Chương 115 "Dụ gian" Đồng Đồng


"Lam tỷ tỷ, đệ đang kiểm tra năng lực tu tiên của tỷ đó!" Diệp Vô Ưu nói với vẻ rất vô tội, lúc này hắn chính từ phía sau, kề thật sát cơ thể Lam Đồng Đồng, đồng thời mỗi một tay che lên một ngọn nhũ phong của Lam Đồng Đồng.
Lam Đồng Đồng muốn vùng vẫy, nhưng phát hiện nàng lúc này căn bản không làm được, không biết từ lúc nào, Diệp Vô Ưu đã tạo ra trên dưới thân thể nàng một cấm chế, khiến nàng vơ phương động đậy.
"Diệp công tử, chàng có thể kiểm tra như thế ư?" Lam Đồng Đồng có chút tức giận nói: "Chàng bức bách như vậy, ta sẽ cáo tố với thánh nữ!"
"Lam tỷ tỷ, ta biết nàng không tin, sở dĩ ta không cho nàng động đậy. Bất quá, ta thực sự là muốn giúp nàng kiểm tra mà!" Diệp Vô Ưu lộ ra thần sắc có chút ủy khuất: "Chờ một chút nàng sẽ tin tưởng ta thôi."
"Công tử nói thật sao?" Lam Đồng Đồng thấy Diệp Vô Ưu nói như vậy. Nên không khỏi bắt đầu hoài nghi bản thân có phải là thực sự nghĩ oan cho Diệp Vô Ưu. Chỉ là, từ ngực truyền đến từng cơn cảm giác tê dại, khiến nàng cảm thấy rất nhanh sự xấu hổ cùng phiền muộn không thôi, tức giận nói: "Mặc kệ ngươi nói là thật hay giả, ta không cần ngươi kiểm tra nữa, ngươi thả ta ra."
"Lam tỷ tỷ, không thể nửa đường lại bỏ dở được." Diệp Vô Ưu tất nhiên sẽ không thả nàng ra, hắn vừa nói vừa cởi quần áo của Lam Đồng Đồng. Lát sau, hắn tiện một tay thăm dò vào mặt trong yếm đào của nàng, trực tiếp đặt lên trên ngọc nhũ của nàng, năm ngón tay xuất ra chân khí nhè nhẹ, hắn đang sử dụng thủ pháp xoa bóp thôi thúc tình dục, bắt đầu sử dụng trên người Lam Đồng Đồng.
"Thả, thả ta ra. Ta muốn gọi mọi người đến!" Trong tâm tưởng Lam Đồng Đồng chỉ cảm thấy giống như trận trận hỏa thiêu. Một cảm giác dị dạng cuộn sóng, bắt đầu tấn công vào thần kinh nàng.
"Lam tỷ tỷ, khiến người khác nhìn tới phải khen là đẹp đó!" Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, một tay xoa bóp tại ngực nàng, cánh tay khác cũng không yên, bắt đầu chăm sóc mọi chỗ mẫn cảm trên cơ thể nàng, tùy ý khiêu khích tình dục của nàng.
"Ngươi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Lam Đồng Đồng yêu kiều hơi thở gấp nói. Trong lòng tình dục cuồn cuộn dâng trào. Khiến nàng xuất ra một chút rên rỉ. Nàng lại không nghĩ rằng chịu thua như thế, nhưng nàng cũng không dám la to. Thần sắc hiện tại của nàng, nếu như bị người khác nhìn thấy, nàng chỉ sợ sẽ cảm thấy nhục nhã hổ thẹn mà chết mất.
"Lam tỷ tỷ, ta đã nói rồi đấy, là giúp nàng kiểm tra mà!" Diệp Vô Ưu nói nhẹ vào bên tai nàng, nói xong liền chìa đầu lưỡi ra liếm nhè nhẹ vào dái tai nàng, thân thể mềm mại của Lam Đồng Đồng run rẩy, cuối cùng nhịn không được thốt ra âm thanh yêu kiều.
