Chương 19: Phẫn nộ.


Trịnh Xá ngồi trên giường, hai mắt nhắm hờ, lặng lẽ cảm nhận đoàn nội lực trong đan điền. Từ lúc hắn trở về hiện thực đã qua 29 ngày, đó là khoảng thời gian an tĩnh nhất kể từ khi hắn tiến vào Chủ thần không gian. Ban ngày, nếu không cùng bố mẹ tản bộ, nói chuyện thì cùng La Lệ đi dạo phố, Platin đã bị hắn cắt ra thành nhiều khối bán đi rất nhiều, ít nhất trong mấy chục năm tới hai gia đình sẽ có cuộc sống sung túc, đầy đủ, những ngày này thật thanh thản hạnh phúc, nếu không có sự ám ảnh về chủ thần không gian thì cuộc sống này quả là thiên đường.

Nhưng thanh gươm Damocles vẫn lủng lẳng treo trên đầu hắn, ba mươi ngày vừa hết, hắn sẽ lại phải trở lại luân hồi trong Chủ thần không gian, đối mặt với các loại sinh vật đáng sợ như Alien, hay đám zombie và có trời mới biết những loại quỷ quái nào khác, nói chung là chết chóc đồng hành cùng hắn. Vì thế, trong 30 ngày, hắn không thể không bị bắt buộc mỗi ngày luyện nội công hặc dùng Progknife tập chiến đấu, đó cũng là cách tập luyện duy nhất hắn nghĩ ra. Không thể không nói rằng sở hữu một sức mạnh gấp 4 người thường và khả năng phản ứng siêu tuyệt, thật lực của hắn đã đạt đến mức độ người thường không thể tưởng tượng nổi, có thể hình dung rằng mười mấy người đàn ông cường tráng không đủ để hắn đánh trong một phút, nếu đổi thành lính đặc nhiệm thì có lẽ sẽ lâu hơn, nhưng hắn chắc chắn sẽ thắng mà không bị thương gì mấy, tất nhiên là nếu hai bên không dùng vũ khí.

Trịnh Xá không giỏi dùng súng, trong vòng 50m thì còn có thể bắn trúng, nếu mục tiêu ở xa hơn hay di động nhanh thì tỉ lệ chính xác là rất thê thảm, sở trường của hắn vẫn là cận chiến. Đặc biệt là từ khi hắn có Progknife thì khả năng cận chiến của hắn đạt đến mức khủng bố. Con dao găm đen sì, dài khoảng 30cm chẳng có gì nổi bật, không biết dùng vật liệu gì chế tạo, nhưng chỉ cần vung lên là lưỡi dao rung động, từ mũi dao trở ra 50cm trở thành khoảng không chết chóc, chém sắt như bùn là gì chứ, có con dao này, hắn chém sắt như cắt không khí. Khi Trịnh Xá cắt Platin, hắn hoàn toàn không cảm thấy sự trở ngại nào, cứng rắn đến mấy cũng cắt được. Chỉ có một vấn đề là nếu vật thể bị cắt quá lớn, dao bị kẹt vào thì khi hết độ rung, con dao trở thành không khác gì những dao găm thường.

NGoài việc ngày càng thành thục cách dùng dao, hắn còn thu hoạch thêm vài phần tâm đắc về sử dụng nội lực, ngoài việc nội lực tăng cao tốc độ và lực lượng, hắn phát hiện ra nếu vận nội lực đến một bộ phận cơ thể nào đó sẽ tăng cường khả năng chịu đòn và có sức mạnh bùng nổ, ví như khi hắn vận nội lực vào bàn tay, phóng ra một cây sắt sẽ mạnh hơn nhiều so với việc vận nội lực toàn thân. Có điều khi luyện hắn luôn nhớ đến con tàu vũ trụ và đám Alien. Bên cạnh đó hắn còn nghiên cứu năng lượng huyết tộc trong người, trong phim Alien, trừ lúc mở cơ nhân tỏa cuối cùng hắn dùng năng lượng huyết tộc, chỉ có khi hắn giết một con Alien đã vô tình dùng năng lượng huyết tộc bao bọc nội lực, tạo thành khả năng ăn mòn rất đáng kinh ngạc, nhưng sau đó hắn không cách nào dùng năng lượng huyết tộc nữa.

- Phù...vẫn không được!

