Chương 192 : Chiến tranh... Chiến tranh!


Trịnh Xá ngủ thẳng một giấc đến khi trời tối, lúc này bên ngoài khung cảnh tối đên, ngoài mấy ngọn đuốc bập bùng trên tường, phần lớn người dân đều ngồi trong bóng tối, yên lặng nhìn trời đêm, ai cũng biết đêm nay sẽ là một đêm không ngủ.

Dậy cùng lúc với Trịnh Xá còn có những kỵ binh trong đội du kích, mấy nhân vật trong phim và thành viên Trung Châu đội, tỉnh lại người nào cũng thấy bụng sôi ầm ỹ, chỉ hận không nuốt được cả một con trâu vào bụng, cũng may nhờ công chúa Éowyn thông minh, khi mấy người Aragorn đi ngủ đã sai người hầu chuẩn bị thức ăn, đến khi mọi người cùng tỉnh dậy ở bên cạnh sớm đã bày đầy thịt nướng, bánh mỳ, ai cũng phấn khởi ùa vào ăn uống.

Aragorn vừa ăn vừa hỏi Éowyn:
- Bây giờ là mấy giờ? Quân Uruk-hai đã đến chưa?

Éowyn cười khổ đáp:
- Quân Uruk-hai đã sắp tới đây rồi, đại khái còn cách khoảng một giờ đi đường nữa, có điều số lượng của chúng thật quá nhiều, phải tới trên mười lăm nghìn tên, mà chúng ta ở đây chỉ có mấy trăm người... Đúng rồi, lúc trước hoàng hôn có ba trăm cung thủ người Elf tới đây, nghe họ nói thì là viện quân Elrond phái đi từ Rivendell, họ nói là vì vinh dự của liên minh giữa con người và người Elf... Ngoài đó ta thì chúng ta không có viện quân nào đáng nói.

- Tin tưởng Gandalf đi, ông ấy nhất định sẽ dẫn quân lính về... Ông ấy nói khi bình minh lên nhất định sẽ đưa họ về đây, ta tin tưởng Gandalf.
Aragorn nói vẻ khẳng định.

Tâm tình sáu người Trung Châu đội thì không được tốt như vậy, mặc dù theo kịch bản gốc đúng là Gandalf đưa viện quân về lúc bình minh, hơn nữa viện quân cũng dùng thế lôi đình vạn quân đánh bại Uruk-hai, nhưng đây lại không phải phim, đây là một thế giới hoàn toàn mới, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Ví dụ như số lượng Uruk-hai so với trong phim thì tăng lên không ít, tuy thực lực thiết kỵ Rohan so với trong phim cũng mạnh hơn nhiều nhưng so sánh hai bên, hai nghìn kỵ binh vẫn ở thế yếu tuyệt đối, xem ra chỉ có thể trông mong vào trận thủ thành này có thể giết được bao nhiêu Uruk-hai mà thôi.

Trịnh Xá trầm mặc cả nửa ngày rồi nói:
- Ta chuẩn bị dùng Vòng tay của thần Anubis, với tổng năng lượng vampire không ngừng tiến bộ của ta hiện tại, ít nhất có thể triệu hồi một nghìn quái vật, thậm chí là càng nhiều, hơn nữa sức cận chiến Đội quân của thần Anubis cũng rất mạnh, chỉ cần đầu không tan vỡ thì sẽ không chết, thân thể cao ba mét đủ để từ cao đánh xuống tấn công Uruk-hai. Được một mất một, vấn đề lo lắng duy nhất là sau khi ta sử dụng Vòng tay của thần Anubis sẽ tiêu hao toàn bộ năng lượng vampire, nếu như lại có đoàn đội khác tới tấn công chúng ta thì kết quả không cần nói nữa, kỹ năng Hủy diệt của ta chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng... Các ngươi cảm thấy thế nào?

Sở Hiên trực tiếp lắc đầu bác bỏ:
- Hiệu quả sử dụng Vòng tay của thần Anibus thật sự có thể bỏ qua, một nghìn quái vật này ngươi căn bản không thể khống chế, sau khi triệu hồi ra thì chỉ biết tự động chiến đấu, là như vậy đúng không? Mà chúng ta hiện tại đang phải phòng thủ, không phải đôi công, trong tình huống này cung thủ hoặc bộ binh biết nghe lệnh sẽ hữu dụng hơn, Đội quân của thần Anubis không những không thể hỗ trợ thủ thành mà còn có thể khiến bố trí binh sỹ trong thành bị rối loạn, càng làm thành trì nhanh chóng bị đánh chiếm... Không thể sử dụng Vòng tay của thần Anubis ở đây, nếu là trận chiến tại Minas Tiriths thì tốt hơn.

