Chương 226: Bộ phim không có lời giải


Chiêm Lam chỉ cảm thấy như đến cả linh hồn cũng đông cứng lại, nàng căn bản không dám quay người ra sau, không phải vì sợ chuyện gì quỷ quái mà là vì giọng nói đó khiến nàng không dám quay lại...

- Là, là anh ư?
Cả tiếng của Chiêm Lam cũng bắt đầu run rẩy, nàng đứng đó không dám cử động, dù chỉ là một chút, mặc cho luồng hơi ấm từ phía sau từ từ tiến đến, thậm chí cả quét hình tinh thần lực cũng không dám sử dụng... Chỉ riêng giọng nói đó đã khiến nàng gần như sụp đổ.

- Là anh, mà cũng không phải là anh... Sức mạnh của ác ma Freddy khiến anh xuất hiện một lần nữa, nhưng chỉ trong chốc lát mà thôi... Cũng chỉ vỏn vẹn có thể ôm em được một lần...

Một bóng đen từ phía sau ôm lấy Chiêm Lam, cảm giác ấm áp lập tức bao trùm lấy cô gái đang rơi lệ, cảm giác ấm áp đó cơ hồ đã biến mất khỏi ký ức của nàng, nhưng tận sâu trong linh hồn... Nàng chưa bao giờ quên hơi ấm ấy!

Chiêm Lam vừa khóc vừa yên lặng cảm nhận sự ấm áp, mặc dù nàng biết anh ấy đã mất lâu rồi, cho dù không chết thì cũng không thể xuất hiện tại thế giới trong mơ, vì thế anh ấy chỉ có thể là một ảo giác, chỉ có thể là ảo giác mà Freddy tạo ra, nhưng sao ảo giác này lại chân thật đến thế... Dù là ảo giác cũng được, hãy để nàng cảm nhận một lần đi, dù chỉ vỏn vẹn một lần thôi cũng được... 

Bóng đen đó nhẹ nhàng ôm lấy Chiêm Lam từ phía sau, nhưng những gì hắn nói lại hoàn toàn không ôn nhu như hành động.

- Cô phản bội tôi phải không? Cô yêu người khác đúng không? Cô đã không còn là cô gái ngoan ngoãn đính hôn với tôi... Cô đã phản bội!

Chiêm Lam cúi đầu khóc, nàng chỉ cảm thấy nội tâm từng chút từng chút một tan rã, giống như có thứ gì đó rất quan trọng trong lòng đã vỡ nát, nàng căn răng, thấp giọng nói:
- Không cần như vậy... Freddy, không cần phải như vậy, giết chết ta cũng được, không cần... Không cần phải đùa bỡn tâm trí người khác như vậy!

Bóng đen kia tiếp tục ôm lấy nàng, nhưng trọng miệng vẫn không ngừng phun ra những lời ác độc, không hề tương xứng với sự nhẹ nhàng, ấm áp kia.

- Cô... Không còn trong trắng nữa phải không? Cô đã dơ bẩn rồi phải không? Ha ha ha...

Nói xong, bóng đen đột nhiên mở rộng, bao trùm cả người Chiêm Lam vào bên trong, tiếp đó hoàn toàn biến mất, giống như Chiêm Lam chưa từng xuất hiện tại đây.

Một phía khác, mấy người Triệu Anh Không từ hành lang chạy về phía nhà vệ sinh, chưa được bao xa, bỗng nghe thấy từ hướng đó truyền đến tiếng nổ lớn, giống như vách tường bị đá tung. Mọi người nhìn nhau rồi cùng gia tăng cước bộ chạy tới, Triệu Anh Không phản ứng nhanh nhất, nhảy thẳng qua cửa sổ một căn phòng bên cạnh, trực tiếp ra ngoài đường, những người còn lại thấy vậy cũng theo nàng nhảy ra.