Trịnh Xá thu nội lực về đan điền, cười khổ lắc đầu, đã mấy ngày nay hắn liên tục thử nghiệm mà vẫn không thể sử dụng năng lượng huyết tộc ở my tâm. Ngược lại, nội lực lại có một chút tăng trưởng, quả nhiên nội lực không chỉ trao đổi từ chủ thần mà còn có thể tự luyện tập, không biết chừng hắn sẽ có lúc giống như trong truyện chưởng, bay nhảy vù vù, múa kiếm loang loáng, điều kiện là sống sót đã. 

Đúng lúc đó, một giọng nói nũng nịu ngọt ngào vang lên ngoài cửa:

- Dê xồm, chưa dậy à? Đã nói trước là hôm nay đưa em về trường xem rồi đấy...

Khỏi cần nói Trịnh Xá cũng biết ngoài cửa là ai, nhất định là cô bé La Lệ. Hắn bước ra mở cửa, cô bé luồn vào phòng, ngó phải ngó trái, Trịnh Xá âu yếm hỏi:

- Nhìn gì thế bé?

- Con gái chứ cái gì! - La Lệ vừa nhăn mũi một cách khả ái vừa nói- Trên phim thường có tình tiết, người đàn ông ra mở cửa muộn, mặt mũi hoảng hốt, nhất định là trong phòng giấu một cô gái khác hay điện thoại di động có số máy con gái lạ.

Trịnh Xá cười khổ nói:

- Em xem ở đâu mấy bộ phim vớ vẩn ấy, đấy là đạo diễn bày ra thế thôi, ngoài đời ai lại bất cẩn như thế?

La Lệ chống nạnh nói:

- Nghe cái giọng này chắc chắn là vừa nói điện thoại với cô nào phải không?

Trịnh Xá vội vàng ôm lấy nàng nói:

- Trời ạ, đừng ghen linh tinh nữa, đồ của anh em lất đi lật lại cả trăm lần rồi, anh có điện thoại di động không thì em là người biết rõ nhất. Thôi, đi ăn sáng rồi anh còn đưa em về thăm trường cũ.

La Lệ bị ôm là toàn thân mềm nhũn, nàng cười nói:

- Chính vì biết anh không có điện thoại di động mới không ghen, nói chuyện với mấy con hồ ly tinh lúc trước thì không sao, giấu đàn bà trong phòng thì...hừm...hừm.

Trịnh Xá biết rằng đem giảng giải đạo lý với mấy cô bé con là một chuyện ngu xuẩn, hắn chỉ đành ôm lấy La Lệ ra khỏi phòng, mấy ngày nay đều ở nhà bố mẹ, đi ra vài bước là đến phòng khách, hai gia đình đều đang ngồi nói chuyện, thấy hai người đều cười bao dung. La Lệ nghe tiếng cười lập tức đỏ hồng mặt, tóm lấy Trịnh Xá chạy ra cửa, mẹ Trịnh Xá vội gọi với:

- Ăn cơm đã rồi đi đâu thì đi!

La Lệ vừa chạy vừa nói:

- Thôi ạ, cháu và Trịnh Xá đến quán ăn ở trường ăn cũng được, đến đó cũng vào giờ cơm trưa rồi...bố, mẹ, chiều tối bọn con về.

Hai người ra đến đường, La Lệ xấu hổ nói:

- Toàn tại anh cả, nhìn bác trai, bác gái, bố, mẹ có vẻ như biết chuyện của chúng mình rồi, sau này bảo em làm sao gặp mọi người.

Trịnh Xá cười cười vừa định nói thì một cảm giác nguy cơ xuất hiện, cảm giác này rất quen thuộc, chính nhờ nó mà trong Alien mấy lần hắn đã thoát chết. Hắn không nghĩ ngợi, ôm lấy La Lệ nhảy mấy bước đến một chiếc Taxi, mãi đến khi xe chạy mới thở phào ra, sau lưng đầy một hôi lạnh. La Lệ cũng rất ngoan ngoãn, nắm chặt tay hắn hỏi nhỏ:

- Có chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Trịnh Xá lắc đầu nói:

- Anh cũng không biết nữa, hình như có ai đó..nói sao nhỉ...ngắm thẳng vào bọn mình, giống như là sniper ngắm chính xác vào đầu vậy.

Lúc ấy đằng sau không xa, trên một toàn nhà cao tầng, mấy người đàn ông cầm súng bắn tỉa hạ súng xuống lắc đầu, một người nói vào bộ đàm:

- Mục tiêu đã lên xe, biển số là...cảm giác của anh ta rất nhạy bén, tôi nghi hắn là điệp viên tinh nhuệ của nước ngoài, chúng tôi vừa ngắm chuẩn hắn đã cảm thấy ngay, thật lực rất cao, thực hiện phương án hai.

