Chương 290 Tập hợp.... Thành phố Raccoon


- Vậy à? Trung Châu đội nói với các ngươi như vậy?

Nam Viêm Châu đội có đạo cụ phi hành cá nhân, nhưng số lượng lại không đủ, nói chính xác là chỉ có hai chiếc máy phi hành cá nhân, vì thế chỉ có thể bất đắc dĩ học theo Trung châu đội lúc ban đầu, dùng giỏ khí cầu chở những người còn lại. Kết quả tự nhiên là làm tốc độ di chuyển của mười hai người không thể nhanh, ít nhất là sau khi trận chiến cuối cùng bắt đầu được năm ngày, bọn họ vẫn chưa tìm được vị trí chính xác của thành phố Raccoon.

Đến trưa ngày thứ hai, bọn họ phát hiện ba thành viên tiểu đội luân hồi hai nam, một nữ đang chậm rãi di chuyển tại vùng đồng quê. Chỉ chút điểm suy luận này thì năng lực của Nyos cũng không kém Sở Hiên quá nhiều, rất dễ dàng có có thể nhận ra ba người đó chính là thành viên tiểu đội luân hồi, vì thế hắn lập tức hạ lệnh ngăn chặn tiểu đội này lại

Đội ngũ này chính là Bắc Băng Châu đội mà Trung Châu đội từng gặp. Rất xui xẻo, thực lực của họ quá yếu, thành viên đoàn đội quá ít, lại không có đạo cụ phi hành cá nhân, cộng thêm thế giới phim kinh dị này cũng không quá an toàn cho nên cứ dọc đường đánh đánh trốn trốn, bọn họ đến cả bản thân đang ở chỗ nào cũng không biết. Bây giờ vừa bị Nam Viêm Châu đội bao vây, ba người này lập tức bó tay đầu hàng.

Nyos hỏi qua tình huống một chút, ba người vội vàng nhắc lại lời nhắn của Trung Châu đội, nghe xong Nyos lập tức rơi vào trầm mặc.

- Ý tưởng rất thú vị... Trung Châu đội chuẩn bị đồng thời tuyên chiến với cả tiểu đội Thiên Thần lẫn tiểu đội Ác Ma sao?
Nyos vừa ăn chocolate vừa thì thào tự hỏi.

Những người bên cạnh tựa hồ đã quen với việc trầm tư như vậy của hắn, cũng không để ý tới, chỉ có một người da trắng cao lớn trầm giọng hỏi:
- Xử lý bọn họ thế nào?

- ....Giết đi, dù sao họ cũng không sống được bao lâu nữa. Chạy trốn lung tung không mục đích trên thế giới này, không chết trong tay quái vật thì cũng bị delete, không bằng giết đi tích lũy điểm... Các ngươi tự quyết định ai tới giết, đừng quấy rầy ta.
Nyos liếc nhìn ba người một cái rồi lãnh đạm nói.

Mặc cho tiếng gào thét, chửi bới của ba người, Nyos dần dần chìm vào suy tư, trên trán hắn cũng từ từ nứt ra một khe hở, nếu như cẩn thận nhìn kỹ, phảng phất như trên trán hắn xuất hiện con mắt thứ ba.

- Thật khó lý giải hành vi của Trung Châu đội, rút cuộc là tình huống như thế nào mới khiến bọn họ phóng tay không kiêng dè gì như vậy?
Nyos lẩm lẩm nói, dùng tay ấn nhẹ lên khe hở trên trán một cái. Khe hở chậm chạp mở rộng thêm một chút, trông thật sự giống một con mắt.

- ....Có ba loại khả năng, một là thực lực đã đạt tới trình độ nhất định, hoàn toàn không cần để ý tới thế cục, chỉ cần gặp người giết người, gặp phật giết phật là được. Nhưng xác suất khả năng này quá nhỏ, bởi vì theo những gì đã biết tới hiện tại, kẻ mạnh nhất vẫn là clone của Trịnh Xá, trong tình huống vũ khí quy mô lớn bị cấm như hiện tại, Trung Châu đội hẳn là không có loại sức mạnh áp đảo như vậy mới đúng.

- Khả năng thứ hai, đây là bố cục của Sở hiên, trong thành phố đang có cạm bẫy cực lớn chờ đợt tất cả các đội tiến vào. Khả năng này lớn hơn một chút nhưng với trình độ của tên khốn Sở Hiên ấy chắc là không thể chỉ bày ra loại bố cục thấp kém như vậy. Cho dù là có thâm ý thì chỉ cần tất cả đoàn đội không tiến vào thành phố thì gần như không hề nguy hiểm, trừ phi.... Hắn có vũ khí kiểu mới đủ sánh với vũ khí sát thương quy mô lớn hoặc có thể gọi là uy hiếp, ít nhất phải có loại uy hiếp mạnh như vậy mới có thể khiến các đội khác cam tâm tình nguyện tiến vào thành thị.

- Khả năng thứ ba... Có liên quan đến Ác Ma đội và Thiên Thần đội?

Nyos cẩn thận phân tích suy đoán trong đầu, hơn nửa ngày sau mới quay lại nói với những người khác:
- Chúng ta cũng tiến vào thành phố Raccoon, tìm tới chỗ Trung Châu đội nhanh nhất có thể… Thứ tiểu đội Thiên Thần lấy được trong di tích cực kỳ nguy hiểm, ta nghi Adam đã sử dụng thứ đó, hoặc là chuẩn bị nó trong thế giới phim kinh dị lần này. Ta phải nhanh chóng báo với Sở Hiên chuyện này, cùng với nhược điểm của Thiên Thần đội, như vậy Thiên Thần đội rất có khả năng sẽ lập tức bị đẩy ra ngoài cục, còn lại là đội chúng ta cùng Trung Châu đội hợp sức đối phó với Ác Ma đội!

- Mục tiêu, thành phố Raccoon!

Cùng lúc đó, ở đầu kia trên lãnh thổ nước Mỹ, chỗ tiểu đội Thiên Thần….

- ….Đã liên lạc với bốn đội trong Liên minh Thiên Sứ, máy liên lạc của Bắc Băng Châu đội bị phá hủy, đại khái là đã đoàn diệt, ba đội còn lại đang ở gần thành phố Raccoon chờ chúng ta.
Leina nói với Adam.

Adam gật đầu nói:
- Tốt… Vất cả cho ngươi rồi, dùng tinh thần lực liên lạc lại với đội ngũ ở gần chúng ta nhất, bảo họ chú ý zombie và licker, cố gắng bảo tồn hoàn chỉnh sức chiến đấu, đừng để chết người trước khi chiến đấu với Trung Châu đội.

Leina gật đầu, nàng chợt do dự một lúc rồi mới nói:
- Adam, chuyện mà Ứng Long nói rút cuộc là thế nào? Tại sao hắn không nói với ta? Cái gì mà quy tắc, lại còn không phải không muốn nói mà là không thể nói, rút cuộc là có ý gì?

