Chương 258: Chia đội và chiến đấu giữa hai bên


Trung Châu đội đã quyết định xong hành động tiếp theo, đó là đi lấy chiếc đĩa bay còn nguyên vẹn duy nhất rồi bay tới căn cứ người ngoài hành tinh. Về điểm này còn có một vấn đề, đó chính là căn cứ của người ngoài hành tinh chắc chắn không thể không có đề phòng, nếu bọn chúng có thể đi trước phá hủy khu vực 51 thì sao lại không thể tiêu diệt đĩa bay đang tới gần bọn chúng trong vũ trụ?

Bất quá, chuyện ấy cũng được giải quyết hoàn hảo, trong máy tính xách tay của Sở Hiên không chỉ thiết kế chương trình đánh cắp cùng chương trình virus mà còn có một loại chương trình khác, bên trong có chứa tín hiệu thu được từ vệ tinh. Đây là thứ nhân vật chính David phát hiện trong phim gốc, tín hiệu người ngoài hành tinh phát ra dựa vào vệ tinh của loài người, xuất hiện dưới hình thức mật mã đếm ngược. Cũng không biết Sở Hiên đánh cắp được tín hiệu từ lúc nào nhưng theo cách nói ngắn gọn của hắn thì có thể lừa được căn cứ người ngoài hành tinh, nhưng xác suất bao nhiêu thì không thể khẳng định.

- Kỳ thưc, về chuyện này ta cũng có vài ý tưởng…

Tiêu Hoành Luật nhìn những người còn lại, nói:
- Đó là phương hướng mà chúng ta vẫn suy nghĩ, chúng ta rút cuộc coi người ngoài hành tinh là cái gì?

Tất cả mọi người đều khó hiểu nhìn hắn, có vẻ chẳng ai biết là hắn đang muốn nói gì nữa, chỉ có ánh mắt Dương Tuyết Lâm là hơi sáng lên.

- Nếu như đây là một trò chơi, vậy thì ngoài "người chơi" chúng ta ra, tất cả các sinh vật khác đều thuộc loại NPC, chỉ có thể tiến hành hoạt động theo trình tự định sẵn, một số hành vi nào đó của chúng ta sẽ được coi như tín hiệu thúc đẩy chúng hành động. Nếu như suy luận theo hướng đó thì người ngoài hành tinh hẳn phải là boss hoặc là quái vật cứng ngắc, chúng ta tới gần chúng sẽ bị tấn công, chúng ta có hành động nào đó thì chúng sẽ có hành động tương ứng, chúng cần phải do chúng ta kích thích, không thể tự biến đổi…

Tiêu Hoành Luật xòe tay ra nói:
- Nhưng rất đáng tiếc, người ngoài hành tinh cũng không phải NPC đương nhiên tồn tại, bọn chúng là sinh vật có ý thức của bản thân, căn cứ theo tình huống bên ngoài khác biệt mà thay đổi. Điểm này đã được chứng minh qua việc khu vực 51 bị phá hủy, hoàn cảnh trái đất bị thay đổi, loài người sắp sửa rơi vào cảnh diệt vong. Nói cách khác, những hành động giống như NPC sẽ không có khả năng lớn xuất hiện ở người ngoài hành tinh.

- Ví dụ như?
Trịnh Xá nhíu mày hỏi. Lúc này hắn đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba nhưng rất tiếc là hắn mô phỏng phương thức suy luận của Tiêu Hoành Luật cũng không thể hoàn toàn thay thế Tiêu Hoành Luật, ít nhất là lúc này hắn không biết Tiêu Hoành Luật đang muốn biểu đạt cái gì.

- Nói cách khác, chúng ta lái đĩa bay tới căn cứ người ngoài hành tinh, nếu giống như NPC trong trò chơi, vừa tới gần sẽ lập tức bị tấn công, hoặc là không lấy được đạo cụ nhiệm vụ trong trò chơi, ví dụ như là tín hiệu mô phỏng các loại, người ngoài hành tinh sẽ lập tức tấn công chúng ta. Loại chuyện thuần túy theo chương trình như vậy có xác suất rất thấp…
Tiêu Hoành Luật khoát tay nói.

Trịnh Xa còn chưa nói, Trương Hằng đột nhiên xen vào:
- Không phải vậy chứ? Chúng ta giống như trong kịch bản gốc, mang vũ khí hạt nhân tiến vào căn cứ người ngoài hành tinh, trong nội bộ bọn chúng chắc là sẽ không có hệ thống bảo vệ phải không? Như vậy không phải có thể dễ dàng hủy diệt bọn chúng sao? Nếu nói như ngươi thì người ngoài hành tinh mới đúng là ngu ngốc.

Tiêu Hoành Luật ngắt ngắt tóc, vừa cười vừa nói:
- Không thể đơn giản như vậy, đó chẳng qua chỉ là phương thức biểu hiện của điện ảnh thôi. Ít nhất theo tình hình đã xảy ra lúc này, khoa học công nghệ của người ngoài hành tinh còn cao hơn trong phim gốc rất nhiều, ta không tin bọn chúng đến cả vũ khí hạt nhân cũng không phát hiện ra. Cho dù không phát hiện ra được, trừ phi là đánh trúng bộ phận dự trữ năng lượng đặc biệt nếu không thì không thể có chuyện một quả bom hạt nhân đương lượng thấp lại hủy diệt được cả căn cứ của người ngoài hành tinh, thể tích của nó không bé hơn cả một lục địa đâu…. Một vấn đề khác là, nếu như bọn chúng giống như ta nói, tự có ý thức thì người nghĩ bọn chúng sẽ có cảm thấy tò mò với sự tồn tại chúng ta không?

Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, vẫn là Trương Hằng tiếp tục hỏi:
- Sự tồn tại của loài người chúng ta? Tại sao lại tò mò? Không phải bọn chúng đã bắt rất nhiều người làm thí nghiệm sao?

- Không phải loài người…
Tiêu Hoành Luật lắc đầu đáp:
- Mà là chúng ta.

- Chúng ta? Tại sao?
Trương Hằng lại một lần nữa hỏi.

Minh Yên Vi vẫn một mức trầm mặc ở bên cạnh chợt cười lạnh, lạnh lùng nói:
- Sợ hãi người ngoài hành tinh đến giết ngươi à? Sợ hãi nên phải không ngừng hỏi, sau đó vứt bỏ tất cả mọi người, chui vào một xó nào đó run rẩy một mình à?

Trương Hằng hơi sửng sốt rồi lập tức cười khổ, cũng chẳng nói gì với Tiêu Hoành Luật nữa, chỉ yên lặng bước ra khỏi phòng. Ở sau lưng hắn, Minh Yên Vi vẫn ngồi đó cười lạnh không ngớt.

Những người biết tỉ mỉ chuyện của hai người đều thở dài, những người không biết thì đều chẳng hiểu gì cả, hơn nữa tất cả đều cảm thấy cô gái Minh Yên Vi này thật sự hơi quá đáng.

Tiêu Hoành Luật cũng chẳng để ý đến chuyện giữa Trương Hằng và Minh Yên Vi, hắn tiếp tục nói:
- Ta vẫn luôn suy nghĩ, người ngoài hành tinh rút cuộc là hủy diệt khu vực 51 như thế nào… Theo lý mà nói, khu vực 51 rơi vào điểm mù của chúng, trước khi đĩa bay xuất hiện ở đây, bọn chúng hẳn là không thể biết được sự tồn tại của nơi này, nếu có biết thì tối đa cũng chỉ coi nó là một căn cứ quân sự bình thường mà thôi… Khả năng duy nhất là có người tiết lộ sự tồn tại của khu vực 51, hơn nữa còn đồng thời tiết lộ chuyện ở đó còn tồn tại một đĩa bay hoàn chỉnh. Vì thế người ngoài hành tinh mới đi trước một bước, phá hủy khu vực 51, thậm chí sau đó còn phái đĩa bay tới truy kích Air Force 01 này, đây là nhận định của ta.

