Chương 58: Tài năng lãnh đạo tiềm ẩn


Trịnh Xá ngồi yên lặng trên chiếc ghế sa lon nhìn đám côn đồ hơn mười tên trước mặt, trong đó không ngờ còn có mấy tên nam nhân trung niên mặt mũi hung tợn đã ngoài ba mươi tuổi, xem ra những tên côn đồ thế này cũng không nhất định phải là đám thanh niên mới được, đương nhiên, Trịnh Xá cũng không để ý đến điều đó, ngược lại hắn đang nghĩ đến chuyện khác.

Rốt cuộc Trương Kiệt tại sao lại muốn giết hắn cơ chứ?

Đây là vấn đề mà hắn đang suy nghĩ lúc này, mới vừa rồi khi cùng Triệu Anh Không đối chiến, còn có một mũi tên kia của Trương Hằng công kích, đột nhiên trong lòng hắn nảy ra một cái ý nghĩ kì quái, sự tồn tại của một đội ngũ, nếu như hắn là đội trưởng của cả đội, vậy giờ phút này hắn nên đứng tại vị trí nào, chẳng lẽ lại học giống như Triệu Anh Không đi công kích? Như vậy còn không phải chỉ là một tên mãng phu thôi sao, cứ thế lại suy ra tiếp, chẳng lẽ chỉ có thể để người có trí lực cao làm thủ lĩnh?

Trịnh Xá nghĩ tới đây thì chỉ trầm tư chốc lát, lập tức hắn liền trấn tĩnh trở lại, bởi vì cái vấn đề này có lẽ chỉ từ trong sự thật chiến đấu mới có thể giải quyết thoả đáng, nhưng nếu như là trong luân hồi tiểu đội mà nói, chỉ cần đem Chiêm Lam cường hóa mạnh lên, miêu tả của Chiêm Lam đối với kỹ năng "tâm linh tỏa liên" kia , nàng có thể kết nối với tinh thần của mọi người trong tiểu đội, thậm chí có thể khống chế một vài thành viên của tiểu đội đối phương. Nếu quả thật là như vậy, lại thêm kĩ năng tinh thần lực tảo miêu của Chiêm Lam, như vậy trên chiến trường tất cả mọi người có thể dựa theo tâm ý của nàng mà hành động như có cánh tay chỉ đường, như thế đồng nghĩa với việc không còn tồn tại vấn đề không thể khống chế được tiền phương chiến đấu, hơn nữa chính vì nguyên nhân tiền phương chiến đấu, như vậy mới căn cứ vào chiến lực của địch nhân để điều chỉnh lại sách lược của mình, cũng tương tự như hiện tại bọn họ đang công kích mình …

- E hèm, Đại ca, đây là tất cả lão đại trong các khu mà chúng ta quen biết, ngươi......

Một thanh âm kéo Trịnh Xá từ trong suy tư hồi tỉnh lại, người nói chuyện chính là cái tên côn đồ đã nói tiếng Trung Quốc kia, khi Trịnh Xá nhìn kĩ phía hắn, hắn cùng đám người phía sau tất cả đều đổ mô hôi đầy đầu, từng giọt từng giọt mồ hôi đang đổ trên trán, cho đến khi Trịnh Xá phục hồi lại tinh thần, bọn họ mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Trong đó mấy tên vốn trong lòng xem thường hoặc là người có lòng dạ đen tối, bọn họ lúc này mới chợt tỉnh lại, cái nam nhân da vàng trước mắt này không dễ trêu chọc a.
Mới vừa rồi lúc Trịnh Xá trầm tư nhìn về phía bọn họ. Cái loại áp lực vô hình, khiến cho bọn họ căn bản không dám cùng Trịnh Xá đối mắt nhìn nhau, cho đến lúc này, bọn họ mới ngộ ra rằng không ngờ là đã gặp phải xã hội đen chân chính, ít nhất bọn họ cho rằng loại người có lực áp bức kẻ khác thế này mới là xã hội đen chân chính.

