Chương 97: Tạm thời lùi bước và... Hồi sinh Sở Hiên!


Thương thế của Trịnh Xá cực kỳ nghiêm trọng, trong thời gian ngắn đừng nghĩ đến chuyện hành động nhanh chóng như trước, nếu không vết thương lúc nào cũng có thể lại rách ra. Tiếp đó là một lượng lớn máu tươi dồn vào phổi, cho dù nếu hắn vẫn có thể vận động mạnh, một khi máu chảy vào phổi, trong nháy mắt sẽ hít thở không thông, lập tức bị địch nhân bao vây giết chết.

- Lực hồi phục thật đáng sợ, cơ thịt đã bắt đầu hợp lại, tối đã là sau vài ngày sẽ có thể hoàn toàn khép miệng... Ngươi có thật là loài người không đấy? Ta thấy tò mò lắm.
Ardeth vừa băng bó cho Trịnh Xá vừa nói.

Trịnh Xá cười khổ không ngừng, hắn chỉ có thể đáp:
- Còn phải nói thứ, ta tự hào nhất cũng chỉ có lực phục hồi này thôi, nhưng vài ngày, chúng ta căn bản không có thời gian vài ngày.... Nếu muốn đánh thức Vua bọ cạp, nhất định phải dùng Vòng tay của thần Anubis, ta tin chắc Imhotep đang không ngừng truy tìm chúng ta. Mặc dù khu rừng này rất rộng nhưng với pháp lực của hắn có lẽ sẽ rất dễ dàng tìm tới, đặc biệt là chúng ta không có Cuốn sách của thần Ra, một khi bị hắn tìm được là coi như xong, chỉ còn biết chạy trốn, không có cách nào đối phó...

- Vì thế chúng ta phải nhanh chóng tới được kim tự tháp, tìm kho báu của hắn, đoạt được Đội quân của thần Anubis, chỉ có như vậy mới có thể đối kháng với Imhotpe. Sau đó chúng ta nhân cơ hội chạy về Hamunaptra, nhanh chóng đào Cuốn sách của thần Ra, tiêu diệt Imhotep một lần nữa!

O"Connell nhún vai bất đắc dĩ nói:
- Vì thế kế hoạch của ngươi mới điên cuồng như vậy?
Dứt lời, hắn nhìn sang đống thuốc nổ TNT loại mạnh, đây là kế hoạc của Trịnh Xá.

Giống như lúc trước dụ ba bức tượng đá rơi xuống dưới hố, chảng qua lần này đổi thành đám khỉ. Trước tiên họ chôn hết số thuốc nổ xuống khe núi, hơn mười mét khối thuốc nổ đủ để tiễn cả vạn người lên thiên đường, sau đó Trịnh Xá phụ trách dẫn dụ đám khỉ. hắn cần phải dẫn dụ được một lượng lớn, ít nhất cũng dọn sạch chướng ngại trên đường mọi người đi. Tiếp đó, dẫn bọn khỉ tới khe núi, sau khi châm ngòi nổ, trong vòng vài giây hắn nhất định phải chạy khỏi khe núi, thời gian ước chừng khoảng...

- Do đây là dẫy dẫn nổ cấp tốc nên sau khoảng hai đến ba giây sẽ nổ, mà lúc đó vị trí của ta đại khái ở dưới đáy khe núi, nói cách khác, ta phải trong vòng ba giây chạy ra xa ba trăm mét. Hiện tại tốc độ của ta sau khi sử dụng khinh công chạy một trăm mét mất khoảng sáu giây, còn nếu sử dụng kỹ năng Bạo tạc, tốc độ sẽ nhanh hơn gấp mười lần, lúc đó chạy ba trăm mét mất khoảng 1,8 giây. Cho dù tính toán thế nào ta cũng có thể chạy khỏi khe núi trước khi vụ nổ xảy ra, vì thế mọi người chỉ cần thấy ta dẫn đám khỉ chạy vào khe núi là phải lập tức châm lửa, trông cậy vào mọi người đấy!
Trịnh Xá nghiêm chỉnh nói.

Mặc dù kế hoạch này nghe qua đủ mười phần điên cuồng, nhưng trước đó mọi người thật sự đã thấy qua uy lực của Trịnh Xá khi sử dụng kỹ năng Bạo tạc, tốc độ khủng bố căn bản không thể nhìn thấy bằng mắt thường, còn cả lực lượng giống như lựu đạn nổ tung. Trong mọi tình huống, hắn hản là có thể chạy khỏi khe núi trước khi dây dẫn lửa cháy hết, mà đây tựa hồ cũng là phương pháp duy nhất có thể nhanh chóng thanh lý đám khỉ kia.

Trịnh Xá khôi phục lại từ trạng thái mô phỏng Sở Hiên, hắn thở dốc mấy hơi rồi cười khổ nói:
- Không được, chỉ có thể suy luận bố cục đến mức này, mô phỏng tiếp sẽ làm vết thương đau đến nứt ra... Tóm lại, phiền mọi người chôn hết tất cả thuốc nổ xuống đáy cốc, sau đó chỉ cần chờ mười mấy tiếng cho vết thương của ta hồi phục kha khá là chúng ta có thể...

Đúng lúc này, một tiếng ưng kêu xé gió truyền tới, tiếp theo một con lão ưng lanh lợi, linh hoạt từ trên cao lao xuống đậu lên tay Aderth, hắn rút một cuộn giấy nhỏ, mở ra xem một chút rồi ngạc nhiên nói:
- Bọn họ nói đã bắt đầu khai quật tới khe vực, hơn nữa còn phát hiện khe chỗ đó không sâu như tưởng tượng, chỉ khoảng hai muơi mét. Hiện tại có 2400 người chia làm ba ca liên tục xử lý đất đá... Khoảng trước ngày kia có thể hoàn toàn dọn sạch, nói cách khác, trước ngày kia sẽ có thể tìm được Cuốn sách của thần Ra!