- Nếu phân tích từ điểm đó, vừa biết sự tồn tại của khu vực 51, lại vừa biết được sự tồn tại của chúng ta… Ta cho rằng chỉ có thể là đội ngũ kia đã tiết lộ những tin tức này. Cho nên không cần biết là tư tưởng bọn chúng bị người ngoài hành tinh đọc trộm hay là cố ý nói cho người ngoài hành tinh, tất cả đều chứng minh rằng người ngoài hành tinh tự có ý thức hành vi riêng chứ không phải loại NPC cứng nhắc... Cũng như vậy, nếu bọn chúng đã biết được sự tồn tại của chúng ta, vậy người thấy chúng sẽ có cảm thấy tò mò với chúng ta không?

Tiêu Hoành Luật nói tới đây, hắn xòe hai lòng bàn tay ra, nói:
- Đối với thế giới này, chúng ta là cái gì? Hoặc có thể nói, tiểu đội luân hồi chúng ta đối với sinh vật trong các bộ phim kinh dị thì là cái gì? Chúng ta là sinh vật trong cái hộp? Hay là sinh vật ngoài cái hộp? Hay không phải cả hai? Người ngoài hành tinh sẽ có cảm thấy hứng thú với sinh vật tới từ ngoài cái hộp không? Ta nghĩ nhất định là có... Mà rất không may, chúng ta chính là sinh vật ngoài cái hộp.

Trịnh Xá thở ra một hơi, nói:
- Ta hiểu rồi. Ý ngươi là, người ngoài hành tinh đại khái sẽ bắt sống chúng ta để làm thí nghiệm, khả năng phá hủy chúng ta ngay giữa vũ trụ là không lớn. Cái này cũng có thể do chúng không ước lượng được sức mạnh thực sự của chúng ta, là như vậy phải không?

Tiêu Hoành Luật gật đầu đáp:
- Không sai, một là không ước lượng được sức mạnh của chúng ta, hai là bọn chúng sẽ tấn công ngay khi người trên đĩa bay vừa hạ xuống... Chính vì thế, tiếp theo nên chia đội như thế nào cần phải bàn bạc lại một chút.

Để sử dụng đĩa bay tập kích, chia đội là chuyện bị ép bất đắc dĩ, dù sao thì đĩa bay cũng không lớn lắm, dù có lớn cũng không thể như tàu vận chuyển hoặc tàu chở khách, chở một lúc hơn mười người. Hơn nữa, chính như Tiêu Hoành Luật nói, nếu như đĩa bay an toàn tiến vào căn cứ người ngoài hành tinh, vừa đặt chân xuống là sẽ lập tức điên cuồng chiến đấu, đến lúc đó căn bản không có dư thừa tinh lực để bảo vệ những người yếu ớt, vì thế chia đội ngược lại chính là biện pháp bảo vệ phần lớn mọi người.

- Không cần biết đĩa bay này có nguy hiểm hay không, ta cũng phải đi một chuyến...
Trịnh Xá trầm tư một thoáng rồi nói với mọi người:
- Sức chiến đấu của ta tuy rất quan trọng với đoàn đội nhưng mất ta cũng không khiến cả đội tiêu tan, tối đa chỉ là sau này sẽ khó khăn hơn một chút thôi, vì thế ta nhất định phải đi. Ngoài ra, Imhotep, ta hy vọng ngươi có thể đi cùng, nếu chỉ là công kích phát nổ các loại thì ta nghĩ hẳn là không có tác dụng đối với người, cho dù là đĩa bay phát nổ thì ngươi cũng có thể sống sót hai ba ngày trong không gian vũ trụ, sau đó tự nhiên có thể thuận lợi trở về Chủ Thần không gian... Hai người rồi, còn hai người nữa...

- Ta và cô ấy.

Sở Hiên vẫn một mức trầm mặc đột nhiên mở miệng, đồng thời chỉ sang phía Dương Tuyết Lâm đang ngồi bên cạnh.

Trịnh Xá kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không biết nên nói cái gì. Vẫn là Tiêu Hoành Luật phản ứng nhanh nhất, vỗ vỗ tay nói:
- Bốn người, không gian đĩa bay chắc là vẫn đủ. Trương Hằng, ngươi cũng đi cùng bọn họ đi.

"Không hợp lý... Sở Hiên cùng Tiêu Hoành Luật hình như đang giấu diếm ta chuyện gì đó. Vì sao phải mang Dương Tuyết Lâm theo? Do có ưu thế về phương diện phần mềm máy tính à? Nhưng có Sở Hiên thì hẳn phải đủ rồi mới đúng chứ? Tại sao còn phải phí chỗ mang thêm một người nữa? Chẳng lẽ tới căn cứ người ngoài hành tinh xong còn phải phân tán hành động? Nhưng cho dù như vậy thì cũng không thể mang theo một tân nhân..."

Trịnh Xá càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái. Mà điểm mấu chốt nhất chính là, cho dù bố cục này do Sở Hiên xếp đặt hay là do Tiêu Hoành Luật bày bố cũng được, cả hai người đều là người có thực nhưng, tuy Sở Hiên cao hơn một bậc nhưng tên khốn nạn này quá ác liệt, thường xuyên bị hắn chơi cho đến mức người không ra người, quỷ không ra quỷ, vì thế hắn vẫn tín nhiệm Tiêu hoành Luật hơn một chút, nhưng quan trọng là... Bố cục lần này không ngờ lại do hai tên khốn ấy một xướng một họa cùng xếp đặt nên, chuyện này không khỏi quá kỳ lạ, có âm mưu... Chắc chắn là có âm mưu!

- Được rồi. Cái này ta cũng không quản, năm người chúng ta đi là được Ta, Imhotep, Sở Hiên, Trương Hằng, Dương Tuyết Lam đến chỗ người ngoài hành tinh, những người còn lại chờ ở căn cứ quân sự hoặc tùy lúc chú ý xung quanh. Một khi có quân đội trên quy mô lớn của người ngoài hành tinh tới công kích, các ngươi cần phải nhanh chóng rút khỏi căn cứ này, đã hiểu chưa?
Trịnh Xá liếc nhìn Tiêu Hoành Luật một cái rồi mới quay sang những người còn lại, nói.

Sở Hiên thì chẳng có thay đổi gì, hắn thản nhiên tiếp tục vùi đầu vào máy tính xách tay nhưng Tiêu Hoành Luật thì lại có vẻ chột dạ. Hắn cúi đầu, yên lặng ngắt ngắt tóc trán, vẻ mặt cũng cười khổ không thôi.

Không cần biết thế nào, sau khi đại khái suy luận các hành động có thể xuất hiện của người ngoài hành tinh cùng phân chia đội ngũ xong xuôi, quân đội Mỹ quả nhiên đã tìm được viên phi công da đen may mắn còn sống sót đó. Đây là do Trịnh Xá yêu cầu tổng thống Mỹ thay mặt tìm người, sự tình liên quan đến cuộc chiến với người ngoài hành tinh nên quân đội Mỹ dùng hiệu suất làm việc cao nhất để điều tra, quả nhiên đã tìm được viên phi công ấy. Hắn thậm chí đã bắt sống được một người ngoài hành tinh, chỉ là hướng đi tới là một căn cứ quân sự khác còn người ngoài hành tinh kia thì đã chết trên đường đi.

