Chương 20: Quyết liệt.


Progknife sắc bén kinh khủng, nhẹ nhàng cắt cánh cửa phỏng xét hỏi thành hai phần, Trịnh Xá không nghĩ ngợi phóng chân đá vào cánh cửa, cửa thép xuất hiện một dấu chân lõm vào, cả hai người đứng bên ngoài và cánh cửa cùng bay ra, đồng thời Trịnh Xá lấy áo giáp chống đạn và súng trong nhẫn ra. Chiếc áo giáp chống đạn cũng là sản phẩm khoa học viễn tưởng, nhìn có vẻ nhỏ nhưng rất đàn hồi, người to lớn đến đâu cũng có thể mặc vừa. Trịnh Xá đem cả hắn lẫn La Lệ trùm vào áo giáp, trông như hắn cõng La Lệ, tay phải cầm dao, tay trái cầm súng, liều mạng xông ra.

Cả cục cảnh sát há mồm trợn mắt nhìn hắn lấy đồ ra từ không khí, rồi, dao găm thì còn có thể giấu được, áo giáp chống đạn và súng trường tấn công thì giấu ở đâu? Cục phản gián không phải đám ăn hại, làm sao lại để hắn giấu được cơ chứ?

Trịnh Xá vừa chạy vừa xem xét cây dao găm, hắn thấy ở chuôi dao có đốm sáng nhấp nháy, hắn cậy ra một vật bé xíu như hạt gạo, tiện tay vứt xuống đất, tự nhiên cảm thấy vô cùng căm giận Sở Hiên. Hắn vừa vào đầu hành lang thì nghe thấy đối diện vang lên tiếng bước chân rầm rập, hắn nâng súng bắn một loạt về hướng đó rồi lao về hướng cầu thang. Khẩu súng cũng là sản phẩm viễn tưởng, uy lực rất lớn, tốc độ bắn cao, chỉ nháy mắt, bức tường đã bị bắn nát bét như có mấy cây súng cùng bắn một lúc, tiếng bước chân cũng lập tức ngừng lại.

Tốc độ của Trịnh Xá rất nhanh, không khí như đặc quánh lại, chỉ mấy bước hắn đã đến trước cầu thang, không nghĩ ngợi nhảy luôn xuống. La Lệ rú lên một tiếng nhưng ngay sau đó nghiến răng im lặng. Chỉ là cầu thang đâu làm khó được Trịnh Xá, hắn nhảy xuống dễ dàng, búng chân một cái lại lao về hướng tầng dưới, tiếng súng vang lên rầm rập, chỗ hắn vừa đứng bị mấy chục phát đạn bắn tung tóe.

Người ở tầng hai càng lúc càng đông, Trịnh Xá không chần chừ, mỗi tầng một bước nhảy, nhanh hơn những người đuổi theo cả mấy lần. Hắn vừa xuất hiện ở cửa đã vang lên tiếng súng, một viên đạn sượt qua chân hắn, để lại một vệt máu. Súng bắn tỉa, cảm giác nguy hiểm ngày càng mạnh mẽ, Trịnh Xá căng hết thần kinh, sức mạnh cơ bắp và nội lực vận hành tối đa, hắn biến thành một cái bóng đen lao ra đường, xung quanh hắn vết đạn cày đất tung tóe, nhưng không viên nào bắn trúng.

Trịnh Xá không dám ngừng một giây, hắn khom người lao về đường lớn, dọc theo con đường mà chạy, ở đó có hy vọng duy nhất, trụ sở công ty cũ.

Lúc này cả Cục cảnh sát đã náo loạn hết mức, vô số cảnh sát và nhân viên an ninh lao xuống garage, trên tầng ba cũng có một đám người đang thi nhau gào vào máy bộ đàm. Một trong số đó tình cờ nhìn thấy đốm sáng nhấp nháy, nêu không phải đốm sáng lóe lên trong góc tối thì chưa chắc đã có thể nhìn thấy. Người này cẩn thận nhắt lên rồi lập tức kêu ầm ĩ:

- Mau gọi nhân viên kỹ thuật, Đại tá Sở Hiên đã lưu lại thiết bị theo dõi, nhất định có thông tin bên trong...

Trịnh Xá không hay biết chuyện xảy ra, hắn chạy khoảng 1000 m thì tiếng súng ngừng lại, nhưng hắn vẫn cẩn thận chạy zig zag thêm chừng trăm mét nữa mới dừng lại chặn một chiếc xe ô tô nhỏ. Người lái xe, một thanh niên nhuộm tóc vàng thò đầu ra gào lên:

- Muốn chết à!