- Không phải không muốn nói, mà là không thể nói….

Adam khẽ mỉm cười, nhìn lại phía Leina đáp:
- Ta cũng sẽ trả lời ngươi như vậy thôi, không phải không muốn nói, mà là không thể nói…

Người đẹp tóc vàng nghi hoặc nhìn Adam, tên này vẫn như cũ mỉm cười đối lại, không còn cách nào khác, nàng chỉ có thể quay sang phía Tống Thiên ở phía xa, nói:
- Tống Thiên, ngươi biết Ứng Long muốn nói đến chuyện gì không? Tại sao hắn lại chửi ngươi? Ngươi nói cho ta biết được không?

…..

- ….Không phải không muốn nói, mà là không thể nói.
Tống Thiên chần chừ một lúc lâu rồi mới nhắm mắt, đáp.

- Không phải không muốn nói, mà là không thể nói, câu này đến cùng là chỉ cái…. A, ta biết rồi.
Leina chợt mừng rỡ hỏi:
- Có phải là các ngươi trong di tích phát hiện ra lời nhắn gì đó của Thánh nhân và Ma pháp sư, lời nhắn đó quy định chỉ có tự mình tới xem, không được nói lại với người khác, là như vậy phải không?

Tống Thiên nhắm mắt không nói, Adam thì chỉ mỉm cười nhìn lại, cũng không lên tiếng, ngược lại, bốn gã tân nhân xung quanh lại nhau nhau lên, trong đó hai gã da trắng lại càng tỏ vẻ ân cần với Leina, giống như sau khi La Ứng Long bỏ đi, nàng đương nhiên phải chọn một trong hai người bọn hắn.

Adam cũng chẳng để ý tới những người khác, chỉ đưa tay khe khẽ gõ trán, bắt đầu tính toán những suy luận trong đầu.

"Về cơ bản đã không còn gì đáng lo ngại nữa… Kế hoạch của ta có vẻ đã bị clone của Sở Hiên phát hiện, hắn phát hiện được bao nhiêu? Nếu như biết được toàn bộ hắn chắc chắn sẽ tự mình đến ngăn cản ta hoặc là đã phái người tấn công ta rồi. Nhưng hắn không làm vậy mà còn liên kết với ta cùng đối phó với Trung Châu đội, chuyện này thể hiện điều gì đây?"

- ….Tên Sở Hiên này, không cần biết là bản chính hay clone đều là đời 1 chân chính, trí tuệ siêu việt người bình thường sao?
Adam lẩm bẩm nói. Hắn lại nhìn sang mấy người bên cạnh, đặc biệt lúc thấy Tống Thiên một câu không nói, trầm mặc ngồi đó, nụ cười nhẹ trên mặt hắn lại càng thêm rõ ràng.

"Sở Hiên, không cần biết là bản thân ngươi hay là clone của ngươi đều đã không còn cơ hội ngăn cản ta thực hiện kế hoạch nữa, không phải vậy sao? Kế hoạch này một khi bắt đầu là không thể ngừng lại, trừ phi giết chết ta cùng tất cả những người tiến hành kế hoạch…. Nhưng chuyện đó có thể ư?"

- Đi thôi…. Mục tiêu thành phố Raccoon, trước tiên tới đó giải quyết Trung Châu đội!

Nhất thời, trong cả thế giới này có đến tám đội ngũ đều đang hoặc nhanh hoặc chậm, tiến về phía thành phố Raccoon. Đương nhiên, đó kỳ thật chỉ là bước đầu tiên để không bị delete trong bộ phim Resident Evil 3 này mà thôi, đội ngũ yếu ớt như Bắc Băng Châu đội thậm chí cả vị trí thành phố cũng không cách nào tìm được, lại càng không cần nói đến giành được manh mối và đi tới căn cứ thí nghiệm số 7. Đối với những đội có tư cách tiến vào thành phố Raccoon, chiên đấu thực sự… Chỉ vừa mới bắt đầu.

"Kế hoạch của ta…. Là biện pháp duy nhất tiêu diệt Ác Ma đội và Trung Châu đội. La Ứng Long, ngươi không cách nào nói ra chân tướng thì sẽ biểu đạt ý tứ như thế nào đây? Sở Hiên có cách phá giải ý ngươi muốn nói trong thời gian ngắn sao? Ta sẽ chờ xem… Nếu không trận chiến cuối cùng quá đơn giản thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa, phải không, hai tên Sở Hiên, hai kẻ địch mạnh nhất của ta…"

Adam mỉm cười nhìn những người xung quanh, một mực mỉm cười….
Vị trí thành phố Raccoon cũng không quá khó tìm, do thảm họa T-virus bùng phát nên đại bộ phận người dân Mỹ đều biết đến thành phố vốn chẳng có gì nổi tiếng này. Đương nhiên, đó chỉ là những người còn sống, người chết rồi thì có biết cũng chẳng mở miệng nổi. Tất cả các tiểu đội luân hồi cũng không phải toàn những kẻ đần độn, vô dụng, bên trong tự nhiên cũng tồn tại một số thành phần tinh anh, bọn họ biết cần phải gặp những ai, hỏi những việc gì, ngoài ra cũng có thể đại khái suy đoán ra manh mối về căn cứ thí nghiệm số 7 có liên quan tới Resident Evil 1, 2.

Đặc biệt có thêm Trung Châu đội không ngừng đổ dầu vào lửa, ngoài những đội ngũ thật sự quá yếu ra, đại khái cũng có khoảng bảy tám đội bắt đầu tiến về phía thành phố Raccoonn. Đội ngũ đầu tiên tới được thành phố lại không phải đội nào trong số ba đội Thiên Thần, Ác Ma, Trung Châu mà là một tiểu đội nhỏ, không hề nổi danh, Bắc Hải đội. Nhân số của đội này cũng không nhiều, chỉ có chín người, hoàn toàn vì bọn họ ở cực kỳ gần thành phố Raccoon, trong tình huống không có đạo cụ phi hành cá nhân, bọn họ sử dụng xe cộ vẫn tới được bên rìa thành phố.

- Đây là thành phố Raccoon à? Bộ dạng thật hoang tàn…
Một thiếu nữ trẻ, dáng vẻ yêu mị đứng nhìn những tòa nhà trong thành phố, thì thào nói.

Thành phố Raccoon so với tưởng tượng còn đổ nát hơn, ở phía xa có một số tòa nhà cao tầng còn chưa sụp đổ nhưng bộ dạng cũng tan hoang điêu tàn. Trong những con đường ngã rẽ mơ hồ có những bóng đen chuyển động, cả thành phố dày đặc quỷ khí, không còn chút nào vẻ phồn hoa trong quá khứ.

