Chương 208: Vẫn chưa từ bỏ hy vọng...


Uy lực phát súng của Zero thật sự rất lớn, một viên đạn đã trực tiếp phá nát một robot, đây là còn chưa sử dụng điểm tuyến ma nhãn, nếu không thì đừng nói mấy con robot này, đến cả tu chân giả La Ứng Long cũng không chịu nổi một kích. Tên robot đứng đầu lập tức nổ tung, La Cam Đạo cũng nhân cơ hội này từ trên không vọt xuống, đạp lên một con robot màu lam, MVS[32] trong tay đâm thẳng xuống đầu nó, nhưng không ngờ lại không xuyên vào được mà trượt qua lớp vỏ ngoài làm bắn ra vô số tia lửa.

- Đó là Decepticon đời đầu, tới từ ngoài vũ trụ, nó là đội trưởng của đám robot này, máy móc cùng vỏ ngoài đều cứng rắn hơn rất nhiều, ngươi không đánh được nó đâu, muốn đánh thì đánh những robot do Allspark tạo ra!
Một số binh sỹ bỗng hét lên, họ đã biết con robot có khả năng biến thành ba hình thái khác nhau này không phải Autobot hay Decepticon, mặc dù chưa biết thân phận những người mới đến nhưng họ có thể đối kháng với đám robot trước mắt cũng đủ khiến những binh sỹ này vô cùng hưng phấn rồi.

Robot màu lam quả nhiên bất phàm, một kiếm của La Cam Đạo không phá được lớp vỏ ngoài, nó liền quay người tóm lấy chân robot của La Cam Đạo, hung hăng quật thẳng xuống đất.

- ....Đùa ta à! Ngươi nghĩ kỹ thuật EOT[33] ngoài hành tinh lại đơn giản vậy sao?

La Cam Đạo một chân bị tóm lấy quật xuống đất, chân kia vụt bắn ra một luồng điện quang, lớp vỏ ngoài lúc trước kiếm chém không rách lúc này không ngờ lại mỏng manh như giấy, dễ dàng bị tách làm đôi. Hai tay La Cam Đạo càng điên cuồng điều khiển tay lái, tốc độ tay gần như vượt qua tốc độ mắt thường có thể theo kịp, trong khoang điều khiển chỉ nghe tiếng lạch cạch liên tiếp, hơn nữa do hắn ấn động quá nhanh thỉnh thoảng còn có một tia lửa điện xẹt qua, thật sự có chút khoa trương.

Càng kinh ngạc hơn là động tác của robot, hai tay nhấn xuống đất một phát, lộn người nhảy vọt lên mấy mét, trực tiếp bám lên mửa thân trên robot màu lam. Không đợi robot màu lam kịp có động tác, trên người VF-00 Phoenix đồng loạt mở ra hơn trăm lỗ súng, tất cả đồng thời chĩa vào ngực robot màu lam.

- Chết mẹ ngươi đi! Tất cả bắn!

La Cam Đạo hét lên cuồng dại, tất cả đạn dược trong robot đều được huy động, tên lửa dò tìm, đạn phá nổ, đạn xuyên giáp, tất cả đánh lên người robot màu lam trong cự ly gần, ngay lập tức hai robot cùng chìm trong vụ nổ kịch liệt, phạm vi nổ lên tới mấy chục mét, thậm chí còn lan ra xung quanh, thổi bay mấy robot đứng gần đó.

Lúc này nhóm Trịnh Xá cũng đã bay tới trong phạm vi hai nghìn mét, pháo vác vai liên xạ cỡ nhỏ của Bá Vương bắt đầu gầm thét. Pháo vác vai này cũng là sản phẩm công nghệ cao, mặc dù sức nặng cùng thể tích hạn chế người sử dụng phải là người thân hình cao lớn nhưng lực phản chấn sau khi bắn đạn lại được dùng một số biện pháp nên nhỏ đi rất nhiều. Nó không ngừng nén ép không khí, sau khi bắn đạn pháo ra thì phun ngược khí về đằng sau, làm giảm bớt sức phản chấn của đạn pháo, hơn nữa tố chất thân thể của Bá Vương cũng đã được cường hóa rất cao, so với người bình thường thì mạnh hơn nhiều, sử dụng món vũ khí này cũng là đắc tâm ứng thủ.

Uy lực của pháo vác vai liên xạ cỡ nhỏ toàn lực phát xạ quả là kinh người, cơ hồ chỉ sau nháy mắt đã biến cả chiến trường phía dưới thành một biển lửa, ngoài khu vực La Cam Đạo đang phát nổ ra, tất cả những chỗ khác đều bùng lên bụi đất cao tới hơn mười mét. Hơn thế nữa, pháo vác vai liên xạ này vốn là loại hình vô hạn đạn, vì vậy Bá Vương gầm lên một tiếng rồi liên tục xả đạn, cảnh tượng bùng nổ tưng bừng cũng kéo dài không dứt, mãi đến khi La Cam Đạo biến thành một phi thuyền vũ trụ bay vọt lên không thì Bá Vương mới từ từ dừng pháo kích.

Đám lính đã sớm ngây ngốc, những binh sỹ Mỹ trước đây khi chưa gặp phải sinh vật robot ngoài hành tinh thì người nào cũng kiêu ngạo vô cùng, dựa vào vũ khí công nghệ cao cùng hệ thống chiến đấu cơ giới hóa hoàn thiện, có thể coi là bộ đội đứng đầu trong quân đội các nước. Nhưng khi gặp phải sinh vật robot ngoài hành tinh thì không còn may mắn được nữa, những sinh vật ngoài hành tinh này có vũ khí càng mạnh mẽ càng tiên tiến hơn, có số lượng kinh khủng cuồn cuộn không dứt, có thân thể gần như đánh không chết, mấy chục robot là đủ hủy diệt cả một sư đoàn tăng thiết giáp. Lúc này thấy một robot cỡ nhỏ xuất hiện, cùng một thiết bị bay kỳ lạ bay tới, trong vòng chưa tới mười phút ngắn ngủi đã tiêu diệt hoàn toàn mấy chục sinh vật robot ngoài hành tinh, chuyện này đối với các binh lính mà nói quả thực là chấn động khó tưởng tượng nổi.

Mặc dù dễ dàng tiêu diệt tiểu đội robot này nhưng mấy người Trịnh Xá lại không hề thoải mái như biểu hiện, bởi vì sức chiến đấu của đám robot đó thật sự không kém, chỉ với mấy chục tên mà năng lượng dự trữ trong robot của La Cam Đạo đã bị tiêu hao hơn 80%, phương diện đạn dược còn có thể nhờ quân đội Mỹ bổ sung nhưng nội lực thì chỉ có thể dựa cả vào Trịnh Xá. Đó còn là năng lượng robot của La Cam Đạo, nội lực dự trữ bên trong nhiều hơn trong vòng cổ long tinh của mọi người rất nhiều mà khi đối mặt với mấy chục robot cũng chỉ có thể kiên trì hơn mười phút, nếu những thành viên đoàn đội khác gặp phải nhiều robot như vậy? Nếu một lần phải đối mặt với mấy trăm robot như vậy? Đến lúc đó...