Tiếp theo, mấy người Trịnh Xá theo miêu tả của viên phi công tìm được vị trí khe núi đó trên bản đồ. Quân đội Mỹ cũng lập tức cung cấp trực thăng quân dụng, sau khi xác định tin tức một tiếng đồng hồ, mấy người Trịnh Xá đã đến chỗ khe núi.

- Tiêu Hoành Luật, ngươi đang giấu ta sắp đặt chuyện gì đó đúng không?

Còn đang ở trên trực thăng, Trịnh Xá đã không nhịn được, hỏi Tiêu Hoành Luật.

Tiêu Hoành Luật nghe vậy lập tức giật mình, cười cười cố gắng tránh né nhưng lại phát hiện Trịnh Xá căn bản không hề dao động, chỉ nhìn trừng trừng vào hắn. Thằng nhóc này cũng cứng đầu, mặc cho Trịnh Xá nhìn thế nào, hắn cứ ngậm miệng không nói, cũng khiến cho Trịnh Xá rất bất đắc dĩ.

- Nghe ta nói này.
Trịnh Xá hít một hơi, nói:
- Chuyện gì không học, tự dưng lại học phải chuyện không thể chấp nhận được nhất của Sở Hiên, ngươi biết chứ? Mỗi lần hắn sắp đặt xong xuôi, sau khi thế giới phim kinh dị kết thúc ta đều hận không thể nện cho hắn một trận... Tiêu Hoành Luật, tuy ngươi tuổi tác còn nhỏ nhưng ta vẫn luôn coi ngươi là đồng đội cùng kề vai chiến đấu, có chuyện gì không thể nói với ta được sao? Không vấn đề gì đâu, mọi chuyện chúng ta đều có thể thương lượng, ngươi rút cuộc là đang giấu ta chuyện gì... Còn cả Sở Hiên tại sao phải đem cô gái ấy theo?

Tiêu Hoành Luật mấp máy môi, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng đến cuối cùng hắn vẫn ngậm miệng không đáp, chỉ yên lặng ngồi đó. Đến hơn nửa ngày sau hắn mới chậm rãi nói:
- Tin tưởng ta đi... Mỗi lần ngươi đều tin tưởng Sở Hiên như vậy, thế thì thỉnh thoảng cũng nên tin tưởng ta một lần... Yên tâm, mặc dù có thể sẽ rất nguy hiểm nhưng ta nắm chắc sẽ không xuất hiện chuyện gì quá mức ngoài tầm kiểm soát. Hơn nữa ta cũng thiết kế bố cục thuận theo manh mối Sở Hiên để lại.... Đây là bố cục duy nhất ta có thể nghĩ ra, hãy tin tưởng ta đi!

Trịnh Xá cũng không biết phải nói gì nữa, tuy thật sự còn nhiều chỗ rất không yên tâm nhưng nếu Tiêu Hoành Luật đã nói đến như vậy, còn không tin tưởng hắn nữa thì căn bản không thể coi là chiến hữu được...Vì thế, cứ tin tưởng hẳn một lần vậy, tốt xấu gì thì hắn cũng không đến mức ác liệt như Sở Hiên.

"Mặc dù nói như vậy... Nhưng chung quy vẩn cảm thấy lần này có vẻ sẽ bị chơi rất thảm."

Không cần biết Trịnh Xá suy nghĩ thế nào, không lâu sau, trực thăng cuối cùng cũng tới chô khe núi, hơn nữa còn phát hiện chiếc đĩa bay nguyên vẹn không hư tổn ở chỗ cực kỳ bắt mắt. Đến khi ba người xuống khỏi trực thăng, tại một nơi cách đó rất xa trên trời, ba người Tây Hải đội cũng đồng thời tỉnh lại.

- Trung Châu đội tới rồi... Xem thử những người lên đĩa bay đi. Đội trưởng Reinhard, tới lúc thể hiện sức chiến đấu của ngươi rồi.

Khóe miệng thanh niên nhắm mắt hơi hơi nhếch lên, trong lúc nói, tinh thần lực của hắn cũng mở rộng xuống phía dưới đĩa bay, ngay lập tức tất cả mọi người của Trung Châu đội đều bị bao trùm trong phạm vi quét hình của hắn. Reinhard cùng người trung niên kia cũng đồng thời đứng dậy... Cuộc đấu họ chờ đợi đã ở trước mắt!
Trịnh Xá rất mạnh, không cần biết là thân thể hay tâm trí đều rất mạnh mẽ. Trải qua vô số lần huyết chiến sinh tử, lại qua bao lần đồng đội tử chiến, đặc biệt là sau khi đột phá tâm ma, tâm cùng thân hắn gần như đã đến mức hoàn hảo, dù vẫn chưa đến mức coi thường tất cả các tiểu đội luân hồi khác nhưng ít nhất cũng có thể dán lên mấy chữ "không phải người".

Nhưng, hắn cũng phải vạn năng...

Thế giới của tiểu đội luân hồi cũng không phải nơi có thể dựa vào anh hùng để vượt qua. Ở nơi đây, chủ nghĩa anh hùng cá nhân thường đại biểu cho ngu xuẩn, ngốc nghếch, nếu gặp tiểu đội luân hồi bình thường thì còn đỡ, nếu gặp phải đội ngũ có trí giả đẳng cấp cỡ Nyos, hoặc thậm chí là Julian của Tây Hải đội thôi, thì chủ nghĩa anh hùng cá nhân đó hoàn toàn đủ làm đội ngũ bị hủy diệt. Đương nhiên, nếu như "lực" đạt tới một cực hạn nào đó, ví dụ như tiểu đội luân hồi Ác Ma, vậy thì trí tuệ có mạnh hơn nữa cũng vô dụng.

Vì thế tiểu đội luân hồi nếu muốn xưng là đoàn đội cần phải có sự phối hợp của nhân tài từ rất nhiều lĩnh vực, trí giả, tinh thần lực khống chế giả, thành viên chiến đấu tầm xa, tầm gần, chủ lực, nhân viên nghiên cứu khoa học, nhân viên y tế, vân vân... Một tiểu đội cần có quá nhiều sự phối hợp, trường hợp có đủ nhân tài ở tất cá các mặt như Trung Châu đội thật sự là cực hiếm. Hơn nữa, Trung Châu đội không những có nhân viên nghiên cứu khoa học vốn có năng lực sinh tồn thấp nhất mà nhân viên đó lại còn đồng thời là trí giả, nhưng điểm mấu chốt nhất là, thực lực của gã trí giả đó lại thâm sâu khôn lường, rất nhiều lúc thậm chí còn cho người ta có ảo giác hắn đã vượt qua cả Trịnh Xá.

Trịnh Xá nhìn những đồng đội xung quanh, những người này đều là chiến sỹ thiết huyết đã cùng hắn vào sinh ra tử. Bọn họ đều rất mạnh, họ là sự hãnh diện của hắn, cũng là điểm yếu của hắn. Những đồng đội này phảng phất như là tính mạng của hắn, mà hắn cũng toàn tâm toàn ý tin tưởng họ.

