Chương 91: Trở lại Hamunaptra


Trong phòng tiếp khách của viện bảo tang, viện trưởng lấy túi chè phương đông lão cất đã lâu, sau đó cẩn thận đốt một ngọn đèn cồn, dùng một cái ấm nhỏ đun nước. Chờ nước sôi, lão mới nhẹ nhàng thả vào hai chén trà xanh, mũi thơm thanh đạm bay lên làm người ta tâm thần sảng khoái.

- Thật đáng tiếc, ở châu Âu bây giờ toàn lưu hành loại nước trà bỏ thêm đường hoặc kem, trước kia ta từng được tiếp mấy vị khách phương Đông, họ pha một ấm trà xanh như thế này, mùi vị thật tuyệt, đây mới là mùi vị chân chính của lá trà.... Phương Đông thần bí, giống như ngươi vậy, có thể cho ta biết ngươi lấy được tin tức về kho báu của Vua bọ cạp từ đâu không? Ta không tin là người trong tộc ta lại tiết lộ chuyện này..... Trừ phi là do hậu duệ đám học trò của Imhotep tiết lộ, ngươi nghe được chuyện kho báu của Vua bọ cạp từ đâu vậy?
Viện trưởng nhấp một ngụm trà, cười nhìn Trịnh Xá hỏi.

Trịnh Xá cười dài nói:
- Kỳ thật nếu như là thế giới hiện thực, ta căn bản không thể tiết lộ bất cứ tin tức gì cho các ông, hơn nữa nếu là trước đây, trong đội có đủ ba người mở cơ nhân tỏa thì tiết lộ tin tức cho các ông cũng sẽ bị trừ điểm, giờ thì ổn rồi, nói chuyện gì cũng không bị trừng phạt.... Ta và các ông không phải ở cùng một thế giới, ta đến từ một thế giới khác.

Viện trưởng cũng không có vẻ ngạc nhiên, lão chỉ yên lặng nhấp một ngụm trà rồi nói:
- Lúc đó ở ngoài lăng mộ, tất cả các ngươi đồng loạt biến mất, chúng ta đại khái cũng đoán được các ngươi không phải người của thế giới này rồi.... Vậy địa ngục là chỗ nào vậy? Hay các ngươi từ thiên đường xuống?

Trịnh Xá lập tức xuy tay cuống quýt nói:
- Không, thế giới khác mà ta nói không phải là như vậy, mẹ nó, ông nói như ta chết rồi vậy. Ta không nói là mình đã chết, ta và đồng đội không thuộc về thế giới này, mà là người của thế giới kia.... Ặc, tóm lại, chúng ta không phải là người chết, còn đang sống sờ sờ ra đây, đến thế giới này chỉ để hoàn thành nhiệm vụ thôi.

Viện trưởng suy nghĩ một chút rồi chợt cười nói:
- Lần trước giết bất tử tế tự Imhotep chính là nhiệm vụ của các ngươi phải không? Bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành ngươi quay lại làm gì? Vì muốn lực lượng cường đại hơn và kho báu sao? Hơn nữa còn một thân một mình tiến vào, là giấu đồng đội à?

Trịnh Xá cười thảm mấy tiếng, hắn cúi đầu nói:
- Không, bọn họ.... Bọn họ đã tử trận trong một nhiệm vụ khác, vì thế ta phải quay lại đây tìm Cuốn sách của thần Ra. Hơn nữa để báo thù cho họ.... ta cũng phải đi tìm kho báu của Vua bọ cạp. Có thể đoạt được hay không là một chuyện, nỗ lực cố gắng lại là chuyện khác, ta cũng không muốn khi đồng đội hồi sinh ta lại nói thời gian ở đây cứ nhàn hạ uống trà nói chuyện, như vậy ta thật không dám nhìn vào mắt họ.... Chỉ đơn giản như thế thôi.

Viện trưởng lắc đầu nói:
- Không phải ta không giúp ngươi, mà là ta cũng không biết phải giúp thế nào. Kho báu của Vua bọ cạp chỉ là một truyền thuyết mà thôi, trước tiên phải tìm được chiếc Vòng tay của thần Anubis mà Vua bọ cạp lưu lại, sau đó dựa vào tin tức trong đó đi tìm kim tự tháp của hắn.... Nhưng tất cả chỉ là truyền thuyết thôi, đến cả cái vòng tay đó có tồn tại hay không chúng ta cũng chẳng biết, đừng nói đến chỗ kim tự tháp....

