Chương 268 Tình tiết kịch bản nằm ngoài phim?


Trong bộ phim Eragon, thủ đô của Alagaësia cũng không được miêu tả rõ rệt lắm, ngoài cảnh nhân vật chính cưỡi rồng tới cứu công chúa Arya ra thì Uru"baen chẳng xuất hiện thêm lần nào nữa trong cả phim. Hơn nữa nơi đây đã không còn là một bộ phim mà là cả một thế giới thật sự, hợp lý, thủ đô so với trong phim thì càng thêm rộng lớn, hùng vĩ, cũng có khả năng tồn tại những tình tiết vượt ra khỏi kịch bản Eragon...

- Đây chính là điều ta vẫn lo lắng. Theo lý mà nói, chẳng có thứ gì có thể khiến cho Imhotep sợ hãi được. Mặc dù vũ khí năng lượng cùng vật phẩm thuộc loại ma pháp truyền thuyết đúng là có thể gây thương hại cho hắn nhưng thực lực bản thân hắn cũng đủ mạnh, cho dù là tên Tà thần trong kịch bản phim cũng không nhất định có thể đánh thắng hắn, hơn nữa cho dù đánh không không thắng thì hắn cũng hoàn toàn có thể chạy trốn được... Rút cuộc là sức mạnh như thế nào khiến cho hắn cảm thấy được sợ hãi đây?

Trịnh Xá vừa từ trên cột nhảy xuống, vừa dùng ý thức thông qua tấm thẻ kim loại màu bạc nói với Sở Hiên.

- Ừm...
Ý thức truyền lại từ đầu bên kia lại có vẻ rất lơ đễnh, chỉ đáp qua loa cho có lệ.

Trịnh Xá cũng không tức giận, vẫn tiếp tục nói:
- Nếu như ta suy đoán không sai, bộ phim Eragon này không hề đơn giản như chúng ta tưởng tượng, nó hẳn phải có tình tiết nào đó vượt khỏi phim gốc. Thứ khiến cho Imhotep cảm thấy sợ hãi chắc cũng chính là thứ vượt ra khỏi kịch bản ấy... Ngươi cảm thấy thế nào? Sở Hiên, ta đang hỏi ngươi đấy! Bỏ tập tài liệu xuống ngay cho ta!

Trịnh Xá dù không cần nhìn tận mắt cũng biết ở trên trời Sở Hiên chắc chắn là đang nghiên cứu công pháp tu chân. Cũng không biết tên khốn này rút cuộc là mắc bệnh gì, thời gian gần đây hắn điên cuồng nghiên cứu công pháp giống như không cần mạng vậy. Bộ dạng cuồng nhiệt lúc thường khó thấy bây giờ không ngờ lại trở thành vẻ mặt thường ngày của hắn, làm những người xung quanh nhìn thấy mà sởn hết cả gai ốc. 

Ở đầu bên kia, Sở Hiên phảng phất có chút bất đắc dĩ, bỏ tập tài liệu trên tay xuống, bấy giờ mới lộ ra vẻ lạnh nhạt, nói:
- Ngươi muốn hỏi cái gì? Thứ vượt ra ngoài kịch bản, trong các thế giới phim kinh dị khác chúng ta cũng gặp qua rất nhiều rồi. Mỗi thế giới phim kinh dị đều rất có thể có những phần vượt ra như vậy, hơn nữa chúng còn thường có sức uy hiếp rất lớn tới tiểu đội luân hồi. Những chuyện này ngươi cũng không phải là không biết, còn cái gì đáng để kinh ngạc sao?

- Không phải ý này...
Trịnh Xá lắc đầu đáp:
- Bởi vì đã càng lúc càng tới gần trận chiến cuối cùng, đặc biệt là khi cả ngươi lẫn Tiêu Hoành Luật đều gần như khẳng định trân chiến cuối cùng có thể sẽ chỉ sau một hai bộ phim kinh dị nữa, trong tình huống như vậy ngươi không cảm thấy Chủ Thần hẳn phải nên nói cho chúng ta biết một số chuyện sao?

Sở Hiên nghe vậy đột nhiên thở dài, một lúc lâu sau mới đáp:
- Vốn không định phân tích việc này cho ngươi nghe... Không sai, Chủ Thần quả thật còn có rất nhiều bí mật chưa nói cho chúng ta biết, vì thế trong mấy thế giới phim kinh dị còn lại rất có thể sẽ có bí mật mà Chủ Thần ẩn giấu bên trong... Nhưng chuyện đó ngươi cũng không cần phải lo lắng hay tìm hiểu gì, trước mắt nhiệm vụ duy nhất của ngươi là nâng cao thực lực. Nếu như phương diện tâm cảnh đã không thể thắng được clone của ngươi thì ít nhất về thực lực cũng không thể thua hắn quá xa, ngươi biết ta vẫn đang gì mãi không?

- Ủa? Ngươi làm cái gì?
Trịnh Xá ngạc nhiên hỏi lại.

