Chương 272 Ác ma viễn cổ và trở về


Khi thông báo của Chủ Thần xuất hiện, Tiêu Hoành Luật đương nhiên là đã kết thúc chiến đấu, còn Trình Khiếu thì mới chỉ vừa tiêu diệt hết đám Urgals xông tới tấn công. Những kẻ còn lại đã hoàn toàn choáng váng, ngây ngốc nhìn máu thịt vương vãi đầy đất, đó đều là do Trình Khiếu dùng Nam Đẩu thủy điểu quyền giết chết. Trên thực tế, Trình Khiếu có được Nam Đẩu thủy điểu quyền, lại công thêm tu dưỡng võ học từ trước, hắn gần như biến thành một cỗ máy xay thịt, thật sự là chạm tới là thương, đánh tới là chết... Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống thực lực của đối phương không khoa trương lắm, gặp loại như Trịnh Xá thì không xong...

- Tiếp tục đi, các vị, đừng có đứng đó ngẩn ngơ nữa, ta không có nhiều thời gian đâu.
Trình Khiếu học theo bộ dạng Lý Tiểu Long, ngoắc ngoắc tay, có vẻ rất đắc ý nói với đám linh Urgals.

Vụt!

Một tiếng rít dài vàng lên, một quả cầu lửa lớn lao thẳng về phía Trình Khiếu, dọa cho hắn sợ hoảng hồn vộiv àng nhảy tránh ra sau. Chỗ cầu lửa rơi xuống lập tức nổ tung, mức độ kịch liệt không thua gì lựu đạn cầm tay.

Tên tay Tà thần còn có một quả cầu lửa khác đang lơ lửng, hắn cười khằng khặc quái dị, một lát sau mới rít rít nói:
- Đúng là may mắn, không ngờ lại gặp hai con rồng non. À không, phải là hai kỵ sĩ rồng không có rồng cưỡi mới đúng, thật là quá may mắn. Nếu như giết các ngươi, quốc vương sẽ ban thưởng trọng hậu cho ta. Ha ha ha, đúng thế, quốc vương sẽ ban cho ta phần thưởng lớn nhất!
Nói đoạn, hắn lại vung tay, ném cầu lửa tới.

Trình Khiếu lần này cũng không hoảng sợ nữa, hắn nhẹ nhàng nhảy lùi về sau tránh được quả cầu lửa, tiếp đó đạp mạnh chân, nhảy lên không trung. Tên này nhanh chóng lấy Goblin glider trong túi không gian ra rồi bay vọt lên trời.

- Hả?

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn về phía glider, một món đồ nhỏ như vậy mà lại có thể đưa người bay lên. Trong suy nghĩ của họ, thứ này hiển nhiên đã thuộc phạm trù ma pháp, đặc biệt là khi một kỵ sĩ rồng sử dụng nó thì rất có khả năng đại biểu cho việc hắn đã có thể sử dụng ma lực của rồng cưỡi.

- Ha ha ha...

Trình Khiếu lại càng đắc ý, mắt thấy mọi người đều tròn mắt nhìn mình, tên này lập tức cười ha hả phô trương, tay không ngừng làm động tác ngoắc tay khiêu khích của Lý Tiểu Long. Đương nhiên, hắn cũng không ngu, đứng yên tại chỗ làm bia ngắm thì chết chắc, hắn vừa ngoắc tay vừa điều khiển glider lao về phía Tà thần Durza.

Durza cũng không phải thằng đần, hắn là ma pháp sư, tuy có sức cận chiến, cũng có trình độ kiếm kỹ tương đương nhưng so với mức độ kinh khủng như Nam Đẩu thủy điểu quyền của Trình Khiếu, sức cận chiến của hắn có thể nói là gần như bằng không. Một khi bị Trình Khiếu tới gần, nói không chừng hắn sau nháy mắt đã biến thành một đống thịt vụn,mnắt thấy Trình Khiếu điều khiển Goblin glider nhanh chóng tiếp cận, hai tay hắn liền dang rộng, bắt đầu niệm chú ngữ. Đến khi Trình Khiếu còn cách hắn năm sáu mét thì một cây cột lửa đột ngột bùng lên giữa hắn và Trình Khiếu, ép Trình Khiếu không thể không chuyển hướng. Durza không vì thế mà ngừng lại chút nào, không ngừng niệm chú ngữ, phạm vi một trăm mét liên tục bốc cháy, đến cả lính Urgals xung quanh cùng mấy người nhân vật chính cũng đều bị vây trong biển lửa.

- Eragon, các ngươi mau chạy đi, tên khốn này cứ để ta đối phó!
Trình Khiếu hét lớn, điều khiển Goblin glider bay lên không trung. Hắn đã quen thuộc với tình tiết phim, tự nhiên là biết, tên Tà thần này đang muốn triệu hồi con dơi khổng lồ của hắn.

Quả không ngoài dự đoán, ngọn lửa quanh người Durza chợt bùng lên mãnh liệt, tất cả tập trung lại trên người hắn, rồi hình thành một cây cột lửa to lớn bắn lên không trung. Đến khi ngọn lửa tiêu tan thì dưới chân Durza đã xuất hiện một con dơi khổng lồ, thân cao hơn mười mét, bộ dạng hung dữ đáng sợ.

Durza đứng trên lưng dơi gào thét điên cuồng, liên tục bắn ta cầu lửa giống như đang thừa ma lực, tất cả đều nhắm về phía Trình Khiếu. Trình Khiếu mấy lần điều khiển Goblin glider muốn tới gần hắn đều bị từng luồng hỏa diễm thiêu đốt, bức lùi lại, nếu không thì lại bị con dơi khổng lồ há cái miệng rộng đầy răng nhọn uy hiếp, kết quả là sau một lúc lại thành Durza ở trên trời liên tục truy đuổi Trình Khiếu.

"Mở ra tình tiết kịch bản trong Eragon. Cứu thoát Arya, hộ vệ nàng cũng những người nguyện ý đi theo nàng rời khỏi thủ đô, tất cả các thành viên trong đội được 5000 điểm thưởng, một chi tiết kịch tình cấp B. Nếu như Arya tử vong, tất cả thành viên trong đội bị trừ 10000 điểm thưởng, hai chi tiết kịch tình cấp B..."

"Nhiệm vụ phim Eragon, hủy diệt thủ đô Uru"baen!"

Đúng lúc này, thông báo của Chủ Thần đột nhiên vang lên trong đầu Trình Khiếu, hơn thất thần một chút, một quả cầu lửa đã phát nổ cách hắn có mấy mét. Khí lưu từ quả cầu cơ hổ đẩy hắn ngã xuống khỏi glider, cũng may là thân thủ của hắn linh hoạt, một tay nắm lấy glider, lật người lên trên, bấy giờ mới ổn định lại được.

- Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao? Quả nhiên là giống như hắn dự đoán, tình tiết kịch bản như vậy... Nói cách khác, không phải sẽ mất rất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành sao? Mau lên đi, Trịnh Xá, tên khốn này quá lợi hại, ta không chống được nữa đâu!

Gần như đồng thời, ở vực sâu không đáy cách đó rất xa, Trịnh Xá cũng đang lớn tiếng gào thét. Bộ dạng hắn lúc này thật sự không xong hết cỡ, chưa cần nói toàn thân từ trên xuống dưới bị thiêu cháy đen, hổ khẩu tay cầm Hổ hồn đao cũng đã vỡ ra, hình tượng giống như một con lợn quay, chật vật hết chỗ nói.

Trước mặt hắn, cây cột thịt vẫn đang tiếp tục dâng lên, con chó ba đầu khổng lồ cùng nữ quái vật ba đầu tám tay đều đã bị hắn giết chết, thi thể nhanh chóng bị đám bò sát nhỏ chôn vùi, nhưng ngoài hai quái vật này còn có một con ma quỷ càng mạnh mẽ hơn đang đứng trước mặt hắn.

Balrog, trong Lord of the Rings từng khiến cho cường giả của mấy đội ngũ phải chịu nhiều đau khổ, hơn nữa đó còn là Balrog không phải trạng thái mạnh nhất. Nó bị làm yếu đi đã mạnh như vậy mà giờ phút này, Trịnh Xá đang phải đối mặt với một Balrog có đầy đủ thực lực, một con quái vật đủ sức địch lại trạng thái Hủy diệt của hắn.

Con Balrog này cao hơn mười mét, toàn thân tỏa ra ngọn lửa màu trắng sáng, nhiệt độ cực cao dù là dùng kỹ năng Hồng viêm cũng không thể hoàn toàn triệt tiêu được. Lại cộng thêm thanh kiếm lửa đủ sức chống lại Hổ hồn đao, cây roi có thể biến thành rắn lửa, sức mạnh cơ hồ tương đương với trạng thái Hủy diệt, nếu như nói có cái gì hơn kém một chút thì chỉ là độ linh hoạt cùng khuyết điểm không biết bay của nó mà thôi.

- Đây là kẻ địch của loài người thời viễn cổ sao? Thật không hiểu khi tổ tiên còn là khỉ vượn thì làm thế nào đánh bại được loài Balrog này?

Trịnh Xá vừa lẩm bẩm vừa tránh khỏi những quả cầu lửa Balrog tiện tay ném tới. Sức nổ của những quả cầu này cực kỳ kinh người, gần như đã đạt tới một phần tư uy lực của tên lửa hạt nhân mini, có điều với tốc độ của Trịnh Xá liền dễ dàng tránh né được, khuyết điểm lớn nhất của con Balrog này chính là tốc độ của nó.

"Gọi là khuyết điểm thế thôi chứ kỳ thực đó chúng chẳng phải là điểm yếu gì lớn. Dù sao cũng là lấy lực phá xảo, ta cần phải mở trạng thái Hủy diệt mới có thể đối kháng được, mà trạng thái Hủy diệt thì có hạn chế thời gian, còn nó thì không có. Nói các khác, đưa trạng thái thái Hủy diệt thành trạng thái bình thường, con quái vật này đã đủ khả năng lấy lực phá xảo rồi, muốn chiến thắng nó chỉ có thể sử dụng thực lực tầng thứ trung cấp hoặc là càng mạnh hơn mới được!"

- Tiềm long biến!

Trịnh Xá hét lên một tiếng điên cuồng, cơ nhân tỏa rút cuộc cũng mở đến tầng thứ tư trung cấp, hơn nữa thân thể cũng nhanh chóng bành trướng, cuối cùng đã tiến vào trạng thái Tiềm long biến. Lúc trước vẫn luôn sử dụng Nguyệt bộ, bây giờ hắn đã thật sự bay lên, một đôi cánh rồng vung vẩy sau lưng.