Nghĩ tới đây, sắc mặt mấy người Trịnh Xá đều cực kỳ khó coi, bất quá họ hạ Goblin glider xuống trận địa hơn một nghìn binh sỹ, trong lúc xuống Trịnh Xá cũng thông qua ý thức thương lượng qua với Sở Hiên cùng Tiêu Hoành Luật một lượt, tiếp đó hắn ôn định tâm tình rồi mới bước xuống khỏi glider.

Khi nhóm Trịnh Xá hạ xuống đã rất nhiều binh lính chạy tới chỗ họ, đi đầu là một viên sỹ quan mang quân hàm trung ta, hắn đưa tay ra chỗ Trịnh Xá, nói:
- Andreas, rất cảm ơn sự cứu viện của các vị, nếu không chúng ta chắc chắn là toàn quân bị diệt... Không biết các vị thuộc quân đoàn nào? Số hiệu bao nhiêu?

Trịnh Xá ho khan một tiếng đáp:
- Anh có thể gọi bọn tôi là chiến sỹ tương lai... Tóm lại, chúng ta cứ rời khỏi đây trước đã, trong thành phố có rất nhiều robot đang tới đây...

Dưới quét hình tinh thần lực của Chiêm Lam, trong thành phố hiện lên hai ba trăm robot lớn lớn nhỏ nhỏ đang chạy tới chỗ này, chỉ là phần lớn trong số đó không thể biến hình, rất nhiều con chỉ cao khoảng hai ba mét, xem ra đều là robot mới sinh do Allspark tạo ra. Nhưng ngoài số robot rất yếu ớt này, hơn trăm tên còn lại đều có thể biến hình, nhất thời trên trời dưới đất đầy ắp các loại máy móc hoành hành, hơn mười máy bay chiến đấu, hơn mười trực thăng vũ trang, dưới mặt đất có đủ loại xe cộ cỡ lớn từ chiến xa, xe tăng cho đến xe cứu hỏa.

Viên sỹ quan kia lập tức biến sắc, quay sang các binh sỹ còn lại quát lớn, ra lệnh cho mấy cấp phó rồi nhìn Trịnh Xá nói:
- Tiếp theo các vị có tính toán gì không, nếu không ngại có thể đi cùng chúng ta tới căn cứ tập kết số bảy, người dân các thành phố lân cận đều di chuyển tới đó, nếu như có thể, tôi muốn mượn hỏa lực của các vị để yểm hộ dân chúng trên đường đi.

Trịnh Xá cùng những đội viên còn lại đưa mắt nhìn nhau rồi hắn gật đầu đồng ý yêu cầu của viên sỹ quan, ngoài La Cam Đạo ngồi trong robot ra, những người còn lại vẫn tiếp tục ở trên Goblin glider, nếu robot kéo tới thì có thể tùy lúc phản kích hoặc chạy trốn, dù sao thì mấy trăm robot cũng thật sự rất kinh khủng.

Tuy nhiên vẫn còn may là đám robot chỉ đi tới ngoài thành phố khoảng mười km là ngừng truy kích, mặc dù tốc độ tới rất nhanh nhưng mọi người sớm đã rời khỏi phạm vi mười km quanh thành phố nên cuối cùng nhóm quân này cũng hưu kinh vô hiểm thoát khỏi đám robot, tiếp đó tiến vào khu vực đồi núi dưới ánh mắt giám sát của chúng.

- ....Ngày hôm đó thủ lĩnh Decepticons Megatron cướp lấy Allspark trong tay cậu bé ấy, Optimus Prime cùng các Autobot tới ngăn cản đều không phải đối thủ của nó, cuối cùng vẫn bị nó đoạt mất Allspark. Mấy ngày sau, robot bạo động nổ ra đầu tiên tại New York, tất cả máy móc bị Allspark bức xạ đều biến thành robot, anh thấy thành phố này có vài trăm robot đã là rất nhiều sao? Hôm đó tại New York xuất hiện đại quân mấy trăm nghìn robot từ lớn đến nhỏ, tiếp đó lấy New York làm trung tâm, phạm vi phóng xạ bắt đầu từng bước gia tăng, mà những máy bay, xe tăng chúng ta dùng để đối phó với bọn chúng đều bị bức xạ biến thành robot, chỉ còn lại loại xe tăng cổ lỗ này là không sợ bức xạ, nếu không thế nào cũng không thua nhanh thua thảm đến vậy...

Trên đường hành quân, nhờ quét hình của Chiêm Lam xác nhận trog phạm vi rộng xung quanh không có một robot nào nên Trịnh Xá cũng xuống khỏi Goblin glider. Để lấy được đủ tin tức về thế giới này, hắn rất nhanh chóng làm thân với viên trung ta, mà vị trung tá này hiển nhiên là cũng rất quan tâm tới mấy người Trịnh Xá, cơ bản hễ biết là sẽ nói, không hề che giấu chút gì.

Trịnh Xá nhíu mày hỏi:
- Nói như vậy, lúc này cách trận chiến tranh đoạt Allspark khoảng một tuần phải không? Thế thì Autobot đâu? Những robot có thể chống lại Decepticon đời đầu đâu?

Trung tá cười khổ đáp:
- Ai mà biết được? Có thể đã chết, cũng có thể bị bức xạ biến thành Decepticon, tóm lại, hiện tại loài người đã không còn đặt hy vọng vào họ nữa... Tất cả các thành phố cỡ trung và cỡ lớn trên khắp nước mỹ đã bị hủy diệt hoàn toàn, các thành phố hiện đại hóa trên thế giới cơ bản cũng xuất hiện rất nhiều robot, Nhật Bản, Trung Quốc, Ấn Độ, Châu Âu, thậm chí cả một số điểm khai thác dầu tại Trung Đông cũng có máy móc biến thành robot.... Loài người chúng ta đã sắp diệt vong rồi.

Khi viên trung tá nói những lời này, mọi người đang leo lên một sườn núi không dốc lắm, sau khi vượt qua sườn núi, trước mắt đột nhiên sáng bừng, đó là một khe núi khổng lồ căng đầy lều bạt, căn cứ tập kết số bảy.

Mặc dù gọi là căn cứ tập kết nhưng trên thực tế nói đây chỉ là một trại tị nạn, quân đội Mỹ đóng tại đây có hơn mười nghìn người cùng hơn bảy mươi chiếc xe tăng cổ lỗ sĩ, ngoài ra không có máy móc hiện đại, không có máy bay, máy tính các loại, nơi đây thật sự chỉ là chỗ nạn dân tụ tập.

Trịnh Xá đi theo hơn một nghìn người của viên trung tá vào trong căn cứ tập kết, theo tin tức Sở Hiên từ bên kia truyền tới hắn đã lấy thân phận người tương lai tiến hành tiếp xúc với chỉ huy cao nhất của căn cứ này.

- Người tương lai.. Bọn ta là người năm 2077 dùng kỹ thuật di chuyển xuyên thời gian tới đây, do đại chiến người và máy này kéo dài suốt mấy chục năm nên trong tương lai khoa học kỹ thuật của chúng ta không ngừng tiến bộ, mà công nghệ của người máy cũng liên tục phát triển, hai bên giằng co lẫn nhau, vì thế chính phủ phái bộ đội đặc chủng bọn ta về thời đại này...

