Chương 269 Không gian? Thế giới? Nhà tù?


Trịnh Xá khởi động trạng thái Bạo tạc, sức chiến đấu tăng vọt, chỉ riêng tốc độ đã nhanh hơn lúc trước gấp mấy lần. Tuy còn chưa đạt tới trình độ kinh khủng phá vỡ bức tường âm thanh như Hủy diệt nhưng dựa vào tốc độ này hắn vẫn có thể dùng thời gian cực ngắn lao tới cách cự long hơn một nghìn mét. Tiếp đó hắn phảng phất như đâm vào một bức tường vô hình, thậm chí còn phát ra một tiếng ầm trầm đục, do hắn đang di động với tốc độ cực cao nên lập tức bị đụng đến đầu váng mắt hoa.

- Khách đến từ phương xa, điều gì xui khiến ngươi tới thăm dò điều cấm kỵ này? Dựa vào thực lực của ngươi hẳn cũng biết điều cấm kỵ này đại biểu cho cái gì rồi chứ? Quay về đi! Đây không phải là nơi ngươi nên tới!
Người ngồi trên cự long màu đen, nói chính xác là quốc vương Galbatorix, hắn nhìn Trịnh Xá nghiêm trang nói.

Trịnh Xá cũng không trả lời, lúc này hắn sợ nhất là dẫn động kịch bản, làm cho nhiệm vụ hủy diệt thủ đô lập tức khời động, vì vậy hắn dứt khoát không để ý tới câu hỏi của Galbatorix, trực tiếp đưa tay đặt lên vòng bảo vệ, suy nghĩ phương pháp phá vỡ nó.

- Không cần uổng phí tâm cơ nữa, đây là ma pháp long ngữ. Ngươi mạnh mẽ như vậy, chắc cũng là một kỹ sĩ rồng phải không? Hơn nữa còn là một kỹ sĩ mà rồng chưa chết, ngươi hẳn phải biết cự long của ta là hắc long to lớn nhất, mạnh mẽ nhất, rồng của ngươi không ở bên cạnh, không có ma pháp long ngữ, ngươi dùng cách nào tiến vào được?
Galbatorix thấy Trịnh Xá không trả lời, hắn cũng không tức giận, chỉ cười lạnh nhìn Trịnh Xá nói.

"Ma pháp long ngữ à? Nhắc mới nhớ, trong bộ phim Eragon, nhân vật chính đúng là có thể mượn năng lực của rồng, sử dụng ra kỹ năng gần giống như ma pháp, hơn nữa cái vòng bảo vệ trong suốt này sao cảm giác kiểu gì cũng thấy giống vòng bảo vệ chống vũ khí công nghệ cao của vòng cổ long tinh nhỉ?

Trịnh Xá trong lòng chợt động, nhất thời nảy ra một ý nghĩ, chẳng lẽ tổ hợp kỵ sĩ rồng kỳ thật chính là do loài người khống chế năng lượng trong cơ thể rồng, đạt tới mục đích sinh ra các loại hiệu quả như vậy? Dù sao hắn cũng đã từng gặp qua sinh vật như cự long, tuy là trong một thế giới phim kinh dị khác nhưng nhìn hình đáng cùng độ lớn thì có rất nhiều điểm tương tự với con rồng cực lớn trước mặt này. Nếu như nói rồng theo bản năng chỉ có thể biến năng lượng thành lửa phun ra cùng vòng bảo vệ chống vũ khí công nghệ cao vậy thì khi giao năng lượng đó cho con người sử dụng sẽ có thể biến thành vòng bảo vệ siêu mạnh chống được các loại ma pháp cùng các kiểu công kích. Đây là nguyên nhân sinh ra tổ hợp kỹ sĩ rồng, nếu không dựa vào thân thể yếu ớt của loài người sao có thể khống chế được cự long to lớn, mạnh mẽ như vậy được?


"Nói như vậy, nếu rồng con của chúng ta lớn lên, không phải cũng sẽ có thể phát huy sức mạnh như vậy sao? Chỉ là có ai có thể trở thành kỵ sĩ rồng của nó không?"

Trịnh Xá không ngừng suy nghĩ, nhưng động tác cũng không chậm lại chút nào, hắn từng quyền từng quyền đánh lên vòng bảo vệ, sức mạnh phát sau lại mạnh hơn phát trước không ít. Càng về sau, mỗi quyền đánh xuống đều tạo thành tiếng vang ầm ầm, giống như tạ sắt của một chiếc xe phá dỡ đang nện vào sắt thép.

Vốn Galbatorix còn ở đó lạnh lùng nhìn Trịnh Xá đánh lên vòng bảo vệ, trong ý nghĩ của hắn, cách làm của Trịnh Xá không có gì khác là ngu xuẩn cùng cực, hắn muốn dùng sức của cá nhân phá vỡ vòng bảo vệ của hắc long sao? Nhưng tình cảnh tiếp theo lại hoàn toàn vượt ra ngoài dự tính của Galbatorix, tên này vẫn còn là người nữa ư? Chỉ nghe tiếng nắm đấm đánh lên vòng bảo vệ thôi, hắn đã không chút nghi ngờ gì về sức sát thương kinh người của nó, nếu đánh trúng người bình thường, chắc chắn là sẽ biến kẻ đó thành thịt vụn, cho dù là đánh lên ngươi hắc long hắn đang cưỡi thì sợ rằng nó cũng phải đau đớn...

- Ừm, đã rõ độ cứng đại khái rồi, vậy thì ngươi đã chuẩn bị xong chưa?

