Chương 57: Công kích của đồng bọn



Trịnh Xá ngã bay ra xa khoảng 7,8 thước, tiếp đó đập thẳng vào mui một chiếc xe con, ngay lập tức, tấm kính chắn gió ở mặt trước chiếc xe đó vỡ tan, cả xe vang lên tiếng còi báo động inh ỏi. Xung quanh đám côn đồ cưỡi xe mô tô, còn có một số phụ nữ dạo phố hoặc người đi đường, tất cả đều đứng ngây ngốc một chỗ nhìn về Trịnh Xá, khoảng hơn mười giây sau mới có người kêu lên thất thanh chạy tới, cũng có một số người bắt đầu cầm điện thoại di động gọi cho bệnh viện hoặc cục cảnh sát 

Khi Trịnh Xá đập vào chiếc xe, ý thức hắn dần dần hồi phục lại, một tiếng vỡ giòn tan vang lên, một nửa thân thể hắn đã lọt qua kính chắn gió trước, bất quá vẫn còn may, nếu nơi hắn đập vào là chỗ có sắt thép bén nhọn bên ngoài thì lần này thật sự là phải chết chứ không sai. Mặc dù thực lực của hắn rất mạnh, nhưng trong lúc hôn mê vô thức bị dính một đòn nghiêm trọng như vậy, hắn căn bản ngay cả né tránh cũng không có khả năng. 

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng sau khi đã bị dòng điện cao áp thiêu đốt, toàn thân Trịnh Xá thật sự là vừa đau đớn vừa tê dại, phảng phất cả người như bị bỏ vào trong vạc dầu sôi, khắp nơi rát bỏng. Loại thống khổ này vẫn có thể chịu đựng được, đặc biệt thân thể của hắn có tố chất so với người bình thường mạnh mẽ hơn gấp mấy lần, cho nên chỉ nằm trên xe khoảng chừng hai phút đồng hồ, cả người hắn đã chậm rãi hồi phục được lực khống chế thân thể. 

Đám người đi đường từ bốn phía đã tụ lại nơi đây, đám côn đồ lại càng lao tới nhanh hơn. Một tên côn đồ trong số đó chộp lấy pháo không khí trong tay Trịnh Xá, lập tức hắn hướng vào vách tường mà bóp cò, đáng tiếc là hắn không hề có nội lực hay năng lượng huyết tộc gì cả, cho nên dù có bóp cò súng thì căn bản cũng sẽ không thể sử dụng được, những tên còn lại thì bắt đầu lục soát lung tung trên người Trịnh Xá, trong đó một tên thậm chí đã bắt đầu gỡ Nạp giới của Trịnh Xá.

Trịnh Xá sau khi khôi phục lại lực khống chế thân thể việc đầu tiên là vụt mở to hai con mắt. Tên côn đồ đang loay hoay tháo nạp giới của hắn ngẩn ra một chút, nhưng không ngờ vẫn không chịu dừng tay vẫn tiếp tục lôi kéo. Trong lòng Trịnh Xá cũng đã nổi giận, hắn không chút do dự gì đột ngột nắm chặt tay trái lại, mấy tiếng "Rắc … rắc.." vang lên, bàn tay đang lôi kéo nạp giới kia đã bị bóp nát bấy. Tên côn đồ này lập tức thét rống lên, hắn ôm lấy cái tay gãy không ngừng lăn lộn trên mặt đất, càng lúc càng kêu gào thê thảm cực độ 

Trịnh Xá từ trên chiếc xe khách đứng dậy. Hắn lạnh lùng nhìn về phía tên côn đồ trẻ tuổi đang cầm pháo không khí, nói:
- Đưa thứ đó cho ta!

Tên côn đồ kia hiển nhiên đã bị doạ cho chết khiếp, hắn ngây ngốc đưa pháo không khí lại cho Trịnh Xá, tiếp theo lại nhìn thấy pháo không khí trực tiếp biến mất ở trong tay trái của Trịnh Xá. Mà Trịnh Xá cũng chẳng buồn để ý tới bọn chúng, chỉ thả lỏng gân cốt rồi rời khỏi ngã tư.

Đám côn đồ này nhìn Trịnh Xá chậm rãi rời đi, trong đó có mấy tên thần sắc dần dần trở nên dữ tợn, bọn chúng ở nơi này đang có đến mười mấy tên a!. Nhất thời cả đám côn đồ này đều thấp giọng bàn bạc. Trong đó có một tên thoạt nhìn tựa hồ cũng có một chút uy vọng. Hắn lập tức liền lao tới phía sau Trịnh Xá, một tay đặt lên vai Trịnh Xá nói:
- Ta hỏi ngươi…
Câu kế tiếp đã không thể nói ra được nữa, bởi vì cả người hắn đã bị hất bay ra ngoài 

Trịnh Xá dậm chân một cái, cả người nhảy dựng đứng lên, tiếp theo mạnh mẽ xoay người lại tung ra một cước, vừa đúng lúc đá thẳng vào bên má trái của tên côn đồ, một cước đá cho hắn bay ra ngoài gần mười thước chẳng biết còn sống hay đã chết. Một cước này lực lượng không khỏi có chút mạnh mẽ thái quá, nhất thời khiến cho những tên côn đồ còn lại đang chuẩn bị lao đến ăn hôi liền bị doạ đến đứng đực cả ra, tất cả bọn chúng đều nhìn về Trịnh Xá với một loại ánh mắt quỷ dị.

Từ lúc tiến nhập vào bộ phim kinh dị này, kỳ thật Trịnh Xá đã đầy một bụng tà hỏa, vốn mọi chuyện đang diễn ra rất tốt vậy mà tự dưng đám đồng bọn lại đột nhiên biến mất không để lại một chút tăm hơi nào, bản đồ địa hình cũng có bí mật che dấu hắn, thêm nữa vừa nghĩ rất có thể trong năm ngày sắp tới hắn sẽ bị đồng bọn của mình công kích, trong lòng hắn đã rối bời.

Ngoại trừ phiền toái từ đội ngũ của mình ra, thì sự quỷ dị của bộ phim kinh dị này cũng liên tục tạo sức ép trong lòng hắn, bất cứ cái gì cũng đều có thể lấy đi tính mệnh của hắn, có thể trong lúc đang ăn cơm, cũng có thể là lúc đang uống nước, có thể lúc đang bước đi, thậm trí đến ngay cả xe cộ hắn cũng không dám ngồi lên, nhưng mà không ngờ rằng nhanh như thế đã bị tử thần bám đuôi rồi. Tình huống như vừa rồi tuyệt đối không thể chỉ là sự trùng hợp thuần túy, có đánh chết hắn cũng không tin rằng bản thân mình lại thật sự xui xẻo đến thế…. Tuyệt đối là tử thần đã bám theo hắn rồi.

