lai khi có cơ hội, xin Diệp công tử hãy quan tâm chăm sóc cho nó."
"Giang phu nhân không cần phải khách khí. Kỳ thật, Thiên Thiên rất khả ái đáng yêu, tại hạ rất thích cô ta. " Diệp Vô Ưu nói ngược lại với suy nghĩ trong lòng, nếu nói Thiên Thiên không có chút khả ái nào thì hoàn toàn không đúng, nhưng chỉ là nàng ta không có hấp dẫn mà thôi. Không biết vì sao, hiện tại hắn ta cảm thấy đồng tình với Trương Tú Nhã.
Cuối cùng Diệp Vô Ưu nói: "Như vậy đi, Giang phu nhân, nàng giờ mang Thiên Thiên theo đến đây, tại hạ chỉ có đôi lời nhận xét về nàng ta mà thôi, nàng thấy thế nào?"
"Đa tạ Diệp công tử. " Trương Tú Nhã khom người vái Diệp Vô Ưu một lễ: "Ta sẽ đem Thiên Thiên theo bên mình. "
"Tốt, tại hạ sẽ chờ ở đây. " Diệp Vô Ưu nói, trong lòng cảm thấy có chút hối hận. Thương yêu nhiều thì càng mong muốn được gặp mặt nhau, nhưng bất quá như hắn thì khi thương yêu lại đẩy đi. Nhìn thấy Trương Tú Nhã biểu tình lộ ra vẻ sung sướng, hắn lờ mờ cảm nhận như vậy. Bỏ qua cơ hội này, không phải là không đáng giá, chỉ cần làm cho mỹ nữ cao hứng là được, xem như cũng có chút thành tựu.
"Ca ca, ca ca!" Trong một thoáng, Thiên Thiên tung tăng chạy tới, thanh âm trong trẻo mềm mại, lần này nàng ta không còn gọi Diệp Vô Ưu tỷ tỷ nữa, thêm vào là giọng nói thật ngọt ngào, làm cho Diệp Vô Ưu cảm thấy thoải mái. Nàng ta tự nhiên thân mật với hắn ta hơn nhiều, cũng như không còn giống với cô gái phiền não trước đây nữa.
"Ca ca, mẫu thân nói chàng đã đáp ứng bình phẩm cho ta, có thật vậy không?" Thiên Thiên chạy đến bên cạnh Diệp Vô Ưu, yêu kiều hỏi.
"Thiên Thiên, đương nhiên là sự thật rồi. Ca ca sao có thể lừa ngươi chứ?" Diệp Vô Ưu đáp lời, Trương Tú Nhã đã nhẹ nhàng truyền lời.
"Hi hi, ca ca thật tốt, mẫu thân nói chàng là một người tốt!" Thiên Thiên... nói, rồi đưa bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy hắn, "Ca ca, nói giúp ta nhanh đi, lần trước tỷ tỷ đã nói ta có thể tu thành tiên, ta cần phải tu thành tiên để bảo vệ mẫu thân nữa!"
"Tỷ tỷ nào đã nói?" Diệp Vô Ưu không nhẫn nại nghiêm giọng hỏi.
"Đó là một tỷ tỷ thanh cao trong sáng, so với ca ca thì còn đẹp hơn nữa!" Thiên Thiên lắc lắc đầu nói.
Diệp Vô Ưu liền cúi người buồn phiền, tại sao lại so sánh vẻ đẹp giữa hắn và nàng kia? Nàng ta đích thực là một nữ nhân, vậy chẳng khác gì nói hắn cũng là nữ nhân sao?
"Chúng ta trên đường đã được gặp Yến tiên tử của Vô Song cung, Yến tiên tử đối với Thiên Thiên rất yêu thích. " Trương Tú Nhã ở bên cạnh nói: "Nàng ta cũng muốn thu Thiên Thiên làm đệ tử. Nhưng theo ta biết, Yến tiên tử vẫn chưa đạt đến cảnh giới tán tiên do bà ta không có bí quyết chân chánh tu tiên, nên ta đã không đáp ứng. "
"Yến tiên tử? Là Yến Băng Cơ?" Diệp Vô Ưu run nhẹ, không thể kìm được cất tiếng hỏi.
"Không sai, Diệp công tử, người có quen biết Yến tiên tử sao?" Trương Tú Nhã hiếu kỳ hỏi.