Trịnh Xá lẳng lặng chĩa súng vào vỉa hè bắn một loạt, đoạn chĩa nòng súng vào tay thanh niên, gằn giọng:

- Xuống xe!

Anh chàng tội nghiệp vô cùng dứt khoát kéo tay cô bạn gái nhanh chóng xuống xe, cả hai người giơ tay lên rất cao, chỉ sợ không đủ chứng tỏ ý tứ đầu hàng. Trịnh Xá không nói không rằng nhảy vào xe, vừa đặt La Lệ lên phía trước thì tiếng súng vang lên loạn xạ, một viên đạn bắn xuyên qua cả kính trước lẫn kính sau. Trịnh Xá đạp mạnh vào chân ga, xe chồm về phía trước, đằng sau tiếng còi hụ vang lên ầm trời, Trịnh Xá đấm văng tấm kính chắn gió đã bị bắn vỡ. Khi xe đã tăng tốc hắn mới có cơ hội nhìn lại, hết cả hồn, đằng sau có hơn chục chiếc xe cảnh sát đuổi theo, khá nhiều người cầm súng ngắn đang bắn hắn liên tục. 

Tay thanh niên tóc vàng và cô bạn gái há hốc mồm nhìn mọi chuyện xảy ra, mãi đến khi những xe cảnh sát đã chạy qua, cô gái mới rú ầm lên:

- Trời ơi, bắn nhau, đấu súng...oai quá!

Thanh niên tóc vàng vừa định chêm vào một câu thì từ trên đầu vang lên tiếng cánh quạt phần phật, cả hai ngẩng đầu lên và hóa đá tại chỗ, ba chiếc trực thăng lao qua, dọc theo đường cái lao về phía trước.

Trịnh Xá tập trung hết tinh thần, chân không rời chân ga, xe chạy mỗi lúc một nhanh, liên tục vượt qua vài chiếc xe ngẫu nhiên xuất hiện. Đám cảnh sát cũng điên cuồng duổi theo, không cho hắn thở một giây, càng đuổi số lượng xe cảnh sát càng nhiều, thậm chí có ba chiếc trực thăng cũng tham gia công cuộc truy kích.

- Mẹ nó! Sở Hiên đáng giá thế sao? Bao nhiêu người....

Trịnh Xá cười khổ lẩm bẩm, đúng lúc đó một viên đạn từ trức thăng bắn tới, xuyên qua cánh tay hắn, cơn đau làm hắn giật mình đánh tay lái, chút xíu nữa thì đâm vào lan can đường. Trịnh Xá nghiến răng xiết chặt vô lăng, chấn nhấn mạnh bàn đạp, tay súng trên trực thăng bắn thêm mấy phát nhưng không trúng, lại không dám bắn bánh xe, ở tốc độ cao như thế nếu xe lật thì người trong xe chắc chắn chết hết.

Lúc này, xe đã càng ngày càng gần văn phòng, chỉ cần qua một khúc quanh sẽ thấy tòa nhà đó, đột nhiên phía trước sáng rực, mấy chục chiếc xe cảnh sát xuất hiện, đèn xe chiếu như ban ngày. Trịnh Xá nghiến răng ôm lấy La lệ nói:

- Bé Lệ!

- Ưm - La Lệ chúi đầu vào lòng hắn nên không thấy gì cả, chỉ ầm ừ một tiếng.

- Bé Lệ, bọn mình nhất định không chết, cho dù là hiện thật hay phim kinh dị, nhất định không chết.

- Aaaaaaa! 

Trịnh Xá gầm lên một tiếng, đạp mạnh vào chân ga, chiếc xe lồng lên, lao về phía trước, mặc cho những viên cảnh sát không ngừng nổ súng, xe lao vào chướng ngại vật, hất tung ba chiếc xe cảnh sát lao đi. Nhưng tốc độ xe đã chậm lại nên tay sung trên trực thăng kịp bắn vào bánh xe, chiếc xe ngoằn nghèo một đoạn rồi đâm vào lan can đường.

Trịnh Xá đập đầu vào vô lăng, cả cái vô lăng bị hắn đập nát vụn, đầu hắn cũng sứt một miếng, máu me be bét. Chỉ một giây sau cú đâm hắn đã tỉnh dậy, vung dao chém cửa xe rồi đạp văng cửa xe ra cả chục mét, đằng sau tiếng súng rộn lên như bắp rang. Trịnh Xá cõng La lệ sau lưng, điên cuồng xông ra, vung súng bắn mấy loạt rồi lao về phía văn phòng, gần lắm rồi, chỉ còn khoảng 1000 m nữa thôi.