"Ngươi, ngươi không được xằng bậy!" Trong ngữ khí Lam Đồng Đồng hơi mang theo một chút mùi vị cầu xin. Lúc này, đánh chết nàng cũng không tin Diệp Vô Ưu đang kiểm tra năng lực tu tiên của nàng. Nhưng nàng lại có loại cảm giác vô năng bất lực, đừng nói là nàng còn không dám la to gọi người. Cho dù nàng gọi to lên, hiện tại là ban đêm, cái địa phương này cực kỳ ít người tới. Chắc chắn không có người nghe thấy nàng kêu cứu. Chưa tính đến Diệp Vô Ưu chẳng những là vị hôn phu của thánh nữ, mà nàng còn hiểu rõ, giữa Diệp Vô Ưu và cung chủ quan hệ có chút không minh bạch. Dù thực sự có người đến, chỉ sợ cũng sẽ không cầm giữ Diệp Vô Ưu thế nào.
"Lam tỷ tỷ, thoái mái chứ?" Trong ngữ khí của Diệp Vô Ưu có một chút mùi vị tán tỉnh, nói xong ngón tay chích vào với chút lực đạo hơi hơi mạnh, Lam Đồng Đồng nhịn không được lại rên rỉ lên một tiếng. Dưới sự nỗ lực tấn công Diệp Vô Ưu, qua một khoản thời gian, thân thể nàng sớm đã đầu hàng, phòng tuyến tâm lý cũng gần như sụp đổ.
"Diệp công tử, đừng, đừng như vậy ……" Lam Đồng Đồng van xin yếu ớt, trong miệng van xin nhưng lại không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ trầm trầm. Tâm lý nàng cũng tràn ngập nỗi khát khao.
"Lam tỷ tỷ, đòi hỏi gì không? Muốn thỉnh cầu, hãy nói đi!" Trong lòng Diệp Vô Ưu dục hỏa cũng dâng cao. Chỉ là trước khi Lam Đồng Đồng chưa đầu hàng, hắn vẫn chỉ có thể nhẫn nại. Hắn bám chắc vị trí, chính để trên kiều đồn của Lam Đồng Đồng.
"Không được, không …… được ……" Lam Đồng nói líu ríu, nàng đã từ từ hãm nhập trong mơ màng.
Cảm giác thời cơ đã đến, Diệp Vô Ưu lặng lẽ giải khai cấm chế cho Lam Đồng Đồng. Nhưng khi đã giải khai cấm chế Lam Đồng Đồng lại chẳng li khai, lại quay mình ôm lấy Diệp Vô Ưu, điên cuồng lôi kéo y phục của hắn, trong miệng không ngừng thở gấp.
Không đến một khắc, hai người đều đã trần trụi, hai tay Diệp Vô Ưu kéo kiều đồn Lam Đồng Đồng, ưỡn lưng tiến nhập thân thể nàng.
"Ư……" Lam Đồng Đồng phát ra một tiếng thỏa mãn mà lại mang theo tiếng thở dài đau đớn. Ttrong mắt đột nhiên lưu xuất hai giọt thanh lệ, trong tim nàng hiểu rõ ràng, làm như vậy là không đúng, nhưng thân thể nàng đã hoàn toàn không thể khống chế được, loại khao khát điên cuồng này, khiến nàng gần như vô thức hùa theo sự xâm chiếm của nam nhân.
Diệp Vô Ưu thỏa thích hưởng thụ giai nhân mĩ diệu này, bao ngày dục vọng tích góp. Lúc này triệt để bạo phát trên người Lam Đồng Đồng. Vô Song Cung hộ pháp mĩ lệ, cứ như vậy, chuyển động dưới cái miệng sói của Diệp Vô Ưu.
Sau cơn phong cuồng, Lam Đồng Đồng song nhãn dại đi, cơ thể trần trụi nằm trên mặt đất, một chút phản ứng cũng không có. Trái lại Diệp Vô Ưu lúc này lại cảm thấy thân thể sảng khoái, vẫn còn có chút cảm giác đi đến tận cùng.
Trên ngọn cây đào nhỏ bé gió thổi hơi mạnh, lúc này chính là đêm khuya, nhiệt độ không khí tương đối thấp, sau cơn kích tình, Diệp Vô Ưu thấy có chút nguội lạnh, bèn đứng dậy mặc y phục. Sau đó, lại lấy quần áo Lam Đồng Đồng mặc lại cho nàng, rồi ôm nàng bước đi.
Diệp Vô Ưu hiện tại đã biết chỗ ở của Lam Đồng Đồng, liền ôm lấy Lam Đồng Đồng tiến thẳng về phía khuê phòng nàng, sau đó bế nàng đặt lên giường, bắt đầu thiếp đi. Nhưng trong toàn bộ quá trình ấy, Lam Đồng Đồng đều không nói một lời, trông như tượng gỗ, mặc cho hắn bài bố.
