Chương 39: Không thể hòa bình!


Trong nháy mắt Trịnh Xá bị một quyển của gã khổng lồ cơ bắp kia đánh bay đi, cỗ cự lực to lớn đó thấu vào cơ thể, cơ hồ là phản ứng trong vô thức, hai chân hắn dùng sức đạp vào cơ nhục giữa bụng của hán. Ngay khi nắm đấm chạm vào vai hắn, đồng thời hắn đã dùng sức đạp bắn ra ngoài, cả người xoáy tròn đâm vào trong một căn nhà dân. Cỗ cự lực này thậm chí còn chưa biến mất, vẫn mang theo hắn đâm xa mấy chục thước cuối cùng mới rơi xuống trên mặt đất.

Trịnh Xá vừa rơi xuống đất liền nhảy dựng lên. Chỗ vai bị kích trúng đó của hắn truyền tới một trận đau nhức, mỗi một cử động đều là đau đớn tới tận tâm can, nhưng hắn vẫn nghiến răng xông ra ngoài từ một gian nhà dân khác. Tiếp theo lẫn vào trong đám người bên ngoài đường phố chậm rãi rời khỏi chỗ này.

Sau khi chạy được một khoảng cách rất xa, Trịnh Xá rốt cục mới có cơ hội kiểm tra thương thế trên vai. Sau khi xé mở quần áo, in hằn trên vai là một dấu nắm tay rõ rệt. Bên dưới chỗ quyền ấn, khớp xương vai hiện rõ đã bị trật khớp, nhưng mà còn may, độ cứng cáp thân thể hắn cũng rất kinh người, lại thêm khi hắn bị đánh trúng thì đã làm ra động tác bảo hộ, nên xương vai hắn mới chỉ là trật khớp mà thôi. Có điều như thế này cũng đủ nhìn ra lực công kích của gã khổng lồ cơ bắp đó kinh khủng cỡ nào. Chỉ cần đánh trúng, trên cơ bản liền có thể khiến cho một người lập tức mất đi sức chiến đấu.

-Nhưng mà sự khống chế đối với lực lượng của hắn tựa hồ rất kém cỏi ........ Không có cấp cho người ta cảm giác cực kì nguy hiểm. Nếu không thì khi lúc nãy đối mặt với hắn có thể đã mở ra cơ nhân tỏa rồi ......... 

Trịnh Xá nghiến răng mân mê chỗ trật khớp vai, tiếp theo dùng sức đẩy lên trên. Đau đớn kịch liệt tức thì từ chỗ vai truyền đến, có điều xương vai trật khớp đó rốt cục đã được đẩy trở lại chỗ cũ. Hắn thử giật giật cánh tay, ngoại trừ thoáng có chút đau đớn ra, lực cử động của cánh tay cơ bản không có gặp phải trở ngại gì.

-Ngươi vừa rồi nhắc tới ..... là mở ra cơ nhân tỏa phải không? - Một thanh âm băng lãnh cách đó không xa truyền đến. 

Trịnh Xá quay phắt đầu nhìn lại, một người mặc trang phục bác sĩ đứng ở trong bóng râm của một tòa nhà cao tầng cách đó không xa.

"Không phát hiện..... Hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của hắn, hắn đứng ở nơi đó từ lúc nào chứ?"

Trịnh Xá hít sâu một hơi, hắn rút chủy thủ ra đồng thời cũng giương súng tiểu liên mini ở tay kia lên. Dù vậy, hắn vẫn cảm giác được lực áp bức của tên bác sĩ tóc vàng này rất rõ ràng. So với gã khổng lồ cơ bắp kia còn cường liệt hơn rất nhiều. Mặc dù song phương đứng cách xa nhau mấy chục thước, hắn vẫn cảm thấy một cỗ khí tức lạnh lẽo không gì sánh được, đó chính là khí tức của tử vong.

Bác sĩ Tóc vàng lạnh lùng nhìn Trịnh Xá, hắn khẽ nhíu mày nói: 

-...... Yên tâm, hiện tại ta sẽ không chiến đấu với ngươi, chỉ là muốn nói cho ngươi một tiếng ....... hãy liên lạc cùng đồng bọn của ngươi, bảo bọn họ thả Mohamed ra. Sau đó chúng ta song phương không công kích nhau. Nhân tiện nói với đội trưởng của các ngươi: chỉ cần chúng ta mỗi bên không chết người nào, ước định của chúng ta sẽ duy trì liên tục tới khi phim kịnh dị kết thúc. 