"
Trong trạng thái Tiềm long biến, thực lực Hủy diệt tăng cao ít nhất là gấp đôi, tuyệt đối có thể áp đảo được con quái vật này, chỉ là... Balrog đã lợi hại như vậy rồi, con quái vật ở dưới đất thì còn mạnh đến mức nào nữa?

Sau khi mở Tiềm long biến, Trịnh Xá cũng yên lặng nhìn Balrog cùng chiếc kén thịt khổng lồ dưới đất. Chiếc kén này đã đạt tới đường kính một trăm năm mưới và còn đang tiếp tục tăng trưởng với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường. Trong khi Trịnh Xávà Balrog giằng co thì cây cột thịt cũng từ từ dâng cao lên gần nghìn mét, mặc dù vẫn còn cách lỗ hổng tiến vào ở trên cao vạn mét rất xa nhưng theo đám bò sát không ngừng xuất hiện dung nhập vào, cây cột cũng không ngừng vươn lên cao.

"Nói cách khác, chỉ cần ta không thể ngăn cản cây cột này phát triển thì tối đã là mười phút nữa nó sẽ có thể vươn tới lối vào. Đến lúc ấy, với thực lực của Balrog này hoặc là mấy con quái vật lúc trước, mấy người Sở Hiên căn bản không thể ngăn cản nổi bọn chúng... Trừ phi là dùng Ma động pháo! Có điều như vậy ta cũng sẽ chết tại vực sâu không đáy này."

Trịnh Xá thở hắt ra một hơi, ánh mắt hắn vượt qua Balrog, trực tiếp hướng về phía chiếc kén thịt to lớn trên mặt đất. Áp lực của cái kén này đối với hắn thật sự quá lớn, có trời mới biết bên trong sẽ xuất hiện loại sinh vật như thế nào. Nếu như là sinh vật vượt qua thực lực của hắn thì hắn chỉ có thể liều mạng chạy trốn nhưng nếu như bây giờ hắn chạy trốn lên trên thì đồng đội của hắn rất có thể sẽ...

- Bắn người trước phải bắn ngựa, bắt giặc trước phải bắt vua! Mẹ nó, liều mạng thôi!

Trịnh Xá cũng không để ý tới Balrog nữa, hắn vỗ cánh lao về phía kén thịt, nhưng vừa mới hạ xuống một trăm mét, sau lưng hắn chợt ập tới một luồng khí nóng rực. Balrog không ngờ cũng liều mạng từ độ cao gần hai nghìn mét nhảy xuống, luồng khí nóng bỏng vừa rồi chính là do nó vung cây roi lửa quất tới. Trịnh Xá không kịp đề phòng liền bị cây roi lửa bắt trúng chân, cả người bị Balrog kéo tuột xuống đất.

- Khốn kiếp, đến cả quái vật cũng học được cách liều mạng rồi sao? Liều mạng ngăn cản ta phá hủy cái kén đó? Há lại như ngươi muốn?

Trịnh Xá cũng đã bị quấn đến phát khùng, hơn cảm giác bị ngọn lửa trắng sáng đó thiêu đốt da thịt thật sự không hay chút nào. Đây là lửa đốt thịt hàng thật, giá thật, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên cực kỳ rõ ràng, mà quan trọng nhất là... Đây là da thịt của chính hắn!

- Chết mẹ mày đi đi!
Trịnh Xá gào lên, hắn cũng không cố gắng giãy giụa nữa mà thuận theo cây roi lao vọt về phía sau, trực tiếp đâm sầm vào lòng Balrog. Sức mạnh cấp Hủy diệt điên cuồng bộc phát, hắn không ngờ lại nắm lấy thân người Balrog dùng lực kéo mạnh, muốn xé đôi con quái vật vật này thành hai mảnh.

Cùng lúc đó, chiếc kén thịt dưới đất đột nhiên rung động không theo quy tắc, có vẻ như là dấu hiệu nó sắp nở ra...
Độ cao hơn hai nghìn mét, bảo cao không cao, nói thấp chẳng thấp nhưng cũng thừa đủ để người bình thường mất mạng, cho dù với tố chất thân thể mạnh mẽ như của Trịnh Xá ngã xuống cũng chắc chắn phải chết, vì vậy hắn cần phải giải quyết được con Balrog này trước khi rơi xuống đất!

Thể hình hai bên nhìn qua cực kỳ chênh lệch, kể cả Trịnh Xá đã dùng Tiềm long biến thì thân người hắn so với Balrog cao hơn mười mét cũng chỉ như một con chuột đứng cạnh con người. Chỉ có điều, sức mạnh của con chuột này mạnh đến kinh khủng, không ngờ có thể nhấc bổng con người lên, chuẩn bị xé xác, hình ảnh của Trịnh Xá và Balrog lúc này chính là như vậy. Sau khi tiến vào trạng thái Tiềm long biến, sức mạnh của hắn quả thật đủ để xé đôi người Balrog.

Balrog gào lên thống khổ, hai tay điên cuồng đánh lên Trịnh Xá đang bám vào eo nó, đến cả thanh kiếm lửa rơi đâu mất cũng không thèm để ý. Có lẽ đã đến lúc cận kề cái chết, ngọn lửa màu trắng sáng trên người Balrog càng thêm sáng chói, phảng phất như một mặt trời rực cháy, không thể nhìn thẳng vào. Mặt trời đó nhanh chóng rơi xuống đất, cả không gian chỉ nghe thấy tiếng gầm thét của Trịnh Xá và Balrog.

Trịnh Xá cũng không để ý tới tới những cú đánh vạn cân trên lưng, tiếp tục đưa tay kéo mạnh, muốn xé đôi Balrog ra. Hai tay hắn giống như đang nhúng vào trong nham thạch nóng chảy. Tuy đã dùng nội lực và năng lượng vampire ngăn cản sức nóng, kỹ năng Hồng viêm cũng chưa từng dừng lại nhưng hơi nóng cực độ vẫn xuyên qua tầng phòng ngự tràn tới, thiêu đốt da dẻ hắn, phá hủy cơ thịt hắn, làm bốc hơi máu huyết hắn, tiêu hủy xương cốt hắn... Hắn dám khẳng định, nhiệt độ thân thể con Balrog này phải đạt tới mấy chục nghìn độ rồi, nếu không phải Hồng viêm có tác dụng ngăn cản nhiệt độ cao thì có lẽ đến hắn cũng không thể chịu đựng nổi...

- Như thế này lại càng không thể để ngươi thoát ra được! Đồng đội ta còn đang ở phía trên! Sao có thể để đám quái vật các ngươi thoát lên tầng trên được? Chết đi!

Trịnh Xá cũng đã bị đánh đến mức bộc phát cuồng tính, hắn há miệng, điên cuồng cắn thẳng vào bụng Balrog, tiếp đó dùng lực kéo mạnh. Mặc kệ lửa cháy cùng độ nóng, cũng mặc kệ máu tươi trong nháy mắt đã bốc hơi thành khí, hắn vươn hai tay chọc vào bụng Balrog, một lần nữa kéo mạnh, cả đoạn ruột của nó liền bị hắn lôi tuột ra ngoài. Cùng lúc đó, cánh tay cầm Hổ hồn đao của Trịnh Xá liền lỏng ra, Hổ hồn rơi xuống phía dưới, đồng thời hai chân hắn chợt cong lại, Hổ hồn đao lập tức đâm ngược từ dưới lên, xuyên vào trong bụng Balrog.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, trong tiếng hét thảm thiết của Balrog, Trịnh Xá nghiến răng, hai tay dùng lực kéo mạnh, xé rộng vết thương trước bụng nó ra, tiếp đó chui lọt hẳn người vào bên trong...

"Sống sót, chiến đấu, sống sót, chiến đấu... Vì sống sót mà chiến đấu! Khốn kiếp, ta tuyệt đối sẽ không chết ở đây!"

- Chết đi!!!

Trịnh Xá một lần nữa truyền ma lực vào Hổ hồn đao, trong nháy mắt, lực áp bức cực mạnh lại xuất hiện. Balrog gào lên thảm thiết, thân thể nó bắt đầu vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, cuối cùng thì hoàn toàn tắt ngúm tiêu tán giữa không trung. Trịnh Xá vỗ cánh bay dừng lại trên không, lúc này hắn chỉ cách mặt đất có mấy trăm mét, toàn thân từ trên xuống dưới bị thiêu cháy đen, cánh tay chọc vào thân thể Balrog khi nãy lại càng bị thiêu đến tận xương, hiện tại Trịnh Xá chỉ còn một tay nắm Hổ hồn đao.

- Bây giờ là phá hủy cái kén thịt kia…

Trịnh Xá thở ra một hơi, đang định tấn công chiếc kén thịt thì đột nhiên thân thể hắn chợt run bắn.

"Không, không phải thân thể đang run mà hình như là không gian xung quanh đang rung động, động đất à? Ta đang ở giữa không trung thì sao cảm giác thấy động đất được? Là khí lưu xung quanh đang rung chuyển sao?"

Trịnh Xá chỉ cảm thấy xung quanh phảng phất như có vô số cơn lốc xoáy nhỏ, hắn đang bay giữa không trung cũng cảm thấy chấn động. Hắn còn chưa kịp rõ ràng chuyện gì đang xảy ra thì từ phía chiếc kén thịt dưới đất đột ngột bùng lên một luồng áp lực kinh người, nếu như áp lực của Trịnh Xá khi cầm Hổ hồn đao là một thì luồng áp lực này phải gấp mười, gấp trăm lần.

"…Nở ra rồi, hình tượng này…"

Trong khoảnh khắc Trịnh Xá nhìn thấy hình tượng quái vật này, trong não hắn đột nhiên lóe lên một tia xung động kịch liệt. Hắn có thể cảm nhận được rất rõ ràng tia xung động này nhưng không cách nào ngăn cản được, giây tiếp theo hắn liền rơi vào cảm giác nửa tỉnh nửa mê…

"Cảm giác được! Là năng lượng! Hiện tại ta đã tới gần tầng thứ năm nên năng lượng của Chủ Thần cũng có thể cảm nhận được…"

Đây là ý thức cuối cùng của Trịnh Xá trước khi tiến vào cảm giác nửa tỉnh nửa mê….

Thời gian, Đại chiến Hồng Hoang….