Trịnh Xá gật ddaauf nói:
- Vậy thì tốt, nếu như trong vòng ba ngày không thể tới được kim tự tháp, chúng ta sẽ về lấy Cuốn sách của Amun-Ra trước rồi tính sau, như vậy ít nhất cũng không phải sợ Imhotep nữa... Như vậy, tất cả trông cậy vào mọi người.

Cứ như thế, mọi người bắt đầu đem chôn số thuốc nổ TNT loại mạnh xuống khe núi, chủ yếu là ở dưới đáy, tiếp đó, theo đề nghị của O"Connell và Ardeth, ở bốn phía quanh khe núi cũng chôn một số, sự phòng có một ít khỉ có thể từ xa bắn lén.

Có lẽ là may mắn của mọi người, tất cả chờ ở đây không ngờ không gặp phải lũ khỉ hay dã thú nào, thậm chí bóng dáng Imhotep cũng không có. Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, bất tri bất giác mọi người đã ở đây cả một ngày trời, mà Trịnh Xá đã bỏ qua mọi động tác, trong cả ngày không ngừng vận hành nội lực ngồi đả tọa nghỉ ngơi, trong trạng thái như vậy, tốc độ khôi phục vết thương không ngừng tăng lên. Đến giữa trưa ngày thứ hai, vết thương xuyên thủng qua trên người hắn đã cơ bản khép lại, chỉ cần quấn chặt băng vải, vận động kịch liệt trong thời gian ngắn cũng không sao.

Cho dù thế nào kế hoạch cũng phải được thực hiện, mấy người O"Connell theo phân công đứng ở ven khe núi, chỉ chờ Trịnh Xá chạy vào trong là lập tức châm lửa, dẫn nổ số thuốc nổ bên bờ khe núi, sau đó theo quán tính lan xuống dưới, đến khi cả khe núi nổ tung thì đám khỉ chắn chắn phải chết.

Trịnh Xá cầm trên tay một mảnh ngọc bội, hắn nhìn mọi người cười nói:
- Đây là một loại đạo cụ bảo vệ, vốn chuẩn bị đến lúc tối hậu chiến đấu với Vua bọ cạp mới sử dụng, không nghĩ rằng sớm như vậy đã phải lôi ra rồi. Ha ha, hy vọng nó có thể ngăn đường đạn dày đặc của lũ khỉ kia.
Nói đoạn, hắn vận khinh công nhảy lên một tán cây đại thụ, đạp ngọn cây nhanh chóng lao đi.

Ngày hôm nay Trịnh Xá thỉnh thoảng sử dụng Goblin glider bay lên không, cẩn thận thử nghiệm độ cao laser tấn công. Ước chừng cách ngọn cây khoảng ba mét, chỉ cần vượt quá khoảng cách này, thanh gỗ Trịnh Xá giơ trên đầu sẽ bị laser bắn thành bai khúc. Sau nhiều lần thí nghiệm, hắn rút cuộc không nhịn được bắt đầu chửi thầm, một thế giới vừa mới kết thúc Thế chiến thứ nhất, bắt đầu bước vào Thế chiến hai, vậy mà đã có loại vũ khí uy lực như pháo laser, sao không khiến người ta bức bối cho được. nếu có thể sử dụng Goblin glider thì chỉ mất mấy phút là có thể tới được kim tự tháp, việc gì phải đối mặt với đám khỉ cầm súng đáng ghét kia?

Nghĩ ngợi một lúc, Trịnh Xá vẫn như cũ nhanh chóng lao về phía trước, vận khinh công, hắn di động trong rừng gần như không chịu bất cứ ảnh hưởng nào, chỉ cần đạp nhẹ lên cành cây hoặc tán cây một cái là rất thoải mái bay đi, chưa tới nửa giờ hắn đã phát hiện tung tích con khỉ đầu tiên.

Kế hoạch của Trịnh Xá vô cùng đơn giản, chính là đánh cho nời này đến trời long đất lở, vì thế hắn trực tiếp lấy súng đại liên từ trong túi không gian ra, trước ánh mắt sững sờ của con khỉ, hắn đưa súng biến nó thành mảnh vụn, uy lực của đại liên thậm chí chặt đứt một gốc cây lớn sau lưng nó. Không lâu sau, xung quanh không ngừng truyền đến tiếng kêu rít, Trịnh Xá cũng không chần chừ, cầm đại liên phóng tới, chờ khi một đám khỉ từ trong rừng lao ra, uy lực của đại liên lại được thể hiện, nhiều con còn chưa kịp giơ súng lên đã bị bắn nát. Dù sao cũng là súng vô hạn đạn, Trịnh Xá chẳng keo kiệt chút nào điên cuồng tảo xạ ra bốn phía, đến khi cả cây cối xung cũng bị bắn đổ gục hắn mới vận khinh công tiếp tục tiến tới.

Có thể nhận thấy, càng đến gàn kim tự tháp, số lượng khỉ càng nhiều, thậm chí súng bọn chúng cầm cũng càng lúc càng thuộc hàng thứ dữ, đến khi Trịnh Xá nhìn thấy tên lửa vác vai chống tăng xuất hiện, hắn lập tức không do dự lựa chọn lùi bước. Mặc dù năng lực phòng hộ của ngọc bội thật sự không kém, một đường tới đây hắn không ngừng bị bắn lén, đám khỉ này thân thể thấp bé, trong rừng rậm lại cực kỳ linh hoạt, rất thích hợp ẩn núp rồi bắn lén, bất quá lực phòng hộ của ngọc bội cũng đủ đễ dễ dàng ngăn cản mấy phát, nhưng dù như thế, Trịnh Xá cũng tuyệt đối không dám dễ dàng nếm thử uy lực tên lửa, đây đã hoàn toàn không còn là một vũ khí hạng nặng bình thường.