Ngồi trên xe, Trịnh Xá từ từ bình tĩnh lại, hắn bắt đầu phân tích các khả năng xem ai là địch thủ, đầu tiên có thể tính đến là bọn xã hội đen, những ngày qua hắn đã nhờ người quen bán ra cả triệu nhân dân tệ Platin, tuy qua rất nhiều tay những xã hội đên vẫn có khả năng truy đến hắn. Có điều sao xã hội đen lại có súng bắn tỉa, xin lỗi nha, đây là Trung Quốc chứ không phải Mỹ. Điểm này quả đáng ca ngời, Trung Quốc quản lý súng đạn nghiêm bậc nhất thế giới, xã hội đen không thể có vũ khí sát thương hạng nặng, do đó khả năng xã hội đen tìm hắn có thể bỏ qua. Vậy thì là ai? Chính phủ chăng? Do hắn bán ra số lượng lớn bạch kim gây chú ý? Đùa à? Chỉ có hơn một triệu chính phủ cũng chú ý đến thì quốc gia đó giỏi lắm vài trăm nghìn người. Trịnh Xá bực bội đấm mạnh vào ghế trước taxi, cả cái ghế bị đấm thủng, lái xe trợn tròn mắt nhìn quả đấm thòi ra khỏi đệm xe, sọ hết hồn. La Lệ gấp gáp hỏi:

- Có chuyện gì thế? Đừng giấu em nữa, Dê xồm, chuyện gì xảy ra vậy?

Trịnh Xá gượng cười an ủi:

- Không có gì, chỉ là anh nghĩ đến việc không từ biệt được bố mẹ, sau 12 h đêm nay là hết 30 ngày rồi. ...Bé tin anh không?

La Lệ sắp phát khóc vì lo nhưng vẫn gật đầu liên tục, Trịnh Xá ôm lấy nàng nói:

- Dù có chuyện gì xảy ra, hãy tin chắc rằng anh không bao giờ bỏ rơi em.

Đối phương ở trong bóng tối, Trịnh Xá không biết kẻ địch là ai, vì sao tập kích hắn, tập kích hắn hay tập kích La Lệ. Hắn điên cuồng suy nghĩ phương pháp đối phó, hôm nay đã là ngày cuối cùng, có nên tìm một chỗ trốn đến 12h rồi trở lại văn phòng. Bất luận thế nào, hôm nay hắn và La Lệ phải đến văn phòng, nếu không sẽ bị xóa bỏ khỏi thế gian.

Trong lúc Trịnh Xá đang loạn như ma thì xe đi vào một đoạn kẹt, hắn cũng không chú ý lắm vì đây là khu giao thông phức tạp, thông thường có kẹt xe. Nhưng chỉ lát sau hắn đã phát hiện không ổn, phía trước mấy chúc mét xuất hiện một trạm kiểm soát, mấy viên cảnh sát hình sự đã tiến đến gần xe hắn...

Trịnh Xá nhanh chóng tỉnh táo lại, hắn điềm nhiên như không nắm lấy tay La Lệ, nhìn bộ dạng hắn rõ ràng chỉ là một nhân viên công chức yếu nhược bình thường, mà La Lệ vẻ mặt hơi có chút bất an, cùng với động tác cũng vừa đúng, hai người thoạt nhìn hiển nhiên là hai người bình thường.

Mấy viên cảnh sát nhìn vào trong xe, trong đó hai người kiểm tra bằng lái, sau đó hai người này vội vàng chạy về còn mấy viên cảnh sát còn lại nhất thời sắc mặt đại biến, gần như đồng loạt rút súng chĩa vào trong xe.

Trịnh Xá phản ứng cực nhanh, tay trái hắn đeo Nạp giới hơi run lên, thiếu chút nữa là rút súng tiểu liên ra, nhưng hắn chợt nhìn thấy cảnh sát đưa súng nhằm vào tài xế, nói thì chậm xảy ra thì nhanh, hắn liền vội vàng thả tay xuống.

Tài xế taxi thật sự là không thể hiểu nổi cái gì nữa, đầu tiên là thấy một thanh niên một quyền đánh xuyên ghế xe, hắn vẫn sợ hãi không dám nói gì, đến giờ đột nhiên lại có một đống cảnh sát cầm súng chĩa vào mình, chẳng lẽ tại hôm nay ra cửa không xem ngày sao?