Trịnh Xá thở dài nói:
- Vậy phải làm thế nào? Ta thì còn khá một chút, có thể sử dụng khô lâu chiến mã tùy ý trợ giúp hoặc tấn công, các điểm phòng thủ quan trọng của tòa thành này cơ bản có thể thể nói là hoàn mỹ, Uruk-hai muốn đánh vào sẽ vô cùng khó khăn, nhưng các ngươi thì sao? Dù sao thì đây cũng là chiến tranh, không chú ý một chút là có thể mất mạng, các ngươi cứ dứt khoát dùng Goblin glider bay lên cao để tấn công đi, Trương Hằng hoàn toàn có thể làm như vậy, Sở Hiên, coilgun của ngươi còn bao nhiêu băng đạn khắc ký hiệu? Có thể giết bao nhiêu Uruk-hai?

- Không, ý ta không phải mặt đối mặt chiến đấu với Uruk-hai.
Sở Hiên trực tiếp đáp:
- Đó là cách làm ngu xuẩn nhất, mặc dù Vòng tay của thần Anubis gần như không có tác dụng trong loại chiến tranh phòng thủ này, nhưng có một thứ khác lại cực kỳ hữu dụng, thứ này cũng có thể sử dụng rất dễ dàng... Cuốn sách của thần Anubis.

Trong sách có rất nhiều ma pháp mang tính tấn công, nhưng Trịnh Xá hầu như không hiểu các chú ngữ ma pháp đó, trong trí nhớ của hắn phần lớn ma pháp đều là kỹ năng do Tề Đằng Nhất đọc ra giúp. Đương nhiên sau khi mở cơ nhân tỏa tầng thứ ba mô phỏng Tề Đằng Nhất hắn có thể dựa vào các tri thức học hỏi được suy luận ra phương pháp niệm chú một số ma pháp nhưng về độ chính xác thì không rõ ràng lắm.

Một ma pháp trong số đó là Tề Đằng Nhất tự phiên dịch ra, hiệu quả của nó là... thay đổi địa hình!

Sau khi mọi người ăn no, mấy người Aragorn cùng sáu người Trung Châu đội tới bên tường thành, ở đó có một người Elf đang nói chuyện với Théoden, trên tường thành còn có thêm mấy trăm cung thủ, nhìn thấy áo choàng màu đen của họ, Legolas lập tức kêu lên kinh ngạc:
- Dạ Ưng, đó là đội hộ vệ hoàng gia của Rivendell, ba trăm Dạ Ưng, đã có hơn một nửa được điều tới đây.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cùng nói cảm tạ với người Elf kia, chi tiết tạm thời không cần nhắc tới, tiếp đó liền trầm mặc chờ đợi trên tường thành.

Sáu người Trung Châu đội tự nhiên là ngồi cách xa một chút, giữa họ cũng có chút chuyện riêng cần trao đổi, những thứ này không thể trực tiếp nói trước mặt nhân vật trong phim được, Sở Hiên lên tiếng trước:
- Theo ý tứ con rết đầu xanh hôm nay nói, bọn chúng đại khái sẽ tham gia đoàn đội tác chiến trong trận đánh tại Minas Tirith, thời gian thật sự cũng không còn quá lâu nữa... Chúng ta có mấy chuyện nhất định phải làm, đầu tiên là thu hồi sức mạnh đã tách ra, thực lực của Hạo Thiên rất mạnh, kể cả trí lực lẫn vũ lực... Ngoài ra thuốc cải tạo Nemesis ta giao cho hắn hẳn là cũng đã có thể thu hoạch, thu hoạch cụ thể thì phải xem năng lực của hắn. Tiếp theo là bốn người Zero trở lại, sức chiến đấu của họ khi tác chiến với thành viên tiểu đội khác cực kỳ hữu dụng. Cuối cùng là "thế" chúng ta đã đạt được, cung thủ biết kỹ năng Bạo liệt tiễn tự nhiên là...

Trịnh Xá bỗng ngắt lời Sở Hiên, nói:
- Ngươi nói những chuyện này làm gì? Cứ như trong mấy chuyện tiểu thuyết máu chó vậy, ngươi đỡ hộ ta một tiễn rồi chết giữa chiến trường, mẹ nó, ngươi cứ như là đang trăn trối vậy... Ngươi là đồng đội cùng kề vai chiến đấu với ta! Không được dễ dàng nghĩ tới cái chết như thế!

