Chương 131: Giết chóc


Theo chấn động của tàu vận chuyển, mọi người đều biết, cuộc đổ bộ chiến đấu đã bắt đầu. Tiếp đó cửa khoang tàu mở ra, đám binh lính lập tức nhảy xuống, ba tên lính kia cũng đi theo, chỉ còn bảy người vẫn yên lặng ngồi tại chỗ.

- Vũ khí của mọi người.... Cứ như chúng ta đã thảo luận, thấy bọ giết bọ, gặp người giết người, nếu gặp thành viên của đội khác cũng cho bọn chúng lên đường luôn! Tóm lại, mọi người dốc toàn lực sống sót, trước tiên quét sạch tất cả người và bọ quanh đây, sau đó chúng ta sẽ tới chỗ đội cơ động số sáu... Bắt đầu tác chiến!

Mọi người đều cầm lấy vũ khí của bản thân, Bá Vương tự nhiên là vác khẩu railgun cực kỳ phô trương của hắn. Nếu phải so sánh thì súng ngắm Gauss của Zero không được phong cách như vậy, nhưng nhìn hắn lẳng lặng ôm khẩu súng trong lòng, khuôn mặt lạnh lùng trông cũng thật sự rất ấn tượng.

Tiếp theo là Vương Hiệp cầm rất nhiều vũ khí plasma to khoảng nửa nắm tay, nào là lựu đạn, nào là địa lôi, nào là bom hẹn giờ, tất cả gài quanh người, nhìn toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng là vũ khí. Cũng may là vũ khí plasma này cực kỳ ổn định, cho dù bị nung nhiệt độ cao hoặc va chạm kịch liệt cũng không có vấn đề gì, nếu không chỉ với uy lực của vài quả đã đủ khiến mọi người chết không có chỗ chôn.

Sao đó là robot gấu Pooh của La Cam Đạo, lần này hắn không hề có một chút chần chừ, nhanh chóng chui tọt vào khoang điều khiển, rồi nhấc khẩu Gatling sáu nòng Trịnh Xá đã giao cho hắn ở dưới đất lên. Bề người con gấu Pooh này thật sự chẳng ra sao, nhưng các ngón tay lại được chế tạo khá tinh xảo, cầm khẩu đại liên lên không hề có chút gì vụng về, mà ngược lại phi thường linh hoạt, nhảy ra khỏi khoang tàu vận chuyển.

- Mỗi người tự đeo vòng cổ long tinh vào, nếu phát hiện thấy ánh sáng của vòng không đủ thì nhanh chóng quay lại chỗ ta, ta sẽ nạp đầy năng lượng lại... Cẩn thận có thể có bọ đánh lén dưới chân, đề phòng tên lửa hạt nhân mini... Ngoài bảy người chúng ta ra, còn lại giết hết!

Trịnh Xá bình tĩnh nói với những người còn lại, đồng thời hắn lấy trường đao Hổ hồn từ trong Nạp giới ra, món vũ khí phong cách đến cực điểm này vừa xuất hiện, cả khoang thuyền phảng phất như có một tầng quang mang đỏ máu lưu động, mọi người đều vô thức khẽ rùng mình một cái, tiếp theo Bá Vương cùng Zero mới ra khỏi khoang tàu.

Lúc này bên ngoài khá u ám, tầng may của hành tinh này không hiểu vì sao lại cực kỳ dày đặc, ánh mặt trời trên cao rất khó chiếu được xuống đất, vì thế lúc này sắc trời mù mịt giống như đã sáu, bảy giờ tối. Tuy nhiên nơi đây lại vô cùng huyên náo, không ngừng có binh lính từ tàu vận chuyển nhảy xuống, có thể thấy, lần đổ bộ tác chiến này đại đa số là tân binh mới trải qua huấn luyện, thậm có còn có rất nhiều người cười nói vui vẻ, không hề có chút lo lăng gì về cuộc chiến lần này, giống như bọn họ chỉ đến làm một chuyến du lịch hoặc chơi trò đánh trận.