Chỉ có Vương Hiệp chạy đầu tiên là không nhìn thấy mọi người đã nhảy ra khỏi cửa sổ, khi hắn ngẫu nhiên quay đầu sang lại thì đã tới cạnh cửa phòng vệ sinh, tay cũng đã đặt lên tay nắm cửa. Vương Hiệp mở cửa phòng lao vào trong, tiếp đó cánh cửa sau lưng hắn đóng sập lại.

Phía sau cửa lại không phải phòng vệ sinh mà là một căn phòng nhìn có vẻ cũ kỹ. Vương Hiệp thoáng chút nghi hoặc nhìn quanh phòng, tiếp đó không kịp suy nghĩ đã mở rộng hai tay, yêu lực chuẩn bị bộc phát.

- Ác ma Freddy! Không ngờ ngươi lại đến tìm ta!

Vương Hiệp hét lớn:
- Tới đi! Ta cũng không sợ ngươi! Không biết tại sao ngươi lại có thể tạo ra nhà cũ của ta nhưng ngươi nghĩ chỉ bằng căn phòng này là có thể khiến tâm trí ta sụp đổ ư? Ngươi nghĩ ta sẽ chần chừ sao? Tới đây! Ác ma Freddy, có gan thì xuất hiện cho ta xem thử!

Trong lúc nói, yêu lực của Vương Hiệp đã khống chế lựu đạn plasma bên hông, chỉ cần Freddy xuất hiện cạnh hắn là hắn có thể lập tức triền khai vũ khí. Tin rằng nếu sử dụng vũ khí plasma tấn công tại cự li gần như vậy, dù đối thủ là Trịnh Xá đi chăng nữa, nếu bị hắn đánh lén cũng phải chật vật một phen, huống chi là Freddy chỉ có tiến vào trong mơ mới có sức mạnh!

Vương Hiệp đang gào thét thì đột nhiên từ ngoài cửa vang lên một giọng nói già nua:
- Là cháu Vương phải không? Là cháu Vương đã về phải không?

Vương Hiệp lập tức im lặng, giọng nói này rất quen thuộc, là tiếng của ông lão trưởng thôn, cũng là một trưởng bối trong họ của hắn, từ lúc hắn còn nhỏ đã giúp đỡ gia đình hắn rất nhiều, nên Vương Hiệp vẫn nhớ rõ giọng nói đó.

Không đợi Vương Hiệp trả lời, giọng nói già nua đó đã vang lên trong phòng, chỉ thấy một ông lão chống gậy từ ngoài cửa bước vào, vừa nhìn thấy Vương Hiệp đã lập tức nước mắt tràn trề, vừa khóc vừa cầm gậy đánh hắn. Vương Hiệp lại chần chừ không thể ra tay, vốn hắn đã nhận định đây là thế giới trong mơ, hắn đã bị Freddy kéo vào đây, ngàn vạn lần không được để lộ chút sơ hở tâm linh nào. So với các thành viên khác trong đoàn đội, hắn là người không có sơ hở nhất, bởi vì hắn dựa vào thôi miên mới tiến vào Chủ Thần không gian, vì thế từ trước đến nay hắn vẫn luôn tự tin có thể đối phó với Freddy. Nhưng ai mà biết người xuất hiện lại là trưởng bối của hắn, chống đỡ cũng dở mà không chống đỡ cũng dở, may là cây gậy đánh xuống cũng không đau đớn lắm, cũng không làm hắn bị thương tổn gì nên tạm thời Vương Hiệp không có cử động nào cả. 

Ông lão vừa cầm gậy đánh hắn vừa khóc lớn:
- Bất hiếu, đồ bất hiếu! Mẹ ngươi nuôi ngươi từ nhỏ đến lớn, tới khi tóc bạc như sương mà vẫn phải tiễn ngươi đi xa, nhưng khi bà mất, đến cả một người đưa tiễn cũng không có... Đồ bất hiếu, mẹ ngươi sao lại có thể sinh ra một kẻ bất hiếu như ngươi! Ta hận không thể thay mẹ ngươi đánh chết ngươi...

