Chương 228: Toàn diệt


Sau khi Bá Vương cùng Triệu Anh Không biến mất, ba người Trình Khiếu cũng cảm thấy không thích hợp. Không phải là họ nhớ được các thành viên đã biến mất mà là theo tiềm thức cảm thấy không thích hợp, bởi vì chẳng lẽ Trung Châu đội chỉ có mấy người bọn họ? 
Trừ đi một tân nhân, chẳng lẽ cả Trung Châu đội chỉ có bốn người Trịnh Xá, Sở Hiên, Trình Khiếu, Tề Đằng Nhất sao?

Nhưng quy tắc giấc mơ này cũng thật kỳ quái, không ngờ có thể tách rời trí nhớ của người ta ra. Phải biết rằng tất cả mọi người đã cùng nhau trải qua rất nhiều thế giới phim kinh dị, ký ức về nhau thật sự rất sâu sắc, vậy mà giấc mơ vẫn có thể khiến mọi người quên mất chiến hữu của mình, mỗi lần nghĩ tới đó đều khiến Trịnh Xá phải kinh sợ. Kể cả mấy người Trình Khiếu trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì Trung Châu đội hình như không phải chỉ có mấy người như hiện tại, suy nghĩ đó khiến họ nảy sinh nghi hoặc. Nhưng cẩn thận ngẫm nghĩ thì thật sự đã quên mất các thành viên khác, cho dù là bộ phim kinh dị lần trước hoặc là xa hơn đi nữa cũng hoàn toàn không thể nhớ ra bóng dáng các thành viên đoàn đội.

- Chẳng lẽ đúng là có các thành thành viên khác? Chỉ cần họ biến mất là chúng ta sẽ quên mất họ?
Trình Khiếu hỏi vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

Trịnh Xá gật đầu khẳng định:
- Không sai, cho tới bây giờ, phần lớn các thành viên trong đội đều đã biến mất, chỉ còn lại có mấy người chúng ta mà thôi, hơn nữa đến cả tên tuổi bọn họ các ngươi cũng hoàn toàn quên lãng... Ngoài ta ra, các ngươi thật sự đã quên mất họ rồi.

Trình Khiếu gãi gãi đầu nói:
- Nhưng ta nhớ rõ trong đội không hề có các thành viên như vậy. Thế này đi, ngươi miêu tả đặc điểm họ một chút, có thể sẽ khiến bọn ta nhớ ra được chuyện gì đó.

Lúc này đã là chiều ngày thứ hai sau khi Bá Vương và Triệu Anh Không biến mất, sau một hồi tìm kiếm không kết quả, Trịnh Xá rút cuộc cũng hết hy vọng, chỉ còn tiếp tục chờ mọi việc phát triển. Trước mắt hắn còn đang suy nghĩ bước cuối cùng phải làm thế nào để kết thúc thế giới trong mơ này, mà mấy người Trình Khiếu thì là vì cảm thấy kỳ lạ nên mới tìm hắn hỏi về vấn đề các thành viên Trung Châu đội biến mất.

Trịnh Xá nghĩ ngợi một chút rồi nói:
- Ừm, có một người tên là Zero, hắn là một tay bắn tỉa, tính tình trầm ổn, tỉnh táo...

- Không nhớ được...

- Ừm, còn một người tên là Bá Vương, hắn là hỏa lực thủ trong đội...

- Không nhớ được...

- Ách, đúng rồi, còn có một cô bé tên là Triệu Anh Không, khoảng mười sáu tuổi, dáng người rất đẹp, ngươi luôn gọi cô ấy là...

- Đồng nhan cự nhũ!

Trình Khiếu đột nhiên hai mắt sáng bừng, hai tay thò ra làm động tác ve vuốt tởm lợm. Nếu không phải ánh mắt hắn coi như còn tỉnh táo, Trịnh Xá thật sự hoài nghi hắn có phải cũng rơi vào mộng ảo hay không nữa, ít nhất là rơi vào ảo tưởng sắc tình.

Trịnh Xá bất đắc dĩ gật đầu nói:
- Đúng thế, ngươi vẫn nhớ được cô ấy sao? Thật là kỳ lạ...

- Không nhớ.
Trình Khiếu lại dứt khoát nói:
- Nhưng là một cô bé mười sáu tuổi, lại có dáng người rất đẹp, người như vậy chính là cực phẩm, dù thế nào cũng phải gọi một câu đồng nhan cự nhũ mới là lịch sự! Chỉ có thiếu nữ như vậy mới xứng với cách gọi cực phẩm đó!

"Sao ta thế nào cũng không thấy kiểu xưng hô đó là lịch sự? Hay là trực giác của dê xồm đã vượt qua quy tắc trói buộc của giấc mơ? Đạt tới cảnh giới tối cao không gì kiềm hãm được sao?"

Trịnh Xá vừa tức vừa buồn cười, hắn vốn đang khổ não hết sức để tìm cách làm thế nào kết thúc bộ phim này, ai mà biết Trình Khiếu lại cứ khơi khơi lôi chuyện đồng nhan cự nhũ ra. Xem ra đúng là tính dê khó sửa, có trời mới biết đến lúc nào hắn mới có thể bỏ được cái tính háo sắc này... Hẳn là rất khó khắn, nếu như chờ đến lúc hắn không háo sức nữa, ngoài tự bản thân hắn thay đổi ra, sợ rằng chỉ có...