Sở Hiên gật gật đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Hiểu rồi, những chuyện cần bàn giao lại cơ bản đã giao hết, nếu có gì không hiểu thì hỏi Hạo Thiên... Mặc dù chỉ là trí tuệ của người bình thường, nhưng dùng trí tuệ bình thường đối đầu với trí tuệ bình thường không phải cũng là một cách để mạnh lên sao?

Trịnh Xá càng lúc càng cảm thấy trong lời Sở Hiên có điểm gở, hắn còn đang muốn nói gì đó thì từ phía xa bõng truyền tới một loạt tiếng bước chân trầm thấp. Dần dần từ phía ngoài xa tường thành xuất hiện ánh đuốc dày đặc, ánh đuốc ở trên bình nguyên hợp thành một đám, chậm rãi tiếp cận tào thành, mặc dù nói thì chỉ có hơn mười nghìn quân Uruk-hai nhưng khi chúng thật sự tập trung lại thì đông nghìn nghịt, đưa mắt nhìn ra xa chỉ thấy ánh lửa vô cùng vô tận, còn có thiếng bước chân rầm rập, chỉ âm thanh đã đủ khiến người ta chịu áp lực đến muốn phát điên.

Quân đoàn Uruk-hai đã tới, trận chiến Helm"s Deep cuối cùng cũng khai màn!

Trịnh Xá liếc nhìn Sở Hiên nói:
- Ngươi vẫn luôn vô cùng lý trí, sao đột nhiên lại biến thành người có nhân tính có dự cảm như vậy? Những chuyện khác cũng bỏ qua, bản thân ngươi nhất định phải cố gắng sống sót, nếu như chính mình cũng cảm thấy sẽ phải chết thì thật sự là chết chắc rồi, tóm lại... ngươi từng nói phải tới khi mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư mới thôi, ngươi không phải muốn có tình cảm cùng cảm giác sao? Muốn có được tất cả những thứ một con người vốn phải có sao? Vây thì trước tiên cứ nỗ lực sống sót đi!
Nói đoạn, Trịnh Xá đứng dậy đi tới chỗ khô lâu chiến mã, tiếp đó xoay người leo lên ngựa, kéo cương nhảy vọt lên tường thành.

Uruk-hai là chủng tộc mạnh mẽ nhất trong loài Orc, tính cách cực kỳ cuồng bạo, yêu thích giết chóc máu tươi, bọn chúng khác với quân Orc, không phải vì gặp cường địch mà rút lui, ngược lại, gặp cường địch càng khiến chúng cảm thấy hưng phấn như phát cuồng, vì thế trận chiến này càng thêm khó khăn.Uruk-hai dựa vào ưu thế số lượng tấn công tòa thành kiên cố này, mọi người thì lại không biết tường thành của Helm"s Deep có thể chống cự được đến trời sáng hay không.

Theo ánh đuốc càng lúc càng tới gần, tiếng bước chân của quân Uruk-hai cũng càng lúc càng nặng nề, rõ rệt, đến khi dùng mắt thường có thể nhìn rõ bọn chúng, đội quân Uruk-hai mới thật sự lộ diện trước mặt mọi người. Đây là một đội quân được vũ trang tới tận răng, không giống với đại quân Orc dùng số lượng thủ thắng của Mordor, vũ trang của đội quân này thậm chí còn tốt hơn cả một số binh lính của Rohan, pháp sư áo trắng Saruman quả nhiên là không tầm thường, không ngờ có thể tạo ra được một đội quân sắt thép như thế này.

Đám Uruk-hai cao khoảng hơn hai mét, trên người mặc áo giáp bằng kim loại đen ngòm, đầu đội mũ giáp bằng thép, phần lớn Uruk-hai đều mang trường thương dài hơn ba mét, một số khác thì cầm đại đao cùng cung tên, trạng bị cùng tố chất của đội quân này quả thật bất phàm.

Aragorn cao giọng nói với các cung thủ người Elf, do hắn dùng tiếng Elf nên mấy người Trịnh Xá có nghe mà chẳng hiều gì cảm nhưng họ cũng mặc kệ hắn nói gì, mỗi người đều nắm chặt vũ khí của mình nhìn đám Uruk-hai càng lúc càng tới gần, cuối cùng đội quân Uruk-hai dừng lại cách tòa thành khoảng hơn một tầm tên.