Một đường tới đây đã giết bao nhiêu khỉ Trịnh Xá cũng không nhớ nổi, hắn chỉ biết không ngừng lao đi, mà đại liên trong tay cũng chưa từng dừng lại. Đến khi hắn quay đầu chạy trốn đã có mấy nghìn con khỉ đuổi theo, nhìn thoáng qua sau lưng dày đặc toàn là khỉ, trên cây, dưới đất, đông nghịt, giống như chọc phải một cả một tổ khỉ. Không ngừng có đạn bắn trúng lưng hắn, liền bị một tầng phòng hộ nửa trong suốt ngắn lại, nhưng tầng phòng hộ này cũng càng lúc càng mở nhạt, đến khi một viên đạn nổ loại mạnh bắn trúng thì tầng phòng hộ rút cuộc cũng tan vỡ.

Trịnh Xá chỉ cảm thấy ngọc bội trong lòng bàn tay đột nhiên tan vỡ, hắn phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt đã lấy một mảnh ngọc bội khác trong Nạp giới ra, hơn nữa bắt đầu vừa chạy vừa không ngừng di động thân thể. Nhưng dù như vậy, sau lưng vẫn liên tục bị bắn trúng, lực lượng một người giờ phút này rõ ràng là quá yếu ớt, mấy nghìn con khỉ cầm súng một đường truy sát, đừng nói là hắn, rất có thể cả Phục chế thể cũng xong đời.

Trên đường đuổi theo, số lượng khỉ phảng phất như không ngừng gia tăng, Trịnh Xá gần như không còn dám nghĩ tới chuyện gì nữa, ngọc bội trên tay hắn mơ hồ xuất hiện một vết nứt, cứ tiếp tục chạy như vậy sớm muộn gì hắn cũng sẽ chết dưới mưa đạn. Đúng lúc này, bờ vực đã xuất hiện trước mắt không xa, Trịnh Xá hét lớn, dưới chân dùng sức đạp một cái, bay tới chỗ khe núi. Sau lưng hắn, vô số khỉ kêu rít lên cũng đồng thời nhảy theo, số lượng đông đúc ít nhất cũng khoảng bốn năm nghìn con, làm người ta da đầu tê dại. Trịnh Xá lúc này đã bắt đầu từ từ tăng tốc, cuối cùng hắn cũng chạy tới giữa khe núi, nhưng mà, khi hắn ngẩng đầu nhìn bờ vực phía bên kia, trái tim chợt nảy lên...

Imhotep cũng một đám người áo đen đang bắt giữ mấy người O"Connell...
Tiếng kêu gào sau lưng Trịnh Xá càng lúc càng gần, hắn đứng trong khe núi khoảng hai giây, đến khi sau lưng trúng thêm một phát đạn mới hít sâu một hơi lấy từ trong Nạp giới ra một quả lựu đạn siêu mạnh. Trịnh Xá giật chốt an toàn đồng thời từ giữa đầu một đường màu đỏ máu chạy xuống, từ đan điền một luồng khí lưu xộc lên, hai bên hội tụ ở chỗ trái tim, cùng lúc ấy lựu đạn cũng rơi xuống đất.

Động tác bốn phía xung quanh phảng phất như chậm lại, Trịnh Xá dưới chân đạp mạnh lao về phía mấy người O"Connell. Khối đá bị Trịnh Xá đạp lên lập tức vỡ tan thành mảnh vụn, trên mặt dất mỗi bước đều tạo thành một dấu ấn sâu mà mỗi bước của Trịnh Xá đều xa hơi mười mét, cơ thể như bay vọt đi cách mặt đất nửa mét.

"
Chín!"

Trịnh Xá đã chạy qua hai trăm mét tới bờ bên kia khe núi, tiếp theo hắn dùng sức ở chân đạp một cái, giống như một mũi tên bay thẳng lên trên, một bước này nhảy lên cao tới hơn mười mét. Sau đó, hắn giẫm lên một khối nham thạch, lại dùng sức ấn mạnh, khối nham thạnh tan vỡ, đồng thời cả người đã bay tới bờ khe núi. Mãi đến lúc này, Imhotep cũng hơn mười người phía sau hắn mới có vẻ mặt sợ hãi, nhưng bọn chúng không kịp có động tác gì,động tác của tát cả trước mặt Trịnh Xá phảng phất như phim quay chậm, đặc biệt là mấy kẻ đang định kéo cò súng nhắm vào bọn O"Connell.

"Tám!"

Trịnh Xá lao vọt tới trước mặt kẻ đang giữa Evelyn, đây mà một gã da đen vô cùng cường tráng, nhìn từ quần áp cũng tay cầm vũ khí của hắn, có lẽ thủ lĩnh đám mặc áo đen kia. Lúc này, hắn đang cầm khẩu súng chuẩn bị bắn, mà ngón tay còn chưa kịp di động, Trịnh Xá đã nắm lấy cánh tay cầm súng dùng sức quay mạnh, cánh tay giống như làm bằng giấy, dễ dàng bị vặn nát, mà gã da đen còn chưa kịp biến đổi vẻ mặt, hiển nhiên là vì tốc độ quá nhanh. Trịnh Xá dùng sức kéo cánh tay vặn vẹo ấy, khi gã da đen bị kéo ra, hắn đồng thời bị một cước đá trúng giữa sống lưng, tiếng xương gãy lập tức vang lên, gã da đen biến thành hình chữ z bay ra xa.

"Bảy!"