Trong tình huống như thế, lại còn bị bọn côn đồ này làm phiền, tâm lý hắn buộc phải phát tiết hết ra một hồi, cái gì giết người với không giết người hắn đã bất chấp tất cả rồi, muốn trách cũng chỉ có thể trách mấy tên côn đồ này đã trêu chọc hắn trước.

- Kungfu Trung Quốc!

Một tên trong đám côn đồ kêu lên kinh hãi, không ngờ hắn lại nói bằng tiếng Trung Quốc, Trịnh Xá vốn đang muốn một cước đá tới, trong nháy mắt hắn liền thu hồi ngọn cước lại, hung hãn đánh một quyền vào bụng một tên côn đồ ở bên cạnh, một tiếng trầm đục, tên côn đồ không ngờ bị đánh bay cao lên hai thước, đến khi vừa rớt xuống, Trịnh Xá đã bồi thêm một cước vào bên trái lưng hắn, kéo theo một tên côn đồ khác cũng bị hất ngã ra mặt đất.

Vẻn vẹn chỉ có hai phút đồng hồ, hơn mười tên côn đồ đã nằm la liệt trên khắp mặt đất, mặc dù tính mạng của bọn chúng chưa gặp phải nguy hiểm gì, nhưng mà mấy tên trong số đó đã bị trọng thương, tất cả đều đã bị Trịnh Xá đánh cho gãy tay gãy chân, đến cuối cùng không ngờ chỉ còn lại tên côn đồ vừa rồi nói tiếng Trung là vẫn còn đứng ở đó.

Tên côn đồ này quả thực là đã sợ đến ngây ngốc, hắn hét một tiếng rồi muốn bỏ chạy, nhưng Trịnh Xá đã tóm hắn lại nói:
- Mẹ kiếp, muốn vứt đồng bọn của mình mà chạy trốn sao? Nơi này có chút ít vàng vụn... Bản thân ngươi biết nên làm cái gì rồi chứ, đưa bọn chúng đến bệnh viện hết đi.
Trịnh Xá vừa mắng vừa nói, hắn đồng thời từ trong Nạp giới lấy ra mấy cục vàng xấp xỉ bằng đầu móng tay, sau đó nhét vào trong lòng bàn tay tên côn đồ

Tên côn đồ ngây ngốc nhìn vào mớ vàng ở trong lòng bàn tay, hắn vô thức nói: 
- Lão đại, làm sao mà chia cho các huynh đệ đây?

Trịnh Xá cũng có chút dỡ khóc dỡ cười, hắn xoay người bỏ đi, vừa đi vừa nói:
- Ta làm sao mà quản được các ngươi ăn chia thế nào, dù sao cũng an bài bòn chúng cho tốt, các ngươi nhiều người như vậy, ngay cả chút chuyện này… chút chuyện này….. Mẹ kiếp, cái vấn đề này a!

Trịnh Xá đột nhiên trong lòng máy động, hắn vụt xoay người lại nhìn tên côn đồ kia, ánh mắt nóng rực quả thực là giống như là sắc lang thấy được mỹ nữ, dọa cho tên côn đồ sợ đến nhảy dựng lên, nếu không vì e ngại cái "Kungfu Trung Quốc" đáng sợ của Trịnh Xá, hắn có lẽ đã xoay người chạy trốn rồi cũng nên. 

- Các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người? Không phải chỉ nơi này, ‎ý ta muốn nói là những tên đi xe mô tô giống các ngươi ấy… Chia tiền cho từng người, tổng cộng có bao nhiêu?
Trịnh Xá suy nghĩ một chút rồi nói.

Tên côn đồ kia đã bị doạ đến phát ngốc, hắn vội vàng nói: 
- Vài trăm, không, hai ba trăm người thì phải, những người giống như chúng ta thì cũng có vài đại băng nhóm, còn có một bạo tẩu đoàn … Lão đại cũng muốn giáo huấn bọn họ hay sao?

- Không
Trịnh Xá mỉm cời cười nói:
- Ngươi nói cho bọn chúng, muốn kiếm vàng hay không? Đích xác là vàng, muốn bao nhiêu ta có bấy nhiêu, chỉ cần tìm cho ta sáu người….Tóm lại, trước hết hãy kêu tên đầu lĩnh của băng đảng các ngươi tới gặp ta đi, ta sẽ đưa vàng cho, các ngươi lập tức giúp ta làm việc, chỉ cần chuyện này thành…..

Trịnh Xá vận nội lực, đem từng khối từng khối vàng lớn trong Nạp giới lấy ra, hắn chậm rãi đặt những thỏi vàng này ở đầu chiếc xe khách lập tức ít nhất cũng dồn thành đống hơn mười thỏi vàng mười, hào quang kim sắc chói mắt kia đập vào mắt tên côn đồ, đám khách bộ hành xung quanh còn có đám phụ nữ dạo phố đồng loạt kêu lên sợ hãi, nếu không phải e ngại "Kungfu Trung Quốc" của Trịnh Xá, phỏng chừng những người này đã nhất tề lao vào mà tranh cướp.

Trịnh Xá mắt thấy hiệu quả đạt được không tồi chút nào, chớp mắt một cái hắn đã đem đống vàng thu hồi lại bên trong Nạp giới. Trông thấy bộ dạng thèm thuồng chảy nước miếng của tên côn đồ kia cùng mấy bị thương nhẹ khác, tiếp theo đó hắn nói:
- Hãy truyền lại lời ta vừa nói, thay ta tìm sáu người Trung Quốc….. Sáu người Á Châu gồm ba nam ba nữ trong đó có một thằng nhóc mười một mười hai tuổi, tình hình cụ thể hãy để đám thủ lĩnh của băng đảng các ngươi tới tìm ta, nhớ kỹ, nói cho bọn chúng…. Tìm được một người, ta trả hai thỏi vàng khối, nếu tìm được toàn bộ sáu người, như vậy ta sẽ trả ba mươi thỏi!

- Từ buổi tối hôm nay đến giữa trưa ngày mai ta sẽ chờ ở quán bar Wave, muốn tìm ta cứ đến gặp chủ quầy rượu…. Ngày mai ta sẽ cho các ngươi số điện thoại di động của ta, người nào muốn tiếp nhận nhiệm vụ này, trước giữa trưa phải tới gặp ta, nghe rõ rồi chứ?