- Nhưng cho dù tìm được vòng tay, cho dù tìm được kim tự tháp chúng ta vẫn phải ngăn cản ngươi đánh thức Vua bọ cạp, bởi vì một khi ngươi khiêu chiến thất bại, hắn sẽ dẫn Đội quân của thần Anubis hủy diệt cả thế giới này. Hậu duệ của Medjai chúng ta ngoài canh giữ bất tử tế tự Imhotep ra, nhiệm vụ lớn nhất chính là giám thị Đội quân của Anubis, cho nên bọn ta không thể đáp ứng yêu cầu của ngươi.

Trịnh Xá thở dài, hắn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy ít nhất các ông cũng phải giúp ta một việc, ta muốn khai quật Hamunaptra, lấy Cuốn sách của Amun-Ra đang bị chôn dưới đó ra. Việc này cần một lượng lớn nhân công, bất quá không cần các ông phải lo, ta chỉ cần các ông không gây nguy hiểm cho các công nhân đó, hơn nữa bảo đảm an toàn cho đường vận chuyển là được. Yêu cầu này của ta có thể được đáp ứng không? Coi như phần thưởng cho việc ta trợ giúp tiêu diệt Imhotep....

Viện trưởng cũng thở dài, lão suy nghĩ một chút rồi nói:
- Chuyện đó ta nghĩ chắc là không có vấn đề gì, nhưng chúng ta phải phải người giám sát việc khai quật... Vàng bạc khai quật được sẽ do bộ tộc ta sở hữu, thi thể Imhotep cũng do chúng ta tiến hành cất giữ, chuyện này ngươi không thể ngăn cản.

Trịnh Xá nghe vậy lập tức gật đầu đồng ý nói:
- Chuyện đó đương nhiên không thành vấn đề, dù ông không nói ta cũng không lấy vàng và thi thể Imhotep, tuyệt đối không có vấn đề gì. Ngoài mấy việc này ta hy vọng ông có thể liên lạc với O"Connell và Evelyn giúp ta... Giờ họ có khỏe không?

Viện trưởng mỉm cười nói:
- Bọn họ đương nhiên là khỏe rồi, mới đi nghỉ trăng mật ở châu Phi về cách đây mấy hôm, hiện tại vừa mua một căn biệt thự ở Anh, nhờ số vàng ngươi đưa nên cuộc sống cũng rất thoải mái. Chỉ là cô bé kia không thể nào an phận được, chuyện Cuốn sách của thần Anubis là sự thật nên cô ta kiên quyết cho rằng thế giới này có rất nhiều bí bảo, ví dụ như mặt nạ vàng trong truyền thuyết có thể biến người ta thành quỷ hút máu của văn minh Maya, hay bảy chiếc sọ thủy tinh có thể mở đường vào lục địa Atlantic. Tóm lại cô nhóc này mê tìm bảo bối đến phát điên rồi, mấy hôm trước ta còn nhận được thư, cô ấy muốn nhờ ta dùng danh nghĩa của viện bảo tàng gửi thư lừa O"Connell để cô ấy có thể rời Anh đi mạo hiểm....

Trịnh Xá cười hắc hắc, hành vi như vậy đúng là tác phong của Evelyn, xem ra O"Connel sau khi kết hôn với nàng cũng chẳng được sống yên ổn, hắn suy nghĩ một chút rồi hỏi:
- Vậy có thể liên lạc với họ không? Coi như ta mời họ đến Cairo, nói là ta cần họ giúp đỡ, lấy danh nghĩa là chiến hữu từng sóng vai chiến đấu thỉnh cầu họ trợ giúp.... Cứ nói như thế đi.

Viện trưởng thở dài nói:
- Nếu sử dụng điện bào thì bọn họ sẽ sớm nhận được tin, nhưng muốn từ Anh tới đây đại khái phải mất khoảng mười bữa nửa tháng... Nếu họ nhận tin là đi luôn thì sau khoảng nửa tháng ngươi sẽ có thể gặp họ.

Trịnh Xá gật đầu nói:
- Vậy mọi chuyện xin nhờ ông... Đúng rồi, ta cần thuê một lượng lớn nhân công, cũng cần tiền, ông có thể giúp ta liên lạc với một ngân hàng nổi tiếng không? Tốt nhất là ngân hàng có danh tiếng trên toàn thế giới, bởi vì ta muốn bán một lượng vàng lớn....