Trịnh Xá nhìn về phía đám côn đồ nói:
- Như vậy các ngươi cũng biết ta muốn các ngươi tới làm gì rồi đúng không? Trước khi ta nói ra nhiệm vụ, các ngươi trước tiên là nói cho ta hay các ngươi hiện có trong tay bao nhiêu thủ hạ...... Ta muốn chính là những tên thủ hạ mà các ngươi có thể hoàn toàn khống chế, không nên đem tất cả những tên mà mình biết được tính vào đây, cũng đừng nghĩ chuyện cố ý báo sai nhân số. Ta tự nhiên sẽ có biện pháp biết các ngươi nói thật hay nói dối. Được rồi, bắt đầu từ ngươi, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu thủ hạ. Nói xong, hắn tùy ý chỉ về một tên trong nhóm người này.

Tên kia là một gã đầu trọc trên mặt có đeo vòng khuyên, trên mặt ngoại trừ vòng khuyên mũi ra, hai bên khuôn mặt cũng có rất nhiều vòng khuyên, thoạt nhìn giống như là một lon nước ngọt, hắn ngẩn người rồi tự chỉ chỉ vào chính mình, lập tức liền cung kính đáp lời:
- Đại ca, ta có mười bảy tên tiểu đệ, chúng ta đều có xe mô tô, trong cái thành thị này chúng ta cũng rất quen thuộc, hơn nữa.... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trịnh Xá phất phất tay cắt đứt lời của hắn, rồi lại chỉ về phía tên thanh niên tóc vàng ở bên cạnh hắn nói: 
- Còn ngươi?

- Hai mươi ba tên......"

- Mười một tên.....

- Ba mươi bảy tên......

Số tiểu đệ của nhóm người này cũng có nhiều có ít, nhiều nhất là một gã trung niên có hơn bốn mươi tên tiểu đệ, ít nhất thì chỉ có mười một tên, nhưng là tổng số tiểu đệ của cả nhóm người này tính ra cũng có số lượng hơn hai trăm tên, nhóm người này nói nhiều cũng không nhiều, nếu phân tán khắp nơi trong thành thị thì cơ hồ cũng không thấy được một cái bóng, nói ít cũng không ít, bọn họ cũng có mạng lưới quan hệ của riêng mình, chỉ cần tầng tầng lớp lớp đi tìm, cái lưới giăng này mặc dù khá lỏng, nhưng tổng lại cũng sẽ phát hiện một chút manh mối, mà cái hắn cần chính là một điểm manh mối mà thôi, nếu không hắn cũng chỉ có thể như bây giờ biến thành người mù cái gì cũng không biết. 

Trịnh Xá đem cuốn sách du lịch cầm tay mở ra, lật đến trang có tấm bản đồ thành phố này, hắn chỉ vào tấm bản đồ mà nói:
- Đây là bản đồ cả thành phố đúng không? Trông cũng không lớn, chung quanh còn có quận ngoại vi phải không?

Tên côn đồ biết nói tiếng Trung kia lập tức nói:
- Chung quanh có mấy cái thị trấn nhỏ nữa, bất quá chạy mô tô đại khái cũng chỉ khoảng mười phút đồng hồ, qua bên kia cầu còn có khu dân cư.

Trịnh Xá gật đầu tán thưởng, nói:
- Cứ như vậy đi, ta muốn các ngươi đi tìm tung tích của ba nam ba nữ, tất cả bọn họ đều là người da vàng, đại khái đặc điểm chính là, trong đó có một thằng nhóc thích không ngừng sờ tóc, có một gã thanh niên cầm cung tên, đương nhiên, có lẽ cung tên của hắn đã được giấu đi, bất quá từ ngoại hình ít nhất cũng nhìn ra được môt cái hình quạt, có một cô gái đeo kính. Ách, bộ ngực của nàng trông rất lớn...... Khụ, còn có một cô gái băng lãnh khoảng chừng mười sáu tuổi , hình dáng của nàng thoạt nhìn rất tuấn tú, tóc ngắn, còn có một gã nam nhân nhìn qua rất hào sảng, bên cạnh hắn đều luôn có một đại mỹ nữ đi theo, đúng rồi, mỹ nữ này vẫn thường mặc sườn xám.