Nói xong, gã bác sĩ tóc vàng chậm rãi chìm vào trong bóng tối. Trong nháy mắt, thân ảnh của hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Trịnh Xá.

Giữa lòng bàn tay Trịnh Xá đã xuất hiện mồ hôi lạnh, không biết vì sao, gã bác sĩ tóc vàng này cho hắn một loại lực áp bức rất kỳ lạ, làm cho hắn không thể không liều mạng tập trung lực chú ý, phảng phất như ngay giây tiếp theo sẽ bị gã bác sĩ này công kích. Cho đến sau khi thân ảnh của hắn đã hoàn toàn biến mất, Trịnh Xá mới trầm trọng thở dốc.

-........ Zero à?Có phải Triệu Anh Không đã bắt sống một gã đội viên của đối phương hay không?" Trịnh Xá vừa chạy vừa lấy bộ đàm ra hỏi.

-...... Đúng vậy, tình huống cụ thể chờ ngươi trở về sẽ .....

Zero chưa nói xong, bỗng nhiên một trận tiếng quần áo sột soạt truyền lại, tiếp theo thanh âm non nớt của Tiêu Hoành Luật vang lên:

-Là Trịnh Xá hả? Vị trí của chúng ta không tiện lộ ra, từ bộ đàm của ngươi cũng tìm không được vị trí hiện tại của chúng ta. Bây giờ ngươi trước tiên đi tới quảng trường giữa thành Cai-rô đi, tại đó chúng ta sẽ nói cho ngươi vị trí cụ thể.

Trịnh Xá kỳ quái nhìn về phía bộ đàm, hắn tiếp theo điều chỉnh phạm vi tìm kiếm của bộ đàm tới cực hạn, ước chừng có thể tìm tòi trong phạm vi một phần tư thành Cai-rô. Bộ đàm của bọn đội viên còn lại cũng đều xuất hiện trong phạm vi tìm tòi thế nhưng vị trí của những bộ đàm này cũng rất là cổ quái. Chúng nó sắp xếp thành một vòng tròn cách nhau rất xa. Mà tâm của vòng tròn chính là quảng trường giữa thành Cai-rô. 

-Nguyên lai là như vậy ........ quả nhiên tính toán tốt!

Trịnh Xá cầm bộ đàm thoáng cân nhắc một chút liền đã hiểu rõ. Phỏng chừng an bài này lại là do Tiêu Hoành Luật làm, đem bộ đàm dư thừa phân tán xung quanh quảng trường, chỗ bọn họ đó chỉ giữ một cái bộ đàm mà thôi. Như vậy cho dù là người cầm bộ đàm ra ngoài bị giết chết hoặc là bị khống chế, cũng không thể không tìm kiếm từng cái vị trí xung quanh quảng trường. Mà mấy vị trí này hẳn là đều có thể quan sát lẫn nhau, dưới tình huống như vậy mà địch nhân đi tìm kiếm bộ đàm thì tuyệt đối chết chắc rồi ....... Bởi vì súng ngắm ion của Zero cũng không phải là để không!

Trịnh Xá chậm rãi đi về phía quảng trường càng đi càng gần, dọc theo đường đi hắn luôn hết sức chăm chú xem xét bốn phía, thậm chí mấy lần còn cố ý đảo qua mấy khu nhà dân và đường tắt. Thật may là tựa hồ không người nào theo dõi hắn, cho nên sau đó tốc độ của hắn đã càng lúc càng nhanh, không bao lâu đã đi tới chỗ quảng trường giữa thành Cai-rô. Khi hắn vừa xuất hiện trên quảng trường, bộ đàm tức thì liền vang lên.

-Trịnh Xá, từ vị trí của ngươi hiện tại đi thẳng tới giữa quảng trường, cứ đi thẳng về phía trước mặt qua luôn quảng trường, trong lúc này không nên có bất luận động tác gì ...... Triệu Anh Không sẽ phụ trách xem xét phía sau ngươi có người theo dõi hay không, cứ như vậy bắt đầu đi.

Trịnh Xá sau khi nghe xong những lời này, hắn hít sâu một hơi liền đi về phía trung tâm quảng trường. Một loại cảm giác kỳ lạ quét qua trên người hắn, đó là một loại cảm giác bị người khác nhìn trộm từ xa, tuy rằng rất khó chịu nhưng lại không có cảm thấy nguy hiểm. Cho đến khi hắn đã đi khỏi quảng trường, bộ đàm mới lại vang lên lần nữa.