Đám côn đồ này đều chỉ ngây ngốc gật đầu, Trịnh Xá lúc này mới lớn tiếng nói:
- Còn không mau lên đi? Càng chậm càng nguy hiểm, trước hết đem bọn chúng đến bệnh viện đã….. Một nửa thỏi vàng này là phí tổn chạy chữa.

Trịnh Xá lại lấy từ trong Nạp giới ra một khối vàng, tiếp theo mọi người chỉ thấy hắn không ngờ dùng tay không chặt đứt thỏi vàng thành hai, hắn đem một nửa giao cho tên côn đồ kia rồi nói:
- Sau khi hoàn thành, ta sẽ cho các ngươi nốt nửa thỏi còn lại….. Đừng nghĩ đến chuyện ôm tiền bỏ trốn, hãy tự cân nhắc kỹ thực lực của mình đi, không nên chọc giận ta! 

Tên côn đồ tiếp nhận khối vàng kia chỉ ngấy ngốc đứng đó, trên khối vàng vẫn còn thấy rõ dấu ấn lưu lại của mấy cái ngón tay, lực lượng khủng bố này đang hiện ra trước nhãn quan của biết bao nhiêu người, làm cho đám côn đồ này đều nuốt nước miếng ừng ực, đặc biệt dưới loại lực lượng phi nhân loại này, bọn chúng căn bản ngay cả một chút xíu tư tưởng phản kháng cũng đều không có. Tên côn đồ kia gật đầu lia lịa, tiếp theo bọn chúng dìu những tên đồng bọn bị trọng thương đứng ở lề đường mà bắt xe taxi, Trịnh Xá rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn xoay người bước về phía quán bar Wave.

Cách này của Trịnh Xá cũng là một loại sáng kiến, phải tuỳ vào từng loại hoàn cảnh mà áp dụng những phương thức chiến đấu thích hợp, Trương Kiệt không phải là có thể khống chế bốn gã đồng bọn còn lại sao? Như vậy hắn đành chỉ huy những nhân vật trong thế giới phim kinh dị này để đối phó lại, hắn cũng không tin rằng Trương Kiệt có thể khống chế được tất cả mọi người, trên thực tế nếu không phải bởi vì thực lực không đủ chứ không thì hắn cũng đã phái đám cảnh sát đi tìm mấy người bọn Trương Kiệt rồi, đáng tiếc ý nghĩ như vậy quả thật có chút không thực tế 

"Cái này có lẽ gọi là phải dựa vào trí tuệ, chiến đấu cũng không chỉ cậy vào man lực của một người là được, vô luận là Sở Hiên hay là Tiêu Hoành Luật đi chăng nữa , trên thực tế bọn họ đều dùng trí tuệ của mình để dựng nên một phương án có lợi nhất cho dù tạm thời gặp chút bất lợi, bọn họ cũng sẽ căn cứ vào hoàn cảnh cùng nhân tố các phương diện khác để thay đổi những bất lợi này thành thắng lợi cuối cùng cho mình... Ta chắc cũng nên học hỏi phương thức tư duy của bọn họ!"

Sau khi cường hoá trí lực, trí nhớ cùng năng lực tư duy của Trịnh Xá quả thật đã được đề cao lên rất nhiều, nhưng muốn bắt hắn sắp xếp bố trí đạt đến trình độ như Sở Hiên hoặc Tiêu Hoành Luật, có lẽ hắn vẫn còn chưa đủ tầm, trí lực rốt cuộc cũng vẫn là trí lực, phương thức tư duy cùng trí tuệ này lại là không có cách nào cường hoá được..... Nhưng hắn đã bắt đầu chậm rãi tiếp cận loại phương thức tư duy cùng trí tuệ này rồi, mặc dù chỉ đem loại phương thức tư duy cùng trí tuệ kia ứng dụng trên phương diện chiến đấu …..

Trịnh Xá chậm rãi cân nhắc, đẩy cánh cửa quán bar Wave, một mình bước vào bên trong ….
Đối với việc Trịnh Xá đi rồi quay trở lại, lão chủ quầy bar cũng không có nói gì thêm, người có tiền là đại gia, người có tiền thì có thực lực, đó là lão gia...... Lão chủ quầy bar trực tiếp rót một ly brandy đưa cho Trịnh Xá, mà Trịnh Xá cũng không khách khí, nhấp luôn một hơi để xua đi vận khí đen đủi, mùi vị cay nồng xộc thẳng xuống dạ dày, sự kích thích này làm cho cả người hắn sảng khoái hơn rất nhiều.

Trịnh Xá ngồi ở chỗ đó suy nghĩ một chút nói:
- Nơi này của ngươi có phòng cho nhân viên nghỉ ngơi không? À, tốt nhất có thể an tĩnh một chút, còn có chỗ để tắm rửa thì càng tốt ......

Chủ quầy bar vội vàng nói:
- Phía sau là nơi cho khách hàng đặt phòng, đương nhiên, chỗ đó quả thật tương đối an tĩnh,có khá nhiều căn phòng cũng có buồng tắm .....

Trịnh Xá suy nghĩ một lát, hắn móc ra vài cục vàng vụn đưa cho lão chủ nói:
- Nếu như lát nữa có cảnh sát đến thì ngươi cứ đuổi chúng đi, vừa rồi ở bên ngoài xảy ra chút chuyện, nhưng nếu bên ngoài là người của bọn cưỡi mô tô đến tìm ta, ngươi hãy cho người đưa bọn chúng đến gặp ta, mặt khác chuẩn bị cho ta chút đồ ăn cùng thức uống mang vào.

Mặc dù thời gian cũng không dài lắm, nhưng mà Trịnh Xá quả thật đã là đội trưởng của Trung Châu đội, nếu như bình thường ở thế giới thực tại thì cũng đã là một kẻ tương đối có quyền thế rồi. Đội trưởng ở thế giới phim kịnh dị luân hồi nhất định phải là người có ý chí quyết đoán máu lạnh, mặc dù tính cách của hắn còn chưa có đạt đến mức thiết huyết vô tình, nhưng từ một số phương diện nào đó mà nói, hắn quả thật đã đủ khả năng để trở thành một kẻ nắm quyền trong tiểu đội. Chỉ bằng mấy câu thôi, loại khí thế không để cho kẻ khác dám phản đối đã biểu hiện thấy rõ, dẫu sao ở trước mặt luân hồi tiểu đội trưởng ... cự tuyệt rất có thể đại biểu cho việc người này sẽ liên lụy đến cả đoàn đội, như vậy cũng chỉ có khả năng nhận lấy kết cục là cái chết mà thôi!