Lúc Diệp Vô Ưu tỉnh lại, trời vẫn chưa sáng, hắn sở dĩ tỉnh dậy, chính là bị tiếng khóc làm tỉnh giấc, mà tiếng khóc, lại đến từ trong lòng hắn, Lam Đồng Đồng khóc lóc bi thiết giữa lúc thương tâm.
"Lam tỷ tỷ, nàng đừng khóc, vui vẻ thì đừng khóc chứ, nàng yêu cầu cái gì, ta đều cho nàng!" Diệp Vô Ưu sợ nhất là nữ nhân khóc, lúc này bị Lam Đồng Đồng khóc đến lục thần vô chủ, bắt đầu nghĩ phương pháp dỗ dành nàng.
Nhưng mà, hắn dỗ dành thế nào cũng không hữu dụng. Chà, không đúng, vẫn còn có tác dụng. Bởi vì, hắn càng dỗ dành, Lam Đồng Đồng khóc càng lợi hại.
"Đừng khóc nữa!" Dỗ dành cả buổi mà không có hiệu quả. Diệp Vô Ưu đột nhiên cảm thấy bực dọc, hướng về Lam Đồng Đồng hét lên một tiếng.
Lam Đồng Đồng tựa hồ bị dọa dẫm sợ đến nảy người, đột nhiên hướng về gian nhà thực sự ngừng lại. Nàng đột nhiên từ trong lòng hắn bò ra, quay đầu nhìn hắn, khuôn mặt xinh đẹp như bông hoa trong cơn mưa, vẫn khiến lòng người rung động không thôi. Mà nàng lúc này, ngọc nhữ thẳng nhọn ưỡn ra, ngạo nghễ đĩnh lập trước mắt Diệp Vô Ưu, ngẫu nhiên vẫn còn hơi lay động run rẩy, hiện ra vô cùng cám dỗ hắn.
"Ô ô ……" Lam Đồng Đồng lại bắt đầu khóc, tiếng khóc còn to hơn.
"Ta khiến ngươi khóc sao!" Diệp Vô Ưu bỗng nhiên phiêu thân ôm lấy Lam Đồng Đồng đè lên phía dưới thân, đồng thời lấy miệng lấp kín đôi môi anh đào. Đến lúc này, Lam Đồng Đồng tất nhiên khóc không ra tiếng. Chỉ còn lệ thủy lại vẫn như cũ tuôn ra không ngớt.
Thấy thần sắc đó của Lam Đồng Đồng, trong lòng Diệp Vô Ưu lại đột nhiên dũng khởi một cỗ dục vọng không thể ức chế, hắn cởi rất nhanh y phục trên người, sau đó bổ nhào lên người Lam Đồng Đồng, tách hai chân nàng ra, trường khu tiến nhập thẳng vào thân thể nàng.
"Ô ……này……" Trong nhất thời, tiếng khóc hòa cùng tiếng rên rỉ xen lẫn với nhau.
Diệp Vô Ưu ở trong cơ thể Lam Đồng Đồng dụng lực xung kích. Tếng khóc dần dần tiêu thất, tiếng rên rỉ lại bắt đầu nổi lên mạnh mẽ, mà trên khuôn mặt tươi cười của Lam Đồng Đồng, trong lệ thủy có lẫn xuân tình. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trong khi Diệp Vô Ưu bạo phát trong cơ thể Lam Đồng Đồng một lần nữa, hắn ngã xuống một cách vô lực trên người Lam Đồng Đồng, mà Lam Đồng Đồng cũng thôi rên rỉ. Tất nhiên cũng không thút thít nữa, trong phòng, vẫn có tiếng nhưng chẳng qua là tiếng thở gấp của Diệp Vô Ưu.
"Không được đè lên ta, nặng chết mất!" Lam Đồng Đồng đột nhiên dụng lực đẩy Diệp Vô Ưu xuống, hờn dỗi nói.
"Thế ngươi đè lên ta thì tốt đấy." Diệp Vô Ưu ôm lấy ngọc thể nàng để lên trên người mình, tùy tiện nói.
"Ta cấm!" Lam Đồng Đồng vùng vẫy một chút, lật mình rơi xuống, lưng tựa vào Diệp Vô Ưu, nghiêng lên trên.