-Chúng ta ở đỉnh gác chuông phía nam quảng trường, mau lại đây đi, cho ngươi xem một số thứ thú vị .......

Thanh âm của Tiêu Hoành Luật từ trong bộ đàm truyền ra, trong lúc mơ hồ hắn còn nghe được một trận một trận âm thanh kim loại ma sát vang lên.

Ước chừng mấy phút đồng hồ sau, Trịnh Xá rốt cục là bình yên đi tới đỉnh gác chuông. Khi hắn đẩy cửa chính gian phòng bảo vệ ra, tức thì phát hiện mọi người đang vây quanh bên cạnh một chiếc bàn con, thậm chí ngay cả khi hắn bước vào gian phòng bọn họ cũng đều không có phản ứng gì. Chỉ có Zero, Trương Kiệt là quay đầu lại nhìn nhìn hắn, tiếp theo bọn họ lại quay về nhìn trên mặt bàn.

Trịnh Xá vốn đang còn muốn phàn nàn về nguy hiểm hắn vừa gặp phải, thí dụ như thiếu chút nữa bị một gã khổng lồ cơ bắp đánh cho bẹp dí. Thế nhưng khi hắn trông thấy phản ứng của mọi người, liền lập tức trở nên hiếu kỳ. Vì vậy hắn vội vàng đi tới bên cạnh chiến bàn đó, cúi đầu nhìn một chút, thiếu chút nữa ói hết bữa cơm sáng trong bụng ra ngoài ......... Một gã người Ả Rập râu ria xồm xoàm đang nằm sấp trên bàn. Tiêu Hoành Luật đang giải phẫu cái bụng của hắn với một vẻ mặt cuồng nhiệt, hơn nữa không ngừng từ bên trong đó moi ra từng viên đạn pháo hoặc là tên lửa mini. Mà trên lưng của gã râu ria còn đang cắm một thanh chủy thủ đang bốc cháy.
-...... Trên cơ bản chính là như vậy, vì đề phòng hắn sẽ tự bạo, cho nên chúng ta vẫn chưa rút chủy thủ ra. Cho tới bây giờ, đã hoàn toàn cắt đứt khớp xương tứ chi và các đường dây thần kinh, đồng thời từ vị trí ngực đã giải phẫu lấy ra bất cứ trang bị nào có thể tự bạo. Kỳ thực trước đó Triệu Anh Không đã chặt đứt các đường dây thần kinh nối não với thân thể, chỉ là vì đề phòng hắn sử dụng sóng não khống chế trang bị tự bạo, cho nên tốt nhất vẫn là lấy ra tất cả vũ khí trong thân thể hắn...... 

Tiêu Hoành Luật thản nhiên lấy khăn tay lau khô dầu máy và máu tươi trên tay. Ánh mắt của hắn vẫn còn nhìn lên đường mổ giữa bụng của gã râu ria.

Trịnh Xá cười khổ mà nói: 

-Ta không phải nói cái này ......... Ta chỉ là muốn hỏi: ngươi như thế nào mà có thể giải phẫu hắn vậy? Ngươi có tri thức và kỹ thuật của phương diện này sao? Hơn nữa ........ không cảm thấy có chút ........

Tiêu Hoành Luật cười nhạo nói: 

-Buồn nôn? Hay là tàn nhẫn? Đừng ấu trĩ thế, hắn chính là địch nhân ....... Hơn nữa ta cũng không phải ta dùng thái độ chơi đùa hoặc là gì khác mà giải phẫu. Nếu như hắn thực sự có trang bị tự bạo, mọi người chúng ta rất có thể sẽ bị một mình hắn xử lý hết. Lẽ nào ngươi hy vọng đặt mọi người chúng ta rơi vào vòng nguy hiểm chỉ bởi vì cái loại tư tưởng như kiểu cao quý thanh bạch đó của ngươi? Đừng nói giỡn thế!

Trịnh Xá cười khổ gật đầu nói: 

-Đúng vậy, ta chỉ là cảm thấy có chút buồn nôn ...... Có điều ngươi làm thế rất đúng. Nếu như sau này ta có hành động gì không phù hợp với lợi ích của đoàn đội, phiền ngươi hãy nhắc nhở ta bất cứ lúc nào .... Bây giờ thì sao? Hắn còn sống không?