Phòng ngự tâm linh của Vương Hiệp cuối cùng cũng vỡ tan, hắn chụp lấy cây gậy, vội vàng hỏi:
- Mẹ... Lúc cháu đi không phải mẹ vẫn còn rất mạnh khỏe sao? Người bên quân đội cũng nói tổ chức trong thôn sẽ hỗ trợ cho bà cơ mà? Tại sao cháu mới đi có mấy ngày, mẹ... Mẹ đã đi rồi sao? Không thể nào... Đúng rồi, ngươi là ác ma Freddy! Đây tất cả đều chỉ là mơ!

Vương Hiệp gào lên, muốn ném lựu đạn plasma trong tay ra, nhưng nhìn lại ông lão nước mắt giàn giụa trước mặt, hắn dù biết nơi đây là trong mơ cũng không thể buông tay ra được... Có lẽ hắn đã nhầm rồi, trong nội tâm hắn vẫn có một kẽ hở duy nhất... là mẹ!

Mẹ già tóc bạc như sương...

Khi ông lão đưa gậy chỉ về phía sau Vương Hiệp, hắn bấy giờ mới nhìn thấy trên bàn thờ sau lưng hắn có mấy cái tên, trong đó có một là tên mẹ hắn, cả gia đình này... Đã chỉ còn lại một mình hắn.

Vương Hiệp hai mắt đỏ bừng, "phịch" một tiếng quỳ xuống đất, hướng về phía bàn thờ dập đầu liên tục, đến khi trên mặt đất vương đầy máu tươi, hắn cuối cùng cũng bật khóc... Nước mắt nam nhi, chung quy vẫn phải rơi xuống...

Khi Vương Hiệp khóc òa lên, sau lưng hắn bỗng có một vật thò ra, không phải gậy chống của ông lão kia mà là một găng tay có gắn lưỡi dao, lưỡi dao đen xì đặt lên cổ hắn...

Trịnh Xá nằm dưới đất chợt giật mình nhảy dựng dậy, vội vã nhìn quanh nhưng bốn phía đều yên ổn, căn bản không có chút khác thường nào, hơn nữa bên cạnh hắn còn có mấy thành viên đoàn đội, tất cả bọn họ đều đang lo lắng nhìn hắn.

- Trịnh Xá, ngươi không sao chứ? Hôm qua ngươi ngủ thiếp đi, may là Sở Hiên phát hiện sau đó gác đêm, nếu không tối qua chúng có thể đều gặp nguy hiểm rồi.
Trình Khiếu nhìn Trịnh Xá kỳ quái hỏi.

Trịnh Xá ngây người nhìn xung quanh rồi gào lên:
- Khốn kiếp, lại tự nhiên tiến vào trong mơ! Vì sao? Vì sao ta cứ tới gần Freddy là lại tiến vào trong mơ? Khốn kiếp! Rút cuộc là phải làm thế nào mới có thể giết được hắn?

Những người xung quanh rõ ràng đều có vẻ không hiểu gì cả, họ đưa mắt trao đổi với nhau rồi Bá Vương vỗ vỗ vai Trịnh Xá nói:
- Yên tâm đi, đêm qua mọi chuyện đều an toàn, bảy thành viên đội ta luôn ở trong căn phòng này...

- Bảy người?

Trịnh Xá cũng chẳng còn tức giận được hơn nữa, vội vàng nhìn quanh, ngoài ngoài hai tân nhân xác nhận là đã chết hôm qua ra, còn thiếu mất Zero, Vương Hiệp, Chiêm Lam... Ba người họ không ngờ đã hoàn toàn biến mất, phảng phất như chưa từng xuất hiện, thậm chí cả các thành viên còn lại trong đội cũng không còn nhớ được họ nữa...