Trong lúc đó, tại cục cảnh sát, một đám người đang vây quanh một nhân viên kỹ thuật đang không ngừng gõ vào máy tính, giây lát, người nhân viên kỹ thuật ngẩng lên kêu:

- Đã giải được rồi! Là mật mã cá nhân của đại tá.

Trên màn hình, Sở Hiên xuất hiện, không ngừng nói gì đó, còn máy in bên cạnh liên tục tuôn ra nhưng văn kiện, tài liệu, Không ai chú ý đến tài liệu mà như bị hút hồn nghe Sở Hiên nói, mãi đến khi chấm dứt mới ngẩn ngơ nhìn nhau. Mấy nhân viên nghiên cứu chồm vào đống tài liệu, say sưa lật lật dở dở rồi kêu ầm lên, nét mặt rất kỳ quái:

- Là thật, tất cả là thật... cái này là hộp phản ứng đôi loại nhẹ...bố nó... hộp phản ứng đôi nhẹ...

- Đúng là thật, đây là pháo tầm xa không vỏ đạn, lão Vương nghiên cứu cả đời chưa xong này...

- Đây là bảng thành phần của điện trì cao cấp, ha ha ha... Thứ này có thật sao? Lão Lý không sống để thấy được nữa... Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Mấy người đứng quanh nhìn đám nhân viên nghiên cứu, nét mặt càng lúc càng kỳ quái, một người chợt kêu lên ầm ỹ:

- Mẹ nó! mau, mau gọi nhưng người đuổi theo về, không ai được nổ súng...đúng rồi, còn nữa, bịa ra lý do gì đó thả bốn vị kia về...còn nữa...

Lúc này Trịnh Xá đã chạy được hơn trăm mét, vừa nhảy qua lan can thì phách một tiếng, chân trái của hắn bị một viên đạn bắn trúng, chân phải cũng bị một viên đạn xuyên qua, cả hai chân mất khả năng hành động.

Không thể chết..mình tuyệt đối không thể chết...

- Không thể chết được... Không thể chết được! Ta tuyệt đối không thể chết được!

Trịnh Xá điên cuồng gào lên, nội lực cơ hồ đã bị hắn thúc đẩy đến cực hạn, cảm giác như cái gì đó mở ra lại xuất hiện, đau đớn trên hai đùi trong nháy mắt bị hắn đóng lại, tiếp đó hắn dùng cả tay lẫn chân, phảng phấn như động vật bốn chân điên cuồng bò về phía trước, tốc độ tuyệt đối vượt xa tốc độ chạy của người bình thường. Không chỉ như thế, sau khi hắn mở cơ nhân tỏa, trực giác với nguy hiểm đề cao gấp mấy lần, mỗi lần trước khi tiếng súng vang lên đều lánh sang một bên, tốc độ cực nhanh cùng bộ dạng quỷ dị như loài bò sát làm đám lính bắn tỉa trên trực thăng khiếp sợ không thôi.

Cách tòa nhà công ty càng lúc càng gần, nhưng đoạn kế tiếp gần như là đường thẳng. Bởi vì cửa công ty đóng chặt, hắn chỉ có thể phá cửa vào trong, nhưng việc này buộc hắn phải dừng trước cửa công ty một đến hai giây, đoạn thời gian này đối với lính bắn tỉa mà nói đã đủ để bắn nát đầu hắn vài lần rồi. Trịnh Xá không dám khẳng định lính bắn tỉa có thật sự muốn bắt sống hắn hay không, chuyện như vậy hắn cũng không dại gì mạo hiểm nếm thử.

- A!!!

Trịnh Xá hai mắt đỏ ngầu, vì thời gian gấp rút, hắn đã bất chấp tất cả, chỉ thấy tay phải hắn cầm prog knife chợt rung lên, lúc này, tốc độ di động của hắn đã nhanh đến mức phảng phất biến thành một bóng đen. Lúc sắp lao vào cửa công ty, hắn vung prog knife nhảy lên cao bốn thước, tiếp theo toàn lực chém vào cửa, trong nháy mắt, cửa công ty bị chém xuyên qua, đồng thời Trịnh Xá cũng cảm thấy trên người chấn động mạnh.