Tất cả thành viên trong đội run rẩy sợ hãi nhìn thành phố ở đằng xa, thiếu nữ yêu mị kia khẽ mỉm cười, nói:
- Được rồi, chúng ta xuất phát thôi, tiến vào thành phố tìm kiếm manh mối căn cứ thí nghiệm số 7.

- Đội, đội trưởng, có thật làm được không? Thành phố này nhìn có vẻ rất nguy hiểm, ai mà biết bên trong có quái vật nào hay không? Hay là chúng ta cứ chờ ở đây, xem xem có đoàn đội nào khác không, hợp tác với bọn họ cùng tiến vào, thế có được không?
Một thanh niên trong đội thận trọng nói.

Cô gái cũng không quay đầu lại, chỉ vung cây roi đỏ như máu trong tay quật tới. Chát một tiếng, người kia lập tức bị đánh bay ra xa hai, ba mét, nằm dưới đất cả người co quắp liên tục, tuy nhìn hắn không bị thương nặng nề gì nhưng không biết vì sao nhất thời đến cả khí lực để đứng lên cũng không có.

- Ta đã quyết định rồi, đám đàn ông hèn mọn các ngươi lại học được cái trò nghi ngờ quyết định của ta từ lúc nào vậy?
Cô gái mỉm cười yêu dị, tiếp đó chi tay về phía thành phố Raccoon, dẫn đầu đi tới.

Không thể không nhắc tới, thành phố Raccoon này kế thừa trọn vẹn độ lớn của chiến trường chính trong Resindent Evil 2, cũng tức là Chủ Thần đã hoàn toàn thay đổi diện tích, bố cục của thành phố, so với trong kịch bản gốc thì lớn hơn nhiều lần, kể cả tinh thần lực khống chế giả cũng tuyệt đối không thể quét hình cả thành phố. Trên thực tế, có thể thăm dò một phần hai mươi khu vực nội thành đã là tinh thần lực khống chế giả rất mạnh rồi. Từ một góc độ nào đó mà nói.... Độ lớn của thành phố này đã đủ chứng minh rằng, bên trong chắc chắn có tồn tại thứ gì đó đặc thù, mà thứ này hẳn phải là manh mối chủ yếu của thế giới phim kinh dị này...

Theo tiểu đội đầu tiên tiến vào thành phố Raccoon, các tiểu đội khác cũng dần dần tụ tập về nơi này, đội thứ hai, đội thứ ba. Cả thành phố thật sự lớn đến mức kinh khủng, vì thế khu vực mà tiểu đội luân hồi tiến vào so với tổng diện tích chỉ là một khu vực rất, rất nhỏ, cả thành phố vẫn như cũ, chìm trong yên lặng...

Cùng lúc đó, sau khi tiểu đội luân hồi đầu tiên tiến vào thành phố Raccoon, tại một hang núi hẻo lánh cách đó không xa lắm...

- Hộc, hộc....

Một cô gái tóc vàng xinh đẹp đang không ngừng chạy tới trước. Ở nơi này có vô số ngõ ngách, vô số cơ quan, không chỉ như thế, ở đây còn có những loại quái vật khó mà tưởng tượng nổi...

Cô gái không biết tại sao mình lại ở đây, trên thực tế, nàng đến cả bản thân mình là ai cũng không biết, chỉ biết khi vừa tỉnh lại trong một căn phòng lạnh lẽo, ý thức của nàng lập tức thông báo, nơi này rất nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm, có một loại quái vật nguy hiểm không rõ tên đang tiến tới chỗ nàng, nhưng loại sinh vật đó rút cuộc là cái gì thì nàng không biết, chỉ biết rằng nàng nhất định phải nhanh chóng thoát khỏi nơi này.

Vì thế cô gái bắt đầu chạy trốn, sau khi ra khỏi căn phòng liền thuận theo con đường không ngừng chạy tới trước. Trên đường đi có rất nhiều cạm bẫy bày bố, nhưng nàng phảng phất như có dự cảm trời sinh, trước khi cạm bẫy ập tới đều có thể tránh qua. Không chỉ như vậy, sức phản ứng, tốc độ, sức mạnh của nàng đều vượt xa người thường, thậm chí khi gặp tình huống rất nguy hiểm, nàng còn có thể cường hóa một bộ phận cơ bắp và thân thể, đạt tới sức bạo phát gấp mấy lần người bình thường, tránh thoát khỏi nguy hiểm. Thân thể như vậy giúp cô gái thoát được rất nhiều lần gần như chết chắc, cảm giác của nàng thông báo, chỗ này đã tới rất gần lối ra.

Đột nhiên, cô gái vụt dừng lại, kinh hoàng nhìn ra xung quanh. Không biết tại sao, dự cảm của nàng nói rằng, chỗ này có một sinh vật cực kỳ khủng bố, sinh vật đó hoàn toàn có thể uy hiếp đến tính mạng nàng.

- Ai? Ai đang ở đó! Bước ra đi!

Cô gái chợt quay sang phía một ngã rẽ cách đó không xa, quát lớn, đồng thời cơ bắp trên hai tay, hai chân nàng bắt đầu căng phồng lên, chỉ cần ở đó xuất hiện một sinh vật nào, nàng sẽ lập tức tấn công nó.

Theo tiếng quát của cô gái từ trong ngã rẽ quả nhiên có một người đàn ông run rẩy bước ra. Người này nhìn qua có vẻ đang cực kỳ khổ sở, vừa đi vừa liên tục day day hai bên thái dương, bất quá từ da dẻ và thân thể hắn có thể thấy, người này cũng không phải zombie, mà là người sống thật sự.

- Trịnh, Trịnh Xá? Đúng rồi! Ta là Alice!

Cô gái vừa nhìn thấy người đàn ông này, trong đầu nàng lập tức hiện lên vô số đoạn hình ảnh, nàng bất giác kêu lên tên người đứng trước mặt mình, đồng thời cũng nhớ lại tên mình. Chỉ là lúc này nàng lại càng thêm nghi hoặc, nàng thậm chí không nhớ được tại sao mình lại ở nơi này, cả những chuyện xảy ra trước khi hôn mê cũng không nhớ được rõ ràng, chỉ đột nhiên nhớ ra tên của hai bên mà thôi.

- Ngươi làm sao vậy?
Alice lắc lắc đầu, thu hồi nghi hoặc vào trong lòng, lập tức muốn tiến tới chỗ Trịnh Xá, nhưng Trịnh Xá chợt ngẩng phắt đầu dậy, gầm lớn, đôi mắt đỏ ngầu như máu, căn bản đã không còn là mắt của con người nữa. Không chỉ như vậy, toàn thân hắn mạch máu nổi đầy, cơ bắp trên người giống như có sức sống không ngừng chuyển động, bộ dạng cực kỳ quỷ dị. Trông thấy thế, Alice cũng lập tức dừng bước.

- Ngươi không nhớ ta sao? Trịnh Xá, ta là Alice đây, chúng ta từng cùng nhau chiến đấu.
Alice đứng ở đằng xa, cẩn thận hỏi.