Sở Hiên búng tay đánh chóc một cái, đáp:
- Nhanh chóng nghiên cứu ra công pháp tu chân chứ còn gì nữa... Có lẽ ngươi còn chưa phát hiện ra nhưng cấp độ sức mạnh của ngươi, hoặc có thể gọi là tương lai mà ngươi lựa chọn đã vượt ra khỏi con đường mà Chủ Thần định ra cho chúng ta. Ngươi vốn không có công pháp tu chân nhưng lại cũng không phải chỉ dựa vào cơ nhân tỏa để tăng cường thực lực, có thể nói rằng, ngươi đã dung hợp đặc điểm của cả người tu chân lẫn Thánh nhân. Tuy trước mắt vẫn chưa thấy được có gì đặc biệt, bởi vì ngươi còn chưa có được công pháp tu chân thật sự, nhưng nói không chừng, tất cả cả nền tảng đang có hiện tại... Chính là để cho trận chiến cuối cùng lột xác! Đây chính là nguyên nhân ta phải gấp rút tìm ra công pháp tu chân. Do đó, cho dù trong thế giới phim kinh dị này thật sự có thứ Chủ Thần lưu lại đi nữa, nếu như quá nguy hiểm, cứ trực tiếp dùng Ma động pháo một phát giải quyết luôn cho xong. Trước khi trận chiến cuối cùng bắt đầu... Ta không hy vọng quân cờ mạnh có thể dùng để bố cục lại chết mất hoặc không còn sức chiến đấu, đã hiểu chưa?

"Bố cục cho trận chiến cuối cùng à. Mặc dù cái tên "quân cờ mạnh" thật sự quá chối tai nhưng đây hẳn là do Sở Hiên không biết biểu đạt tình cảm với đồng đội như thế nào nên mới cố ý gọi như vậy... Tên này đúng là chẳng chịu thành thật chút nào, cố gắng nghiên cứu công pháp tu chân vì trận chiến cuối cùng sao?"

Trịnh Xá hít sâu một hơi, nói:
- Hiểu rồi, trong tình huống thực lực của ta có thể khống chế, ta sẽ thăm dò thứ vượt khỏi kịch bản phim này... Nếu như thực lực của ta không thể chống đỡ được nữa, lúc đó sẽ dứt khoát sử dụng Ma động pháo, không để nguy hiểm lan tới mọi người, tất cả để phục vụ cho trận chiến cuối cùng, ý ngươi là vậy phải không?

- Không sai.
Sở Hiên vừa nói vừa lại chúi đầu vào tập tài liệu trện tay, nói:
- Cho dù là phải từ bỏ việc vượt qua tâm ma... Ta cũng phải đưa Trung Châu đội bình yên vượt qua trận chiến cuối cùng, để Trung Châu đội bước lên đỉnh cao của tất cả các tiểu đội luân hồi. Cho dù chỉ còn lại một người, Trung Châu đội cũng tuyệt đối không thể diệt vong!"

"Sở Hiên..."

Từ rất lâu trước đây, đại khái từ lúc đối đầu với cự long trong Jurassic Park, khi Trịnh Xá do lần đầu tiên sử dụng trạng thái Hủy diệt nên bị các đội viên khác tưởng rằng đã chết, hắn đã hoài nghi, Sở Hiên đã có tình cảm, hoặc có thể nói là tình cảm vùi sâu trong nội tâm của hắn cuối cùng cùng từ từ nổi lên từ tầng sâu của ý thức. Từng bộ phim kinh dị tiếp theo đó càng khiến cho cảm giác của Trịnh Xá càng lúc càng thêm rõ rệt. Một gã nhìn có vẻ lãnh khốc như Sở Hiên kỳ thật lại thuần khiết như một tờ giấy trắng, hoặc có thể gọi là trẻ con, bởi vì nội tâm của hắn tựa hồ đã ngừng lại từ khi còn là trẻ con . Kỳ thực, tình cảm mà hắn vẫn cứ mãi tìm kiếm sớm đã ẩn chứa sâu trong nội tâm hắn, từ lúc cha hắn đưa hắn đi ngắm trời sao lần đầu tiên...

"Vì thế, giống như là sự cố chấp vẫn giúp hắn kiên trì với cuộc sống này, không cần biết là cố chấp với những điều chưa biết, cố chấp với xác suất lớn nhất, cố chấp với tình cảm, với cảm giác... Có thể nói, Trung Châu đội đã trở thành cố chấp lớn nhất với sinh mạng hắn chỉ sau có tình cảm. Bắt đầu từ khi chúng ta gọi hắn là đồng đội, bắt đầu từ khi hắn trở thành chiến hữu của chúng ta, tất cả những điều hắn làm đều là vì sự cố chấp đó mà nỗ lực. Chính vì thế cho dù là chỉ còn lại một người cuối cùng, Trung Châu đội cũng phải tiếp tục sinh tồn đúng không? Sở Hiên..."

Trịnh Xá không biết tâm trạng mình lúc này rút cuộc là như thế nào. Khi hắn gấp tấm thẻ kim loại màu bạc lại, trong lòng không ngừng hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra từ lúc hắn tiến vào thế giới luân hồi cho đến nay, bắt đầu từ bộ phim đầu tiên Resident Evil 1, tới lúc Sở Hiên tử vong, Zero tử vong, Trương Kiệt tử vong... Cho tới kịch biến trong Resident Evil 2, rồi sau đó không ngừng hồi sinh mọi người, rồi đến Bạo tạc, Hủy diệt, đấu trí... Tất cả mọi chuyện, thời gian hắn trải nghiệm trong thế giới luân hồi này phảng phất như còn dài hơn, sâu sắc hơn rất nhiều quãng đời mấy chục năm của hắn trước đây... Đây là nơi hắn chiến đấu và sống sót!

"Hiểu rồi! Cho dù là chỉ còn lại một người, Trung Châu đội cũng phải đứng ở đỉnh cao của tất cả các tiểu đội luân hồi, phải để Trung Châu đội tiếp tục sinh tồn! Nhất định... Hả?"