Trịnh Xá giật bắn người, trợn trừng mắt nhìn Trình Khiếu, bộ dạng có vẻ kinh sợ tới cực điểm. Trình Khiếu càng bị dọa khiếp, hắn còn tưởng có chuyện gì xảy ra, vội nhảy dựng dậy, dáo dác nhìn quanh, nhưng lại không thấy có gì khác lạ, nhất thời hắn liền tức giận nói:
- Ngươi muốn trêu người thì cũng phải lựa chọn đối tượng chứ, có còn là trẻ con nữa đâu, sao lại cứ thích chơi cái kiểu ấy?

Trịnh Xá bấy giờ mới kìm nén sự kinh hoàng trong lòng, lắc đầu đáp:
- Không, không phải định dọa gì ngươi, mà là ta rút cuộc cũng hiểu ý câu cuối cùng của Tiêu Hoành Luật... Khốn kiếp, đây đúng là bộ phim kinh dị không có lời giải. Không hiểu Chủ Thần nghĩ cái quái gì nữa, chẳng lẽ bộ phim kinh dị này còn có thâm ý khác sao?

Trình Khiếu lại kỳ quái hỏi:
- Tiêu Hoành Luật là ai? Nghe có vẻ không giống tên con gái.

Trịnh Xá lắc đầu, hắn vẫn nghiêm túc nói:
- Không cần biết thế nào, nếu đã hiểu rõ điểm mấu chốt cuối cùng này... Vậy thì ta kiểu gì cũng phải gánh chịu trách nhiệm.... Trình Khiếu, nếu như ngươi cũng bị Freddy tập kích, vậy thì nhất định phải giữ chặt lấy bản tâm, ngàn vạn lần không được lạc lối trong mộng cảnh, đã hiểu chưa?

Trịnh Xá hơi sửng sốt rồi bật cười ha hả nói:
- Yên tâm đi, ý chí ta kiên cường như thép, ai dám để ta nằm xuống? Ai có thể khiến ta ngoan ngoãn nằm xuống, ha ha ha...

"Ta xin ngươi, đừng nói những chuyện khiến người ta tưởng tượng lung tung như thế... Có điều, với tâm trí cùng cách cư xử của Trình Khiếu mà nói, có lẽ trong chúng ta, chính loại người có tính cách lạc quan như hắn là khó bị kéo vào giấc mơ tuyệt cảnh nhất.... Hắn thật sự biết hai chữ tuyệt cảnh viết thế nào ư?"

Trịnh Xá thoáng nghĩ đầy ác ý, bất quá, nghĩ thì nghĩ, mặc dù trước mặt Trung Châu đội chỉ còn lại năm người, những việc cần làm vẫn phải tiến hành, ví dụ như ăn cơm, ví dụ như ngủ đêm...

Theo như suy nghĩ của Trịnh Xá, nếu sự việc đã phát triển tới mức này, hắn có cố gắng giãy giụa thế nào đi nữa cũng vô ích, chỉ cần giải đáp bí ẩn, sau đó dùng phương pháp thích hợp rời khỏi thế giới trong mơ này là được, còn trước đó... Hắn thật sự không có cách nào giúp đỡ thành viên đoàn đội, vì thế sau khi ăn xơm tối xong, hắn lại lên phòng ngủ trên tầng hai, ngồi trên giường yên lặng vận khí, tập trung hết sức chú ý lại.

"Nếu thật sự đúng như ta dự đoán, Freddy dùng ý thức ta làm cơ sở để tạo ra thế giới trong mơ này, vậy thì từ nội lực, năng lượng vampire, chân nguyện lực cho đến đâu suất bát quái lô, thậm chí cả kỹ năng tự sáng tạo của ta đều có thể sử dụng. Điều này hoàn toàn phù hợp với thực tế, ta quả thật có thể sử dụng những sức mạnh đó, nhưng bộ phim kinh dị này tuyệt không phải chỉ dựa vào sức mạnh là có thể giải quyết, vì thế cho dù những sức mạnh đó có thể sử dụng thì đối với tình cảnh trước mắt cũng gần như vô dụng."

"Quay lại chuyện chính, nếu như thế giới này lấy ý thức ta làm cơ sở, vậy tình huống cũng rất đơn giản. Chấp niệm của ta là để các đồng đội cùng kề vai chiến đấu có thể cùng nhau sống sót, cho nên một phương pháp để đả kích ta chính là khiến đồng đội của ta biến mất, ngoài ra, La Lệ cùng Phục Chế Thể... cũng có thể phá hủy phòng ngự tâm linh của ta, kéo ta vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh. Tuy nhiên, nếu lấy ý thức của ta làm cơ sở, vậy thì trước khi hạ được các thành viên khác trong đội, Freddy hẳn là sẽ không ra tay với ta, nếu không giấc mơ này sẽ không thể tiếp tục duy trì, mà những người còn lại cũng sẽ tỉnh dậy khỏi giấc mơ..."