- Cứ như vậy đi. Ta, Sở Hiên, Trương Hằng, Imhotep, Dương Tuyết Lâm, năm người lên đĩa bay tới căn cứ người ngoài hành tinh. Những người còn lại Tiêu Hoành Luật làm tổng chỉ huy sắp xếp mọi việc. Zero, Vương Hiệp Triệu Anh Không, sức chiến đấu của các ngươi đều rất mạnh, nếu như lúc bọn ta rời đi, đoàn đội đối phương tìm tới nơi, các nguôi nhất định phải bảo vệ tốt mọi người...

Nhìn chiếc đĩa bay đang được binh sỹ Mỹ tẩy rửa ở đằng xa, Trịnh Xa nghiêm túc nhìn các đồng đội xung quanh, nói.

Khi mới phát hiện chiếc đĩa bay này, tất cả mọi người đều vội vàng chạy tới gần quan sát cẩn thận. Nhưng ập tới đầu tiên lại là mùi hôi thối kinh khủng thiếu chút nữa thì làm người ta ngất xỉu. Đó là mùi của loại áo giáp sinh vật mà người ngoài hành tinh mặc bên ngoài, đối với loài người mà nói thật sự là hôi thối không thể chịu nổi mà tựa hồ còn mang theo chút độc tính. Không còn cách nào khác, chiếc đĩa bay phải được tẩy rửa qua rồi mới có thể sử dụng, mà nhân cơ hội đó, Trịnh Xá cũng cẩn thận dặn dò toàn đội những chuyện cần chú ý, đặc biệt là vấn đề ứng phó khi Tây Hải đội tới tập kích. Tuy nói thì đơn giản nhưng hơi chút không cẩn thận là có thể bị Tây Hải đội phá vỡ, đây cũng là chuyện trong lòng Trịnh Xá cố kỵ nhất.

"Lúc trước khi chiến đấu với tiểu đội luân hồi Ác Ma, chúng ta cũng lựa chọn cách chia đội ứng chiến, nhưng kết quả thì... Chỉ sợ rằng lần chiến đấu với Tây Hải đội này lại là một phiên bản thê thảm khác. Ai, chung quy vẫn có chút dự cảm không hay, chẳng lẽ là ta đã quá lo xa?"

Trịnh Xá nhìn thật sâu về phía Sở Hiên cùng Tiêu Hoành Luật, trong đầu hắn hình tượng hai người từ từ hợp làm một, tuy thật sự có rất nhiều khác biệt nhưng sau lưng cả hai đều phảng phất như có một cái đuôi ma quỷ đang ngo ngoe. Ít nhất từ chuyện giấu giếm những vấn đề quan trọng là có thể thấy, hai tên này đều có cùng tính xấu, cũng chẳng biết có phải tất cả các trí giả đều xấu xa như vậy hay không nữa, luôn làm những chuyện khiến người ta xem không hiểu, nhìn không rõ.

- Tiêu Hoành Luật, ta biết ngươi đưng giấu ta chuyện gì đó. Mặc dù ta vẫn chưa thể nghĩ xuyên được lớp sương mù này nhưng hẳn là có liên quan đến Tây Hải đội, thậm chí có thể còn liên quan đến chuyện tâm ma của Sở Hiên... Ta không biết ngươi bày ra cái bố cục thế nào, nhưng ta biết ngươi là một thành viên của Trung Châu đội, ngươi tuyệt đối sẽ không quên đi lợi ích của Trung Châu đội, điểm ấy ta luôn luôn tin tưởng. Đúng như những gì ngươi nói lúc trước, có lẽ nhiều lúc bọn ta quá tin tưởng vào Sở Hiên, quên mất rằng hắn cũng có vấn đề của riêng hắn, có lẽ thế giới phim kinh dị lần này sẽ là lúc để đội chúng ta thay đổi quan điểm. Tiêu Hoành Luật... Ngươi cũng là trí giả của Trung Châu đội, ngươi cũng rất mạnh!
Trịnh Xá đứng phía trước Tiêu Hoành Luật, hắn cũng không quay đầu lại, nói.

".... Quả nhiên, tất cả mọi người đều đang phát triển, Tuy hắn còn chưa nghĩ được rõ ràng mọi chuyện ta đã làm nhưng cũng mơ hồ đoán được một chút mấu chốt trong đó. Không tệ, nếu tiếp tục trưởng thành, cho dù đến một ngày không có ta và Sở Hiên hoặc là hầu hết thành viên trong đội đều không ở bên cạnh thì hắn có lẽ vẫn có thể đứng ở một đẳng cấp rất cao..."

Tiêu Hoành Luật thở ra một hơi, vừa cười vừa nói:
- Đương nhiên, tất cả những chuyện ta làm đều là vì đoàn đội. Tuy hiện tại nói với ngươi những chuyện đó còn hơi sớm, cũng có khả năng sẽ làm hỏng chuyện nhưng cứ tin tưởng ta đi. Cho dù ta chưa đạt tới trình độ như Sở Hiên nhưng... Ta cũng chắc chắn không để cho ngươi phải thất vọng đâu.

Trịnh Xá gật đầu, không nói gì nữa, cùng mọi người nhìn về phía chiếc đĩa bay đang được tẩy rửa. Mắt thấy công việc sắp hoàn thành, Trịnh Xá mới lấy trong nạp giới ra hơn mười tấm thẻ kim loại màu bạc, nói với mọi người:
- Đây là thứ sử dụng trong thế giới The Mummy lần trước, chỉ cần trong bầu khí quyển là cơ bản có thể sở dụng. Nhưng Sở Hiên nói bên ngoài bầu khí quyển do từ trường của trái đất ảnh hưởng sẽ làm hiệu suất giảm xuống rất thấp, cho nên bọn ta lái đĩa bay đi rồi không biết có còn cơ hội liên lạc đi với mọi người nữa không. Thứ này cứ mỗi người cầm một chiếc, nếu như đội ngũ thất tán thì dùng nó để liên lạc.

Dặn dò tỉ mỉ mọi chuyện, Trịnh Xá phảng phất đã biến thành bà thành mẹ người ta, nhưng dự cảm không tốt vẫn làm hắn liên tục nhắc nhở mọi người, đến khi đĩa bay đã được tẩy rửa xong xuôi, hắn mới dừng bài thuyết giáo lại.

Sở Hiên cùng Dương Tuyết Lâm là dứt khoát nhất, một trước một sau bước vào trong đĩa bay. Trương Hằng nhìn thật sâu vào Minh Yên Vi, muốn nối gì đó mà không thốt lên được. Minh Yên Vi thì chỉ đứng đó cười lạnh không ngừng, bất đắc dĩ, hắn phất phất tay bước vào đĩa bay. Có điều hắn một lần quay đi không hề ngoái lại đương nhiên là cũng không thể thấy được nụ cười của Minh Yên Vi không được tự nhiên. Vẻ cười lạnh đó... cũng thật giả tạo.

Imhotep thì có chút lãng mạn của phương tây, hắn ôm chặt Anck-Su-Namun hôn một tràng nồng nhiệt, hôn đến mức mỹ nữ tuyệt sắc này phải thở hổn hển. Nói ra thì Ank-Su-Namun cũng là một đại mỹ nữ, nếu không đã không thể mê hoặc được đại tư tế quyền cao chức trọng phản bội lại Pharaoh, đắc biệt là khi nàng vẻ mặt đỏ bừng, không ngừng thở dốc lại càng khiến cho hai gã tân nhân Lưu Úc, Lâm Tuấn Thiên không dám nhìn thẳng. Một hồi lâu sau, Imhotep mới buông Anck-Su-Namun ra, tiếp đó cũng không ngoái đầu lại, bước về phía đĩa bay.