Trịnh Xá vừa đi vừa nghĩ, nghĩ đến mức có chút xuất thần, kết quả là khi hắn rẽ qua một góc ngoặt liên đâm sầm vào một tên Urgals da xanh cao hơn hai mét. Urgals chính là quân đội thường quy của quốc vương Galbatorix trong Eragon, là một loại sinh vật hình thú, sức chiến đấu hơn xa loài người. Đội quân Urgals này có khoảng hơn mười tên, trang bị tinh lương, nhìn qua thật sự cũng có một loại cảm giác mạnh mẽ của cận vệ hoàng cung.

Trịnh Xá cùng tên Urgals kia đều cùng ngẩn ra, tiếp đó Urgals trực tiếp vỡ tan đầu, bay ngược ra sau. Sức mạnh cực lớn không chỉ dễ dàng phá nát đầu hắn mà còn mang theo thi thể bay ngược ra xa hơn mười mét, ép thêm hai ten khác cùng đâm sầm vào tường, Hai tên Urgals đó lập tức bị ép thành thịt vụn, còn tên vỡ đầu cũng gần như tan xương nát thịt.

- Nếu đã gặp rồi thì ta cũng không khách khí nữa. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trịnh Xá bẻ bẻ khớp ngón tay, hắn cười lạnh chậm rãi tiến về phía đám Urgals.

Hơn một phút sau, trên hành lang đã trải đầy thi thể Urgals, chỉ còn có hai tên bị Trịnh Xá đánh gãy hai tay, liên tục lăn lộn dưới đất. Bất quá, bọn chúng cũng không dám kêu to lên, bởi vì vừa rồi bất cứ tên Urgals nào phát ra dù chỉ là một âm thanh thôi cũng lập tức bị đánh thành thịt vụn trong khoảnh khắc. Do tốc độ của Trịnh Xá thật sự quá nhanh, hơn nữa sức mạnh khổng lồ đã thể hiện ưu thế áp đảo, đám Urgals này thậm chí đến cả phản kháng cơ bản nhất cũng không có, có thể nói, Trịnh Xá đứng ở một đẳng cấp thực lực cao hơn hẳn bọn chúng, giống như con người đứng nhìn xuống con kiến, trình độ sức mạnh đã hoàn toàn cách biệt.

- Vậy thì các ngươi có biết công chúa tinh linh Arya bị giam ở chỗ nào không?
Trịnh Xá cười lạnh, nhìn hai tên Urgals, hỏi.

Hai tên Urgals đều có chút sững sờ, rõ ràng là vẫn còn chưa định thần lại được từ sau thất bại. Một tiểu đội Urgals tinh nhuệ, không ngờ đến cả chéo áo kẻ địch cũng không đụng tới được, thực lực người này thật là quá khủng bố, hắn là kỵ sĩ rồng sao?

Bụp!

Một âm thanh trầm đục vang lên, một tên Urgals bị Trịnh Xá đánh một phát từ đỉnh cầu xuống tới tận thắt lưng, cả nửa người đều tan nát. Đây là do Trịnh Xá dùng sức quá mạnh, từ sau khi sử dụng Hồng hoang, khai thiên tích địa mà không chết, thân thể Trịnh Xá tự nhiên lại phát sinh biến đổi nào đó khiến cho trong thời gian gần đây khả năng khống chế sức mạnh của hắn tựa hồ yếu đi nhiều. Trên thực tế, đó cũng không phải do khả năng khống chế sức mạnh của hắn yếu đi, mà là sức mạnh cùng tốc độ của hắn lại một lần nữa tăng mạnh, đến cả tố chất thân thể cũng một lần nữa phát triển.

"...Cứ tiếp tục như vậy, không biết ta có biến thành quái vật không nữa... Hoặc có thể nói, trong mắt người khác, ta sớm đã là một con quái vật không phải người rồi?"
Trịnh Xá cười khổ, vẩy vẩy chỗ máu thịt bầy nhầy trên tay, không đợi hắn tiếp tục nói, tên Urgals còn sống đã nhũn hết cả người, quỳ rạp xuống đất, bắt đầu tuôn hết tất cả những chuyện mà hắn biết ra.

- Tà thần đại nhân khống chế công chúa tinh linh. Đúng thế, chỉ có pháp sư mới có thể đối phó được với pháp sư, không, ngài cũng có thể...
Tên Urgals này đã bị dọa đến phát khiếp, không những nói năng lắp bắp mà cả lời lẽ cũng lộn xộn không đầu không đuôi.

Trịnh Xá nhíu mày, hắn đã xem qua Eragon, tự nhiên là biết cái gã gọi là Tà thần đó chính là tay sai số một của quốc vương Galbatorix, một ma pháp sư có thể triệu hồi sinh vật ma giới. Trong phim gốc hắn cũng là một kẻ sử dụng pháp thuật có thực lực mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh hơn công chúa tinh linh Arya cũng là người sử dụng phép thuật, đến đoạn cuối phim thiếu chút nữa thì đã giết chết chết diễn viên chính Eragon, có thể gọi là một trong những kẻ có thực lực hiếm hoi trong Eragon.

- Cũng tốt, trực tiếp giải quyết hắn cũng được...
Trịnh Xá hơi thấp giọng lẩm bẩm, tiếp đó quay sang tên Urgals, nói:
- Đưa ta tới chỗ Tà thần ở. Đừng có giở trò với ta, động tĩnh vừa rồi không biết đã lôi kéo bao nhiêu thủ vệ đến đây, vứt bỏ ngươi tìm một tên khác dẫn đường cũng rât dễ dàng.