-Đương nhiên, ta cũng không phải là giải phẫu người sống, điều này hẳn là thuộc về thủ thuật giải phẫu. - Tiêu Hoành Luật cười hì hì nói

-Xét trên một loại ý nghĩa nào đó, hắn đã không thuộc về phạm trù của người nữa rồi. Hẳn là thuộc về nửa người nửa máy móc, xương cốt trong cơ thể, hệ thần kinh, một số cơ nhục đều bị chuyển biến thành kim loại hoặc là plastic cao cấp, cơ hồ tất cả nội tạng đều chuyển biến thành thiết bị điện tử, chỉ có một số bộ phận cơ nhục kết cấu vẫn là bộ phận thân thể cũ .......... Ta dù sao cũng là sinh trưởng ở trong bệnh viện, đối với giải phẫu thi thể cũng đã xem qua vài lần. Chỉ cần cẩn thận lấy ra mấy bộ phận vũ khí, đối với kết cấu máy móc của bản thân hắn cũng không có tạo thành tổn thương gì quá lớn.

Hai người còn đang nói chuyện, bỗng nhiên cửa chính lần nữa bị mở bung ra, Triệu Anh Không từ ngoài cửa lừ lừ đi vào. Cô bé này lẳng lặng nhìn vết mổ trên bụng gã râu ria rồi hỏi: 

-Đã lấy thiết bị tự hủy ra chưa?

-Tuy rằng không thể khẳng định, có điều trên cơ bản những vũ khí có thể lấy ra đều đã lấy ra rồi. Hiện tại chỉ còn có việc làm cho hắn tỉnh lại là được ....... nếu như hắn còn chưa có chết..... - Tiêu Hoành Luật khoát tay nói.

Trịnh Xá hít vào một hơi nhìn Triệu Anh Không đi tới bên cạnh gã râu ria nhẹ nhàng rút ra chủy thủ. Thanh chủy thủ bốc cháy này vừa rút ra khỏi gáy, gã râu ria lập tức liền giật mình mở bừng hai mắt. Thậm chí cái cổ của hắn còn khẽ giật giật, đáng tiếc bởi vì dây thần kinh đã bị chặt đứt nên phần thân thể dưới cổ hắn căn bản rơi vào trạng thái bại liệt.

Gã râu ria tựa hồ ý thức được cái gì đó, hắn cũng không có kêu gào ầm ĩ gì cả, mà là lẳng lặng nhìn mọi người trước mắt. Hơn nửa ngày sau hắn mới mở miệng nói: 

-Vì sao không giết chết ta? Lẽ nào các ngươi cho rằng có thể từ trong miệng ta biết được điều gì sao? Đừng nói giỡn, chiến sĩ của Thánh A La tuyệt đối sẽ không .......

Hắn còn chưa nói xong, Triệu Anh Không liền rút ra chủy thủ đâm vào trên cánh tay hắn. Khi hỏa diễm trên chủy thủ bắt đầu thiêu đốt cánh tay hắn, gã râu ria tức thì trở nên gào khóc thảm thiết điên cuồng. Bộ phận cổ càng là điên cuồng lắc lư không ngừng, cho đến sau khi chủy thủ từ trên cánh tay hắn được rút ra, cả người gã râu ria mới chậm rãi an tĩnh lại, mà sắc mặt của hắn trông đã là tái nhợt không chút huyết sắc. Triệu Anh Không cười lạnh nói: 

-Ngươi biết sự tồn tại của thích khách thế gia chúng ta ....... Như vậy ngươi cũng hẳn là biết trong từ điển của chúng ta không có cái từ "Nhân từ" này. Hãy nói ra tất cả chuyện mà chúng ta muốn biết, bằng không ta sẽ làm cho ngươi phải chịu đựng thống khổ này một ngày một đêm, sau đó mới giết chết ngươi!

Gã râu ria gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Anh Không, trong ánh mắt hắn tràn đầy hung ác, hơn nửa ngày sau hắn mới hung hăng nói: 

-Ngươi sẽ không dám đối với ta như thế, đội trưởng của ngươi hẳn là đã thu được tin tức của đoàn đội chúng ta rồi mới phải? Thực lực của đoàn đội các ngươi không kém, chúng ta song phương liều mạng đấu với nhau thì kết quả rất có thể là lưỡng bại câu thương. Đoàn đội chúng ta hẳn là đã cùng đội trưởng của các ngươi đạt thành hiệp nghị. Chỉ cần thả ta ra, chúng ta song phương liền có thể hòa bình giữ khoảng cách cho đến khi màn phim kịnh dị lần này kết thúc ........