"Vì thế tình huống rất đơn giản, đầu tiên ta biết quá khứ cùng nhược điểm của tất cả các thành viên trong đội, họ đều do ta hồi sinh lại. Cho nên, Freddy tại sao lại lấy ý thức của ta làm cơ sở để sáng tạo ra thế giới này? Chính là bởi vì chỉ có ta mới viết được tất cả quá khứ cùng sơ hở tâm linh của các thành viên trong đội. Điều này cũng có thể giải thích cho việc tại sao ba cô gái tân nhân đều chết trước mặt ta trong khi các thành viên khác trong đội lại chỉ biến mất. Bởi vì thế giới trong mơ này được thành lập dựa trên ý thức của ta, nếu như Freddy không dùng sơ hở tâm linh để kéo các thành viên trong đội vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh, thì ở thế giới trong mơ an toàn, sức mạnh của những đội viên mà ta biết, so với Freddy chỉ có sức lực như người bình thường theo kịch bản phim gốc, thì mạnh hơn rất nhiều. Nếu như hắn không có kỹ năng đặc thù tiến vào giấc mơ cùng tìm kiếm sơ hở tâm linh, thì sợ rằng chỉ cần Tề Đằng Nhất cũng đủ một chọi một giết chết hắn."

"Nói một cách tương đối, nếu các thành viên trong đội có thực lực mạnh mẽ, Freddy có thể dựa vào sơ hở tâm linh, khéo léo đưa họ vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh. Vậy thì thực lực của các tân nhân đối với hắn mà nói, chẳng có gì đáng sợ cả, đó cũng chính là nguyên nhân tại sao ta có thể thấy được thi thể ba tân nhân nhưng lại không hề thấy thi thể bất cứ đội viên nào, Freddy hóa ra chỉ là tên khốn khiếp khinh yếu sợ mạnh..."

Trịnh Xá lúc này đang mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba, nghĩ tới đây, hắn yên lặng thở dài. Mấy ngày nay hắn liều mạng sử dụng mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba, mặc dù do thời gian sử dụng quá dài mà đầu óc có chút đau đớn nhưng cũng khiến cho trình độ mô phỏng suy luận Tiêu Hoành Luật của hắn tăng lên không ít, vì thế có thể hoàn toàn hiểu rõ một số vấn đề, ví dụ như ý nghĩa bộ phim kinh dị lần này.

Tâm ma, hoặc có thể gọi là sơ hở tâm linh, đó là trở ngại lớn nhất đối với tiến bộ của mỗi người, thậm chí có thể vì thế mà khiến người ta chán nản, mất ý chí chiến đấu. Đối với Trịnh Xá mà nói, sơ hở tâm linh lại càng nghiêm trọng, trong giai đoạn tiến hóa từ cơ nhân tỏa tầng thứ tư sơ cấp lên trung cấp, tâm ma như vậy đủ khiến hắn tử vong. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Bộ phim A Nightmare on Elm streets 3 lần này rất có khả năng là một thế giới phim kinh dị Chủ Thần sắp xếp để hắn rèn luyện tâm linh. Nếu như thành công thì sẽ khắc phục được tâm ma, từ đó tiến tới thực lực tầng thứ tư trung cấp đủ để uy hiếp tới Phục Chế Thể, nếu như thất bại thì tất phải chết, kể cả Trung Châu đội đã bắt đầu trở nên mạnh mẽ cũng sẽ đoàn diệt, từ đó trở lại thành một đoàn đội tân nhân, còn bọn họ cũng không còn tồn tại nữa.

"Cho nên, nếu ta không cách nào vượt qua sơ hở tâm linh của mình thì chỉ có thể tiến hành theo gợi ý của Tiêu Hoành Luật... Đến bước cuối cùng, ngoài đánh thức người đang ngủ mơ ra, còn có một biên pháp duy nhất có thể khiến ác mộng của người đó biến mất... Chỉ cần giết người đang ngủ mơ, hoặc người đang mơ tự sát, vậy thì cơn ác mộng của hắn cũng sẽ biến mất... Tiêu Hoành Luật, bước cuối cùng mà ngươi nói, chính là để ta sau khi tiêu diệt Freddy thì tự sát phải không?"
Trịnh Xá đã nắm rõ được hành động của Freddy, đó là lấy ý thức của hắn làm cơ sở, không cần biết là thành lập thế giới này hay là tìm kiếm sơ hở tâm linh của các thành viên trong đội, tất cả đều lấy những gì hắn biết làm cơ sở. Nói cách khác, trong thế giới này có một kẽ hở trí mạng, cũng chỉ có dựa vào một đường sinh cơ này hắn mới có thể cứu được các đội viên trở về thế giới hiện thực.

"Nói tóm lại, A Nightmare on Elm streets kỳ thật cũng có thể phá giải rất nhẹ nhàng, chỉ cần ngươi khắc phục sơ hở tâm linh của mình là được. Nhưng nói thì đơn giản, làm mới khó, ví dụ như khi ngươi đối mặt với người thân đã chết, đồng đội, hoặc là chuyện mà ngươi hối tiếc nhất, ngươi thật sự có thể dễ dàng không để ý tới chúng, sau đó khắc phục hoặc là vượt qua sao? Rất khó, rất khó..."

Trịnh Xá yên lặng suy nghĩ hành động tiếp theo, phần lớn công việc hắn đều đã tính kỹ, thậm chí cả bố cục cũng đã hoàn thành, hiện tại việc hắn cần làm chỉ còn có chờ đợi.