Viện trưởng hơi sửng sốt, lão nghĩ ngợi một lát rồi nói:
- Nếu là ngân hàng nổi tiếng trên toàn thế giới, ngân hàng Abbey National của Anh mở tại Cairo khá là tốt, tiếp đến là ngân hàng Citibank của Mỹ, còn một số ngân hàng khác....

Trịnh Xá vội vàng nói:
- Ngân hàng Citibank đi, ta nghe nói đây là ngân hàng nổi tiếng toàn thế giới.... Viện trưởng, ông giúp ta chuẩn bị một căn phòng kín được không, a a, dù sao cũng không thể mang vàng tới gặp đại diện chi nhánh ngân hàng phải không?

Viện trưởng mặc gì thấy kỳ lạ với yêu cầu của Trịnh Xá nhưng vẫn đưa hắn đến một căn hầm trống dưới đất. Tiếp theo chỉ thấy Trịnh Xá lấy trong ngực ra một cái túi, hắn dốc ngược túi xuống đất rồi giống như ảo thuật từ trong một cái túi cuộn lại đươc, vàng khối đổ ra cuồn cuộn. Khi được khoảng một mét khối vàng đổ ra, hắn mới đóng miệng túi lại, nhìn viện trưởng cười nói:
- Một mét khối chắc là đủ rồi. Nặng hơn 19 tấn chứ ít đâu, chẳng biết ngân hàng có nuốt trôi được đống vàng này không?

Viện trưởng nhìn đến trợn mắt há mồm, có điều, sự chú ý của lão không phải ở đống vàng mà giống như sắc lang thấy gái đẹp dán chặt vào túi không gian. Không đợi Trịnh Xá phản ứng, lão đã nhào tới cạnh hắn, vớ lấy chiếc túi.

Trịnh Xá cũng không để ý, trực tiếp đưa túi không gian cho lão nói:
- Cầm xem đi, cẩn thận đừng dốc túi xuống, đồ bên trong rơi ra hết đó.

Viện trưởng rõ ràng đã chẳng nghe thấy hắn nói gì nữa, chỉ tập trung toàn bộ tinh thần nghiên cứu cái túi này, cứ như si như cuồng cả nửa ngày, còn cố ý đưa tay vào trong sờ mó thử xem, bộ dạng như một đứa trẻ tò mò. Trịnh Xá cũng mặc kệ, kéo lão ra ngoài, thời gian của hắn không phải để chơi đùa, phải đi bán vàng, phải thuê một lượng lớn nhân công, phải sắp xếp lộ trình, phải chuẩn bị dụng cụ cho công nhân, phải thương lượng với bộ tộc Medjai bảo đảm an toàn cho công nhân như thế nào, giám sát tốc độ khai quật của họ như thế nào, một đống phiền phức đang chờ hắn....

Trịnh Xá kéo viện trưởng vừa đi vừa nói chuyện, mà đồng thời hắn càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình, Chủ Thần tuyệt đối sẽ không lưu lại một thế giới phim kinh dị vô dụng. Nếu cần một lượng lớn điểm thưởng và một chi tiết kịch tình cấp D mới có thể tiến vào, vậy thế giới này tuyệt đối không vô dụng.... Cho nên hắn càng lúc càng chắc chắn có thể tìm được kho báu của Vua bọ cạp, cho dù không được điểm thưởng hay chi tiết kịch tình cũng chẳng sao, chỉ Đội quân của thần Anubis thôi cũng đáng để hắn mạo hiểm lần này.

"Cố gắng phấn đấu mạnh mẽ lên... Vì sống sót, vì báo thù!"
Với quy mô của ngân hàng quốc tế như Citibank, tiêu thụ hơn 19 tấn vàng một lúc cũng có chút khó khăn, dù sao nơi đây cũng chỉ là chi nhánh của Citbank mở tại Cairo mà thôi, cho nên Trịnh Xá nghe theo đề nghị của viện trưởng chia số vàng làm ba phần, phân biệt bán cho ba ngân hàng của Anh, Pháp, Mỹ. Đương nhiên, hắn lấy danh nghĩa của một tổ chức dân tộc Ai Cập, đây cũng là một tổ chức rất lớn, bất quá kỳ thật nó chỉ là một vỏ bọc, là công cụ kiếm tiền của bộ tộc Medjai mà thôi. Để cảm ơn sự giúp đỡ, Trịnh Xá đặc ý xuất ra một mét khối vàng tặng bọn họ, việc này khiến người được cử đến thương lượng mừng rỡ vạn phần.

