Chương 277 Đội ngũ hai bên


- Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng mà... Đây chẳng phải chuyện chúng ta thường xuyên làm sao?

Khi tàu biển chuyển hướng về Trân Châu cảng, hai tân nhân đều có chút lo lắng, dù sao thì thực lực của họ còn rất yếu, tố chất thân thể cơ bản cũng chỉ mạnh hơn người bình thường không được bao nhiêu. Nếu như có mấy binh sĩ mặt đối mặt cầm súng chĩa vào họ thì trừ phi Lưu Úc vận khi tốt triệu hồi được bài ra thì có thể may mắn sống sót còn Lâm Tuấn Thiên thì tuyệt đối chết chắc.

Do vậy, hai người họ cực kỳ lo lắng khi cướp đoạn chiến hạm sẽ bị đạn lạc bắn chết. Kể cả đã có vòng cổ long tinh bảo vệ thì chẳng may nước Mỹ không cần chiến hạm nữa, chỉ muốn dồn họ vào chỗ chết, phát xạ mấy quả tên lửa bắn tới, bị đánh trúng cũng chỉ còn nước chết, cho nên họ đều rất lo lắng, tới hỏi ý kiến Trịnh Xá.

Phản ứng của Trịnh Xá lại là thoáng kinh ngạc, tiếp đó nói ra câu vừa rồi. Hơn nửa ngày sau hắn mới nhớ ra hai người này vẫn là tân nhân, ừm, về cơ bản có thể coi là một nửa tân nhân, thực lực tính trong Trung Châu đội cũng rất kém cỏi, hơn nữa kiến thức cũng chưa nhiều, can đảm chưa được bồi dưỡng, vì thế gặp phải tình huống này khó tránh khỏi luống cuống, sợ hãi. Nghĩ lại cũng đúng, trong thế giới hiện đại có ai dám đi cướp chiến hạm của một quốc gia? Phần tử khủng bố cũng chẳng dám, chỉ có thành viên của tiểu đội luân hồi là có cái gan này.

"Đâu chỉ là dám, nếu để Sở Hiên chỉ huy, sợ rằng hủy diệt cả thế giới bất quá cũng chỉ hơi mất công chút thôi, nhưng đây chẳng phải chính là chuyện chúng ta thường xuyên làm sao?"

Nghĩ tới đây, Trịnh Xá cũng cười khổ không thôi, những thành viên có kinh nghiệm của tiểu đội luân hồi như bọn hắn, quả thật là cả suy nghĩ cũng đã chuyển hóa thành hình thức tư duy của tiểu đội luân hồi. Sống sót của bản thân, cộng với duy trì thực lực của đoàn đội, hai vấn đề này là quan trọng nhất, hơn tất cả mọi chuyện khác.

Nói một cách chính xác thì, sau khi tiến vào thế giới luân hồi, tư tưởng của mỗi người đều sẽ trải qua một quá tình chuyển biến như vậy. Đầu tiên là từ người bình thường biến thành thành viên tiểu đội luân hồi, tư tưởng cũng từ yên ổn bình hòa của thế giới hiện thực biến thành khát máu tàn bạo hoặc kiên cường dũng cảm của thế giới luân hồi, hai loại tư tưởng này buộc phải chọn lấy một. Tiếp theo đó là toàn tâm toàn ý đề cao thực lực của bản thân, cho dù là trình độ mở cơ nhân tỏa cũng được, hay cường hóa thuộc tính càng nhiều, càng mạnh cũng được, hoặc là tự sáng tạo kỹ năng cũng được, đây là bước chuyển biến tư tưởng thứ hai của tất cả thành viên tiểu đội luân hồi

Sau khi đã trải qua cả hai bước trên, bước thứ ba khiến cho tiểu đội luân hồi thật sự trở thành một chỉnh thể chính là hết sức bảo toàn thực lực của đoàn đội, khiến cho đoàn đội không ngừng được lợi, cũng có thể gọi là liên tục phát triển, bởi vì đến bước này, đoàn đội đã trở nên vô cùng quan trọng. Không cần biết là chiến thắng đoàn đội khác, hay là để tạo cơ sở cho trận chiến cuối cầu, hoặc là sau khi chết trận được người khác hồi sinh, một đoàn đội đã ghi nhớ ngươi, hơn nữa còn có thực lực cường hoành đều quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.

Không cần biết thế nào, cho dù hai người này mới chỉ là tân nhân của đội nhưng chung quy cũng sẽ có một ngày bọn họ trưởng thành, cả về thực lực lẫn tư tưởng, trưởng thành đến mức đủ sức gánh vác trách nhiệm của mình trong Trung Châu đội, đến lúc đó, bọn họ mới là một thành viên chân chính của Trung Châu đội.

Trịnh Xá an ủi hai người mấy câu, chẳng có gì khác là nhắc lại mấy hoàn cảnh kinh khủng lúc trước đều đã vượt qua rồi cơ mà. Cứ nghĩ thử xem, trận chiến trong Independence Day không phải cũng là một hình thức biến tướng của cướp đoạt chiến hạm sao? Hơn nữa còn là chiến hạm vũ trụ, còn là chiến hạm của người ngoài hành tinh, chuyện đó so với trêu chọc nước Mỹ còn ác hơn một bậc, chính vì thế, thật không nên vì một chuyện nhỏ nhặt như xung đột với hải quân Mỹ mà phải lo lắng.

Nhìn hai tân nhân mặt đầy mồ hôi rời đi, Trịnh Xá ở lại cũng cười khổ không thôi. Con tàu càng lúc càng tới gần Trân Châu cảng, nhưng Sở Hiên lại bỗng lấy ra rất nhiều công cụ nhỏ, một mình ngồi trong thuyền đánh đánh gõ gõ cái gì đó. Những người tới gặp hắn đều phát hiện, sắc mặt tên này đầy vẻ cuồng nhiệt, trông thật sự hung tợn… Ách, gọi là hung tợn chắc cũng không sai.