Đám cảm sát cũng không khách khí, bọn họ cầm súng cẩn thận chĩa vào tay tài xế, hai người trong số đó mở cửa xe, lôi tài xế ra ngoài, tiếp theo "ba" một tiếng, vặn ngược tay hắn ra sau, đồng thời hai viên cảnh sát nhanh chóng lục soát khắp người, lột hết tất cả đồ đạc giấy tờ.

- Xin lỗi đã làm hai vị hoảng sợ, tên tài xế này là phạm nhân cảnh sát vẫn đang truy đuổi.
Một viên cảnh sát mặc thường phục đi tới cửa xe chỗ hai người Trịnh Xá, hắn móc thẻ của mình, máy móc nói.

Trịnh Xá thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn mơ hồ có chút bất an. Hắn chỉ có thể bình tĩnh cười nói:
- Vậy đúng là phải đa tạ các vị rồi, nói không chừng có thể hắn sẽ còn cướp bóc chúng ta trên xe nữa... Bây giờ chúng ta có thể đi được chưa?

Tên cảnh sát cũng cười nói:
- Đương nhiên không thành vấn đề, nhưng trước tiên mời hai người theo chúng ta làm tường trình một chút, đây cũng là trách nhiệm của công dân, ta nghĩ hai người hẳn là cũng không có vấn đề gì?

Trịnh Xá chỉ có thể nắm tay La Lệ cùng nhau xuống xe, tiếp đó, tên cảnh sát mặc thường phục dẫn hai người đến cạnh một chiếc xe chỉ huy, hắn vừa cười vừa nói:
- Ta không đi cùng hai người nữa, hai người cứ tùy tiện tìm một người là được, tường trình xong là có thể đi.
Nói xong người này phi thường dứt khoát, quay lưng rời đi.

Trịnh Xá nhìn đến khi viên cảnh sát kia ra xa hơn mười thước, bấy giờ hắn mới nhìn La Lệ nói:
- Lệ nhi, anh đi làm tường trình một chút... Vừa rồi nói không chừng là do anh quá đa nghi, mục tiêu có lẽ là nhằm vào gã tài xế kia, a a, vậy thì lát nữa chúng ta sẽ tới trường cũ dạo chơi một chuyến.
Nói xong, hắn nhấc chân, tiến về phía chiếc xe chỉ huy.

Ánh sáng trên xe chỉ huy có chút hắc ám, Trịnh Xá lúc vừa lên xe hơi cản thấy không thích ứng được, hắn vừa chớp chớp mắt muốn thích nghi với bóng tối, đột nhiên, cảm giác lo sợ báo hiệu nguy hiểm lại xuất hiện, cơ hồ đồng loạt, vài họng súng từ bóng tối thò ra, thậm chí sau đầu hắn cũng có một cây súng chĩa vào.

- Đừng nhúc nhích! Ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ không để ý vặn gãy mấy đốt ngón tay ngươi!

Người này vừa nói, cửa xe đã đóng sập lại, Trịnh Xá lúc này mới nhìn rõ, trong xe có sáu người, trong đó năm người đều cầm súng lục chĩa vào hắn, không, hẳn là cả sáu người đều cầm súng, chỉ là một người trực tiếp dí súng vào sau đầu hắn.

Hai trong số năm người trước mặt đi ra, trong đó một người ấn Trịnh Xá xuống sàn, sau đó bắt đầu lục soát khắp người hắn, người còn lại cầm một dụng cụ giống như vòng dây điện bắt đầu quét qua cơ thể Trịnh Xá, một lát sau, hai người cùng đứng lên nói:
- Báo cáo đội trưởng, không có vũ khí, thiết bị điện tử!

Người phía sau Trịnh Xá thu súng lại, hắn nhàn nhạt nói:
- Tiểu Lý, mượn xe của cục công an, nhân tiện hỏi họ xem hệ thống cách ly của phòng thẩm vấn có tốt không

Một trong số năm người gật đầu, lướt qua số còn lại đi về phía khoang điều khiển, hai người còn lại vẫn chĩa súng nhằm vào Trịnh Xá.

Trịnh Xá bò dậy, hắn lạnh lùng hỏi:
- Tại sao lại muốn bắt ta? Các người là ai?