Mọi người tức thì đều nhìn về phía Trịnh Xá, hắn vội vàng cười khổ mà nói:

-Không sai, một gã bác sĩ tóc vàng trong đoàn đội bọn họ khi ở trên đường cản ta lại đã nói rằng: hãy thả tên Mohamed này ra ....... sau đó sẽ cùng đoàn đội chúng ta bảo trì khoảng cách cho đến khi phim kịnh dị lần này kết thúc. Nếu như ...... nếu như không phải chúng ta đã bị âm mất một điểm, có lẽ chúng ta hẳn là đồng ý với cái đề nghị này mới phải.

Gã râu ria đáng lẽ còn có chút biểu tình đắc ý, khi nghe được một câu cuối cùng, sắc mặt hắn liền trở nên tái nhợt. Đặc biệt là trông thấy thanh chủy thủ bôc cháy mà Triệu Anh Không vừa rút ra, hắn lại càng là ngay cả nói cũng không mở miệng ra nói được, cặp môi phảng phất như không ngừng kịch liệt run rẩy. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Tiêu Hoành Luật vỗ vỗ tay nói: 

-Vậy như ngươi đã biết, chúng ta là không có khả năng buông tha ngươi, nếu như ngươi muốn chết thống khoái một chút, thì hãy nói ra tất cả: chức vụ, thực lực, phương hướng cường hóa, trang bị phụ trợ của mỗi người trong đoàn đội các ngươi. Sau khi chúng ta nắm được tất cả những điều này, thì sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng, bằng không ta cũng không ngại dùng thống khổ làm cho thần trí ngươi tan vỡ, sau đó bất luận bí mật gì đều có thể không cần tốn nhiều sức đạt được từ trong miệng ngươi. Ngươi tự mình cân nhắc một chút đi.

Gã râu ria gắt gao nghiến răng, hắn sợ hãi nhìn thanh chủy thủ đang bốc cháy kia, thống khổ khi bị thiêu đốt linh hồn căn bản vô pháp nói rõ với người ngoài. So với tử vong, hắn càng sợ hãi phải trải qua cái loại thống khổ đó trong đoạn thời gian dài. Đó căn bản chính là hình phạt kinh khủng nhất trong địa ngục......

-Ta đáp ứng với các ngươi ....... Chào các vị, giới thiệu một chút nhé, tên của ta là Shiva, đội trưởng của Ấn châu tiểu đội. Tuy rằng rất không muốn thừa nhận, thế nhưng gã đội viên lỗ mãng của ta tựa hồ đã bị các ngươi bắt đi ..... Vừa rồi những lời các ngươi nói ta cũng đã nghe thấy. Bởi vì lần đầu tiên tham gia đoàn chiến, cho nên lúc xử lý tân nhân bình thường như mọi khi vì không cẩn thận nên đã bị âm một điểm sao? Không sao hết, hắn ..... để tặng cho các ngươi cũng được, thế nhưng chúng ta sẽ xóa ký ức của hắn, điều này đều tốt đối với cả hai bên chúng ta. Cứ như vậy bảo trì hòa bình cho đến phim kịnh dị lần này kết thúc chứ? Các vị có đồng ý với đề nghị của ta không?

Gã râu ria đáng lẽ đang định mở miệng đáp ứng, bỗng nhiên thần sắc hắn cứng đờ, khi hắn mở miệng nói chuyện lại thì thần sắc của hắn đã trở nên thản nhiên vô cùng. Hắn lộ ra một loại biểu tình như cười như không mà nói:

-Đương nhiên, bởi vì đã trả một cái giá đắt bằng một thành viên kỳ cựu, cho nên phim kịnh dị lần này hẳn là do đoàn đội chúng ta hoàn thành chứ, ta nghĩ các vị hẳn là không có dị nghị gì chứ?

Bọn người Trịnh Xá có chút kinh ngạc đến ngây người. Cho đến lúc này Trịnh Xá mới hồi phục tinh thần lại, hắn vội vàng hỏi: 

-Nhiệm vụ của các ngươi trong phim kịnh dị lần này là gì? Cũng là chôn vùi gã thầy tế bất tử Imhotep sao? Nếu như là như thế, ta thay mặt cho đoàn đội chúng ta đáp ứng đề nghị của ngươi ......