Trịnh Xá vừa mới đuổi hai gã tân nhân đi thì chợt trông thấy Sở Hiên cầm một cái mũ kim loại từ trong khoang thuyền đi ra. Tên khốn này vừa nhìn thấy Trịnh Xá lập tức bước tới, dọa cho Trịnh Xá phải lập tức gào lên:
- Đừng hòng! Ngươi đừng hòng bắt ta đeo cái thứ đó lên! Khốn kiếp, ngươi lại muốn giở trò gì nữa.

Sở Hiên lại mặc kệ hắn gầm thét, chỉ thản nhiên nói:
- Những công nghệ kỹ thuật ghi lại trong điển tịch tu chân, nghiên cứu về "linh hồn", cũng tức là phương diện ý thức, vừa được phiên dịch xong. Đây là dụng cụ chế tạo căn cứ theo kỹ thuật trong điển tịch tu chân, có thể kết nối không gian ý thức của hai người khác nhau. Tuy chỉ đạt tới ý thức ngoại tầng nhưng hệ số an toàn so với lần ngươi cứu Triệu Anh Không thì cao hơn nhiều, cơ bản không có di chứng gì về sau, cho dù là đối với người chưa đạt tới cơ nhân tỏa tầng thứ tư cũng có thể sử dụng… Chắc là vậy.

Trong lòng Trịnh Xá lập tức sinh ra dự cảm không hay, hắn vội vàng hỏi:
- Thế nào là chắc là hả? Nếu như sau khi sử dụng lại có di chứng thì sao?

Sở Hiên quay đầu sang chỗ khác, đáp:
- Chỉ là về mặt ý thức sẽ có chút vấn đề nhỏ thôi…

- Mặc dù nói như vậy, chỉ là chút vấn đề nhỏ… Thế tại sao ngươi lại phải quay đầu đi?

Trịnh Xá thật sự là nghẹn ứ cả họng, hắn trực tiếp cự tuyệt:
- Đừng có lại đây, ngươi đừng hòng bảo ta đeo cái thứ này lên. Huống hồ có thể nhanh chóng bắt được tinh thần lực khống chế giả của Đông Hải đội, ngươi để ngươi không phải tinh thần lực khống chế giả như ta tiến vào ý thức của ngươi khác, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta là thần vạn năng sao?

Sở Hiên khẽ nhíu mày, tiếp đó thở dài, nói:
- Về vấn đề này, ta có thể giải thích đại khái tình huống cho ngươi. Ý thức của con người tồn tại trong bộ não, hoặc có thể nói là các thuật toán sinh vật trong não sinh ra ý thức. Phương diện này nếu giải thích sẽ rất phức tạp, với trí tuệ của ngươi ta rất khó để nói cho ngươi hiểu một cách rõ ràng được. Lấy ví dụ thế này đi, ý thức của con người là một bình nước, nhưng đó chỉ tổng thể ý thức, cơ bản còn có thể chia ra thành hai loại lớn là ý thức tự ngã và ý thức phi tự ngã. Nếu như coi ý thức tự ngã là chất lỏng chứa trong bình, vậy thì ý thức phi tự ngã là bản thân chiếc bình, tồn tại để bảo vệ ý thức tự ngã.

Sở Hiên lần này có vẻ mười phần nhẫn nại, hắn không ngờ lại tìm một chỗ ngồi xuống, chậm rãi giảng giải.

- Ý thức của người bình thường đại khái là một bình nước như vậy. Do ý thức của mỗi người khác nhau nên độ lớn của miệng bình cũng khác nhau, vì thế khi biểu hiện ra ngoài sẽ xuất hiện một số người rất dễ bị thôi người, một số người rất khó bị thôi miên. Cũng như vậy, các nhân tố khác ví dụ như chất lượng của chất lỏng trong bình sẽ quyết định xem sinh vật đó có tiềm chất của tinh thần lực khống chế giả hay không. Được rồi, ý thức con người đại khái là như thế, tiếp theo chúng ta sẽ nói vào việc chính.

….

- ….Đầu tiên, ý thức của người bình thường sẽ phát sinh trên bề mặt của chất lỏng, cũng có thể gọi nó là ý thức tầng vỏ, hoặc là ý thức hiện thực.Với những người bị thôi miên, ý thức sẽ phát sinh tại tầng trung gian của chất lỏng, cũng có thể gọi là là tiềm ý thức, hoặc là ý thức phi ký ức. Nhưng còn có một tình huống nữa, đó là tầng ý thức mà trước mắt vẫn chưa có cách nào dùng khoa học kỹ thuật đạt tới được, cũng tức là tầng sâu nhất của nước bình, ta gọi nó là ý thức "Thần ngã", cũng tức là ánh sáng tâm linh mà ngươi từng nói tới, hoặc là trường lực AT các loại…

- Hiện tại những ngươi đang hôn mê, ý thức của họ đại khái nằm ở giữa tầng trung gian và tầng đáy của chất lỏng, thời gian họ hôn mê càng lâu, mức độ xâm nhập xuống dưới của ý thức càng lớn cho đến lúc không thể cứu chữa được nữa. Cho nên lần này nếu không bắt được tinh thần lực khống chế giả của Đông Hải đội, không cần biết là có trận chiến cuối cùng hay không, bọn họ đều chết chắc.

- Cũng như vậy, trình độ mở cơ nhân tỏa càng cao, đại biểu cho chiếc bình cùng chất lượng của chất lỏng bên trong càng tốt, cũng tức là khi người ngoài xâm nhập, công kích thì sức phòng ngự càng cao. Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao ta có thể để ngươi sớm cứu tỉnh Triệu Anh Không lúc trước, trình độ mở cơ nhân tỏa của cô ấy rất cao, có thể mặc cho ngươi thô bạo phá giải, nhưng bọn họ thì không được. Nếu như cường hành dùng bạo lực phá giải có trên 40% sẽ làm cho ý thức tan vỡ, cũng tức là biến thành người thực vật, do đó cần phải để ngươi tiến vào trong biển ý thức của họ trước, tìm tới vị trí ý thức họ đang ở, sau đó từ từ từng bước một dẫn họ thoát ra khỏi trạng thái tâm ma. Tuy làm vậy không thể cứu tỉnh bọn họ nhưng có thể đưa ý thức của họ lên tới tiềm ý thức ở tầng trung gian, sau đó lại để tinh thần lực khống chế giả dùng thủ đoạn bạo lực cứu tỉnh bọn họ, xác suất thành công là khoảng 80%.