"So với những đồng đội mà ta đã biết chấp niệm, những tân nhân gia nhập đội lần này mới đúng là đáng tiếc, họ đến cả tư cách mặt đối mặt đánh một trận với Freddy cũng không có, thực lực bản thân quá yếu, dù gặp phải cũng chỉ có bị giết mà thôi. Bên cạnh đó, ta cũng không biết sơ hở tâm linh của họ, vì thế Freddy cũng không nghĩ tới chuyện dùng sơ hở để bắt họ, ai, cái chết của họ mới thật sự đáng tiếc..."

Đúng lúc này, trong lòng Trịnh Xá bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ dị, cảm giác đó hắn đã trải qua vài lần trong bộ phim kinh dị này, mỗi lần xuất hiện đều có một hoặc vài thành viên trong đội biến mất. Đó hẳn là cảm giác khi ác ma Freddy xuất hiện, dù sao thì nơi đây cũng là giấc mơ của hắn, khi Freddy tiến vào giấc mơ, hắn tự nhiên cũng có thể cảm ứng được...

Lúc này, mấy người ở dưới tầng một đang rảnh rỗi nhàm chán, Trình Khiếu, Tề Đằng Nhất, Lưu Úc nói chuyện câu được câu chăng, cách đó không xa, Sở Hiên ngồi trên salon đọc sách. Thời gian mấy ngày này quả thực là khiến người ta rảnh đến phát điên, đến cuối cùng Trình Khiếu rút cuộc cũng không chịu nổi nữa, nói:
- Mẹ nó, chịu hết nổi rồi. Ta ra siêu thị mua bộ bài về, cứ ngồi đây mãi cũng chán, không bằng mọi người cùng làm mấy ván cho vui.
Nói đoạn, hắn bước thẳng ra phía cửa.

Tề Đằng Nhất cùng Lưu Úc nhìn nhau, họ đều muốn ngăn Trình Khiếu lại, dù sao thì một người hành động đơn độc cũng quá nguy hiểm. Đến bây giờ Trung Châu đội chỉ còn lại mấy người bọn họ, chuyện này nhìn thế nào cũng khiến họ cảm thấy hoài nghi, chẳng lẽ thật sự đúng như Trịnh Xá nói, Trung Châu đội kỳ thực có rất nhiều thành viên nhưng tất cả đều biến mất trong bộ phim kinh dị này? Vậy thì Trình Khiếu một mình bỏ đi chẳng phải cũng sẽ rất nguy hiểm sao?

Có điều tốc độ của Trình Khiếu rất nhanh, trước khi hai người bọn họ lên tiếng đã chạy tới trước cửa, sau đó trực tiếp đi ra ngoài, hai người kia chỉ kịp thấy cảnh cửa đóng sầm lại, tiếp theo Tề Đằng Nhất cùng Lưu Úc chỉ có thể kỳ quái nhìn nhau.

Trình Khiếu rời khỏi biệt thự lập tức hít sâu một hơi rồi gào lên:
- Ha ha, cuối cùng cũng được tự do. Thế giới phim kinh dị lần này đúng là quá quỷ dị, lại buồn bực muốn chết. Nếu thật sự có ma quỷ gì đó thì còn tốt, ít nhất cũng có thể đao thật súng thật đánh một trận, nhưng mà mỗi ngày đều chỉ biết ngồi trong biệt thự chờ đợi, cái gì cũng chẳng thấy, mọi người đã sắp buồn đến phát điên rồi.... Vậy bây giờ đi tìm người đẹp Âu Mỹ bốc lửa chứ nhỉ? Hay là phát huy mị lực của của ta, tới quán rượu gần đây xem xem có cô gái một đêm nào không?

Trình Khiếu vừa đi vừa lẩm bẩm, nhìn hắn giống như con chuột vừa trốn khỏi lồng, bắt đầu chạy tới chỗ mà hắn cảm thấy hứng thú nhất, không lâu sau đã tới con đường chính của thị trấn. Mặc dù hắn hoàn toàn không thông thuộc đường lối trong thị trấn này, nhưng dựa vào trực giác háo sắc nhạy cảm gần như là thiên phú, chỉ trong một thời gian ngắn hắn đã tìm được một quán bar, tiếp đó đẩy cửa bước vào.

Lúc này cũng còn khá sớm, tối đa chỉ vừa mới hoàng hôn, nên người trong quán cũng không đông, cả quán chỉ có mấy cô gái xinh đẹp cùng vài người đàn ông mặc quần áo bình thường, ngoài ra cũng chỉ có nhân viên phục vụ của quán. Quán bar nhìn qua cũng có vẻ thanh lịch, yên ắng, bên trong có bật một điệu nhạc trữ tình, khiến Trình Khiếu vừa bước vào đã cảm thấy thoải mái.

Trình Khiếu nhìn ngó quanh quất nhưng không hề tìm thấy cô gái đơn lẻ nào, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể bước tới chỗ quầy bar, gọi bartender mang một cốc rượu mạnh. Tiếp theo hắn quay người nhìn sang phía cửa vào, mỗi cô gái tiến vào là lại hớn hớn hở hở, nhưng mỗi cô gái bước vào đều đi cùng một người đàn ông, hắn lập tức lại bắt đầu cau cau có có. Bất tri bất giác, hắn đã ở trong quán được hơn nửa tiếng đồng hồ, thấy sắc trời đã tối, hắn cũng chỉ có thể đặt cốc xuống, chuẩn bị rời đi, trong lòng thì tính toán trước tiên cứ quay về ăn cơm tối, sau đó lại tiếp tục đi săn mỹ nữ nước ngoài, đến tối quán bar này hẳn là sẽ đông người hơn? Tóm lại là không thể có chuyện tất cả đều là nam nữ đã có đôi, hắn tuyệt đối không tin sinh hoạt về đêm ở nước Mỹ lại thuần khiết như vậy.