Mục tiêu tiếp theo của Trịnh Xá là hai kẻ đang giữ O"Connell và Carnahan, bọn họ gần hắn nhất, mà hai kẻ mặc áo đen theo sát bên cạnh đang chuẩn bị siết cò. Khi Trịnh Xá lao tới gần vừa vung tay lên, khẩu súng trong tay cả hai đã động đây, chỉ cần hắn hơi chậm một chút là O"Connell cùng Carnahan tuyệt đối nát đầu mà chết, vì thế với hai tên này Trịnh Xá đặc biệt tàn nhẫn, hai nắm tay đánh thẳng tới trước, trong chớp mắt đập nát hai cái đầu, dù sao thì hai kẻ có cũng không phải đại thụ trong rừng, không cản nổi một kích toàn lực của Trịnh Xá.

"Sáu!"

Khi hai cái xác không đầu đổ xuống, đột nhiên từ trong khe núi truyền đến tiếng nổ vang rền, cùng với vụ nổ là tro bụi và đất đá bắn ra kịch liệt. Mọi người vô thức nhìn về phía khe núi, bên trong bùng lên một đám mây nhỏ hình nấm, hơn nữa những vụ nổ còn không ngừng lại, nhất thời cả khe núi tràn ngập lửa đỏ.

Kẻ đang giữ Ardeth lại bị hắn khống chế, vừa rồi khi Trịnh Xá biến mất trong khe vực, Ardeth đã chuẩn bị sẵn, khi gã da đen cao lớn kia bắn tung lên, hắn chợt chùng người xuống rồi vụt đứng dậy, sau đầu đạp thẳng vào mũi kẻ đứng phía sau. Khi gã áo đen đằng sau lùi ra, Ardeth cũng đồng thời xoay người lại, một cước hung hăng đánh thẳng vào cổ, trực tiếp đá kẻ đó hôn mê.

"Năm!"

Trịnh Xá vẫn ở trong trạng thái Bạo tạc nhưng hắn đã mơ hồ cảm thấy vết thương trước ngực lại bắt đầu rách ra nên hắn không chần chừ lập tức lấy Heat Hawk, đồng thời một tia nội lực liều mạng rút ra, nhập vào Nạp giới, cả người vụt lao về phía Imhotep.

Tốc độ phản ứng của tên bất tử tế tự này thật quá kém, bất quá nghĩ lại khi còn sống hắn chẳng qua chỉ là một thầy cúng, cho dù có tiềm lực siêu việt người bình thường cũng thân thể bất tử thì vẫn như cũ không có tố chất chiến binh, vì thế, sau vài giây mới phục hồi tình thần. Imhotep đang định chuẩn bị biến thành gió lốc, nhưng thân thể còn đang xoay tròn thì Nạp giới của Trịnh Xá đã hung hăng đánh thẳng vào ngực hắn, lực trường vô hình lập tức đẩy hắn bay ra ngoài, nhưng tốc độ của Trịnh Xá càng nhanh hơn, trong nháy mắt khi Imhotep văng ra đã vọt tới bên cạnh, Heat Hawk chém xuống biến hắn thành hai đoạn.

"Bốn!"

Cùng lúc đó, đám áo đen cuối cùng cũng tỉnh táo lại, giơ súng lên chuẩn bị bắn một loạt, thấy vậy Trịnh Xá càng quyết tuyệt, thả xích trọng lực của Heat Hawk ra, vung một vòng. Bởi vì lực lượng của hắn thật sự quá lớn, không chỉ lưỡi Heat Hawk chém đứt người, thậm chí cả xích trọng lực cũng dễ dàng biến đối phương thành hai đoạn. Quét một vòng, đương trường chỉ còn lại nữ tử xinh đẹp và mấy gã áo đen sau lưng ả, giờ phút này trong mắt họ rút cuộc cũng lộ ra vẻ sợ hãi.

"Ba!"

Trịnh Xá vội rút Goblin glider ra, hắn nhanh chóng lao tới chỗ mấy người O"Connell hoặc là ném họ lên hoặc kẹp vào cánh tay, hoặc vác lên vai. Tay kia hắn rút đại liên, vừa đạp glider bay đi vừa nhắm vào Imhotep đang nằm dưới đất không ngừng hồi phục lại.

"
Hai!"

Trịnh Xá đã không để ý gì nữa, bóp cò súng, lưỡi lửa dài đến cả mét lập tức phun ra, vô số đầu đạn bắn trúng người Imhotep, đem gã bất tử tế tự đang hồi phục này biến thành tổ ong, rồi thành vô số mảnh vụn. Goblin giler theo hướng khu rừng, không ngừng bay ra xa, gần như dán vào ngọn cây phóng đi, tốc độ 700km/h lập tức được thể hiện, thậm chí có thể sánh được với lúc Trịnh Xá sử dụng Bạo tạc toàn lực chạy, cơ hồ chỉ trong nháy mắt đã biến khỏi tầm mắt đám người Imhotep.

"...Kết thúc!"

Trịnh Xá cuối cùng cũng khôi phục lại, hắn vụt há mồm phun ra mấy ngụm máu lớn, thiếu chút nữa thì từ trên glider rơi xuống. Nhưng hiện tại, đạp lên một người, mang theo một người, vác hai người, hắn dĩ nhiên không thể cứ thế mà ngã xuống, phải cố gắng khống chế Goblin glider bay đi. Không biết qua bao lâu rút cuộc trước mặt mọi người đã xuất hiện khí cầu rơi ngoài bìa rừng, Izzy đang không ngừng bận rộn sửa sang. Trịnh Xá cũng chỉ thấy được tới đây, tiếp theo trước mắt hắn tối đen, trực tiếp hôn mê... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Cũng không biết lại qua bao lâu, Trịnh Xá từ hôn mê chầm chậm tỉnh lại, hắn chỉ cảm thấy cả người phảng phất như bị lửa thiêu, vừa đau vừa nóng, thân thể như bị xé ra, đặc biệt chỗ ngực trái như có vô số con kiến cắn vào, khó chịu đến muốn gào lên, nhưng yếu hầu lại khô ran, đau đớn, ngoài đôi mắt miễn cưỡng mở ra, cả người căn bản không động đậy nổi.