-Không, nhiệm vụ của đoàn đội chúng ta lại hiển thị là .... Chờ sau khi Imhptep đến thành Cai-rô thì nhiệm vụ mới hiện lên .....

Gã râu ria còn chưa dứt lời, mọi người bỗng nhiên trông thấy vô số hòn đá bốc lửa từ trên trời rơi xuống. Đó là vô số mưa sao băng, chúng rơi lác đác vào trong thành Cai-rô. Mọi người từ đỉnh gác chuông nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy khắp nơi trong thành Cai-rô đều bốc cháy nghi ngút. Mà hết thảy dị tượng này chính là điềm báo gã thầy tế bất tử Imhotep đã đến thành Cai-rô.

Đồng hồ đeo tay của gã râu ria bỗng nhiên chợt lóe sáng. Mọi người nhìn nhau, Tiêu Hoành Luật là người đầu tiên cầm lên đồng hồ đeo tay đó, đọc lên rõ ràng từng chữ: 

-..... Đoạt lại cuốn sách Anubis, cứu sống Anck-Su-Namun ..... Nếu như cuốn sách Anubis đã bị nhân vật không có trong kịch bản sử dụng, hãy giết chết kẻ có được tử thần ấn ký, đoạt lại quyền sử dụng cuốn sách Anubis .......

Sau khi nghe xong, biểu tình của mọi người đều có chút quỷ dị. Gã râu ria tựa hồ cũng phát giác ra điểm này, hắn cũng nhìn theo ánh mắt của mọi người về phía Trịnh Xá. Khi ánh mắt hắn sắp quét đến người Trịnh Xá thì Triệu Anh Không đột ngột rút chủy thủ trên lưng cắm phập vào giữa đầu của hắn. Hỏa diễm thiêu đốt dữ dội tức thì từ khuôn mặt hắn bùng lên, gã râu ria chỉ có thể phát ra một tiếng gào thảm. Tiếp theo ngay cả trong miệng hắn cũng hộc ra hỏa diễm, đầu của hắn trong nháy mắt liền bị đốt thành một cái khô lâu .....

Mọi người xung quanh đều có chút sững sờ, cho đến khi Tần Chuế Ngọc thét một tiếng chói tai, mọi người mới từ trạng thái sững sờ phục hồi tinh thần lại. Đại mỹ nữ này kêu lên chói tai: 

-Trời ạ, ngươi đã làm cái gì vậy? Ngươi cứ như thế giết đoàn viên của bọn họ? Hơn nữa cũng không có cho bọn họ bất luận câu trả lời thuyết phục nào. Trời ạ, vạn nhất bị bọn họ hiểu lầm thì sao? Nếu họ phát động công kích đối với chúng ta thì làm sao bây giờ? Trời ạ!

Triệu Anh Không cười lạnh một tiếng nói: 

-Đừng ngây thơ thế, ngươi thật cho rằng nhận lời với bọn họ là có thể giải quyết hòa bình sao? Không thể, bởi vì chúng ta đã sử dụng cuốn sách Anubis rồi. Mặc dù ngươi đem cuốn sách Anubis giao cho bọn họ, phỏng chừng cũng vô pháp đổi lấy thiện ý của bọn họ. Đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ tiến hành công kích đối với chúng ta.....

Tần Chuế Ngọc lớn tiếng nói: 

-Nhưng không phải chúng ta chỉ có một người sử dụng cuốn sách Anubis thôi sao? Để bọn họ lại trao đổi một người khác tới được không? Xem tình hình bọn họ tựa hồ cũng không muốn khai chiến cùng chúng ta. Chẳng qua chỉ là vì hoàn thành nhiệm vụ nên mới buộc phải giao chiến. Ngươi bảo đám tân nhân chúng ta phải làm sao bây giờ? Chờ bị giết à?

Triệu Anh Không ngây người ra nhìn nàng. Tần Chuế Ngọc kỳ quái sờ sờ mặt mình. Lúc này Trịnh Xá lạnh lùng lên tiếng nói: 

-Khốn khiếp, cái người bị ngươi cho rằng có thể vứt bỏ ..... người sử dụng cuốn sách Anubis chính là ta! Tuy rằng ta sẽ không vứt bỏ đồng bọn, thế nhưng nếu như ta phải đối mặt với tình huống bị vứt bỏ, ta nhất định sẽ giết sạch bất luận người nào có thể uy hiếp tới ta!