Trịnh Xá đẩy Bá Vương ra, chạy đến cạnh bàn tìm tờ giấy ghi tên, nhưng vừa nhìn đáy lòng hắn lập tức lạnh ngắt... Hắn chỉ có thể nhìn thấy bảy cái tên, trên từ giấy vốn ghi tên mười bốn người, vậy mà lúc này chỉ còn lại bảy... Bảy người kia đã hoàn toàn biến mất, đến cả chữ ghi lại cũng không còn nữa!

Những người còn lại kỳ quái nhìn nhau, chỉ nghe thấy Trịnh Xá lẩm bẩm tự nói:
- Zero, Vương Hiệp Chiêm Lam, Trương Hằng, Tiêu Hoành Luật... Tân nhân thì cũng thôi, nhưng đây là năm chiến hữu từng kề vai chiến đấu? Sao ta có thể quên được... Sao ta có thể quên họ được? Freddy... Ta phải giết ngươi!

Trên người Trịnh Xá sát khí điên cuồng lưu động, hắn thật sự hận không thể cầm Hổ hồn đao chém giết một trận cho thỏa, chính diện khiêu chiến vẫn còn tốt hơn một chút. Hắn đã trải qua bao nhiêu bộ phim kinh dị như vậy, chưa có gì làm khó hắn được, nhưng hiện tại chỉ cảm thấy bất lực, đồng đội cứ từng người từng người một biến mất, càng đáng sợ hơn là hắn rất có thể sẽ quên mất họ... Làm sao có thể! Những đồng đội từng kề vai chiến đấu, đồng sinh cộng tử... Hắn làm sao có thể quên mất họ được!

- Nhất định có cách phá giải bộ phim kinh dị này, nhất định có cách!

Trịnh Xá nghiến răng gào lên:
- Chủ Thần không thể tạo ra một bộ phim kinh dị không có lời giải! Thế giới này nhất định phải có biện pháp phá giải! Sở Hiên... Giúp ta!
Trong đội tổng cộng vẫn còn bảy người, Trịnh Xá, Bá Vương, Sở Hiên, Trình Khiếu, Tề Đằng Nhất, Triệu Anh Không, Lưu Úc, tất cả những người khác đều đã biến mất, thậm chí ngoài Trịnh Xá còn nhớ được tên họ ra, những ký ức về họ cũng không còn lại gì, đúng là biến mất hoàn toàn.

Trịnh Xá thật sự cảm thấy tuyệt vọng, hắn chưa bao giờ có cảm giác ở gần bờ vực sụp đổ như bây giờ. Nếu là thực lực không đủ thì cũng còn có cái mà nói, nhưng giờ phút này rõ ràng không liên quan gì đến thực lực cả, thứ chính thức khiến hắn tuyệt vọng là tình cảnh không thể tìm được cái gì, không thể chạm tới cái gì này. Nhìn thành viên trong đội cứ từng người từng người một biến mất, còn kẻ làm đội trưởng là hắn đến cả một sợi lông của Freddy cũng không chạm tới, cảm giác bất lực đó cơ hồ đã đánh gục hắn.

Trước mắt, chỗ dựa lớn nhất trong lòng Trịnh Xá chính là Sở Hiên, mặc dù không biết tại sao tên này vẫn cứ im lặng nhưng giống như bao nhiêu lần đã từng trải qua trong quá khứ, Sở Hiên biểu hiện như vậy thông thường đều đang âm thầm chuẩn bị làm gì đó, hắn cũng không cho rằng Sở Hiên sẽ vô dụng như vậy... Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là...

Khi Trịnh Xá nói như vậy, ánh mắt mấy người Bá Vương đều hướng về phía Sở Hiên, họ cũng có lòng tin tương tự với hắn, chỉ có Lưu Úc kỳ quái quay sang hỏi Trình Khiếu, có vẻ rất lạ lùng, cái gã luôn trầm mặc này, hắn rút cuộc là có biện pháp gì có thể để thành viên đoàn đội trở lại thế giới hiện thực?