- Ha ha ha, có phải đi chịu chết đâu...
Trình Khiếu cười ha hả, vỗ vỗ vai Trịnh Xá nói:
- Đi sớm về sớm. Bọn ta ở lại trái đất xem buổi bắn pháo hoa này, làm cho náo nhiệt thêm một chút nhé.

Trịnh Xá bật cười, hắn thở ra một hơi rồi theo sau bốn người kia bước vào trong đĩa bay.

Để được quyền sử dụng đĩa bay này mà không phải giao cho chính phủ Mỹ tiến hành nghiên cứu, mấy người Trịnh Xá đã phải phí một phen miệng lưỡi. Mà đến khi họ bước lên đĩa bay rồi, những nhân viên chính phủ Mỹ vẫn còn không bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục mấy người Tiêu Hoành Luật ở lại, hy vọng có thể lắp đặt vũ khí hạt nhân lên đĩa bay để dẫn nổ sau khi lọt vào căn cứ người ngoài hành tinh.

Nhưng yêu cầu này liền bị Tiêu Hoành Luật kiên quyết cự tuyệt. Theo lời của hắn thì, đĩa bay này tới căn cứ của người ngoài hành tinh vốn đã là chuyện cửu tử nhất sinh rồi, hơn nữa còn phải đánh cược xem người ngoài hành tinh có hành động như hắn đã phỏng đoán hay không. Nhưng nếu mang theo vũ khí hạt nhân, chẳng may người ngoài hành tinh lại có phương pháp kiểm tra thì lúc đó mọi người mới thật sự chết chắc. Chính vì thế, dù chỉ có khả năng một phần vạn, Tiêu Hoành Luật cũng kiên quyết không đồng ý để chính phủ Mỹ đưa vũ khí hạt nhân vào. Dù sao thì chỉ cần để mấy người Trịnh Xá lên được căn cứ người ngoài hành tinh, với thực lực siêu cường của năm người tại đó sẽ có thể dễ dàng giết ra một đường máu, diễn biến tiếp theo thì đã nằm ngoài tầm dự đoán của mọi người rồi...

"...Đúng là khó chịu, ta bắt đầu học cái kiểu của Sở Hiên từ lúc nào vậy? Vừa mới sắp đặt bố cục là cũng bắt đầu đánh bạc, vừa phải đánh cược phương thức hành động của người ngoài hành tinh lại vừa phải đánh cược Sở Hiên có thể khống chế tốt tiết tấu hay không. Chỉ cần có một chút sai lệch thôi là Trung Châu đội sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục."

Chiếc đĩa bay từ từ bay lên cao, sau quá trình rung lắc, không ổn định lúc đầu, chiếc đĩa bay vọt lên giữa không trung, tiếp đó tốc độ càng lúc càng nhanh. Dưới ánh mắt của mọi người, đĩa bay dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi bay tít lên cao, biến mất giữa những lớp mây dày.

- Phù, cuối cùng cũng đi rồi.
Tiêu Hoành Luật khẽ thở ra một hơi, tiếp đó yên lặng nắm lấy tấm kim loại màu bạc Trịnh Xá đưa cho. Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngẩn nhìn lên trời thì tiếng của hắn đã vang lên trong não họ.

"Mọi người không được lộ vẻ kinh ngach hay gì khác, tiếp tục nhìn như vậy lên trên không, chỉ cần cẩn thận nghe ta nói là được. Bây giờ ta muốn giải thích chi tiết bố cục lần này cho mọi người, đều tiên là vấn đề liên quan đến hành động chia đội chiến đấu tiếp theo của chúng ta..."

Mọi người đều ngơ ngác nhìn lên không, vẻ mặt nhìn có vẻ không thay đổi gì nhưng nếu ai quen thuộc với họ nhìn kỹ thì có thể phát hiện sắc mặt ba người Lưu Úc, Lâm Tuấn Thiên, Anck-Su-Namun đầy vẻ khẩn trương, đặc biệt là Anck-Su-Namun, ánh mắt không ngừng xoay chuyển, tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì đó.

"...Trên đây là sắp xếp của chúng ta. Các thành viên đang hôn mê đã được để lại trụ sở quân Mỹ, tuy rất có khả năng phải chịu thêm nguy cơ bị quân không và quân bộ người ngoài hành tinh tấn công nhưng cũng chẳng có cách nào. So với bọn họ, hành động của chúng ta thậm chí còn nguy hiểm hơn, vì thế hiện tại chỉ có thể cầu mong chúng ta nhanh chóng kết thúc được thế giới phim kinh dị lần này thôi.

Tiêu Hoành Luật hơi ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Nếu như tất cả bố cục của ta và Sở Hiên đều hoàn mỹ thì tối đa là trong mười hai tiếng đồng hồ nữa sẽ nhận được kết quả của thế giới phim kinh dị lần này. Trong vòng mười hai tiếng đồng, khả năng trụ sở quân Mỹ bị tập kích không quá 30%, vì thế chúng ta chỉ có thể đánh cuộc một ván... Bây giờ ta sẽ giải thích chi tiết một bộ phận bố cục liên quan đến Sở Hiên cho mọi người biết...

Đúng thế, bố cục của hai người Sở Hiên và Tiêu Hoành Luật kết hợp với nhau. Nói một cách chính xác thì Sở Hiên tiến hành bố cục, đến khi tâm ma sắp sửa bộc phát không thể tiếp tục nữa mới thôi. Đến lúc đó thì Tiêu Hoành Luật tỉnh lại, trong tình huống không thể biết được chi tiết bố cục của Sở Hiên, chỉ còn cách tự mình sắp xếp theo những gì Sở Hiên để lại... Đó mới là bố cục thật sự của Trung Châu đội trong bộ phim Independence Day lần này!

"Tình huống cơ bản là như vậy, ách, cái câu này... Tóm lại, đây là bố cục của cả ta lẫn Sở Hiên. Tiếp theo chúng ta có 70% là sẽ bị Tây Hải đội tấn công, đến lúc đó ta chỉ có một yêu cầu. Triệu Anh Không, chỉ sử dụng sức mạnh lúc này của ngươi, không được sử dụng sức mạnh của người trong cơ thể ngươi. Ít nhất là đến trước khi tới căn cứ của người ngoài hành tinh, ngươi không được sử dụng sức mạnh của cô ấy... Tiếp theo chúng ta sẽ bị bắt giữ nhưng khả năng lập tức bị giết là gần như không có. Đoàn đội tác chiến, một khi chúng ta chết mấy người Trịnh Xá sẽ lập tức nhận được thông báo của Chủ Thần. Vì vậy, nếu như Tây Hải đội tới tập kích chúng ta, chứng tỏ bọn chúng cũng có trí tuệ nhất định, có thể nghĩ được đến điểm này. Mà bọn chúng dám tới tấn công chúng ta cũng chứng minh bọn chúng có tự tin để đoàn diệt Trung Châu đội, nếu vậy bọn chúng cũng sợ Trịnh Xá nhận được thông báo, dứt khoát lái đĩa bay bay loạn khắp cả địa cầu, đến lúc đó bọn chúng chẳng còn cách nào giết được mấy người Trịnh Xá nữa. Do đó lát nữa sau khi chúng ta bị đánh bại, không nên mù quáng liều mạng, tốt nhất là dừng lại đúng lúc, để bọn chúng bắt làm tù binh, tính mạng của chúng ta sẽ được đảm bảo..."