Chiến tranh giữa Thánh nhân và người tu chân đã lên tới tầng không gian bên ngoài trái đất, nơi xa nhất thậm chí lan ra tận sao Hỏa. Đây là một cuộc chiến cực kỳ khổng lồ, nền văn minh thượng cổ của nhân loại bị hủy diệt chỉ trong một chốc, đại bộ phận Thánh nhân và người tu chân đều chết trong chiến tranh, những người còn lại của hai bên không thể không bắt đầu tìm kiếm phương pháp gia tăng sức chiến đấu của phe mình. Chính vì thế, người tu chân có người tránh né thiên kiếp, cấp tốc trở thành tán tiên, còn Thánh nhân có những người cường hành ép vượt tới cơ nhân tỏa tầng thứ năm, gọi là Vu…

Nhưng có lợi thì cũng có hại, tán tiên đến cuối cùng cả đời cũng không tiến thêm được một bước, hơn nữa thiên kiếp cũng không phải có thể tránh né được mà là không ngừng tích lũy lại cho đến lúc không thể tích lũy được nữa thì bộc phát hết một lần, vì thế chỉ có thể gọi là vật hi sinh…

Vu có đại năng lực nhưng cũng không phải dòng Thánh nhân thật sự, bọn họ không cách nào có được năng lực khống chế năng lượng của tầng thứ năm chân chính. Do đó, khi phát huy sức mạnh và năng lượng cường đại thì đồng thời Vu cũng từ từ trầm luân, cho đến khi tinh thần hoàn toàn bị bản năng cơ thể chi phối, bọn họ sẽ trở thành binh khí sinh vật chỉ biết giết chóc khắp nơi, cho nên cũng chỉ có thể gọi là vật hi sinh…

Sự tàn khốc của Đại chiến Hồng Hoang làm cho vô số người gần đạt tới Thánh Nhân cùng tu chân giả biến thành vật hi sinh, mà quy mô chiến tranh dưới sự dẫn dắt của những vật hi sinh có sức sát thương trong nháy mắt đó cuối cùng cũng đi đến bước cuối cùng…

Đất trời tan vỡ, văn minh kết thúc…

Trình Xá bừng tỉnh dậy, hắn phát hiện mình vừa mới bắt đầu rơi xuống, đoạn lời vừa rồi tựa hồ chỉ kéo dài trong khoảnh khắc, nhưng ý nghĩa của nó cùng với hình dạng của con quái vật khổng lồ trước mặt này….

- Bảy đầu, chín sừng, thân rắn, mặt người, là Satan mà kinh thánh miêu tả sao? Ta từng xem qua kinh thánh, vẫn nhớ được một ít miêu tả về Satan trong đó.
Trịnh Xá lấy tấm thẻ kim loại màu bạc ra, cẩn thận hỏi.

……….

Từ trong chiếc kén, một con rắn khổng lồ màu đỏ rực dài hơn hai trăm mét xuất hiện. Con rắn này có bảy cái đầu lớn, trên ngực và bụng còn có hai cái miệng lớn há ra, bên mép mỗi cái mồm lại có một chiếc sừng nhọn to lớn. Bảy cái đầu lớn của nó thì là bảy khuôn mặt người mơ mơ hồ hồ, nhìn qua có bảy phần giống người nhưng cũng có chút quái dị. Con quái vật khổng lồ này to lớn như một hòn núi nhỏ, áp lực trên người nó mạnh đến kinh người, cả Trịnh Xá cũng không thể coi thường, mà nói chính xác là đến cả Trịnh Xá cũng bị chấn động.

- Satan… Hoặc là Đại Vu Tướng Liễu, trong truyền thuyết cổ đại của nước ta, hình dạng của Tướng Liễu cũng giống như vậy. Có thể cho rằng những quái vật trong thần thoại phương Tây cùng một số quái vật trong truyền thuyết cổ nước ta đều là những Thánh nhân tầng thứ năm đã bị phản phệ, gen trong cơ thể họ hoàn toàn hỗn loạn, cuối cùng biến thành bộ dạng như trước mắt. Có lẽ trong số ác ma viễn cổ, có một phần lớn là sản phẩm của Đại chiến Hồng hoang, căn bản theo tin tức vừa nhận được, xác suất của khả năng này là trên 80%.
Tiếng của Sở Hiên cũng truyền tới.

Trịnh Xá thở ra một hơi, một lúc sau mới nói tiếp:
- Chủ Thần đến cả Thánh nhân tầng thứ năm, hoặc có thể gọi là chuẩn Thánh nhân cũng có thể chế tạo ra được sao?

- Không thể nào.
Sở Hiên trực tiếp phủ nhận, đáp:
- Đây có thể chính là bản thể của Satan hoặc Tướng Liễu, giống như Thần số hiệu 1 mà chúng ta từng gặp, đã sớm được sắp xếp hoặc là phong ấn trong Chủ Thần không gian, khi có người tiếp cận những tin tức gần với sự thật này bọn chúng sẽ xuất hiện giống như người bảo vệ… Trịnh Xá, ngươi còn phải kiên trì năm phút nữa. Khi thời gian tới, ngươi có thể thoát ra, ta sẽ dùng Ma động pháo trực tiếp phá hủy thành phố này!

- …Ta sẽ cố gắng hết sức.
Trịnh Xá cũng không mắng chửi Sở Hiên nữa, chỉ bình tĩnh hít sâu một hơi, tiếp đó quay sang phía quái vật khổng lồ đang đứng yên bất động dưới đất.

Áp lực từ con quái vật này là thứ hắn chưa từng gặp qua trước đây, cho dù là khi gặp Phục Chế Thê trong Resident Evil 2 cũng không cảm nhận được áp lực đáng sợ như vậy trên người hắn. Phảng phất như một người bình thường đứng trước một ngọn núi cao vút, chỉ cảm thấy con quái vật này không gì có thể lay động nổi, loại cảm giác đó thật sự tồi tệ hết mức.

"Năm phút à? Ta có thể duy trì được lâu như vậy không?"

Trịnh Xá không ngừng hít thở sâu, từ sau khi phá vỡ tâm ma, hắn chưa từng khẩn trương như lúc này. Không, cũng không thể thể gọi là khẩn trương, đây hẳn là cảm giác sợ hãi, là một sự sợ hãi không thể kìm nén nổi khi đối diện với một sinh vật cao cấp hơn, giống như một con kiến ngước lên nhìn con người...

- Khốn kiếp! Satan phải không? Tướng Liễu phải không? Vật hi sinh tầng thứ năm không hoàn thiện phải không?

Trịnh Xá nắm chặt Hổ hồn đao, hét lớn:
- Tới đi! Trừ phi giết chết ta, nếu không đừng mơ đến chuyện thoát ra bên ngoài!

Quái vật vẫn đang đứng yên cũng phảng phất như nghe được tiếng gào của Trịnh Xá, bảy cái đầu của nó đồng thời ngẩng lên, toàn bộ hướng về phía Trịnh Xá đang ở giữa không trung. So với con rắn dài hơn hai trăm mét này, thân thể của một con người thật sự quá nhỏ bé, mà bảy cái đầu cũng như đáp lại sự khiêu chiến của Trịnh Xá, bọn chúng đồng loạt gầm lên. Cùng lúc ấy, quanh người quái vật xuất hiện những văn tự ký hiệu có thể thấy được bằng mắt thường, chúng dùng phương thức năng lượng lơ lửng trong không trung...

Tất cả những chuyện xảy ra trong vực sâu không đấy đều không lộ ra với người ngoài, kẻ duy nhất biết được những chuyện này là tên "ba không" Sở Hiên, vì thế những thành viên khác của Trung châu đội vẫn dựa theo phân phối hoàn thành nhiệm vụ của riêng mình. Trương Hằng, Zero đã tới vùng trời phía trên thủ đô, Triệu Anh Không cùng Imhotep đang hộ vệ công chúa tinh linh Arya triệu tập thôn dân ở các thôn làng xung quanh, Sở Hiên và Vương Hiệp thì đứng ở một đèo cao cách hoàng cung khá xá, Ma động pháo đặt trước mặt họ....

Còn ở phía khác, nơi nhân vật chính Eragon, hai con rồng non tựa hồ đều có phản ứng đặc thù nào đó.
Trình Khiếu đã đánh giá thực lực bản thân hắn quá cao, hoặc có thể nói là đã quá coi thường sức mạnh của Tà thần, ít nhất là chỉ với Nam Đầu thủy điểu quyền bình thường, hắn không cách nào giết được Tà thần có thể liên tục bắn ra cầu lửa, hơn nữa không chỉ không giết được mà thậm chí bản thân hắn cũng gặp nguy hiểm.

"Thực ra thì nếu muốn chạy trốn chắc chắn là cực kỳ dễ dàng, với tốc độ hệ thống phun điện của glider, tuyệt đối đủ sức cắt đuôi con dơi to kia trong vài giây, chỉ là làm như thế… Bọn họ sẽ chết chắc."

Trình Khiếu đưa mắt nhìn xuống đất, mấy người nhân vật chính Eragon đang chạy trốn giữa đám lửa. Bọn họ muốn thoát ra khỏi vòng lửa vây nhưng Tà thần Durza vẫn luôn chú ý tới họ, chỉ cần họ chạy ra khỏi một phạm vi nhất định là hắn lại ném cầu lửa tới bao vây lại, một khi hắn bỏ đi, ba người này chắc chắn phải chết.

"Làm sao bây giờ? Muốn tiếp cận hắn gần như là không thể, mà phạm vi công kích tối đa của Nam Đẩu thủy điểu quyền chỉ là năm mét, nói cách khác ta cần phải tấn công khi cách hắn năm mét. Nếu như dùng tuyệt chiêu như Phi tường bạch lệ, cộng thêm khống chế lưu động của gió để công kích thì cự ly tối đa là bốn mươi mét, nhưng làm như vậy ta phải dừng lại giữa không trung mất mấy giây, trong thời gian đó căn bản không thể điều khiển Goblin glider... Nhưng cứ giằng co như thế này cũng không phải cách tốt..."

Trình Khiếu liên tục suy nghĩ biện pháp, nhưng hắn không phải Sở Hiên, cũng không có sức mạnh mang tính áp đảo như Trịnh Xá, đối mặt với kẻ địch mạnh hơn mình, hắn căn bản không cách nào dùng kỹ xảo tác chiến, hoặc là lấy lực phá xảo, trong tình huống trước mắt, hắn cực kỳ, cực kỳ không biết phải làm thế nào.