- Hãy truyền lời của ta đi, tìm kiếm sáu người này, cứ tìm được mỗi một người, đội ngũ tìm được người đó sẽ được thưởng hai khối vàng ròng......
Trịnh Xá khi nói chuyện thì cũng đã lấy hai khối vàng ròng từ trong nạp giới ra, hắn tiếp tục nói:
- Các ngươi cũng có thể dùng mạng lưới quan hệ của riêng mình, thủ đoạn để tìm người ta cũng không quản, tìm được một người thì có hai khối vàng ròng, nếu như tìm được người thứ hai, thì sẽ được thưởng ba khối vàng ròng, cứ thế mà tính ra, chỗ ta đây toàn là kim tiền, chỉ cần các ngươi hoàn thành nhiệm vụ ta giao phó, như vậy kim tiền chính là của các ngươi ...... Không nên thử không làm cũng đòi hưởng, cũng không nên có ý đồ thử công kích vào ta...... Ta sẽ không lưu tình, biết chưa?

Trịnh Xá lạnh lùng nói, hắn tất nhiên cũng biết nhân tính đáng ghê tởm, một phần trăm lợi nhuận cũng đã đủ khiến cho người ta cố sức liều mạng, hắn cũng không muốn cùng lúc đối mặt với sự uy hiếp khủng khiếp từ cả hai bên tử thần cùng đồng bọn, lại còn phải cùng đám côn đồ của thế giới này dây dưa không rõ, cho nên hắn trực tiếp từ trong nạp giới lấy ra một khối hoàng kim, tiếp theo liền đặt ở trên tay yên lặng nhìn đám côn đồ ở trước mắt này, quả nhiên nhiều người trong mắt đều lộ ra vẽ tham lam cùng dữ tợn. Nhưng ngay lúc này, đám người đó lại kinh ngạc nhìn thấy trong tay Trịnh Xá toát ra một đoàn hoả diễm đỏ như máu, khối vàng mười kia dưới sự thiêu đốt của hỏa diễm liền nhanh chóng mềm đi, rất nhanh đã biến thành chất lỏng màu vàng chảy xuống nền thảm, mà tấm thảm lót sàn lập tức đã bị thủng một lỗ lớn......

Đám côn đồ đều kinh hãi nhìn hoả diễm đang thiêu đốt ở trên tay trái của hắn, mãi cho đến khi hỏa diễm hoàn toàn biến mất, đám côn đồ này mới đồng loạt vang lên một tiếng nuốt nước bọt. Lần này, những kẻ trong mắt còn mang theo vẽ tham lam cùng dữ tợn, ánh mắt của bọn chúng lập tức khôi phục lại sự tĩnh táo, mặc dù tiền tài thật tốt, nhưng mà khi đối mặt với cái lực lượng máu me khủng bố không lường trước được, hiển nhiên cái mạng nhỏ của mình lại càng quan trọng hơn rất nhiều, đám côn đồ này nhất thời đều đứng ngây ra đó không hề nhúc nhích, mà Trịnh Xá trong mắt bọn họ xem ra đã biến thành một kẻ dị năng đặc biệt như nhân vật trong truyền thuyết .

- Khối vàng nóng chảy này...... Các ngươi cứ lấy tạm mà chi tiêu cho đoạn thời gian này đi. Nhớ kĩ, chuyện ta đã nói thì tuyệt đối giữ lời, tìm được một người thì được hai khối vàng ròng, tìm được người thứ hai thì là ba khối, cứ lấy đó mà nhân lên, các ngươi có thể tìm tới được bao nhiêu người, ta sẽ cho các ngươi bấy nhiêu vàng! Cái tên kia, ngươi thì lưu lại, những người còn lại trở về đi, buổi tối ngày mai khi gặp lại hãy báo cáo tình huống cho ta biết, nội trong một ngày, ta hy vọng các ngươi có thể liên lạc với tất cả các tiểu đệ cùng mạng lưới quan hệ của mình. Cứ như vậy đi.

Đám côn đồ liếc mắt nhìn nhau, bọn chúng nhất thời chạy tới tấm thảm trên sàn bắt đầu nhặt lấy từng hạt vàng còn nóng đã ngưng kết lại thành viên, cũng không biết có phải bởi nguyên nhân Trịnh Xá vẫn còn đứng ở đó hay không, những người này không ngờ coi như công bằng đem vàng chia đều cho nhau, ngay cả tên côn đồ biết nói tiếng Trung kia cũng được chia một phần. Tiếp đó những người này đều tựa như đang chạy trốn,vội vã rời khỏi phòng, chỉ để lại Trịnh Xá cùng cái tên côn đồ biết nói tiếng Trung kia.