Người phía sau Trịnh Xá tìm chỗ ngồi xuống, đó là một tráng hán tầm hai tám hai chín tuổi, nhìn tư thế ngồi của hắn có thể biết hắn là một quân nhân, người đó cũng lạnh lùng cười đáp:
- Chúng ta minh nhân không nói ám thoại, đừng nghĩ tới chuyện truyền tin tức gì hết, cả xe đã hoàn toàn bị ngăn cách, thiết bị ngăn cách tín hiệu điện tử, đây chính là tác phẩm đắc ý các ngươi dùng bắt cóc đại tá Sở Hiên, đừng nói với ta là ngươi không biết, chúng ta là thành viên của tổ 1 cục Quốc An, còn các hạ? Các hạ là ai?

Cục Quốc An? Cục Quốc An! Hay lắm Sở Hiên! Một âm mưu rất hay!

Sau khi trí lực của Trịnh Xá tăng lên 187, suy nghĩ của hắn trở nên linh mẫn hơn rất nhiều, hắn rất nhanh đã hiểu được sự tình, mặc dù không thể ngay lập tức minh bạch nhưng hắn cũng có thể đại khái tìm ra được điểm mấu chốt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Đúng vậy, hắn chắc chắn là đã bị Sở Hiên chơi xỏ, mặc dù không biết Sở Hiên dùng phương pháp gì để thông tri cho chính phủ, nhưng hắn thật sự đã bị Sở Hiên chơi một vố rất thảm!

Người kia liếc nhìn Trịnh Xá, hắn còn trưởng Trịnh Xá đã bắt đầu nhận tội, lập tức cười nói:
- Suy nghĩ cẩn thận chưa? Đúng vậy, khoảng hơn hai mươi ngày trước, chúng ta nhận được tín hiệu định vị từ đồng hồ của đại tá Sở Hiên, nhưng tín hiệu xuất hiện lúc được lúc mất, mãi đến vài ngày trước mới hoàn toàn tập trung vào ngươi, quan sát giám thị mấy ngày nay, chúng ta không hề phát hiện được tung tích của đại tá Sở Hiên, khả năng duy nhất là anh ấy đã bị đưa đi, nhưng đồng hồ vẫn lưu lại ở chỗ ngươi, vậy nói cho chúng ta được không? Ai lén vào trụ sở bắt cóc đại tá Sở Hiên, ai là nội gián hỗ chợ? Ai ở chỗ ngươi tiếp nhận chuyển người đi? Ngươi phục vụ cho ai?

Trịnh Xá mím chặt môi, trong đầu hắn đang khổ sở nghĩ xem Sở Hiên đến cùng là làm thế nào truyền tin tức ra ngoài, mà người kia nói "lúc được lúc mất" đã gợi ý cho hắn. Tại sao tín hiệu lúc được lúc mất? Khả năng duy nhất là nguồn tin tức đã bị cách ly hoặc bị làm nhiễu, như vậy nguồn tin tức chỉ có thể là đồ vật trong Nạp giới của hắn. Bạch kim thì khó có khả năng, Sở Hiên cũng không hề đụng tới số bạch kim này, mà đồ vật ở trong Nạp giới, thứ duy nhất hắn thường xuyên sử dụng là... Prog knife! Đây là vũ khí Sở Hiên hoán đổi cho hắn!

Người kia thấy Trịnh Xá vẫn im bặt, cũng không tức giận, ngược lại nhắm mắt thản nhiên nói:
- Nếu ngươi nghĩ không mở miệng là xong, ta nói cho ngươi biết... Đại tá Sở Hiên nắm giữ một vài loại kỹ thuật hàng đầu thế giới của nước ta, ích lợi của quốc gia cao hơn tất cả, nếu loại Hán gian như ngươi đến cả quốc gia cũng quên mất, vậy chúng ta cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi... Có một loại thuốc gọi là thuốc nói thật, là một loại thuốc thần kinh, sau khi sử dụng nó sẽ nói ra tất cả mọi chuyện chúng ta muốn biết, mặc dù ngươi sẽ biến thành một kẻ ngu ngốc, nhưng đây là sự trừng phạt mà ngươi phải chịu!

Trịnh Xá lúc này vẫn nửa đứng nửa ngồi trên nền, tay trái hắn giấu trong bóng tối, nhẹ nhàng tháo Nạp giới ra, sau đó thừa lúc đứng dậy, trong nháy mắt bỏ giới chỉ vào trong miệng, hắn giấu giới chỉ sau răng rồi nói:
- Cô ấy đâu? Cô gái ở ngoài xe đâu?