- Mẹ nó, liều đi! Cái gì mà không biết làm thế nào chứ? Ta cũng là thành viên tiểu đội luân hồi, nếu Trịnh Xá đã có quyết tâm liều chết chiến đấu vậy thì ta cũng có!

Trình Khiếu hét lớn một tiếng, cơ bắp toàn thân hắn chợt từ từ căng phồng, chính là dấu hiệu mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai. Chỉ thấy hắn vụt đẩy Goblin glider, lao vọt lên không, trước khi Durza định thần lại, glider đã chiếm mất ưu thế độ cao, hơn nữa còn lao thẳng xuống đầu hắn.

- Liều đi!

Trình Khiếu đặt rồng con xuống glider, tiếp đó bất chấp tất cả nhảy ra ngoài, khi còn đang ở giữa không trung, thân thể liền bắt đầu vặn vẹo liên tục. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Nam Đẩu thủy điểu quyền! Phi tường bạch lệ!

Nam Đẩu thủy điểu quyền chính là kỹ năng võ thuật mà Trình Khiếu hoán đổi, là một loại quyền pháp dựa vào thân thể dẫn động gió lưu chuyển, tạo thành đao gió đả thương kẻ địch. Uy lực cụ thể theo người sử dụng khác biệt mà thể hiện ra sức mạnh khác biệt, với tố chất thân thể của Trình Khiếu cùng nền tảng võ thuật của hắn, uy lực có thể phát huy ra tuyệt đối không thua kém nhân vật sử dụng quyền pháp này trong manga, thậm chí còn phát hiện và tự sáng tạo ra một cách dùng khác của Nam Đẩu thủy điểu quyền... Gió!

Để thân thể điều khiển đao gió, cảm nhận gió, giống như một con chim đang bay lên..

"Mặc dù nói như vậy nhưng phải tưởng tượng mình là chim... Độ khó đúng là không phải mức bình thường...."

Trình Khiếu có chút tự trào nghĩ, bất quả chỉ trong một chớp mắt đó, hắn đã lướt qua người Durza cùng con dơi khổng lồ, tuy cách nhau khoảng hai mươi mét nhưng vẫn trong phạm vi công kích của hắn. Đến khi Trình Khiếu rơi thêm hai chục mét nữa, Durza gào lên một tiếng đồng thời cả hắn lẫn con dơi khổng lồ dưới chân cùng vỡ tan ra thành từng mảnh, nhất thời một người một dơi biến thành một đám mưa máu thịt giữa không trung.

"Tốt! Giải quyết xong rồi! Tiếp theo là... Cứu mạng!"

Trình Khiếu ngẩng đầu nhìn đám mưa máu thịt tan nát giữa không trung, trong lòng thoáng thả lỏng nhưng lập tức cảm thấy bất hợp lý. Bản thân mình còn đang từ trên cao trăm mét rơi xuống, thả lỏng cái rắm ấy, bây giờ gấp còn chẳng kịp nữa là, thả lỏng quái gì chứ? Lập tức hắn lại bắt đầu xoay loạn lên giữa không trung.

"Theo suy đoán lúc trước, dùng kỹ năng chuyển gió của Nam Đẩu thủy điểu quyền, cố gắng khống chế tốc độ gió, đưa cơ thể lướt xuống mặt đất, sau đó... Cứu mạng!"

Trình Khiếu một lần nữa tính sai, hắn vốn tưởng rằng mình có thể sử dụng kỹ năng chuyển gió một lần nữa, nhưng trên thực tế hắn đã sớm tiêu hao sạch sức mạnh từ chiêu trước rồi. Bây giờ đừng nói là dùng kỹ năng, chỉ khẽ cử động một chút thôi là toàn thân hắn đã đau đớn tê dại, cứ như vậy rơi thẳng xuống đất.

Quay lại mấy giây trước, khi Trình Khiếu nhảy xuống dưới, hắc long được hắn để lại trên Goblin glider cũng ve vẩy đôi cánh nhỏ của nó, nhảy ra ngoài. Có điều khiến cho người ta phải bất ngờ là nó không hề rơi xuống dưới mà từ từ lơ lửng trên không, tiếp đó ngẩng đầu bay thẳng lên đỉnh trởi.

Lại quay ngược thêm mấy chục giây trước, ba người một rồng Eragon liều mạng muốn thoát ra khỏi vòng vây của ngọn lửa. Nơi đây là rừng rậm, thuật cầu lửa của Durza cứ một phát là thiêu cháy một mảng lớn nên bọn họ cơ bản chỉ có thể liên tục chạy trốn. Đáng tiếc là ngoài Brom tố chất thân thể tốt một chút thì hai người còn lại về cơ bản đều là nông dân bình thường, chạy trốn trong nhiệt độ cao như vậy suốt mấy phút, hai người đã sớm kiệt sức, sau khi nhảy qua một rãnh lửa lớn, cậu của Eragon bỗng trượt chân, ngã nhào xuống dưới rãnh.

Eragon đứng gần đó nhất, vội vươn tay bắt lấy tay ông ta, nhưng nó cũng đã hoàn toàn kiệt sức, căn bản không còn chút sức lực nào, khi bắt được tay cậu nó thì cũng thiếu chút nữa bị kéo rơi luôn xuống rãnh. Cũng may, Brom phản ứng đủ nhanh, vội vàng chạy tới, hai tay bắt lấy Ergon, có điều chỉ trong một chốc lát đó, rồng non trong lòng Eragon đã rơi ra, ngã thẳng xuống rãnh lửa to lớn. Trong tiếng kêu hoảng hốt của ba người, rồng con không ngờ lại vỗ cánh bay lên, trực tiếp lao lên trên không.

Hai con rồng non biết mất trên đỉnh trời, ngoài Trình Khiếu vẫn đang vừa rơi vừa kêu gào cứu mạng, ba người còn lại đều vô thức ngẩn đầu lên không. Quả nhiên, chỉ thấy con con rồng non một lam một đen, dùng tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường biến đổi giữa không trung, tiếp đó hai con rồng lớn gầm thét lao xuống dưới. Chỉ có điều cự long màu lam trông nhỏ hơn nhiều, chỉ dài khoảng bảy tám mét, còn cự long màu đen thì cực kỳ to lớn, dài tới hơn bốn mươi mét, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều.

Cự long màu đen bay thẳng tới chỗ Trình Khiếu, khi hắn còn cách mặt đất gần trăm mét thì nó đã đến nơi. Chỉ thấy con rồng quơ chân một cái, Trình Khiếu đã được nó bắt lấy vào trong, có điều thể tích hai bên chênh lệch quá lớn, Trình Khiếu bị cự long bắt lấy trông giống như một con chuột nhắt. Không đợi Trình Khiếu kịp mở miệng ba hoa, cự long màu đen đã vỗ cánh lao vút về một phía, chính là hướng đi tới thủ đô...

Lúc này, ở dưới vực sâu không đáy, Trịnh Xá đang đối mặt với một kẻ địch cực mạnh mà hắn chưa từng gặp. Có thể nói, đối thủ này đã vượt xa tưởng tượng của hắn, thậm chí còn mạnh hơn Phục Chế Thể trong Resident Evil 2... Nếu như Phục Chế Thể không có tiến bộ quá lớn thì có thể đến cả hắn cũng không phải là đối thủ của con quái vật này, nó quá mạnh...

Khi bảy cái đầu của quái vật cùng gầm lên, quanh người nó liền xuất hiện hàng loạt văn tự ký hiệu, những văn tự đó dùng trạng thái năng lượng lưu chuyển giữa không trung. Tiếp đó, những văn tự ký hiệu chợt sáng bừng, lấy quái vật làm trung tâm, một luồng sóng xung kích có thể thấy được bằng mắt thường tràn ra xung quanh. Những con bò sát nhỏ hứng chịu đầu tiên lập tức biến thành bụi phấn, đến cả tầng đất dày mấy mét cũng bị cày tung lên, phảng phất như đám mây hình nấm của một quả bom nguyên tử phát nổ. Khi luồng sóng xung kích ập tới trước mặt Trịnh Xá, hắn cũng không dám khinh thường chút nào, dốc hết sức mạnh trong trạng thái Hủy diệt, tất cả được quán chú vào Hổ hồn đao, vung đap chém xuống. Choang một tiếng vang dội như vừa chém vỡ vật gì, Trịnh Xá bắn ngược ra sau mấy chục mét rồi mới từ từ dừng lại, mặc dù đã triệt tiêu được luồng sóng xung kích này nhưng hổ khẩu hắn đã vỡ ra.

"Sức mạnh thật đáng sợ... Chỉ là sóng xung kích mà đã kinh khủng như thế này, đây là cấp độ sức mạnh có thể khống chế năng lượng, tầng thứ năm mới có thể đạt tới sao? Cho dù chỉ là sản phẩm không hoàn thiện nhưng uy lực này cũng..."

Trịnh Xá thở ra một hơi nhưng cũng không có tự tin trực tiếp tấn công con quái vật này nữa. Hắn ngừng lại giữa không trung mấy giây rồi chợt lấy trong Nạp giới ra chiếc mặt nạ vàng, đây là thứ hắn lấy được trong thế giới the Mummy cách đây khá lâu. Trận chiến đó cũng cực kỳ thảm liệt, con quái vật đó cũng là sản phẩm thất bại của Thánh nhân, nhưng hoàn toàn không so được với quái vật trước mắt, chỉ là chiếc mặt nạ vàng này có một tác dụng rất hâp dẫn... Tạm thời trải nghiệm sức mạnh của tầng thứ năm.

"Vốn định trong trận chiến cuối cùng sẽ mang lên nhưng xem ra trước mắt đã không còn cơ hội nữa, không bằng đeo nó luôn bây giờ đi..."

- Tốt nhất là không nên đeo.
Tiếng của Sở Hiên đột nhiên vang lên:
- Đã có nhiều ví dụ như vậy mà ngươi vẫn không hiểu chiếc mặt nạ vàng này rất có thể là một cái bẫy cực kỳ đẹp đẽ sao? Lúc trước là quái vật tiến hóa gen vô hạn, bây giờ là sản phẩm tầng thứ năm thất bại bị phản phệ, ngươi rất có khả năng cũng sẽ biến thành như vậy... Bay lên cao đi, cố gắng kéo dài thời gian, bao giờ ta bảo có thể trở về mới thôi!