Gã Urgals hoảng sợ, gật đầu liên tục, chỉ thấy hắn miễn cưỡng đứng dậy, toàn thân run bần bật, cũng không biết hắn lấy sức mạnh từ đầu, cố gắng bước theo hành lang tiến về phía trước. Trên đường đi quả nhiên gặp phải rất nhiều binh lính Urgals tới cản đường, đương nhiên, bọn chúng có tới chẳng qua chỉ làm mặt đất có thêm một đống thi thể nát vụn mà thôi. Trịnh Xá giờ phút này giống như Sở Hiên đã nói lúc trước, lực lượng quá mạnh mẽ, đã hoàn toàn có thể coi thường cái gọi là "thế""trí" rồi.

Tòa cung điện này từ bên ngoài nhìn vào thì có vẻ hùng vĩ, dù sao nó cũng được xây dựng dựa vào vách núi, có chút dáng vẻ của lâu đài châu Âu thời trung cổ, nhưng nói về quy mô thì lại không lớn lắm, căn bản không thể so được với các thành phố khổng lồ của phương Đông cổ đại. Nhưng đến khi Trịnh Xá tiến vào kinh thành này mới phát hiện, tính toán của bọn họ lúc trước có lẽ đều sai lầm hết. Toàn thành này so với bọn họ tưởng tượng còn rộng lớn hơn nhiều, bởi vì còn được xây dựng xuống sâu phía, tạo thành cả một thành phố dưới lòng đất, bộ phận lộ ra trên mặt đất chưa được đến một phần mười tổng thể diện tích.

- Sao? Các ngươi đều chỉ là binh lực bảo vệ vòng ngoài? Sâu bên trong là sinh vật như thế nào? Đúng rồi, quốc vương Galbatorix của các ngươi đang ở đâu?
Trịnh Xá vừa đi vừa hỏi, còn người dẫn đường vẫn là tên Urgals mà hắn bắt sống lúc đầu tiên. Qua một đường giết chóc, tên này đã sớm tuyệt hết tâm tư chạy trốn, dù sao hắn cũng đã tận mắt nhìn thấy Trịnh Xá tay không đồ sát hơn trăm Ugals, sức mạnh này căn bản không phải một con người có thể có được, vì thế người trước mắt đã sớm bị hắn coi là ác ma.

- Bên trong đều là sinh vật từ ma giới mà Tà thần đại nhân hoặc quốc vương bệ hạ triệu hồi. Giới hạn tối đa mà chúng tôi có thể tới là tầng hầm thứ hai, binh lính canh giữ đó là kỵ sĩ đen, còn tiếp theo nữa thì chúng tôi không biết. Tà thần đại nhân sống ở tầng hầm thứ ba, còn quốc vương thì hình như ở tầng thấp nhất của tòa thành này...
Urgals cẩn thận đáp.

"Quả nhiên... Trong thành phố này đúng là có sức mạnh vượt ra khỏi kịch bản Eragon, chỉ là sao nghe lại quen như vậy? Kỵ sĩ rồng, thành phố ngầm, pháp sư, cự long, kỵ sĩ đen... Đây không phải thuần túy là Dragone&Dungeon sao? Quy tắc vô cùng vô tận, chư thần nhiều như rác, vu yêu chạy đầy đường, cái gì mà vị diện, cái gì mà ma giới... Vị diện? Đúng rồi! Vị diện!"

Trịnh Xá trong lòng chợt động, hắn nhớ tới vị diện trong quy tắc Dragon&Dungeon. Bất kỳ vị diện nào đều có pháp tắc riêng của nó, không gian tồn tại cùng độ lớn của mỗi vị diện đều khác nhau, mà trong vũ trụ thì tràn ngập vô số các vị diện... Điều này không phải có chút tương tự như thế giới luân hồi sao? Mỗi thế giới đều có điểm khác biệt, hoặc là sức mạnh loại ma pháp truyền thuyết chiếm chủ đạo, hoặc là sức mạnh khoa học kỹ thuật chiếm chủ đạo, thậm chí còn có vô số quái vật cùng sinh vật khác, tất cả không phải là thể hiện của thế giới luân hồi sao?

"Chẳng lẽ, ý nghĩa thật sự của bộ phim Eragon này là nằm ở tầng cuối cùng của hoàng cung?"

Trịnh Xá vừa đi vừa trầm tư, đến khi hắn cùng Urgals bước tới một cầu thang dẫn xuống dưới, Trịnh Xá đột ngột rùng mình. Không biết vì sao, khi hắn vừa bước xuống tầng này, năng lượng vampire cùng nội lực trong cơ thể hắn bỗng trở nên xung động, đặc biệt là nội lực cứ tự động lưu chuyển trong người, giống như là lúc hắn đang vận công.

Urgals cũng bắt đầu run rẩy, nhìn qua có vẻ cũng không phải sợ hãi, mà là phản ứng tự nhiên của thân thể hắn. Tầng này rõ ràng là lạnh lẽo hơn tầng trên nhiều, không, nói một cách chính xác là một loại âm khí, khiến cho người ta cảm thấy cả người phát lạnh.