Người kia thản nhiên nói:
- Cô ta? Tài liệu của cô ta chúng ta cũng tra ra rồi, nhưng trên tài liệu ghi rõ, cô ta đã chết cách đây mười năm, nhìn bộ dạng vẫn là một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, hắc, phe được ngươi ra sức đúng là thần thông quảng đại a, bí mật đem người đi huấn luyện mười năm, đến khi trả lại không ngờ hình dáng cũng không có chút thay đổi nào, yên tâm đi, đến phòng thẩm vấn của cục Công An, cô ta cũng sẽ ở đó.

Trịnh Xá thở phào nhẹ nhõm, hắn lại hỏi:
- Đến bao giờ ta sẽ bị tiêm thuốc nói thật? Hôm nay? Ngày mai?

Người kia tròn mắt nhìn Trịnh Xá nói:
- Hắc, tên Hán gian nhà ngươi cũng rất kiên quyết a, mấy trăm vạn bạch kim đã mua được ngươi rồi sao? Yên tâm đi, chuyên gia thẩm vấn đang ở đó chờ ngươi, nếu ngày mai ngươi còn không nói thật... ngươi sẽ biến thành kẻ ngu ngốc vậy.

Vẫn còn cơ hội! Hắn vẫn còn cơ hội chạy trốn!

Kinh nghiệm qua hai lần sinh tử luân hồi trong hai bộ phim kinh dị, Trịnh Xá đã sớm không phải gã nhân viên công chức tầm thường trước kia, hắn có thân thủ vượt xa người bình thường, có kinh nghiệm liều mạng chiến đấu khi đối mặt với tử vong, quan trọng hơn, hắn có sự kiên định, niềm tin để liều mạng sống sót!

Trịnh Xá rất nhanh chóng phán đoán được tình huống của hắn hiện tại, một, hắn nhất định phải trở về văn phòng làm việc trước mười hai giờ đêm, nếu không, hắn và La Lệ đều phải chết, hai, hắn không được phép nói ra bất cứ thứ gì liên quan đến Chủ Thần, nếu không hắn và La Lệ cũng sẽ phải chết.

Mà những người này vì sao lại dẫn hắn tới phòng thẩm vấn ở cục Công An, bởi vì bọn họ không có thời gian, họ tưởng rằng Sở Hiên đã bị chuyển tới địa điểm khác, mà nhân tài quan trọng nắm giữ khoa học kỹ thuật tối cao của quốc gia, bọn họ tuyệt đối không cho phép hắn rơi vào tay quốc gia khác, nói cách khác, họ cũng muốn trong thời gian ngắn từ miệng hắn moi ra nơi Sở hiên sẽ tới.

Về phần thời gian... chắc bây giờ là khoảng mười hai giờ trưa, Trịnh Xá nhớ kĩ lúc hắn và La Lệ ra khỏi cửa là gần mười một giờ, vậy thời gian hiện tại hẳn là khoảng mười hai giờ. Từ giờ đến mười hai giờ đêm, hắn vẫn còn mười hai tiếng để sử dụng, trong thời gian này, hắn phải cùng La Lệ trở về phòng làm việc, nếu không bọn họ sẽ bị Chủ Thần hoàn toàn xóa bỏ.

Nhưng trở lại phòng làm việc sớm quá cũng không được, hắn chỉ vẻn vẹn có một mình, về mặt thực lực cũng chỉ là năng lực cận chiến mạnh hơn người bình thường một chút, tuyệt đối chưa đạt tới mức độ siêu nhân, lấy sức một người ngang nhiên khiêu chiến cơ quan quốc gia, hắn không nghĩ rằng mình có thể thủ được lâu trong phòng làm việc.

Cho nên biện pháp tốt nhất là chờ đến gần mười hai giờ đêm thì chạy tới phòng làm việc, đây là biện pháp sống sót duy nhất của hắn và La Lệ.

Xe chỉ huy chạy hơn mười phút mới dừng lại, Trịnh Xá lúc này mới hỏi:
- Lúc trước khi ta ở trước cửa nhà, có người dùng súng ngắm nhắm vào ta phải không?