Trịnh Xá đưa ra lý do hắn đã dự tính kỹ, lập tức hơn mười viên sỹ quan trước mặt đều đầy vẻ kinh hãi, họ đưa mắt nhìn nhau, có thể thấy rõ vẻ hoài nghi và chần chừ nhưng trong mắt cũng mang theo sự hưng phấn không nói nên lời.

Một viên sỹ quan trong số đó ngập ngừng nói:
- ....Chính phủ tương lai chỉ phái mấy người các vị thôi sao? Vậy thì có tác dùng gì? Đúng rồi, chính phủ tương lai có cho phép các vị mang theo tin tức khoa học kỹ thuật gì không? Vũ khí các loại hoặc là thông tin về kỹ thuật di chuyển xuyên thời gian?

Một người khác thì lớn tiếng hỏi:
- Các ngươi là thành viên chính phủ tương lai của quốc gia nào? Sao lại có một người Nga cùng nhiều người châu Á da vàng như vậy?

Trịnh Xá cùng mấy thành viên đoàn đội đưa mắt trao đổi rồi hắn nói:
- ...Ừm, các vị có xem qua bộ phim khoa học viễn tưởng về loài người trong tương lai cùng robot chiến đấu với nhau không? Không phải robot ngoài hành tinh có khả năng biến hình mà là robot bình thường.

Một người da đen khoảng hai bảy hai tám tuổi vội vàng nói:
- Tôi có xem qua, là Terminator. Đúng rồi, trong bộ phim đó cũng nhắc tới người tương lai trở về xã hội hiện đại, là để bảo vệ một thủ lĩnh quan trọng có quan hệ tới tương lai của loài người, các vị lần này quay về không phải cũng để bảo vệ một thủ lĩnh có quan hệ tới tương lai của nhân loại chứ?

Trịnh Xá cười cười đáp:
- Sao lại thế được, tác dụng của một người đối với chiến tranh sinh tử tồn vong giữa hai chủng tộc thật sự vô cùng yếu ớt... Nhiệm vụ đội ta trở về lần này là để thanh đổi tương lai, về phần bộ phim Terminator mà vị này vừa nhắc tới cũng rất tương tự với tương lai của chúng ta. Loài người tương lai không ngừng giằng co với robot, mấy lần đã tới bờ vực diệt vong, sau đó mới dần dần sống sót, giằng co, phản công, số lượng con người trong tương lai chỉ còn rất ít, cho nên đừng thấy bọn ta chỉ có mười hai người, kỳ thật đây đã là đội ngũ đặc chủng rất lớn rồi, mà trái đất tương lai cũng cực kỳ hỗn loạn, các vị nghĩ tương lai như vậy có thể trợ giúp được rất nhiều thứ sao?

Một viên sỹ quan trung niên lớn tuổi nhất trong số này, quân hàm đeo là thiếu tướng, gật đầu đáp:
- Ta cũng nghĩ tương lai nhân loại chúng ta sẽ là như vậy, bất quá không phải dần dần sống sót mà là bị những sinh vật robot ngoài hành tinh tiêu diệt hết... Nhưng có thể trông thấy sự tồn tại của các vị, ta cảm thấy loài người chúng ta vẫn chưa từ bổ hy vọng... Thật là quá tốt, ta hiện tại cỉ muốn hỏi các vị mấy vấn đề, một là các vị thuộc quốc gia nào trong tương lai? Nhìn có vẻ số lượng chủng tộc rất không cân bằng... Vấn đề thứ hai là, chính phủ tương lại dựa vào cái gì mà cho rằng mười hai người các vị là đủ để đối kháng với quân đoàn robot khổng lồ đã bắt đầu hình thành?

Trịnh Xá gãi đầu đáp:
- Tương lai đã không còn quốc gia nữa, tất cả loài người đoàn kết lại cùng đối phó với robot, còn mấy người bọn ta ở đây tại sao chủng tộc lại phân bố không đều... Vấn đề này ta thật sự chưa suy nghĩ kỹ càng, có điều tất cả bọn ta đều dựa vào thực lực mới lọt vào đội ngũ này, cũng có thể là người da vàng thì thích hợp di chuyển xuyên thời gian hơn... Còn về vấn đề thứ hai, trải qua bao nhiêu năm tháng chiến đấu cùng robot, loài người chúng ta chẳng lẽ lại không tiến hóa sao?

Trịnh Xá nhìn quanh, thấy một chiếc cốc bằng thiếc đặt trên bàn, các sỹ quan chỉ thấy hắn cầm chiếc cốc trong tay bóp nhẹ, cái cốc liền bị ép vào trong. Đến khi hắn mở tay ra chiếc cốc đã hoàn toàn biến thành bụi phấn, giống như bị một loại năng lượng thầm bí xâm thực, nhất thời tất cả sỹ quan đều không nói nên lời, bởi vì họ thật sự chứng kiến Trịnh Xá không làm có mánh khóe gì hết, hoặc là trò đùa này đã vượt quá phạm vi nhận thức của họ.

Mặc dù nghe có vẻ rất không tưởng tượng nổi nhưng nếu như những gì Trịnh Xá nói là thật thì trước mắt nhóm Trịnh Xá rất có thể chính là chỗ dựa cuối cùng của chính phủ Mỹ, hơn nữa những sản phẩm công nghệ cao mấy người Trịnh Xá mang theo thật sự đã vượt xa trình độ của xã hội loài người lúc này, ví dụ như Goblin glider, ví dụ như VF-00 Phoenix, ví dụ như pháp liên xạ các loại... Những thứ này đủ để chứng minh, mấy người Trịnh Xá tới từ thế giới tương lai, vì vậy những sỹ quan này dùng tốc độ nhanh nhất, đem tin tức về mấy người Trịnh Xá, thông qua, mã Morse nguyên thủy truyền về căn cứ tập kết số một, đó là căn cứ quân sự còn được bản tồn hoàn chỉnh nhất nước Mỹ.

- Mặc dù máy móc của các vị đều là công nghệ tương lai nhưng tôi vẫn đề nghị các vị để lại glider, bởi vì phóng xạ từ Allspark đâu đâu cũng có, một khi glider của các vị bị biến thành robot thì giữa trời cao thật sự không còn chỗ nào để tránh né, vì thế tôi đề nghị...

Tin tức về nhóm Trịnh Xá được các sỹ quan trong các cứ này truyền tới chính phủ cấp cao còn lại, lập tức khiến tất cả rung động, việc đầu tiên họ làm là muốn quân đội ở căn cứ này phái ra một nửa số người hộ tống nhóm Trịnh Xá tới căn cứ tập số một. Tuy nhiên Trịnh Xá lập tức cự tuyệt, không phải hắn từ chối đi tới căn cứ số một, dù sao thì ý của Sở Hiên và Tiêu Hoành Luật cũng là muốn tiếp xúc với chính phủ cấp cao nếu không mấy người bọn họ sẽ vừa phải tự tìm kiếm một khối Allspark nhỏ bé vừa chống chọi với đại quân vô số robot vây công, vì thế giành được sự hỗ trợ của chính phủ cùng quân đội Mỹ đối với họ mà nói tuyệt đối là chuyện vô cùng quan trọng có liên quan đến việc có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không.
Việc Trịnh Xá từ chối là không muốn mấy nghìn binh lính hộ tống họ tới căn cứ số một, đầu tiên chưa nói đến chuyện không có máy bay, xe tăng, chiến xa trợ giúp binh sỹ chiến đấu, chỉ riêng mang theo mấy nghìn binh lính hành quân dẫn dắt sự chú ý của robot đã là chuyện rất nguy hiểm rồi. Một khi mấy trăm robot cùng xuất hiện, đừng nói là vài nghìn binh sỹ này, sợ rằng cả mấy người Trịnh Xá cũng sẽ rất nguy hiểm, vì thế không bằng để nhóm Trịnh Xá sử dụng Goblin glider trực tiếp bay đi, cho dù có robot xuất hiện ngăn cản thì họ cung có thể dễ dàng đối phó số lượng dưới một trăm con.