Lão bản quầy bar vô thức gật gật đầu, hắn vội vàng gọi một mỹ nữ tóc vàng vóc dáng cao gầy dẫn đường cho Trịnh Xá, bản thân thì cầm bộ đàm liên lạc trong quầy bar nói chút gì đó.

Trịnh Xá gật đầu, theo mỹ nữ tóc vàng đi về phía sau quán bar, băng qua một hành lang nhỏ. Ở phía sau quán bar lại là khách sạn thuê giờ được trang trí hoa mỹ, ở đây đã thấy một người đàn bà da trắng, nàng hướng Trịnh Xá gật đầu, tiếp theo nói với mỹ nữ tóc vàng:
- Căn phòng cao cấp, là căn ở trong cùng của tầng hai ......

Trịnh Xá cũng không quản nhiều như vậy, bước theo mỹ nữ tóc vàng đi một mạch tới tận cuối lầu hai. Mở cửa nhìn vào, căn phòng cao cấp này quả thật xem ra cũng không tồi, ít nhất cũng tương đương với một gian phòng cao cấp trong khách sạn 3 sao. Chờ sau khi Trịnh Xá bước vào trong phòng, mỹ nữ tóc vàng cũng đi đến nói: 
- Có muốn massage không? Hì hì. Không thu tiền của chàng đâu...... Chỉ cần cho ta một viên gì đó màu vàng là được.

Trịnh Xá vứt một mẩu vàng cho nàng, sau đó lãnh đạm nói:
- Đi ra ngoài, quay về nói cho lão bản của ngươi, mau đem đồ ăn thức uống tới đây, ngoại trừ đám côn đồ cưỡi xe mô tô ra, ta không muốn bị bất cứ cái gì quấy rầy.

Mỹ nữ tóc vàng đã không còn nghe thấy Trịnh Xá vừa nói cái gì nữa, toàn bộ tinh thần của nàng đã hoàn toàn chăm chú vào mẩu vàng xấp xỉ bằng móng tay này. Vài giây sau, nàng mới nhìn Trịnh Xá nở một nụ cười rạng rỡ, tiếp theo đóng cánh cửa phòng lại rồi đi ra.

Trịnh Xá thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng không bật đèn, chỉ cởi áo ra đi đến bên chiếc giường. Vừa nằm xuống giường không lâu, hắn đã bắt đầu khẽ ngáy khò khò, hắn quả thật đã quá mệt mỏi.

Ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, mấu chốt nhất vẫn là tình huống liên quan đến việc đột ngột phát sinh của Trương Kiệt, hơn nữa đám đồng bọn vốn tưởng rằng có thể dựa vào thì nay cũng đồng thời biến mất. Áp lực một mình đối mặt với phim kịnh dị thật sự là quá lớn, thế nên tinh thần của hắn vẫn luôn căng ra mười phần khẩn trương, lúc tử thần tập kích hắn, giải phóng cơ nhân tỏa, điện cao áp tập kích, còn có vụ tông xe mãnh liệt tập kích, nếu không phải tố chất thân thể của hắn thật sự là phi thường tốt, hơn nữa lại vừa mới đề thăng cấp bá tước Vampire nên có được khả năng hồi phục sức khoẻ rất mạnh, thì nói không chừng hắn có thể đến lúc này vẫn còn đang trong tình trạng hôn mê, cho nên khi cả người hắn hoàn toàn thả lỏng, rất nhanh đã tiến vào giấc ngủ thật sâu......

Cùng lúc đó, ở hai chỗ khác trong thành phố, đám tân nhân lúc trước vừa bị tách rời khỏi Trịnh Xá, bọn họ không có được thực lực cũng như vận khí giống Trịnh Xá, dù có vàng thỏi nhưng lại không hề có mấy thứ kiểu như thẻ căn cước, thì ở trong thành phố của nước Mỹ có thể nói đến nửa bước cũng thật khó mà nhấc chân nổi, cho nên thẳng đến lúc này, tám người trên thực tế vẫn là một giọt nước cũng chưa được uống, bọn họ đều đang tìm nơi để đổi vàng.

Gã trai tuấn tú nhuộm tóc, cùng con bé lưu manh nhìn qua cũng có thể xem là thanh tú nắm tay nhau đi trên đường cái, con bé kia bĩu môi nói:
- Dương Nhạc, anh nói chúng ta cứ như vậy mà đi tìm...... Thật sự có thể tìm được tiệm đồ cổ nào đó để đổi vàng hay sao?

Gã thanh niên bảnh chọe nhuộm tóc tên là Dương Nhạc, hắn cũng không quay đầu lại, nói:
- Em không phải không hiểu chứ? Anh nghe chị cùng cô của anh ...... Tóm lại nghe rất nhiều người nói, ở bên nước Mỹ này, có rất nhiều phố người Hoa, xem ra phần lớn đều là người Trung Quốc, anh không tin bọn họ không muốn kiếm tiền ..... Lục Trì Xuyên, em nói em vẫn còn là xử nữ hả? Anh không tin, chắc chắn là em đang đùa với anh phải không.....

Con bé kia không ngờ lại đỏ bừng mặt, nàng sẵng giọng:
- Em thật sự là xử nữ mà, trước kia cũng đã có mấy tên bạn trai, nhưng mà đều chỉ để cho bọn họ sờ vuốt thân thể mà thôi, "lần đầu tiên" khẳng định là chỉ muốn giành cho lão công thôi...... Anh không phải đang có chủ ý muốn nhắm vào em đó chứ?

Dương Nhạc cười hắc hắc nói:
- Có chủ ý nhắm vào em không được hay sao? Ha ha, dù sao cũng chỉ có hai người chúng ta, hơn nữa cũng không biết lúc nào sẽ chết, em không phải đã nghe cái tên ngu ngốc kia nói đó sao? Chẳng lẽ em muốn trước khi chết vẫn còn là xử nữ sao? Anh phải nói cho em biết, làm tình quả thực là cực kì sung sướng á, hơn nữa không phải anh khoa trương đâu, cái kia của anh......