Trịnh Xá nhìn cái tên côn đồ đang bất an này, thậm chí có thể nói là vẻ mặt đang sợ hãi, hắn cười cười nói:
- Không cần khẩn trương như vậy, ta cũng sẽ không vô duyên vô cớ đả thương người đâu, ta tìm ngươi là có chút chuyện muốn hỏi ....... Ngươi quen biết người của bên cảnh sát không?

Tên côn đồ nuốt một chút nước miếng rồi nói:
- Đại ca, có quen biết mấy người....... Bất quá ta cùng bọn họ cũng không thân lắm a, chỉ là trước kia bị tóm vào đó, cũng đã cùng bọn họ từng xã giao qua loa.

Trịnh trá tiếp tục mỉm cười nói:
- Không phải lo, ta muốn làm quen một chút với người của bên cảnh sát, hiện tại thời gian cũng đã muộn, trước giữa trưa ngày mai ngươi có thể tìm được một người trong số bọn họ mang tới đây được không? Yên tâm đi, nửa khối vàng ròng này hiện tại chính là của ngươi, giúp ta hoàn thành chuyện này, thuận tiện cũng có thể cần đến nửa khối vàng ròng này để hấp dẫn bọn họ....... Đương nhiên, phải tìm một tên cảnh sát nào sẽ bị vàng dụ dỗ, ta nghĩ phương diện này ngươi khẳng định so với ta quen thuộc hơn đúng không? Nói cho bọn họ, ta có nhiệm vụ muốn giao cho bọn họ, mà sau khi hoàn thành nhiệm vụ, số lượng hoàng kim đáng kể, cũng đủ cho bọn họ ăn chơi tiêu sái, những thứ này tất cả đều là tuỳ thuộc vào bọn họ .......

Tên côn đồ ngẩn ngơ tiếp nhận nửa khối vàng trên, hắn dùng lực nhéo bàn tay một cái, lập tức liền cơ trí nói :
- Đúng vậy, đại ca, ta có quen biết người như thế, ngày mai trước giữa trưa ta nhất định đưa hắn mang lại đây...... Ha ha, đại ca cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ đem hắn mang lại đây .

Trịnh Xá suy nghĩ một chút, hắn vừa cười nói:
- Như vậy ngươi hãy đi đi, thuận tiện thì giúp ta hỏi một chút cái thị trấn này có chỗ nào buôn bán súng ống không, hỏi han cẩn thận một chút, đừng cho người khác biết việc hỏi thăm này của ngươi....... Cứ như vậy đi, ngươi đi đi.

Tên côn đồ lập tức cung kính rồi bước ra cửa phòng, đến lúc chuẩn bị đóng cửa, hắn đột nhiên quay đầu nói:
- Đại ca, ta biết người muốn làm lớn, các huynh đệ nhất định sẽ theo người, được theo chân một vị đại ca hào sảng lại có thực lực như vậy, so với thế lực đen quản lý thành thị này thì mạnh hơn nhiều, các huynh đệ nhất định sẽ theo người!
Nói xong, hắn cung kính đóng cửa phòng lại.

Trịnh Xá nhất thời cười khổ, hắn biết ấn tượng của vai diễn hiện tại mình đang diễn hoàn toàn làm cho đám côn đồ này hiểu lầm, thoạt nhìn hắn giống như là một tên trùm xã hội đen đang muốn quật khởi vậy, bây giờ đang ở giai đoạn dùng tiền lót đường, mà bọn họ chính là nhóm tiểu đệ đầu tiên của lão đại, mặc dù nghe theo việc hắn phân phó mà xét quả thật cực kì giống thế thật…..

Nhưng mà việc này lại buộc phải làm a, dù sao chỉ có thời gian năm ngày, sống qua thời gian năm ngày này, hoặc là ở trong năm ngày tìm được đám người Trương Kiệt, vô luận mặt nào, đều là một trong những mục đích của hắn hiện nay!