"Ta mệt mỏi lắm, trước tiên ngủ đi. Nàng không được khóc nữa!" Diệp Vô Ưu ngáp một cái, cảm thấy thân thể mình rất mệt nhọc.
"Dâm tặc, yêu cầu ngươi quan tâm đến ta!" Lam Đồng Đồng yêu kiều rên một tiếng, thấp giọng nói.
Diệp Vô Ưu đối với cách xưng hô dâm tặc này, tất nhiên là không chút để tâm, nói ban đầu tiểu tử này thực sự là da mặt dày. Vừa mới chiếm hữu một mỹ nữ bằng cách nửa cưỡng bách, nhưng trong tâm một chút áy náy đều không có, vẫn còn dám ôm lấy nàng đi ngủ, cũng không sợ người ta nửa đêm ban cho hắn một đao.
Kì thực, Lam Đồng Đồng rất muốn cho Diệp Vô Ưu một đao. Nhưng sau cùng chỉ là tưởng tượng, tịnh không có động thủ thực sự, cho dù rất minh mẫn, sau khi Diệp Vô Ưu giải khai cấm chế trên người nàng, nàng chủ động quấn lấy Diệp Vô Ưu. Nhưng khi nàng bình tĩnh lại nghĩ: "Nếu như không phải Diệp Vô Ưu sử dụng nhiều thủ đoạn thiêu khởi tình dục của nàng như thế, nàng cũng sẽ không như vậy. Có thể nói, là bị Diệp Vô Ưu cường bạo.
Nàng đường đường là Vô Song Cung hộ pháp, lại có thể bị người làm cường bạo. Trong lòng Lam Đồng Đồng thực sự rất hận Diệp Vô Ưu, tưởng một kiếm giết hắn. Nhưng nàng chung quy lại cố kị trùng trùng, không động thủ, thêm nữa, không biết là vì cái gì, nàng phát hiện bản thân tựa hồ cũng không phải rất muốn hạ thủ, đặc biệt khiến nàng cảm thấy nhục nhã hổ thẹn, nàng tựa hồ rất nhớ loại tư vị trước đó, loại tư vị mà nàng trước kia chưa bao giờ trải qua.
"Không biết Nguyệt Lan có phải là bị tên dâm tặc này dùng loại phương pháp đó khi phụ không." Trong lòng Lam Đồng Đồng đột nhiên bốc lên một suy nghĩ, lúc này, nàng đã xác định, vị hôn phu của các thánh nữ, là một dâm tặc chính cống. Có điều nàng vô phương lí giải được, thánh nữ thế nào lại tìm một vị hôn phu như thế này? Nàng cũng vô phương lí giải được, Yến Ngọc Dao thế nào lại sinh ra một con trai như thế này?
Lam Đồng Đồng trong khi hồ tư loạn tưởng, nhưng cuối cùng cũng không chống đỡ được trận trận mỏi mệt kéo đến, chẳng bao lâu, nàng cũng nặng nề đi vào giấc ngủ.
"Lam hộ pháp, Lam hộ pháp, nàng quay mặt vào trong à?" Buổi sáng ngày thứ hai, Lam Đồng Đồng bị tiếng gõ cửa làm giật mình tỉnh giấc, mở mắt, nhưng không khỏi phải rên rỉ một tiếng.
"
Dâm tặc đáng chết, ngươi lại có thể ……" Lam Đồng Đồng rất muốn chửi mắng người. Diệp Vô Ưu lúc này chính đang đùa nghịch trên cơ thể nàng, cũng không biết hắn lại nhiều tinh lực thế này!
Chỉ là, tiếng gõ cửa phía ngoài lại vang lên, khiến Lam Đồng Đồng mới chửi được nửa câu lại phải thu về.
"
Lam hộ pháp, tôi vào bên trong nhé?" Thanh âm trong trẻo bên ngoài lại vang lên lần nữa.
"
Như Mi, chuyện gì vậy?" Lam Đồng Đồng hỏi, đồng thời lại dùng tay hung hãn véo Diệp Vô Ưu một cái. Diệp Vô Ưu cũng không phải tốt đẹp gì, hung hãn trùng kích về phía trong thân thể nàng, Lam Đồng Đồng thốt ra tiếng rên rỉ nhẹ, vội vàng dùng tay che miệng.

Vô Lại Quần Phương Phổ - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/194