Đang lúc Trình Khiếu chuẩn bị rời đi thì bỗng có ba bốn cô gái bước vào trong quán. Mặc dù họ cũng không phải cực kỳ quyến rũ nhưng nhìn qua cũng không tệ lắm, trong đó thiếu nữ kém nhất cũng thanh tú đáng yêu, hơn nữa điểm mấu chốt là cô ta còn là người châu Á, tóc đen. Trình Khiếu nhìn thấy mấy cô gái này lập tức hai mắt sáng bừng, nhưng đến khi hắn trông rõ dung mạo cô gái châu Á kia, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, hai tay bắt đầu run rẩy.

Bartender đứng trong quầy sau lưng hắn bỗng nói với một người đàn ông ngoại quốc khác:
- Mấy con điếm này đúng là quá trơ trẽn, trời chưa tối đã chạy đến đây… Nếu không phải bọn nó đóng phí cho ông chủ hàng tháng thì thật phải gọi bảo vệ đuổi hết ra…

Trình Khiếu lặng lẽ quay lại, cầm lấy cốc rượu nốc cạn, tiếp đó nhìn tay phục vụ kia hỏi:
- Là gái à? Tất cả bọn họ đều là... gái sao?

Bartender tựa hồ cũng không nhận thấy có gì khác thường, vẫn bình thản đáp:
- Đúng thế, bọn nó đều là gái, đến từ mấy nước nội chiến Đông Âu hoặc là một số nước châu Á nghèo đói. Tóm lại đều là loại phụ nữ đê tiện, nước mình thì không ở, lại chạy tới nước Mỹ chúng ta là gái điếm...

Tay phục vụ còn chưa dứt lời, đầu hắn đã vặn vẹo một cách kỳ quái, nhìn giống như là tượng gỗ bị người ta dùng sức bẻ mạnh. Đôi tay Trình Khiếu đã dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi vặn ngược đầu gã kia, tiếp đó tóm lấy cổ hắn dựng ngược lên, nói:
- Bớt nói nhảm đi... Mà miệng ngươi đúng là thối quá!

- Freddy, ta biết ngươi đang tấn công ta... Là sơ hở tâm linh phải không? Mặc dù ta có thể hiểu được câu bất chấp thủ đoạn để đả kích đối thủ...
Trình Khiếu nhấc gã người Mỹ kia lên, tung quyền đánh một tràng. Tốc độ ra đòn thật sự quá nhanh, người bình thường căn bản chỉ có thể thấy một loạt tàn ảnh, tiếp theo gã kia đã bị đánh nát xương cốt toàn thân, đổ phịch xuống đất giống như một bao thịt vụn.

Trình Khiếu hét lên điên cuồng, hắn quay người nhìn về phía cô gái châu Á thanh tú kia, dung mạo cô giống như đúc người bạn thanh mai trúc mã của hắn. Trình Khiếu vừa nghĩ đến nàng biến thành cái bộ dạng này... Vừa nghĩ đến nàng bị người ta vũ nhục, khinh bỉ như vậy, hắn thật sự hận không thể giết sạch tất cả mọi người trong quán bar này.

Nhưng khi hắn quay người lại, chỉ thấy một người đội mũ đen, mặc áo kẻ đen trắng đang kéo cô gái kia ra ngoài. Trình Khiếu đơn giản là tức giận đến cực điểm, lập tức không chút nghĩ ngợi lao ra khỏi quán bar, chỉ là hắn không nhìn thấy, gã đàn ông đang kéo cô gái đi, khuôn mặt đã bị thiêu nát bét...

- Trình Khiếu biến mất...

Trịnh Xá ngồi bên bàn ăn cơm, thở dài nói. Hắn vừa nói vừa nhìn những người xung quanh, lúc này, Trung châu đội đã chỉ còn lại bốn người cuối cùng, hắn, Sở Hiên, Tề Đằng Nhất, Lưu Úc, chỉ còn lại bốn người bọn họ ngồi cùng ăn cơm, tên dê xồm vui tính kia đã biến mất.

"Ai, cái gì phải tới cuối cùng cũng sẽ tới, hiện tại người cuối cùng mà ta biết sơ hở tâm linh cũng đã biến mất, như vậy tiếp theo hẳn là... Cũng không biết thời điểm bắt đầu là lúc nào, hơn nữa Tề Đằng Nhất, hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ này không?"


Trịnh Xá ngồi yên lặng ăn cơm, đang ăn hắn đột nhiên hỏi:
- Sở Hiên, thức ăn này có ngon không?

- ...Ăn không ngon.

- Vậy à? Ăn không ngon.