- Bắt đầu từ chỗ này chúng tôi không được phép đi xuống nữa, chỉ thỉnh thoảng Tà thần đại nhân cần đưa thứ gì nặng nề xuống thì mới cho chúng tôi khiêng vào đến tầng ba...
Urgals vừa rùng mình vừa nói.

"Đường phía dưới hắn cũng không thông thạo, vậy cứ bắt một tên kỵ sĩ đen đi. Cũng không biết đó là loại sinh vật gì, thuận tiện đánh giá qua sức chiến đấu của chúng cũng được..."

Trịnh Xá nhíu mày nhìn tên Urgals gãy tay trước mặt, tên này có vẻ cũng đã nhận ra điều gì, đầy vẻ sợ hãi nhìn Trịnh Xá. Một lúc sau, Trịnh Xá mới thở dài, nói:
- Ngươi đi đi, có thể chạy được bao xa thì chạy, dù sao ta cũng không nhận ra ngươi, lần sau gặp lại cũng sẽ lập tức ra tay, đã hiểu chưa? Tự mình cầu phúc đi.
Nói đoạn, Trịnh Xá cũng không để ý tới hắn nữa, trực tiếp bước xuống tầng dưới.

Toàn thành này càng đi xuống một tầng lại càng rộng lớn, tạo nên một thành phố dưới đất hình cái phễu ngược, cộng thêm những khối đá thô tháp cùng lối đi âm u khiến cho nó thật sự có chút không khí quỷ dị của D&D. Có điều, Trịnh Xá chẳng có tâm trí nào mà ở đây dạo chơi quan sát cái gì, hắn chạy loạn khắp nơi một lúc cuối cùng cũng dần dần hiểu rõ được địa hình này nơi này.

- Đây là tầng hầm thứ hai, ta tiếp tục đi xuống dưới. Triệu Anh Không, ngươi tiếp tục thăm dò các tầng trên, xem xem có những chỗ nào kỳ quái không. Imhotep, ngươi có lấy được tin tức hữu dụng gì từ thương nhân trong thôn làng không?

Trịnh Xá tìm kiếm một lát rồi cũng thấy một cầu thang đi xuống dưới. Hắn đứng trên cầu thang, mở tấm thẻ kim loại bạc ra, hỏi qua tình huống hai người kia một chút, bắt đầu thực hiện chức trách đội trưởng của mình.

- Không có tin tức quan trọng gì, bất quá, bọn họ có vẻ rất e ngại thảo luận về những chuyện liên quan đến công chúa tinh linh Arya... Đúng rồi, còn có một tin tức rất thú vị. Ta nghe bọn họ nói qua về thần thoại của thế giới này, nghe nói, rất lâu trước đây, loài người cùng loài rồng không hề cùng nhau chiến đấu, cũng không có kỵ sĩ rồng tồn tại. Cho đến khi ma quỷ xâm nhập vào thế giới này, loài người và loài rồng đơn độc không thể chống cự nổi đám ma quỷ đó, vì thế bọn họ mới tập hợp lại, hình thành tổ hợp chiến đấu như kỵ sĩ rồng. Sau đó trải qua một thời gian dài chiến đấu, bọn họ đẩy lùi được ma quỷ về địa ngục, còn nơi phong ấn lối vào địa ngục... Chính là ở phía dưới cung điện thủ đô. Ngươi thấy cái tin này thế nào?
Imhotep đáp lại.

- Lối vào địa ngục à? Đây đúng là một tin tức rất quan trọng. Bây giờ ta đang ở lối xuống tầng tầng tiếp theo, phía dưới không biết có thứ gì. Để đảm bảo an toàn, trước tiên cứ để ta đi thăm do một chút đã. Cứ như vậy đi, mọi người hoàn thành nhiệm vụ của mình. Sở Hiên, chú ý tình huống phía mấy người Zero, có việc gì thì thông báo cho ta biết, đã hiểu chưa?
Trịnh Xá trịnh trọng nói với Sở Hiên, kết quả lại là một khoảng im lặng, tên khốn Sở Hiên này hẳn là lại chìm đắm vào công pháp tu chân rồi.

- Bỏ đi, không cần tên đần độn ấy nữa, chúng ta cứ hoàn thành xong nhiệm vụ của mình thôi.

Trịnh Xá vừa nói vừa gấp tấm thẻ kim loại vào, tiếp đó bóp bóp trán bước xuống tầng hầm thứ ba.

Khung cảnh tầng ngầm thứ ba cũng không có gì khác tầng hai, chỉ là khí tức lạnh lẽo càng thêm nồng nặc. Trịnh Xá cũng là người tài cao mật lớn, căn bản không sợ trong đó có cơ quan hay sinh vật gì, cứ ngang nhiên bước đi trong hành lang. Vừa mới đi được một hai phút, cách đó không xa chợt truyền tới tiếng áo giáp va chạm, sau khi bước qua một lối rẽ, Trịnh Xá quả nhiên nhìn thấy một đám vệ binh mặc giáp trụ màu đen xuất hiện trước mặt.

Đám quân lính này toàn thân trên dưới đều được áo giáp bao bọc, hơn nữa áo giáp đó còn không ngừng tỏa ra một loại khí tức màu đen, bộ dạng có chúng tương tự với Ringwraith trong Lord of the Rings, chỉ là áo giáp không được ấn tượng và hào hoa như Ringwairth mà thôi.