Lục Trì Xuyên ở vừa nghe vừa cười khì khì, hai người cứ như vậy nắm tay nhau không ngừng đi về phía trước. Ở trước mặt bọn họ là một ngân hàng, sau khi băng qua ngân hàng là một khúc cua lớn, sau khúc cua chính là một con đường thẳng, cả con đường thẳng tắp một mạch như một cây cầu dài, xem ra chỗ này cũng không phải cái gì gọi là phố người Hoa cả, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thở dài than thở một trận, tiếp theo hai người đều chuẩn bị băng qua đường về phía đối diện mà tiếp tục tìm kiếm.

Đồng thời, phía trước hai người có mấy tên thanh niên hút thuốc lá đang đi tới, xem bộ dạng của chúng tựa hồ đang rất hưng phấn, mỗi một tên trên tay đều cầm một điếu xì gà Cuba, có tên trên tay còn cầm một hộp xì gà còn chưa hề bóc nhãn, xem ra đám thanh niên này không biết từ nơi đâu trộm được một hộp xì gà, cứ như vậy lớn mật diễu võ dương oai, bộ dạng như đang nhấm nháp thưởng thức.

Trận khói thuốc kia tràn ngập, mắt thấy Dương Nhạc cùng Lục Trì Xuyên sắp đi tới trước mặt, trận khói thuốc này nương theo gió lùa tới trước cửa vào ngân hàng, cũng không biết vì sao, lối vào ngân hàng đột nhiên vang lên một hồi chuông báo động. Lớp khói này không ngờ đã kích thích hệ thống báo cháy của ngân hàng, trong lúc nhất thời từ trên đỉnh đầu của mọi người bắt đầu phun ra từng trận nước. Đám thanh thiếu niên này lập tức ôm đầu hướng về phía trước chạy trốn. vừa chạy vừa không ngừng kêu lên mấy từ như: "Shit!" v..v... Dương Nhạc cùng Lục Trì Xuyên cũng lâm vào tình cảnh bất ngờ, bọn họ cũng ôm nhau chạy về phía trước, tiếp theo bọn họ liền trưc tiếp đâm sầm vào mấy tên thanh niên phía đối diện.

Mặt đất lúc này đã bị nước làm cho ẩm ướt, hơn nữa đôi giày của Lục Trì Xuyên vừa lại là loại có đế giống như dép cao su, bị người khác va chạm, cả người nàng nhất thời liền bị trượt sang hướng bên cạnh, may mắn là khả năng thăng bằng của nàng tựa hồ cũng không tệ lắm, loạng choạng mấy bước ra ngoài đường xe ô tô. Rút cuộc nàng cũng đã vừa đứng vững trở lại, tiếp theo vẻ mặt như muốn chửi mắng bọn người kia một phen, nhưng kì quái là nàng lại nhìn thấy vẻ mặt chấn kinh khủng bố của Dương Nhạc đang nhìn lại, nàng nhất thời vô thức quay đầu lại, trước mắt chỉ thấy một luồng sáng trắng lóa mắt......

Ở chỗ khúc cua, tầm nhìn của lái xe không thể thấy được đoạn đường cách xa phía trước .... Mà tên tài xế này rõ ràng là đã uống rượu đến say tuý luý , sau đó......

Trịnh Xá từ trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh chợt mở mắt ra, ở trong tích tắc vừa rồi, hắn phảng phất nghe được tiếng kêu thảm thiết của người nào đó, nhưng mà thẳng đến lúc sau khi hắn mở mắt ra, lúc này mới nhớ lại bản thân cũng chỉ vừa ở trong phòng ngủ được một lát mà thôi, nơi này làm sao lại có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết cơ chứ? Xem ra mới vừa rồi hẳn là hắn đang nằm mơ .

Cùng lúc đó, từ bên ngoài cửa chính của căn phòng truyền đến tiếng đập cửa, hắn vội vàng đứng dậy mở cửa ra. Ở phía sau cửa chính là mỹ nữ tóc vàng đã vòi tiền lúc trước, nàng cười hì hì thúc chiếc xe đẩy vào, trên chiếc xe đẩy bày đủ loại các món ăn, gà nướng, súp nóng, bánh ngọt, rượu đỏ, đây rõ là một bữa ăn thịnh soạn, ít nhất dù là một kẻ khó tính cũng sẽ không dám nói bữa ăn này có gì đáng chê bai.

Trịnh Xá mỉm cười cười né ra khỏi cửa phòng, mỹ nữ tóc vàng cũng không khách khí, đẩy chiếc xe nhỏ đi vào trong phòng, nàng đem mỗi một món đồ ăn cẩn thận bày ra trên mặt bàn, tiếp theo mỉm cười nhìn Trịnh Xá, bộ dáng kia xem ra trên mặt chỉ còn thiếu mỗi hai chữ tiền boa.

Trịnh Xá cũng không keo kiệt, dù sao giá trị của vàng ở không gian "Chủ thần" thì chỉ có thể dùng hai chữ "đất đá" để hình dung, hắn ném một mẩu vàng cho mỹ nữ tóc vàng rồi nói tiếp: 
- Ta còn muốn có một cái điện thoại di động, bên trong phải còn đủ cước gọi điện, hơn 1000 đô la, còn cần một bộ quần áo bình thường vừa người nữa...... Không có việc gì thì đừng quấy rầy ta, rõ chưa?
Nói xong, hắn lại đặt thỏi vàng ở trên mặt bàn, tùy ý để cho mỹ nữ tóc vàng vội vàng vồ lấy.

Trịnh Xá cũng chẳng buồn để ý tới mỹ nữ tóc vàng rời đi như thế nào, hắn chỉ đi tới trước bàn lẳng lặng ăn, nhưng mà không hiểu tại sao, hắn vẫn cứ cảm thấy tựa hồ có cái gì đó không hợp lý lắm......

Vừa nghĩ đến không hợp lý, Trịnh Xá vội vàng nhìn kĩ quanh căn phòng, ở trong một bộ phim kịnh dị thế này, bất cứ cái gì nằm ngoài ý muốn đều có thể làm cho một người bị mất mạng, hơn nữa kiểu chết còn có thể vô cùng kì lạ, làm cho người ta căn bản là khó lòng phòng bị. Hắn không thể không cẩn thận cân nhắc, bởi vì chỉ một điểm bất cẩn sẽ có thể chết trong sự bố trí của tử thần, chết như vậy thật tức tưởi vô cùng, hắn thà rằng chết trận trong khi chiến đấu cùng đám quái vật trong phim kinh dị, điều này có khi còn làm cho hắn thoải mái tiếp nhận hơn.