Trịnh Xá vẫn một mực im lặng đột nhiên ngẩng đầu cười nói, trong nụ cười tựa hồ còn có ý gì khác nữa. Galbatorix nghi hoặc nhìn hắn, còn chưa đợi lão định thần lại, bỗng thấy Trịnh Xá đánh thẳng một quyền vào vòng bảo vệ. Nắm tay đánh ra không ngờ đã phá vỡ cả không khí, hình thành xóng xung kích, tiếp đó vòng bảo vệ chắn trước mặt Trịnh Xá trực tiêp vỡ tan còn Trịnh Xá thì lóe lên một cái biến mất. Đến khi hắn xuất hiện đã ở cách chỗ cũ hơn hai trăm mét, rồi lại một lần nữa biến mất, lại vượt qua thêm hai trăm mét nữa mới xuất hiện.

"Hủy diệt trong nháy mắt! Quyền thương!"

"
Hủy diệt trong nháy mắt! Thế!"

Hai chiêu xuất ra liên tục làm Trịnh Xá dễ dàng vượt qua vòng bảo vệ, tiếp đó xông tới chỗ Galbatorix cùng cự long màu đen. Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong chưa tới một chớp mắt, mà đồng thời, cự long màu đen vẫn luôn không nghe không thấy lúc trước đột ngột ngẩng đầu lên, nó cũng rất dứt khoát, không chút do dự há miệng phun ra một luồng lửa mãnh liệt. Ngọn lửa thuần một màu trắng sáng, chỉ nhìn qua là biết có nhiệt độ siêu cao. Trịnh Xá cũng không dám khinh thường, dưới chân dùng sức đạp mạnh, phá nát hơn một mét vuông sàn đá, nhảy vọt lên cao gần trăm mét, tiếp đó lại sử dụng liên tục mấy lần Nguyệt bộ trong trạng thái Hủy diệt nháy mắt. Sau vài giây ngắn ngủi, Trịnh Xá đã từ cách xa hơn nghìn mét, vọt tới trên đầu hắc long!

Quốc vương Galbatorix cuối cùng cũng đứng dậy, bộ dạng vừa sợ hãi vừa kích động. Lão này đứng dậy cũng có vẻ uy nghiêm, hùng tráng, thân thể cao gần hai mét tràn đầy sức mạnh. Chỉ thấy hắn cầm một cây trường thương dài đến ba mét, hướng lên bầu trời, cũng không biết hắn làm thế nào, từng luồng khí màu đen từ sau gáy hắn tràn xuống dưới, thuận theo cánh tay truyền vào trường thương. Tiêp theo, cây thương chớp động quang mang màu đen, phảng phất như một đạo lôi điện bay vọt lên không, bắn về phía Trịnh Xá.

Trịnh Xá lúc này vừa mới sử dụng xong Nguyệt bộ, đang lơ lửng giữa không trung, tìm chỗ đặt chân, trong khoảnh khắc, trong đầu hắn chợt lóe qua một tia nguy hiểm. Từ sau khi hắn mạnh lên, cảm giác đối với nguy hiểm càng lúc càng nhạy bén, bất quá, cũng vì hắn mạnh lên nên cảm giác này đã rất lâu không xuất hiện qua. Ngay lập tức, Trịnh Xá không chút nghĩ ngợi, trực tiếp rút Hổ hồn đao ra, vô thức chém về phía sau. Choang một tiếng vang dội, trường thương và Hổ hồn đao đã va chạm với nhau.

Theo năng lượng màu đen trên cây thương tiêu hao hết, nó cuối cùng cũng rơi xuống đất, còn Trịnh Xá lúc này đã khởi động trạng thái Bạo tạc nhưng hổ khẩu hắn vẫn mơ hồ phát đau. Có thể thấy thực lực của Galbatorix tuyệt đối không kém hơn Bạo tạc của hắn, thậm chí còn mạnh hơn một chút, vì dù sao hắn cũng tay nắm Hổ hồn đao, phát lực liên tục, còn Galbatorix chỉ vỏn vẹn phóng trường thương ra mà thôi.

"Có chút ý tứ, người mạnh như vậy canh giữ ở đây là để ngăn cản người ngoài tiến vào Địa ngục ư? Chờ đến lúc ta ra ngoài sẽ giải quyết hắn vậy... May mà đã để những người còn lại đi hoàn thành nhiệm vụ khác, nếu bọn họ gặp phải tên quốc vương này thì không biết chừng sẽ xuất hiện nguy hiểm..."

Trịnh Xá liếc nhìn Galbatorix thật sâu, tên này đã bắt lấy trường thương rơi xuống, hơn nữa con rồng của hắn cũng đã quay đầu lại hướng lên không trung. Trịnh Xá cũng không hề ngừng lại, một lần nữa sử dụng Nguyệt bộ, thân thể phảng phất như một mũi tên bắn về phía hang sâu phía sau lưng cự long. Đây là một hang đá không hề có cầu thang gì, đường kính khoảng hai trăm mét, ba mặt đều bị tường đá bao phủ, chỉ còn một mặt thì bị cự long ngăn cản, mà Trịnh Xá lúc này đang ở trên đầu cự long, dựa vào khả năng chuyển hướng của Nguyệt bộ, dễ dàng vượt qua cự long và quốc vương, tiếp đó biến mất trong hang đá khổng lồ ấy.

Vũ trụ hồng hoang... Khai thiên tích địa...

Tại một nơi hư vô, không có thời gian, không gian, vật chất, toàn bộ vũ trụ đều ở trong một chất điểm thể tích vô cùng nhỏ, khối lượng vô cùng lớn. Sau đó chất điểm ấy bùng nổ, năng lượng vô biên từ bên trong bắt đầu bành trướng ra vô tận, thời gian, không gian, vật chất... Tất cả đều bắt đầu nảy sinh...

Trong vũ trụ mênh mông, vô số tinh cầu, vô số thiên hà, vô số thế giới, ở trong tinh không vô cùng tận đó bắt đầu xuất hiện sinh vật, hơn nữa theo sinh vật chậm rãi hoặc nhanh chóng tiến hóa, trên những tinh cầu đó đã xuất hiện sinh vật có trí tuệ, xuất hiện văn minh, xuất hiện xã hội...