Vẻ mặt Sở Hiên vẫn như mọi người vẫn quen thuộc, bình tĩnh lạnh nhạt, phảng phất như chẳng có chuyện gì đáng quân tâm, hắn khẽ lắc lắc đầu nói:
- Đây là phim kinh dị không có lời giải... Ít nhất là hiện tại chưa có lời giải, ta không có cách nào giúp ngươi.

- Nói láo!
Trịnh Xá túm xốc áo Sở Hiên, gầm lên:
- Ngươi lại nói láo, có lẽ thế giới này đối với bọn ta là quá khó khăn nhưng đối với ngươi mà nói, căn bản không có gì quá nan giải cả. Không, ngươi hẳn là căn bản không cảm thấy khó khăn mới đúng! Không, nói chính xác là ngươi sao có thể nhận thua được?

Sở Hiên đẩy tay hắn ra rồi yên lặng cầm một quyển cách lên, vừa đọc vừa nói:
- Trước mắt chỉ có thể tiếp tục chờ đợi... Yên tĩnh chờ đợi là được.

Chờ đợi? Tiếp tục yên tĩnh chờ đợi?

Cánh tay Trịnh Xá khẽ giật giật, những hắn vẫn ổn định lại được, tiếp đó im lặng ngồi xuống sàn, bắt đầu ngắt ngắt tóc trán. Năm người còn lại kỳ quái nhìn nhau, không hiểu nổi giữa hai người kia rút cuộc đã có chuyện gì, suy nghĩ không có kết quả, năm người cũng chỉ có thể cùng ngồi xuống, đại sảnh lại chìm trong yên lặng.

"...Không được, vẫn không thể chính thức xác nhận, mặc dù khả năng đã lên trên 60% nhưng nếu như ta thật sự đoán sai thì tính mạng hắn sẽ... Hơn nữa tính cách và hành động của hắn đều đúng như quá khứ, ta đã quá đa nghi sao?"

"Mặt khác, tổng hợp tất cả tin tức đã có, ác ma Freddy tựa hồ chỉ xuất hiện trước mặt ta. Nói chính xác là chỉ có ta nhìn thấy hắn, có lẽ những người khác cũng nhìn thấy được nhưng những người đó đều đã biến mất hoàn toàn, chỉ có một mình ta đã nhìn thấy hắn mà vẫn hoàn hảo không thương tổn gì, hắn thậm chí còn phải dùng cách đẩy ta vào trong mơ để tránh né không đối mặt với ta, tại sao?"

Trịnh Xá lúc này đã tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba, so với trước khi kia, giờ phút này hắn đã khá thuần thục việc mô phỏng phương thức suy luận của người khác. Mặc dù vẫn chưa đạt tới mức mô phỏng hoàn mỹ phương thức suy luận của Tiêu Hoành Luật nhưng trình độ như vậy cũng đủ giải quyết rất nhiều vấn đề, ít nhất là về mặt trí tuệ, Tiêu Hoành Luật mặc dù kém hơn Sở Hiên nhưng so với bọn họ vẫn là cao cao tại thượng.

"Theo những tin tức đã có, nếu như nói ngay từ đầu thủ đoạn công kích của Freddy không phải tấn công vật lý chính diện mà là phá hoại phòng ngự tâm linh của một người, sau đó làm người đó lâm vào hỗn loạn, kéo vào thế giới trong mơ tuyệt cảnh, vậy có thể cho rằng, hắn không ngừng giết chết thành viên trong đội, kỳ thật chẳng qua chỉ là đang phá hoại phòng ngự tâm linh của ta?"