"Rốt cuộc có chỗ nào khiến cho ta có cảm giác được không hợp lý vậy? Rốt cuộc là chỗ nào đây?"

Trịnh Xá không ngừng đi tới đi lui ở trong phòng, nhưng tìm cả nửa ngày hắn vẫn chưa phát hiện được không hợp lý ở chỗ nào, cho đến khi trong lúc vô thức cúi đầu xuống, mới nhìn thấy trên tấm thảm đặt dưới đất, có hai đường rãnh rất sâu còn lưu lại, dấu vết này chính là vết bánh xe của chiếc xe nhỏ đưa đồ ăn vào tạo thành, nhưng chiếc xe đẩy chở đồ ăn này hẳn cũng không nặng bao nhiêu mới phải? Hơn nữa mỹ nữ tóc vàng lúc đi ra vẫn cố ý đem chiếc xe đẩy này lưu lại tại đây......

Trịnh Xá giờ phút này đang đứng ở bên cạnh chiếc xe nhỏ, hắn còn chưa kịp xoay người, một điểm hàn ý từ bên cạnh xuyên thẳng đến trái tim ở ngực trái, loại kĩ xảo ẩn nấp không bị người khác phát hiện này, loại thủ đoạn công kích một đòn tất phải chết này, loại sát khí bén nhọn không gì so bì được này......

Một thanh chuỷ thủ bốc lửa hừng hực đâm thẳng về phía ngực trái Trịnh Xá ......
Muốn tránh thì cũng chắc chắn là không kịp nữa rồi, Triệu Anh Không cực kì tinh thông kĩ xảo ám sát, căn bản đã ẩn giấu thì không cách gì cảm nhận được chút hơi thở nào của nàng, cũng chỉ có trong sát na công kích mới có thể cảm giác được sát ý kia, nhưng thường thường đến lúc đó thì cũng đã chậm mất rồi. Tốc độ công kích của nàng, sau khi được cường hóa "thiểm linh", đã đạt tới mức độ cực kì kinh người.

Trịnh Xá hoàn toàn bằng vào tiềm thức đưa cánh tay trái chắn trước lồng ngực đỡ lấy thanh chủy thủ, chỉ trong nháy mắt, thanh chủy thủ đã xuyên thấu qua cánh tay, mà đầu mũi nhọn của chuỷ thủ đã đâm vào trong lồng ngực của hắn.

Chủy thủ vốn không dài lắm, hơn nữa ở giữa lại bị ngăn cách bởi một cánh tay, nên dưới một kích này cũng chỉ đâm vào lồng ngực hắn có nửa phần mà thôi, nhưng mà hỏa diễm trên thanh chủy thiêu đốt cực rát, khiến cho Trịnh Xá phải gào lên.

Loại thống khổ do linh hồn bị thiêu đốt thế này thật sự là quá mức kinh khủng, thậm chí đến ngay cả Trịnh Xá cũng không thể dễ dàng chịu đựng được, cho nên liền lập tức kêu thảm. Biểu hiện của hắn cũng xem như một chiến sĩ từng trải qua mấy lần sinh tử tồn vong, khi tay kia của Triệu Anh Không vuốt xuống hông chuẩn bị xuất ra phi đao, thì hắn đã tung ra một cước hung hăng đá vào bụng Triệu Anh Không, đá cô bé này bay đi, đồng thời thanh chủy thủ kia rốt cuộc cũng đã rời khỏi thân thể hắn.

Triệu Anh Không phản ứng cực nhanh, bên khoé miệng nàng rỉ ra một tia máu, mà cả người lại nương theo lực đạo của cú đá mà trực tiếp nhảy vọt ra ngoài cửa sổ, chỉ trong chớp mắt đó, nàng đã biến mất trong bóng đêm.

Trịnh Xá cũng không chút do dự, hắn đạp chân một cái cũng vọt đi theo sau, đồng thời lấy từ trong Nạp giới ra thuốc phun cầm máu. Vừa mới kịp phun lên một tý, đột nhiên trước mắt một đạo hàn quang chợt lóe lên, hai thanh phi đao đã từ trong bóng đêm lao thẳng đến, bất quá lúc này hắn đã có chút phòng bị, khi phi đao tới gần trước mặt, hắn đã rút Prog Knife chắn lại, vài tiếng kim loại va chạm vang lên, Trịnh Xá đã vận chuyển khinh công nhảy ra ngoài. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Ở ngoài cửa sổ đã là một mảng đen kịt, nơi này vốn có một ít người trọ lại, cho nên chung quanh đều giăng thành rất nhiều ngõ tắt, Trịnh Xá vận hành khinh công nhảy lên cao mấy thước, ở trên vách tường của một căn phòng khác dùng sức nhún một cái, cả người đã lao vọt đứng trên nóc nhà, sau đó từ nơi này nhìn xuống. Ngõ tắt bốn phía xung quanh đều thu hết vào trong tầm mắt, nhưng mà trong những ngõ tắt đó căn bản không phát hiện được bóng dáng của Triệu Anh Không, phảng phất như thể nàng đã biến mất, biến mất vào trong màn đêm hắc ám này.

Về mặt cận chiến mà nói, sau khi Trịnh Xá cường hóa huyết thống bá tước Vampire biến dị, thực lực của hắn trên thực tế đã hoàn toàn vượt hẳn so với tất cả mọi người trong đội ngũ. Đương nhiên, cái này cũng chỉ là xét về mặt cận chiến thôi, còn nếu nói về phương diện kĩ xảo khác, thí dụ như kĩ xảo ám sát, hắn căn bản kém xa so với Triệu Anh Không, hơn nữa kĩ xảo cung tiễn của Trương Hằng uy lực kinh người, về xếp đặt bố cục thì Tiêu Hoành Luật cũng không phải đối tượng mà hắn có có thể so bì, tinh thần lực tảo miêu của Chiêm Lam lại càng là một trong những kĩ năng trọng yếu trong cả đoàn đội. Dựa vào đó mà xét, mỗi cá nhân trong đội ngũ đều là chiến lực không thể thiếu, chỉ có hợp tác với nhau mới có thể ở sống sót trong cái thế giới phim kịnh dị luân hồi này, cái này đã là nhận thức chung của tất cả mọi người, không ai có thể phủ nhận ......