Trong vô số những tinh cầu có sinh mệnh đó, một hành tinh có tên là trái đất kỳ thật cũng không có gì đặc biệt, trên bề mặt nó cũng có vô số sinh vật sống tồn tại, chúng cũng không ngừng tiến hóa, cho đến khi một loại sinh vật sống có tên là loài người xuất hiện...

Ban đầu, loài người cực kỳ yếu ớt, hoặc có thể nói, bọn họ chỉ cao cấp hơn loài khỉ một bước mà thôi, nhưng trong số những con khỉ cao cấp đó, có một bộ phận rất nhỏ vì những nguy hiểm khác nhau mà đạt được tiến hóa vượt xa bình thường, khai mở được một số hạn chế trong sinh mệnh của chính mình. Sau khi có được văn mình và trí tuệ, những cá thể đã tiến hóa đó gọi phương thức tiến hóa này là mở cơ nhân tỏa, mà một số ít nổi trội trong đó thì tự gọi mình là Thánh nhân, bởi vì họ đã khai mở cơ nhân tỏa tầng thứ năm, đã đạt tới đỉnh cao của tất cả các sinh vật sống.

Từ lúc ban đầu tranh đấu mở đường máu từ trong vô số quái vật, loài người đã có được nền văn minh cực cao, bọn họ thậm chí đã bay ra khỏi trái đất, thậm chí còn xây dựng được một số căn cứ trên sao Hỏa, tương lai của nhân loại có vẻ vô cùng tươi sáng. Đúng lúc đó, trong nội bộ loài người lại xuất hiện một số kẻ phản nghịch, bọn họ không tôn cơ nhân tỏa của Thánh nhân làm con đường tiến hóa mà tìm kiếm một phương thức tiến hóa khác, cũng tức là văn tự ký hiệu cùng tu hành khoa học kỹ thuật. Những người này dựa vào công nghệ khoa học mà có được sức mạnh có thể đối đầu được với Thánh nhân, có lẽ sức mạnh đơn độc thì những người này còn chưa đủ sức khiêu chiến với Thánh nhân, nhưng sự mạnh mẽ của họ lại khác với Thánh nhân. Thánh nhân không thể truyền dạy sức mạnh của mình cho người khác, cơ nhân tỏa mở ra chính là thực lực của bản thân, còn những người này lại có thể thông qua tri thức để truyền thừa, vì thế thực lực của tập đoàn này càng lúc càng mạnh mẽ, cuối cùng cũng đạt tới trình độ có thể uy hiếp cả Thánh nhân. Bọn họ tự xưng mình là... Người tu chân!

Chiến tranh! Chiến tranh giữa người tu chân và Thánh nhân, cả hai bên đều vì "Đạo" bất đồng mà tiến hành chiến tranh. Cả hai phe đều tin tưởng chắc chắn rằng phương thức tiến hóa của mình là chính xác tuyệt đối, cả hai bên đều hy vọng truyền lại "Đạo" tiến hóa của mình cho nhân loại. Vì chấp niệm như thế nên hai tập đoàn có sức mạnh cực lớn này không ngờ lại không đi thăm dò không gian vũ trụ mà tiến hành chiến tranh với nhau, trận chiến đó được gọi là Đại chiến Hồng hoang!
Một cảm giác như mộng như tỉnh khó diễn tả được, Trịnh Xá cũng không biết mình đã rơi xuống bao nhiêu mét, đến khi hắn định thần lại thì đã chỉ còn cách mặt đất chưa tới hai trăm mét, hơn nữa tốc độ còn cực kỳ kinh người. Chiếu theo tốc độ này rơi xuống, cho dù với cường độ thân thể hắn cũng không thể chịu đựng nổi sức xung kích đáng sợ đó.

Trịnh Xá chỉ liếc qua xuống mặt đất một cái, toàn thân đã toát hết mồ hôi lạnh, cơ nhân tỏa cứ tự nhiên khai mở trong nháy mắt. Bản năng của thân thể so với ý thức hành động của hắn còn nhanh hơn, một phát Nguyệt bộ lập tức được sử ra, nhưng tốc độ rơi của hắn thật sự quá nhanh, chỉ trong khoảnh khắc như vậy đã lại rơi xuống cả trăm mét, một phát Nguyệt bộ căn bản không thể giảm bớt được bao nhiêu sức rơi.

Trịnh Xá cũng bất chấp tất cả, trạng thái Hủy diệt lập tức được mở ra, hai chân dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp sử dụng Nguyệt bộ, đồng thời hắn cũng rút Hổ hồn đao ra nhắm chuẩn xuống đất. Theo tốc độ của hắn không ngừng giảm xuống, cơ thể đã chỉ còn cách mặt đất chưa tới mười mét, Trịnh Xá đem tất cả sức mạnh tập trung vào Hổ hồn đao, tiếp đó vung tay ném thẳng xuống đất. Một tiếng nổ lớn vang lên, Hổ hồn đao phá vỡ mặt đất thành một hố lớn, dựa vào khí lưu cuốn lên trên, Trịnh Xá cuối cùng cũng giảm được tốc độ xuống đến mức có thể chịu đựng được. Lại ầm một tiếng trầm đục, Trịnh Xá ngã vào trong hố sâu đó.

Tuy đã dùng hết toàn lực để ngăn cản nhưng cú rơi này vẫn làm cho hắn ngã đến thảm, sau lưng đau đớn kịch liệt, da thịt đều nứt rách, cũng may là tố chất thân thể hắn mạnh mẽ vô cùng, người bình thường sớm đã bị rơi chết rồi còn hắn thì chỉ đau chứ không bị thương.

- Khốn kiếp, chơi nhau kiểu gì vậy? Vừa tiến vào trong hang đã giống như bị thôi miên, dùng giọng của Chủ Thần thông báo mấy chuyện linh tinh. Nhưng những chuyện đó đều được Sở Hiên suy luận ra hết rồi còn đâu, tiếp theo thì thế nào? Phần quan trọng nhất tiếp theo thì lại không có! Ta chửi!