Trịnh Xá nghe vậy cũng thấy do dự, mắt thấy quanh người quái vật phía dưới lại xuất hiện văn tự ký hiêu, hắn vội vàng thu hồi mặt nạ vàng, nói:
- Được, ta cố gắng kéo dài thời gian. Các ngươi mau chóng thanh lý sạch bên ngoài, một khi các ngươi báo có thể ta sẽ lập tức thoát ra! Thôi không nói nữa!
Chưa dứt lời, Trịnh Xá đã vỗ cánh bay vọt lên trên cao.

"Dù sao ngươi cũng không biết bay, nếu như dùng cột thịt để trèo lên, với thân thể ngươi cần cột lớn đến mức nào chứ? Đến lúc đó thời gian đã kết thúc rồi... Khốn nạn! Có còn cho người ta sống nữa không?"

Trịnh Xá vừa bay vừa suy nghĩ, nhưng hắn còn chưa kịp định thần lại, quái vật ở phía dưới đột nhiên bắt đầu lơ lửng, vô số tro bụi cùng đất đá quanh người nó cũng trôi nổi giữa không trung. Con quái vật này không ngờ đã tiến vào trạng thái phản trọng lực, thân thể tuy to lớn nhưng dưới tác dụng phản trọng lực cũng không có cảm giác công kềnh mà ngược lại dùng tốc độ gần tiếp cận với Trịnh Xá, bay thẳng lên trời, đồng thời các văn tự ký hiệu quanh người nó một lần nữa sáng bừng lên. Ở sau lưng Trịnh Xá khoảng hơn hai mươi mét, một khối không gian khoảng mười mét khối đột ngột sụp đổ, tiếp đó bùng nổ kịch liệt, sóng xung kích cực mạnh đánh trúng Trịnh Xá, làm hắn ộc ra một ngụm máu lớn, cả người bị đẩy bay ra xa cả trăm mét, trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.

Mọi người... Thế giới hiện thực.... La Lệ.... Phục Chế thể...

- Sở Hiên, ta phải dùng Hồng hoang, khai thiên tích địa... Nếu như ta chết, nói với clone của ta, không được chiến đấu với hắn là tiếc nuối lớn nhất đời ta...

- Hồng hoang! Khai thiên tích địa!
Hồng hoang, khai thiên tích địa...

Đây là sát chước tối hậu mà Trịnh Xá khổ sở nghĩ ra để đối phó với Phục Chế Thể. Sát chước tối hậu chính là không giết được địch thì tự giết mình, chiêu này là thanh gươm hai lưỡi cực mạnh, đã ra khỏi vỏ là phải thấy máu, không cần biết là máu của kẻ địch hay máu của bản thân...

- Hồng hoang, khai thiên tích địa!

Trịnh Xá lơ lửng giữa không trung, hét lớn một tiếng, đại lượng chân nguyên lực, ma lực vẫn không cách nào sử dụng trong cơ thể liền nhanh chóng vận hành. Chúng giống như nội lực và năng lượng vampire, cùng tiến về chỗ trái tim hắn, tiếp đó hai loại năng lượng va chạm vào nhau, giống như Ma động pháo điên cuồng giải phóng sức mạnh. Chỉ trong khoảnh khắc, toàn thân Trịnh Xá đã bị luồng lực lượng này tràn ngập.

Ầm!

Một chân Trịnh Xá đạp mạnh ra sau, chỗ bị đạp lập tức biến thành tầng tầng sóng gợn.Sau khi sử dụng Hồng hoang, khai thiên tích địa, tốc độ bay của Tiềm long biến đã không thể phối hợp được với trạng thái này nữa, một cước đạp vào hư không phía sau tạo thành sức mạnh cực lớn, đẩy tốc độ của hắn lên đến mức khủng bố, cơ hồ có thể đột phá trọng lực trái đất. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã từ cách xa mấy trăm mét xông tới trước mặt quái vật, rồi lại một tiếng nổ lớn, Trịnh Xá đâm sầm vào một tầng bảo vệ màu xanh.

Tầng bảo vệ màu xanh này không phải ký hiệu ma pháp gì, cũng phải vật phẩm đặc thù nào mà là ánh sáng tâm linh thật sự của quái vật. Hơn thế nữa, ánh sáng tâm linh này dày đặc vô cùng, đã hoàn toàn có thể thấy được bằng mắt thường, so với Thần số hiệu 1 còn mạnh hơn. Cho dù như vậy, Trịnh Xá cũng không trung hòa ánh sáng tâm linh này mà tiện tay tung một quyền đánh thẳng tới, vòng bảo vệ màu xanh cực kỳ vững chắc không ngờ lại giống như giấy mỏng, trực tiếp bị phá tan thành mảnh nhỏ. Lúc này, tiếng rống của quái vật còn chưa kịp vang lên, tốc độ của Hồng hoang, khai thiên tích địa thật sự quá nhanh, giây tiếp theo, Trịnh Xá đã hạ xuống người nó.

- Chết!

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, tốc độ của Trịnh Xá thật sự đã tới mức độ không thể tưởng tượng được. Lấy ví dụ như thế này, một người bình thường chạy một trăm mét cần ít nhất là mười mấy giây, kỷ lục của nhà vô địch thế giới là hơn chín giây, gần mười giây còn Trịnh Xá trong trạng thái Bạo tạc thì chạy qua một trăm mét chỉ mất tối đa một đến hai giây. Tới trạng thái Hủy diệt thì một lần Thế của hắn có thể vượt qua khoảng cách mấy trăm mét, tốc độ như vậy đã không còn là cỡ mắt thường có thể theo dõi được, còn tới Hồng hoang, khai thiên tích địa thì tốc độ và sức mạnh lại càng đạt đến mức độ không thể tưởng tượng nổi. Chỉ riêng tốc độ di động và tấn công thôi mà với tố chất thân thể của Trịnh Xá cũng không thể gánh chịu nổi, từ đó có thể thấy uy lực của chiêu này. Dù sao chiêu này cũng là ứng dụng nguyên lý sức mạnh của Ma động pháo, cho dù chỉ được một phần vạn thì khi tập trung vào một quyền một cước, uy lực cũng không thua kém gì tên lửa hạt nhân mini.

Lại nói Trịnh Xá hạ xuống trên người quái vật, hung hăng đánh xuống một quyền. Nắm tay cùng da thịt va chạm phát ra tiếng kim loại chói tai, cường độ thân thể của quái vật này thật sự kinh người, bị sức mạnh của Hồng hoang, khai thiên tích địa đánh trúng vậy mà chỉ bị ép rơi xuống đất còn toàn thân không hề bị thương tổn chút nào. Đến khi cả hai cùng rơi xuống đất, ầm một tiếng cực lớn, sóng xung kích mạnh mẽ tràn ra bốn phía, phảng phất như đám mây hình nấm bốc lên từ vụ nổ bom hạt nhân.

Thân ở trung tâm của vụ nổ, cánh tay đánh xuống của Trịnh Xá đã hoàn toàn tan nát, bất quá, thân thể quái vật cũng không dễ chịu gì. Chỗ bị đánh trúng nhìn qua có da dẻ vẻ không suy suyển nhưng thực tế đã bị đánh lõm hẳn vào, rõ ràng máu thịt bên trong đã bị thương nghiêm trọng, cơ bản có thể coi là thịt nát. Vẫn còn chưa hết, cánh tay còn nguyên vẹn của Trịnh Xá nắm lấy Hổ hồn đao, tiếp đó chém xuống người quái vật.

Trong khoảnh khắc lưỡi đao chạm vào cơ thể, bảy cái đầu của quái vật gần cùng gầm lên một lúc, những văn tự ký hiệu quanh người nó tỏa sáng rực rỡ. Tốc độ ánh sáng nhanh đến mức nào, Hổ hồn đao của Trịnh Xá chưa chạm đến người, luồng sáng đó đã xuyên qua tầng tro bụi dày đặc, bắn ra cực xa. Tất cả những vật thể bị ánh sáng đó chiếu vào, không cần biết là đám bò sát nhỏ tràn ngập mặt đất hay là tro bụi trôi nổi hỗn loạn xung quanh, thậm chí cả Trịnh Xá lẫn bản thân quái vật, trong nháy mắt đều ngừng lại, phảng phất như thời gian tại đây đã hoàn toàn ngưng đọng.

Trịnh Xá cũng quái vật đều duy trì động tác trước đó, Trịnh Xá cầm Hổ hồn đao trong tay muốn chém xuống quái vật, bảy cái đầu của quái vật cùng tru lên, liều mạng muốn tránh xa khỏi Trịnh Xá, tất cả hành động đều hoàn toàn ngừng lại. Đây quả thật là khả năng của Thánh nhân, dừng hẳn thời gian của cả khu vực này lại.

Kỳ thực, mấy người Trịnh Xá không biết, con quái vật này trong Đại chiến Hồng hoang cũng mạnh mẽ có tiếng, giữa Thánh nhân và người tu chân cũng để lại thanh thế rất lớn. Số lượng Thánh nhân ít hơn người tu chân rất nhiều nhưng về thực lực cá thể lại mạnh hơn không ít, cho dù là các Vu cấp tốc phát triển thành chuẩn Thánh nhân cũng mạnh hơn các tán tiên. Càng huống chi, người tu chân quá ỷ lại vào khí cụ của họ, những tu chân giả có đạo cụ siêu cao cấp hoàn toàn có thể lấy một địch lại vài ba Thánh nhân, giống như Đông Hoàng chung mà Trịnh Xá lấy được trong thế giới The Mummy chính là một trong số đó, mà khi không có khí cụ trong tay, người tu chân hoàn toàn không bằng được Thánh nhân.

Mặc dù con quái vật trước mắt đã không còn thần trí, rất nhiều đại thần thông cũng không thể sử dụng được nhưng đối mặt với sức mạnh mang tính áp đảo của Trịnh Xá, bản năng của nó vẫn cảm nhận được nguy hiểm, thần thông khống chế thời gian trong phạm vi nhỏ cũng được nó dùng ra.

Vạn vật đều là năng lượng, đây là một trong những luận điểm quan trọng nhất trong thuyết Tương đối của Einstein, mà sự thật cũng chứng mình, vật chất có thể chuyển thành năng lượng, cũng như vậy khi khống chế được năng lượng cực mạnh, năng lượng có thể chuyển hóa thành vật chất. So với năng lượng chuyển đổi thành vật chất, không gian cũng là một phương thức thể hiện đặc biệt của năng lượng, ví dụ một khối không gian nhỏ hơn mũi kim hàng chục nghìn lần, nếu như hoàn toàn chuyển thành năng lượng, cơ hồ có thể hủy diệt cả một thiên hà. Giữa không gian và thời gian lại có quan hệ chuyển đổi được, vì thế trong thuyết Tương đối mới đưa ra luận điểm vạn vật đều là năng lượng, mà khả năng của Thánh nhân lại là khống chế năng lượng, tuy không thể khống chế tất cả năng lượng đến mức toàn tri toàn năng nhưng dẫn động biến đổi thời gian không gian trong phạm vi nhỏ cũng không có vấn đề gì...