- Kỵ sĩ đen? Nhìn qua cũng có chút uy thế đấy.
Trịnh Xá nhìn đám kỵ sĩ đen đứng cách đó mấy chục mét, bọn chúng có khoảng hai mươi tên, xếp thành đội hình chỉnh tề, tiến về phía trước. Khi bọn chúng trông thấy Trịnh Xá liền dùng tốc độ cùng tư thế gần như đồng loạt rút cự kiếm bên hông ra, nếu như không phải có đội hình sắp xếp trước sau thì thật sự giống như ảnh phản chiếu trong gương.

Hành lang rộng khoảng ba mết, nếu như cầm trọng kiếm hai tay thì chỉ đủ cho hai tên kỵ sĩ đen tấn công tới chỗ hắn, nhưng như vậy cũng đủ rồi. Đám kỹ sĩ này mười phần mạnh mẽ, tên đi đầu tiên khi còn cách Trịnh Xá vài mét liền vung kiếm chém tới, không ngờ còn sinh ra cả đao gió cắt về phía hắn, tuy uy lực không quá mạnh nhưng nếu là người bình thường thì chắc chắn không thể thoát nổi.

Trịnh Xá nhíu mày, giậm chân một cái lao về phía tên kỵ sĩ đen này, nhân lúc kiếm của nó còn chưa kịp thu về đã vung quyền đấm thẳng vào ngực nó. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, nhưng khiến cho người ta phải kinh ngạc là tên kỵ sĩ đen đó chỉ bị lõm chỗ ngực xuống, đẩy ngã mấy tên đứng đằng sau ra vài mét rồi lại đứng lên như không có việc gì.
Phải biết rằng sức mạnh của Trịnh Xá lúc này cơ hồ là lực tựa ngàn cân, cho dù là một quyền vô cùng bình thường đánh xuống, uy lực cũng không kém hơn một quả lựu đạn phát nổ bao nhiêu. Chính vì có sức mạnh như vậy nên trong chiến đấu hắn mới có thể không cần phải theo đuổi kỹ xảo nào, chỉ dựa vào lấy lực phá xảo là hoàn toàn đủ. Mặc dù chưa sử dụng Bạo tạc nhưng một quyền đánh tới của hắn như vậy, kỵ sĩ đen không ngờ lại không hề bị thương, thực lực của loại sinh vật này cũng đủ khoa trương rồi, về cơ bản còn mạnh hơn lính Orc tinh nhuệ biết đấu khí trong Lord of the Rings, không hẳn là phải mạnh hơn từ hai đến ba lần.

"Ta thì còn không sao, nếu như mấy người Trương Hằng gặp phải loại sinh vật này, trước sau tập kích, lại bị tấn công trong hành lang hẹp như vậy bọn họ rất có thể sẽ gặp nguy hiểm... Xem ra cấp độ sức mạnh của thế giới phim Eragon này cũng không yếu ớt như biểu hiện bên ngoài."

Trịnh Xá nghĩ thì vẫn nghĩ, động tác lại không hề ngừng lại chút nào. Do một quyền vừa rồi không có tác dụng nên hắn cố ý gia tăng sức mạnh, đến cả nội lực cũng hơi được vận lên, mỗi quyền mỗi cước đều thế như sấm sét. Trịnh Xá dùng lực đạp mạnh chân, mặt đất lập tức vỡ tan, tiếp đó một kỵ sĩ đen ở trước mặt hắn lập tức bị đánh bay mũ giáp. Khiến cho hắn cảm thấy kinh ngạc là, phía dưới chiếc mũ không ngờ lại không có thân thể, nói một cách chính xác là kỵ sĩ đen chỉ có một bộ giáp trụ mà thôi, người chiến đấu với hắn thuần túy là một bộ áo giáp, chẳng trách một quyền vừa rồi đánh trúng chẳng được tích sự gì.

- À à, hóa ra là như vậy, đúng là không dễ giải quyết...

Mấy phút sau, trên hành lang đã chỉ còn lại một đống kim loại bị ép dẹp lép, đến cả trường kiếm lẫn giáp trụ đều bị ép chặt lại với nhau thành một cục, đám kỵ sĩ đen cũng không thể động đậy được nữa.

Tuy đám kỵ sĩ đen không thể gây thương tổn hoặc thậm chí là ngăn cản Trịnh Xá nhưng số lượng của chúng trong tầng ba này thật sự quá nhiều. Trịnh Xá trên đường đi không ngừng đụng mặt đám kỵ sĩ đen, trước sau đã có hơn trăm tên bị hắn ép thành bánh kim loại mà số lượng bọn chúng vẫn phảng phất như vô cùng vô tận, đặc biệt là khi hắn tiến về một phía nào đó, mật độ kỵ sĩ đen càng thêm dày đặc.

Trịnh Xá cứ như vậy bị trì hoãn mất mấy chục phút, cuối cùng hắn cũng không chịu nổi tốc độ rùa bò thế này nữa. Lúc trước để tránh cho phía dưới có sinh vật mạnh mẽ nào tồn tại, dù là khi chiến đấu hắn cũng cẩn thận tiết kiệm nội lực cùng năng lượng vam pire nhưng đến lúc này hắn rút cuộc cũng đã sử dụng Bạo tạc, phảng phất như biến thành một cơn lốc tràn tới. Chỉ thấy một bóng người lóe lên, đám kỵ sĩ đen trong lối đi lập tức đều bị đánh văng vào vách tường, kẹt sâu vào lớp đá, giãy giụa như thế nào cũng không thoát ra được. Trịnh Xá cứ tiếp tục như không có việc gì, lao về phía trước, đến khi hắn xông tới một chỗ sáng sủa thì mới giải trừ Bạo tạc, dừng lại.