Những người trên trực thăng đã không đơn giản là thấy chấn kinh nữa rồi, bọn họ thậm chí cảm thấy sợ hãi. Nếu như ngươi đột nhiên thấy một người tự dung nhảy lên cao bốn thước, vô luận là tố chất tâm lý của ngươi tốt đến mức nào cũng sẽ cảm thấy chấn kinh, thậm chí sợ hãi. Bọn họ cứ trơ mắt như vậy nhìn Trịnh Xá lao vào trong công ty, chỉ có một người đưa súng bắn vào lưng Trịnh Xá một phát.

Trịnh Xá vừa rơi xuống lập rức quay cuồng đứng lên, hắn không chút nghĩ ngợi liền chạy về phía cầu thang khẩn cấp, với thể lực của hắn căn bản sẽ không e ngại một đoạn cầu thang ngắn này, mà tốc độ của hắn cũng không chậm lại một chút nào.

- Thành công rồi, Lệ nhi, chúng ta thành công rồi... Nhất định có thể sống sót, chúng ta ai cũng sẽ không... Lệ nhi?

Trịnh Xá chạy chạy, đột nhiên phát hiện La Lệ phía sau có gì không đúng, hắn đưa tay kéo La lệ từ phía sau ra, chỗ tay chạm vào ướt át, hắn vội dừng lại, lúc này mới phát hiện bên hông La Lệ đầy máu tươi. Đó là chỗ áo chống đạn vừa vặn không che được, viên đạn từ sau lưng này xuyên ra phía trước, từ chỗ bụng chui ra, khi hắn ôm lấy nàng vào ngực, viên đạn từ giữa hai người rơi xuống đất.

La Lệ nghe vậy cố gượng mở mắt, trên khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt của nàng nở một nụ cười sáng lạn, nói:
- Dê xồm, mau chạy đi a, không muốn ôm Lệ nhi chạy nữa sao?

Trịnh Xá nước mắt chợt trào ra, dung mạo tiểu cô nương trước mắt phảng phất vẫn như mười năm về trước, khi đó nàng mặc dù đầu phải cạo trọc, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương nhưng nụ cười vẫn sáng lạn như trước, vẫn nhìn hắn gọi đồ dê xồm như trước, mà hắn... hắn không muốn phải mất nàng một lần nữa.

Trong lòng mặc dù đau đớn cực độ, Trịnh Xá vẫn ôm La Lệ điên cuồng chạy lên lầu như cũ, vừa chạy hắn vừa nói:
- Lệ nhi, nói chuyện với anh, không ngừng nói chuyện với anh... Ngàn vạn lần đừng ngủ a, Lệ nhi, em đã đồng ý cùng anh sống đến đầu bạc răng long, anh đã tuân thủ ước định một mực cố gắng sống sót, em ngàn vạn lần đừng thất hứa với anh một lần nữa a... Anh xin em, cùng anh sống sót đi!

La Lệ cố gắng mở mắt ra, nàng vẫn như cũ vừa cười vừa nói: 
- Nhưng phải nói cái gì đây? Lệ nhi buồn ngủ quá, dê xồm, Lệ nhi muốn đi ngủ... nếu không thì em hát cho anh nghe nhé?

Trịnh Xá nước mắt không ngừng tuôn rơi, tốc độ dưới chân càng lúc càng nhanh, "ba" một tiếng, chân trái chỗ bị súng bắn chợt gãy lìa, không kịp trở tay, cả người hắn lập tức gục xuống, vì tránh cho La Lệ bị thương, hắn chỉ có thể vội vàng ôm chặt nàng vào lòng

Cầu thang này hắn mới bước lên vài bước nên khi ngã xuống cũng không thảm lắm, Trịnh Xá vừa ngã xuống liền lập tức bò dậy, hắn dùng áo chống đạn quấn chặt La Lệ trên lưng, tiếp đó hắn bắt đầu dùng cả tay lẫn chân tiến về phía trước, chân trái bị gãy thật sự là vấn đề lớn, cơ hồ làm tốc độ bò của hắn giảm đi một nửa.

Trịnh Xá cắn răng, vung chủy thủ hung hăng chém vào chân trái, giờ phút này hắn vẫn trong trạng thái mở cơ nhân tỏa, chân trái bị cắt lìa, miệng vết thương máu bắn vọt ra, tiếp theo bị cơ nhục ép lại ngừng chảy máu, sau đó Trịnh Xá không để ý tất thảy bò lên trên trên tầng.
Trên cây dong bên hồ
Nghe có tiếng ve kêu gọi hè
Trên xích đu giữa sân
Chỉ có chú bướm nhỏ đậu bên trên
Phấn trắng của thầy trên bảng
Còn đang viết lách cách không ngừng
Cùng đợi tan lớp
Cùng đợi tan học
Cùng đợi chơi trò thời ấu thơ...