Tiêu Hoành Luật đột nhiên thở dài, nói:
"
Tiếp đó là đến căn cứ người ngoài hành tinh chiến đấu, kế hoạch lúc đó..."

Mọi người vẫn giữ vẻ ngơ ngác nhìn lên trời, trạng thái như vậy đã kéo dài hơn hai phút, đến cả những nhân viên chính phủ Mỹ xung quanh cũng cảm thấy khó hiểu. Nhưng bọn họ còn chưa kịp lên tiếng thì đột nhiên giữa không trung xuất hiện một chấm đen nhỏ, chấm đen đó từ từ lớn lên, biến thành một đĩa bay từ trên cao hạ xuống. Tất cả mọi người xung quanh đều ngạc nhiên, tưởng là mấy người Trịnh Xá lái đĩa bay quay lại nhưng đến khi đĩa bay còn cách hai ba trăm mét, họ mới phát hiện chiếc đĩa bay này lớn hơn gấp ba lần đĩa bay bình thường, hơn nữa bên ngoài còn lắp đặt mấy ống dài giống như nòng pháo, mức vũ trang mạnh hơn những đĩa bay đã thấy lúc trước rất nhiều.

Đĩa bay chậm rãi hạ xuống đất, nhất thời tất cả mọi người đều tập trung toàn bộ tinh thần nhìn vào nó. Đến khi khi đĩa bay hoàn toàn đậu xuống, bên trong có ba người bước ra, các nhân viên chính phủ cùng binh lính Mỹ xung quanh nhất tề thở phào nhẹ nhõm nhưng mấy người Trung Châu đội lại toàn thân căng thẳng, ai cũng nhìn chằm chằm vào ba người vừa xuất hiện.

Người đi đầu chính là đội trưởng Tây Hải đội mà Trịnh Xá từng gặp, Reinhard von Lohengramm Hắn vừa ra khỏi đĩa bay lập tức nở một nụ cười sáng lạn, phối hợp với mái tóc vàng kim cùng bộ dạng anh tuấn làm cho cả người hắn nhất thời như đang tỏa sáng. Tên này vừa cười vừa nói:
- Các đội viên Trung Châu đội, còn chờ cái gì nữa? Bỏ vũ khí đầu hàng đi, ta là một thân sỹ, tuyệt đối sẽ không ngược đãi tù nhân... Đặc biệt là mỹ nữ.
Nói đoạn, hắn quay sang phía Anck-Su-Namun mỉm cười.

Zero phản ứng nhanh nhất, không nói tiếng nào lập tức nâng súng ngắm Gauss lên, cũng không nhắm bắn, chỉ vào Reihard bóp cò. Đoàng một tiếng cực lớn, khi tiếng nổ vang lên, trước mặt Reinhard xuất hiện lớp lớp gợn sóng, một vòng bảo vệ có thể thấy được bằng mắt thường ngăn cản phát đạn súng ngắm Gauss. Reihand ung dung vươn tay ra, viên đạn dài mảnh đã bị hắn bắt lấy.

- A, không ngờ lại là súng ngắm Gauss. Món đồ chơi này uy lực rất mạnh, hơn nữa giá cả lại rẻ. Lúc trước Tây Hải đội bọn ta cũng có một thành viên sử dụng loại vũ khí này, hắn còn vì tiềm lực cực lớn mà được nhân bản vảo tiểu đội luân hồi, không ngờ Trung Châu đội lại có nhiều nhân tài đến thế, có cả một tay bắn tỉa...

Reinhard nắn nắn viên đạn, mỉm cười nói. Dứt lời, ánh mắt hắn vụt sắc lại, ngón cái đang giữ đạn dùng sức bật mạnh, âm thanh sắc nhọn cắt xé không khí vang lên. Bụp một tiếng, Zero lập tức bật ngược ra sau hơn nửa mét. Đến khi hắn dừng lại, vai phải đã xuất hiện một lỗ hổng bằng ngón tay cái. Reinhard dùng tay búng đạn, uy lực không ngờ lại lớn đến vậy, cự ly cách mấy chục mét mà vẫn xuyên thủng xương vai người.

"Nếu chỉ là sức mạnh, trong cả đội có lẽ chỉ có Trịnh Xá làm được... Hoặc là Triệu Anh Không kia cũng có thể..."

Không cần biết Tiêu Hoành Luật suy tính thế nào, thấy Zero ngã xuống trong vũng máu, những thành viên còn lại của Trung Châu đội đều xông tới, nhưng thanh niên nhắm mắt đứng sau lưng Reinhard lại lắc đầu nói:
- Vô dụng thôi. Tin tức về Trung Châu đội các ngươi, tiểu đội Thiên Thần đã chuyển hết cho bọn ta, ngoài tay bắn tỉa tầm xa cực mạnh ra chỉ còn cô bé này là có vẻ còn sức đánh một trận. Còn về đội trưởng của các ngươi, mặc dù thực lực mạnh mẽ vô song nhưng hiện tại hắn cũng không ở cạnh các ngươi... Bỏ cuộc đi. Biết tại sao bọn ta không dụng pháo chủ trên đĩa bay tấn công các ngươi không? Bởi vì năng lượng có hạn, bọn ta không cần lãng phí quá nhiều sức lực ở chỗ các ngươi như vậy, còn phải dùng số năng lượng đó truy đuổi đội trưởng các ngươi nữa, vì thế đầu hàng đi...

"Triệu Anh Không vừa mới đạt được sức mạnh đó, cô ấy tạm thời không cần nhắc tới, tiểu đội Thiên Thần thật sự không biết thực lực của cô ấy. Nếu là Zero, nghe Trịnh Xá nói hắn giết chết người tu chân duy nhất trong số tất cả các tiểu đội luân hồi, như vậy hẳn phải được tiểu đội Thiên Thần ghi nhớ mới đúng. Nhưng mà... Tại sao tiểu đội Thiên Thần không nói cho bọn chúng biết về kẻ nguy hiểm nhất trong Trung Châu đội, ngoài Trịnh Xá ra vẫn còn Sở Hiên cơ mà? Adam đấu trí bại dưới tay Sở Hiên, hắn không thể quên mất tên quái vật không phải người này, trừ phi... Tiểu đội Thiên Thần muốn mượn tay chúng ta thủ tiêu Tây Hải đội?"

Trong lúc Tiêu Hoành Luật đang suy nghĩ liên tục thì người lao tới đầu tiên là Triệu Anh Không đã vung tay làm động tác chém xuống, đó là dáng vẻ khi sử dụng thanh kiếm Excalibur trong suốt. Reinhard vốn còn có vẻ khinh thường, đến khi kiếm phong ập tới, ánh mắt hắn mới vụt biến đổi nhưng không ngờ lại chẳng hề tránh né, mặc cho trường kiếm chém xả vào đầu vai. Roạt một tiếng, thân người hắn đã chia thành hai đoạn, có điều mọi người còn chưa kịp nhìn thấy máu tươi bắn ra thì hai đoạn thân thể đột nhiên biến thanh vô số con dơi nhỏ cỡ lòng bàn tay. Đàn dơi bay ào ào ra sau lưng Triệu Anh Không, đến khi lực đạo nhát kiếm kết thúc, số dơi đó đã hợp lại thành hình người, Reinhard hoàn toàn lành lặn xuất hiện tại đó!