Tên đội trưởng kia gật đầu nói:
- Không sai, chuẩn bị dùng đạn gây mê bắn ngất ngươi và cô gái kia, nếu như chỉ dùng đạn gây mê loại mạnh mà nói, ngươi và cô gái kia trong nháy mắt sẽ mất tri giác, như vậy các ngươi sẽ không thể truyền tin tức ra ngoài. Bất quá, cảm giác của ngươi tựa hồ rất nhạy cảm a, bất đắc dĩ, lúc này mới phải bố trí cạm bẫy, dụ ngươi đi vào xe chỉ huy đã lắp đặt thiết bị cách li, trên thực tế, tên tài xế kia chỉ là một người bình thường thôi.

Quả nhiên!

Sắp sửa xuống xe, tên đội trưởng kia lấy một bộ còng tay đặc chế, vặn ngược hai tay Trịnh Xá ra sau, hắn nhàn nhạt nói:
- Còng tay này cũng có thể hấp thu tín hiệu điện tử li khai, cho nên ngươi tốt nhất là từ bỏ hi vọng đi, sẽ không có ai đến cứu ngươi đâu.

Trịnh Xá cười cười không nói gì, hắn đi phía sau đội trưởng mới nhận ra khung cảnh xung quanh, cục Công an này cách chỗ làm việc của hắn chừng một giờ đi bộ, nếu đi xe phỏng chừng hai mươi phút là có thể đến nơi.

Thời gian chạy trốn... mười một giờ hai mươi phút!

Trịnh Xá vừa xuống xe liền cảm thấy bốn phía có một loại sát ý mơ hồ, theo cảm giác của hắn mà nói, ít nhất có ba chỗ phát ra sát ý, mấy người trong xe chỉ huy là một, bên trong cục Công an là một, còn có trên nóc một tòa nhà cao tầng cách đó không xa, có thể nói, hiện tại nếu hắn có cử động gì bất thường, một giây sau đã có thể bị bắn thành tổ ong hoặc bị cắt đứt chân tay.

Bất đắc dĩ, Trịnh Xá chỉ có thể bình tĩnh theo đội trưởng đi vào cục Công am, tại tầng ba có một gian phòng thẩm vấn có một tấm kính lớn, người xem một vài phim đều sẽ biết, phía sau tấm kình này khẳng định là có vô số người đang quan sát hắn.

Tiếp theo chỉ có thể nhẫn nại.

Trịnh Xá nhắm mắt, yên lặng vận nội lực, điều lo lắng duy nhất trong lòng hắn là La Lệ có thể sẽ bị thẩm vấn, hy vọng nàng ngàn vạn lần không nên gặp chuyện gì không hay... Nếu không! Sau khi hắn trở về nhất định sẽ giết chết tên cặn bã Sở Hiên này!

Không lâu sau, mấy người không biêt là ai đi vào phòng, bắt đầu nói chuyện đạo nghĩa quốc gia cùng an nguy tiền đồ của Trịnh Xá với hắn, vài người thậm chí còn nói rõ là sẽ bắt hắn tiêm thuốc nói thật, hi vọng hắn có thể kịp thời tỉnh ngộ, chủ động khai báo vân vân, quốc gia sẽ lượng thứ cho tội nhân biết hối cải.

Trịnh Xá trước kia vẫn nghe nói đến chuyện cảnh sát dùng bạo lực làm việc, bất quá đãi ngộ đối với hắn không ngờ không có chút bạo lực nào, chỉ là mấy người này không ngừng giảng giải đạo nghĩa bên tai hắn, không lâu sau lại có người đi vào trong phòng thẩm vấn, hắn ghé tai mấy người trong phòng nói cái gì đó, Trịnh Xá chỉ mơ hồ nghe thấy mấy chữ "bạch kim", "trong phòng", "điều tra", trong lòng hắn nhất thời trầm xuống, xem ra nhà cha mẹ hắn đã bị điều tra rồi.

Thần sắc mấy người đó biến đổi không ngừng, trong đó một người nói:
- Trịnh Xá, ngươi phải suy nghĩ cho rõ ràng a, sau khi tiêm thuốc nói thật, thần trí người ta sẽ trở nên hỗn loạn, chúng ta muốn biết cũng có thể không hỏi ra được, đó là nguyên nhân vì sao chúng ta vẫn một mực khuyên bảo ngươi, nhưng nếu như ngươi vẫn ngoan cố như thế này, chúng ta chỉ còn cách tiêm cho ngươi thuốc nói thật thôi, phải biết rằng...

Trịnh Xá ngắt lời hắn, nói:
- Các ngươi sẽ đối xử với cha mẹ ta thế nào?