Trịnh Xá ra khỏi khoang tàu vừa lúc thấy đám lính liên bang chạy qua trước mặt bọn hắn, thậm chí ba tên được phận vào nhóm hắn cũng chạy tít ra xa, Bá Vương ghé vào tai hắn, nói:
- Đúng là một đám ô hợp, thế này cũng dám xưng là quân đội?

Sở Hiên đứng sau lưng Trịnh Xá, lạnh lùng nói:
- Không có gì đáng ngạc nhiên cả, loài người của thế giới này khác biệt rất lớn với chúng ta, ở đây chỉ có một chính phủ thống nhất toàn cầu, hơn nữa đã rất không không xảy ra chiến tranh. Quân đội ở đây, không bằng gọi là đội khai hoang tinh cầu thì thích hợp hơn, chính vì thế mới trực tiếp khiến lần đổ bộ tác chiến đầu tiên tử thương thảm trọng, bộ tham mưu cấp cao của cái thời đại này thật sự là một lũ ngu xuẩn...

"Cái đó còn phải xem là so với ai, ngươi nghĩ ai cũng giống ngươi sao?"

Trịnh Xá và Bá Vương cùng nghĩ thầm, hai người liếc mắt nhìn nhau rồi đều cười ha ha. Cùng lúc đó, một người trung niên mang quân hàm trung úy đã chú ý tới bảy người bọn họ, đặc biệt là con gấu hoạt hình kia nhìn quả thật quá quái dị, thứ này thật sự không nên xuất hiện trên chiến trường nghiêm túc, vì vậy hắn đi thẳng tới chỗ mọi người, lạnh lùng nói:
- Báo tên đơn vị....

Người này vừa mở miệng, quang mang màu đỏ trong tay Trịnh Xá đã lóe lên, tiếp đó, tên sỹ quan đứng cách hắn ba mét ngây người đưa tay chạm vào lồng ngực. Không sờ còn đỡ, vừa đụng nhẹ vào, thân người hắn từ chỗ ngực từ từ lệch ra, một luồng máu tươi bắn vọt lên, cơ thể đã bị chém rời làm hai đoạn....

- Bắt đầu đi, không cần thủ hạ lưu tình! Muốn sống sót thì giết chết tất cả những kẻ nhìn thấy vũ khí của chúng ta! Chiêm Lam... thăm dò tình hình phân bố của đội cơ động số sáu ở hướng nam....

Trịnh Xá quát lớn, đồng thời đạp mạnh dưới chân, cả người như một mũi tên bắn tới chỗ hai tên lính vẫn đang đứng sững sờ phía sau tên sỹ quan lúc nãy, Hổ hồn trong tay còn cách hai người ba mét lập tức chém ngang. Hai tên lính này cũng bị chém đứt đôi chỗ lồng ngực, nhất thời còn chưa chết hẳn, bắt đầu điên cuồng gào thét, nửa thân trên không ngừng giãy dụa trên mặt đất.

"Xin lỗi, nếu như có thế giới sau khi chết, ta sẽ tới tạ tội với các ngươi..."

Trịnh Xá cũng không nhìn tình cảnh dưới đất nữa, hắn đưa mắt sang Zero, nói:
- Zero, nhìn thấy bên kia không, trong tàu vận chuyển phía đó, hình như có hai tên phóng viên đi theo, ta nhớ rõ trong phim phóng viên theo đội luôn truyền trực tiếp... Giết bọn chúng đi!

Mà cũng lúc ấy, Bá Vương cũng đã giơ railgun nhắm về phía đám lính đông đúc phía xa, hắn gào lớn siết cò, ngay lập tức sóng xung động từ nòng súng phun ra dài nửa mét, vô số đạn nhỏ không thể thấy được bằng mắt thường bắn ra xa, đám lính ở ngoài cùng gần như không kịp phát ra một tiếng kêu đã trực tiếp bị xé nát thành mảnh nhỏ, sau đó đạn lại xuyên tiếp vào những tên lính đứng sau.