Trịnh Xá từ dưới đất nhảy dựng dậy, hắn cũng bất chấp đau đớn sau lưng, lập tức chửi ầm lên, cũng chẳng biết là đang mắng chửi ai.

Hóa ra khi hắn vừa tiến vào trong hang đá, tâm trí liền giống như lúc từ Chủ Thần không gian tiến vào thế giới phim kinh dị, đâu óc chỉ còn lại một mảnh mông lung, mơ hồ. Trong lúc như mộng như tỉnh đó, hắn lại nghe thấy âm thanh khô cứng của Chủ Thần, không ngừng thuyết minh, câu chuyện bắt đầu từ lúc Hồng hoang, trời đất thành lập, rồi tới nguồn gốc của người tu chân cùng Thánh nhân, sau lại tới trận đại chiến giữa Thánh nhân và người tu chân. Trận chiến đó cơ hồ hủy diệt toàn bộ hoàn cảnh sinh thái của trái đất, khiến cho khủng long tuyệt chủng, cũng làm cho loài người gần như chết hết. Sau đó những Thánh nhân cùng người tu chân còn sống sót một lần nữa tạo ra con người, dùng kho lưu trữ gen của loài người thu thập lúc trước tiến hành sinh sản trên quy mô lớn, nhân loại mới từ cảnh ngộ tuyệt diệt khôi phục lại, nhưng cũng phải tốn vô số năm tháng.

Lại nói về cuộc chiến giữa Thánh nhân và người tu chân, hơn bảy phần Thánh nhân và người tu chân đều bỏ mạng trong trận chiến đó. Nhưng chiến tranh quả không hổ là động lực tiến hóa mạnh nhất cho loài người, cuộc đại chiến khiến cho hai bên đều hơi thừa nhận "Đạo" của đối phương, cũng tức là truy cầu tiến hóa của hai bên. Trí giả của cả hai phía đều nhận định, khi sức mạnh của hai bên kết hợp lại thì nhân loại sẽ tiến hóa đến đỉnh cao, hoặc có thể gọi là đỉnh cao của cả vũ trụ này. Đến lúc đó không gian, thời gian, vật chất, năng lượng, không gì là loài người ngươi không thể sử dụng, mà vũ trụ hồng mông nhìn như khổng lồ cũng chỉ là sân chơi của loài người mà thôi. Hai bên đều nhận định đó chính là đỉnh cao tiên hóa của bên mình, cũng tức là cơ nhân tỏa tầng thứ sáu trong lời tiên tri của Thánh nhân, hoặc là Đại la vô thượng Hỗn độn kim tiên mà người tu chân luôn mơ tưởng.

Mặc dù "Đạo" bất đồng, giải thích đối với lực lượng cuối cùng cũng khác nhau, nhưng vì cuộc Đại chiến Hồng hoang đã gần như khiến đất trời tan vỡ cho nên Thánh nhân cùng người tu chân tuy không qua lại với nhau nhưng cũng không giao chiến nữa, cả hai đều chờ đến khi có phát hiện mang tính quyết định với sức mạnh. Nhưng đến lúc đó họ lại phát hiện...

- Mẹ kiếp, rút cuộc là phát hiện được cái gì? Muốn nhắn lại thì nhắn hết một lượt đi chứ! Sao lại cứ như tên khốn Sở Hiên chuyện gì cũng chỉ nói có một nửa, làm vậy đúng là chỉ muốn đánh nhau!
Trịnh Xá lúc này thật sự giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, chỉ muốn biết bọn họ rút cuộc là đã phát hiện ra chuyện gì, là cái gì khiến cho Thánh nhân và người tu chân liên kết lại với nhau, không để ý tới khác biệt về "Đạo" giữa hai bên nữa, là cái gì khiến họ xây dựng nên Chủ Thần không gian này? Là cái gì khiến họ sợ hãi như vậy, nên mới phải lưu lại rất nhiều lời nhắn?

Thực lực của Thánh nhân và người tu chân, tuy chỉ có một đoạn tin nhắn, không có hình ảnh gì nhưng Trịnh Xá thật sự hiểu bọn họ mạnh mẽ đến mức nào. Một người có thể sử dụng năng lượng gần như vô hạn, khống chế năng lượng, đây rõ ràng là sức mạnh mà chỉ thần mới có. Phe kia thì đã đạt tới công nghệ cao vượt xa khoa học hiện đại của loài người mấy chục thế kỳ thậm chí càng nhiều hơn, công nghệ văn tự ký hiệu, lại còn có có vô số công pháp tu luyện thần kỳ cùng vật phẩm kỳ diệu. Đừng nói là người khác, chỉ riêng Sở Hiên sử dụng được một chút cái chuông cổ kia thôi mà đã có thể thao túng thời gian và không gian trong một thời gian ngắn, năng lực như vậy đơn giản là đến thần cũng không bì được!

Rút cuộc là loại tồn tại nào mà có thể khiến cho Thánh nhân cùng người tu chân phải sợ hãi như vậy? Người ngoài hành tinh? Không thể nào! Cho dù là xuất hiện một vạn chủ hạm như trong Independence Day thì Thánh nhân cùng người tu chân cũng có thể đồ sát một trận thống khoái như mổ heo chém chó, chẳng lẽ là giống như suy luận của Sở Hiên... Chúng ta đang ở trong hộp còn họ đã biết được biện pháp vượt ra khỏi hộp?

- Ừm, suy luận này cũng không sai lắm.

Thanh âm của Sở Hiên chợt vang lên, chỉ là hơi có vẻ kiệt sức.