Trịnh Xá trấn định lại tinh thần, lập tức từ bên trong nạp giới lấy ra bộ đàm liên lạc, hắn bật bộ đàm rồi nói:
- Vương Hiệp phải không? Ta muốn hỏi ngươi chút việc..... Nếu như ta cho ngươi đủ vũ khí, mặt khác ta có thể cùng ngươi phối hợp tác chiến, ngươi có tự tin đối chiến cùng mấy gã siêu nhân giống như ta hay không?
Từ trong bộ đàm liên lạc truyền ra thanh âm của Vương Hiệp nói:
- ...... Nếu như đó là vũ khí mà ta am hiểu, ta nghĩ hẳn là có thể đó, dù sao ngươi cũng không phải có khả năng miễn dịch đối với súng đạn đấy chứ? 
Mặt khác phương diện mà ta am hiểu tất nhiên là chôn dấu đặt mìn cùng với chế tạo bẫy rập, nếu như có thể tìm được loại vũ khí thích hợp, không ngại tìm được một ít thì tốt lắm.

Trịnh Xá vốn là chỉ muốn thử dò xét tâm tình mà nói ra những lời này, ai biết được lại đổi lấy một câu trả lời như thế, hắn nhất thời liền bất đắc dĩ cười khổ một trận, phải biết rằng đám đội viên công kích hắn đã bị Trương Kiệt khống chế, nhưng bọn họ đều là những đội viên mà hắn có thể phó thác sau lưng cho, như vậy chôn dấu bom mìn hoặc là bẫy rập...... Cái tên Vương Hiệp này chẳng lẽ tưởng rằng nơi đây là chỗ diễn luyện quân sự như ở đại tây bắc hoang mạc sao?

Trịnh Xá vội vàng nói:
- Cái khác sẽ không cần lo lắng, ta muốn ngươi cùng ta chiến đấu, nhưng là ta không cần cái bản lĩnh địa lôi hay bẫy gì đó của ngươi...... Ít nhất trước mắt thì không cần, vậy tình huống hiện tại của các ngươi như thế nào?

Vương Hiệp lại cười khổ nói:
- ...... Ngươi thật đúng là người thích đùa giỡn a, có hoàng kim cũng không thể không ăn cơm, chúng ta lại không biết làm như thế nào để đổi số hoàng kim này, hơn nữa đây lại là ở bên trong nước Mỹ, không có thẻ căn cước, không có bất cứ cái gì có thể chứng minh thân phận, chúng ta vẫn đang đợi ở phía dưới cầu vượt, nếu như ngươi không liên lạc với chúng ta, chúng ta cũng chỉ có thể tới liên lạc với ngươi.

Trịnh Xá ngạc nhiên, hắn cẩn thận suy nghĩ một chút rồi đột nhiên cười lên ha hả, nghĩ đến Vương Hiệp mặc dù là quân nhân, nhưng là hắn tự nhiên khó thể có thực lực đi uy hiếp một tên lão bản quán bar như thế, nên cũng là khó có khả năng có sinh hoạt dễ chịu như hắn được, hơn nữa đám người kia cũng là lần đầu tiên tiến vào phim kịnh dị luân hồi, tự nhiên cũng càng thêm có chút bàng hoàng bất an, muốn cho bọn họ nhanh chóng nghĩ ra biện pháp để giải quyết vấn đề kim tiền, điều này không khỏi có chút gượng ép, trong lúc nghĩ đến đây, hắn liền cười ha ha nói:
- Yên tâm đi, các ngươi đang ở dưới cầu vượt hả? Ta sẽ cho người đi đón các ngươi....... Đến chỗ này của ta đi, mặc dù vẫn sẽ có thể chết, nhưng là ở chỗ này trước hết các ngươi cũng sẽ không đói bụng, ha ha.......

Thông qua bộ đàm Vương Hiệp rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, mà đợi chỉ chốc lát, Trịnh Xá cũng từ bên trong bộ đàm nghe được tiếng hoan hô, xem ra bọn họ xác thật là cực kì đói .

Chuyện kế tiếp rất nhanh được giải quyết, Trịnh Xá từ trên bộ đàm liên lạc đại khái phán đoán ra vị trí của sáu người này, hắn tiếp theo kêu đám côn đồ cưỡi mô tô đợi ở ngoài quán bar đi đón sáu người này. Bốn nam hai nữ. Khi Trịnh Xá nhìn thấy bọn họ, bộ dạng của sáu người này đều có chút chật vật, trừ bỏ việc phủi bụi bặm bắm trên người ra. Chuyện đầu tiên mà những người này vừa vào trong phòng chính là mỗi người cầm bình nước bắt đầu tu mạnh, sau khi mỗi người ít nhất đều đã uống một nửa bình, lúc này mới hồi phục lại khí lực để đánh giá hoàn cảnh căn phòng.