Vu có đại năng lực gần với Thánh nhân...

Nhưng dù sao cũng không phải thánh nhân, lại không có trí tuệ để sử dụng những đại thần thông này, nếu không Trịnh Xá căn bản còn chưa kịp sử ra Hồng hoang, khai thiên tích địa đã bị con quái vật này giết chết rồi. Bất quá, khi hắn dùng chiêu này tình thế lập tức đảo ngược, đây thuần tùy là lấy lực phá xảo, sức mạnh lớn đến mức kinh khủng vô số thần thông linh xảo đều chẳng được cái *** gì. Chưa cần nói uy lực từng nào, khi phát động Hồng hoang, khai thiên tích địa, riêng tốc độ của Trịnh Xá đã đủ khiến những thần thông này trực tiếp vô hiệu, cho tới khi con quái vật này trấn áp thời gian mới thôi. Có điều nó dù sao cũng không phải Thánh nhân, trấn áp thời gian này không chỉ làm ngừng Trịnh Xá mà đến bản thân nó cũng bị giam ở bên trong.

"Không, nó vẫn còn sức hành động…"

Con quái vật đúng là đang chậm rãi di động, sau khi thời gian xung quanh đều ngừng lại, tốc độ chuyển động của nó mặc dù chậm chạp nhưng cũng rất rõ ràng. Nhìn phương hướng của nó có lẽ là muốn tránh xa Hổ hồn đao của Trịnh Xá, chiếu theo tốc độ này, phải mất hai ba phút mới có thể hoàn toàn thoát được.

"Quả nhiên, ngoài đạo cụ của người tu chân, thủ đoạn của Thánh nhân cũng có thể ảnh hưởng tới phương diện thời gian…Giống như khí cụ của người tu chân, đều tự có sở trường… Cả biện pháp sử dụng những loại thần thông này cũng có ít nhất tám phần tương tự như đạo cụ tu chân…"

Toàn bộ tinh thần của Sở Hiên vẫn tập trung vào tấm thẻ kim loại màu bạc, hắn là người duy nhất chứng kiến trận chiến dưới đất. Kỳ thực lúc trước Trịnh Xá đã trách oan Sở Hiên, tuy hắn có bản lĩnh mới có thể nhìn xuyên tầng đất tùy lúc quan sát tình huống chiến đấu phía dưới nhưng nó không phải là thông qua giám thị thẻ kim loại của Trịnh Xá mà là bản lĩnh của lực sỹ khăn vàng bản thí nghiệm Sở Hiên chế tạo. Khi chiến đấu dưới vực sâu không đáy lên đến mức kịch liệt, các văn tự ký hiệu trong mắt trái Sở Hiên một lần nữa xuất hiện.

Trong tầm nhìn của Sở Hiên, con quái vật đó không ngừng điều khiển sử dụng, năng lượng, phần năng lượng bị nó khống chế biến thành vô số văn tự ký hiệu, giống như là văn tự ký hiệu trên đạo cụ tu chân, có hiệu quả tập hợp giống như bảng mạch điện tử. Thiết bị điện có thể khống chế dòng điện hình thành các hiệu quả khác nhau, đạo cụ tu chân cũng như vậy, có thể khống chế năng lượng sinh ra các loại hiệu ứng, mà lúc này con quái vật đó đang làm đúng như vậy, chỉ là phương thức so với đạo cụ tu chân lại càng thêm khéo léo, trực tiếp dùng năng lượng hình thành văn tự ký hiệu để khống chế năng lượng, tạo nên những cách chiến đấu như lúc trước cùng với hiệu quả thoát ly trọng lực của bản thân nó.

"Vậy thì… Trình Xá còn một đường sống duy nhất…"

Sở Hiên suy nghĩ một lúc rồi chợt dụi dụi mắt, đồng tử có những văn tự ký hiệu đã giăng đầy tơ máu, còn có một chút máu tươi rỉ ra bên khóe mắt, xem ra gánh nặng khi con mắt biến đổi cũng không phải là nhỏ, khiến cho Vương Hiệp đang đứng bên cạnh cũng phải ngạc nhiên.

Vương Hiệp vội đỡ lấy Sở Hiên, hỏi:
- Sao vậy? Sở Hiên, lúc nãy ngươi vừa sử dụng tín niệm lực à? Tại sao tự nhiên lại bị xuất huyết nội?

- …Không phải xuất huyết nội.
Sở Hiên đẩy Vương Hiệp ra, hắn khẽ vuốt lên mắt kính, khởi động chức năng thôi miên. Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Sở Hiên đã từ lạnh nhạt biến thành cuồng nhiệt, tín niệm lực λ-drive đã được khởi động, chỉ chờ hắn sử dụng là có thể phát huy sức mạnh.

- Thời gian, đã sắp không còn thời gian nữa… Vương Hiệp, ngươi thủ ở chỗ này, đến khi ta bảo ngươi bắn pháo thì lập tức khởi động Ma động pháo. Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được do dự, cho dù là Trịnh Xá chưa thoát ra cũng phải bắn…

Sở Hiên nói với Vương hiệp như thế rồi cũng mặc kệ phản ứng của hắn, cứ như vậy bước lên Goblin glider, bay tới phía trên hoàng cung.

Lúc này ở dưới vực sâu không đáy, tốc độ của quái vật mặc dù cực kỳ chậm chạp nhưng vẫn từ từ rời xa khỏi Hổ hồn đao của Trịnh Xá, cứ theo xu thế này, thêm khoảng một phút nữa nó sẽ có thể hoàn toàn tránh được nhát chém. Đến lúc đó Trịnh Xá vẫn đang bị trói buộc thời gian, trong khi quái vật lại có thể từ từ chuyển động, khi ấy thắng bại đã được xác định.

"Arya ở bên kia đã triệu tập thôn dân bắt đầu rời khỏi thủ đô, nhưng vẫn chưa có thông báo hoàn thành tình tiết kịch bản của Chủ Thần, xem ra vẫn cần một chút thời gian… Trịnh Xá, đây là sinh cơ duy nhất, có thể nắm được hay không đều dựa vào ngươi đấy."

- Ta nhất định có thể bắn xuyên tới vực sâu không đáy, nhất định có thể bắn tới! Nhất định có thể!
Lại nói quái vật kia sử ra đại thần thông làm ngừng thời gian nhưng nó dù sao cũng chỉ là Vu chứ không phải Thánh nhân, sử dụng thần thông như vậy đã là cực hạn của nó rồi, muốn khống chế hoàn toàn căn bản là chuyện không thể xảy ra, vì thế mới để cho Trịnh Xá có một tia cơ hội chạy thoát. Đương nhiên, Trịnh Xá thân đang trong thời gian ngưng đọng không thể biết được những chuyện này, chỉ có Sở Hiên mới có thể tính toán tham gia vào.

Sở Hiên bay lên không trung, tòa lâu đài hoàng cung ở ngay dưới chân hắn, một tay hắn cầm coilgun, ánh mắt đầy vẻ cuồng nhiệt. Lúc này, tín niệm lực của hắn đã được khởi động hoàn toàn, hơn nữa còn đạt tới cực hạn sức mạnh mà trước mắt hắn có thể sử dụng, cũng tức là trạng thái mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư sơ cấp.

- Ta nhất định có thể bắn xuyên tới vực sâu không đáy, nhất định có thể bắn tới! Nhất định có thể!

Sở Hiên thần tình cuồng nhiệt, hét lớn, khẩu coilgun lập tức tỏa ra quang mang vạn trượng, kịch liệt hơn tất cả mọi lần sử dụng tín niệm lực trước đó. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian xung quanh Sở Hiên phảng phất như đều ngừng lại, tất cả ánh sáng tập trung lên miệng súng. Theo ánh sáng tụ hợp, tín niệm lực cuối cùng cũng khởi động, ầm một tiếng vang dội, đạn coilgun mang theo ánh sáng cùng bắn ra. Viên đạn nhìn chỉ có vài milimet, uy lực hữu hạn nhưng khi nó bắn trúng mặt đất, luồng ánh sáng cũng đồng thời bộc phát...

Vương Hiệp ở đằng xa vẫn đang khẩn trường nhìn lên trời, đến khi Sở Hiên sử dụng tín niệm lực, hắn mới chứng kiến một luồng ánh sáng bắn thẳng xuống đất. Luồng sáng vừa chạm vào mặt đất lập tức bừng lên quang mang chói chang như mặt trời, khiến cho Vương Hiệp lóa cả mắt. Không đợi ánh sáng đó nhạt đi, mặt đất đã bắt đầu chấn động kịch liệt, giống như có động đất cực mạnh cấp tám, cấp chín, Vương Hiệp không kịp đề phòng cũng bị đẩy ngã xuống đất. Đến khi cả chấn động lẫn ánh sáng đều biến mất, Vương Hiệp mới đứng dậy nhìn ra xa, từ chỗ hắn có thể chứng kiến trên mặt đất đã hình thành một hố lớn, đường kích tới hơn hai trăm mét, không biết là sâu đến mức nào. Uy lực một phát súng này không ngờ lại mạnh đến vậy, không, nói chính xác là uy lực của tín niệm lực không ngờ lại mạnh đến vậy.

- Đúng là quá kinh khủng, sức mạnh của phát súng này dù là mười quả tên lửa hạt nhân mini cũng không bì được! Sở Hiên chẳng lẽ đã mạnh hơn cả Trịnh Xá rồi sao?
Vương Hiệp há hốc miệng, lẩm bẩm tự nói mấy câu, rồi mới đột nhiên hét lên:
- Đúng rồi, là tín niệm lực. Mẹ nó, tín niệm lực không phải là từ tiêu hao sức sống sao? Sở Hiên sử dụng sức mạnh lớn như vậy, tính mạng hắn...
Trong lúc nói, Vương Hiệp lập tức lấy Goblin glider ra, muốn bay tới chỗ Sở hiên, nhưng hắn còn chưa kịp bay lên, xung quanh chợt tối sầm lại. Một vật thể to lớn bay vọt qua phía trên đầu hắn khoảng năm, sáu mét, áp lực gió cực mạnh làm hắn không thể bay lên nổi, đồng thời, một bóng người vừa kêu gào vừa rơi xuống, cuối cùng thì đè cho cả hắn lẫn glider cùng ngã ra đất.