Trịnh Xá lại không thèm nghe nàng nói gì, hắn hét lên điên cuồng lao thẳng tới. Tốc độ Trịnh Xá đã vượt xa người bình thường, chưa tới hai ba giây đã vượt qua khoảng cách mấy chục mét, Alice chỉ kịp lộn người nhảy ngược ra sau tránh qua. Trịnh Xá tựa hồ không khống chế nổi sức xung kích của mình, ầm một tiếng đâm sầm vào cách tường bằng kim loại, tạo thành một hố lõm lớn. Tiếng va chạm cực mạnh truyền ra xung quanh, Alice thậm chí còn cảm thấy dưới chân khẽ rung động, có thể thấy cú đâm này mạnh đến mức nào, mà Trịnh Xá thì chỉ lắc lắc đầu, phảng phất như không có việc gì quay đầu lại, cơ bắp trên người chuyển động càng kịch liệt. 

- Grào!

Trịnh Xá tru lên một tiếng, trên trán hắn như có một tia màu đỏ chạy thẳng xuống chỗ trái tim, từ phần bụng cũng như có một luồng khí lưu không ngừng cuộn lên trên. Khi hai luồng năng lượng không rõ tên tập trung lại ở trái tim, Trịnh Xá chợt dùng sức đạp mạnh, cả người dùng tốc độ còn nhanh hơn lúc trước lao tới, trước khi Alice kịp phản ứng đã đẩy ngã nàng xuống đất, sức mạnh cực lớn ép thẳng xuống, tạo thành một vệt máu thịt mờ nhạt trên mặt đất.

Alice rên lên đau đớn, cảm giác như sau lưng đã hoàn toàn mất tri giác, đang muốn phát lực giãy ra khỏi Trịnh Xá thì không ngờ hắn đã dùng sức đánh mạnh vào bụng nàng, sức mạnh cực lớn như muốn chặt đứt đôi người nàng thành hai đoạn. Alice ộc một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, mà công kích của Trịnh Xá vẫn không hề dừng lại, không ngờ lại há miệng cắn thẳng xuống cổ nàng. Nếu cú cắn này trúng vào mục tiêu thì Alice sẽ thật sự mất mạng.

Alice chỉ cảm thấy cái chết cách nàng càng lúc càng gần, trong khoảnh khắc, thời gian xung quanh chợt như chậm hẳn lại, trong mắt nàng chỉ có hàm răng đang đang càng lúc càng tiếp cận, cùng với khoảng không gian trước mặt từ từ trở nên mơ hồ. Vụt cái, giữa Alice và Trịnh Xá xuất hiện một luồng sức mạnh cực lớn, không ngờ có thể đẩy ngược Trịnh Xá liên lục lùi lại, tường thép phía sau cũng bị luồng sức mạnh đó đánh lõm hẳn xuống. Alice hai mắt vô thần đứng dậy, luồng sức mạnh vô hình này chính là do nàng sử dụng ra.

- Ngươi không phải Trịnh Xá, ngươi là quái vật... Chết đi!

Alice vừa phun máu tươi vừa nói. Chỉ thấy hai tay nàng hợp lại, xung động giữa không trung đột ngột trở nên càng thêm kịch liệt, luồng sức mạnh đó bao trùm lấy Trịnh Xá vào trong, không ngừng đè nén, kéo vặn cơ thể hắn. Roạt một tiếng, một cách tay của Trịnh Xá liền bị vặn gãy rời, mà luồng sức mạnh đó lại không thấy yếu đi chút nào, càng lúc càng thêm cuồng bạo cuốn tới, tính mạng Trịnh Xá chỉ còn trong thoáng chốc.

Người đang ông giống như dã thú đó bỗng gầm lên, năng lượng vốn yên ổn dịch chuyển đột nhiên trở nên cuồng bạo, kịch liệt, phảng phất như muốn hủy diệt chính bản thân hắn, sức mạnh sinh ra lớn đến mức không thể tưởng thượng nổi. Khi máu thịt trên người bắt đầu tan vỡ, hắn tháng cái đã đã giãy thoát khỏi luồng sức mạnh vô hình đó, đột ngột biến mất khỏi tầm mắt Alice, chỉ lưu lại một loạt dấu chân phát nổ liên tục trên mặt đất. Một giây tiếp theo, đầu Alice vỡ tung, cơ thể càng bị dư lực từ cú đám đánh bay đi mấy chục mét, đâm sầm vào tường thép, vỡ ra thành mấy mảnh, đương trường chỉ còn lại Trịnh Xá cả người cơ thịt tan nát đứng đó.

Trịnh Xá ngẩng mặt lên trời hét lớn, thân thể hắn phảng phất như không thể chịu đựng nổi luồng sức mạnh này, hoàn toàn vỡ nát, chỉ để lại một đoạn hành lang vương vãi máu thịt...

Phía cuối hành hàng có gắn một tấm thẻ bằng kim loại, phía trên viết mấy chữ bằng tiếng anh... Phòng thí nghiệm phục chế gen số 7...

.........................................
Trịnh Xá, nói chính xác là clone Trịnh Xá đang ngồi trên môt đỉnh núi nhỏ bên ngoài sơn cốc, Hắc viêm bên ngoài cơ thể hắn giống như có sức sống, lan tràn ra xung quanh, cơ hồ bao trùm tất cả đỉnh núi. Hắn ngồi giữa đám lửa đen, giống như có vẻ rất hứng thú quan sát sơn cốc, hơn nửa ngày sau mới yên lặng nhắm mắt lại.

"Đây là công pháp của bản chính? Đúng là suy nghĩ độc đáo. Tuy là con dao hai lưỡi đả thương người cũng là bị thương mình, về độ duy trì thì đúng là hơi kém hơn Hắc viêm của ta nhưng lực sát thương trong chốc lát lại lớn hơn một chút... Tới đi, ta sẽ ở đây chờ ngươi..."

Trịnh Xá ngẩng đầu lên trời, trên không lôi điện lấp loáng, có vẻ như sắp có mưa lớn đổ xuống....

Hành trình của Bắc Hải đội, đội ngũ tiến vào thành phố Raccoon đầu tiên cũng không được thuận lợi. Toàn bộ khu vực ngoại vi thành phố yên lặng dị thường, đến cả một con zombie hoặc một cái xác thối rữa cũng không có, nhưng đâu đâu cũng là nhà cửa đổ nát, phần lớn đường xá cũng bị xe cộ hư hỏng chặn lấp. Mặc dù Bắc Hải đội đã tìm được xe đi nhưng nếu muốn lái xe tiến vào khu vực trung tâm thì không hề dễ dàng, vì thế Bắc Hải đội bất đắc dĩ chỉ có thể từ bỏ việc sử dụng xe cộ, đi bộ tiến vào trong thành phố Raccoon.