Nhất thời sắc mặt mấy người đều lộ vẻ vui mừng, lúc trước Trịnh Xá vẫn một mực không hề lên tiếng, đây là lần đầu tiên hắn mở miệng, người kia vội nói:
- Chúng ta tự nhiên sẽ không bắt người tốt phải chịu oan uống, nhưng cũng phải xét xem ngươi có thành thật khai báo không...

Trịnh Xá nhàn nhạt nói:
- Cho ta một chiếc đồng hồ, ta muốn suy nghĩ cẩn thận một chút, còn nữa, không được sử dụng thuốc nói thật với cô gái kia, cô ấy cũng không biết chỗ chúng ta liên hệ, nếu như các ngươi làm cô ấy bị thương, ta thà cắn lưỡi tự sát cũng tuyệt đối không nói ra vị trí của Sở Hiên... Yên tâm đi, bây giờ Sở Hiên hắn vẫn còn ở trong thành phố này, phải đến ngày mai mới có thể đưa hắn ra nước ngoài, trong ngày hôm nay ta sẽ cho các ngươi một câu trả lời thuyết phục.

Mấy người đó nhìn nhau, trong đó một người khẽ gật đầu, hắn gỡ một chiếc đồng hồ đưa cho Trịnh Xá nói:
- Trong ngày hôm nay phải cho chúng ta câu trả lời thuyết phục, nếu trước mười hai giờ đêm mà ngươi vẫn không có câu trả lời thuyết phục, chúng ta chỉ có thể buộc ngươi sử dụng thuốc nói thật, hãy suy nghĩ cho kỹ.

Trịnh Xá cũng không nói nhiều, hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay, sáu giờ bốn mươi phút chiều, không nghĩ rằng khi thẩm vấn thời gian lại trôi nhanh như vậy.

Trịnh Xá nắm đồng hồ nhắm mắt dưỡng thần, vừa rồi trước khi vào phòng thẩm vấn, tất cả đồ vật trên người hắn đều bị lục soát, thậm chí đến cả cúc áo cũng bị giựt mất, may mắn là trước đó hắn đã giấu Nạp giới vào trong miệng, nếu không giờ phút này thật không biết phải làm thế nào.

Bảy giờ... tám giờ... chín giờ... mười giờ... mười một giờ...

Những nhân viên đó đã tới vài lần, mắt thấy đã gần mười hai giờ, Trịnh Xá đột nhiên đứng dậy nói:
- Cô gái bị bắt lúc trước đâu? Cô ấy đang ở chỗ nào? Các ngươi có bắt cô ấy sử dụng thuốc nói thật không?

Hơn mười giây sau, trong gian thẩm vấn truyền đến một thanh âm nói:
- Yên tâm đi, cô ta vẫn yên ổn, chúng ta cũng không bắt cô ta sử dụng bất cứ loại thuốc nào, đến thức ăn cũng được đưa tới đúng giờ.

Trịnh Xá lắc đầu thản nhiên nói:
- Ta muốn gặp cô ấy, nếu như cô ấy không sao ta sẽ lập tức nói cho các ngươi biết vị trí của Sở Hiên, hơn nữa còn phối hợp với các ngươi cứu hắn ra, yên tâm đi, ta cũng sẽ nói nội gián trong căn cứ Long Ẩn là ai?

Hơn mười giây sau, thanh âm kia lại vang lên:
- Tốt lắm, yêu cầu của ngươi có thể thỏa mãn, cô ta đang ở trong cục Công an này...

Mười một giờ hai mươi phút... Trịnh Xá yên lặng nhìn đồng hồ, hắn chậm rãi vận nội lực khắp toàn thân.

Mấy phút sau, vài tên quân nhân mở cửa phòng thẩm vấn ra, La Lệ từ phía sau chạy vọt tới, nàng òa lên khóc rồi ôm chặt lấy Trịnh Xá.

- Lệ nhi thông minh, không nên cử động, từ từ nghe anh nói... Lát nữa vô luận phát sinh chuyện gì cũng nhất đinh phải ôm chặt lấy anh, biết không?

Trịnh Xá thuận thế ôm lấy hông La Lệ, phun Nạp giới ra đeo lên ngón tay, sau đó vận nội lực vào bên trong, Prog knife thoáng cái đã xuất hiện trên tay trái hắn, tiếp đó... cửa phòng thẩm vấn đã bị cắt rời.

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #19


Báo Lỗi Truyện
Chương 19/308