Có điều "thói quen" của chính phủ Mỹ lại được thể hiện, không biết từ chỗ nào mọc ra một đội nhân viên xưng là chuyên viên nghiên cứu, liều mạng muốn "kiểm tra" tử tế Goblin glider, VF-00 Phoenix cùng pháo vác vai liên xạ của Bá Vương. Hơn nữa, ánh mắt của đám nhân viên nghiên cứu này cũng cực kỳ độc, cho dù những người còn lại chưa hề để lộ ra sản phẩm công nghệ cao nào nhưng bọn họ vẫn khẳng định mấy người Trịnh Xá đang giấu diếm vũ khí kỹ thuật cao, ít nhất cũng nhận định chắc chắn là có vòng bảo vệ năng lượng, điều này có hơn một nghìn binh lính tận mắt chứng kiến.

Còn chưa hết, một nhân viên nghiên cứu còn lấy cớ Goblin glider có thể sẽ bị bức xạ biến thành robot, hy vọng Trịnh Xá có thể để lại hai chiếc glider tại căn cứ. Việc này đương nhiên là bị Trịnh Xá dứt khoát cự tuyệt, mà chính phủ cấp cao nhất định là đã có mệnh lệnh nên khi thấy Trịnh Xá từ chối quyết liệt thì những nhân viên nghiên cứu này cũng chỉ biết tiếc nuối rời đi, xem ý tức có vẻ rất thất vọng.

- Đúng là buồn cười... Có lẽ tham lam cướp đoạt đã trở thành đức hạnh của chính phủ Mỹ, con ruồi bay qua cũng phải kéo lấy một chân, lần này chúng ta tới căn cứ tập kết số một rất có thể sẽ càng gặp tình huống như vậy.
Trịnh Xá vừa tức vừa buồn cười nói.

Bá Vương cười ha hả nói:
- Quốc gia nào mà không như vậy chứ, bọn họ tự nhiên là thấy được trang bị cùng vũ khí của chúng ta tốt đến thần kỳ, nếu chúng ta thật sự có thể cướp được Allspark hoặc hủy nó đi thì tương lại xây dựng lại xã hội loài, còn không phải xem nắm tay ai lớn thì làm đại ca sao? Loại chuyện liên quan đến tương lai đất nước như thế này khó mà không tồn tại tư tâm, đừng nói là chính phủ Mỹ, cho dù chúng ta xuất hiện tại Nga, tại Trung Quốc đi chăng nữa thì có ai lại không muốn giành được những khoa học công nghệ chúng ta mang theo đây? Hiện tại chẳng qua là họ cần sức mạnh của chúng ta nên mới không dám đắc tội thôi.

Những lời này của Bá Vương lại được mọi người đồng ý, có thể liên quan đến chuyện hắn là người da trắng duy nhất trong đội, suy nghĩ sự việc không chỉ đứng trên góc độ lợi ích Trung Quốc tương lai. Những thành viên khác trong đội đều thầm gật đầu, những chuyện quan hệ đến tương lai đất nước thì không còn tồn tại cái gọi là đạo nghĩa nữa, ai có thể làm gì cho quốc gia hưng vong thì nhất định sẽ làm như thế, dù là giết người phóng hỏa cũng vậy thôi.

Trịnh Xá gật đầu nói:
- Đúng thế, người Trung Quốc chúng ta có câu, có tiền thì phải giấu, hiện tại chúng ta không phải chỉ để lộ mình có tiền mà còn trực tiếp bày đầy ra trước mặt, xem đến lúc nào chính phủ Mỹ nảy ý cướp đoạt, ha ha ha. Bất quá cũng không phải sợ bọn họ, mục đích của chúng ta là Allspark, mục tiêu đầu tiên của chính phủ Mỹ cũng là hủy diệt phe Decepticon, chúng ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là trở về thôi, họ muốn cướp đoạt cũng hoàn toàn không có cơ hội.... Xuất phát, tới căn cứ tập kết số một.
Mọi người cưỡi Goblin glider rời khỏi căn cứ số bảy, trên đường đi đều là cảnh hoang vu, thỉnh thoảng cũng có thể nhìn thấy một số quân lính bảo vệ người dân tiến về phía căn cứ số bảy. Về vấn đề này chính phủ Mỹ làm cũng không tệ, ít nhất là có thể đặt nhân dân lên vị trị đầu tiên, mặc dù cũng có tình huống các tình huống như tham ô nhưng chí ít thì nhân viên công vụ của Mỹ đều biết coi trọng người dân, dù là dối trá để được sự ủng hộ của nhân dân hay là thật lòng tôn trọng nhân dân cũng được, vẫn còn hơn những loại đầy tớ của dân đến cả dối trá cũng không biết, suốt ngày đạp lên đầu quần chúng....

Suy nghĩ như vậy nhưng Trịnh Xá vẫn chú tâm điều khiển glider, theo bản đồ hắn nhận được, căn cứ số bảy cách căn cứ số một gần một phần tư chiều dài nước Mỹ, một phần tư quãng đường từ bờ biển phía đông tới bờ biển phía tây. Khoảng cách này cũng là rất xa, ít nhất trên đường phải vượt qua vài thành phố lớn, ở nước Mỹ những thành phố như vậy có rất nhiều. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Xem ra trong thành phố không còn an toàn nữa, mặc dù không biết có bao nhiêu Decepticon từ ngoài vũ trụ tới nhưng nếu tất cả thành phố đều bị phóng xạ xâm thực thì ít nhất cũng có sinh ra cả trăm nghìn robot cỡ lớn có sức chiến đấu mạnh, còn robot cỡ nhỏ có khả năng uy hiếp trí mạng tới con người ví dụ như tivi, tủ lạnh, máy giặt các loại thì số lượng có thể lên đến cả chục triệu... Tất cả số robot này đi đâu?
Tiêu Hoành Luật nhíu mày nói.

Trên đường tới căn cứ số một, mọi người thử cẩn thận tới gần một thành phố lớn, dựa vào tinh thần lực tảo miêu của Chiêm Lam dễ dàng biết rõ tình huống trong thành phố, bên trong hoàn im ắng, không còn một người nào còn sống, ngoài mấy trăm robot lớn nhỏ không đều ra trên mặt đát chỉ còn một số động vật lang thang... Kỳ quái là robot cũng không đuổi tận giết tuyệt các động vật này.