- Mẹ nó, thành phố này lớn quá, quét hình tinh thần lực toàn thấy nhà với cửa, trụ sở của công ty Umbrella rút cuộc là ở đâu?

Một người da trắng cao lớn làu bàu bất mãn. Cô gái kiều mị đi đầu hàng đột nhiên quay lại khẽ mỉm cười, nụ cười lập tức khiến gã kia sợ gần chết, vội vã ngậm chặt miệng, đến cả đầu cũng cúi gằm xuống, không dám nói thêm nửa câu.

Cô gái lại mỉm cười quyến rũ, nói:
- Thành phố rõ ràng là đã bị Chủ Thần mở rộng, còn về mở rộng bao nhiêu lần thì tạm thời chưa thể khẳng định, chỉ có một điểm là có thể chắc chắn... Bản đồ trong tay chúng ta cơ bản là vô dụng rồi.
Cô gái vung vẩy tấm bản đồ trong tay, tiếp đó không chút tiếc nuối xé tan nó thành mảnh vụn.

Những người ở sau lưng đều bắt đầu do dự, một lúc lâu sau mới có thanh niên rụt rè hỏi:
- Đội trưởng, vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào?

- Nên làm thế nào? Đương nhiên là tiếp tục tiến tới... Ngoài tiến lên chúng ta còn cách nào khác để làm sao? Đám đàn ông hèn mọn, tiến lên nào, vì nữ hoàng của các ngươi...
Cô gái che miệng cười lớn, tiếp đó vung roi quật đánh chát một cái rồi mới tiếp tục bước đi.

Lúc này trời đã bắt đầu có mưa nhỏ...

- Mưa à? Nơi khô nóng thế này mà cũng mưa được sao?

Trịnh Xá ngơ ngác nhìn lên trời, từ trên những đám mây đang có những giọt nước nhỏ như mũi kim rơi xuống. Trịnh Xá chưa nói dứt lời, giọt mưa đã càng lúc càng to, chỉ mấy chục giây sau, mưa lớn đã đổ xuống như trút nước, cơn mưa nhỏ cuối cùng cũng biến thành mưa bão.

- ....Là may mắn sao?
Sở Hiên cũng ngẩn đầu nhìn lên trời. Trong màn mưa dày đặc như vậy, cả thế giới nhìn hướng nào cũng mơ mơ hồ hồ. Giữa thế giới mờ ảo đó, tiểu phân đội Trung Châu đội có tổng tộng sáu người không ngừng tiến lên, những tòa nhà nằm tại ngoại vi thành phố Raccoon đã mơ hồ xuất hiện trước mặt họ.

Tiểu phân đội này có sáu người gồm Trịnh Xá, Sở Hiên, Trương Hằng, Triệu Anh Không, Trình Khiếu, Imhotep. Có thể nói đây là sáu đội viên thực lực tự thân khá mạnh, cho dù so với tiểu đội Ác Ma hoặc tiểu đội Thiên Thần thì tố chất bình quân của tiểu đội này cũng tuyệt đối không kém, chỉ kỳ lạ là lại không mang theo Chiêm Lam. Nói cách khác, tiểu phân đội này đối với các tiểu đội luân hồi khác có một khuyết điểm cực lớn, đó là thiếu sự tồn tại của tinh thần lực khống chế giả.

Nhưng đây lại là kết quả mà Sở Hiên cố ý yêu cầu, ngoài cần phải bảo vệ các thành viên của phân đội kia ra, còn có nguyên nhân khác càng làm họ không thể mang theo Chiêm Lam...

- ....Nếu trước khi đối kháng đã ở vào thế yếu tuyệt đối, vậy thì chúng ta cần có "hỗn loạn"... Không cần biết là chiến cục hỗn loạn hay là chiến đấu hỗn loạn, giành lấy thắng lợi từ trong hỗn loạn là hy vọng duy nhất của chúng ta....

Đây là nguyên văn lời Sở Hiên nhưng Trịnh Xá hoàn toàn có thể khẳng định, tên khốn này chắc chắn không nói thật, thậm chí còn có thể đang bán giời không văn tự. Nói tóm lại, Sở Hiên nhất định là lại giống như biểu hiện của hắn trước đây, luôn từ trong bóng tối tính toán, lên kế hoạch, cho đến khi toàn bộ chiếc cục đã hoàn toàn bị hắn khống chế mới thôi. Đến lúc đó cũng chẳng cần hắn bảo ngươi phải làm cái gì nữa, tự ngươi cũng có thể từ những đầu mối phát hiện ra sự thật.

"Nhưng tên đáng ghét này luôn ở bên cạnh ta, hắn rút cuộc là làm chuyện gì, ở đâu, vào lúc nào chứ? Khả năng duy nhất chỉ có... Phân đội bên kia? Hắn để lại bố cục ở phân đội bên kia?"

Trịnh Xá trong đầu âm thầm suy nghĩ. Hiện tại hắn cũng đã biết Ác Ma đội có thứ gì đó toàn tri toàn năng, nếu như bây giờ hắn lên tiếng hỏi thì tiểu đội Ác Ma rất có thể sẽ biết được bố cục của Sở Hiên. Đương nhiên, với biểu hiện từ trước tới nay của tên khốn này thì kể cả đối phương biết hắn muốn làm gì rồi thì thường thường cũng không có cách nào quật ngược lại hắn. Bất quá, nghĩ sâu hơn một chút, trí giả của Ác Ma đội cũng là Sở Hiên, trí tuệ của hai tên này tạm coi là ngang bằng nhau đi, vậy nếu để clone Sở Hiên biết được bố cục của phân đội bên kia thì sẽ rất khó đảm bảo hắn sẽ không giở trò gì đó...

"Tình hình đúng là phức tạp, nghĩ mà đau hết cả đầu."

Trịnh Xá đã mở cơ nhân tòa tầng thứ ba nhưng mặc cho hắn suy nghĩ thế nào cũng hoàn toàn không hiểu nổi tình thế hiện tại. Có thể nói, tình hình trước mắt hoàn toàn mơ hồ, rất nhiều chuyện đều phảng phất như đang nằm sau một lớp sương mù, cũng chẳng biết đám trí giả này rút cuộc là đang muốn làm cái gì nữa... Lấy người làm quân cờ, chiến trường làm bàn cờ, thắng lợi trong trận chiến cuối cùng làm phần thưởng sao? Thật đúng là tàn khốc...

Đúng là vô cùng tàn khốc, có lẽ Trịnh Xá còn không biết loại virus biến dị đó mạnh mẽ đến mức nào, nhưng Trình Khiếu thì lại cực kỳ rõ ràng uy lực của nó, đặc biệt là khối thịt bị Sở Hiên tiêm virus, trong thời gian ngắn không biết là đã biến thành cái thứ gì nữa.... Hình tượng hung ác lúc đó thật sự còn kinh khủng hơn zombie, licker rất nhiều, nếu so sánh với khối thịt biến hình ấy thì zombie và licker cũng không khác mấy con búp bê đáng yêu là mấy.