Trịnh Xá thở dài một tiếng, hắn vốn còn định trước tiên đánh ngất Triệu Anh Không, dựa theo lời Trương Kiệt đã nói, nếu đánh ngất một người, như vậy người đó sẽ có thể khôi phục lại ý thức, đây chính là cơ hội vô cùng tốt a. Về phương diện ám sát thì thực lực của Triệu Anh Không quả thực làm cho người ta quá mức sợ hãi, cái loại phương thức một kích là chết này, căn bản cũng giống như tử thần trong bộ phim kịnh dị làm người ta khó lòng mà phòng bị, trừ phi hắn có thể tìm được cơ hội cùng Triệu Anh Không một chọi một quyết đấu, nếu không chỉ cần vừa nghĩ đến tùy thời có một cái bóng ở sau lưng mình đâm một nhát, thì trong lòng hắn liền không lạnh mà run.

Ngoại trừ Triệu Anh Không ra, còn có cung tên của Trương Hằng, cái uy lực đó cũng.......

Trịnh Xá thở dài, hắn biết nếu muốn ở trong bóng đêm hắc ám tìm ra được thân ảnh của một thích khách, hơn nữa lại còn trong khu vực có địa hình phức tạp như vậy mà tìm kiếm, thì quả thật không cần nghi ngờ gì nữa bản thân mình đúng là muốn chết rồi, ai mà biết có hay không đột nhiên từ trong bóng tối đột nhiên có một thanh chuỷ thủ đâm tới cơ chứ? Nhưng thật là đáng tiếc cơ hội khó có được này, ngay khi hắn vừa thở dài xong, đang chuẩn bị trở lại gian phòng của mình thì đột nhiên trong lòng chợt dâng lên cảm giác nguy hiểm vô cùng mãnh liệt, cảm giác tử vong đã gần kề thật sự rõ ràng đến thế, cứ phảng phất như thể ánh mắt của tay thợ săn từ đằng xa đang nhắm vào mình vậy.......

Vút!

Một tiếng phá không nhẹ vang lên, cách đó không xa hai mũi tên bắn thẳng đến, tốc độ vốn đã cực nhanh, nhưng mà mũi tên phía sau lại bắn đụng vào phần đuôi của mũi tên phía trước rồi đột nhiên nổ mạnh, tiếp theo mũi tên phía trước phảng phất như hoả tiễn phun lửa, tốc độ lại một lần nữa tăng lên gấp mấy lần phóng thẳng đến. Trịnh Xá chỉ tới kịp thoáng di động khẽ nhích bước chân một chút, tiếp theo cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi tên cắm vào trong ngực, xuyên thẳng qua giữa hai lá phổi, sượt qua cách vài ly ngay cạnh xương sống, xuyên thấu qua, một tiễn này gần như đã hoàn toàn xuyên thủng người Trịnh Xá, uy lực cực lớn đó vẫn chưa chấm dứt, cứ như kéo Trịnh Xá bay đi mấy thước, rơi thẳng xuống một con hẻm tối tăm.

Triệu Anh Không giống như một bóng ma ở ngay trong một ngõ tắt gần kề, nàng cũng không có ý định lập tức chạy trốn, làm một thích khách tiêu chuẩn, sau mỗi đợt công kích không được lập tức chạy trốn, bởi vì trong tình huống như vậy càng dễ dàng bị bắt, mà trên thực tế Trịnh Xá quả thật cũng không có nhìn thấy cái bóng của Triệu Anh Không đâu cả, bởi vì hắn một mực tìm kiếm vật thể di động, trái lại đã bỏ qua việc Triệu Anh Không vẫn bất động như cũ.

Triệu Anh Không vừa nhìn thấy Trịnh Xá rơi xuống đất, nàng lập tức cất bước nhẹ nhàng di chuyển sang bên đó, nhưng khi chỉ vừa đi được vài bước, bộ đàm ở bên hông nàng đã vang lên, giọng nói của Tiêu Hoành Luật từ trong bộ đàm vang lên:
- Lui lại đi....... Hắn đang đợi ngươi đến gần.

Triệu Anh Không trầm mặc một chút nhẹ giọng hỏi:
- Tại sao? Hắn không phải đã bị bắn trúng sao?

- Trương Hằng nói còn chưa bắn trúng chỗ yếu hại, chỗ bị thương kia thoạt nhìn thì nghiêm trọng nhưng trên thực tế chỉ là phá chút da thịt mà thôi, có thể đến ngay cả xương cũng chưa bị tổn hại gì, hơn nữa lực lượng kia quả thật đủ để đẩy hắn ngã xuống chỗ đó, nhưng mà ngươi chẳng lẽ không cảm giác được tốc độ rơi xuống mặt đất của hắn hơi chậm một chút đó sao? Hắn đã sử dụng khinh công rồi, mặc dù hắn cố ý diễn gần giống như thật để chờ ngươi tới gần, nhưng thân thể lại sinh ra bản năng tự bảo vệ, khi từ trên cao rơi xuống đất , thân thể tự nhiên cứ như thế mà vận dụng khinh công, giờ phút này mà tới gần, hắn nhất định sẽ bạo phát công kích....... Lui lại đi, hôm nay mới là ngày thứ nhất, chúng ta còn có vô số cơ hội.
Thanh âm của Tiêu Hoành Luật vẫn cứ thản nhiên cất lên.

Triệu Anh Không thở hắt ra một hơi, nàng quyết đoán đem chủy thủ đút lại bên hông, tiếp theo xoay người hướng về phía sau con hẻm chạy đi, với tốc độ chạy của nàng, bất quá cũng chỉ mấy giây mà thôi đã biến mất ở chỗ sâu bên trong ngõ tắt, cứ như thể nàng chưa bao giờ xuất hiện tại nơi này vậy.

Trịnh Xá vẫn nằm yên không nhúc nhích ở trên mặt đất như vậy, ước chừng gần mười giây, lúc này hắn mới thở dài một tiếng từ mặt đất ngồi dậy, chỉ thấy hắn nửa người trên phủ đầy máu tươi, còn có một mũi tên cắm ở trên lồng ngực, thoạt nhìn bộ dạng quả thật có chút hung tợn. Chỉ thấy hắn nghiến răng nắm lấy mũi tên dùng sức rút mạnh một cái, chỗ lồng ngực nhất thời phọt ra một đống máu tươi, tiếp theo sau khi hắn rắc lên một ít thuốc cầm máu, vết thương trên ngực mới ngưng xuất huyết.