Chiêu thức này... Clone của Trịnh Xá đã từng sử dụng....
Triệu Anh Không dù không sử dụng sức mạnh của nhân cách chính thì nàng cũng vẫn là cường giả hiểm có, không cần biết là thân thủ, kỹ xảo chiến đấu, tố chất thân thể hay là ý thức chiến đấu. Được thừa hưởng kiến thức cùng huấn luyện của thích khách thế gia, Triệu Anh Không tuyệt đối mạnh hơn người có cùng một trình độ sức mạnh... Đương nhiên, nếu như là cấp độ lực lượng vượt xa nàng thì vẫn là thắng ít bại nhiều.

Tốc độ chớp hiện của Reinhard cực nhanh, những người bình thường xung quanh thậm chí chỉ thấy được một màn đen lóe lên, dù là những thành viên Trung Châu đội cũng chỉ thấy vô số dơi nhỏ, đám dơi này lao vọt qua, tiếp đó Reinhard đã xuất hiện sau lưng Triệu Anh Không. Trước khi Triệu Anh Không kịp định thần lại, hắn đã vươn tay chụp xuống vai nàng. Nhìn động tác giống như một cái vỗ vai thân mật giữa hai tình nhân, nhưng chỉ Triệu Anh Không mới nghe được tiếng rít gió vàng lên từ cú chụp phảng phất như một chiếc xe tảo đang lao tới, nếu đánh trúng người thì chắc chắn là xương cốt cũng vỡ nát.

Triệu Anh Không cũng không xoay người lại, hoặc có thể nói là căn bản không kịp quay người. Tốc độ của Reihard thật sự quá nhanh, so với tốc độ của nàng ít nhất cũng phải nhanh hơn ba phần, hơn nữa nhìn bộ dạng cử trọng nhược khinh của hắn, tin rằng hắn vẫn chưa dốc toàn lực. Chỉ từ một điểm đó là có thể thấy thực lực của Reinhard quả thật là mạnh hơn Triệu Anh Không trong trạng thái này.

Triệu Anh Không thuận theo cú chụp lao người đến trước. Chắn trước mặt nàng là một thanh niên nhắm mắt cùng một người trung niên da trắng, cả hai người đều có vẻ cực kỳ nhàn nhã. Nhìn Triệu Anh Không vung kiếm chém tới, sắc mặt hai người cũng chẳng có chút biến đổi nào, chỉ có thanh niên nhắm mắt như không có việc gì đưa ra một ngón tay, phảng phất như muốn dùng ngón tay này chặn nhát chém của thanh gươm Excalibur.

Thân thể người bình thường sao có thể ngăn cản được sự sắc bén của thanh gươm Excalibur? Nếu đánh thật trúng thật thì dù là Trịnh Xá hoặc Phục Chế Thể cũng không chống đỡ được, vì thế Triệu Anh Không không chút do dự vung kiếm chém xuống. Soạt một tiếng, âm thanh lưỡi kiếm Excalibur rạch phá không khí truyền tới, nhưng mũi kiếm lại không chạm tới người thanh niên nhắm mắt mà lại chém qua cách trước mặt hắn mấy phân. Triệu Anh Không kinh ngạc nhìn thanh niên nhắm mắt, đơn giản là không thể tin được những gì mình đang chứng kiến. Người thuần thục kỹ xảo chiến đấu như nàng vậy mà cũng có lúc chém vào khoảng không? Hơn nữa còn xảy ra vào lúc nàng hoàn toàn nắm chắc, chuyện như vậy nàng căn bản không dám tin!

Bất quá, cũng không có cơ hội để Triệu Anh Không suy nghĩ rõ ràng nguyên nhân, sau gáy nàng chợt đau nhói, trước mắt tối lại, lập tức ngất xỉu. Ở sau lưng nàng, Reinhard vừa nhẹ nhàng vỗ một chưởng đánh ngất Triệu Anh Không, mặc cho cô bé ngã nhào xuống đất.

Những người xung quanh nhìn mà không thể hiểu nổi. Họ chỉ thấy Triệu Anh Không là động tác bước tới trước nhưng người thì lại đứng yên tại chỗ, hơn nữa tay nàng ra vẻ vung kiếm chém ra nhưng lại thanh niên nhắm mắt và người trung niên kia hơn hai mét, cự li như vậy căn bản không thể chém trúng. Sau đó nàng liền bị Reinhard đánh ngất.

Lúc này Trình Khiếu đã xông tới gần, hắn giậm mạnh chân nhảy vọt lên cao, phảng phất như một con chim lớn bay vượt qua đầu Reinhard. Roạt một tiếng, Reinhard lại biến thành vô số dơi nhỏ tản ra xung quanh. Đến khi hắn tụ hợp lại thành hình người, chỗ cổ áo xuất hiện một vết rạch lớn, giống như là bị vật gì đó sắc bén cắt xuyên cả cổ lẫn áo, chỉ là cỗ hắn vẫn nguyên vẹn còn áo đã bị xé toạc.

- …Đừng tìm chết, thằng ngu. Ta sẽ không nương tay với đàn ông đâu. Lùi lại đi, ta cho phép các ngươi đầu hàng, vì thế đừng có khiêu khích sự nhẫn nại của ta!

Chỗ Reinhard tụ hợp lại thành hình người ở ngay sau lưng Trình Khiếu, hắn cũng chẳng thèm nhìn Trình Khiếu một cái chỉ vung cước đá tới, đồng thời nói câu vừa rồi. Phản ứng của Trình Khiếu lại vô cùng quái dị, hắn tựa như làm động tác tránh né về phía trước nhưng cả người lại đứng yên tại chỗ. Rắc một tiếng đanh gọn, xương đùi Trình Khiếu lập tức bị đá gãy lệch. Hắn khẽ gầm nhẹ, quay người đánh về phía Reinhard nhưng bàn tay hắn cũng giống như đòn tấn công của Triệu Anh Không lúc trước, chỉ cắt vào không khí, giống như căn bản không thấy được vị trí chính xác của kẻ địch trước mắt. Reinhard cũng không kiên trì nữa, vung tay chặt mạnh một nhát vào gáy Trình Khiếu, tên này lập tức bị đánh ngất xỉu.

"Xảy ra chuyện gì vậy? Vừa rồi cả Trình Khiếu lẫn Triệu Anh Không tựa hồ đều gặp cùng một vấn đề... Bị lạc hướng cảm giác không gian? Hay là bị tinh thần lực khống chế giả điều khiển? Hoặc là kỹ năng đặc thù của vampire? Quả không hổ là tiểu đội loại hình chăn nuôi, chẳng biết phải mất bao nhiêu điểm thưởng cùng chi tiết để hoán đổi mấy kỹ năng siêu mạnh này..."

Reinhard một chưởng đánh ngã Trình Khiếu, hắn mỉm cười hung tợn, đang định đạp mạnh một cước nữa thì một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến, khiến cho hắn phải nhanh chóng thu chân lại, đồng thời dùng tốc độ mắt thường không thể theo kịp vọt ra xa mấy mét. Cùng lúc ấy, chỗ hắn vừa đứng đã bị một vụ nổ bao trùm.

"
Biến thân thành dơi có thể miễn dịch với thương tổn vật lý nhưng năng lượng vẫn có thể gây tổn hại, nếu như vậy thì hơi có chút vô bổ..."

Tiêu Hoành Luật cẩn thận quan sát cuộc chiến. Tuy trận đấu này hắn không thể xen vào được nhưng là người phân tích, có thể thông thuộc với kỹ năng chiến đấu cùng cấp độ thực lực của đối phương sẽ có trợ giúp rất lớn cho bố cục tiếp theo. Cho dù theo tình hình trước mắt, mấy người họ thua chắc rồi, nhưng mà... Chiến đấu thật sự từ bay giờ mới chính thức bắt đầu, vì thế hắn nhất định phải ghi nhớ tỉ mỉ những chuyện trước mắt.