Trịnh Xá nhíu mày, lần đầu tiên hắn suy nghĩ theo hướng này, mà theo đó hắn có thể suy ra kết quả cho những câu hỏi trên... Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

"Nếu như thật sự chỉ để phá hủy phòng ngự tâm linh của ta, vậy thì có hay không có khả năng... Tất cả những chuyện xảy ra tại đây đều chỉ là ta đang nằm mơ, tất cả mọi người đều là giả, ngoài ta ra tất cả họ đều là giả? Nếu đúng là như vậy thì những thành viên trong đội biến mất cùng những người còn lại mất trí nhớ, đều có thể giải thích... Nếu đúng là như vậy, những thành viên giả này sẽ là nguyên nhân gây ra ác mộng của ta, chỉ cần tiêu diệt bọn họ là có thể chấm dứt nguyên nhân gây ra ác mộng, tiếp đó tỉnh lại là được..."

"Nhưng làm vậy tính nguy hiểm thật sự rất lớn, nếu như họ không phải thành viên giả, một khi ra tay với họ, phòng ngự tâm linh của ta sẽ lập tức tan vỡ. Không, cho dù họ là giả đi chăng nữa, nếu ta ra tay với họ chắc chắn sẽ chần chừ, bất an, thế cũng đủ khiến tâm trí phát sinh kẽ hở, cộng thêm trạng thái tinh thần ta thời gian gần đây lại không ổn định. Vì thế, dù là nhìn thành viên từng người từng người một biến mất hay là sớm ra tay cường hành giết chết họ cũng đều khiến cho tinh thần vốn đã lay lắt của ta tan vỡ..."

"Đáng ghét! Cứ như vậy cho dù biết được nguyên nhân gây ra ác mộng cũng không thể loại trừ được, hơn nữa sau khi loại trừ nguyên nhân gây ra ác mộng còn phải rời khỏi thế giới trong mơ, ngoài đánh thức ra còn cách nào có thể khiến ác mộng biến mất đây?"

Trịnh Xá tức giận nhổ xuống mấy sợi tóc, mới nghĩ tới đây thôi, suy nghĩ của hắn đã hoàn toàn rối loạn, lẫn lộn, tản mác, đầu óc như một khối đặc quánh, tình hình trước mắt càng thêm mơ hồ, có thể nói, hắn... đã bị đẩy vào tuyệt cảnh.

Đúng lúc đó, Lưu Úc bỗng rụt rè tới cạnh Trịnh Xá, mở miệng hỏi:
- Này, Trịnh Xá đại ca, hiện tại chúng ta thật sự đang ở tại thế giới trong mơ sao?

Trịnh Xá kỳ quái nhìn hắn, gật đầu đáp:
- Ừ, đúng thế, hiện tại chúng ta quả thật đang ở tại thế giới trong mơ, mặc dù không dám khẳng định chắc chắn, nhưng theo tình hình trước mắt... Chắc là sẽ không sai.

Lưu Úc lại tò mò hỏi:
- Nếu tại thế giới trong mơ, vậy thì chúng ta hẳn là có thể tưởng tượng ra sức mạnh của mình chứ. Ví dụ như trong A Nightmare on Elm street 3, có một thiếu niên hai chân tàn phế, ở thế giới trong mơ lại có thể đứng dậy, thậm chí còn có thể tưởng tượng mình là ma pháp sư, vậy thì tại sao chúng ta không thể tưởng tượng tại thế giới này? Hay là chúng ta vẫn ở trong thế giới hiện thực...

"Không! Ta hiểu rồi!"

Trịnh Xá đột nhiên mừng rỡ vỗ vỗ vai Lưu Úc, tiếp đó ngắt ngắt tóc suy nghĩ.

"Là kiên trì tin tưởng... Không, có lẽ nên gọi là suy nghĩ theo quán tính. Bởi vì thế giới trong mơ này quá chân thật, nếu cần lấy một ví dụ thì có vẻ rất giống như hiện thực ảo trong phim The Matrix. Dù là thế giới trong mơ nhưng chúng ta lại không thể tưởng tượng lung tung được, khả năng duy nhất là do suy nghĩ theo quán tính... Cũng như vậy, nếu như suy luận lúc trước là chính xác, thế giới trong mơ này đúng là thành lập theo tư duy quán tính của ta, vậy thì trong bộ phim kinh dị không lời giải này... Có một lời giải duy nhất!"