Uy lực của railgun cực kỳ kinh khủng, gần như chỉ trong nháy mắt đã bắn chết hơn năm mươi người, chỉ có một số ít lăn xuống mấy hố lõm dưới đất tránh được, bốn phía xung quanh nhất thời truyền đến tiếng la hét, một vài viên đạn thưa thớt cũng được bắn trả lại.

Kẻ đứng mũi chịu sào đầu tiên lại là robot gấu Pooh đứng ở ngoài cùng, Sở Hiên đã gép vòng cổ long tinh lên người nó, hơn nữa dùng hệ thống dự trữ nội lực để bổ sung năng lượng, cho nên có thể nói vòng phòng hộ của con robot này là kiên cố nhất trong cả đội, ngoại trừ Trịnh Xá ra, đạn bắn tới người nó tất cả đều bị một tầng phòng hộ bán trong suốt hiện lên ngăn chặn lại.

Con gấu Pooh tựa hồ rất khó nhọc nâng khẩu Gatling 6 nòng lên, nhưng nó lại chần chừ, một lúc lâu mà vẫn chưa bóp cò, mấy giây sau nó mới quay đầu lại nói:
- Money....

Trịnh Xá khẽ thở dài, nói:
- La Cam Đạo... Tấn công đi! Trước khi bộ phim kinh dị này kết thúc, ta sẽ không truyền nội lực cho người máy của ngươi nữa, rõ chưa? Lúc này, một chút năng lượng đều quý giá, nếu như ngươi không muốn năng lượng cạn sạch sau đó bị bọn chúng giết chết thì bây giờ hãy dùng vũ khí trong tay mà bắt đầu chiến đấu đi...

Đoàng!

Trịnh Xá vừa dứt lời, súng ngắm Gauss trong tay Zero đã gầm lên giận giữ, viên đạn với tốc độ kinh khủng phá không bắn tới, trên đường nó bay qua, không khí cũng bị cắt đứt. Đến khi mọi người tỉnh táo lại, vỏ ngoài tàu vận chuyển đã xuất hiện một lỗ lớn đường kính gần nửa mét, mà ở phía sau lỗ máu thịt bầy nhầy, đạn súng ngắm Gauss bắn trúng mục tiêu trong cự ly gần thậm chí không để lại một thi thể hoàn chỉnh, hai tay phóng viên cùng dụng cụ tác nghiệp đều bị bắn nát, thứ còn lại duy nhất chỉ là phần thân dưới miễn cưỡng nhìn ra được hình hai chân người...

La Cam Đạo cuối cùng cũng bóp cò, khai hỏa khẩu Gatling, bấy giờ Trịnh Xá mới nhìn thấy ở phía xa một tên lính đang vác một món vũ khí hình ống hỏa tiễn, bên cạnh một tên lính khác đang cầm một đầu đạn màu đỏ lắp vào. Cảnh tượng đó cực kỳ quen thuộc, trong kịch bản phim, đây gần như là vũ khí hạng nặng duy nhất của lính bộ binh, cũng là biểu hiện khoa học của chính phủ Liên bang không hề cân bằng. Nhưng uy lực của món vũ khí hạng nặng duy nhất này thật sự vô cùng kinh người, một phát bắn ra cơ hồ san bằng mọi vật trong phạm vi mấy trăm mét, mà chỗ La Cam Đạo chĩa súng vào chính là nơi hai tên lính đang có ý đồ sử dụng tên lửa hạt nhân mini đó.

Uy lực của Gatling không thể sánh được với khẩu railgun khủng bố của Bá Vương nhưng cũng đủ để dễ dàng xé tan cơ thể người trong phạm vi một nghìn mét, hai tên lính còn chưa kịp bắn quả tên lửa mini thì đã bị vô số viên đạn to lớn bắn tung lên, đến khi rơi xuống chỉ còn lại hai cái xác.