Trịnh Xá vừa buồn cười vừa lại xấu hổ nhìn bọn họ, mặc dù những người này là t trong luân hồi tiểu đội, nhưng làm một gã đội trưởng chính hắn lại có chút thiếu trách nhiệm đối với bọn họ, lại bạc đãi bọn họ như thế, nhưng hắn cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, tiếp theo mới chỉ về thức ăn trên bàn nói:
- Đều đói bụng rồi chứ? Hay là trước tiên ăn chút đồ ăn kia đi đã.

Sáu người quả thật đều đói bụng đến phát run, trong đó ba người nam nhân đã không thèm quan tâm hết thảy vội chạy tới bên cạnh bàn cơm, mỗi người đều đem bàn tay hướng về phía con gà nướng to tướng, mà nữ tử trong trang phục nhân viên công chức nhẹ giọng mắng một tiếng, nàng cẩn thận dìu dắt mỹ nữ nhắm mắt đi tới bên bàn ăn, sau đó vừa nói cười vừa đặt vào trong tay mỹ nữ nhắm mắt một ít thức ăn, rồi chính mình cũng là bắt đầu nhai nuốt ngấu nghiến..

Vương Hiệp vẫn còn tương đối tỉnh táo, hắn trước hết nhìn kĩ hoàn cảnh căn phòng, sau đó hắn liền kinh ngạc nhìn vào vết thương trên lồng ngực bị tên đâm xuyên qua của Trịnh Xá, hơn nửa ngày sau mới nói:
- Cái này là bị trúng tên từ tuần trước hả? Là ngươi bị thương từ bộ phim kinh dị lần trước sao?

Trịnh Xá vuốt vuốt vết thương trên lồng ngực đã kết da non, hắn lắc đầu nói:
- Ngươi ăn thứ gì đó trước đi. Người là sắt cơm là thép, một bữa không ăn sẽ đói bụng đến phải run, chuyện gì thì cũng đều chờ mọi người ăn uống no nê sau đó mới giải quyết.

Vương Hiệp gật đầu, hắn cũng không khách khí, đến bên bàn cơm rồi bắt đầu ăn thả cửa, động tác hắn ăn rất hào sảng, không thua gì bộ dạng của những người còn lại.

Trịnh Xá thấy vậy có chút sững sờ, trước khi sáu người này đến, hắn cũng đã kêu lão bản quán bar chuẩn bị phần thức ăn đủ cho mười người, mặc dù lúc này đang rạng sáng khoảng 3,4 giờ sáng, muốn mua được vài thứ thích hợp thật sự là không được, bất quá cũng may còn có tiệm bán đồ ăn nhanh suốt đêm, bởi vì cũng chỉ cần lượng không cần chất, chỉ ở trong tiệm ăn nhanh mua phần thức ăn dành cho mười người gồm Ham-bơ-gơ, gà nướng, vài loại đồ ăn vặt, bất quá những thứ như vậy trong mắt sáu người, còn thêm từ vẻ ăn uống của bọn họ, xem ra thật sự là cũng không thua gì bữa tiệc lớn đầy mĩ vị.

Chờ đến khi sáu người ăn uống xong xuôi, phần thức ăn của mười người đã bị bọn họ ăn cho sạch sành sanh, xem bộ dạng của bọn họ cũng chỉ mới đầy được nửa cái bụng, điều này khiến cho Trịnh Xá không thể không ngừng cười khổ.

- Trước khi nói cho các vị những chuyện vừa trải qua, dựa theo thông lệ, đầu tiên cần hỏi một chút về tên cũng như nghề nghiệp trước kia của mọi người, mong các vị không nên giấu diếm điều gì, ta sẽ căn cứ tình huống của mà an bài nhiệm vụ riêng cho từng người, hoặc là để cho người không có năng lực lui về hậu phương an toàn một chút.
Trịnh Xá ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn sáu người đang chậm rãi uống trà.

Sáu người đều tự liếc mắt nhìn nhau, Vương Hiệp dẫn đầu nói:
- Tên ta là Vương Hiệp, nghề nghiệp là thành viên của sư đoàn đặc chủng biên đội của lực lượng vũ trang dã chiến, biệt hiệu là Tham Lang, am hiểu trinh sát, phản trinh sát, bố trí địa lôi cùng bẫy rập ......