"Tức là biến ta thành thuốc bôi trơn giữa tinh thần lực khống chế giả và người được cứu? Luôn tiện để hắn thí nghiệm quá sản phẩm mới…"

Trịnh Xá cười khổ không thôi, kết quả lần này cũng giống hệt như những lần trước. Tuy hắn biết rõ Sở Hiên chắc chắn là đang che giấu âm mưu gì đó nhưng hắn lại không cách nào cự tuyệt mỗi lần hãm hại... Tên này thật sự quá âm hiểm.

Không cần biết thế nào, Trịnh Xá cuối cùng cũng phải đồng ý với yêu cầu của Sở Hiên, đeo cái thứ quái lạ đó lên, tiến vào ý thức của mấy người Chiêm Lam. Trong mắt hắn, sau lưng tên khốn Sở Hiên rõ ràng là có một cái đuôi ác ma đang ngoe nguẩy, mặc dù nhìn tên này đang vẻ mặt bình thản đứng ăn táo, nhưng cái bộ dạng ấy rõ ràng lại càng khiến người ta phải sởn gai ốc. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Tốt nhất là cầu mong ngươi đừng rơi vào tay ta, nếu không..."

Trên thực tế, Sở Hiên hình như chưa bao giờ rơi vào tay hắn, trong lúc Trịnh Xá còn đang âm thầm chửi bới thì trước mắt chợt tối đen, hắn đã mất tri giác.

- Sắp đến Trân Châu cảng rồi… Chuẩn bị chiến đấu đi.
Sở Hiên cũng không để ý tới Trịnh Xá, hắn cầm lõi táo đã ăn sạch ném ra khỏi thuyền rồi tiến về phía khoang thuyền nơi các thành viên đoàn đội đang tụ tập. Chiến đấu đã tới gần.

Cùng lúc ấy, ở một vùng biển cách chỗ Trung Châu đội rất xa, một chiếc tàu viễn dương đang vượt gió phá sóng, tiến thẳng về phía quần đảo Điều Ngư Đài.

- …Còn cách quần đảo Senkaku[53] bao xa?

Một nam tử mặt đầy những phù văn kỳ dị màu đen đang đứng trên đầu thuyền, nước mưa từ trên trời rơi xuống không ngờ lại không có giọt nào chạm đến người hắn, chỉ đến trên đầu khoảng nửa mét liền lập tức biến mất, từ xa nhìn lại có thể thấy quanh người hắn hình thành một nửa hình cầu có thể thấy được bằng mắt thường.

- Đại khái khoảng bốn ngày nữa sẽ tới, Trung Châu đội chắc là không đuổi kịp được chúng ta đâu.
Ở sau lưng hắn có một thiếu nữ thanh tú đang đứng, tay nàng cầm một chiếc dù gỗ, người cũng mặc áo kimono mang đậm phong tục Nhật Bản, nàng nhìn nam tử kia, nhẹ nhàng nói.

Người kia nghe vậy liền thở dài, đáp:
- Không cần biết là có đuổi kịp hay không, hiện tại, việc duy nhất chúng ta có thể làm là liều mạng chạy tới quần đảo Senkaku, thật đáng ghét! Rõ ràng là có đối thủ mạnh mẽ như thế, vậy mà chúng ta lại chỉ biết liều mạng chạy trốn! Đúng là nhục nhã…

Cô gái cũng khẽ thở dài, nói:
- Mặc dù nói như vậy nhưng chúng ta thật sự không nên đối mặt với Trung Châu đội. Đội ngũ đó đã đánh bại được cả tiểu đội Thiên Thần, đứng hàng thứ hai trong tất cả các tiểu đội luân hồi, chúng ta căn bản không thể đánh bại được bọn chúng. Không bằng toàn lực chạy trốn, sau đó trong trận chiến cuối cùng sẽ tập hợp với tiểu đội Thiên Thần, như vậy còn có được vài phần sinh cơ.

Nam tử đó yên lặng nhắm mắt lại, tiếp đó hắn hét lớn một tiếng, rút phắt trường kiếm đeo bên hông, hai tay vung lên, chém thẳng xuống mặt biển vô biên trước mắt. Một luồng ánh sáng sặc sỡ bùng lên, phảng phất như cầu vồng cắt phá mưa gió dày đặc, tạo thành một dải chân không dày tới hai mươi phân. Tiếp theo luồng kiếm quang bắn thẳng vào mặt biển, hoàn toàn biến mất. 

- Bảo thuyền trưởng tăng tốc tối đa! Mục tiêu! Quần đảo Senkaku!
"Anh biết em rất khó xử, cũng biết em rất yêu anh…"

Hỏi thế gian tình ái là chi, mà khiến đôi lứa thề nguyền sống chết... Trịnh Xá không hề tự nhận mình là tình thánh hoặc là tình si gì gì đó, là một người bình thường ở cái thời đại văn minh suy sụp này, hắn từng nghĩ rằng bản thân đã chai sạn, đối với những thứ như tình yêu các loại đã gần như miễn dịch. Chuyện này rất bình thường trong xã hội hiện thực, hoặc có thể nói, có loại bình thường "bệnh tật" nà mới là một "người bình thường" đủ tư cách.

Tất cả cứ nhận vậy cho đến sau khi hắn tiến vào thế giới luân hồi mới từ từ thay đổi. Cho đến lúc hắn chết rồi lại hồi sinh, hoàn toàn phá vỡ được tâm ma, hắn cuối cùng mới minh bạch tại sao Chủ Thần lại lựa chọn những kẻ thất bại trong thế giới hiện thực để gia nhập thế giới luân hồi, bởi vì thứ cần nhất chính là thất bại.