Vương Hiệp lẳng lặng đứng cách Reinhard khoảng hơn mười mét, quanh người hắn có ba khối chất nổ trông rất bình thường đang lơ lửng. Vương Hiệp nhìn ba người trước mắt nói:
- Ba khối này là tên lửa hạt nhân mini, sức nổ như thế nào cũng không tiện biểu diễn cho các các ngươi xem, nhưng có một điểm có thể cho các ngươi biết. Một khi ba quả tên lửa hạt nhân mini này phát nổ, ba người các ngươi có chết hay không thì không dám chắc nhưng tất cả thành viên Trung Châu đội cùng nhân vật kịch bản xung quanh đây đều chắc chắc phải chết... Để ta tính xem các ngươi sẽ bị trừ bao nhiêu điểm nhé. Nếu như nhân số hai bên tương đương mà hiện tại các ngươi chỉ có ba người ở đây.... Nếu như tất cả thành viên Trung Châu đội ở đây đều chết hết thì các ngươi có bị delete hay không?

Đang chuẩn bị tấn công Vương Hiệp, Reinhard lập tức ngẩn người, hắn ngây ngốc nhìn sang phía thanh niên nhắm mắt. Khóe miệng thanh niên nhắm mắt khe khẽ động đậy, hắn đột nhiên cười nói:
- Vậy sao không thử một lần đi? Các ngươi đã trải qua bộ phim Lord of the Ring chắc cũng phải biết sự tồn tại của thứ đó chứ? Như vậy bọn ta còn sợ bị delete nữa sao?

- Có sợ bị delete hay không ta không biết.
Vương Hiệp lạnh lùng đáp:
- Nhưng ít nhất các ngươi cũng không dễ chịu gì... Muốn xem thử cảnh vũ khí hạt nhân phát nổ không?
Nói đoạn, hắn vươn tay, chậm rãi chỉ vào một quả tên lửa hạt nhân mini đang lơ lửng giữa không trung.

- Chờ, chờ chút!
Reinhard bỗng kêu lên, tiếp đó lao đến chỗ thanh niên nhắm mắt, quát:
- Julian, ngươi điên rồi sao? Đạo cụ phòng ngự trên người chúng ta chỉ mới đến cấp A, có thể ngăn cản vũ khí hạt nhân tấn công sao? Cho dù ngăn cản đươc, chúng ta vô sự, vậy thì còn đĩa bay? Ngươi bảo ta làm thế nào truy kích đội trưởng Trung Châu đội? Hay là ngươi muốn chúng ta tiếp theo phải ở lại dưới đất chạy trốn giữ mạng?

"Ngu xuẩn..."

"
Ngu xuẩn..."

Thanh niên nhắm mắt và Tiêu Hoành Luật đều thầm hô như vậy, chỉ là tâm tình một người thì giận giữ, một người thì vui mừng, hoàn toàn khác biệt.

"
Không tồi, Vương Hiệp.... Lúc giao việc này cho ngươi quả là chính xác, giọng điệu uy hiếp cũng vừa đúng độ. Tiếp theo là đánh cược vào phản ứng của Tây Hải đội đi, tuy bắt ngươi đảm nhận vai diễn này đúng là ủy khuất cho ngươi, bất quá cũng chỉ có ngươi là có thể dùng biện pháp tự diệt để uy hiếp bọn chúng... Tất cả giao cho ngươi đó."

Ngón tay Vương Hiệp dừng lại trên một quả tên lửa hạt nhân mini, hắn nhìn ba người chăm chú nói:
- Dù là con sâu cái kiến cũng còn muốn sống sót, có thể sống thì ai lại nguyện ý chịu chết? Cho ta một con đường sống thì thế nào?

Thanh niên nhắm mắt đang định lên tiếng thì Reinhard đã vội vàng nói:
- Đường sống kiểu gì, ngươi nói ta nghe thử. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Vương Hiệp thở ra một hơi, trên mơ hồ thoáng đỏ lên, bất quá hắn dù sao cũng là loại da dẻ đen đúa, người khác căn bản không thấy được khác biệt. Hắn nói:
- Trung Châu đội tự nhiên là không thể chỉ có mấy người bọn ta, đi cạnh đội trưởng còn có bốn người khác, ngoài ra còn có một vài người đang hôn mê tại căn cứ quân sự của Mỹ. Vì thế ta dùng bọn họ đổi lấy đường sống cho mấy người bọn ta. Do bọn ta cũng có đạo cụ đá nên không sợ bị delete vì điểm âm, các ngươi cũng không cần lo bọn ta vì điểm thưởng mà tập kích các ngươi. Huống chi sức chiến đấu của bọn ta thế nào các ngươi cũng đã rõ ràng, cho dù đánh lén các ngươi thì cũng chỉ bị giết mà thôi...

- Đây là đường sống của ta. Mấy người bọn ta ở đây sống sót, các thành viên khác của Trung Châu đội mặc các ngươi xử lý, thể nào?

Reinhard mấy máy miệng nhưng lại không biết phải nói gì, hắn vội vàng nhìn sang phía thanh niên nhắm mắt. Tên này thoáng suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ta phải tin ngươi như thế nào? Đây cũng rất có thể là chiến thuật trì hoãn của ngươi, chờ đến lúc đội trưởng các ngươi quay lại bọn ta cũng không làm gì được các ngươi nữa... Ngoài ra, người không sợ bọn ta đánh lén sao? Nhân lúc ngươi thả lỏng thì tập kích giết chết ngươi, tiếp đó bọn họ cũng có thể bị bọn ta nhẹ nhàng giết chết.

Vương Hiệp lắc đầu đáp:
- Không thể được, năng lực của ta là Tạc đạn chi phối giả, chỉ cần yêu lực của ta còn tồn tại trên chất nổ thì có thể dễ đàng khống chế nó. Khi đĩa bay của các ngươi hạ xuống ta đã cài đặt xong, một khi ta chết, ba quả tên lửa hạt nhân mini này sẽ phát nổ vì thế ta không sợ các ngươi đánh lén...

Thanh niên nhắm mắt lại rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau mới nói:
- Muốn ta đáp ứng yêu cầu của ngươi cũng được. Ngươi cùng đồng bạn phải lên đĩa bay, chúng ta cùng truy đuổi đội trưởng của các ngươi, trước lúc đó các ngươi không được phép rời khỏi đĩa bay một bước. Hơn nữa, trừ ngươi ra, những đồng đội khác của ngươi đều phải để bọn ta đánh ngất, nếu ngươi rời khỏi đĩa bay cũng sẽ bị bọn ta giết chết. Đến lúc đó thì mặc kệ vũ khí nguyên tử hay đội trưởng của các ngươi, bọn ta thà thiếu đi chút điểm thưởng và chi tiết kịch tình còn hơn là mất mạng... Đúng rồi, mục đích của bọn ta là căn cứ người ngoài hành tinh, ở đó nguy hiểm trùng trùng, các ngươi rời khỏi đĩa bay sợ rằng kết quả còn thảm hơn cả cái chết, thế nào? Đáp ứng điều kiện của ta không?

"...Thành công rồi!"

Khi thanh niên nhắm mắt nói ra những lời này, trong lòng Tiêu Hoành Luật cùng Vương Hiệp đều thầm nhảy lên, hai người đều biết một chuyện... Bước đầu tiên của bố cục đã thành công!

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #258


Báo Lỗi Truyện
Chương 258/308