Tiếng hát của La Lệ vang lên, nhưng tiếng ca không ngờ lại làm người ta thương cảm nhớ về "thời ấu thơ" đến vậy, Trịnh Xá nước mắt cơ hồ che mờ tất cả, mặc dù nam nhân không dễ dàng rơi lệ, nhưng chỉ là chưa đến lúc thương tâm a, mười ngón tay hắn chủy chung cũng không đủ cứng rắn, dưới tốc độ liều mạng như vậy, rất nhanh mười móng tay lần lượt bật ra, mười đầu ngón tay thoạt nhìn máu chảy đầm đìa tàn khốc.

Không ai biết tại sao
Mặt trời luôn hạ xuống một bên sườn núi
Không ai có thể nói cho ta biết
Trên núi có thần tiên hay không
Bao nhiêu ngày vẫn luôn như vậy
Một người ngước mắt ngơ ngẩn nhìn trời cao
Cứ tò mò như thế
Cứ mộng mơ như thế
Lúc ấu thơ cứ cô đơn như thế
A... một ngày rồi lại một ngày, một năm rồi lại một năm
Lúc ấu thơ mong được lớn lên
A... một ngày rồi lại một ngày, một năm rồi lại một năm
Lúc ấu thơ mong được lớn lên...


Tiếng ca của La Lệ càng lúc càng yếu, Trịnh Xá đã bắt đầu điên cuồng gào lên, hắn điên cuồng xông vào tầng lầu chỗ mình làm việc, tiếp theo xô mạnh cửa phòng tiến vào trong. Lúc này trong phòng làm việc cực kỳ sáng sủa, kỳ thật trong phòng không hề bật một ngọn đèn nào, ánh sáng này đến từ màn hình máy tính trên bàn làm việc lúc trước. Trịnh Xá ngẩng đầu nhìn ra ngoài phòng, bên ngoài cửa sổ mấy chiếc trực thăng đang lơ lửng, phỏng chừng bọn họ bị ánh sáng trong phòng hấp dẫn, vừa thấy Trịnh Xá xuất hiện, đám lính bắn tỉa trên trực thăng lập tức giơ súng ngắm vào hắn, cơ hồ đồng thời, máy liên lạc trên người bọn họ cũng vang lên.

- ...Đúng vậy, đội trưởng, bọn họ... bọn họ biến mất!

Lại trải qua cảm giác mông lung nửa tỉnh nửa mê, không biết qua bao lâu, khi Trịnh Xá phục hồi tinh thần, hắn thấy mấy người trước mặt đang nhìn về phía mình, tất cả đều lộ ra thần sắc kinh ngạc, bọn họ phân biệt là Trương Kiệt, Chiêm Lam, Zero, còn có... Sở Hiên!

Trịnh Xá mặc kệ bốn người này tại sao lại đứng giữa quảng trường, hắn ôm La Lệ quay về Chủ Thần phía sau, chỉ thấy hắn lớn tiếng kêu gào:
- Chủ Thần mau chữa trị thương thế cho nàng...

Trương Kiệt chợt hô:
- Chờ chút, chờ một chút!

Hán tử này bước tới ôm lấy La Lệ nói lớn: 
- Chủ Thần chữa trị thân thể của nàng, điểm số chữa trị trừ của ta!

Trịnh Xá nhất thời có chút sững sờ, Trương Kiệt vội quát lớn:
- Ngươi mau chữa trị thân thể của mình a, ta biết điểm thưởng của ngươi không còn nhiều lắm, một khi điểm thưởng còn âm, ngươi sẽ bị Chủ Thần mạt sát! Mau lên a, chữa trị thân thể của ngươi đi!

Trịnh Xá ngây người nhìn một đạo bạch quang từ Chủ Thần bắn về phía La Lệ, tiểu cô nương này lập tức lơ lửng bay lên, dần dần, sắc mặt tái nhợt của nàng bắt đầu hồng nhuận, lúc này hắn mới nói:
- Chủ Thần, chữa trị thương thế của ta!

Chữa trị xong, Trịnh Xá bị trừ hơn bốn trăm điểm, mà cái chân bị hắn chặt đứt cũng lại mọc ra, lúc này La Lệ đứng dưới đất chờ hắn, đợi Trịnh Xá vừa hạ xuống đất, tiểu cô nương này lập tức nhảy vào lòng hắn.

- Lệ nhi... em đứng ra sau lưng anh.