Sở Hiên gật đầu nói:
- Kịch bản gốc trong Transformers, các sinh vật robot ngoài hành tinh này nắm trong tay nền văn minh tiên tiến hơn rất nhiều so với trái đất, ví dụ như chúng có thể ngăn cản được radar, làm gián đoạn tín hiệu vệ tinh hoặc hoàn toàn khống chế máy móc của loài người cho nên dù có một lượng lớn robot di chuyển thì cũng chỉ cần giết chết tất cả những ai nhìn thấy bọn chúng, rồi lại che phủ vệ tinh trên bầu trời là được. Thậm chí không cần phải che phủ vệ tinh, nếu là robot đời thứ nhất có thể biến thành dạng tàu vũ trụ thì sợ rằng đến cả vệ tinh của con người cũng đều bị phá hủy rồi, cứ như vậy còn ai có thể phát hiện được tung tích bọn chúng nữa.

Tiêu Hoành Luật cùng Sở Hiên nhìn nhau tiếp đó Tiêu Hoành Luật khẳng định nói:
- Nếu như ta đoán không sai, nơi robot tập trung chắc chắn là chỗ giấu Allspark, cũng chỉ có nó mới có thể khiến nhiều robot như vậy tập trung lại để phòng thủ, bây giờ vấn đề mấu chốt là chúng ta làm thế nào để tìm được nơi robot tập trung? Hơn nữa sau khi tìm được chúng ta làm thế nào đối phó với đội quân robot đông tới hàng chục triệu đây? Ta không cho rằng với thực lực của chúng ta hiện tại có thể trực diện đối đầu với một nghìn robot trở lên, bọn chúng không phải như lũ Orc các ngươi gặp trong bộ phim kinh dị lần trước...

Trịnh Xá khẽ mỉm cười, hắn biết mấy ngày này Tiêu Hoành Luật liên tục tìm mấy người Zero hỏi chuyện về Sở Hiên, đặc biệt là biểu hiện của Sở Hiên trong bộ phim kinh dị lần trước. Sau khi từ Zero biết được tất cả bố cục của Sở Hiên, thằng nhóc này liền trương bộ mặt sưng phù lên suốt mấy ngày, phải tới khi tiến vào Transformers hắn mới từ từ bình tĩnh lại... Nói chính xác là sau khi nhìn thấy Sở Hiên liền ổn định tâm tình lại.

"Chỉ mong bọn họ không phát sinh mâu thuẫn gì thì tốt, có điều Tiêu Hoành Luật không phải người lạ, cũng cùng đoàn đội trải qua vài bộ phim kinh dị, Sở Hiên lại không có tâm lý tức giận, chỉ cần để hắn biết Tiêu Hoành Luật sẽ không gây bất lợi gì cho đoàn đội thì chắc là hắn sẽ không xếp đặt âm mưu gì đối phó với Tiêu Hoành Luật. Bất quá Tiêu Hoành Luật cũng không phải loại ăn không, chỉ cần là âm mưu không quá quỷ dị thì hắn hẳn là cũng có thể phân tích ra được..."

Sở Hiên cũng không để ý tới câu nói cuối có vẻ khiêu kích của Tiêu Hoành Luật, hắn chỉ khẽ nhíu mày, lẩm bẩm:
- Nói như vậy, vẫn nhất định phải dùng tới "thứ đó" mới có thể giải quyết được vấn đề.

- Thứ đó?
Lỗ tai Trịnh Xá lập tức dựng đứng, hắn không chút nghĩ ngợi, quát lớn:
- Sở Hiên, ta biết ngươi chắc chắn là có suy tính gì mới, mau nói ra! Mẹ nó, nếu ngươi dám phun ra nửa chữ không, ta lập tức chém cho một đao!
Nói đoạn hắn thật sự rút Hổ hồn đao trong Nạp giới ra, sát khí bạch hổ bộc lộ rõ ràng.

Trịnh Xá quả thật là ghét cay ghét đắng ngữ khí đó của Sở Hiên, lúc trước còn không có cảm giác gì, chỉ biết rằng nếu bố cục kế hoạch của hắn có lợi cho toàn đội thì bản thân mình nằm trong cục cũng không sau, cùng lắm thì xong việc chửi hắn mấy câu là được. Nhưng ai mà ngờ, trong Lord of the Rings hắn lại tính toán cả cái chết của mình vào trong, mặc dù chỉ là giải chết nhưng kết quả cũng rất có thể là Sở Hiên sẽ thật sự chết tại đó... Vì vậy hắn mới lập tức phát hỏa như như vậy, không bắt Sở Hiên nói cho rõ ràng thì không xong.

Tiêu Hoành Luật lập tức cười lạnh nói:
- Còn có thể là cái gì nữa, không gì ngoài thứ đó... Vũ khí hạt nhân! Sở Hiên, ngươi muốn lấy được mật mã khống chế vũ khí hạt nhân của chính phủ Mỹ phải không?

Sở Hiên gật đầu nói:
- Tình huống trước mắt rất đơn giản, loài người có vũ khí hạt nhân cũng không dám sử dụng, bởi vì robot không sợ phóng xạ hạt nhân, mà vị trí Allspark lại không thể xác định, cho dù tiêu diệt một lượng lớn robot thì chỉ cần Allspark còn tồn tại một ngày sẽ lại có rất nhiều robot được tạo ra. Hơn nữa robot sẽ không lo lắng hoàn cảnh xung quanh ra sao, chỉ có loài người sử dụng vũ khí hạt nhân làm hư hỏng trái đất của chính mình, đó hoàn toàn là được không bằng mất, ta dám đảm bảo chính phủ Mỹ hiện tại vẫn chưa sử dụng vũ khí hạt nhân...

- Nhưng chúng ta thì khác, chúng ta không cần phải sống tại thế giới này, cho nên chỉ cần trộm được mật mã kho vũ khí hạt nhân của chính phủ Mỹ, sau đó tìm ra nơi có thể cất giữ Allspark, phóng mười quả bom khinh khí vào đó rồi chúng ta tiến vào tìm kiếm Allspark. Các robot Transformer đều là dạng sống có trí tuệ, hơn nữa nền văn minh của chúng còn cao hơn thời đại chúng ta, vì thế chắc chắn là chúng biết uy lực của vũ khí hạt nhân, mặc dù loài người không biết vị trí cụ thể của Allspark nhưng một khi bị con người tìm được vị trí chính xác, ai dám đảm bảo loài người sẽ không được ăn cả ngã về không sử dụng vũ khí hạt nhân? Do đó bọn chúng chắc chắn là có thứ gì đó phòng ngừa vũ khí hạt nhân, ít nhất là tại nơi cất giữ Allsaprk, chỉ dựa vào vũ khí hạt nhân thì tuyệt đối không đủ...

Sở Hiên đang định nói tiếp Tiêu Hoành Luật đã nhổ một sợi tóc, nói:
- Ta biết kế hoạch của ngươi, ngươi đang tính nhân cơ hội đến căn cứ số một này để hành sự phải không? Dù sao thì đức hạnh của chính phủ Mỹ chúng ta đều đã biết, bọn họ chắc chắn sẽ tìm trăm phương ngàn kế đoạt lấy vũ khí của chúng ta, giam lỏng thì khó có khả năng, dù gì lúc này cũng là lúc nhân loại lâm nguy, nhưng họ sẽ mượn đủ lý do tới phân tích hoặc đánh cắp vũ khí cùng trang bị của chính ta... Nhân thời gian này, ngươi sẽ có thể lợi dụng máy tính hoặc phương thức nào khác đoạt lấy quyền khống chế kho vũ khí hạt nhân, mặc dù có vẻ rất không tưởng tượng nổi nhưng ta từ chỗ mọi người đã biết ngươi là một hacker cao thủ đúng không? Vì vậy việc này đối với ngươi hẳn là không có gì khó khăn, nhưng ta rất tò mò, muốn hỏi ngươi một chuyện, đó là ngươi định dùng cách nào để tìm ra Allspark?