- Khốn kiếp, ngươi nhất định là đã giở trò gì đó trên mấy tấm thẻ kim loại này. Mẹ nó, lại định trốn trong tối.... Ngươi làm sao vậy? Sao nghe giọng lại có vẻ mệt mỏi như thế?
Trịnh Xá rút tấm thẻ kim loại màu bạc ra gào lên, đang hét bỗng nhiên kỳ quái hỏi.

Hiện tại Sở Hiên đang đứng ở tầng hầm thứ ba, xung quanh hắn đầy những bộ áo giáp bị bắn thành tổ ong, từ những lỗ đạn bốc lên từng luồng khí màu đen. Coilgun của Sở Hiên sử dụng đạn linh loại, tự nhiên là có thể khắc chế đám kỵ sĩ đen này, nhưng khiến cho người ta kinh hoàng là cánh tay hắn không ngờ đã bị chém cụt đến tận vai, cánh tay rụng nằm dưới chân hắn còn tên kỵ sĩ đen gây ra việc này đã bị đạn coilgun bắn ngã xuống đất.

- Vừa rồi khi ngươi tiến vào miệng hang đó, sức chú ý của ta vẫn tập trung vào ngươi, không ngờ là năng lực thôi miên đó lại có thể lan tới tận sang ta. Mặc dù cũng nghe được lời nhắn để lại nhưng chiến đấu hơi thất thần, kết quả là mất mất một cánh tay.
Sở Hiên bình thản chạm lên bờ vai cụt, tuy chỗ đứt đã ngừng chảy máu nhưng vết thương lộ cả xương cộng thêm cánh tay nằm dưới đất trông vẫn cực kỳ đáng sợ.

Trịnh Xá cũng không nói nhiều nữa, hắn vẫn rất tin tưởng vào sức chiến đấu của Sở Hiên, ít nhất là trong bộ phim kinh dị này hắn chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm gì. Hơi bình tĩnh lại, hắn liền quay đầu lại nhìn ra xung quanh.

Đến tận lúc này Trịnh Xá cuối cúng mới nhận rõ hoàn cảnh bốn phía, mà sự kinh ngạc của hắn đã không còn từ ngữ nào có thể hình dung được nữa, bởi vì... Đây mà gọi là tầng hầm thứ năm cái gì, đây rõ ràng là một thế giới khác. Trên cao là bầu trời màu đỏ máu, có ba vầng mặt trời màu đỏ tỏa sáng, mặc đất cũng toàn một màu đỏ máu, cả thế giới đầy một vẻ khủng bố , hung tợn của máu tươi. Ở giữa trời cao không biết là bao nhiêu mét có một lỗ lớn màu đen, qua chiếc lỗ đó có thể mơ hồ nhìn thấy bùn đất, tường đá, chỉ không biết tại sao lại có một lỗ hổng xuất hiện một cách kỳ dị tại đó.

- ...Thế giới này, thật sự quá kỳ quái?
Trịnh Xá ngẫm nghĩ một chút rồi lấy Goblin glider trong Nạp giới ra, bước lên đó bay lên trên cao. Tới độ cao một nghìn mét, hắn ngừng lại nhìn xuống nhưng phía dưới chỉ thấy mặt đất màu đỏ máu rộng lớn vô biên, căn bản không nhìn thấy điểm tận cùng.

- Có phải là ảo giác không? Sở Hiên, giúp ta xem thử tình huống ở chỗ này thế nào?
Trịnh Xá nhìn đến ngây người, lập tức cầm tấm thẻ kim loại, nói.

- ...Ngươi nghĩ ta là ai? Muốn xem là xem được sao?
Sở Hiên thở dài bất đắc dĩ, đáp:
- Thứ này cần rất nhiều năng lượng để hoạt động, ta chỉ có thể dùng tín niệm lực λ-drive để sử dụng nó, nhưng tín niệm lực không phải vô cùng vô tận. Hơn nữa, phía bên ngươi rất kỳ lạ, ta chỉ có nhìn thấy lối đi dẫn xuống tầng thứ năm còn không gian tầng thứ năm thì chẳng thấy được gì cả. Tóm lại ngươi ở dưới đó tự mình tìm kiếm một lượt, luôn tiện nhớ kỹ vị trí của ngươi hiện tại, đừng để đến lúc cần lại tìm không ra đường về.

Trịnh Xá ừm một tiếng, cũng không nói chuyện nữa mà điều khiển Gblin glider bay ra xa. Dù sao thì trên trời cũng có một cái hố to như vậy, nhìn phảng phất như một mặt trăng màu đen, được ba mặt trời màu đỏ máu bao quanh trông cực kỳ bắt mắt, chỉ cần không cách nơi này quá xa thì có muốn lạc đường cũng không dễ.

Trịnh Xá bay ra xa được một lúc, khu vực này cực kỳ rộng lớn, hắn đã bay như vậy rồi mà không thấy bất kỳ một sinh vật nào nhưng ở cách lỗ hổng trên bầu trời không xa lại phát hiện được một hang lớn. Cái hang này so với lỗ hổng kia còn rộng hơn nhiều, đường kính ít nhất cũng phải mấy nghìn mét, tạo thành một hình tròn méo mó, cũng toàn một màu đen kịt, không biết là sâu bao nhiêu.

- Vậy là có ý gì? Tầng này đã tương đương với môt thế giới, rộng lớn vô biên rồi, muốn tra xét toàn bộ chẳng biết phải mất bao nhiêu thời gian. Chúng ta chỉ có ba ngày có thể an toàn trở về không gian, sau đó tiếp tục đợi nữa thì phải bỏ điểm thưởng ra. Rút cuộc là có ý gì, lại xuất hiện một cái hang lớn bắt ta nhảy! Mẹ nó, có điên mới nhảy!
Trịnh Xá nhớ tới một màn giật gân, thiếu chút nữa thì mất mạng lúc trước, hắn lập tức vọt miệng chửi lớn.

- Ừm... Đây là phim Eragon phải không?