Chuyện đó cũng tương tự như thân thế của Sở Hiên vậy, nếu như là một người cực kỳ hoàn mỹ, trong thế giới ai ai cũng phải giãy giụa cầu sinh, lúc nào cũng rất có thể sẽ thất bại tử vong như thế này, người đó không chắc sẽ có dũng khí để đứng dậy một lần nữa, một khi thất bại rất có khả năng sẽ hoàn toàn gục ngã. Ví dụ như trong Resident Evil 2, Trung Châu đội chỉ còn độc một mình Trịnh Xá sống sót, người bình thường căn bản sẽ không còn dũng khí để chiến đấu nữa, chỉ có người đã không ngừng trải qua thất bại, hoặc là đã từng rất nhiều lần thất bại mới có thể chịu đựng được cay đắng của thất bại, sau đó từng bước từng bước một lần nữa quật khởi.

Vì thế, người tiến vào thế giới phim kinh dị cơ bản đều là những người đã chai lỳ hoặc là gần như tuyệt vọng với thế giới hiện thực. Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, không cần biết câu chuyện đó có đau đớn, bi thảm đến mức nào, nhưng nó sẽ biến thành động lực để họ phát triển, giống như Trịnh Xá, giống như Sở Hiên...

Lần đầu tiên Trịnh Xá tiến vào thế giới ý thức của Chiêm Lam, chiếc máy Sở Hiên chế ra lần này quả nhiên là tiên tiến hơn những lần trước nhiều, không chỉ có thể tồn tại giống như linh hồn trong thế giới này mà hắn càng có thể chủ động tiếp xúc với ký ức của chủ nhân thế giới ý thức này, cho dù là tình cảm ẩn chứa tận sâu trong trí nhớ cũng có thể cảm nhận được một cách hoàn hảo. Loại cảm giác này không biết phải hình dung như thế nào, thật sự là vô cùng quái dị.

Thế giới ý thức của Chiêm Lam cũng không phải là một thế giới đầy đủ và hợp lý, kém rất xa thế giới ý thức của Triệu Anh Không, từ đó có thể thấy, giống như Sở Hiên đã nói, trình độ mở cơ nhân tỏa quả nhiên có quan hệ với độ mạnh yếu của ý thức, cho dù là tinh thần lực khống chế giả cũng không ngoại lệ.

Đây là một thế giới kỳ lạ, phảng phất như Alice tới xứ sở thần tiên, trong thế giới này không có bất cứ quy tắc nào, một giây trước Trịnh Xá còn đang đứng trong thành phố hiện đại, nhìn Chiêm Lam dạo phố, giây tiếp theo hắn có thể đã bay tới một bộ phim kinh dị nào đó trong thế giới luân hồi, nhìn quái vật gầm thét. Trong một thế giới vô quy tắc như vậy hắn không ngừng tìm kiếm quy tắc, không ngừng trải qua những chuyện chuyện Chiêm Lam đã từng trải qua, nhìn nàng cười, nhìn nàng khóc...

Chiêm Lam chỉ là một cô gái bình thường, có một mối tình đầu ngây thơ, rồi mối tình đó cũng theo ngây thơ mà đi mất, nàng lại giống như những cô gái bình thường khác, đọc sách, trưởng thành, dần dần càng lúc càng xinh đẹp, cho đến một ngày nàng gặp người đó, một người tốt thật sự, rồi nàng lại yêu, không, là tình yêu thật sự.

Người ấy đúng là một người đàn ông rất tốt, có trách nhiệm, có lòng cảm thông, nhân ái, hơn nữa cũng rất dũng cảm. Ở cái thế giới phàm tục này, người như hắn thật sự là quá quá ít, bởi vì người như vậy hoặc là sẽ bị thế tục, tiền bạc biến đổi thành tầm thường, hoặc là bị xã hội ảnh hưởng mà từ từ sa ngã, hoặc là không thể dung nhập với thế giới, chết đi hoặc không ngừng bị kẻ khác lăng nhục, cho đến khi hoàn toàn chìm đắm, sa ngã mới thôi. Ngựa tốt bị người cưỡi, người tốt bị người khinh, câu nói này cũng không phải là không có đạo lý. 

Đương nhiên, trong trí nhớ của Trịnh Xá hắn từng xem qua một bộ phim hài có nói, tham quan gian giảo, vì thế thanh quan lại càng phải gian giảo hơn tham quan, cũng như vậy, nếu như ngươi muốn làm người tốt, vậy thì người phải mạnh mẽ hơn người xấu. Cho dù là trí tuệ cũng được, tiền tài cũng được, mà cả đánh nhau ẩu đả bình thường cũng được, chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ được sự lương thiện của chính mình, mà người đó đúng là một người như vậy, thông minh, trí tuệ, cần cù. Tuy vì tuổi tác không lớn nên chưa phát đạt nhưng với biểu hiện của hắn trước mắt mà suy đoán, tương lai của người này thật không thể đo lường được.

Hai người gặp nhau, yêu nhau, rồi yêu nhau sâu nặng. Họ đều là người lương thiện, cũng đều đầy mơ mộng, tin tưởng với tình yêu, vì thế họ yêu nhau mãnh liệt, tương lai của họ sẽ ngập tràn hạnh phúc, nếu như không có chuyện đó, cuộc sống của họ sau này quả thật rất đáng chờ mong, mỹ lệ như cổ tích.

Nhưng, người ấy, mất rồi…

Trịnh Xá khẽ thở dài, yên lặng mở mắt ra, hắn đã từ không gian ý thức của Chiêm Lam tỉnh lại. Lần này máy móc do Sở Hiên chế tạo quả là cực kỳ hữu dụng, chiếc máy này đã sử dụng công nghệ khoa học tu chân, giúp Trịnh Xá có thể dễ dàng rời khỏi không gian ý thức, đương nhiên, điều kiện đầu tiên là hắn phải đưa được ý thức của Chiêm Lam từ không gian cấp thấp lên đã.

- Tỉnh rồi à?