Trịnh Xá nhìn La Lệ mỉm cười, tiếp theo hắn rung tay vung chủy thủ lao vào Sở Hiên, mũi chủy thủ bén nhọn đâm thẳng vào trán nam nhân đeo kính này, do khoảng cách, chỉ có Zero đứng cạnh Sở Hiên là kịp phản ứng, vội đưa tay đẩy Sở Hiên ngã xuống đất, nhưng chủ thủ vẫn đâm tới, dễ dàng chém đứt cánh tay Zero.

Trương Kiệt vội tóm lấy Trịnh Xá, hắn vội vàng quát:
- Trịnh Xá ngươi điên rồi sao? Sao lại ra tay với người bên mình!

Trịnh Xá cuồng nộ quát:
- Người bên mình? Mẹ kiếp, người bên mình! Lão tử bỏ điểm thưởng cùng chi tuyến kịch tình thay mọi người trở về, nhưng các ngươi biết tên tạp chủng này hắn làm gì không? Hắn không ngờ lấy máy định vị trong đồng hồ đặt lên cán thanh chủy thủ này! Biết ta tại sao lại chật vật như vậy không? Lão tử bị bức phải bỏ chạy về! Cục Quốc An bắt lão tử vào trong cục, phải vất vả liều chết, đến lúc tối hậu quan đầu mới trốn được về đây! Các ngươi nói đi, tên tạp chủng như vậy còn gọi là người bên mình sao?

Mọi người giương mắt nhìn Sở Hiên, nam nhân đeo kính này từ dưới đất ngồi dậy như không có chuyện gì, hắn phủi phủi quần áo trên người nói:
- Đúng vậy không? Như vậy phỏng đoán của ta là chính xác...

"Thịch" một tiếng trầm đục, Trịnh Xá đá một cước vào lồng ngực Sở Hiên, lực lượng cực lớn làm nam nhân đeo kính này bay ra gần mười mét, lập tức Sở Hiên phun ra vài ngụm máu.

- Mẹ kiếp!
Trịnh Xá điên cuồng gào lên:
- Tính mạng của lão tử rẻ mạt như vậy sao? Chỉ vì một cái phỏng đoán con mẹ nó của nhà ngươi? Chúng ta đã là minh hữu, ở bộ phim kinh dị lần trước lão tử cũng liều mạng không ít! Đây là cách báo đáp người khác của ngươi à? Lão tử không giết ngươi không xong!

Trương Kiệt vội kéo Trịnh Xá lại, nhưng lực lượng của hắn làm sao so sánh được với Trịnh Xá? Cho nên mắt thấy Trịnh Xá cứ từng bước từng bước tiến về phía Sở Hiên, tình thế cấp bách, Chiêm Lam chợt hô lớn:
- Ngươi muốn hại chết La Lệ của ngươi sao? Phải biết rằng giết một người sẽ bị trừ một ngàn điểm, ngươi hiện tại có một ngàn điểm sao? Điểm âm sẽ bị mạt sát! Ngươi muốn chết thì cứ chết phứt đi, tại sao còn muốn liên lụy đến La Lệ muội muội?

Trịnh Xá nghe vậy từ từ dừng bước, thần sắc điên cuồng trên mặt hắn dần dần rút đi, nhưng hắn vẫn đầy vẻ hung dữ nói:
- Sở Hiên, cha mẹ ta không biết sẽ bị người của cục Quốc An theo dõi đến lúc nào, ta sẽ không giết ngươi nhưng sẽ chém đứt toàn bộ tứ chi, ngươi có thể chữa trị thân thể, ta lại chém đứt! Sau đó xem xem đến tột cùng là ngươi chết đói hay vì không cách nào tiến vào vòng sáng mà bị Chủ Thần mạt sát!

Sở Hiên ngồi dậy, lao vết máu trên khóe miệng, hắn bình tĩnh nói:
- Vậy khối định vị đâu? Ngươi ném nó đi?

Trịnh Xá cười lạnh nói:
- Đương nhiên, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta còn đem về trả ngươi sao?

Sở Hiên gật đầu nói:
- Vậy ta khẳng định cha mẹ ngươi sẽ không sao, trên thực tế, dụng cụ đó không những có thể xác định vị trí mà còn có thể chứa được một lượng tinh tức nhất định. Ta đã truyền thông tin về không gian này vào trong thiết bị đó, đồng thời hoán đổi một vài bản vẽ kỹ thuật công nghệ cao đưa vào, như vậy bọn họ chắc chắn sẽ thả cha mẹ ngươi, thậm chí còn có thể an bài rất tốt, điểm đó ta có thể cam đoan.