Tần Chuế Ngọc lúc này mới hồi phục tinh thần lại, nàng vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ trông thấy Trịnh Xá cầm ngược chủy thủ, vẻ mặt băng lãnh nhìn nàng. Sát ý trong ánh mắt đó rõ ràng như vậy, phảng phất như chỉ cần nàng khẽ cử động một chút liền sẽ bị chủy thủ công kích. Cho nên nàng lập tức liền cứng ngắc người đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Cho đến sau khi Trịnh Xá dời tầm mắt đi, nàng rốt cục mới bắt đầu thở dốc hổn hển.

-Khẳng định là chúng ta không có khả năng vứt bỏ ngươi, trên thực tế chúng ta đã là ngồi chung một thuyền, đối phương sở dĩ đáp ứng chung sống hoà bình cùng chúng ta ở trong trận phim kịnh dị này, chẳng lẽ là bởi vì lòng nhân từ của bọn họ? Nói đùa cái gì chứ, khả năng duy nhất chỉ có thể là bọn họ cũng kiêng kỵ thực lực của chúng ta. Mà Trịnh Xá ngoại trừ là đội trưởng của chúng ta, ngươi càng là chiến lực trọng yếu của đoàn đội. Nếu như ngươi chết, Ấn Châu tiểu đội có thể sẽ tiếp tục cùng chúng ta chung sống hoà bình hay sao? Không có khả năng vậy, đối mặt với một đống điểm thưởng lớn không có năng lực phản kháng, bọn họ nếu bỏ qua mới là quái lạ." 

Tiêu Hoành Luật nhẹ nhàng bứt một sợi tóc xuống, hắn như châm chọc thổi về phía Tần Chuế Ngọc.

Tần Chuế Ngọc đỏ bừng mặt lên, nhưng nàng lại là không nói được lời nào. Bỗng nhiên Cao Hồng Lượng vốn luôn rất trầm mặc vỗ vỗ vai của nàng, gã nam nhân đeo kính áo mũ chỉnh tề này vừa cười vừa nói: 

-Vậy chúng ta cũng không thể giả vờ đáp ứng điều kiện của bọn họ, sau đó trong khoảng thời gian này đi tới trong lăng mộ lấy cuốn sách Amun-Ra sao? Hiện tại lăng mộ đó hẳn là không có nguy hiểm đặc biệt gì tồn tại phải không? Xác ướp cũng đã ở trong thành Cai-rô rồi, người biết vị trí cụ thể cuốn sách Amun-Ra là Evelyn, chúng ta cũng quen biết, đây không phải là một cơ hội cực tốt để mau chóng hoàn thành nhiệm vụ hay sao? Bây giờ chúng ta hẳn là cũng hòa điểm rồi phải không? Cho dù lập tức hoàn thành nhiệm vụ cũng không có gì vấn đề gì.

Tần Chuế Ngọc cảm kích nhìn Cao Hồng Lượng, nàng còn không có kịp nói cái gì, thì Chiêm Lam bên cạnh đã lắc đầu nói: 

-Không có khả năng như vậy, cuốn sách Anubis là đạo cụ trọng yếu cần thiết để phục sinh Anck-Su-Namun, không chỉ là Imhotep muốn đạt được nó, phỏng chừng Ấn Châu tiểu đội vì hoàn thành nhiệm vụ cũng phải đạt được nó. Mà bọn họ một khi không lấy được cuốn sách Anubis từ chỗ nhân vật trong kịch bản, phỏng chừng liền sẽ nhớ tới chúng ta ....... Trong phim, sau khi Imhotep khôi phục pháp lực, tốc độ di động của hắn thậm chí tương đương cùng máy bay, còn có thể vô cớ cuốn lên bão cát, uy lực căn bản không phải chúng ta hiện tại có khả năng chống lại. Khi đó chúng ta căn bản còn chưa có lấy được cuốn sách Amun-Ra. Hơn nữa mặc dù có được cuốn sách Amun-Ra, phỏng chừng cũng phải đối mặt với sự uy hiếp của Ấn Châu tiểu đội ........ Nói cách khác, chúng ta hiện tại là đang phải đối mặt với đồng thời Ấn Châu tiểu đội và gã thầy tế bất tử Imhotep!