- Mặc dù chúng ta là con dân của Pharaon giàu có nhưng thực tế tộc nhân chúng ta đều khổ sở vì miếng cơm manh áo. Cũng chẳng có cách nào, ở giữa sa mạc này căn bản không có nhiều đất đai và điều kiện để tiến hành sản xuất... Ta thay mặt cho bộ tộc Medjai, thủ vệ của Pharaon cảm tạ người, bằng hữu.
Ardeth Bay (thằng mặc áo đen ấy) người cũng Trịnh Xá xồn pha mạo hiểm trong The Mummy cũng tới, hơn nữa hắn còn dẫn theo mấy vị trưởng lão mặc trường bào.

Mấy trưởng lão này nhìn thấy hơn 19 tấn vàng lập tức trợn tròn mắt, đồng loạt nhất trí chuyện Trịnh Xá khai quật Hamunaptra, hơn nữa còn bảo đảm tộc nhân của mình sẽ bảo hộ cho các công nhân, cũng bảo vệ an toàn cho đường tiếp tế. Nếu không phải Trịnh Xá thông thuộc kịch bản phim, biết bọn họ là nam nhân ngay thẳng, dám sống dám chết thì rất có thể sẽ nghĩ mấy ông lão này toàn là một lũ gian thương.

Ardeth không ngừng cười khổ giải thích nhưng Trịnh Xá lại thẳng thắn cười nói:
- Đương nhiên là ta hiểu, chuyện như vậy chẳng có gì đáng mất mặt cả, hơn nữa trong Hamunaptra còn có một lượng vàng lớn chưa khai quật được, chờ khi đào hết ra điều kiện sinh sống của bộ tộc các ngươi chắc chắn có thể cải thiện, yên tâm đi.

Ardeth cười khổ lắc đầu, hơn nửa ngày sau mới đột nhiên lên tiếng:
- Nghe nói người biết truyền thuyết về kho báu của Vua bọ cạp... Có một tin tốt và một tin xấu, ngươi muốn nghe cái nào trước?

Trịnh Xá hơi sửng sốt, hắn cũng không biết ở thế giới này mình thì có tin gì gọi là tốt với không tốt. Hiện tại mọi chuyện liên quan đến tương lai cũng chỉ có hai việc, một là kho báu của Vua bọ cạp, hai là khai quật thành phố của người chết Hamunaptra mà thôi. Kể cả ba ngân hàng kia đồng thời đóng của cũng chẳng sao, cùng lắm là hắn lại mang vàng đi bán là được rồi, vì thế hắn lắc lắc đầu nói:
- Người anh em, ngươi cứ nói thẳng ra đi, chính ta còn chẳng biết mình ở đây còn có tin gì là tốt với không tốt nữa cả.

Ardeth nói:
- Tin tốt là người trong tộc ta đã thảo luận có để ngươi tìm kiếm kho báu của Vua bọ cạp không, bởi vì dù sao chúng ta chỉ đề phòng được một lúc, không giữ được cả đời. Giống như một câu ngạn ngữ của phương Đông các ngươi, làm gì có đạo lý nào cả ngàn ngày chống trộm, vì thế các trưởng lão rất có thể sẽ quyết định giải quyết triệt để chuyện của Vua bọ cạp. Chúng ta cũng không muốn chờ đến tương lai, dưới âm mưu của ai đó Vua bọ cạp lại sống lại, nếu như thực lực của ngươi đủ để các trưởng lão tán thành, hơn nữa còn lấy được Ngọn giáo của thần Osiris[5], vậy chúng ta sẽ đồng ý để ngươi đi tìm kho báu của Vua bọ cạp, triệt để giải quyết bóng ma vẫn ám ảnh trong lòng chúng ta...

Trịnh Xá lập tức hưng phấn, cao giọng nói:
- Nếu thật sự được như vậy thì tốt rồi, có thể nhận được sự giúp đỡ của các ngươi đúng là quá may mắn!