Đang lúc Trịnh Xá nổi giận chửi bới thì Sở Hiên đột nhiên chen vào một câu ngớ ngẩn như vậy. Trịnh Xá nghe xong lập tức sững sờ, một lúc sau mới cáu kỉnh đáp:
- Đương nhiên là trong Eragon rồi, chẳng lẽ đầu óc ngươi có vấn đề à?

- Cũng có thể cho rằng đây là thế giới quan lấy quy tắc Dragon&Dungeon làm chủ, hoặc là gần tương như vậy.... Bộ quy tắc này rất thú vị, gần như có thể nói là dùng quy tắc để tạo nên thế giới hư cấu, trong thế giới quy tắc đó có một nơi rất phù hợp với khung cảnh mà ngươi đang thấy. Ừm, nơi đó gọi là vực sâu không đáy, sinh vật bên trong đều được gọi là ác ma, chín tầng địa ngục hình như cũng là một bộ phận của vực sâu không đáy, chỉ là bộ phận đó hơi đặc biệt mà thôi...
Sở Hiên cũng chẳng để ý tới Trịnh Xá, cứ việc ta ta nói.

Trịnh Xá càng lúc càng ngơ ngác, hắn kỳ quái hỏi:
- Thế là có ý gì? Sao tự nhiên lại nhảy sang chuyện D&D ở đây?

- Bởi vì ta đại khái đã đoán được suy nghĩ của họ...
Sở Hiên dùng tay còn lại, đẩy đẩy mắt kính, nói:
- Nếu như ta đoán không sai, bọn họ đã cho chúng ta biết chuyện gì đó, chỉ là không thể dùng lời để nói ra thôi.
Bộ quy tắc D&D là một thế giới quan do xã hội phương Tây sáng tạo ra, được vô số người không ngừng bổ sung, hoàn thiện, thế giới quan này dần dần trở nên thăng bằng. Thế giới quan này mang phong cách phương Tây thuần túy với kiếm và ma pháp, có người, có tộc Elf, có người lùn, có rồng, có thần, có quỷ quái, có ác ma, có ma quỷ... Có thể nói đây là một thế giới quan rộng lớn, hỗn tạp, nhưng nhờ có vô số người liên tục góp sức hoàn thiện, lại có thời gian để những tri thức về phương diện này lắng đọng nên thế giới quan này không ngờ lại xuất hiện thăng bằng, tựa như một thế giới chân thật.


Trong D&D có một vùng đất cực hung, tên gọi là vực sâu không đáy, là thế giới có vô tận các vị diện phụ. Các vị diện phụ này liên kết lại với nhau, hình thành nên một thế giới rộng lớn đặc biệt. Ở đó mỗi tầng chính là một vị diện, cũng gần tương đương với một thế giới, quy tắc của mỗi thế giới lại khác nhau, ví dụ như có thế giới năng lượng dương nhiều hơn một chút, cũng có thế giới năng lượng âm nhiều hơn một chút, hoặc là thiên về thuộc tính hỏa, hay là thiên về thuộc tính thủy, đủ mọi loại không giống nhau.

- Có cảm thấy hơi chút tương tự với thế giới trước mặt không? Từ miệng hang phía trên đi xuống lại là một thế giới khác, đi xuống dưới nữa lại có thể là một thế giới khác nữa, cứ tầng tầng lớp lớp như vậy không phải giống vực sâu không đáy sao? Lại thêm chúng ta đang ở trong bộ phim kinh dị Eragon, tin tức nhận được trước đó còn nói nơi đây là Địa ngục, cứ như vậy, tất cả những gì có thể nói đều đã nói rồi, ta nghĩ đây hẳn là tin tức họ để lại.
Sở Hiên nói như vậy.

- Cái này mà cũng tính là tin tức?
Trịnh Xá cũng đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba nhưng suy nghĩ cả nửa ngày vẫn chưa nắm được mấu chốt trong đó, hắn lập tức tò mò hỏi:
- Tại sao họ không trực tiếp lưu lại chân tướng cho chúng ta? Làm cho người ta thấy mê mang thế này thì vui lắm à?

- Không phải là không lưu, mà là không thể lưu!
Sở Hiên lắc đầu đáp:
- Để ta suy đoán thử ý đồ của bọn họ vậy, còn nhớ những gì ta đã nói với ngươi không? Sau khi loại bỏ hết những khả năng không thể xảy ra, chuyện còn lại, không cần biết là khó tin đến mức nào, nó cũng sẽ là sự thật!

- Trước tiên hay suy luận xem họ muốn dùng tất cả những bố cục này để nói cho chúng ta biết cái gì? Đầu tiên, chúng ta ở trong bộ phim kinh dị Eragon, chuyện nghĩ ngay tới đầu tiên đương nhiên là rồng, lại có kiến trúc thành phố ngầm dưới dưới đất này, vậy thì có 80% là muốn nói với ta về quy tắc D&D. Mà lại có Địa ngục, lại có thế giới vô biên cùng vực sâu, vậy hẳn có thể xác định là nơi ngươi đang đứng là Địa ngục hoặc có thể gọi là vực sâu không đáy. Mà vực sâu không đáy trong quy tắc D&D lại do vô số vị diện tổ hợp thành, cứ như vậy, tin tức họ để lại hẳn là để chỉ thế giới vô cùng nhiều.

Lúc này Sở Hiên đã bước tới chỗ cánh cửa có ký hiệu ma pháp, hắn cũng không vội vã, chỉ gõ gõ trán nói:
- Phần suy luận này dừng lại ở đây, chúng ta lật ngược lại những tin tức đã lấy được từ đầu đến nay. Tin tức chúng có được lúc trước, cộng thêm lời nhắn ngươi nhận được lần này, về cơ bản có thể xác định được hai điểm. Một là cổ đại có hai phe thế lực, đều là phân nhánh sau khi con người tiến hóa sinh ra, một là Thánh nhân lấy tự thân tiến hóa làm chủ, hai là người tu chân, lấy công nghệ văn tự ký hiệu kết hợp cùng tiến hóa tự thân làm chủ, đây là chuyện đã được xác định. Chuyện thứ hai được xác định là giữa hai bên từng xảy ra một trường đại chiến, cuộc Đại chiến Hồng hoang đó từng khiến trời đất sụp đổ, phải rất lâu sau nhân loại mới miễn cưỡng khôi phục nguyên khí.