Trịnh Xá hít sâu một hơi, hắn tổng kết ý kiến của mọi người đơn giản một chút, nói tiếp: 

-Như vậy hiện tại mục đích của chúng ta rất đơn giản. Nếu chúng ta đã không còn bị âm điểm, như vậy tiền đề để nhanh nhất đạt được cuốn sách Amun-Ra là tận lực không cùng Ấn Châu tiểu đội phát sinh giao chiến cho tới khi trận phim kịnh dị này kết thúc......... Ha ha, xem ra lại phải cùng O"Conneil ba người bọn họ cùng nhau mạo hiểm rồi. Chỉ có bọn họ mới có thể rất dễ dàng tìm được cuốn sách Amun-Ra, chúng ta lại là không hiểu sự phức tạp của cơ quan cạm bẫy và thông đạo trong lăng mộ ngầm như bọn họ.

Tiêu Hoành Luật lại nhẹ nhàng bứt xuống một sợi tóc, hắn đem mấy sợi tóc đó toàn bộ đều bày lên mặt bàn, vừa nghịch vừa nói: 

-Vậy phải thật nhanh lên, người nào đã xem qua phim chắc cũng đều biết rằng cuốn sách Anubis lúc này hẳn là đang ở trên tay lão giáo sư người Mỹ kia. Mà người đạt được cuốn sách Amun-Ra khẳng định chính là cặp nam nữ nhân vật chính trong kịch bản. Nếu như là ta muốn phục sinh Anck-Su-Namun, vậy ta khẳng định sẽ làm một chuyện ........... Ngoại trừ cướp đoạt cuốn sách Anubis ra, vì đề phòng vạn nhất sẽ giết chết cặp nam nữ nhân vật chính kia, khiến cho cuốn sách Amun-Ra vĩnh viễn không xuất hiện ....... Đây mới là cách làm an toàn nhất a. Nói cách khác, hiện tại bọn họ rất có thể đã ở trên đường đuổi theo về viện bảo tàng. Chỉ cần nhanh hơn chúng ta một bước giết chết cặp nam nữ nhân vật chính đó, hơn nữa nếu biết được cuốn sách Anubis không ở trên người của gã giáo sư người Mỹ kia, khi đó chúng ta sẽ đồng thời phải đối mặt với công kích của cả hai phía. Ha ha, đó chính là kết cục tử vong a!

Trịnh Xá chợt giật mình, hắn căn bản vô pháp phủ nhận suy luận của Tiêu Hoành Luật. Bởi vì nếu như nhiệm vụ của hắn là phục sinh Anck-Su-Namun, như vậy vì sống sót hắn cũng sẽ làm chuyện giống như vậy. Cho nên hắn lập tức vội vàng nói: 

-Như vậy Zero và Trương Kiệt hãy đi tìm kiếm điểm cao để có thể quan sát xung quanh viện bảo tàng, ta và Tề Đằng Nhất, Chiêm Lam và Triệu Anh Không, hai tổ chúng ta cùng nhau tiến nhập vào viện bảo tàng, về phần người còn lại ...... Tiêu Hoành Luật, hay ngươi cũng đi theo chúng ta đi, còn ba người bọn họ thì cứ để bọn họ đợi ở chỗ này.

Ý tứ của Trịnh Xá rất rõ ràng, không tín nhiệm ba người còn lại, nếu như bọn họ muốn chết thì kệ tự bọn họ đi làm việc ngu ngốc. Thế nhưng Tiêu Hoành Luật lại là tân nhân trọng yếu thì cần phải được bảo vệ, cho nên hắn mới nói ra như vậy.

Tiêu Hoành Luật cười lắc đầu nói: 

-Không cần thế, ngươi cho ta một khẩu súng lục, cũng cho Trương Hằng một khẩu là được rồi ..... Bốn người chúng ta ở tại chỗ này, nếu như sáu người các ngươi đi cứu nhân vật trong kịch bản thất bại bị giết chết, thì bốn người chúng ta liền sẽ tự sát là được. Như thế nào cũng không có thể để cho Ấn châu đội chiếm tiện nghi phải không? Đương nhiên ......... các ngươi có thể sống sót thì tất nhiên là hay nhất. Ta còn muốn đi tới chỗ không gian Chủ Thần xem một chút có thể hoán đổi được những thứ gì nữa!

Trịnh Xá từ trong Nạp Giới lấy ra hai khẩu súng lục và một số băng đạn. Hắn liếc nhìn Tiêu Hoành Luật thật sâu, tiếp theo nói với mấy người còn lại: 

-Được rồi...... đi thôi! Đi cứu hy vọng của chúng ta trở về!

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #39


Báo Lỗi Truyện
Chương 39/308