Trịnh Xá vừa mới ngồi dậy trên giương, một người đang đứng ăn táo ở cách đó không xa đã lên tiếng, người này chính là Sở Hiên.

- Rõ sờ sờ ra đấy còn gì, tất nhiên là tỉnh rồi, nếu không ngươi nghĩ ta đang mộng du à?
Trịnh Xá cáu kỉnh nói, vừa nói hắn đẩy chăn đáp trên người ra, cẩn thận đánh giá xung quanh.

Chỗ hắn ngủ vẫn là trong khoan thuyền, chỉ là nhìn qua có vẻ lớn hơn khoang thuyền cá lúc trước không ít, hơn nữa giường chiếu cũng xếp thành từng dãy hai tầng. Nơi đây chắc chắn không phải tàu đánh cá, nếu như hắn đoán không sai, giờ này hắn hẳn là đang ở trên chiến hạm.

- Ta ngủ bao lâu rồi?
Trịnh Xá day day thái dương, hỏi.

- Từ lúc chúng ta rời khỏi Trân Châu cảng, ngươi đã ngủ được một ngày một đêm.
Sở hiên đóng tập tài liệu trên tay lại, vừa ăn táo vừa nói.

- ..... Mặc dù hỏi vấn đề này có hơi kỳ lạ nhưng người không cảm thấy gần đây tần suất ăn táo của ngươi tăng lên hơi nhiều sao?
Trịnh Xá bực dọc hỏi.

- À, vì "con mắt" này tác động vào khiến mức độ tiêu hao của năng lượng của cơ thể tăng mạnh, cho dù không sử dụng thì độ tiêu hao cũng gấp năm lần một người chạy bộ chậm, di đí ta cần rất nhiều thức ăn để bù đắp thiếu hụt. Loại táo này là giống mới ta dùng kỹ thuật chuyển đổi gen trong Chủ Thần không gian nuôi cấy ra, bên trong có chứa đường fructose nhiệt lượng cao, nhiệt lượng của một quả táo còn cao hơn mức người bình thường ăn một bữa thịt cá lớn. Ngoài ra, "con mắt" cũng có tác dụng chứa năng lượng, vì thế bình thường ăn nhiều thêm một chút có lợi cho việc dự trữ năng lượng...
Sở Hiên điềm nhiên như không, giải thích.

- Doraemon, người quả nhiên là cũng "tiến hóa".
Trịnh Xá tiếp tục day day hai huyệt thái dương, đối với tên Sở Hiên đã càng lúc càng tiếp cận Doraemon này hắn có chút đau đầu không thấu, hơn nửa ngày sau mới hỏi tiếp:
- Quá trình tập kích Trân Châu cảng... Có người bị thương vong không?

- Không...
Sở Hiên vừa nói vừa đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

- Này, ngươi đang chột xạ đấy à? Sao phải nhìn sang chỗ khác....

Hóa ra Trung Châu đội đúng là đã đột kích Trân Châu cảng, cho dù không có sức chiến đấu của Trịnh Xá hỗ trợ nhưng nếu đánh bất ngờ thì sức chiến đấu của mấy người còn lại trong đội cũng là đủ rồi. Khi tập kích, bọn họ có thể hủy diệt cả một quân đoàn hoặc một hạm đội trương vòng mười phút, đó còn là trong tình huống không sử dụng Ma động pháo. Ngoài cận chiến và chiến đấu cá nhân ra, kỹ năng Tạc đạn chi phối giả của Vương Hiệp là thích hợp nhất tại chiến trường như thế này, còn những người khác, tỷ như một lượt cung tên tán xạ của Trương Hằng có thể giết chết cả vạn người trong nháy mắt, súng ngắm Gauss của Zero đủ sức xuyên thủng cả chiến hạm, kể cả những người kia không ra tay thì chỉ với mấy người này cũng hoàn toàn đủ.

Sau một phen hăm dọa cùng phô trương thực lực, lại thêm Vương Hiệp dẫn nổ mấy quả tên lửa hạt nhân mini, bọn họ thuận lợi uy hiếp hơn một trăm lính hải quân, cộng thêm một con tàu khu trục cao tốc, cứ như vậy rời khỏi Trân Châu cảng, tiến về phía quần đảo Điếu Ngư Đài.

- Tình huống cơ bản là như vậy, mọi chuyện đều thuận lợi.

- Thuận lợi cái rắm! Ngươi không có việc gì lại lấy Ma động pháo bắn sang đảo Midway một phát làm quái gì?

Sau khi Trịnh Xá tỉnh lại, các thành viên trong đội vẫn theo lệ cũ, tập hợp thảo luận các bước tiếp theo. Đến khi Trịnh Xá nghe Sở Hiên kể lại đã hành động như thế nào hắn lập tức vọt miệng chửi lớn, bởi vì phía sau con tàu khu trục này có ít nhất là ba chiếc tàu sân bay hợp lại thành hạm đội truy cản, còn phía trước thì có hải quân của mấy nước Nhật Bản, Hàn Quốc, vân vân đang chặn đường. Có thể nói, tàu khu trục này đã trở thành công địch của phần lớn các quốc gia trên thế giới.

……

Sở Hiên còn chưa lên tiếng, Tiêu Hoành Luật dứng bên cạnh đã chen vào:
- Yên tâm, yên tâm, lần này Sở Hiên làm không sai, đây mới chỉ là mở đầu của bố cục thôi. Nếu như chúng ta có khả năng sẽ không thể đuổi kịp Đông Hải đội, vậy thì bắt Đông Hải đội phải giảm tốc độ xuống chờ chúng ta, thế mới phải mượn sức của hạm đội những quốc gia đó. Ngoài ra, trên tàu khu trục này Sở Hiên đã lắp đặt máy quấy nhiễu, những hạm đội đó trừ phi là mặt đối mặt nếu không căn bản không thể phát hiện ra chúng ta. Chúng ta thì cứ liên tục giám sát thông tin mà bọn họ thu thập được, chờ đến khi phát hiện hành tung của Đông Hải đội, chúng ta sẽ triển khai đoàn đội tác chiến!