Đây là một nơi sáng sủa hiếm hoi trong tầng hầm thứ ba, các chỗ khác dù trên đường có gắn đuốc thì vẫn đầy vẻ u ám, mang theo một khí tức âm trầm, chỉ có chỗ này lại đột nhiên tỏa ra ánh sáng trắng giống như đèn điện. Đây là một gian phòng không có gì bắt mắt nhưng trên cửa phòng lại khắc chi chít vô số ký hiệu ma pháp, chính những ma pháp ký hiệu đó đã tỏa ra ánh sáng.

- Vật phẩm ma pháp truyền thuyết à? Không biết có thể lấy được thứ gì bên trong không. Đúng là thú vị, không ngờ trong Eragon cũng có thể lấy được vật phẩm ngoài quy định giống như Lord of the Rings. Đúng rồi, nói không chừng tài liệu Thánh nhân cùng người tu chân tiết lộ chân tướng cũng ở bên trong, giống như di ngôn của Thánh nhân Anubis gì đó để lại...

Trịnh Xá lẩm bẩm tự nói, càng nghĩ càng hưng phấn, lập tức nhấc chân tiến về phía căn phòng đó, nhưng vừa mới tới chỗ ký hiệu ma pháp thì liền đụng phải một tầng bảo vệ vô hình. Hắn lập tức không dám dùng sức cậy mạnh, dù sao thì tầng bảo vệ này cũng không biết có phải chỉ có sức phòng ngự thôi hay không, nếu như còn có thuộc tính công kích, cường hành đột phá nó không phải sẽ phá hủy cả căn phòng sao? Mà chưa nói đến chuyện bên trong có tin tức Thánh nhân hay người tu chân để lại hay không, chỉ riêng công chúa tinh linh Arya đang nằm bên trong cũng đủ khiến hắn không dám làm loạn rồi.

- Doraemon, ta tìm thấy mấy chuyện rất hay nhé, thế nào? Muốn xuông đây xem thử không? Ngươi nghiên cứu công pháp tu chân với cả tin tức người tu chân cùng Thánh nhân để lại lâu như vậy rồi, hẳn là có thể giải quyết số ma pháp ký hiệu này phải không?
Trịnh Xá nghĩ ngợi một chút rồi lấy tấm thẻ kim loại màu bạc ra, liên lạc với Sở Hiên.

Sở Hiên trực tiếp đáp:
- Ta đã sớm thấy rồi... Cũng không tệ, không ngờ lại có cơ quan kiểu ma pháp truyền thuyết, để ta xuống một chuyến vậy.

- Sở Hiên! Không phải ngươi liên tục dùng mấy tấm thẻ này giám thị bọn ta đấy chứ? Mẹ nó, tại sao thẻ của bọn ta không có tác dụng này?
Trịnh Xá lập tức há mồm chửi lớn, hắn đột nhiên nhớ tới rất lâu trước đây, khi trong bộ phim kinh dị The Grudge, Sở Hiên đã chế tạo cho họ một loại công cụ liên lạc, mà máy chủ trong tay hắn lại có thể nghe được tất cả những gì những người sử dụng máy con nói.

Sở Hiên điềm nhiên như không, đáp:
- Không phải thẻ kim loại, cái ta dùng và chế tạo cho các ngươi đều giống nhau... Là thứ khác.
Trong lúc nói, mắt trái Sở Hiên chợt lóe lên điện quang như có như không. Nếu như cẩn thận nhìn kỹ sẽ phát hiện trong mắt hắn có những văn tự ký hiệu hình thù quái lạ, có tám chín phần tương tự như văn tự công pháp tu chân trong tập tài liệu trên tay hắn.

- Quên đi, ta mặc kệ ngươi rút cuộc là làm cái gì, dù sao thì tên khốn nhà ngươi cũng chưa từng nói cho bọn ta biết chuyện liên quan đến ngươi... Đúng rồi, nếu ngươi đã có thể nhìn thấy ta thì cũng có thể thấy được tình hình ở tầng dưới phải không? Giúp ta xem thử xem dưới đó rút cuộc là có cái gì.
Trịnh Xá thở dài, cũng chẳng muốn nổi nóng với Sở Hiên nữa, dứt khoát đưa ra yêu cầu.

Sở Hiên cũng không nói nhiều, các văn tự ký hiệu trong mắt trái hắn lại bắt đầu chuyển động, trong mắt hắn cả thế giới như biến thành năng lượng thuần khiết, ví dụ như Goblin glider dưới chân hắn có năng lượng cao hơn rõ ràng không gian xung quanh, còn năng lượng bản thân hắn thì cao hơn glider gấp trăm lần. Dưới mặt đất có vô số điểm năng lượng, mỗi cái tượng trưng cho một sinh vật sống, trong đó có mấy nghìn điểm năng lượng ở trong hoàng cung, độ sáng của chúng rõ ràng là mạnh hơn năng lượng của thôn dân xung quanh mấy lần. Trong số những điểm năng lượng đông nghìn nghịt đó, điểm năng lượng của của Imhotep và Triệu Anh Không phát sáng rực rỡ giống như trăng tròn.

Xuống phía dưới nữa, điểm năng lượng đại biểu như Trịnh Xá phảng phất như mặt trời, thậm chí dùng mắt thường nhìn vào cũng cảm thấy có chút nhức nhối, là thứ duy nhất có cường độ vượt trên Sở Hiên trong tất cả mọi sinh vật ở đây, hắn quả thật đã vô cùng mạnh...