Trịnh Xá khẽ gật đầu, cũng không nói gì nhiều, chỉ quay sang Tề Đằng Nhất, nói:
- Tề Đằng Nhất... Nhớ kỹ, ngàn vạn lần phải bảo vệ mình cho tốt, dù gặp tình huống nào cũng không được từ bỏ hy vọng, ác ma Freddy... Nếu như hắn không thể tiến vào thế giới trong mơ thì thực chất, thân thể hắn so với ngươi còn yếu hơn nhiều. Phải biết rằng ngươi dù sao cũng đã được dùng long huyết, lại là người đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ nhất, cho dù đối mặt với võ sỹ trong đời thực ngươi cũng có thể nhẹ nhàng đánh bại họ, vì thế tin tưởng vào sức mạnh của mình nhé...

Tề Đằng Nhất hơi ngẩn người, hắn vốn không phải người quen nói chuyện nên sau khi sửng sốt cũng chỉ yên lăng gật đầu, rồi lại cúi đầu ăn cơm. Giờ phút này, trên bàn ăn tựa hồ quanh quẩn một không khí quỷ dị, khiến cho thằng nhóc Lưu Úcc cảm thấy có chút không thể hiểu nối, mà sau khi ăn xong, Trịnh Xá không ngờ lại rút phắt Hổ hồn đao ra, tiếp đó vung thanh trường đao đỏ rực chỉ thẳng về phía Sở Hiên, chỉ cách lông mày hắn hơn chục phân...
Sở Hiên vẫn bình tĩnh ngồi ăn cơm, giống như là Hổ hồn đao đang chỉ tới kia căn bản không thể làm hắn bị thương, hoặc là tuyệt không nghĩ rằng Trịnh Xá sẽ tấn công hắn, cứ ngồi đó không hề động đậy. Hành động của Trịnh Xá lại khiến hai người Tề Đằng Nhất giật bắn người, vội vàng đứng lên, có điều không đợi Tề Đằng Nhất kịp mở miệng, Trịnh Xá đã lên tiếng trước.

- Ngươi không phải Sở Hiên... Từ rất nhiều điểm đều có thể nhận ra được. Đầu tiên là mặc dù ngươi mô phỏng hình tượng Sở Hiên mà ta biết nhưng ngươi tuyệt đối không có trí tuệ quỷ thần khó lường như hắn. Đó là tình độ trí tuệ mà đến cả ta mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba cũng không mô phỏng nổi, nếu như ngươi tùy tiện bắt chước lại có thể mô phỏng hắn trong giấc mơ thì cơ nhân tỏa tầng thứ ba của ta không phải quá rẻ mạt sao?
Trịnh Xá cười lạnh nói.

Sở Hiên vẫn không nói gì, chỉ giương mắt nhìn Trịnh Xá, nếu không tính đến những chuyện khác, chỉ nhìn thần thái và cử động của "Sở Hiên" này thì cũng phải giống Sở Hiên thật sự đến bảy tám phần, tới cả cách ăn cơm vô vị đó cũng gần như y hệt, chỉ là Sở Hiên thật sự sẽ không ăn nhiều thức ăn như vậy mà thôi.

- Đầu tiên, sự im lặng của ngươi mặc dù rất giống Sở Hiên nhưng ngươi lại không có trí tuệ của hắn nên ngươi không thể nào đưa ra kiến nghị nào cho ta. Ngoài ra ngươi cũng không thể hoàn thành được phương diện bố cục, vì thế Tiêu Hoành Luật có thể nhìn ra được sự tình nhưng ngươi thì không, Tiêu Hoành Luật có thể phân tích cùng bố cục nhưng ngươi thì không làm được, tất cả bởi vì ngươi không phải Sở Hiên!

Trịnh Xá khẽ rung tay, một luồng đao mang sương mù rất nhỏ lướt qua, trên mặt Sở Hiên lập tức bị cắt mất một mảng thịt lớn, đến tận lúc này Sở hiện mới lộ ra vẻ mặt kỳ quái, nhìn thẳng vào Trịnh Xá.

Trịnh Xá cũng không để ý tới hắn, tiếp tục nói:
- Kỳ thực, bắt đầu từ khi ta biết thế giới này là giấc mơ, người đầu tiên ta nghi ngờ chính là ngươi, có biết không? Nếu nói về sơ hở tâm linh lớn nhất, trong đoàn đội ngoài ta ra chẳng thể là ai khác, còn nói tới sơ hở tâm linh nhỏ nhất, chính là Sở Hiên. Tên đó căn bản không biết cái gì gọi là sơ hở tâm linh, hắn là ngươi đến cả linh hồn cũng hoàn toàn hỗn độn, cho dù thế nào cũng không thể xuất hiện sơ hở, ít nhất là trong ký ức khi ta hồi sinh hắn, Sở Hiên không hề có sơ hở tâm linh... Cũng như vậy, hắn cũng là khắc tinh lớn nhất của ngươi, tín niệm lực λ-drive chính là vũ khí mạnh nhất để đối phó với ngươi, chỉ cần sử dụng lòng tin là có thể thay đổi cả thế giới này theo ý muốn. Còn nếu ngươi dám tiến vào thế giới trong mơ đó thì chỉ có thể chờ bị giết thịt, căn bản đến chạy cũng không nổi... Vì thế ngươi cũng không thể thật sự kéo Sở Hiên vào trong thế giới này.