- Tin tức còn chưa xác định thì có sau trận Đại chiến Hồng hoang, Thánh nhân cùng người tu chân rút cuộc đã phát hiện ra chuyện gì? Mà phát niện này không ngờ đã khiến cho Thánh nhân và người tu chân phải liên minh, hơn nữa còn làm họ cảm thấy sợ hãi, thậm chí đến cuối cùng còn phải hợp lực xây dựng Chủ Thần không gian, ý là sau khi tất cả bọn họ chết hết, loài người vẫn có thể bước theo con đường của họ, tiếp tục tiến hóa, không làm cho "Đạo" của họ thất truyền. Đại khái là có một vài tin tức như vậy.

Sở Hiên nói đến đên thì ngừng lại một chút, hắn đẩy đẩy mắt kính bắt đầu trầm tư, một lúc lâu sau mới tiếp tục:
- Tiếp theo đây là đến phần suy luận và phỏng đoán của ta. Đầu tiên, chúng ta phải hiểu rõ những gì họ muốn nói với chúng ta, cũng thức là trong bộ phim Eragon này chúng ta có thể nhận được tin tức gì. Từ quy tắc D&D vừa nhắc tới lúc nãy, cùng với vực sâu không đáy mà ngươi đang đứng, ta có thể nhận định rằng, kỳ thực bọn họ muốn nói với chúng ta rằng, thế giới chân thật thực chất có vô cùng nhiều vị diện và không gian, mà vũ trụ và trái đất của chúng ta chẳng qua chỉ là một trong vô số vị diện và không gian đó mà thôi, cho nên mới có ý nghĩa của vực sâu không đáy.

- Đây không phải những gì khoa học đã nghiệm chứng sao? Theo thứ nguyên bất đồng, theo những đoạn thời gian khác biệt hoặc là ở những vị diện khác nhau, phải có vô cùng nhiều vũ trụ mới đúng, cái đó thì có gì đáng nói chứ?
Trịnh Xá càng lúc càng mơ hồi, hỏi.

- Nếu chỉ là bình thường như vậy thì không có vấn đề gì, nhưng nếu như ngay từ đầu đã nói với chúng ta về quy tắc D&D, dưới ẩn dụ như vậy thì chuyện họ muốn nói với chúng ta đã rất rõ ràng. Thế giới của chúng ta cũng giống như quy tắc D&D, thế giới của chúng ta, thế giới vô cùng hiện thực cùng các loại vị diện, tất cả chúng đều là hư cấu!
Sở Hiên nói vẻ khẳng định:
- Họ muốn nói với chúng ta chuyện đó, chúng ta chẳng qua chỉ là một đám sinh vật sống trong thế giới hư cấu mô phỏng mà thôi. Vô số thế giới cùng vũ trụ này chẳng qua chỉ là một cái hộp, cũng không biết sinh vật ở bên ngoài hộp là thứ gì, bọn họ, không bọn chúng! Bọn chúng mới là kẻ địch thật sự mà Thánh nhân cùng người tu chân phải đối mặt!

Trịnh Xá đã hoàn toàn sững sờ, một lúc sau hắn mới rõ ràng được tất cả những gì Sở Hiên nói, lập tức trở nên trầm tư, lại mất một lúc lâu sau hắn mới nói:
- Cứ như vậy, chẳng trách Thánh nhân cùng người tu chân lại thất bại. Những kẻ sáng tạo có thể tạo ra được vũ trụ và không gian vô tận của chúng ta, đó căn bản không phải thứ họ có thể chống lại... Vậy thì sáng tạo nên Chủ Thần không gian này là có có ý gì? Chẳng lẽ là muốn chúng ta cũng cùng theo họ chống lại những kẻ sáng tạo?

- Cũng không thể nói là kẻ sáng tạo nhất định sẽ mạnh hơn chúng ta. Nói một cách chính xác thì, chắc là do ở vào thứ nguyên khác biệt nên chuyện suy nghĩ cũng khác nhau. Ta lấy ví dụ thế này nhé... Ngươi từng chơi game online chưa?

- Chọn đại một game nào cũng được, lấy ví dụ là một game có chủ đề tu chân. Theo level của ngươi càng lúc càng cao, nhân vật càng lúc càng mạnh mẽ, trong trò chơi hô phong hoán vũ, dời núi lấp biển chẳng qua chỉ là chuyện nhấc tay, nếu ngươi lại càng có thể thoải mái thay đổi trò chơi, vậy thì một quyền đánh chết mấy trăm con boss, thậm chí càng mạnh hơn cùng đều có thể, chỉ cần vẫn phù hợp với quy tắc của game thì nhân vật do ngươi cải tạo sẽ có thể mạnh mẽ đến đỉnh điểm. Vậy nếu lấy sự mạnh mẽ của nhân vật đó làm chuẩn, đưa một sinh vật như thế vào thế giới hiện thực của chúng ta, hơn nữa còn giữ lại sức mạnh của hắn, ngươi nghĩ sẽ có kết quả như thế nào?

Kết quả đó tự nhiên là không cần nói cũng biết, thế giới loài người chắc chắn sẽ vì thế mà bị trọng thương. Nếu như đến cả vũ khí hạt nhân cũng không thể tiêu diệt được sinh vật như vậy thì nhân loại rất có thể sẽ vì thế mà diệt vong hoặc là sinh vật đó trở thành tồn tại chí cao vô thường còn tất cả con người thì trở thành nô lệ cho nó. Hoặc có thể xã hội sẽ có biến đổi cực lớn, biến thành một xã hội giống như sinh vật đó muốn, vân vân và vân vân, nói tóm lại, đối với loài người mà nói, chuyện như vậy tuyệt đối là một thảm họa.