Chiến tranh... đã bắt đầu!
Đám Uruk-hai dừng lại, một tên cao lớn ra dáng như chỉ huy đứng trên một tảng đá lớn, cao giọng gầm vang ra xung quanh, âm thanh vang vọng cả chiến trường. Theo tiếng gầm của hắn, tên Uruk-hai thứ hai cũng gầm lên, tiếp đó là tên thứ ba thứ tư... Đến khi cả chiến trường vang dội tiếng gầm, đám Uruk-hai bắt đầu dùng trường thương hoặc vũ khí giộng xuống đất, từng lượt từng lượt nặng nề, cả sơn cốc phảng phất như đang rung động.

Một cung thủ lớn tuổi không giữ được tay rung lên một cái, trên cung vốn đã lắp sắp một mũi tên lúc này tay tuột ra trực tiếp bắn thẳng mũi tên ra, một tên Uruk-hai đang gõ trường thương lập tức bị bắn chết tại chỗ. Nhất thời cả chiến trường thoáng yên tĩnh lại một chút, nhưng sau đó Uruk-hai càng điên cuồng gào thét, máu tươi không làm chúng kinh hoàng hay sợ hãi mà ngược lại càng thêm cuồng bạo, tiếp theo chúng hét lớn lao về phía tường thành.

- Chuẩn bị! Bắn!

Aragon đứng cạnh các cung thủ Elf, khi Uruk-hai tới gần hắn lập tức rút trường kiếm, tiếp đó chỉ về phía đám Uruk-hai, hét lên.

Thực lực các cung thủ Elf này thật sự cũng bất phàm, xứng đáng mang hai chữ Dạ Ưng mà Legolas đã nói, sau khi Aragorn ra lệnh, ít nhất có năm mươi người tay cầm mấy mũi tên, một số khác thì trên tiễn tỏa ra ánh sáng xanh lục, tiếp đó đồng loạt bắn, những cung thủ tay cầm nhiều mũi tên mỗi lần bắt đều giết chết vài tên Uruk-hai, đám lao tới đầu tiên lập tức chết một mảng lớn.

Nhưng giáp trên người Uruk-hai dù gì cũng không phải bằng giấy, rất nhiều tên bắn trúng người bọn chúng đều bị giáp sắt đánh bật ra, chúng như không có việc gì gào thét xông tới, nhất thời thanh thế đại thịnh.

Trường Hằng lúc này đang đứng cạnh Trịnh Xá, hắn nhìn thấy cách bắn tán xạ của các cung thủ Elf, lập tức kêu lên kinh ngạc:
- Lưu tiễn xạ kích? Quá tuyệt vời! Thật muốn xem họ còn cất giấu bao nhiêu tiễn kỹ chưa thể hiện ra, nếu như còn có người sử dụng được Cửu tiễn xạ nhật thì đúng là...

Trịnh Xá tiện mồm đáp lại một câu:
- Ngươi từ từ chờ ở đây là được, nếu như không sợ chết... Cứ thò đầu ra ngoài tường thành, ta có thể thấy một số tên Uruk-hai cầm cung tên, à đúng, còn có cả nỏ nữa...

Trương Hằng lập tức ngậm miệng, bất quá ánh mắt hắn vẫn liên tục chú ý tới chỗ người Elf, đến khi Trịnh Xá rống lớn rút Hổ hồn đao ra hắn mới cầm cung bắt đầu bắn liên tục xuống dưới.

Lúc này Uruk-hai đã tới gần tường thành, Aragorn lập tức quát lên:
- Bắn tự do! Bắn tự do! Tất cả bắt đầu bắn tự do!

Nhất thời, trên tường thành dù là người Elf hay con người đều bắt đầu bắn tự do, có người Elf gia nhập cộng thêm dân chúng mới triệu tập, trên tường thành tốt xấu gì cũng có hơn một nghìn cung thủ, lập tức tên bắn như mưa, cả đoạn tường thành ngoài tiếng gầm gào của Uruk-hai còn có tiếng kim loại va chạm liên tục. Ngoài cung thủ Elf cùng những cung thủ tinh nhuệ ra, tên do các cung thủ khác bắn ra uy lực quá nhỏ, căn bản không xuyên qua được áo giáp của Uruk-hai, vì thế nhìn qua có vẻ mưa tên dày đặc nhưng uy lực cùng lắm chỉ được một nửa. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Khi đám Uruk-hai tới sát chân tường thành lập tức có một số tên vác thang dựng thẳng lên tường, trong tiếng kinh hô của người trên thành, mấy chiếc thang được nâng bổng lên, tiếp đó những tên Uruk-hai ở trên thang thuận thế nhảy lên tường thành, quân lính phòng thủ không kịp trở tay, nhất thời không ít người chết dưới vũ khí của Uruk-hai.