- Ta đoán thử nhé.
Trịnh Xá cười lạnh nói:
- Ngươi đại khái là muốn vây chết tất cả bọn ta ở đây. Đầu tiên dùng ý thức của ta làm cơ sở để sáng tạo ra thế giới này, do ngươi không cách nào thao túng được giấc mơ của Sở Hiên nên mới mô phỏng hắn đi theo cạnh bọn ta. Đồng thời, do ta biết sơ hở tâm linh của các thành viên trong đội, chỉ có bốn tân nhân cùng Tề Đằng Nhất là không, nên ngươi muốn vây khốn bọn ta thật sự rất dễ dàng. Tiếp theo ngươi chỉ cần thao túng thân thể bọn ta lưu lại trong thể giới hiện thực là được, ví dụ như ngươi điều khiển ta, sẽ rất dễ dàng tập kích giết chết Sở Hiên đang ngồi bên cạnh không hề đề phòng, cơ bản không tốn quá nhiều công sức, là như vậy phải không?

- Mà như vậy cũng có thể dễ dàng giải thích sự biến mất của các thành viên trong đội cùng cái chết của ba tân nhân kia.
Hổ hồn trong tay Trịnh Xá lại khẽ rung lên, sương trắng chỉ cách mũi Sở Hiên một hai ly, chỉ cần tiến lên phía trước một chút là có thể chém chết Sở Hiên ngay lập tức, nhưng hắn lại không hề có ý ra tay, chỉ tiếp tục nói:
- Giống như Tiêu Hoành Luật đã nói, nơi bọn ta đang ở lúc này hẳn là thế giới trong mơ an toàn do ý thức ta tạo nên, còn ngươi thì là nguyên nhân gây ra ác mộng! Ngươi có thể đẩy bọn ta vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh, thế giới đó có lẽ là do ngươi thiết kế, chỉ cần trong tâm linh có sơ hở, vậy thì ngươi đều có thể đẩy người khác vào thế giới đó, vì thế thành viên trong đội mới biến mất, còn những tân nhân ta không biết sơ hở nên mới có thể thấy họ bị giết, là như vậy phải không?

Trịnh Xá bỗng nhìn sang Tề Đằng Nhất, thở dài nói:
- Ta sợ là không giết nổi ngươi, bởi vì ta cũng có sơ hở tâm linh, hơn nữa sơ hở này có lẽ còn lớn hơn tất cả các thành viên khác trong đội, ngươi hoàn toàn có thể tùy lúc đẩy ta vào giấc mơ tuyệt cảnh, vì thế... Tề Đằng Nhất, ngươi là người duy nhất mà ta không biết sơ hở tâm linh, người hồi sinh ngươi là Sở Hiên chứ không phải ta, ngươi chính là dường sống duy nhất của cả đội chúng ta! Hơn nữa thực lực của ngươi cũng không như những tân nhân kia, tin rằng ngươi nhất định có thể giết chết tên Sở Hiên giả mạo này! Tin tưởng thực lực của ngươi, sử dụng long huyết, lại mở cơ nhân tỏa tầng thứ nhất, mà Freddy thật sự chẳng qua cũng chỉ là một tên bệnh hoạn giết người hàng loạt, nhục thể mạnh hơn người bình một chút thôi, ngươi hoàn toàn có thể dễ dàng đánh bại hắn!

- Tề Đằng Nhất... Tính mạng chúng ta đều nằm trong tay ngươi, mọi chuyện trông cậy vào người đấy!

Trịnh Xá hét lớn, vung Hổ hồn đao toàn lực chém xuống đầu Sở Hiên, lần này trong khoảnh khắc trước khi đao mang sương mù bắn ra, Trịnh Xá đã biến mất giữa hư không, còn Sở Hiên chợt rung hai tay, từ trong ống tay áo hai khẩu coilgun rơi xuống, hắn nâng súng bắn thẳng về vào Tề Đằng Nhất.

Lại nói Trịnh Xá chém ra một đao, nhưng vừa tới gần Sở Hiên liền mất mục tiêu, có điều uy lực nhát đao này vẫn thể hiện ra, bức tường trước mặt hắn lập tức bị phá nát, nhất thời tro bụi bay tứ tán. Đến khi tro bụi hạ xuống, trước mặt Trịnh Xá đã là cảnh tượng mà hắn cực kỳ quen thuộc... Chủ Thần không gian!

Chỉ là Chủ Thần không này lại có rất nhiều người, đại khái khoảng hơn mười người đang ở giữa quảng trường Chủ Thần, trong đó một nam giới đang bị hai người khác quây lại đánh, trên mặt đất có một cô gái, một gã da trắng đang cưỡng bức nàng, cô gái đó rõ ràng đã bị hành hạ rất lâu, chẳng những không còn kêu khóc được nữa, mà đến cả cơ thể cũng chỉ có thở ra, không thấy hít vào.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, Trịnh Xá lập tức hai mắt đỏ ngầu, bởi vì người bị đánh kia thật quá quen thuộc. Không, đã không thể gọi là quen thuộc nữa, vì người kia chính là hắn, lại nghĩ tới cảnh tượng này, đó chẳng phải những gì Phục Chế Thể đã kể sao? Cảnh ngộ đã làm Phục Chế Thể thay đổi... Cũng là tao ngộ khiến bản thân hắn thay đổi, La Lệ bị đám người trong tiểu đội luân hồi Ác Ma trước đây...