- Đã hiểu chưa? Bởi vì quy tắc bất đồng nên giải thích về sức mạnh cũng bất đồng, hơn nữa nếu như chúng ta ở trong hộp thì tất cả những thứ ở bên ngoài hộp có thể đã vượt khỏi sư tưởng tượng của chúng ta, ví dụ như sinh vật một chiều không thể hiểu nổi cái gọi là trái phải của chiều thứ hai, cũng giống như sinh vật hai chiều không thể hiểu nổi trên dưới trong chiều không gian của chúng ta. Có lẽ chúng ta là nhân vật trong cuốn sách của một người nào đó, tất cả mọi thứ của chúng ta đều sớm đã ở trong đầu hắn, theo tưởng tượng của hắn mà viết ra, còn vũ trụ vô cùng nhiều này của chúng ta cũng theo đó mà tiến triển. Khi nhân vật bên trong vượt ra khỏi ngòi bút của hắn, hắn sẽ sáng tạo ra một sinh vật càng mạnh hơn để giải quyết nhân vật đó, hoặc là trực tiếp dùng một phương thức nào đó mà chúng ta không thể hiểu nổi để giết chết nhân vật, nhưng điều kiện đầu tiên là không thể để cho cái hộp bị hủy diệt.

- Chúng ta là nhân vật trong tiểu thuyết? Chẳng lẽ có người đang viết về chúng ta cùng thế giới này sao?
Trịnh Xá nghe mà cảm thấy kỳ quái, vội vàng hỏi.

Sở Hiên lắc đầu đáp:
- Đây chỉ là một giả thuyết, ví dụ như nhân vật trong game online, nếu như không có người điều khiển, nếu như có AI, bọn chúng chắc chắn không biết internet là cái gì, cũng không biết thế giới của bọn chúng chẳng qua chỉ là một đám số liệu mà thôi. Cũng như vậy, chúng ta ở trong thế giới này, hoặc có thể nói là chúng ta thân đang ở trong hộp cũng không biết được bên ngoài cái hộp là thứ gì, sinh vật sáng tạo ra hộp là cái gì, nếu như chúng ta nhảy ra ngoài thì sẽ đi đến đâu... Tất cả đều không thể biết.

Trịnh Xá giờ phút này cũng đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba, mô phỏng phương thức suy luận của Tiêu Hoành Luật, ngẫm nghĩ cả nửa ngày rồi mới nói:
- Ta đại khái cũng hiểu được được ý người rồi, cứ lấy game online làm ví dụ đi. Nếu như NPC bên trong có AI, nếu như bọn chúng thoát ra khỏi trò chơi, lang thang trên mạng thì cho dù là không thể hiện thân trong thế giới hiện thực thì cũng là một mối uy hiếp cực lớn cho chúng ta. Ví dụ như trong phim Terminator, máy tính bị khống chế, tiếp đó phát xạ tên lửa hạt nhân hủy diệt toàn thế giới... Lúc trước Thánh nhân cùng người tu chân đại khái là đã đạt tới trình độ như vậy, chẳng trách kẻ sáng tạo cái hộp không thể chấp nhận được bọn họ, đây là là chuyện họ muốn nói cho chúng ta biết phải không?

Lông mày Sở Hiên lại từ từ nhíu lại, hắn im lặng một lúc rồi đột nhiên nói:
- ....Hẳn là phải còn một tin tức nữa, chỉ là tin tức này có vẻ rất không tưởng tượng nổi... Trịnh Xá, ngươi dạo quanh chỗ đó thử đi, xem xem có sinh vật nào không.

Trịnh Xá thầm thấy kỳ quái nhưng nghe vậy vẫn điều khiển Goblin glider bay khắp nơi, đến cả phút sau vẫn không gặp bất kỳ một sinh vật nào, cả thế giới vẫn là một mảng đỏ sậm, hắn lập tức nói với Sở Hiên:
- Ở đây chẳng có sinh vật nào cả, hoàn toàn trống trải.

- Phòng đoán kia của ta chắc là sai rồi, chỉ lạ là tại sao họ không thể trực tiếp lưu lại lời nhắn mà phải dùng phương thức ẩn dụ như vậy bắt chúng ta suy đoán? Nếu như suy luận của ta được thành lập thì ngươi ở bên đó phải có biến động mới đúng.... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sở Hiên cũng có chút kỳ quái, lẩm bẩm tự nói.

- Chờ... Chờ chút! Nhìn thấy rồi! Tự nhiên dưới đất xuất hiện rất nhiều quái vật

Trịnh Xá vốn đang định trả lời Sở Hiên nhưng lời còn chưa ra đến miệng hắn đột nhiên chứng kiến mặt đất phía dưới từ từ chuyển động, tiếp đó vô số sinh vật giống như bò sát xuất hiện. Nhứng sinh vật này chỉ to từ hai mươi đến ba mươi centimet, bộ dạng giống như thằn lằn, hình thái khác nhau nhưng số lượng thì thật sự quá đông đảo, dưới chân Trịnh Xá là cả một biển bò sát màu đỏ đông nghìn nghị, số lượng ít nhất cũng phải hàng tỷ con. Trịnh Xá vừa mới hét lên, đám bò sát đó bỗng bắt đầu tự cắn xé lẫn nhau, mặt đất nhất thời biến thành một trận hỗn chiến.

- Đúng rồi! Bọn họ muốn nói với chúng ta chuyện đó! Chẳng trách không thể trực tiếp để lại lời nhắn! Chẳng trách phải tới trước khi trận chiến cuối cùng bắt đầu mới nói, hóa ra là như vậy...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #269


Báo Lỗi Truyện
Chương 269/308