Kỳ thật Trịnh Xá cũng biết Sở Hiên làm như vậy thật sự là không thể chê vào đâu được, hơn nữa với tính cách của hắn chắc chắn sẽ phải làm như vậy. Đầu tiên là dùng sức mạnh cường hãn uy hiếp hải quân Mỹ tại Trân Châu cảng, luôn tiện thể hiện ra một chút lực lượng hoặc vũ khí vượt xa tưởng tượng của người bình thường. Tiếp theo đó sử dụng Ma động pháo, không chỉ có thể uy hiếp binh lính hải quân Mỹ sử dụng con tàu khu trục này rời đi cùng bọn hắn mà còn có thể kích thích lòng tham của các quốc gia, khiến họ tận tâm đẩy hải quân ra chặn đường, như vậy cũng có thể ngăn chặn Đông Hải đội.

- Những mà vẫn khá mạo hiểm, hải quân tạm thời chưa bàn, nếu máy bay, tên lửa đến thì chúng ta phải ứng phó thế nào?

Mấy chi tiết đó Trịnh Xá nghĩ qua một lúc là đủ hiểu hết, dù sao đây cũng là chuyện bọn hắn làm đã quen tay rồi, dùng trí bố cục, lấy lực phá xảo. Chỉ là cho dù như thế thì hành động lần này vẫn quá nguy hiểm, một khi bị mấy quốc gia lớn phát hiện ra hành tung, thứ chờ đợi bọn hắn sẽ là hàng loạt tên lửa, máy bay. Giữa biển khơi vô cùng vô tận thế này, kể cả Trịnh Xá cũng không thể ngăn cản công kích dày đặc với uy lực lớn như vậy, do đó Trung Châu đội rất có thể sẽ chết người, hơn nữa còn tử thương nặng nề, chính vì thế Trịnh Xá mới nói hai người Sở Hiên có chút mạo hiểm.

- Máy bay và tên lửa?
Ngoài Trịnh Xá và Sở Hiên ra, những người còn lại đều lộ ra vẻ mặt quỷ dị, như cười mà không phải cười, nếu thật sự muốn hình dung một cách chính xác thì hẳn là có thể dùng hai chữ "cười khổ".

Trịnh Xá còn đang ngơ ngác liền bị họ kéo ra khỏi khoang, thế giới bên ngoài là một mảng hôn ám, tuy không phải buổi tối hoặc hoàng hôn nhưng xung quanh vẫn tối đen, nhìn không quá được mười mét. Trên trời mưa to vẫn ập xuống như trút, những ngọn sóng khổng lồ cơ hồ có thể lật úp cả con tàu khu trục, lại thêm từng tia sét lớn liên tục đánh xuống, trong khung cảnh bão tố như thế này, bất cứ kẻ nào dám bay lên trời cũng đều chết chắc. Ngoài ra, tên lửa dò tìm cũng không thể xuyên qua tầng mây sét trong thời tiết hiện tại, chỉ cần cần bão hoàn mỹ này tiếp tục duy trì thì vĩnh viễn chỉ có tàu chiến chạy trên biển mới có thể phát hiện và tấn công được tàu khu trục này.

- Được rồi, những chuyện đó tạm thời bỏ qua, bây giờ chúng thương lượng một chút cách đối phó với Đông Hải đội đi.
Trịnh Xá từ bên ngoài quay vào trong phòng họp, hắn thở phào một hơi, nói.

Đột nhiên Sở Hiên lại lên tiếng, ngắt lời hắn:
- Chuyện đối phó với Đông Hải đội tạm thời chưa bàn… Không gian ý thức, kể về không gian ý thức của Chiêm Lam đi. 
Không gian ý thức khác với thế giới hiện thực, bên trong không tồn tại một quy tắc riêng biệt nào. Cái gọi là thời gian, không gian, thậm chí là cả ý thức cá nhân ở trong đó đều sẽ có điểm khác biệt với thế giới hiện thực, nếu như một người bình thường ý thức tỉnh táo ở tại đây thì có thể chỉ trong thời gian ngắn đã biến thành tinh thần hỗn loạn. Chính trong một thế giới như vậy, Trịnh Xá dựa vào ánh sáng tâm linh của mình, miễn cưỡng tìm thấy ý thức thể của Chiêm Lam, đây là một cảm giác cực kỳ huyền diệu, khó giải thích, thật sự không thể diễn tả với người ngoài được.

Trịnh Xá quả thật đã tìm được ý thức thể của Chiêm Lam, hơn nữa còn tiến vào được tầng không gian chỗ ý thức đang ở. Nơi đây chính là căn biệt thự mà bọn họ từng ở trong A nightmare on Elm street, ý thức của Chiêm Lam bị giam ở bên trong, không ngừng trải qua thời khắc bị giữ lại đó, cũng tức là lúc nang bị bạn trai trong ký ức tàn nhẫn sỉ nhục, lặp đi lặp lạp liên tục, cho đến khi ý thức nàng hoàn toàn tan vỡ mới thôi.

Ác ma Freddy trong A Nightmare on Elm street có năng lực tinh thần cực kỳ đặc biệt, đó là một loại tinh thần lực so với thôi miên còn bá đạo hơn nhiều, có thể đem toàn bộ phần yếu ớt nhất trong nội tâm người khác biểu hiện phóng đại ra ngoài. Chỉ cần là ngươi trong tâm só sơ hở sẽ rơi vào trong tâm ma của chính mình, vĩnh viễn trầm luân, chính vì thế A nightmare on Elm street thật sự không hổ là thế giới phim kinh dị siêu khó, mức độ hai mươi người. Nếu như là người tâm không sơ hở, ví dụ như Sở Hiên, một khi Freddie tiến vào ý thức của hắn chắc chắn sẽ bị hắn khống chế ngược trở lại, hoặc là hủy diệt. Hay như người đã vượt qua tâm ma giống như Trịnh Xá hiện tại, ý thức đã kiên cố đến mức không sợ bất kỳ kỹ năng tinh thần lực nào, cũng chính là khắc tinh của tên ác ma này.