Đối mặt với thái độ gay gắt của Tiêu Hoành Luật, Sở Hiên cũng chẳng hề tức giận, hắn nhìn sang La Cam Đạo nói:
- Ngươi sợ chết không?

La Cam Đạo ngẩn người, lập tức giống như một con mèo bị giẫm trúng đuôi, gào lên kích động:
- Sao lại có thể không sợ chết được? Ngươi chẳng lẽ đang tính dùng bố cục gì đó đe dọa ta? Mẹ nó, đừng nghĩ ta không phải Trịnh Xá thì dễ bắt nạt, liều cả cái mạng này, ta , ta... Ta vẫn có thể chạy trốn chứ?
La Cam Đạo vốn muốn nói mấy câu hung hăng nhưng dù sao hắn cũng không phải Trịnh Xá, nghĩ ngợi cả nửa ngày cuối cùng vẫn sợ hãi âm mưu bố cục của Sở Hiên mà chỉ dám nói là mình chạy trốn.

Tiêu Hoành Luật lập tức dở khóc dở cười, hắn coi như đã nhìn ra được, uy thế của Sở Hiên trong Trung Châu đội thật sự đã tích lũy rất sâu, trong thời gian ngắn căn bản khó có thể lay chuyển được quyền lực của Sở Hiên , hơn nữa Sở Hiên đúng là có chân tài thực học, tuy nhiên vẫn còn kém hắn một chút, dù sao thì bố cục nào Sở hiên nghĩ ra hắn cũng đều tính được, hơn nữa hắn còn tính tới một hậu chiêu mà Sở Hiên không ngờ tới.

Sở Hiên tiếp tục nhìn La Cam Đạo nói:
- Không phải bày bố cục gì, chỉ có hai chỗ cần đến ngươi, một là tìm kiếm nơi robot tập trung trên quy mô lớn, với tốc độ robot của ngươi có thể trong thời gian cực ngắn tìm kiếm khắp nước Mỹ, vì thế chuyện thứ nhất chính là cần ngươi cùng Trịnh Xá chia làm hai đường thăm dò toàn nước Mỹ. Bên Trịnh Xá có thể đưa Chiêm Lam đi cùng, sử dụng quét hình tinh thần lực kiểm tra một thành phố, chỉ có ngươi là sẽ có chút phiền toái, ngươi phải tới mỗi thành phố thì bắn mấy phát vào trung tâm. Đối phương thấy ngươi cũng là robot thì nhất định sẽ tiến ra, nếu như trong thành phố đó có rất đông robot tồn tại thì bọn chúng chắc chắn sẽ điên cuồng tấn công ngươi...

La Cam Đạo lại thở ra một hơi, nói:
- Cái này cũng không tính là nguy hiểm, dù gì VF-00 Phoenix của ta cũng có hệ thống phun điện, tốc độ bay so với Goblin glider phóng điện còn nhanh hơn. Nói như vậy chỉ cần có thể dẫn dụ robot ra, xem thử số lượng robo tối đa của thành phố là được phải không?

Sở Hiên lắc đầu đáp:
- Không sai, hệ thống phun điện đúng là có thể giúp ngươi chạy xa trong nháy mắt, nguy hiểm chính thức không phải chuyện này mà là... Bức xạ, ngươi còn nhớ tia phóng xạ của Allspark không? Dừng nói là robot của ngươi, dù là xe máy bình thường cũng sẽ biến thành robot, nếu như nói đó thật sự đang cất giấu Allspark, robot của ngươi tới gần Allspark, ngươi đang ngồi bên trong sẽ...

La Cam Đạo nhất thời không nói được tiếng nào, chỉ biết trợn tròn mắt ngây ngốc nhìn Sở Hiên, không chút cử động...
Khi đến căn cứ số một thì đã tới hoàng hôn, nhìn căn cứ này tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, bởi vì đây tuyệt đối là một căn cứ quân sự hiện đại, chẳng những có sân bay, doanh trại nguyên vẹn không hư hỏng, mà còn có khu vực lều bạt dân dụng cùng tòa nhà nghiên cứu công nghệ cao. Càng khiến người ta vui mừng là ở đây còn có một số vũ khí kỹ thuật cao như trực thăng vũ trang hoặc xe tăng chủ chiến tối tân nhất, những thứ này không ngờ lại không bị biến thành robot, vì thế khi hai chiếc Goblin glider còn cách rất xa đã có mấy máy bay chiến đấu bay tới, có điều hai bên đã thông báo tin tức trước nên những máy bay này chỉ cẩn thận hộ vệ bên cạnh, theo sau glider bay về căn cứ.

Căn cứ số một ở trong một dãy núi, địa hình nơi này cũng đặc biệt, giữa một đám núi lại có một bình nguyên, hơn nữa còn có một con sông nhỏ chảy qua, vì thế tại căn cứ số một không chỉ đóng quân rất đông mà số lượng dân chúng cũng rất nhiều, về cơ bản tất cả người dân còn sống sót của mấy thành phố xung quanh đều ở tại đây, đại khái khoảng hơn hai triệu người, khiến cho bình nguyên vốn rộng rãi nhất thời lúc nhúc toàn người.

Cũng may nhờ nước Mỹ trước khi Transformers bắt đầu vốn là đầu tàu thế giới, mặc dù trải qua thảm họa lần này hơn 99% số thành phố lớn đã bị hủy diệt hoàn toàn nhưng lạc đà chết đói còn to hơn ngựa, dự trữ chiến lực mà quốc gia cất giấu cùng dữ trữ của một số thành phố nhỏ và thị trấn, cái khác không dám nói, một căn cứ mấy triệu người trong thời gian ngắn vẫn sống được khá ổn.

Nhưng chính phủ Mỹ cũng rất đau đầu, không chỉ nước Mỹ mà tất cả cấp cao chính phủ toàn thế giới đều đau đến vỡ đầu, mặc dù nước Mỹ chịu thiệt hại nghiêm trọng nhất, cơ hồ tới mức diệt quốc nhưng những quốc gia khác cũng chẳng thoải mái gì. Trong các thành phố lớn liên tục có robot mới sinh ra, vũ khí máy móc công nghệ cao thì lại không dám dùng, số lượng robot càng ngày càng đông, còn con người thì chết một người là thiếu một người, nếu tiếp tục tình trạng này, theo tính toán của máy tính, sau khoảng một năm nữa loài người sẽ tuyệt diệt.