Thời cổ có cái gọi là gậy lập uy, vừa bước chân vào ngục, trước tiên cứ đánh cho ba mươi côn đã, xem ngươi có chịu ngoan ngoãn không, mà những thành viên cũ của tiểu đội Ác Ma đại khái cũng nghĩ như vậy. Bọn chúng cũng giống hai kẻ trong Sâm Châu đội, cũng đều là tiểu đội chăn nuôi tân nhân, vì thế bọn chúng cũng muốn ra oai với clone của Trịnh Xá, sau đó chăn nuôi hắn như tân nhân bình thường. Nhưng ai mà biết, kết quả lại khiến clone của Trịnh Xá bộc phát toàn bộ tiềm năng, hắn cuối cùng đã trở thành người mạnh nhất trong tất cả các tiểu đội luân hồi, vượt qua bản chính, vượt qua tiểu đội Thiên Thần, vượt qua tất cả mọi người... Còn đám da trắng kia cũng chịu tai ương, về sau Phục Chế Thể càng giống như kẻ hận thù chủng tộc, cũng không biết tổng cộng đã giết chết bao nhiêu người da trắng.

Giờ phút này, Trịnh Xá đang chứng kiến giây phút phát sinh mọi chuyện, trong mắt hắn Phục Chế Thể đã hoàn toàn thất thần, phảng phất như toàn bộ sinh mệnh đã biến mất. Mà hắn lại càng không dám nhìn La Lệ đang nằm dưới đất, chỉ có cánh tay cầm Hổ hồn đang bắt đầu run rẩy, tiếp đó hét lớn một tiếng, tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, cùng lúc đôi cánh dơi sau lưng mọc ra, trạng thái Hủy diệt cũng được khởi động.

"Bỏ đi! Nếu như ta kiên trì bản tâm, nhẫn nại chờ đợi, nhìn đám thú vật này làm nhục nàng thì thật sự có thể sống sót... Nhưng ta thà lâm vào giấc mơ tuyệt cảnh cũng phải chém giết một trận, giết chết tất cả đám thú vật này mới Thôi! Cái gì sơ hở tâm linh với không sơ hở, bây giờ cũng chẳng quản được nữa!"

Cái gọi là sơ hở tâm linh, thường chính là thứ mà mỗi người không thể từ bỏ nhất, nếu thật sự có thể dễ dàng buông bỏ những sơ hở tâm linh này thì thế gian đã chằng còn công danh lợi lộc, cũng chẳng còn tranh giành đấu đá, thậm chí chẳng còn chiến tranh và tội phạm nữa. Mỗi người đều có thể thành người đạt ngộ, mỗi người đều có thể dễ dàng buông bỏ sơ hở tâm linh, thế giới như vậy chỉ có thể tồn tại ở chốn cực lạc.

Vì thế Trịnh Xá biết rõ rằng từ lúc bắt đầu tấn công những ảo ảnh này hắn sẽ thật sự rơi vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh, cũng chỉ có giải trừ nguyên nhân gây ác mộng, sau đó hắn bước một bước cuối cùng, cơn ác mộng này mới có thể biến mất. Nếu không thì không chỉ mình hắn, còn cả các đồng đội đang chìm trong sơ hở tâm linh của mỗi người, bọn họ cũng đều sẽ bị vậy chết trong giấc mơ tuyệt cảnh này, đến cuối cùng chỉ còn lại một kết quả... Trung Châu đội đoàn diệt!

Trịnh Xá vung Hổ hồn nhảy vào giữa đám người da trắng, mở cơ nhân tỏa tầng thứ ta, trạng thái Hủy diệt, gen ác ma viễn cổ, ba trạng thái đồng thời khởi động, thực lực của Trịnh Xá giờ phút này quả là mạnh mẽ kinh người. Hổ hồn đao mỗi lần chém xuống, một mảnh đao mang như sương mù lại tản ra, đám người kia không kịp kêu một tiếng đã bị phân thây thành vạn mảnh, thậm chí Trịnh Xá muốn lưu lại một hai tên để hành hạ cũng không được. Đây cũng có thể chỉ là mộng cảnh, Freddy chỉ có thể căn cứ vào tình huống mà Trịnh Xá biết để an bài giấc mơ chứ hắn tuyệt không biết những kẻ da trắng trong tiểu đội luân hồi ác ma trước kia, rút cuộc là mạnh đến mức nào, Hổ hồn đao chém xuống một loạt đã xé vụn tất cả bọn chúng thành mảnh nhỏ.

Vẫn còn lại hai gã đang đánh Phục Chế Thể, sau khi Trịnh Xá phân thây tất cả lũ người kia, hắn đang định giải quyết nốt hai tên cặn bã này thì bỗng một giọng nói vang lên:
- Thành viên đoàn đội thì có ích gì? Lương thiện thì có ích gì? Đến cả sức mạnh để bảo vệ người mình yêu thương cũng không có, cái gọi là lương thiện chẳng qua chỉ là giả dối, chỉ là cái cớ để bao biện cho sự yếu đuối của bản thân mình... Vì thế ngươi cũng chỉ là kẻ giả dối mà thôi!

Thanh âm vừa dứt, hai gã da trắng kia đã bị hai cánh tay kéo mạnh, xé ra làm đôi, từ trong bụng máu tươi cùng nội tạng vung vãi đầy mặt đất.

Ở phía sau bọn chúng, một bóng người yên lặng đứng đó, sau lưng hắn cũng có đôi cánh dơi như Trịnh Xá, trên mặt còn mang một vết sẹo dài từ mi mắt tới khóe miệng...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/308