Ardeth lại cười khổ nói:
- Tin xấu là... Mặc dù thảo luận như vậy được thông qua nhưng Ngọn giáo của thần Osiris đã biến mất hơn hai nghìn năm, lần cuối cùng nó xuất hiện là khi Pharaon chiến đấu với một bộ lạc xâm lược châu Phi. Pharaon đã dùng nó đâm xuyên trái tim của thủ lĩnh bộ lạc kia nhưng mũi giáo cũng đồng thời mất tích.... Xin lỗi, nếu như không có Ngọn giáo, ta nghĩ các trưởng lão tuyệt đối sẽ không đồng ý để ngươi đi tìm kim tự tháp của Vua bọ cạp.

Trịnh Xá nghe vậy cũng mặt mũi đau khổ, trong phim The Mummy Returns, Ngọn giáo của thần Osiris đột nhiên xuất hiện trong tay Carnahan, anh trai Evelyn, trong kịch bản chẳng nói gì tới chuyện mũi giáo này từ đâu đến, thậm chí cả lăng mộ cất giấu Vòng tay của thần Anubis cũng không nhắc đến. Tóm lại mọi chuyện đến giờ đều rất mơ hồ, hắn rất có thể không cách nào tìm được kho báu của Vua bọ cạp, cũng không biết Phục chế thể chỉ trong một phim The Mummy đã hoàn thành xong chi tiết kịch tình kho báu của Vua bọ cạp là thế nào.

- Ai, quả thật, đến cả vòng tay còn không có, nói gì đến Ngọn giáo của thần Osiris.... Mọi chuyện tựa hồ đã không thể hoàn thành rồi. Nguồn: http://truyenyy.com
Trịnh Xá uể oải nói.

Ardeth vừa cười vừa nói:
- Chúng ta lại biết vòng tay đó đang ở đâu, đó là một lăng mộ bí ẩn dưới lòng đất, đáng tiếc là chúng ta đã mất chìa khóa mở cửa, chính là chiếc chìa khóa mở Cuốn sách của thần Anubis và Cuốn sách của thần Ra. Nếu không chúng ta có thể lấy Vòng tay của thần Anubis ra trước, cho dù người không tìm được mũi giáo thì cũng có thể yên tâm giấu nó đi, không để người khác dễ dàng lấy được.

Trịnh Xá cười khổ, lấy chiếc chìa khóa mở cổ thư từ trong Nạp giới ra, lẩm bẩm nói:
- Chìa khóa thì đúng là ta có, nhưng không có Ngọn giáo của thần Osiris, ta nghĩ súng đạn bình thường cũng không thể đánh bại Vua bọ cạp được.... Thôi bỏ đi, trước tiên bàn xem làm thế nào an bài chuyền khai quật Hamunaptra đã.

Kỳ thật bộ tộc Medjai đã sớm muốn khai quật Hamunaptra, chỉ là chi phí cho việc này thật sự quá lớn, không phải một mình họ có thể độc lập gánh vác nên vẫn trì hoãn.

Trước kia tộc Medjai kiêng kỵ lời nguyền của bất tử tế tự Imhotep nên bọn họ tuyệt đối không bước vào trong lăng mộ nửa bước, phải sau khi kịch bản trong The Mummy triển khai thuận lợi, bộ tộc mới biết trong thành phố của người chết thật sự có một lượng lớn vàng bạc như trong truyền thuyết. Chỉ là theo thời gian, cả Hamunaptra đã hoàn toàn suy sụp, số vàng bên trong cũng bị chôn vùi, cho nên khi tộc Medjai biết Trịnh Xá tự nguyện đưa đầu chịu báng, khai quật thành phố của người chết, những người này tự nhiên là vô cùng vui vẻ, đối với chuyện về kho báu của Vua bọ cạp cũng thoải mái hơn.