Nhân loại đã sắp diệt vong…

Trong lúc nào khác thì đây chỉ là một câu nói tưởng tượng, ví dụ như trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, trong phim hoặc game hoàn toàn có thể xuất hiện câu này. Trong thực tế nhân loại sắp diệt vong chỉ là một lời than thở trước hoàn cảnh, trước tự nhiên, trước lo lắng về vũ khí hạt nhân mà thôi, dù là người bi quan đến mấy cũng không cho rằng loài người sẽ chết hết trong vòng một năm, nhưng tình huống như vậy đã thực sự xuất hiện, hơn nữa thời gian đã bắt đầu đếm ngược, nhân loại sắp diệt vong…

Cho nên mới càng làm tăng sức nặng của nhóm Trịnh Xá, nếu như những gì họ nói là thật thì những chuyện khác tạm thời chưa nói, ít nhất là trong tương lai loài người cũng sẽ không tuyệt diệt như dự đoán. Không chỉ như vậy, con người còn từ thế yếu dần dần trở nên giằng co với robot, thậm chí trong mấy chục năm ngắn ngủi đã tạo ra được kỹ thuật thời gian, một số nhân vật chính trị hiểu rõ nội tình đều phải cảm thán, chiến tranh quả nhiên là động lực tốt nhất cho tiến bộ khoa học kỹ thuật.

Sau khi mấy người Trịnh Xá từ trên glider hạ xuống, lập tức đã có hơn một nghìn binh sỹ giới nghiêm toàn sân bay, một đội khác giống như là chính khách, yếu nhân cùng hơn mười nhân viên nghiên cứu đầu hai thứ tóc vội vã tới trước mặt nhóm Trịnh Xá, đi đầu là một người trung niên khoảng năm mươi tuổi, ông ta bắt tay Trịnh Xá nói:
- Các vị tới thật là tốt, thời gian tới thật là tốt... Nhân dân Mỹ cảm tạ các vị, nhân dân toàn thế giới cảm tạ các vị...
Vừa nói ông ta vừa kéo tay Trịnh Xá đi về phía tòa nhà cao tầng dáng vẻ hiện đại.

Trịnh Xá cười khổ đưa mắt nhìn lại, đã thấy mấy nhân viên nghiên cứu vội vã vây quanh Goblin glider của hắn, bộ dạng giống như quỷ chết đói đầu thai. Có điều Sở Hiên cũng làm rất khá, hắn trực tiếp rút ra một cái túi ném sang cho Zero, Zero mở túi rồi bỏ luôn hai chiếc glider vào trước ánh mắt nhìn chằm chằm của những người xung quanh, sau đó gấp lại một lớp, cái túi nhỏ lại khoảng bằng chiếc khăn tay. Zero cũng hiểu chuyện, hắn không giao lại cái túi cho sở hiên mà trực tiếp nhét vào túi mình.

- Kỹ, kỹ...
Đám nhân viên nghiên cứu phảng phất như ngây dại, ngớ ngẩn chỉ chỉ Zero, nói:
- Kỹ thuật không gian! Là kỹ thuật không gian! Khoa học kỹ thuật tương lai đã tiến bộ tới mức sử dụng được kỹ thuật không gian sao? Làm thế nào thực hiện được? Dùng tài liệu đặc thù gẫn phát từ trường thay đổi? Hay là dùng lý thuyết không gian nén Hay là...

Đám nhân viên nghiên cứu lập tức quấn lấy Zero, nhân cơ hội đó mấy người Sở Hiên cũng tới chỗ Trịnh Xá.

Người ông trung niên kia cơ mặt khẽ giật giật nhưng vẫn lập tức cười nói:
- Những chuyện kỹ thuật gì đó tạm thời bỏ qua đi, chúng ta vẫn phải tới phòng hội nghị trước, ta nghĩ các vị cũng không muốn tiếp tục trì hoãn thời gian phải không? Cứ chậm một giây loài người lại ít đi mấy vạn người, robot thì lại nhiều thêm mấy vạn con... Nói thật, ta thật sự hận không thể nhờ các vị ngay ngày mai hủy diện tất cả robot.

Nói tới nói lui, trên đường đi người đàn ông này cũng lôi đông kéo tây, không ngừng dò hỏi manh mối từ miệng mấy người, còn Trịnh Xá cũng là kẻ lọc lõi, dứt khoát đánh thái cực quyền(*) cùng ông ta, kết quả là khi tiến vào trong căn cứ viên chính khách này cũng không moi ra được chút thông tin nào từ chỗ Trịnh Xá, bất đắc dĩ chỉ có thể cùng hơn mười người đi vào trong phòng hội nghị tác chiến, mà Zero cuối cùng cũng thoát được đám nhân viên nghiên cứu giây dưa, bình thản đi vào.

Trong lúc này, ở một chỗ khác trong căn cứ, mười mấy nhân viên các loại đang căng thẳng nhìn vào màn hình trước mắt, đó là một màn hình chiếu X quang, hành lang mọi người đi lúc trước chính là chỗ lắp đặt tia X, chỉ cần có người đi qua hành lang đó là những màn hình này có thể soi rõ toàn thân họ từ trên xuống dưới, là người hay robot xem qua là biết ngay.

- ....Không sao cả, bọn họ đúng là con người, tất cả đều đúng. Chỉ có điều theo số liệu, cường độ thân thể của họ thật đáng sợ, trong đó người kém cỏi nhất cũng mạnh hơn gấp đôi binh sỹ xuất sắc nhất của chúng ta, còn viên chỉ huy mạnh nhất trong bọn họ thì càng không biết phải hình dung thế nào... Bọn họ quả thật là người tương lai đến, là con người đã tiến hóa.

Do mấy người Trịnh Xá tới rất đột ngột, mặc dù lấy cớ là con người từ tương lai nhưng chính phủ Mỹ vẫn phải âm thầm đề phòng, dù sao thì nếu như mấy người Trịnh Xá thật sự là hy vọng mà người tương lai phái tới để giải cứu trường hạo kiếp này thì có một số thứ nhất định phải để họ tiếp túc tới. Mà những thứ đó lại vừa khéo là hy vọng cuối cùng của nhân loại để đối kháng với Decepticon, vì thế bọn họ nhất định phải làm rõ nhóm Trịnh Xá rút cuộc có phải là con người hay không, hơn nữa có phải là con người bị Decepticon không chế hay không.

".....Không thể, nền văn minh của chúng tôi được thành lập dựa trên nguồn năng lượng vô cùng của Allspark, hơn nữa hình thái sự sống cũng tuần hoàn theo phương thức robot, năng lượng, tái tạo, đối với sinh vật mang gen như con người chúng tôi chưa từng có nghiên cứu hay tiếp xúc. Loài người là dạng sống đầu tiên thuộc loại này mà chúng tôi tiếp xúc, đồng dạng, chúng tôi cũng không thể nắm giữ biện pháp khống chế con người, thủ lĩnh Decepticon Megatron là một kẻ tàn bạo muốn hủy diệt tất cả, hắn chỉ có thể hủy diệt loài người chứ không thể hợp tác...."

Một âm thanh đồng thời vang lên bên tai người đàn ông trung niên, bấy giờ ông ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi tháo tai nghe bỏ vào túi rồi mới bước vào trong phòng hội nghị nói:
- Để các vị phải đợi lâu, vậy hiện tại chúng sẽ cùng tiểu đội tác chiến do chính phủ loài người tương lai phái tới thương lượng một chút, làm thế nào chấm dứt thảm họa do robot ngoài hành tinh mang đến.