"Công thành chiến trong thế giới này thật quá đơn điệu, vũ khí thô sơ, chiến thuật đơn giản, thậm chí đến cả quân đội cũng kém cỏi. Ta xem qua ghi chép công thành chiến thời nhà Tống, cái gì nước sôi dội xuống, ném đá ném gỗ, cung lớn, cự nỏ, xe bắn đá, những thứ này chẳng thấy đâu cả, ngươi lao ầm ầm tới, ta đứng sừng sững cản... Thật khiến người ta phát nản."

Trịnh Xá vừa suy nghĩ vừa kéo cương thúc khô lâu chiến mã nhảy lên cao, tiếp đó Hổ hồn đao phát xuất đao mang tối đa hung hăng chém ra, một đao đã cắt đôi toàn bộ thang leo trong phạm vi ba mươi mét trước mặt hắn thành hai đoạn, đám Uruk-hai ở trên đều kêu thảm rơi xuống đất, không thể sống sót nổi. Tuy vậy số lượng Uruk-hai dưới tường thành thật sự quá nhiều, Trịnh Xá liên tục chém đứt mấy chiếc thang thì bọn chúng vẫn có thể tiếp tục tràn lên cuồn cuộn không ngừng, chiến tranh quả thật không phải sức một người là có thể thay đổi được.

- Ầm!

Một tiếng nổ vang, vòng đao mang bảo vệ quanh người Trịnh Xá vỡ tung, dọa khiến Trịnh Xá phải vội vàng điểu khiển khô lâu chiến mã nhảy vào trong. Vừa rồi hắn dựa vào đao mang bảo vệ liên tục canh giữ tường thành, vô số mũi tên bắn trúng người hắn đều không có tác dụng, mãi tới khi mấy mũi Bạo liệt tiễn bắn tới, do cự ly quá xa nên uy lực chỉ vừa đủ phá tan vòng đao mang bảo vệ, cũng may không làm hắn bị thương, nhưng nếu hắn lùi lại chậm một chút có thể đã biến thành tổ ong vò vẽ rồi.

- Khốn kiếp, chuyện còn chưa xong!

Trịnh Xá cũng bị động đến chân hỏa, hắn một lần nữa dùng đao man bao phủ toàn thân, tiếp đó bổ sung nội lực đầy đủ từ nhẫn mithril, sau khi xong xuôi hắn kéo cương để khô lâu chiến mã nhảy thẳng ra ngoài thành. Mấy nhân vật trong phim lập tức hai mắt đỏ ngầu hét lên, họ đối với Trịnh Xá đã này sinh tình cảm đồng đội, những người trong Trung Châu đội cũng kêu lên, ngoại từ Sở Hiên bình thản rút hai khẩu coilgun ra.

Rầm một tiếng trầm đục, Trịnh Xá nặng nề rơi xuống đất, từ độ cao hơn mười mét nhảy thẳng xuống nhưng lại không hề làm hắn cùng khô lâu chiến mã bị thương chút nào vì tất cả đám Uruk-hai đứng dưới chân đã biến thành một đám máu thịt bầy nhầy, thật sự bị ép hoàn tàn thành thịt vụn. Trịnh Xá nhảy xuống cũng không hề dừng lại, Hổ hồn đao lập tức vung lên, do hắn nhảy xuống quá đột ngột nên phần lớn Uruk-hai vẫn còn đang sững sờ, không kịp vận đấu khí nên đao mang dài gần hai mươi mét chỉ quét một lượt, tất cả Uruk-hai trong nửa vòng tròn rộng trước mặt hắn đều bị chém thành hai đoạn. Một đao này vung lên ít nhất có mấy trăm đến một nghìn Uruk-hai bị giết tại chỗ, còn Trịnh Xá lại càng không ngơi tay, giục ngựa lao vào giữa đám Uruk-hai, Hổ hồn đao chém ngang bổ dọc, khoảng chiến trường đó lập tức máu thịt tơi bời.

Gimli kích động hô:
- Ngươi đúng là dũng sỹ mạnh mẽ, kẻ may mắn nhất và cũng ngu ngốc nhất... Ta nhất định phải giết ngươi, tên khốn không cần mạng!