Sau khi Trịnh Xá mở mắt ra, liền thấy mấy người O"Connell vội vã lấy nước cho hắn uống. Uống nước xong, Trịnh Xá mới nhìn rõ mình đang nằm trong khoang khí cầu, cả người quấn đầy băng vải, giống như một xác ướp, mà điều làm hắn ngạc nhiên nhất là khí cầu đang bay giữa không trung.

- Cái ván trượt của người quả nhiên là đồ tốt, chỉ cần gắn nó dưới khoang khí cầu, dùng nẹp gỗ cố định lại, mà trong túi khí còn chút gas, như vậy vừa vặn có thể bay được, hơn nữa tốc độ còn nhanh đến kinh người, ha ha ha...
Izzy cười lớn nói.

Tốc độ khí cầu hiện tại quả thật là kinh người, so với lúc trước sử dụng hỏa tiễn phun lửa còn ghê hơn nhiều, cứ theo tốc độ này, muộn nhất là đến tối có thể tới thành phố của người chết Hamunaptra, Trịnh Xá cũng bắt đầu từ từ cảm nhận tình huống thân thể mình.

Sử dụng quá mức kỹ năng Bạo tạc trong trạng thái bị thương làm thân thể hắn thật sự không chịu đựng nổi, chẳng những mấy mạch máu chính vỡ tung mà khớp xương toàn thân cũng có dấu hiệu trật khớp. Cái này còn chưa tính là gì, chỗ ngực trái lại vỡ ra, kết quả là một lượng lớn máu tươi tràn vào phổi, gần như làm hắn hít thở không thông, bất quá còn may, sinh mệnh lực ngoan cường cuối cùng cũng giúp hắn giữ được mạng.

"Vậy là do mất máu quá nhiều? Tĩnh dưỡng hai ngày... Trước hết cứ về Hamunaptra lấy Cuốn sách của Amun-Ra cũng được..."

Trịnh Xá cũng không cảm thấy có gì bất mãn, lần này mọi người có thể còn sống thoát được đã là cực kỳ may mắn rồi. Uy lực của Bạo tạc quả thật khiến người ta phải sợ hãi, việc hắn cần làm là thuần thục kỹ năng này, khi đó dù đối mặt với Phục chế thể cũng không phải không có sức chiến đấu.

Do tốc độ khí hậu thật sự qúa nhanh, đến hoàng hôn mọi người đã về tới Hamunaptra, Trịnh Xá cuối cùng cũng được bác sỹ chuyên nghiệp chữa trị, không phải cần mấy người O"Connell băng bó thô bạo lung tung nữa. Sau khi rửa nước thuốc, vết thương được băng bó lại, vết thủng ở ngực cũng được khâu mấy mũi, Trịnh Xá rút cuộc cũng ngủ thiếp đi, lần ngủ gần nhất của hắn đã cách đây hơn ba mươi tiếng.

Không thể không thừa nhận, lực hồi phục của huyết thống bá tước Vampire thật sự kinh khủng, sau khi Trịnh Xá tỉnh dậy đã có thể vận động tự do như người bình thường. hai ngày trước hắn bị thương gần chết, mà đến khi tỉnh lại đã có một cái kinh hỉ trước mặt, Cuốn sách của thần Ra bằng vàng dày cộp đang được Evelyn ôm chặt trong lòng còn công nhân xung quanh đang hoan hô cái gì đó.

- Quả nhiên là dưới trọng thưởng tất có dũng phu mà.

Ardeth cảm thán, mỗi công nhân đều nhận được tiền công gấp mười lần, hơn nữa sau khi lấy được Cuốn sách của thần Ra là được trả ngay, tất cả khiến họ bắt đầu hoan hô thượng đế. Còn Trịnh Xá sau khi nhận lấy Cuốn sách, việc đầu tiên đương nhiên là chạy tới chỗ tế đàn được khai quật ra, hắn phải thử nghiệm một chút xem Phục chế thể có nói dối hay không, nếu không tất cả những gì hắn làm đều phí công.

"...Hồi sinh thành viên từng xuất hiện trong Trung Châu đội, có thi thể cần một chi tiết kịch tình cấp B, 7000 điểm thưởng, không có thi thể hoặc thi thể được chế tạo trong Chủ Thần không gian cần một chi tiết kịch tình cấp B, 8000 điểm thưởng, thi thể được phục chế trong trạng thái trước khi người đó chết..."

"
Có hồi sinh thành viên đoàn đội hay không?"
Trịnh Xá đứng tại tế đàn cẩn thận lắng nghe, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi chợt bừng tỉnh đại ngộ, suy luận của hắn lúc trước hoàn toàn sai. Bởi vì khi chế tạo thành viên đoàn đội trong Chủ Thần không gian, mặc dù có thể để bọn họ trở thành một thân thể không có ý thức, nhưng hắn lại quên mất một điểm mấu chốt khi nhờ Chủ Thần chế tạo, đó là chỉ có thể tạo ra người hắn quen thuộc hoặc biết đến.

Ví dụ như hắn có thể tưởng tượng ra thân thể và hình dạng hoàn toàn giống thành viên trong đội nhưng hắn làm sao tưởng tượng ra bản đồ gen chứ? Hắn làm sao có thể đảm bảo cấu tại bên trong nhất định sẽ giống thành viên trong đội? Hắn làm sao có thể đảm bảo nhóm máu hay cơ cấu thân thể hoàn toàn nhất trí. Trên thế giới không thể tìm được hai chiếc lá hoàn toàn giống nhau, đồng dạng, thứ hắn chế tạo ra cũng chỉ là "tương tự" như thành viên trong đội thôi chứ không phải là thân thể chính thức của họ.