Đương trường ngoài người đàn ông trung niên ra còn có tổng cộng hơn sáu mươi sỹ quan, viên chức chính phủ, nhân viên nghiên cứu cùng các nhân viên đặc biệt khác, mà bên Trịnh Xá thì chỉ có mười hai người ít ỏi. Cho dù như vậy, ánh mắt của sáu mươi người kia nhìn họ vẫn mang đủ loại tâm tình phức tạp, hy vọng, kích động, nghi hoặc, do dự, khinh thường, chỉ là nhất thời không ai lên tiếng mở đầu.

Người đàn ông trung niên hắng giọng một cái nói:
- Ta là nguyên phó tổng thống Mỹ Aslan Roosevelt, do trong thống tiền nhiệm đã mất trong thảm họa robot nên ta tạm thời giữ chứ tổng thốc, dù sao thì bây giờ muốn bầu cử cũng không có khả năng... Tóm lại, theo số liệu thống kê trước mắt, dân số nước Mỹ hiện tại còn khoảng mười ba triệu người, lần lượt tập trung tại các cư cứ từ một đến chín, còn có dân cư trong một số thị trấn nhỏ cũng được tính vào... Quân đội còn lại khoảng hơn một triệu hai trăm nghìn lính, có điều trang bị hạng nặng cùng vũ khí máy móc thì chỉ có căn cứ số một là giữ lại được một ít, nhưng cũng không quá một sư đoàn, tình hình rất không tốt. Các chiến sỹ tương lai, tình cảnh trên toàn thế giới cũng không khác nhau lắm, châu Âu, Trung Đông, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Đông Dương, Nhật Bản, thậm chí cả những quốc đảo Thái Bình Dương, cơ bản đều giống như nước Mỹ lúc này...

- Loài người thật sự đã sắp tới thời điểm diệt vong... Bộ trưởng quốc phòng, mời anh nói tình huống cụ thể.

Ông ta quay sang một người trung niên cường tráng, người này đứng lên giơ tay chào, nói:
- Vâng thưa tổng thổng, tình hính trước mắt cực kỳ bất lợi, có thể nói hiện tại chỉ do Decepticon không có tinh lực đi tiêu diệt công kích chúng ta nếu không thì chúng ta căn bản không chịu nổi một đòn của chúng. Từ căn cứ số ba tới số chút, quân số mỗi nơi không quá một trăm nghìn, hơn nữa trang bị lại cực kỳ lạc hậu, vũ khí hạng nặng thiếu thốn, thiết vũ khí giáp càng khan hiếm, ngoài loại xe tăng lạc hậu nhất ra thì hoàn toàn trống rỗng, không có không lực chi viện, không có tin tức vệ tinh giúp đỡ, gần như cái gì cũng không có, sự an toàn ở đó giống như một tờ giấy mỏng, robot khẽ đâm một cái là hoàn toàn tan vỡ.

- Về phần căn cứ số hai, do đây là chỗ của "hy vọng" nên tạm thời bảo tồn được nhiều vũ khí bọc thép cùng vũ khí trên không nhưng cũng không thể đối phó với tiến công của robot Decepticon thực lực mạnh mẽ cùng robot mới sinh chiếm ưu thế số lượng... Vì vậy tôi đề nghị sử dụng vũ khí hạt nhân, chỉ có như vậymới có thể giúp loài người tránh khỏi thảm họa diệt vong.

Viên bộ trưởng quốc phòng này rõ ràng là một sỹ quân, thậm chí vẫn còn mặt quân phục, có thể thấy hẳn là mới tạm thời đảm nhận chức vụ, khi nói cũng có phong cách dứt khoát của quân nhân, đến lúc lên giọng thì gần như hét lên.

Những chính khách cùng sỹ quan xung quanh nhất thời bắt đầu tranh cãi ồn ào, nhìn qua thì số người ủng hộ sử dụng vũ kí hạt nhân cũng không ít, chỉ là ít hơn phe kia một chút, phần lớn phía quân sự ủng hộ vũ khí hạt nhân, các nhân chính phủ thì cơ bản là đều phản đối.

- Mọi người hãy bình tĩnh lại một chút, tính nguy hại của việc sử dụng vũ khí hạt nhân, lần trước chúng ta đã trao đổi với người có trách nhiệm của một số quốc gia khác, tất cả đều nhất trí không thể sử dụng vũ khí hạt nhân. Một khi nước Mỹ mở đầu việc này thì tất cả các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân cơ bản sẽ đều lập tức oanh tạc các thành phố có robot tập trung bằng vũ khí hạt nhân, đến lúc toàn thế giới tên lửa hạt nhân bay đi bay lại thì thời điểm loài người diệt vong không cần phải đếm ngược nữa. Ngoài ra như mọi người đã biết, không hiểu sao nước biển có thể ngăn cản tia phóng xạ từ Allspark nên các tầu ngầm hạt nhân lớn hiện tại vẫn an toàn, việc này cũng chỉ rõ số lượng vũ khí hạt nhân trên toàn thế giới vẫn còn nguyên... Tóm lại, trước tiên hãy nghe ý kiến của các chiến sỹ tương lai đã, tin rằng với thực lực họ mang tới đây có thể chỉ cho chúng ta một con đường sáng.
Aslan thở dài nói.

Trịnh Xá đang định mở miệng, Sở Hiên đã đứng lên nói:
- Đầu tiên với mười hai người bọn ta chắc chắn là không thể đối kháng với toàn bộ thế giới robot, vì thế cách thức tác chiến của chúng ta là đánh bất ngờ, tìm vị trí cất giữ Allspark, sau đó tập kích nơi đó, phá hủy Allspark. Như vậy sẽ cắt đứt nguồn phát triển robot, đến lúc đó loài người không cần biết là liều mạng tiêu hao hay phóng vũ khí hạt nhân, chỉ cần giết được thật nhiều robot là có thể đảm bảo sự sinh tồn của con người... Vì thế chúng ta đầu tiên là cần biến vị trí cất giữ Allspark, nhiệm vụ này chỉ dựa vào bọn ta thì không thể hoàn thành được, cần có sự trợ giúp của quân đội và chính phủ... Vấn đề thứ hai, do vũ khí bọn ta mang theo là vũ khí công nghệ cao, rất có khả năng cũng sẽ bị bức xạ biến thành robot, vậy thì sức chiến đấu của chúng ta sẽ giảm mạnh, để dự phòng tình huống này có thể xuất hiện, bọn ta cần biết tại sao vũ khí công nghệ cao của các vị tại đây lại không biến thành robot? Có liên quan đến từ trường nơi này sao?

Những lời này nói ra, hơn sáu mươi người kia đều nhìn về phía phó tổng thống Aslan Roosevelt, ông ta cũng có vẻ chần chừ, yên lặng nhìn nhóm Trịnh Xá hơn nửa ngày rồi mới thở dài nói:
- Mọi người đi theo ta... Đây là "hy vọng" cuối cùng của nhân loại, "hy vọng" mà chúng ta chưa từng từ bỏ... Bảo vệ chúng ta không bị bức xạ xâm hại, ta nghĩ đây cũng là biện pháp duy nhất có thể tìm ra Allspark cùng bảo vệ vũ khí của các vị.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/308