- ....Nhất định phải nhớ kỹ, loại vaccine này chỉ có thể duy trì mấy tiếng đồng hồ, đó còn là căn cứ vào trình độ mở cơ nhân tỏa đề đánh giá, đối với cường giả tầng thứ tư tự nhiên là vô tác dụng, nhưng đối với tất cả mọi người dưới tầng thứ tư đều có hiệu quả cực tốt. Đương nhiên, loại virus này cũng sẽ cần thời gian để thích ứng, trước lúc phát tác còn có thể chống đỡ đại khái khoảng nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, trong thời gian ấy toàn dựa vào sức miễn dịch và tố chất thân thể của bản thân để đối kháng. Do vaccine chỉ có tác dụng trong một thời gian nên cố gắng tiêm vào càng chậm càng tốt, trước khi bị virus hoàn toàn xâm thực thì hãy tiêm, như vậy chung quy cũng có thể trì hoãn thêm một chút...

Lời Sở Hiên nói vang vọng lại trong đầu Trình Khiếu, hắn nghe mà nổi hết cả da gà, đặc biệt là lúc liên tưởng tới cảnh tượng khối thịt lúc ấy, hắn lập tức sinh ra dự cảm không hay, quả không ngoài dự đoán... Hắn đúng là bị chọn vào phân đội này, nói cách khác, bọn hắn sẽ phải ở lại trong thành phố sắp bị phát tán virus này khoảng mười tiếng đồng hồ... Trong thời gian đó, xung quanh người họ đều là loại virus biến dị kia.

- Đi thôi, chúng ta trước tiên hãy tới trụ sở của công ty Umbrella tại thành phố Raccoon, ở đó chắc là phải có lối dẫn vào Hive.

Trịnh Xá nhìn thành phố Raccoon đổ nát ở đằng xa, thở hắt ra một hơi, tiếp đó bước lên Goblin glider trực tiếp bay thẳng tới. Mưa lớn càng lúc càng kịch liệt...

Ầm!

.....

Trên trời truyền xuống từng đợt sấm rền, lôi điện như rồng như rắn không ngừng lóe lên. Đột nhiên ầm một tiếng, một tia sét đánh thẳng xuống khung cửa sổ kim loại của một toàn nhà cao tầng, phòng ở chỗ đó lập tức nổ tung, giống như có một quả bom lớn phát nổ ngay bên trong. Uy lực của sấm sét thật sự quá lớn, hơn nữa đó mới chỉ vẻn vẹn là một tia sét lạc xuống, nhìn bầu trời sấm chớp tung hoành quả giống như một con quái thú khủng bố.

- ....Hôm nay nghỉ lại đây đi. Xem ra Chủ Thần quả nhiên là đã đặt hạn chế cực lớn cho thế giới phim kinh dị này, đến cả loại thời tiết như vậy cũng xuât hiện.

Trong một tầng hầm ở ngoài rìa thành phố Raccoon, Nam Viêm Châu đội đang cùng nhau nghỉ ngơi. Bọn họ cũng vừa tiến vào thành phố Raccoon hôm nay, mà có được đạo cụ phi hành cá nhân, họ tự nhiên là không thể đi bộ tới trung tâm thành phố, chuẩn bị bay đi xa nhất có thể. Đúng lúc ấy, thời tiết mưa bão lại ập tới, vô số luồng sét to lớn không nghi ngờ gì đã chặt dứt đường bay trên không, nếu không sợ chết thì cũng có thể thử một chuyến. Sấm sét dù sao cũng rất mẫn cảm với kim loại, bây giờ bay lên trong không chỉ có thể là tự tìm cái chết.

Nyos thần sắc phức tạp đứng ở lối vào tầng hầm nhìn mưa lớn ào ào đổ xuống cùng lôi điện không ngừng lấp lóe trên bầu trời, trong lòng vừa thầm cảm thấy may mắn vừa bất đắc dĩ.

Cơn mưa lớn này xuất hiện chắc chắn sẽ làm giảm bớt tốc độ di chuyển của tất cả các tiểu đội luân hồi nhưng đồng thời cũng làm giảm tốc độ của đội hắn, làm dụng cụ bay cá nhân của đội hắn coi như vô dụng, cũng không thể trong thời gian ngắn liên lạc với Trung Châu đội. Chuyện thế này đơn giản là con dao hai lưỡi, thương người cũng làm thương mình... Ít nhất là khiến kế hoạch ban đầu của hắn không thể tiếp tục tiến hành.
- Đúng là khó xử. Tuy thời tiết mưa bão này có thể trì hoãn thời gian Liên minh Thiên sứ tập hợp nhưng đồng thời cũng trì hoãn thời gian chúng ta tìm được Trung Châu đội. Thật đúng là, ông trời đang ưu ái ta, hay số mệnh lại đang đùa cợt ta nữa đây?
Nyos lẩm bẩm nói.

Bên cạnh hắn có hai người một nam một nữ đang đứng, bọn họ là tư thâm giả của Nam Viêm Châu đội. Nói một cách chính xác là tư thâm giả từng cùng Nyos kề vai chiến đấu từ cách đây rất lâu, thậm chí còn từng giao chiến với cả Trung Châu đội, người cao lớn có kỹ năng tự sáng tạo Cuồng chiến sỹ cùng cô gái lai da đen có kỹ năng vu thuật.

Cô gái do dự một chút rồi nói;
- Nyos, chúng ta cứ vào trong tầng hầm đi, ở ngoài này thật sự quá nguy hiểm. Con licker biến dị lúc trước đã kinh khủng như vậy rồi, không biết xung quanh đây có còn loại sinh vật như vậy nữa không, tóm lại chúng ta cứ xuống tầng hầm rồi hãy tính.

Nyos cũng không trả lời, lấy trong túi ra một miếng chocolate, dùng sức cắn mạnh. Tiếng kẹo vỡ thanh thúy vang lên trong cơn mưa nghe cũng không còn rõ ràng như ngày thường, hắn vừa ăn vừa nói:
- Nếu như chúng ta không thể chuyển tin tức tới chỗ Trung Châu đội, hoặc là không thể ngăn cản kế hoạch điên cuồng của Adam thì đám quái vật biến dị đó có là cái gì? Chúng ta sẽ gặp thứ còn kinh khủng, đáng sợ hơn nhiều... Hoặc là chính chúng ta cũng sẽ biến thành thứ như vậy, không có tư tưởng, không có ý thức, đến cả chết đi cũng không được...