- ...Trình Khiếu, ngươi đè lên người ta đau quá...

- Xin lỗi, tự dưng bị ném xuống, ta nhất thời cũng không có sức động đậy. Yên tâm đi, trọng lượng ta tối đa chỉ có năm mươi mấy cân thôi, ngươi không phải chỉ có thế thôi mà cũng không chịu nổi chứ?

- Dù nói như vậy... Nhưng bị năm mấy cân đè bẹp xuống đất ngươi sẽ không cảm thấy đau sao? Mau tránh ra đi!

Tạm thời không nhắc đến Vương Hiệp vừa quát mắng vừa đẩy Trình Khiếu ra, ở bên kia, hắc long to lớn từ xa bay tới, tốc độ của nó thật sự quá nhanh, cũng không biết có phải là kết quả sử dụng năng lượng long tộc hay không. Nếu như xét theo vật lý học, vỗ cánh một cái đã bay xa mấy trăm mét, tốc độ như vậy tuyệt đối không thể tồn tại ở loại thằn lằn khổng lồ này.

Con hắc long to lớn cũng không chần chừ, khi bay tới phía trên hoàng cung, nó trực tiếp cúi người lao xuống, chui vào trong cái hang Sở Hiên dùng tín niệm lực bắn ra. Chỉ thấy nó vung trảo lên, bắt trúng một người đầu tóc bạc trắng, người này chính là Sở Hiên do sử dụng tín niệm lực tiêu hao quá lớn mà đã hôn mê. Con rồng cũng không ngừng lại chút nào, bắt lấy Sở Hiên xong liền tiếp tục lao xuống phía dưới.

Quay lại với lúc Sở Hiên sử dụng tín niệm lực, viên đạn coilgun mang theo tín niệm lực xuyên xuống lòng đất, cùng lúc bắn ra phát súng này, Sở Hiên cũng xác định được một chuyện mà hắn vẫn luôn phỏng đoán, đó chính là sức mạnh cực hạn của λ-drive và tiêu hao năng lượng.

Từ lâu trước đây, Sở Hiên đã bắt đầu nghiên cứu một cách có hệ thống thuộc tính cường hóa của mình, tín niệm lực λ-drive, phương thức phát sinh sức mạnh. Đáng tiếc là hắn không có rất nhiều công cụ thiết bị cần thiết, những trang thiết bị cấp cao này tầng hầm không thể sinh ra được, chỉ có thể hoán đổi từ chỗ Chủ Thần. Sở Hiên từ đầu đã không có nhiều điểm thưởng và chi tiết kịch tình như vậy, đến khi hắn hoán đổi được các thiết bị đó thì lại lấy được công pháp và đạo cụ tu chân, cần phải ưu tiên phá giải, do đó đến tận bây giờ hắn vẫn không có thiết bị tương ứng để nghiên cứu tín niệm lực, chỉ có thể dùng phỏng đoán.

Tín niệm lực λ-drive mạnh mẽ vô cùng, hơn nữa sau khi sử dụng còn có thể phá vỡ một số định luật vật lý, ví dụ như Sở Hiên đã từng lấy thân trần chắn trước chùm tia laser. Thứ mà loại sức mạnh này cần chỉ vỏn vẹn là "ngươi tin tưởng có thể", chỉ cần ngươi có thể tin tưởng bản thân có thể làm được, vậy thì không cần biết chuyện đó có hoang đường đến mức nào cũng đều có thể thành công. Đương nhiên, bỏ ra sinh mệnh lực tương đương để triệt tiêu gánh nặng cũng có thể giải thích được.

Chỉ là nói thì đơn giản, làm mới khó, do ý thức không phải máy móc, cũng không thể giống như máy móc đã nhận định là có thể tin tưởng tuyệt đối. Người càng có trí tuệ thì lại càng khó phát huy được sức mạnh này, cho dù có tự thôi miên mình thành loại người cuồng nhiệt hoặc là thanh niên máu nóng thì tận sâu trong nội tâm vẫn sẽ này sinh dao động với hành vi của mình. Cho dù chỉ có một tia dao động thôi cũng sẽ hạ thấp tín niệm lực, thậm chí là hoàn toàn triệt tiêu nó, lấy ví dụ như thế này, một người bệnh cầm cùng tên bắn mặt trăng, muốn hắn tin tưởng mình có thể bắn xuyên mặt trăng, loại tự tin này cho dù thế nào cũng không thể tồn tại, kể cả dùng thôi miên cũng sẽ nảy sinh dao động. Chính vì thế, tín niệm lực cực kỳ khó phát động, đây cũng là phương hướng mà Sở Hiên vẫn luôn thăm dò, làm thế nào phát huy được tín niệm lực đến cực hạn.

Điểm thứ hai là suy đoán thuần túy, phương thức công kích mạnh mẽ như tín niệm lực không thể không tiêu hao năng lượng mà vẫn phát ra được. Mà mỗi lần tổn thất sinh mệnh, chiếu theo định luật bảo toàn năng lượng căn bản không thể tạo ra toàn bộ năng lượng của tín niệm lực, do đó tiêu hao sức sống rất có khả năng là để gánh chịu sức phản phệ của tín niệm lực, năng lượng thật sự hẳn là tới từ năng lượng lưu động trong không gian. Lần này Sở Hiên khai mở hoàn toàn tín niệm lực, từ trên trời cao bắn một phát súng xuyên sâu xuống đất mấy trăm mét tới tận vực sâu không đáy, sức mạnh như vậy đã đủ để chứng minh năng lượng của tín niệm lực không hề tới từ sinh mệnh lực mà là từ năng lượng lưu động tồn tại trong không gian rộng lớn xung quanh. Cứ như vậy, một tác dụng khác mà Sở Hiên phỏng đoán với chiêu thức này cuối cùng cũng đã được xác định, chuyện này tạm thời chưa bàn tới. Sở Hiên không biết rằng khi hắn liều mạng bắn ra một đòn cực mạnh này, cho dù tiêu hao sinh mệnh lực chỉ là để gánh chịu lực lượng thì cũng không thể chịu đựng nổi sức phản phệ của chiêu này, lập tức hôn mê đi, nếu không có cự long màu đen bắt lấy hắn thì tác dụng cuối cùng gì đó cũng chỉ là một câu chuyện cười mà thôi.

Bố cục cho trận đánh cuối cùng tạm thời không nói, quay lại chuyện chính, đang nói tới việc thần thông của quái vật không trọn vẹn, khi tạm dừng lại thời gian thì thời gian của bản thân nó cũng trở nên chậm chạp. Khi quái vật dần dần tách xa khỏi Trịnh Xá, những căn tự ký hiệu quanh người nó lại từ từ sang lên, có vẻ như đang muốn dùng loại năng lực nào đó để giết chết hắn. Tính từ lúc quái vật sử dụng sức mạnh đình chỉ thời gian đến giờ đã được vài phút, Trịnh Xá cùng mọi thứ xung quanh vẫn hoàn toàn bất động thì đột nhiên, xuất hiện một luồng ánh sáng từ trên không bắn xuống. Luồng ánh sáng dùng tốc độ cực cao bắn tới cách quái vật khoảng trăm mét tiếp đó nổ tung, năng lượng hỗn loạn khổng lồ tràn ra khắp bốn phía. Năng lượng quanh người quái vật đều tồn tại dưới dạng văn tự ký hiệu tổ hợp như bảng mạch điện tử, một khi bị đánh tan thần thông của nó liền lập tức biến mất, dù sao nó cũng không phải Thánh nhân, không thể ngăn cản đòn đột phá trong chớp mắt này.

Chỉ trong khoảnh khắc, một tiếng nổ cực mạnh vang lên, mặt đất xuất hiện một rãnh lớn rộng hơn mười mét, dài hơn trăm mét, chính là do một đao của Trịnh Xá chém xuống tạo thành.

Trịnh Xá cũng phản ứng cực nhanh, hắn đột nhiên phát hiện con quái vật không còn ở dưới đao mình nữa mà đã dịch sang bên cạnh người hơn mười mét. Trịnh Xá thoáng sửng sốt một chút rồi đạp mạnh chân, mặt đất lập tức bùng lên một đám mây hình nấm nhỏ, giây tiếp theo, Trịnh Xá đã cầm Hổ hồn đao xuyên qua cơ thể quái vật, phá thủng ngực nó thành một lỗ lớn rộng vài mét.

Quái vật gào lên một tiếng thảm thiết, văn tự ký hiệu quanh người không ngờ lại từ từ tụ họp, Trịnh Xá mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng những văn tự ký hiệu quanh người quái vật đã vỡ nát, hắn sao có thể để nó khôi phục lại sức chiến đấu? Trịnh Xá lập tức đạp mạnh vào hư không, cả người phảng phất như một quả tên lửa bắn ngược trở lại, ầm một tiếng, đâm vỡ tan ánh sáng tâm linh của quái vật. Phương thức tấn công thật dã man, hắn cũng không dùng ánh sáng tâm linh của mình để trung hòa mà trực tiếp đâm nát tầng bảo vệ đó, lại tạo thêm một lỗ hổng nữa trên người quái vật.

Quái vật cực kỳ khổ sở, chỉ trong một hai giây ngắn ngủi trên người nó đã xuất hiện hai cái lỗ lớn, có thể thấy là con quái vật này hẳn là thuộc loại Vu chuyên sử dụng kỹ năng ma pháp truyền thuyết. Mặc dù thân thể nó to lớn cả trăm mét, chiến đấu bằng thân thể không thể kém cỏi, nhưng Trịnh Xá lúc này khởi động Hồng hoang, khai thiên tích địa, sức chiến đấu thân thể giống như hủy thiên diệt địa, nó căn bản là đến tốc độ của hắn cũng không theo kịp, cứ tiếp tục thế này, trước khi năng lượng xung quanh bình tĩnh lại nó đã bị giết chết rồi. Bị ép bất đắc dĩ, quái vật không ngờ lại mở rộng chín cái miệng, phun ra chất độc màu xanh lục về phía Trịnh Xá.