Trịnh Xá hơi thoáng kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn ban đầu chỉ là tưởng rằng Vương Hiệp là tên quân nhân bình thường, không nghĩ tới hắn không ngờ lại là quân nhân thuộc đơn vị bộ đội đặc chủng cường đại đến thế, cái này cần phải triệt để xem xét kỹ, nếu như mọi chuyện mà Vương Hiệp nói trên đều là chân thật , như vậy người này là một nhân vật cường hãn hiếm thấy ở trong luân hồi tiểu đội, dựa trên thực lực cùng năng lực mà nói, có thể cùng với Triệu Anh Không lúc mới vào luân hồi tiểu đội tương đương nhau đấy chứ!

Vị công chức nữ tử kia cũng thật hào phóng, nàng cũng thẳng thắn nói ra:
- Hoàng Lệ Lâm, đang làm việc cho một tờ tạp chí, ách, một nửa làm biên tập viên một nửa làm nghề tự do, ta cũng là hoạ sĩ......."

Vị hán tử trông bình thường như công nhân phổ thông kia thì nói:
- Lý Lão Thi, người khác đều gọi ta là Lý Lão Thật, mọi người bảo ta rất thành thật , nghề nghiệp là công nhân thủy điện, từ lúc còn là học sinh mười bốn tuổi đã bắt đầu làm công nhân, ta làm việc ở phương diện này đã hai mươi năm rồi.

Vị nam tử mang kính mắt trông nhã nhặn kia thì cười một tiếng rồi nói:
- Trịnh Tiết, ha ha ha, chúng ta cùng một họ ...... Công việc là luật sư, trước mắt đang muốn xin được đến Hongkong làm việc.

Tên thanh niên da dẻ tái nhợt gầy yếu kia rụt rè nói:
- Vương Tiểu Hiếu, ách, vẫn còn chưa có việc làm.
Thanh âm của gã thanh niên này nghe qua đã có chút mùi vị cà lăm, bất quá nguyên nhân cũng có thể là do khiếp đảm hoặc là thật lâu chưa nói láo.

Tất cả mọi người đem ánh mắt nhìn về phía vị nữ tử nhắm mắt kia, vị nữ tử này tựa hồ cũng hiểu được đến phiên nàng, nên nàng mỉm cười nói:
- Chu Văn, ta là người bẩm sinh thị tuyến bị biến dị, cũng không phải bị mù, mà là ta nhìn thấy cái gì đó thì cũng đều trở nên rất kì quái, cho nên là không tìm được việc làm tốt ....... Chức nghiệp của ta là một thầy tướng số.

Mấy người còn lại trên mặt đều lộ ra vẻ mặt cổ quái, ngược lại vị nữ tử này lại rất lạnh nhạt, thần tình của nàng thoạt nhìn tựa hồ cũng không cần để ý tới người khác nghĩ thế nào, chỉ là ung dung cầm chén trà xanh uống một ngụm, cảm giác uyển chuyển kia làm cho người ta thưởng tâm vui mắt, mỹ nữ như vậy tựa hồ ngay cả từng động tác đều mang theo nét phong tình.

Trịnh Xá sửng sốt một chút, hắn nhưng lại đột nhiên hỏi:
- Nghề tướng số của ngươi là ám chỉ cái gì? Chỉ đơn thuần là thảo luận về vận mệnh của người khác hay sao?

Chu văn nhẹ nhàng cười nói:
- Không phải, ta từ lúc nhỏ bị xe đụng, thị giác thần kinh xảy ra một ít biến dị, cho nên ta có thể trông thấy người trước khi bị chết đều sẽ hội tụ lại một loại tử khí. Hoặc nói rằng cá nhân ta có bản năng dự cảm...... A a, nghe nói cũng có một số người có được thần kinh thị giác biến dị như vậy, số lượng cũng không ít lắm đâu.

Trịnh Xá sau khi nghe nói như thế nhất thời nhớ tới Tiêu Hoành Luật, bất quá Tiêu Hoành Luật là cả hệ thống não thần kinh cùng có chút biến dị, mà nữ tử trước mặt này tựa hồ chỉ là thị giác có biến dị, bất quá như vậy cũng có thể đủ dự cảm được công kích của tử thần đó chứ? Dù sao ai sẽ chết lập tức dự cảm được! Điều này lại là biện pháp dự phòng tử thần tốt nhất.