- Bá Vương, Zero, công kích tất cả các tàu vận chuyển, không được để một con tàu nàu thoát khỏi tầm mắt chúng ta... Vương Hiệp, sử dụng lựu đạn plasma tấn công, phải kết thúc chiến đấu trong một phút... Chiêm Lam, truy tìm binh lính ẩn nấp khu vực xung quanh, không thể lưu lại một người sống, chú ý khoảng cách đàn bọ với chúng ta. Sở Hiên... phiền ngươi giết tất cả những kẻ bị thương chưa chết!

Trịnh Xá quát lớn, đồng thời hắn vận khinh công nhảy lên, trong ánh mắt của mọi người, hắn giơ Hổ hồn hung hăng chém thẳng vào tàu vận chuyển phía sau. Chiếc tàu đang từ từ bay lên, lúc này đã cách mặt đất khoảng hai mét, nhưng một đao chém xuống, con tàu liền tách làm hai mảnh, tiếp đó nổ tung, tia lửa và mảnh vụn từ vụ nổ bắn tung tóe, nhất thời quanh mỗi người đều hiện lên một tầng phòng hộ bán trong suốt, mà phía sau lưng họ.... Ánh lửa ngập trời!
Hơn một phút sau, trên chiến trường ngoài bảy người ra không còn một sinh vạt nào còn sống, kể cả tàu vận chuyển cũng bị súng ngắm Gauss hoặc railgun phá hủy. Uy lực của hai món vũ khí công nghệ cao này quả nhiên không giống đồ thường, railgun có thể bắn xa tới ba, bốn nghìn mét, thậm chí càng xa hơn, trong vòng một nghìn mét có thể dễ dàng xuyên qua vỏ thép của tàu vận chuyển, hơn nữa nó còn là vũ khí bắn chùm, gần như chỉ mất mấy giây là một con tàu đã bị bắn nổ tan giữa không trung.

Công kích của Zero lại rất trực tiếp, nhắm thẳng vào buồng lái, nhẹ nhàng bắn một phát, với uy lực kinh khủng của súng ngắm Gauss, chỉ cần bóp cò phi công trong buồng lái chắc chắn phải chết. Không ngoài dự đoán, Zero dễ dàng bắn hạ bảy tàu vận chuyển, chiếc tàu cuối cùng không bay lên quá một nghìn mét đã bị hai người bắn hạ.

- Mỗi chiếc tàu vận chuyện thưởng năm mươi điểm....
Zero cầm súng ngắm lên, quay sang phía Trịnh Xá nói.

Ba vương cũng vội vàng nói:
- Đúng thế, mỗi tàu vận chuyển thưởng năm mươi điểm... À, còn mười tên lính thưởng một điểm.

Trịnh Xá ngẩn người, hắn thở dài rồi nói:
- Mẹ kiếp, Chủ Thần rõ ràng là đang khuyến khích chúng ta điên cuồng phá hoại. Mặc kệ nó, Chiêm Lam, đã tìm được vị trí đội cơ động số sáu chưa? Xác định con đường có ít quân lính liên bang đi, vạn nhất bị phóng viên chiến trường chụp được hình ảnh thì phiền lắm, lũ bọ thì không cần lo lắng, với sức mạnh vũ khí của chúng ta hẳn là không có vấn đề gì...

Chiêm Lam gật đầu, nàng nhắm mắt lại nói:
- Cách chúng ta khoảng mời bảy km, có điều bọn họ đang thoái lui về phía này. Số lượng bọ bên đó rất nhiều, hơn nữa còn không ngừng chui lên từ dưới đất.. Tới rồi, trong hang động dưới chân chúng ta cũng đã có bọ chui ra, nhiều bọ thật...