Mặc dù nói như vậy nhưng Nyos ngẫm nghĩ một lát rồi cũng theo hai người đi xuống tầng hầm. Đây là một kho chứa hàng dưới lòng đát, tuy đã bị bỏ hoang nhưng nhìn qua cũng không quá mức xập xệ, ít nhất là không bị phá hoại quá nghiệm trọng, chỉ có tro bụi tích lại khá dày. Thành viên Nam Viêm Châu đội cẩn thận đóng cửa vào tầng hầm xong liền lấy thức ăn ra, ung dung vừa ăn vừa nghỉ ngơi, chỉ có Nyos ngồi trên ghế liên tục ăn chocolate.

"...Rất rõ ràng, kế hoạch của Adam đã bắt đầu tiến hành, ta ngờ rằng hắn thậm chí đã đưa kế hoạch này ra tới cả thế giới hiện thực rồi. Cứ như vậy, chỉ cần hắn thắng được trận chiến cuối cùng này, trở về thế giới hiện thực là có thể lập tức vô địch, thậm chí siêu việt vô địch, đạt tới vĩnh hằng... Vì thế trận chiến cuối cùng này đối với hắn mà nói có thể gọi là cửa ải quan trọng nhất, hắn tuyệt đối không thể để những đội trong Liên minh Thiên sứ bị diệt sạch, mà thực lực của đội ta lại không đủ để lay chuyển kế hoạch của hắn. Không thể không thừa nhận, trí tuệ của hắn đúng là vượt hơn ta, muốn dùng tính toán và bố cục để đối phó hắn chỉ uổng công vô ích, do đó Trung Châu đội từng có giao tình với chúng ta sẽ là lựa chọn tất yếu. Có thể ngăn cản Adam, có thể đánh bại hắn, cũng có thể dựa vào hỗ trợ của Trung Châu đội vượt qua trận chiến cuối, còn tương lai sau này sẽ theo hướng nào thì sẽ là chuyện của tương lai..."

Nghĩ tới đây, Nyos khẽ thở dài, lại cắn mạnh một miếng chocolate, phảng phất như đang coi miếng chocolate đó chính là Adam. Sau khi ăn hết cả miếng kẹo, hắn mới quay sang phía một cô bé trong đội, nói:
- Linh Nhi, tiếp theo có thể phải làm phiền em, cần liên tục sử dụng quét hình tinh thần lực, gặp bất kỳ tình huống nào cũng phải nhanh chóng thông báo cho ta biết. Nếu quét hình được Trung Châu đội thì lập tức dùng tinh thần lực liên lạc với họ, báo cho họ biết vị trí của chúng ta, đã hiểu chưa, bé con?

Cô bé tên là Linh Nhi ngoan ngoãn gật đầu. Có điều, cô bé không lên tiếng không có nghĩa là những người xung quanh sẽ yên lặng, một thanh niên da đen ngồi cạnh đột nhiên mở miệng:
- Nyos, ngươi làm vậy không phải quá nguy hiểm sao? Trực tiếp thông báo vị trí đội ta cho Trung Châu đội... Đội ngũ mạnh như vậy vốn không phải thứ chúng ta có thể đối phó. Ngươi lúc trước chỉ nói liên lạc với bọn họ, nhưng không cần thiết phải làm đến mức này chứ? Nếu bọn họ có ý đồ xấu, chúng ta thậm chí cả sức phản kháng cũng không có... Ta cho rằng ngươi đang quá mạo hiểm.

- ....Không sai, nếu trong tình huống bình thường thì ngươi nói rất đúng. Cho dù là đội ngũ có giao tình với chúng ta cũng không thể thiếu cảnh giác như vậy, đặc biệt là trong trận chiến cuối cùng này, nhưng chúng ta cũng có lý do để không thể không làm thế... Thời gian không còn nhiều nữa. Nếu như để Adam cùng Liên minh Thiên sứ của hắn tụ hợp lại với nhau, ta không thể biết hắn đã đạt tới trình độ nào nhưng nếu hắn đã đạt đến giai đoạn cuối cùng, hơn nữa còn hội hợp với các tiểu đội kia thì chúng ta xong hết rồi. Tuy là các đoàn đội khác cơ bản cũng chết chắc nhưng chúng ta thật sự không cần bồi táng theo bọn chúng. Nếu đã có hy vọng có thể giải quyết vậy thì nhất định phải nắm chặt lấy hy vọng cuối cùng đó. Đây là mệnh lệnh của ta, các ngươi chỉ cần tiến hành là được, cho dù có nguy hiểm... Độ nguy hiểm đó cũng kém xa nguy hiểm khi Adam hoàn thành kế hoạch, đã hiểu chưa?
Nyos cười lạnh đáp. Hắn cũng không để ý tới thái độ của thanh niên da đen kia, lấy ra một miếng chocolate khác, một mình ngồi ăn.

Thanh niên da đen đầy vẻ giận giữ, hắn ngẫm nghĩ một lát rồi chợt hỏi:
- Nyos, ngươi lúc nào cũng nói có nguy hiểm, có nguy hiểm, vậy thì cái nguy hiểm rút cuộc là gì? Đến cùng là ngươi đã nhìn thấy cái gì trong di tích đó? Lần ấy cũng không phải đoàn chiến, ngươi dựa vào cái gì mà biết tiểu đội Thiên Thần cũng đã tiến vào trong di tích đó? Hơn nữa ngươi còn không cho phép bọn ta tiến vào, chẳng lẽ người tìm được bảo bối gì trong ấy sao?

- ...Không phải không muốn nói, mà là không thể nói...
Nyos bỗng cười khổ, chỉ chỉ vào tim mình, tiếp đó mới nói:
- Đúng là bảo bối, bảo bối cực kỳ điên cuồng. Nếu như để ta đoạt được thứ ở trong trung tâm, có lẽ đến cả ta cũng sẽ làm chuyện giống như Adam bây giờ, dù sao thì sự cám dỗ đó căn bản không thể chống cự được. Món bảo bối điên cuồng, hoặc có thể nói là Thánh nhân điên cuồng, ma pháp sư điên cuồng, thuật sỹ luyện kim, tất cả bọn họ đều con mẹ nó điên hết cả rồi....

- ...Nếu như không thể tìm được Trung Châu đội trước khi Adam hoàn thành kế hoạch, hoặc là đến cả Trung Châu đội cũng không cách nào ngăn cản hắn vậy thì ra sẽ tự giải thoát cho mình. Đây cũng là cảnh báo của ta với mọi người, cái chết... Có lẽ là lối thoát tốt nhất.

...............

- Cái chết là sự giải thoát tốt nhất.... Ý ngươi là là Thiên Thần đội đang tìm kiếm giải thoát? Bọn chúng đang muốn chết sao?