Trịnh Xá được Ardeth thẳng thắn cho biết, hắn bắt đầu cảm thán thế giới này, quả đúng là thế giới kim tiền là tối thượng, ít nhất sức mạnh của đồng tiền so với suy nghĩ của hắn còn lớn hơn, mà hắn cái gì cũng thiếu, chỉ có tiền là thừa, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Mặc kệ thế nào, dưới sự giúp đỡ của bộ tộc Medjai, ngay trong ngày Trịnh Xá gửi điện báo cho vợ chồng O"Connell, đồng thời bắt đầu lấy danh nghĩa của tổ chức dân tộc kia, chiêu mộ nhân công từ Cairo và mấy thành phố lớn, phương diện đãi ngộ coi như thuộc loạt tốt nhất trên thị trường. Dù sao Trịnh Xá cũng chẳng có cái gì, chỉ có một đống tiền đang cần tiêu, cuối cùng chỉ trong một tuần đã hoàn thành công tác chiêu mộ và sắp xếp hậu cần, mấy chuyện lặt vặt đều do người của bộ tộc an bài. Tiếp theo hơn ba ngàn công nhân cộng thêm hơn một nghìn con lạc đà, mang theo lượng lớn công cụ và một ít máy móc bắt đầu rầm rộ tiến về thành phố của người chết Hamunaptra. Ở giữa sa mạc, hậu cần bổ sung liên tục không thể đo đếm nổi, tiền tiêu vào như nước, Trịnh Xá chỉ có thể liên tục bán ra ba mét khối vàng, đưa số tiền này cho viện trưởng để lão chỉ huy hệ thống hậu cần ở Cairo còn hắn cùng Ardeth tới Hamunaptra trước

Ardeth nhìn đám người đông đúc trước mắt, hắn cười khổ (lại khổ, khổ lắm thế) nói:
- Ngươi đúng là bạo tay a, kỳ thật căn bản không cần khoa trương như vậy, ta và tộc nhân đều rất có kinh nghiệm khai quật di tích, một đội khoảng một, hai trăm công nhân chỉ cần mấy tháng, tối đa là nửa năm có thể đào sạch sẽ một di tích. Dù Hamunaptra hơi lớn, chỗ sụp đổ cũng khá sâu nhưng ngươi thật sự không cần thuê nhiều người như vậy, đống tiền này tiêu hoang quá.... đúng là quá lãng phí.

Trịnh Xá cười ha ha, hắn chăm chú nói:
- Thứ ta thiếu chính là thời gian, ta nghĩ viện trưởng hẳn là đã nói với ngươi rồi, ta và đồng đội đều không phải là người của thế giới này. Trong một nhiệm vụ, tất cả họ đã hi sinh, chỉ còn mình ta sống sót... Vì thế ta không thể lãng phí thời gian, ta phải nỗ lực hết sức mới đến được thế giới này, hơn nữa vì giá phải trả quá lớn nên ta chỉ có thể ở lại đây ba tháng, đây đã là cực hạn rồi. Vô luận thế nào, Hamunaptra nhất định phải được khai quật thành công trong vòng ba tháng, ta phải lấy được Cuốn sách của Amun-Ra rơi dưới vách đá, nhất định phải lấy được, ta phải dùng nó đề hồi sinh đồng đội... Chính vì như vậy ta mới phải dày mặt nhờ các ngươi trợ giúp, lực lượng của mình ta thật quá nhỏ bé, ta cần các ngươi, chiến hữu....

Ardeth cắn răng nói:
- Ta hiểu, nam nhi sa mạc không phải loại tạp chủng vong ân phụ nghĩa! Ta sẽ dùng quyền lực của mình gây ảnh hưởng tới quyết định của các trưởng lão.... Lúc trước có tộc nhân nói ở mấy quốc gia nhỏ tại châu Phi từng phát hiện Ngọn giáo của thần Osiris xuất hiện, nhưng hình như đã bị người ta trộm mất, ta sẽ để tộc nhân nhanh chóng dò la chuyện này. Tóm lại trước hết chúng ta cứ làm tốt chuyện trước mắt đã, yên tâm đi, chiên hữu, nhất định sẽ lấy được Cuốn sách của thần Ra trong vòng ba tháng, nếu như tiến độ không kịp, ta sẽ để tộc nhân cùng hỗ trợ, yên tâm đi! Nam nhi sa mạc sẽ không quên chiến hữu từng sóng vai chiến đấu!

Châu Phi, trộm... Không hiểu vì sao, trong lòng Trịnh Xá đột nhiên xuất hiện một suy luận mơ hồ, mặc dù suy luật này nghe qua có chút nực cười, hoặc có thể nói là hoang đường, nhưng vô xảo bất thành thư (không trùng hợp thì không thành truyện) chẳng lẽ thật sự trùng hợp như vậy sao?

"Chỉ mong được như vậy... Hy vọng trời cao có thể phù hộ ta."

Trịnh Xá nhìn trời xanh vạn trượng, hắn thì thào tự nhủ.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #91


Báo Lỗi Truyện
Chương 91/308