Nhưng tâm ma dù sao cũng là tâm ma thật sự, người bình thường sao có thể dễ dàng vượt qua? Người trong lòng càng có nhiều vướng mắc thì càng dễ trầm luân, người có sơ hở tâm lý càng lớn thì càng dễ hôn mê không tỉnh, mà vô cùng bất hạnh Chiêm Lam chính là người có vướng mắc rất nhiều. Không cần biết là vướng mắc với hiện thực trước khi tiến vào thế giới luân hồi, hay là vướng mắc với Trịnh Xá sau khi tiến vào, có thể nói, trong cả thế giới luân hồi, nàng chính là loại người dễ bị tâm ma làm thương tổn nhất.

Trịnh Xá ở trong không gian ý thức nơi Chiêm Lam bị vây khốn vẫn luôn cố gắng kêu gọi. Tuy hắn cũng cảm giác được phản ứng như có như không của Chiêm Lam, nhưng mỗi lần muốn tiếp xúc với ý thức của nàng, cô gái này đều như vô thức tránh né hắn, cảm giác này giống như là đang chạy trốn.

- ...Tình huống cơ bản là như vậy, phì phì... Câu vừa rồi coi như ta chưa nói. Đại khái là như vậy, ta chỉ có thể đưa ý thức cô ấy từ tầng không gian sâu nhất lên tới trạng thái tiềm ý thức hiện tại, mặc dù vẫn chưa thể tỉnh táo nhưng nếu như có tinh thần lực khống chế giả có thể hỗ trợ ta cứu tỉnh cô ấy thì việc phá vỡ tâm ma sẽ rất đơn giản. Tiếp theo ra đại khái còn phải ngủ khoảng một ngày một đêm, tới không gian ý thức của Bá Vương, cứu tỉnh hắn.
Trịnh Xá kể lại những gì hắn tai nghe mắt thấy trong không gian ý thức ra, sự quái dị trong đó khiến cho mọi người đều có nghe mà chẳng có hiểu.

Trên thực tế, không gian ý thức quả thật là thần bí khôn lường, hơn nữa còn nguy hiểm vô cùng, cũng may là Trịnh Xá đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư trung cấp, lại vượt qua tâm ma, vậy mới không bị lạc mất bản thân trong không gian ý thức. Nếu như đổi lại là một người khác tiến vào, trừ phi người đó là tinh thần lực khống chế giả đã cường hóa tinh thần lực cực cao, nếu không đều sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng. Đây là một loại nguy hiểm trực tiếp tác động đến ý thức, khiến cho ý thức tan biến hoặc điên cuồng chính là điểm nguy hiểm cực lớn của không gian ý thức.

- Nói rõ ra xem nào, tên khốn nhà ngươi phụ bạc trái tim của mỹ nhân, thế nên làm cho người đẹp thất vọng vì ngươi đúng không, ha ha ha...
Trình Khiếu cười ha hả, vừa vỗ vai Trịnh Xá vừa nói.

Trịnh Xá cười khổ mấy tiếng, cũng không đáp lại. Trong ý thức của Chiêm Lam, hắn sớm đã biết mọi chuyện, tuy chưa phải là toàn bộ nhưng ít nhất cũng biết được tình cảm của nàng đối với hắn. Nếu lúc trước giữa hai người vẫn mông lung mờ mịt, như xa như gần, vậy thì hiện tại hắn thật sự không thể tiếp tục giả ngốc được nữa. Đến khi cô ấy tỉnh lại, hoặc là trước khi trận chiến cuối cùng bắt đầu, hắn nhất định phải cho cô ấy một câu trả lời dứt khoát.

- Cho dù thế nào đi nữa, cô ấy, không bọn họ, ta nhất định phải cứu tỉnh họ!

Trịnh Xá thở hắt ra một hơi, bấy giờ mới nhìn sang mọi người, nói:
- Mọi người nhớ kỹ, trận đoàn chiến này là lần chiến đấu sau chót trước khi trận chiến cuối cùng bắt đầu, cũng có thể nói là lần chiến đấu quan trọng thứ nhì sau trận chiến cuối cùng. Chúng ta không thể có bất kỳ ai tử vong, hơn nữa còn phải tận lực đoàn diệt đội đối phương. Ta nhắc nhở mọi người, ngàn vạn lần không được có bất kỳ suy nghĩ chủ quan nào, cho dù chúng ta mạnh hơn Đông Hải đội rất nhiều nhưng mạnh yếu chỉ là tương đối, trong quá khứ chúng ta không phải cũng đã chiến thắng những đối thủ còn mạnh hơn mình rất nhiều sao? Chính vì thế, chiến đấu lần này phải cực kỳ cẩn thận!

Nói dên đây, hắn lại lo lắng nhìn sang Sở Hiên, nói:
- Chỉ huy chiến đấu lần này ta không thể giao cho ngươi nữa, bởi vì chúng ta không thể mạo hiểm, đặc biệt là trước khi trận chiến cuối cùng bắt đầu, chúng ta không thể có chút tổn thất về lực lượng nào. Ngược lại, chúng ta còn phải bảo đảm kiếm được tối đa điểm thưởng và chi tiết kịch tình, dùng đội hình và thực lực mạnh nhất đối mặt với tiểu đội luân hồi ác ma, không thể dùng lý thuyết xác suất của ngươi, hoàn thành bộ phim kinh dị này một các cực kỳ mạo hiểm. Ngoài tinh thần lực khống chế giả nhất định phải bắt sống ra, những chuyện khác không cần phải mạo hiểm, lấy đó làm tiền đề, có thể bắt sống đối phương được bao nhiêu thì bao nhiều, cần vì thế mà mạo hiểm. Tiêu Hoành Luật, khi ta ngủ, nếu như phát sinh chiến đầu tì sẽ do ngươi bố cục và chỉ huy chiến đấu. Vương Hiệp, Zero, hai người các ngươi phải hỗ trợ hắn chỉ huy chiến đấu, nhớ kỹ ngàn vạn lần không được mạo hiểm!