"
Nói cách khác, trừ phi ngay lúc thành viên trong đội chết đi phải đem xác ướp lạnh, nếu không chỉ có thể trả thêm một nghìn điểm thưởng để hồi sinh... Cũng tốt, so với ở trong Chủ Thần không gian cần sử dụng gấp đôi điểm thưởng và chi tiết kịch tình mới có thể sống lại thì khá hơn nhiều...."
Trịnh Xá thở ra một hớn, trong lòng hắn chợt động, bắt đầu tính toán điểm thưởng đạt được trong bộ phim kinh dị này.

Ngoài 4000 điểm sau khi lấy được Vòng tay của thần Anubis, trong rừng không biết hắn đã lấy được bao nhiêu điểm, cầm súng đại liên không ngừng giết khỉ, đại khái cũng phải xử hơn mấy trăm con, sau vụ nổ lại càng nhiều hơn, không biết cộng lại có được đến hơn 4000 con không.

"Nghĩ kỹ thì Sở Hiên có khoảng 3000 điểm thưởng, ngoài ra chi tiết kịch tình hẳn là rất ít, nếu trở lại Chủ Thần không gian có thể trả giá rất thấp để hồi sinh hắn, nhưng mà..."

Trịnh Xá thật sự có chút chần chừ, do hắn không biết điểm thưởng của mình hiện tại, chi tiết kịch tình thì hoàn toàn đủ rồi, khi rời khỏi Chủ Thần không gian hắn đã có một chi tiết cấp B, hai chi tiết cấp C, hơn nữa sau khi hoàn thành tình tiết kịch bản Vòng tay của thần Anubis hắn lại được thêm hai chi tiết cấp C, nói cách khác, chỉ cần điểm thưởng đủ là hắn hoàn toàn có thể hồi sinh Sở Hiên.

Bởi vì... lực lượng của một mình hắn, một mình hắn cho dù mạnh mẽ đến thế nào, không có đồng đội có thể nhờ cậy, không có đồng đội có thể trợ giúp, hắn không đủ tự tin để khiêu chiến tình tiết kịch bản Vua bọ cạp, hắn cần Sở Hiên!

Trịnh Xá cắn răng, mặc dù lãng phí một chi tiết kịch tình cấp b nhưng nếu có thể thuận lợi hoàn thành tình tiết kịch bản vua bọ cạp, hắn sẽ được 10000 điểm thưởng cũng hai chi tiết cấp B. So với việc keo kiệt giữ lại một chi tiết cấp B rồi sau đó tới nơi lại bị xua về hoặc bị giết, không bằng hồi sinh Sở Hiên, sau đó cùng nhau đối mặt với Vua bọ cạp!

"Chủ Thần, hồi sinh Sở Hiên."
Trịnh Xá cầm Cuốn sách của Amun-Ra, trong lòng yên lặng nói, đây là trình tự ngôn ngữ Chủ Thần lưu lại cho hắn lúc trước, chỉ cần đủ điểm thưởng và chi tiết kịch tình, nêu tên người kia, nếu người đó đã sống lại một lần thì vô hiệu, nếu chưa thì sẽ được hồi sinh.

"
Khấu trừ 8000 điểm thưởng, một chi tiết kịch tình cấp B, khởi động hồi sinh..."

Thanh âm lạnh lùng của Chủ Thần vang lên trong đầu, Trịnh Xá nhìn thấy phía trên tế đàn một mét xuất hiện hình ảnh như phim nổi. Một thân ảnh im lặng đứng trên nóc nhà cao tầng, tay hắn cầm hai khẩu súng lục cực lớn, không ngừng bắn vào đám quỷ hồn bao vây xung quanh, đến cuối cùng hắn không ngờ giờ súng chĩa thẳng vào bụng mình bóp cò, tiếp đó, nam tử đó yên lặng nằm dưới đất, đưa tay giơ lên, phảng phất như muốn chạm đến vầng trăng trên trời....

Hình ảnh phim nổi này biến mất, một ít tin tức trực tiếp in vào đầu Trịnh Xá, trong nháy mắt, hắn như thế một đứa bé, trong lòng không ngừng khóc nhưng dù thế nào nước mắt cũng không thể chảy ra. Một đứa bé hai ba tuổi từ từ phát triển, sau đó biến thành Sở Hiên trưởng thành, nam nhân đeo kính, vẻ mặt luôn bĩnh tĩnh lạnh nhạt, nhưng trong trái tim lạnh lẽo của hắn kỳ thật đã chứa đầy nước mắt không thể tuôn ra... Không có cảm giác đau đớn, không có vị giác, không có khứu giác, không có xúc giác, đến một chớp mắt này Trịnh Xá mới hiểu, vì sao một khắc trước khi gục ngã trong The Grudge, nam nhân kia lại nói thức ăn nhìn thật ngon mắt, đúng vậy, hắn chỉ có thể nhìn...

Không hiểu tại sao Trịnh Xá cảm thấy trong lòng nhận ra điều gì đó, từ đoạn tin tức này, đây cũng phải là bệnh tật gì, mà là trong gen đã hoàn toàn lại bỏ cảm giác, trừ phi có thể thay đổi gien, nếu không...

Theo hình chiếu lập thể biến mất, Sở Hiên từ từ xuất hiện trước mặt hắn, hắn vươn tay nói:
- ....Sở Hiên, hãy giúp ta.

- Ta còn chưa chết.... Hoặc là được hồi sinh? Tại sao ta phải giúp ngươi?

- Bởi vì ta có cách để ngươi có thể cảm nhận được đau đớn, cảm nhận được vui vẻ, cảm nhận được mùi vị cùng tất cả cảm giác mà một người bình thường có được... Ta có cách giúp ngươi!