- ...Tổng cộng có năm tầng, quốc vương Galbatorix ở tầng phía dưới, đúng rồi, bên cạnh hắn còn có một con rồng lớn... Lối đi xuống tầng dưới ở sau lưng hắn và con rồng. Tầng không gian thứ năm... Ta không nhìn thấy được, phía dưới có thứ gì ta cũng không nhìn thấy...
Sở Hiên vừa nói vừa khôi phục mắt trái lại như bình thường, đến khi nói xong hắn lập tức bắt đầu co người thở dốc.

Trịnh Xá cũng không biết tình trạng của Sở Hiên, hắn chỉ yên lặng trầm tư một lát rồi nói:
- Vậy thì ký hiệu ma pháp tầng thứ ba giao cho ngươi, ta muốn đi xem thử tầng thứ năm đó. Địa ngục, câu chuyện đó làm cho ta thấy rất bất an... Có cần ta tiện đường giải quyết luôn quốc vương Galbatorix không?

Trịnh Xá chỉ thở dốc trong chốc lát rồi lạnh nhạt đáp:
- Không cần, tốt nhất là cố gắng không làm thương tổn đến hắn cùng con rồng ấy. Một là chưa cứu được Arya, có tình tiết kịch bản hay không vẫn chưa thể khẳng định, hai là căn phòng trên tầng ba rất có thể sẽ bị cuộc chiến của các ngươi phá hủy, vì thế tốt nhất là tiến vào tầng thứ năm mà không làm thương tổn đến bọn hắn.

- Độ khó rất cao đấy.
Trịnh Xá khẽ cười khổ, nói:
- Được rồi, cứ như vậy đi. Ta tới gặp quốc vương Galbatorix, xem thử tên boss cuối đến cả trong phim cũng không xuất hiện này rút cuộc là mạnh đến mức nào, luôn tiện ghé qua Địa ngục ngắm cảnh một chút!

- ...Nhớ mang ít đặc sản Địa ngục về.

Ôm theo câu nói ấy của Sở Hiên, Trịnh Xá cáu kỉnh bước xuống tầng thứ tư, trong đầu còn nghĩ xem Sở Hiên rút cuộc là dùng cách nào có thể nhìn qua được, chẳng lẽ đã cài thiết bị theo dõi gì đó lên người hắn? Trong lúc nghĩ, hắn đã đi hết cầu thang xuống tầng hầm thứ tư.

Vừa đặt chân tới nơi, không khí âm trầm vẫn quanh quẩn lúc trước đột nhiên biến mất, vụt chuyển thành từng đợt khí nóng rực, phảng phất như đang đứng bên miệng núi lửa. Tầng thứ tư này hoàn toàn khác với ba tầng trước, căn bản không có phòng ốc hay hành lang nào, thuần túy là một hang đá tự nhiên vô cùng rộng lớn. Trịnh Xá đưa mắt một vòng không ngờ không thấy được biên giới, nếu như tính diện tích thì nơi này gần như tương đương với diện tích của cả dãy núi phía trên.

- Đúng là khoa chương... Có điều càng khoa trương hơn nữa là, Sở Hiên, ngươi là tên đần độn, nó mà chỉ gọi là một con "rồng lớn" thôi à?

Trịnh Xá thật sự hận đến ngứa cả răng, con rồng trước mặt mới thật sự đáng được xưng là cự long, lớn đến mức nào ư? Lấy người đứng trên lưng nó làm chuẩn, con rồng này đại khái dài hơn trăm mét, khi đứng dậy cao hơn bốn mươi mét, hai cánh giương ra rộng hơn trăm mét, độ lớn của nó thậm chí còn vượt hơn cả con rồng mà Trịnh Xá từng gặp trong Jurassic Park, cũng tức là cự long càng to lớn hơn càng mạnh mẽ hơn so với hình thái trưởng thành của rồng non mà hắn mang theo!

- À, sở dĩ gọi nó là rồng lớn là vì nó chỉ vẻn vẹn có thể tích lớn thôi, nếu lấy năng lượng so sánh thì mười con rồng như vậy cũng không có số năng lượng khổng lồ như của ngươi, vì vậy ngươi căn bản không cần phải lo lắng...
Sở Hiên bình thản đáp.

- Không cần lo lắng cái rắm ấy, khốn kiếp, lối đi ở sau lưng nó cơ mà! Ngươi bảo ta làm thế nào bước vào tầng thứ năm?
Trịnh Xá gần như là gào lên.

- À... Đó là vấn đề của ngươi.

- Nhưng ta không nghĩ ra được cách nào nên mới phải hỏi ngươi!

- Vậy thì đó là vấn đề của ta...

- ...Chờ đến lúc ta đi ra, không đánh cho ngươi răng rơi đầy đất không xong!

Trịnh Xá nghiến răng nghiến lợi hét vào tấm thẻ kim loại, tiếp đó đưa mắt nhìn về phía xa, tại đó trên một khoảng đất phẳng, một con cự long màu đen to đến kinh khủng đang nằm, trên lưng nó có một người đàn ông trung niên đang ngồi.

- Vậy thì để ta xem thử sức chiến đấu của ngươi đi!

Trịnh Xá cũng không dám bất cẩn, lập tức khởi động Bạo tạc, thân thể phảng phất như biến thành một chuỗi tàn ảnh, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía cự long màu đen.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #268


Báo Lỗi Truyện
Chương 268/308