Trịnh Xá lập tức liền nói:
- Ngươi mở mắt mình ra nhìn chúng ta thử xem sao, nhìn một chút trong chúng ta ở đây ai dễ dàng gặp phải tử vong nhất.

Chu Văn chần chừ một chút, nàng thì thào nói ra:
- Ta....... Ta sợ làm các ngươi hoảng sợ, con mắt của ta rất dọa người, người khác nhìn qua thông thường thì đều sẽ như gặp phải ác mộng.

Chung quanh mấy người nghe được đều có chút sững sờ, bởi vì những chuyện đang nói trước mắt này có chiều hướng như đang tiến vào phương diện ma quái vậy, nữ nhân viên công chức kia phản ứng nhanh nhất, nàng sang sảng cười nói:
- Cái gì vậy, một đại mỹ nhân như ngươi thế này, chẳng lẽ còn sợ bị người nhìn hay sao? Hì hì, yên tâm đi, lá gan của tỷ tỷ ta đây rất lớn.

Người xung quanh cũng đều đua nhau tranh lời nói tiếp, đám nam nhân sớm đã để ý tới vị mỹ nữ có khí chất này, tại giờ phút thế này ai cũng không muốn thừa nhận bản thân mình nhát gan. Cho nên liền biến thành một phen cùng nhau khen ngợi nịnh nọt.

Chu Văn thở dài một tiếng, nàng cúi đầu chậm rãi mở mắt ra, tiếp theo liền yên lặng nhìn lướt qua mọi người, đến khi mọi người nhìn thấy con mắt của nàng thì đều giật mình, bởi vì trong cặp mắt kia tất cả đều là lòng trắng, vừa nhìn cảm giác hơi đột ngột, phối hợp với mái tóc dài của nàng, nhìn sơ qua vốn là dung mạo rất có khí chất, giờ phút này nhìn qua thật là âm trầm lạnh lẽ. Nếu một người khi đối mặt với cô gái như thế, rất có thể sẽ đột ngột bị dọa đến thét lên, bởi vì tình hình thế này thoạt nhìn thật sự là có chút quá mức quỷ dị.

Chu Văn kinh nghi nhìn mọi người, nàng vừa lại tò mò nhìn về bốn phía, hơn nửa ngày sau nàng mới nhắm mắt lại thở dài nói:
- ....... Rất hắc ám a, bốn phía quá hắc ám a, hình như chúng ta như ở trong....... cứ như ở trong làn khói đặc thiêu đốt thi thể vậy, chúng ta tùy thời đều sẽ chết đó, tất cả mọi người đều gặp phải đồng dạng nguy hiểm, cứ giống như thể giây tiếp theo chúng ta sẽ chết vậy đó, tình huống như thế này là lần đầu tiên ta được chứng kiến.

Trịnh Xá thở dài một tiếng, hắn đã biết tình huống sẽ phi thường nghiêm trọng, nhưng không nghĩ rằng đã nghiêm trọng tới mức như vậy rồi, bọn họ sáu người quả thật tùy thời đều có thể chết a. Sự uy hiếp của tử thần có mặt khắp nơi, điều này Chu Văn quả thật là không hề nói sai, nàng là người có kĩ năng đặc biệt, là nhân tài đặc biệt a .

Ngay tại lúc này, bộ đàm mà Trịnh Xá cắm ở bên hông đột nhiên vang lên, hắn kì quái bật bộ đàm lên, bên trong lại truyền đến giọng nói của một nam nhân tuổi còn trẻ, hắn lớn tiếng gào khóc :
- Cứu, cứu ta a, ta không muốn chết, cứu ta, Lục Trì Xuyên đã chết, ta còn không muốn chết a.......
Lời nói chỉ tới đây rồi Trịnh Xá nghe được một tiếng rít vang, tiếp theo đó cũng không còn âm thanh nào nữa.

Không, còn có một ít tiếng vang, từ bên trong bộ đàm truyền đến tựa hồ là thanh âm máu phun ra, tiếng máu phun sàn sạt, nghe cứ phảng phất như thể tiếng cười khàn khàn của một lão nhân, thật dữ tợn, thật khủng bố, cứ phảng phất như tử thần đang cười thảm khốc xuyên thấu qua bộ đàm vậy.......

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #58


Báo Lỗi Truyện
Chương 58/308