Trịnh Xá lập tức quát lớn:
- Chuyển hình ảnh vào ý thức ta, Vương Hiệp, và Bá Vương. La Cam Đạo phụ trách cận thân bảo vệ bọn ta, Zero và Sở Hiên bảo vệ kỹ Chiêm Lam... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Hắn còn chưa dứt lời, hình ảnh quét bằng tinh thần lực đã xuất hiện trong đầu, Trịnh Xá lập tức nhìn thấy vô số con trùng to lớn cao đến hai mét, dài ba mét thuận theo thông đạo dưới đất không ngừng xông tới, mà chỗ chúng chui lên là một khoảng đất bằng phẳng cách đó mấy chục mét. Không đợi hắn kịp mở miệng nhắc nhở, khoảng đất đó đã sụt xuống, tiếp theo từ chỗ sụt lộ ra một hang động đen ngòm, côn trùng khổng lồ từ trong động bắt đầu điên cuồng lao ra.

Tốc độ của đám côn trùng này thật sự rất nhanh, ít nhất cũng gấp đôi người bình thường, hơn nữa với thân thể to lớn khi di động tuyệt đối nhanh nhẹn hơn loài người rất nhiều, bọn chúng chỉ cách mọi người mấy chục mét nên khi hang động vừa xuất hiện, con bọ dẫn đầu đã lao tới trước mặt bảy người.

Vũ khí của Bá Vương lại một lần nữa lên tiếng, uy lực của khẩu railgun công nghệ cao này mạnh mẽ dị thường, chỉ pằng pằng mấy tiếng con bọ đi đầu đã bị bắn tan, đạn bay ra không chi xuyên qua mà còn xé nát nó thành mảnh nhỏ.

"...Vỏ ngoài thật cứng rắn, không ngờ với sức mạnh của railgun cũng chỉ xuyên qua được hai ba con, quả không hổ là đại quân bọ có thể tiêu dệt đội quân mười vạn người trong vài giờ..."

Hiện tại đối với việc giết côn trùng, La Cam Đạo cũng không còn vướng mắc tâm lý gì nữa, cầm Gatling điên cuồng khai hỏa. Có điều, uy lực của khẩu súng này kém xa railgun, đạn bắn vào thân bọ không ngờ phát ra tia lửa tung tóe, bắn gần một giây mới giết được một con, mà từ trọng hang động đám bọ vẫn tràn ra không ngừng, bắn giết như vậy hơi chậm chạp, trước mặt mọi người đã dần dần xuất hiện từng đống lớn bọ và xác bọ.

- Đúng là đã xem thường thực lực của lũ bọ này, quả không hổ loài có thể tiêu diệt đội quân mười vạn người trong vài giờ. Bá Vương, tiếp tục bắn, đừng để chúng tới gần, Vương Hiệp, lúc thích hợp có thể sử dụng lựu đạn plasma, đừng để bọn chúng tới gần là được.

Trịnh Xá thở ra một hơi, hắn lấy hai chiếc Goblin glider từ trong túi không gian, chuẩn bị theo kế hoạch lúc trước, di chuyển đội ngũ, bảy người sử dụng glider bay tới gần đội cơ động số sáu, sau đó tìm kiếm tàn quân của đội bên đó, cùng lên tàu cứu viện trở lại vũ trụ.

Đúng lúc này, Chiêm Lam đột nhiên nhíu mày, vội vàng nói:
- Tạm thời ngừng tinh thần lực tảo miêu và tâm linh tỏa liên... Chúng ta đã bị phát hiện, bất quá đối phương cũng không quét hình rõ ràng, cũng không khóa được tinh thần lực của chúng ta. Chờ một chút, ta sử dụng tâm linh tiên thát ngăn cản, cho ta ba mươi giây...