"Không chỉ là quen biết. " Diệp Vô Ưu cười lạnh lùng, may mắn là Thiên Thiên đã không nhận Yến Băng Cơ làm sư phụ, nếu thực sự trở thành đồ đệ của nàng ta thì tiểu nha đầu này chắc sẽ thành nha đầu suốt ngày quậy phá hắn.
Nhưng do Trương Tú Nhã không biết, Diệp Vô Ưu cũng không muốn nói tới mối quan hệ giữa hắn và Yến Băng Cơ, bắt đầu nói thẳng tới vấn đề cấp bậc tu tiên.
Kết quả bình giám thật sự làm cho Diệp Vô Ưu kinh ngạc, hắn ta nghi ngờ mình đã có nhầm lẫn nên đã bình giám Thiên Thiên thêm một lần nữa. Rốt cuộc đã phát hiện hắn ta chắc chắn không có nhầm lẫn, tiểu nha đầu này không ngờ đã là trung cấp tu sĩ!
"Giang phu nhân, Thiên Thiên đã tu luyện bao lâu rồi?" Diệp Vô Ưu thẫn thờ hỏi.
"Gần một tháng. " Trương Tú Nhã thắc mắc trả lời, "Diệp công tử, kết quả thế nào? Thiên Thiên có thích hợp tu tiên không?"
"Giang phu nhân, người đã từng nói Thiên Thiên trước đây chưa từng luyện qua vũ thuật, phải không?" Diệp Vô Ưu hỏi tiếp, trong thực tế, mặc dù vũ thuật không giống với tiên thuật, nhưng trước đó nếu có tu luyện vũ thuật một thời gian, có tu luyện chân khí thì đối với tu tiên thật sự rất hữu dụng. Hoa Vân sở dĩ có tu vi cao là nhờ trước đây có một thân tu vi vũ thuật siêu cường, điều này có quan hệ rất lớn.
"Là Thiên Thiên trước đây chưa từng tu luyện qua vũ thuật. " Trương Tú Nhã gật gật đầu, "Diệp công tử, có vấn đề gì vậy?"
"Không vấn đề, không vấn đề." Diệp Vô Ưu lắc lắc đầu, nói thẳng ra: "Tại hạ đã tìm ra một thiên tài trong giới tu tiên!"
"Ca ca, ca ca, người nói Thiên Thiên là một thiên tài sao?" Thiên Thiên hỏi dồn: "Thế thì Thiên Thiên mất bao lâu mới tu luyện thành tiên nhân?"
Nghe Thiên Thiên hỏi Diệp Vô Ưu đột nhiên nhớ đến một việc, ban đầu Tiêu Vấn Thiên lão đầu đã đưa ra một yêu cầu muốn hắn ta cố gắng tìm cách để tại Vân Mộng đại lục xuất hiện tiên nhân thứ hai sau hơn một trăm năm. Lúc đó hắn nghĩ có quá nhiều khó khăn. Nhưng như Hoa Vân trước đây lúc bình giám thì đã là một cao cấp tu sĩ trong lòng hắn lúc này không con lo lắng gì nữa, vì hắn nghĩ, Hoa Vân La chính là thuộc dạng này, tu luyện hàng trăm năm trở thành tiên nhân không quá khó.
Chỉ là, tận sâu trong tâm hắn thật sự không nghĩ rằng Hoa Vân La thích trở thành tiên nhân, bởi hắn còn có rất nhiều mối quan tâm khác. Ngay khi Hoa Vân La tu luyện thành tiên nhân, có khả năng đi khỏi Vân Mộng đại lục đến tiên giới, tiếp theo hắn đã làm không tốt và Hoa Vân La cũng không có khả năng đi cùng.
Hiện tại, xuất hiện Thiên Thiên một thiên tài tu tiên, hắn đột nhiên nghĩ đến biện pháp này. Chính là quyết định bồi dưỡng tận tình để Thiên Thiên nhanh chóng tu luyện thành tiên nhân. Như đã nói, hắn đã tính sẽ hoàn thành nhiệm vụ này, như Hoa Vân cố gắng tìm cách để lưu lại dưới này.
"Thiên Thiên, đích xác là một thiên tài. Nhưng ca ca không biết được mất bao lâu thì nàng có thể tu luyện thành tiên nhân." Chủ ý đã định, Diệp Vô Ưu mở miệng nói: "Nếu nàng muốn như ta nói, sau này phải theo ca ca tu luyện, ta sẽ có thể bình giám tiến độ tu luyện của nàng, nàng có đồng ý hay không?"