Lúc vừa rồi khi Trương Hằng bắn ra một tiễn, Trịnh Xá bởi vì nguy hiểm mà bước vào trạng thái mở cơ nhân toả, do hắn vẫn luôn cảnh giác chung quanh, cho nên một tiễn này đối với hắn mà nói cũng không bất ngờ gì, trong nháy mắt đó hắn vốn có hai sự lựa chọn, một cái là lựa chọn chỉ dùng cánh tay để ngăn cản, như vậy mặc dù cũng sẽ bị thương. Nhưng mà sẽ giống như lúc trước ngăn cản chuỷ thủ của Triệu Anh Không cánh tay cũng sẽ bị xuyên qua nhưng đại bộ phận thân thể lại được bảo vệ, còn hắn thì có cơ hội dựa theo phương hướng mũi tên bắn ra mà truy đuổi, nói không chừng có thể kịp thời bắt được Trương Hằng.

Sự lựa chọn còn lại là để cho cung tên xuyên qua thân thể của hắn, tạo ra ấn tượng thoạt nhìn là hắn đã bị trọng thương, tiếp theo sẽ nằm chờ đợi Triệu Anh Không tới tập kích một lần nữa, chỉ cần cho hắn cơ hội được cận chiến một lần nữa, hắn nhất định sẽ đánh ngất Triệu Anh Không!

Nhưng mà khi hắn bị lực lượng của mũi tên xuyên qua hất bay xuống dưới, hắn đã biết mọi chuyện hỏng bét rồi, thân thể theo vô thức vận hành khinh công. Hhắn quên mất rằng bản thân mình vẫn còn đang trong trạng thái mở cơ nhân toả, dưới loại trạng thái này, thân thể sẽ tự động sinh ra động tác để tự bảo vệ bản thân, vì để dự phòng khi va chạm vào mặt đất gặp phải tổn thương quá lớn, thân thể hắn đã vận hành khinh công, do vậy hắn chỉ có thể cầu khẩn sẽ không bị Triệu Anh Không hoặc người khác phát hiện cái tốc độ bất bình thường này, với hy vọng mong manh đó, hắn đành cầu may tiếp tục nằm ở mặt đất chờ đợi, đáng tiếc sau một hồi lâu như vậy mà Triệu Anh Không vẫn không hề xuất hiện lại.

- Ha ha ha, giờ mới biết được, nguyên lai đội ngũ của chúng ta đã trở nên mạnh như vậy a......

Trịnh Xá bất đắc dĩ đứng dậy cười khổ, cánh tay của hắn lúc trước bị hỏa diễm trên chủy thủ đâm thủng vừa đau lại vừa ngứa, phảng phất như thể có con sâu nhỏ bò trên cánh tay vậy, khi hắn nhịn không được lấy tay gãi gãi thì lúc này mới phát hiện vết thương trên cánh tay không ngờ đã liền lại rồi, thoạt nhìn phảng phất tựa như vết thương đã có từ một tuần trước vậy, phát hiện này lập tức khiến hắn ngạc nhiên.

Chờ đến khi Trịnh Xá trở lại trong phòng của mình, hắn vội vàng bật hết tất cả đèn đóm lên, trong ánh sáng đèn điện rõ ràng hắn bấy giờ mới phát hiện vết thương trên tay trái bị xuyên qua kia quả thật đã bắt đầu khép lại, hơn nữa thử khẽ cử động, đến cả xương tay vốn cũng bị xuyên thấu qua thế nhưng tựa hồ cũng không còn trở ngại gì nữa, chỉ là bên trong xương vừa đau vừa lại ngứa, cảm giác như bị sâu bọ bò qua lần này lại hướng tới bên trong xương rồi, hắn căn bản là có muốn gãi cũng không gãi nổi.

- Huyết thống bá tước Vampire biến dị, chỉ cần trái tim cùng đại não không bị thương trí mạng, như vậy bản thân cũng sẽ không dễ gì tử vong...... Không nghĩ đến đoạn giải thích này không ngờ lại là sự thật?

Trịnh Xá trong lòng vừa mừng vừa sợ, hắn vội vàng đi vào trong toilet, đứng đối diện với tấm gương nhìn kĩ vết thương bị mũi tên xuyên qua ở trên lồng ngực đã khép miệng lại. Vết thương này vốn bị thương rất sâu, hơn nữa bởi vì uy lực trên mũi tên này rất lớn, khi bắn trúng lồng ngực thì sinh ra tình huống va chạm bạo liệt, vết thương rộng gần bằng ba đồng tiền xu lớn ghép lại. Giờ phút này ở rìa vết thương đã kết lại, chỗ ở giữa cơ hồ bằng mắt thường có thể thấy được máu cũng đang đông lại, xem ra nhiều nhất là ngày mai thôi, vết thương này rất có thể sẽ hoàn toàn khôi phục.

- Quả nhiên là không tồi a, dựa theo giải thích của Trương Kiệt, cho dù hiện tại ta chỉ có thể phát huy vài thành uy lực huyết thống bá tước Vampire biến dị, nhưng năng lực hồi phục đã đáng sợ như vậy rồi, xem ra huyết thống bá tước thật sự là phi thường bất phàm a.

Trịnh Xá đang cẩn thận quan sát khả năng khép miệng của vết thương trên lồng ngực, ngay lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, chờ đến khi hắn đi đến mở cửa ra, mới phát hiện ngoài cửa ngoại trừ mỹ nữ tóc vàng kia còn có hơn mười tên nam nhân ăn mặc quần áo hình thù kì quái, đứng trước bọn chúng còn có tên côn đồ từng nói "Kungfu Trung quốc", xem ra nhóm người này là đám đầu lĩnh của mấy tên côn đồ mà hắn nhờ tìm tới.

- Vào đi.

Trịnh Xá không thèm để ý chút nào để mặc cánh cửa phòng, hắn xoay người bước về chỗ cái bàn...... Không hiểu tại sao, hắn đột nhiên chợt thấy đói bụng phát run lên, phảng phất như thể mấy ngày rồi chưa được ăn cơm vậy, nhưng nghĩ lại có thể là do chức năng phục hồi vết thương đã tiêu hao rất nhiều năng lượng. Hắn lại không trông thấy, đám côn đồ này đều kinh hãi nhìn lồng ngực bị thương của hắn, hơn nữa khi hắn xoay người, lưng cũng lộ ra vết thương bị trúng tên, điều này lại càng là dọa người, trông thấy thế cả đám côn đồ này cứ sửng sốt mà đứng ngây người ra, không ai dám đi vào trong phòng...... 

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #57


Báo Lỗi Truyện
Chương 57/308