Bộ dạng Sở Hiên vẫn như cũ, không có biến hóa gì, vãn đeo kính mắt, hắn khẽ chạm vào chô lồng ngực, rồi thản nhiên hỏi Trịnh Xá.

Câu trả lời của Trịnh Xá lại làm Sở Hiên lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt không còn đạm mạc, làn đầu tiên ngón tay hắn có chút run rẩy, hắn vuốt vuốt bờ đá lạnh băng trên tế đàn, sau đó lạnh nhạt nói:
- Nói thử xem, nếu biện pháp của ngươi thật sự có thể làm được... Ít nhất có xác suất trên 50% thì ta không ngại trợ giúp ngươi.

Trịnh Xá mừng rỡ, hắn biến mình đã tìm được chỗ mềm yếu nhất trong lòng Sở Hiên, cũng là khát vọng duy nhất của nam tử này, hắn vội vàng nói:
- Mở cơ nhân tỏa tổng cộng chia làm năm tầng, tầng thứ nhất là tăng cường bản năng chiến đấu của con người, kỳ thật chính là phóng xuất bản năng chiến đấu của loài người từ thời viễn cổ. Tầng thứ hai là điều khiển trên 90% lực lượng và thân thể, ví dụ như điều khiển tốc độ, điều khiển thính giác, điều khiển cơ bắp...
Nói ới đây, một cánh tay của Trịnh Xá không ngừng phồng lên, to đến gấp hai ba lần người bình thường.

Sở Hiên tựa hồ đã nhận ra điều gì đó, hắn hơi nhíu mày rồi nói:
- Tiếp tục.

- Tầng thứ ba có quan hệ đến đại não, não người chỉ được sử dụng được khoảng vài phần trăm, nhưng bắt đầu tầng thứ ba sẽ bắt đầu khai phá từng khu vực bên trong. Ví dụ như ta có thể mô phỏng được khả năng suy luận tính toán của ngươi, hiệu quả khoảng 40% đến 50%, mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba chính là mô phỏng.

- Tầng thứ tư, đây chính là tầng có thể thay đổi số mệnh của ngươi... Mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư có thể thay đổi gen trong người, thậm chí tầng thứ tư cực hạn ngươi còn có thể cấu tạo lại toàn bộ chuỗi gen của mình. Còn nhớ trong Chủ Thần không gian có nhiều thuộc tính cường hóa như vậy không? Đó chính là những chuỗi gen mạnh mẽ mà những người đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư thời cổ đại cấu tạo nên. Ngươi chỉ cần nắm vững cơ nhân tỏa tầng thứ tư là có thể cải tạo gen của bản thân, sau đó có được tất cả những gì loài người nên có... Cùng bọn ta đau đớn, cùng bọn ta khóc, cùng bọn ta ăm cơm, cùng bọn ta vui vẻ cười đùa... Hãy giúp ta, Sở Hiên, ta cần trí tuệ của ngươi!

Sở Hiên đẩy đẩy kính, hắn đột nhiên hỏi:
- Mở cơ nhân tỏa tổng cộng có năm tầng phải không? Tâng thứ năm là lực lượng như thế nào?

Trịnh Xá hơi sửng sốt, hắn suy nghĩ một chút rồi đáp:
- Tầng thứ năm là khống chế năng lượng, tầng này ta không hiểu có ý gì, đại khái là....

- Nội công, tu chân, năng lượng Vampire, ma pháp...
Sở Hiên từ trên tế đang bước xuống, hắn vừa đi vừa nói:
- Những thứ này đều là kỹ năng năng lượng có thể khống chế, nếu như nói phương diện cường hóa huyết thống, gen là căn cứ từ mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, vậy tầng thứ năm khống chế năng lượng rất có thể là sáng tạo những kỹ năng năng lượng khống chế được. Nếu lý luận về mở cơ nhân tỏa là đúng, vậy những nghi hoặc của ta lúc trước hoàn toàn có thể được suy luận rõ ràng...
Sở Hiên vừa nói vừa ra khỏi di tích.

Trịnh Xá ngây ngốc nhìn Sở Hiên, hơn nửa ngày sau mới giật mình mừng rỡ nói:
- Vậy là ngươi đồng ý giúp ta? Ha ha ha, ngươi đồng ý giúp ta phải không? Ha ha ha...

- Đừng có ầm ỹ, trước tiên kể lại một lượt những chuyện sau khi ta chết đã...

- ....Về cơ bản là như vậy, vốn ta tưởng rằng Cuốn sách của Amun-Ra đã rơi dưới vực sâu nên cũng không quay lại tìm. Nhưng để hồi sinh cần gấp đôi giá trị, có thể cả đời ta cũng gom đủ, nếu không phải vì Ác Ma đội kích thích, có lẽ ta cũng không hạ quyết tâm trở về đây.

Ở trong lều, Trịnh Xá kể lại rành mạch mọi chuyện xảy ra từ sau The Grudge, về tất cả thanh viên quan trọng trong đội, về thân phận Dẫn đạo giả của Trương Kiệt, về chức vụ đội trưởng của hắn cùng nhận thức với Chủ Thần không gian, về đoàn đội tác chiến, về hai đội ngũ đặc thù, tiểu đội luân hồi Ác Ma và tiểu đội luân hồi Thiên Thần, tất cả đều nói ra hết, thậm chí cả chuyện giữa hắn và Phục chế thể cũng kể đại khái, sau đó Trịnh Xá thấy Sở Hiên yên lặng ngồi viết gì đó.