"Ca ca có vui không đó?" Thiên Thiên hai mắt chuyển động, duyên dáng hỏi.
"Điều này đương nhiên là vui thích rồi!" Diệp Vô Ưu vội vàng nói.
"Ta phải hỏi mẫu thân chuyện này đã!" Thiên Thiên tựa hồ như cũng động tâm, nhẹ nhàng nói.
"Thiên Thiên, con hãy đi trước đi. Ta và ca ca của con cần trao đổi với nhau một số việc, được không?" Trương Tú Nhã cất giọng mềm mại nói
"Tốt, ca ca, ta đi trước đây!" Thiên Thiên trong lòng cảm thấy nặng nề, nói xong liền nhanh chóng rời khỏi.
"Giang phu nhân... " Khi Thiên Thiên vừa rời khỏi, Diệp Vô Ưu chủ động mở lời, nhưng Trương Tú Nhã nhanh chóng ngắt lời
"Diệp công tử, kỳ thật ta không quen người khác gọi mình là Giang phu nhân. Ta họ Trương, tên là Tú Nhã, nếu ngươi không phiền thì hãy trực tiếp gọi ta là Trương Tú Nhã"
"Tốt thôi, Tú Nhã tỷ, đệ muốn thương lượng cụ thể về tương lai của Thiên Thiên. " Diệp Vô Ưu gật gật đầu nói.
"Diệp công tử, đệ có thể nói cho ta biết kết quả bình giám thế nào?" Trương Tú Nhã thần sắc khẩn trương.
"Đệ không biết Tú Nhã tỷ đối với cấp bậc của tu tiên giả có hiểu rõ không. Trên thực tế, đệ cũng chỉ biết một vài điều về cấp bậc của tu tiên giả để mà bình giám mà thôi. Cơ bản, hiện tại mọi người chỉ có thể đạt tới cảnh giới sơ cấp tu sĩ, nói cách khác, là vẫn còn có khoảng cách để đến ngưỡng tu tiên. " Diệp Vô Ưu chậm rãi nói: "Thêm nữa, những người này hầu hết đều có cơ sở vũ thuật, chỉ có Thiên Thiên là ngoại lệ, nàng ta không có cơ sở gì cả, nhưng chỉ tu luyện trong một thời gian ngắn, thì đã đạt tới cảnh giới trung cấp tu sĩ. Có thể nói, nàng ta chính là một thiên tài tu tiên. "
"Diệp công tử, ngươi, ngươi không lừa ta chứ?" Trương Tú Nhã kích động hỏi, "Thiên Thiên là thiên tài tu tiên?"
"Tú Nhã tỷ, làm sao đệ có thể lừa tỷ được?" Diệp Vô Ưu lộ vẻ bất lực, "Thiên Thiên thật sự rất thích hợp với tu tiên. Thêm nữa, đệ tin rằng Thiên Thiên có khả năng trở thành người thứ hai tại Vân Mộng đại lục tu thành tiên nhân chính là tu tiên giả. "
"Nói như vậy, sau này, ta không cần phải lo lắng Thiên Thiên bị người khác khi phụ?" Trương Tú Nhã khẽ nói, như là đang nói với chính mình.
"Tú Nhã, tỷ hãy yên tâm đi. Chỉ cần tỷ muốn, đệ có thể bảo đảm cho dù sau này Thiên Thiên có khả năng tu luyện thành tiên nhân hay không thì cũng không có người nào dám khi phụ. " Diệp Vô Ưu cười nói, "Đệ hi vọng Thiên Thiên sẽ lưu lại Vô Ưu sơn trang, đệ có thể tạo điều kiện tốt cho cô ấy tu tiên, không để cho bất cứ ai làm ảnh hưởng đến cô ấy. "
"Diệp công tử, ngươi, ngươi thật sự đảm bảo điều đó, không để bất cứ ai làm hại Thiên Thiên phải không?" Trương Tú Nhã có chút nghi hoặc, hạ giọng hỏi.
"Tú Nhã tỷ, tỷ có thể yên tâm lưu lại đây, đệ cũng đảm bảo rằng, không có ai có thể làm hại đến tỷ. " Diệp Vô Ưu gật đầu khẳng định, nhưng sau đó, chậm rãi nói: "Bao gồm cả trượng phu của tỷ Giang Vân Bình. "

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #126


Báo Lỗi Truyện
Chương 126/194