Thấy mọi người gật đầu, hắn bấy giờ mới an tâm rời khỏi khoang thuyền, chỉ có điều hắn không trông thấy, Sở Hiên gật đầu xong rồi lại lắc lắc đầu, giống như là trong mấy bộ phim kinh dị trước, lúc hắn nói "ta lừa ngươi đấy"....

Trong lúc này, ở một vùng biển cách chỗ tàu khu trục của Trung Châu đội rất xa, cơn bão cực kỳ kịch liệt hiếm có vẫn đang tiếp tục hoành hành, cuộn lên những con sóng cao mười mét, thậm chí còn lớn hơn nữa. Tàu thuyền bình thường ở trong thời tiết như thế này lúc nào cũng có nguy cơ bị hủy diệt, cho dù là tàu bằng sắt thép do công nghệ hiện tại, dưới sức mạnh tự nhiên hiện tại cũng chỉ biết phó mặc cho nước biển vùi dập giữa biển khơi, sức người căn bản không thể đối khác được với thiên tai khổng lồ.

Tàu đánh cá của Đông Hải đội cũng như vậy, bão tố làm cho tốc độ của tàu bị giảm xuống cực thấp. Đông Hải đội vốn đã tới gần được quần đảo Điếu Ngư Đài nhưng vì mưa bão kịch liệt cùng hải lưu biến động không ngờ lại bị đẩy lệch khỏi quỹ đạo từ mấy chục tiếng trước, sau đó tuy đã quay lại tuyến đường chính xác nhưng thời gian lại bị kéo dài ra thêm hai mươi tư tiếng nữa, đó là còn chưa tính đến ảnh hưởng của gió bão.

- ….Không được, tốc độ của con thuyền này quá chậm! Không biết có thể đến được quần đảo Senkaku trước khi Trung Châu đội đuổi tới hay không?

Trong phòng họp lớn nhất của tàu cá có tổng cộng mười ba đội viên Đông Hải đội đang ngồi, người vừa nói lúc nãy là một gã đầu trọc cao lớn, trên mặt hắn có rất nhiều vết sẹo, ánh mắt cũng đầy vẻ dâm tà, nhìn qua là biết không phải loại lương thiện gì.

Theo gã đầu trọc kia lên tiếng, tất cả những người khác đều khẽ thở dài, như có như không, kể cả nam tử đeo kiếm, mặt mang phù văn màu đen. Mọi người trầm mặc một lúc lâu rồi nam tử kia mới nói:
- Sự thật là như vậy, chúng ta có khả năng rất lớn sẽ bị Trung Châu đội đuổi kịp, vì thế ta kiến nghị sử dụng chiếc máy Adam giao cho chúng ta, mọi người cảm thấy thế nào?

Chiếc máy Adam giao là một sản phẩm luyện kim thuật phương Tây cổ phác, kỳ lạ, thứ này không thể hoán đổi được từ Chủ Thần, thậm chí cũng không phải đồ được chế tạo ra trong thời gian gần đây. Trong thế giới phim kinh dị mà Đông Hải đội gặp phải tiểu đội Thiên Thần, do sớm đầu hàng, hơn nữa còn đồng ý gia nhập liên mình với tiểu đội Thiên Thần, Đông Hải đội cùng một đội ngũ khác nhận được mỗi đội một chiếc máy như thế này. Nghe nói nó là máy con có thể kết nối với máy chủ, cho dù là trong các thế giới khác nhau, chiếc máy này cũng có thể vượt qua thời không liên lạc với nhau, chỉ cần máy chủ nằm trong tay tiểu đội Thiên Thần thì Đông Hải đội sẽ có thể liên lạc với bọn hắn trong bất kỳ tình huống khó khăn nào.

Vừa nói hắn vừa lấy ra một vật thể hình lập phương nhỏ bé tinh xảo, nhìn qua giống như một khối rubic.

"Tiểu đội Thiên Thần tìm được kho báu cổ đại nào đó trong thế giới phim kinh dị sao? Hơn nữa hình như còn là thế giới phim kinh dị ma pháp kỳ ảo. Qua giám định niên đại của Chủ Thần, chiếc máy này có lịch sử ít nhất là trên mười nghìn năm, thậm chí càng lâu hơn, chắc chắn là không phải do bọn họ tự chế tạo, mà lại còn có rất nhiều máy con, tùy tùy tiện tiện có thể đưa cho đội chúng ta cùng các tiểu đội khác, bọn họ hẳn là còn kiếm được nhiêu hơn nữa."

Chiếc máy vừa xuất hiện, mọi người lại rơi vào trầm mặc, chỉ có một thiếu nữ dung mạo thanh tú, mặc kimono ngồi đó cúi đầu suy nghĩ gì đó không biểu đạt thái độ.

Nam tử đeo kiếm, mặt mang phù văn màu đen đó đưa mắt nhìn mọi người một lượt rồi nói:
- Vậy thì bỏ phiếu quyết định đi, có liên lạc với tiểu đội Thiên Thần hay không? Chiếc máy này có thể sử dụng tổng cộng ba lần, nếu lần này sử dụng thì là lần thứ hai rồi, lần cuối cùng nhất định phải để lại đến trận chiến cuối cùng, lúc ấy sẽ liên lạc với tiểu đội Thiên Thần. Có điều nếu như lần này không sử dụng, vậy thì trận chiến cuối cùng sẽ có thể sử dụng hai lần, cơ hội nhanh chóng tìm thấy tiểu đội Thiên Thần cũng sẽ cao hơn nhiều. Bây giờ bỏ phiếu, có sử dụng máy liên lạc trong trận chiến với Trung Châu đội lần này không?

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, theo người đầu tiên giơ tay, dần dần trong cả đội ngoại trừ nam tử mặt mang phù văn cùng cô gái mặc kimono, tất cả những người khác đều lần lượt giơ tay lên, trong đó kẻ giơ nhanh nhất là tên đầu trọc mặc đầy vết sẹo kia.

- Vậy thì sử dụng nó đi.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #277


Báo Lỗi Truyện
Chương 277/308