- Phân tích từ đầu tới cuối một lượt, đầu tiên lúc trước ta đã đặt giả thuyết Chủ Thần không phải muốn giết chúng ta mà là bức bách chúng ta tiến hoa, cho nên mỗi lần đều cố định đẩy chúng ta tới bờ vực sinh tử. Lúc đó các ngươi giao chiến với Ấn Châu đội, thực lực hơi nhỉnh hơn Trung Châu đội, theo như ngươi nói lúc ấy Trung Châu đội còn chưa có đội trưởng, như vậy cơ hồ có thể khẳng định là đoàn diệt. Nhưng Trung Chây đội lại chiến thắng gần như hoàn mỹ, ngoài lúc mấu chốt thắng lợi Zero bị giết ra...
Sở Hiên vừa nói vừa vẽ vẽ trên giấy.

- Đánh giá của Chủ Thần với Trung Châu đội tăng một mức, sau đó tiến vào loại phim bí ẩn không thể giải thích, hoàn toàn có thể dẫn tới đoàn diệt Final Destination 2. Nếu căn cứ theo như ngươi nói, khó khăn và số tập có liên quan, vậy Final Destination 2 chắc chắn chẳng khó khăn gì để tiêu diệt cả đội, nhưng trên thực tế Trương Kiệt tự giải thoát nên đoàn đội cơ bản còn sống mà không bị thương tổn quá lớn, tất cả kẻ chết đều là pháo hôi...

- Như vậy đánh giá với Trung Châu đội tăng thêm một mức, tiếp đó lại tiến vào Alien 4, địa điểm tiến vào không phù hợp, độ khó không phù hợp, thực lực quái vật không phù hợp, thế giới phim kinh dị có ba cái không phù hợp hoàn toàn có thể dẫn đến đoàn diệt nhưng Trung Châu đội vẫn như cũ, sống sót mà không có thương tổn quá lớn, những kẻ chết vẫn chỉ là pháo hôi. Trong tình huống này nếu như ta là Chủ Thần thì đánh giá về Trung Châu đội đã hoàn toàn áp đảo Ác Ma đội và Thiên Thần đội, cho nên tiếp theo sẽ an bài để Trung Châu đội đối kháng với Ác Ma đội. Nếu Trung Châu đội tiếp tục chiến thắng vậy Chủ Thần rất có thể sẽ toàn lực bồi dưỡng, cũng tức là không ngừng gia tăng độ khó để Trung Châu đội tiến hóa, bởi vì tiềm lực của Trung Châu đội đã vượt qua tiểu đội có tiềm lực lớn mà nó tính toán, Tiểu đội luân hồi Ác Ma.

- Nhưng Trung Châu đội thất bại, nói cách khác, đánh giá thiết lập lại, nếu ta suy đoán không nhầm, bộ phim kinh dị tiếp theo chúng ta sẽ đối mặt với độ khó ngang bằng tiểu đội luân hồi bình thường chứ không còn bị Chủ Thần đặc biệt chiếu cố đến mức độ khó khăn nữa....

Sở Hiên rút cuộc cũng vẽ vời xong, hắn nhìn tờ giấy nói:
- Trình tự hồi sinh đội viên đại khái là thế này, sau khi chúng ta trở về có thể thương lượng lại một chút. Nói rõ trước, ta đã chết một lần, không muốn chết tiếp nên ta không hy vọng lại nảy sinh mâu thuẫn với ngươi, sau này nếu có mâu thuẫn, ta cho phép ngươi đề xuất ý kiến, hơn nữa sửa đổi kế hoạch của ta.

Trịnh Xá cũng không cầm tờ giấy, chỉ thảnh nhiên nói:
- Đối với trình tự hồi sinh thành viên ta không có ý kiến, nhưng yêu cầu duy nhất của ta là.... Tất cả thành viên trong Trung Châu đội đều phải được hồi sinh, ta không muốn để họ vĩnh viễn ngủ say trong bóng tối.

Sở Hiên lại yên lặng viết mấy chữ trên giấy rồi nói:
- Không thành vấn đề, nếu như thực lực của họ có thể vượt qua kiểm tra, ta không hy vọng trong đội lại có thành viên kéo lùi cả nhóm lại, trừ phi hắn nguyện ý làm mồi nhử khi hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm.... Đề tài này tạm thời dừng lại, hiện tại vào chuyện chính, trước mắt trong hơn mười ngày tới chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ Vua bọ cạp. Theo khó khăn ngươi đã nghe được, rất có thể sẽ phải có một trường khổ chiến, vì thế ta không muốn ngươi hao tổn chiến lực trước khi tiến vào kim tự tháp. Lần trước ngươi bị đánh cho chạy trối chết, chính là vì ngươi lãng phí lực lượng ở chỗ không cần thiết...

- Cho nên, mua bom xăng đi, biến cả khu rừng ấy thành bình địa, chỗ đó không phải rừng rậm nhiệt đói, cũng không phải rừng mưa mà là ốc đảo trong sa mạc, đốt hết, trong vòng ba ngày có thể thiêu xong.

"Cường, cường hãn... Quả nhiên không phí điểm thưởng và một chi tiết cấp B..."

Trịnh Xá có chút ngây ngốc nhìn Sở Hiên, nam nhân này vẫn như cũ, điên cuồng và to gan, lúc trước hắn thật sự không nghĩ đến chuyện dùng lửa phá hủy cả khu rừng, nếu thật sự dùng biện pháp này rất có khả năng có thể ung dung thoải mái tới kim tự tháp của Vua bọ cạp, hơn nữa, chỗ đó đâu chỉ hơn vạn con khỉ, cứ như vậy...

- Đừng có vọng tưởng đến chuyện được điểm thưởng từ chỗ đám khỉ ấy, nếu như suy luận của ta không sai.... Khỉ bị giết khi đốt cháy hết khu rừng có lẽ không được tính điểm, hơn nữa ta khuyên ngươi tốt nhất đừng bước vào trong rừng nửa bước...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #97


Báo Lỗi Truyện
Chương 97/308