Mấy người Aragorn đã được thấy sự cường hãn của Trịnh Xá, hơn nữa họ cũng biết đặc tính không bị trọng lực ảnh hưởng của khô lâu chiến mã, đến khi Trịnh Xá không trụ được tự nhiên sẽ theo tường thành chạy lên, có điều lúc này họ cũng không kịp nghĩ ngợi nhiều, Aragorn lập tức quát:
- Cung thủ lùi ra sau, người đứng hàng trước cầm vũ khí chuẩn bị! Uruk-hai leo lên thành lập tức tiến hành cận chiến!

Mặc dù sự vũ dũng của Trịnh Xá khơi dậy sĩ khí của binh lính nhưng tường thành quá dài cũng khiến một mình Trịnh Xá không thể phòng thủ nổi, những điểm khác dần dần bị ép lại, không ngừng có Uruk-hai ào ào xông lên. Số lượng cung thủ Uruk-hai rất ít nhưng khả năng cận chiến của chúng lại rất lợi hại, bình thường đều là hai người hoặc một người Elf mới có thể ngăn chặn nổi, vì thế trên tường thành số lượng Uruk-hai càng lúc càng đông, ngoài vị trí chỗ Trịnh Xá phòng thủ đang trống không ra, các nơi khác đều đã lâm vào hỗn chiến.

Lúc này tố chất binh lính lập tức được thể hiện rõ rệt, các chiến sỹ tinh nhuệ có đấu khí không hề sợ hãi Uruk-hai, thậm chí còn có thể lấy một địch nhiều, nhưng dân chúng bị triệu tập thì chỉ có thể chịu đồ sát, chiến đấu tầm xa họ còn có thể cung cấp chút hỏa lực, đến khi cận chiến thì không hề có cách nào, bị ép phải liên tục lùi lại.

May mắn là tòa thành này được thiết kế rất hợp lý, cho dù Uruk-hai đã lao lên tường thành nhưng trong thành nội vẫn có cung thủ tiến hành ngắm bắn, hơn nữa phía trước có binh lính tinh nhuệ biết đấu khí ngăn cản quân đội Uruk-hai tiến lên, liên tiếp kịch chiến vài phên cuối cùng cũng ngăn chặn được công kích tại chỗ, tới khi bốn người Trung Châu đội gia nhập chiến trường, thế cục lại một lần nữa biến đổi.

Trương Hằng gia nhập ảnh hưởng cũng không lớn, cung tên của hắn đương nhiên là uy lực rất lớn nhưng đối với quần chiến thì tác dụng cũng chỉ tương đương với một cung thủ Elf tinh nhuệ. So với hắn, Trình Khiếu biết võ thuật gia truyền, Triệu Anh Không có kỹ năng thích khách, hai người họ đều mạnh hơn binh lính biết đấu khí bình thường rất nhiều, nhất thời mỗi người ngăn cản hơn mười tên Uruk-hai, nhưng kẻ công kích mạnh nhất chắc chắn phải là Sở Hiên.

Tay cầm hai khẩu coilgun, chỉ thấy hắn mộ mình đứng giữa đám Uruk-hai vây công, hai tay liên tụng vung lên quanh người theo quỹ tích kỳ lạ, mỗi lần đều có thể trực tiếp bắn hạ một hoặc vài tên Uruk-hai, đến cả tên bắn tới cũng bị coilgun bắn tan, uy lực của hai khẩu súng lục này thậm chí còn có thể ngăn cản được cả Bạo liệt tiễn, bởi vì hắn căn bản không cần dùng mắt để nhìn mà dựa vào bản năng để vung súng theo quỹ tích Gun-kata, quỹ tích đó là tất cả các hướng công kích mà hắn có thể gặp phải.

Đến khi Sở Hiên vung tay, hai băng đạn rơi xuống đất thì hơn trăm tên Uruk-hai ngã rạp xuống đất, lúc này hai băng đạn rỗng còn đang tỏa ra khói trắng, dáng vẻ lãnh khốc, bình thản, động tác thật sự ấn tượng không ai so bì được...

Trịnh Xá mặc dù đang chiến đấu giữa đàn Uruk-hai nhưng vẫn chú ý tới động tĩnh trên tường thành, khi thấy Gun-kata siêu hạng của Sở Hiên, trong bụng hắn không khỏi khen thầm, nhưng đúng lúc này, hắn bỗng thấy một tên Uruk-hai tay cầm một ngọn đuốc đang cháy lao vào chân tường thành, chỗ đó chính là khu vực nơi Sở Hiên đang đứng...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/308