Thần sắc Trịnh Xá dần dần bình tĩnh lại, hắn lạnh lùng nói:
- Ta dựa vào đâu để tin tưởng ngươi? Còn nữa, tại sao ngươi lại phải làm như vậy? Cho dù làm minh ước của chúng ta bị phá vỡ cũng nhất định phải làm như vậy sao? Nếu ngươi không cho ta một lý do thích hợp, ta nhất định sẽ chém cụt tứ chi ngươi!

Sỏ Hiên thản nhiên cười nói:
- Được rồi, vậy ngươi cẩn thận nghe lý do của ta… Ta có ba lý do để phải làm như vậy.

- Thứ nhất, để kiểm tra xem "Không gian hiện thực" mà ngươi tới có phải là thế giới thật sự của chúng ta hay không. Bởi vì Chủ Thần có thể sáng tạo thế giới phim kinh dị, vậy "Thế giới hiện thực" mà ngươi tới rất có thể cũng là thế giới giả tưởng nó sáng tạo nên. Biện pháp duy nhất có thể chứng minh chính là xuất hiện tình huống mà ngươi căn bản không biết, giống như ta lấy máy định vị đặt lên chủy thủ của ngươi, hết thảy ngươi đều không biết, mà máy định vị cũng chỉ có căn cứ trong trí nhớ của ta mới có thể tiếp thu, cho nên nếu ngươi bình an vô sự trở về, chứng minh rằng thế giới hiện thực mà ngươi trở về thực chất là "thế giới hiện thực" do Chủ Thần tạo ra, nhưng nếu ngươi thật sự gặp phải nhân viên cục Quốc An, vậy thế giới này chính là thế giới hiện thực thực sự. Mà xem thương thế của ngươi khi trở về, hẳn là thân thể của chúng ta đều tiến nhập vào trong Chủ Thần không gian, cũng tức là nói, tất cả vật phẩm cùng cường đột thân thể chúng ta hoán đổi đều có thể đem về, đây là lý do thứ nhất mà ta muốn chứng minh.

- Lý do thứ hai, ta nghĩ khi trở về thế giới hiện thực, Chủ Thần chắc chắn sẽ buộc ngươi phải có một vài hạn chế, ngươi có thể nói những hạn chế này không?

Trịnh Xá lạnh lùng nói:
- Đúng vậy, một là không thể dùng bất cứ phương thức nào nói cho bất cứ ai về chuyện của Chủ Thần không gian. Hai, trong thời gian quy định phải trở về nơi ngươi đã tới, ví dụ như ta là ở trong phòng làm việc có đặt máy tính đã chọn "yes", trong vòng ba mươi ngày, ta nhất định phải trở lại phòng làm việc đó. Ba, khi ta quay lại phải chạm vào tất cả các vật phẩm mà mình, nếu không nó sẽ bị lưu lại tại thế giới hiện thức, nếu món đồ đó là vật phẩm đặc hữu của Chủ Thần không gian, vậy sự tồn tại của nó sẽ bị xóa bỏ.

Sở Hiễn đẩy gọng kính nói:
- Quả nhiên là vậy, gần như không khác so với suy đoán của ta, tuyệt đối không thể đem sự vật trong Chủ Thần không gian nói cho bên ngoài phải không? Mà ta vẫn không bị xóa bỏ, cho nên, lý do thứ hai của ta là, Chủ Thần thực chất không có năng lực tư duy, nó là một máy tính siêu cấp hoạt động theo trình tự mà thôi!

- Bởi vì ta để ngươi trong tình huống không biết gì cả đem máy định vị về thế giới hiện thực, ngươi tịnh không biết là bên trong nó có tin tức, mà nó hoàn toàn vạch trần sự tồn tại của Chủ Thần không gian, kỳ thật đã hoàn toàn tiết lộ thông tin về nơi này. Theo quy định, người tiết lộ tin tức sẽ bị xóa bỏ, nhưng ta lại không bị xóa đi, cho nên có thể nói quy định chỉ có tác dụng với người trở về thế giới hiện thực, mà ta vẫn ở trong Chủ Thần không gian, có nghĩa là dù ta có tiết lộ tin tức cũng không sao. Tương tự, bởi vì ngươi không biết chuyện ta tiết lộ tin tức nên ngươi cũng không bị xóa bỏ, do vậy ta chắc chắn Chủ Thần không có năng lực tu duy, nó chỉ biết căn cứ theo trình tự quy định mà làm việc, cũng tức là quy định không được nói chỉ có tác dụng với người trở lại thế giới hiện thực, đồng thời, nếu người này không có ký ức về việc tiết lộ tin tức thì cho dù tin tức bị tiết lộ, nó cũng vô pháp trừng phạt người đó. Cho nên, trên thực tế nó chỉ là một siêu cấp máy tính hoạt động theo trình tự, nó không thể có tư duy của sinh vật có ý thức!