Cũng ở trong thành phố Raccoon, chỉ là tại một căn nhà ở cách chỗ Nam Viêm Châu đội rất xa, nơi đây lúc trước có lẽ là quán bar, quầy rượu gì đó, phần lớn phòng ốc vẫn còn nguyên vẹn, người của Trung Châu đội tài cao mật lớn, không ngờ lại dám trực tiếp nghỉ lại trong đó. Kể cả không có tinh thần lực khống chế giả thì với tố chất cá nhân của sáu người này, cho dù là licker biến dị hay thậm chí là quái vật như Nemesis các loại cũng không thể gây thương hại gì được cho họ, chỉ cần cẩn thận một chút là ổn cả. Mà bên ngoài đang mưa như trút nước, trong thời tiết thế này căn bản không thể sử dụng máy phi hành cá nhận, trời cũng đã tối, vì thế Trịnh Xá chỉ có thể quyết định ở lại đây nghỉ ngơi một đêm.

Khi Trịnh Xá cùng mọi người thương lượng hành động tiếp theo, hắn bỗng tò mò hỏi Sở Hiên về ý đồ của tiểu đội Thiên Thần. Dù sao thì Sở Hiên của Ác Ma đội cũng đã có hành động, mà phương hướng của đội mình cũng cơ bản là để đối phó với Ác Ma đội, cứ như vậy, Thiên Thần đội có vẻ bị cọi như đất bùn, mặc cho hai đội kia bố cục, còn Adam thì giống như thằng đần, chẳng có chút phản ứng nào cả.

- Có ba khả năng tồn tại, một Adam đã chết. Hai, Adam đã bắt đầu lên kế hoạch trong bóng tối, thậm chí là đã giao đấu với Ác ma đội. Ba, nếu như cả hai suy đoán trên đều không chính xác, vậy thì Thiên thần đội nhất định là có chỗ dựa, chỗ dựa này có thể khiến bọn chúng không cần để ý tới chúng ta và Ác Ma đội, hoặc thậm chí là nắm chắc có thể áp chế được sức mạnh của ngươi và clone.... Ừm, còn có một khả năng nữa. Cái chết là cách giải thoát tốt nhất, Adam đang muốn chết.

Nghe câu trả lời của Sở Hiên, tất cả mọi người đều nhíu mày. Đương nhiên, khả năng cuối cùng sẽ trực tiếp bị loại bỏ, nếu như đang muốn chết thì lúc trước tại thế giới Lord of the Rings, Adam đã không cần bày ra trò đồng quy vu tận như vậy. Tuy là tất cả cùng chết nhưng kỳ thực lại là muốn sống, còn về ba suy đoán ở trên... Ngoại trừ khả năng Adam chết một cách hoang đường như vậy ra, khả năng thứ hai sẽ có xác suất khá lớn.

Trịnh Xá lặp lại lời Sở Hiên nói một lần. Hắn suy nghĩ cả nửa ngày vẫn không hiểu được nguyên do, thế nên liền dứt khoát không nói về chuyện này nữa, chỉ hỏi Sở Hiên:
- Đươc rồi, tạm thời bỏ qua chuyện tiểu đội Thiên Thần, ngươi nghĩ sáu người chúng ta nên làm thế nào để đối phó với tiểu đội Ác Ma? Bọn chúng có thể sẽ kéo cả ổ tới, nếu kế dụ địch của ngươi hoàn toàn thành công, chúng ta sẽ bị ác ma đội tấn công mãnh liệt, thậm chí là bị cả tiểu đội thiên Thần công kích, ngươi cảm thấy sáu người chúng ta có thể ứng phó sao? Hoặc là có thể trốn tránh và chống cự, chờ đến lúc virus bộc phát?

- Không thể.
Sở Hiên đáp ngay:
- Chúng ta không thể dựa vào virus để giành lấy thắng lợi. Ngay từ khi bắt đầu ta đã nói, thắng lợi của trận chiến cuối cùng này buộc phải dựa vào Vương đối vương, binh đối binh. Hơn nữa cũng không phải sáu người chúng ta, mà là năm người bọn ta cùng với ngươi... Ngươi không thể tham gia bất kỳ cuộc chiến nào ngoài trận đấu với clone của ngươi, mà đó cũng chính là việc clone của ta muốn làm. Hắn chỉ cần trước lúc đó dùng vài người tới tiêu hao sức chiến đấu của ngươi, vậy là kết quả cuộc chiến sẽ lập tức bị thay đổi. ngươi phải tin tưởng mọi người, cho dù không có ngươi... Bọn họ cũng có thể làm rất tốt, ngoài ra những người có kẻ địch buộc phải đối mặt cũng đâu chỉ có một mình ngươi.

Trịnh Xá nghe vậy cũng nhìn quanh một lượt. Có Trương Hằng sắc mặt nghiêm trang… Có Triệu Anh Không đang mỉm cười, hoàn toàn không mang vẻ lạnh lùng thường ngày, hoặc là mặt cười nhưng ánh mắt lạnh lẽo của nhân cách chủ... Bọn họ, hoặc có thể nói là các thành viên Trung Châu đội, bọn họ kỳ thực không hề yếu, mà hoàn toàn ngược lại, Trung Châu đội rất mạnh... Nguồn: http://truyenyy.com

- Bên cạnh đó, số mệnh cũng đã bắt đầu từ từ rời bỏ Ác ma đội. Trận chiến cuối cùng này thắng lợi khó đoán, chúng ta cũng không phải là hoàn toàn không có "thể"...
Vừa nói Sở Hiên vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài, trời đang đổ mưa tầm tã.

- Virus biến dị khác với virus thông thường, nó có sức thích nghi cực mạnh, ngoài ra còn có thể thông qua tiếp xúc theo đường chất lỏng để xâm thực vào sinh vật sống.... Trong thời tiết mưa gió thế này, nếu như phát tán virus lên không trung hoặc là cả thành phố, uy lực sẽ mạnh gấp mấy lần lúc hoàn cảnh khô ráo, chỉ trong thời gian ngắn sẽ có thể lan tràn ra toàn bộ thành phố. Trong thời tiết này cũng không thể sử dụng đạo cụ bay cá nhân, nói cách khác, Ác Ma đội có tinh thần lực khống chế giả và chúng ta không có tinh thần lực khống chế giả về tốc độ di chuyển cũng chỉ tương đương nhau, tác dụng của tinh thần lực khống chế giả đã bị giảm xuống đến mức thấp nhất.... Đây là may mắn của chúng ta, cũng là xui xẻo của Ác Ma đội, bọn chúng thật sự không gặp may, có lẽ loại xui xẻo này sẽ còn tiếp tục diễn ra....

Sở hiên lấy ra một quả táo, vừa ăn vừa nói:
- Còn có một điểm chúng ta vượt hơn Ác Ma đội một chút... Hắn và ta là cùng một người, nhưng chúng ta có thêm một trí giả khác, nếu như Tiêu Hoành Luật vẫn còn trí tuệ như hắn từng thể hiện trong quá khứ... vậy thì trận chiến nà chúng ta cũng không phải là không có chút ít "thế" nào...

- Tại Hive chúng ta sẽ dành cho Ác Ma đội một sự ngạc nhiên lớn.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #290


Báo Lỗi Truyện
Chương 290/308