Trịnh Xá yên lặng nhìn mọi người tại trường, tiếp đó nhắm mắt lại bắt đầu suy nghĩ.

"Nói như vậy, ba cô gái kia thật sự đều chết trước mặt ta, còn các thành viên đoàn đội thì thì đều biến mất hoàn toàn, do đó suy luận của ta càng có khả năng là thật. Bởi vì ba cô gái kia đối với ta mà nói chỉ là người xa lạ, quá khứ của họ, sơ hở tâm linh của họ ta hoàn toàn không biết gì cả... Theo đó ta cũng đã hiểu tại sao Freddy lại chọn ta, một lý do có thể là trong đội sơ hở tinh thần của ta là lớn nhất, lý do thứ hai là chấp niệm của ta, ta hy vọng đưa tất cả thành viên đoàn đội an toàn trở lại thế giới hiện thực, chấp niệm đó hiện tại lại trở thành sơ hở tâm linh lớn nhất của ta. Lý dó thứ ba là ta biết những gì thành viên đoàn đội từng trải qua..."

"Tiêu Hoành Luật, ta hiểu ý ngươi muốn nói rồi, bây giờ chỉ có thể dùng "nếu" để tìm ra đáp án, chỉ cần xác nhận tính chân thực của nó, tiếp theo chỉ còn một bước cuối cùng... Nên làm thế nào để ác mộng biến mất..."

Trịnh Xá thở ra một hơi, tiếp đó đi lên tầng hai, vừa đi vừa nói:
- Trong chúng ta vẫn không ngừng có người biến mất, chứng tỏ rằng chúng ta ở trong đại sảnh này cũng không có tác dụng, vì thế ta lên tầng trên đi ngủ, mọi người có việc thì cứ tới tìm ta. Các ngươi cũng có thể tìm phòng riêng để ngủ hoặc cùng đợi tại đại sảnh này... Cứ như vậy đi.

Trịnh Xá biến mất khỏi ánh mắt mọi người, tiếp theo Sở Hiên cũng yên lặng đi lên tầng hai, nhất thời tại đại sảnh chỉ còn lại năm người, Lưu Úc lập tức ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao vậy? Trịnh Xá đại ca làm sao vậy? Tại vừa rồi em nói gì sai sao?

Những thành viên còn lại cũng kỳ quái nhìn nhau, tất cả đều không hiểu gì cả, nhất thời không ai trả lời câu hỏi của Lưu Úc. Một lúc sau Triệu Anh Không cũng im lặng đi lên tầng hai, bây giờ ở đây chỉ còn lại bốn người Trình Khiếu, Bá Vương, Tề Đằng Nhất, Lưu Úc, cả bốn đều có chút sợ sệt nhìn nhau.

Hơn nửa ngày sau Trình Khiếu mới miễn cưỡng cười, nói:
- Chúng ta... Cứ tiếp tục đợi tại đây thôi, ba kẻ đó đều tâm lý biến thái... Tóm lại ta cũng không muốn đi cùng họ lên tầng hai, chúng ta cứ ở lại đại sảnh này nhé?

Ba người kia đều cùng gật đầu, đặc biệt Lưu Úc là hăng hái nhất, trong tất cả mọi người, hắn sợ ở một mình nhất, là một tân nhân, hắn là kẻ yếu ớt nhất trong thế giới này.

Lúc này Trịnh Xá đang bước lên cầu thang, vừa đi vừa yên lặng ngắt ngắt tóc:
"Nếu suy luận hoàn thành... Mọi người! Ta nhất định có thể cứu các ngươi ra! Chỉ có thể trông vào một đường sinh cơ..."

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #226


Báo Lỗi Truyện
Chương 226/308