Trịnh Xá gào lên:
- Cái này thì nói lên được cái gì? Lão tử mặc kệ nó là máy tính hay là cái quái gì, bởi vì tính toán của ngươi, tính mạng của ta và La Lệ cơ hồ đều vứt bỏ! Đều vì phỏng đoán của ngươi sao?

Sở Hiên cũng không để ý tới hắn, cứ tự nhiên nói:
- Chỉ cần biết rằng nó có trình tự, vậy sẽ có nhiều chuyện chúng ta có thể vượt qua hạn chế của nó để hoàn thành, phim kinh dị cũng là giống như... Nói mấy chuyện này với ngươi cũng vô dụng. Lý do thứ ba, ta hy vọng có thể để ngươi đem về một ít đồ án thiết kế công nghệ cao, nếu như hai phỏng đoán trước đều thành lập mà nói, như vậy mấy bản vẽ này hiện tại đều đã tới tay chính phủ, mà tin tức của ta bọn họ cũng có thể nhận được, trong tin tức ta lưu lại muốn bọn họ tìm một ít binh lính đặc chủng, thực hiện thôi miên trở thành tâm lý thất vọng với sự thật, sau đó một ngày hai mươi bốn giờ ngồi đợi trước máy tính, như vậy chúng ta rất có khả năng sẽ có một ít đồng đội là lính đặc nhiệm xuất hiện, cơ hội sống sót của chúng ta cũng sẽ tăng lên rất nhiều...

- Rất xin lỗi, hại ngươi lâm vào tình thế nguy hiểm, cái đó và ước lượng của ta có chút chênh lệch. Ta vốn tưởng bọn họ có thể sớm tìm ra ngươi, như vậy có thể phát hiện máy định vị trên chủy thủ, ngươi cũng có thể bình yên trở lại đây.... Là lỗi của ta, nếu như nghe xong ba lý do này mà ngươi vẫn còn muốn giết ta, vậy xin mời chém cụt tứ chi của ta đi, ta sẽ không phản kháng.

Sở Hiên nói xong tất cả vẫn thản nhiên đứng đó, Trịnh Xá xiết chặt chủy thủ, chần chừ, cuối cùng hắn hung hăng ném chủy thủ xuống đất nói:
- Mẹ kiếp! Nếu như ngươi nói sớm cho một chút, lão tử không phải là không yêu nước , nhất định sẽ mang máy định vị này trở về thế giới hiện thực, ta hận ngươi chính là đối với đồng bọn minh hữu cũng âm mưu tính toán, chẳng lẽ trong đầu ngươi không có chút tâm tư nào của người bình thường sao?

Sở Hiên thản nhiên nói:
- Không thể nói trước với ngươi, nếu như trong trí nhớ của ngươi có chi tiết như vậy, Chủ Thần sẽ căn cứ vào ký ức mạt sát ngươi,bởi vì đây cũng là một phương pháp để ngươi truyền lại tin tức, chỉ có trong tình huống ngươi không biết gì hết làm tất cả mọi việc, nếu không cũng không có ý nghĩa.

Trịnh Xá hít sâu một hơi nói:
- Ta đã hoàn toàn không thể tín nhiệm ngươi được nữa! Vô luận là bộ phim kinh dị tiếp theo kinh khủng đến mức nào! Minh ước giữa chúng ta đều giải trừ! Từ nay về sau đừng âm mưu tính kế chúng ta chút nào nữa, nếu không ta nhất định sẽ tự mình giết ngươi! Ta thề!

Nói xong, Trịnh Xá quay người đi về phía La Lệ, hắn nắm tay nàng yên lặng đi về phòng, Trương Kiệt và Chiêm Lam cùng thở dài, bọn họ cũng ai về phòng người ấy, trên quảng trường ngoài Zero đang tiếp nhận chữa trị, chỉ còn thân ảnh pha chút cô độc của Sở Hiên... Hắn nhặt chủy thủ dưới đất lên, sau đó yên lặng đi về phòng mình...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #20


Báo Lỗi Truyện
Chương 20/308