Trịnh Xá sao lại phải e ngại chất độc? Đến cả dịch thể ăn mòn của Alien hắn còn không sợ, lập tức vung đao chém tan luồng chất độc, một lần nữa đâm vỡ màn ánh sáng tâm linh, tạo thêm một lỗ hổng trên người quái vật... Chỉ có điều, không phẩy mấy giây sau, trong chớp mắt lúc Trịnh Xá xuyên qua người quái vật, bản năng của hắn lại cảm giác được nguy hiểm. Mấy giọt chất độc rơi xuống ngực vào và một bên đùi hắn, loại chất độc này không biết do thứ gì tạo thành, không ngờ trong nháy mắt đã ăn mòn vào trong, với tố chất thân thể của Trịnh Xá vậy mà cũng không ngăn cản nổi. Chỉ có hai ba giọt mà chưa đến nửa giây đã ăn mòn thủng ngực phải Trịnh Xá, tiếp đó do rất nhiều máu tươi hòa tan vào mới khiến sự ăn mòn chậm lại nhưng dù như vậy thì phổi phải của hắn cũng đã hoàn toàn biến mất.

Một bên đùi cũng giống như vậy, bị ăn mòn sạch sẽ từ giữa chân, một nửa rơi xuống đất, nửa còn lại tiếp tục bị ăn mòn từ từ lên trên. Loại chất độc này không ngờ lại mãnh liệt đến mức chưa ăn mòn hoàn toàn thân thể hắn thì chưa thôi, chuyện này không khỏi quá khoa trương rồi.

Bất quá nhìn quái vật có vẻ cũng không dễ chịu gì, chín cái miệng sau khi phun ra chất động liền ủ rũ cả xuống, cộng thêm ba lỗ hổng trống hoác lại càng thêm dọa người. Mắt thấy nó lại sắp phun ra một lần chất độc nữa, trong đầu Trịnh Xá đột nhiên vang lên âm thanh của Chủ Thần.

"Hoàn thành tình tiết kịch bản, tất cả thành viên đoàn đội nhận được 5000 điểm thưởng, một chi tiết kịch tình cấp B."

Trịnh Xá thoáng giật mình rồi lập tức bật cười điên cuồng. Mặc dù vừa cười vừa ho ra máu nhưng hắn vẫn cố gắng vận số chân nguyên lực cùng ma lực cuối cùng để duy trì Hồng hoang, khai thiên tích địa, dưới chân đạp mạnh, lao như bay về phía lỗ hổng trên đỉnh trời.

"Quá may mắn, tuy không biết tại sao con quái vật này lại không thể sử dụng kỹ năng ma pháp nữa những vẫn quá may mắn rồi. Hơn nữa giờ lại vừa khéo hoàn thành nhiệm vụ tình tiết kịch bản, không ngờ ta vẫn có thể sống sót... Chất độc này thật quá bá đạo, hơn nữa thân thể cũng bắt đầu không chịu đựng được sức mạnh của hồng hoang khai thiên tích địa, chuẩn bị tan vỡ rồi, hy vọng ta còn kiên trì được thêm một phút nữa..."

Đối với trạng thái thân thể mình, Trịnh Xá rõ ràng hơn ai hết, khi sử dụng Hồng hoang khai thiên tích địa, thân thể hắn cuối cùng cũng bắt đầu hư hỏng, số chất độc đó chẳng qua chỉ làm gia tăng quá trình này mà thôi. Cũng may là tình tiết kịch bản hoàn thành kịp lúc, Trịnh Xá rút cuộc cũng có thể rời khỏi vực sâu không đáy này, vì thế hắn lập tức liều mạng bay tới lỗ hổng trên trời. Cho dù dù thân thể hắn mấy chục giây sau sẽ hoàn toàn hư hỏng nhưng lạc đà chết đói vẫn còn to hơn ngựa, dư lực của Hồng hoang, khai thiên tích địa cũng đủ để hắn thoát ra khỏi vực sâu không đáy này.

"Tốt! Thoát ra khỏi cái hang dưới đất này rồi, sức mạnh thôi miên trong lối vào quả nhiên đã biến mất, vậy thì... Hỏng bét!"

Trịnh Xá ở dưới vực sâu không đáy chỉ dùng sức đạp một phát, lực lượng khổng lồ đã giúp hắn bay lên cao cả chục nghìn mét đi tới thế giới bên trên. Sức mạnh đã kiệt, thân thể tiếp tục tan vỡ, lực lượng của Hồng hoang, khai thiên tích địa đã không còn được được ba phần lúc bình thường, khi hắn vừa lao ra khỏi hang thì đột nhiên một ngọn lửa cực kỳ mãnh liệt chợt ập đến trước mặt. Trịnh Xá trong lòng máy động, cuối cùng cũng nhớ ra quốc vương Galbatorix cùng con rồng khổng lồ của lão đang trấn thủ chỗ này, có điều hiện tại hắn lực cũ đã hết, không thể linh hoạt tránh né, chỉ có thể vung Hổ hồn đao dùng sức nghênh tiếp luồng lửa ấy. Hắn dù sao cũng vẫn có thể sử dụng sức mạnh Hồng hoang, khai thiên tích địa, một đao chém ra lập tức cắt đôi luồng hỏa diễm như lửa địa ngục đó, nhưng cùng lúc ấy, con rồng đen khổng lồ sau khi phun lửa không ngờ lại liều mạng chồm cả người tới, muốn ép hắn rơi xuống dưới vực sâu không đáy.

Lúc này Trịnh Xá thật sự đã tới mức đèn cạn hết dầu, chưa nói toàn thân trúng kịch độc, Hồng hoang, khai thiên tích địa cũng đã tới mức độ không thể gánh chịu, sức mạnh còn lại cũng chỉ đủ để chém thêm một đao hoặc là đã thêm một cước tiếp tục xông lên, hai đằng chỉ có thể chọn một. Trịnh Xá cơ hồ tuyệt vọng nhìn cự long áp xuống, cùng với quốc vương Galbatorix đang gào thét trên lưng nó.

- Quay về vực sâu không đáy đi! Không có con quái vật nào có thể từ nơi ta trấn giữ tiến vào thế giới loài người!
Galbatorix gầm lên, trường thương trong tay ném ra, xuyên thẳng qua bụng Trịnh Xá. Tiếp đó móng vuốt của cự long màu đen cũng bổ về phía Trịnh Xá, bóng đen to lớn bao trùm lấy hắn, giống như sự tuyệt vọng trong lòng hắn hiện tại, lần này thật sự không còn cách nào nữa.

- Grào!

Một tiếng rồng ngâm hùng hậu vang lên, từ trên cao, một con cự long màu đen lao thẳng xuống. Khi con rồng của quốc vương Galbatorix vừa mới vồ đến Trịnh Xá, con cự long này cũng phát sau tới trước, xông tới bên cạnh hắn, nó gầm lên một tiếng, cắn thẳng vào chân con rồng kia. Không kịp để phòng, rồng của quốc vương bị cắn trúng, Trịnh Xá rơi ra khỏi móng vuốt của nó liền lọt vào trong trảo của con hắc long nhỏ mới tới.

Hai con rồng tự nhiên là không thể mới cắn một cái đã phân thắng bại, cự long kia cũng không chịu yếu thế, chồm lên cắn lại, hai con rồng cứ như vậy quay cuồng trong hang cắn xe lẫn nhau, hai bên đã gần tiếp cận với vực sâu không đáy.

Lại nói tới Trịnh Xá bị con rồng đen nhỏ bắt trúng, một luồng năng lượng kỳ dị chợt từ chỗ tiếp xúc truyền vào thân thể hắn. Luồng năng lượng này mạnh mẽ hùng hậu, tuy không so được được với chân nguyên lực và ma lực trong người hắn nhưng so với nội lực cùng năng lượng vampire thì lại cao hơn một tầng. Luồng năng lượng vừa truyền vào người Trịnh Xá lập tức bắt đầu chữa trị cơ thể hắn, mặc dù thân thể này đã hỏng đến mức không thể hỏng hơn, bắt đầu tan vỡ từ những thành tố cơ bản nhất nhưng có luồng sinh lực này gia nhập, tốc độ hư hỏng lập tức chậm lại, còn sức mạnh của Hồng hoang, khai thiên tích địa cũng lại có thể vận hành.

- Là cún con phải không? Mày đã lớn thật rồi hả?

Trịnh Xá trong lòng chợt động, lập tức hiểu ra năng lượng truyền vào cơ thể mình chính là năng lượng long tộc thuần túy, hơn nữa cự long tới cứu hắn cũng có màu đen tuyền, hẳn chính là rồng non mà hắn nuôi đã trưởng thành. Theo năng lượng tụ tập một lần nữa, Hồng hoang, khai thiên tích địa lại có thể phát huy, mắt thấy sắp rơi xuống vực sâu không đáy, Trịnh Xá vụt lao ra khỏi móng rồng. Chỉ thấy hắn một tay nắm long trảo, chân dùng sức đạp mạnh, kéo theo cả hắc long cùng bay lên trên không. Uy lực của Hồng hoang, khai thiên tích địa mạnh mẽ đến mức nào? Sóng xung kích cực mạnh bộc phát ra không ngờ khiến cho cả con cự long kia cũng choáng váng mất một lúc, đến khi nó cùng quốc vương Galbatorix hồi tỉnh lại thì Trịnh Xá đã kéo cự long thuận theo lỗ hổng mà Sở Hiên bắn ra lao thẳng lên trời.

- Ai ở cạnh Ma động pháo?
Trịnh Xá vừa lên trên cao lập tức điên cuồng hét lên.

Vương Hiệp cùng Trình Khiếu đã sớm đứng dậy, mấy người Zero thì đang bảo vệ công chúy tinh linh đưa người đi tới bình nguyên, rời khỏi hoàng cung, lúc này trong thủ đô đã không còn thành viên Trung Châu đội nữa. Hai người nghe thấy tiếng hét của Trịnh Xá liền gần như đồng thanh nói vào tấm thẻ kim loại màu bạc:
- Vương Hiệp (Trình Khiếu)!

- Tốt!
Trịnh Xá lúc này đang ở trên cao cách mặt đất hơn hai nghìn mét, quốc vương Galbatorix cùng cự long của lão thì vừa mới lao ra khỏi miệng hang. Chạy thoát được một mạng, Trịnh Xá vô cùng hưng phấn, quát:
- Vương Hiệp, Trình Khiếu, dùng Ma động pháo bắn chết con rồng kia đi, tình tiết kịch bản của Eragon chúng ta không thể bỏ qua được!

- A! Chúng ta rút cuộc... cũng đều sống sót
Quyển 19 : The Perfect Storm

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #272


Báo Lỗi Truyện
Chương 272/308