Trịnh Xá nghe vậy lập tức thả glider xuống, hắn cầm trường đao Hổ hồn đứng cạnh Chiêm Lam, đồng thời hai mắt biến thành mờ mịt, tiến vào trạng thái mở cơ nhân tỏa tầng thứ nhất. Lúc này mọi người dễ bị đánh lén nhất, một khi đám bọ bất ngờ tấn công từ dưới lòng đất, họ căn bản khó có thể phát hiện ra sớm, chuyện duy nhất có thể làm là dựa vào dự cảm nguy hiểm của hắn để đoán trước...

Bất giờ Trịnh Xá mới để ý, Sở Hiên cũng không ở cạnh mọi người mà lại chạy tới chỗ thi thể đám lính bị bắn chết, không ngừng tìm tòi lấy ra mấy đầu đạn màu đỏ lớn bằng nắm tay. Mấy đầu đạn này Trịnh Xá nhìn cực kỳ quen thuộc, chính là một trong những mục tiêu của họ khi tới thế giới này... tên lửa hạt nhân mini. Phóng bằng súng vác vai, chỉ to bằng một nắm tay nhưng uy lực lại có thể so sánh với vũ khí công nghệ cao cấp D, thậm chí cấp 2D.

Đúng lúc này, Sở Hiên bỗng thả mấy đầu đạn ra, hai tay rung lên, hai khẩu coilgun rới xuống, mà Trịnh Xá bấy giờ mới cảm thấy dưới chân chấn động. hắn còn chưa kịp hô lên, chỗ Sở Hiên đứng đã sụp xuống, chỗ sụp lại xuất hiện một hang động, đám bọ khổng lồ từ bên trong chui ra.

Trịnh Xá lập tức căng thẳng, từ chỗ con bọ lao ra đến nơi Sở Hiên đứng tối đa chỉ có hai ba mét, hai chiếc càng to lớn sắp kẹp vào người hắn. Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, chỉ thấy Sở Hiên đặt súng lên vai, nòng súng chĩa thẳng vào con bọ sau lưng, pằng pằng mấy tiếng, uy lực của coilgun ít nhất cũng mạng hơn Gatling, dễ dàng bắn thủng đầu con bọ. Hai khẩu súng lúc của Sở Hiên bắt đầu điên cuồng di động với tốc độ khiến người ta hoa cả mắt, tất cả bọ chui ra từ trong hang, không cần biết là từ vị trí nào quanh người hắn đều bọ đạn coilgun bắn trúng. Sở Hiên cứ thản nhiên đứng đó, không ngừng thay đổi phương hướng súng, chỉ một mình hắn mà khiến cho không một con bọ nào có thể tới gần trong phạm vi ba mét, trên mặt đất dần dần chất đống hơn mười xác bọ... 

Đến khi Chiêm Lam vội vàng nói "hoàn thành!", Sở Hiên đã đứng tại chỗ hơn mười giây, toàn thân không một vết thương nhưng Trịnh Xá nhận ra động tác của hắn đã bắt đầu có chút không lưu loát, tốc độ dần dần chậm lại, có thể thấy động tác quay súng này cực kỳ tiêu hao thể lực. Khi hình ảnh quét hình của Chiêm Lam một lần nữa truyền vào trong đầu Trịnh Xá, hắn đã cam vọt tới, đồng thời quát lớn:
- Chiêm Lam, kết nối ý thưc của ta với Sở Hiên...

Trong tiếng hô, Trịnh Xá đã nhảy vọt lên, lăng không hạ xuống miệng hang, cùng lúc ấy hắn cũng thông qua tâm linh tỏa liên cắt đứt tiếng đếm súng của Sở Hiên.

"Ngừng!"

Ý thức Trịnh Xá vừa hô lên, hắn đã hạ xuống sau lưng Sở Hiên, Hổ hồ trong tay quét ngang, mấy con bọ lao tới đã bị chém thành hai đoạn, mà Sở Hiên cũng khôi phục lại trạng thái như cũ, hắn chỉ giơ súng bắn liên tục về phía trước mặt, sau lưng giao hết cho Trịnh Xá.

"Chiêm Lam, kết nối ý thức của ta với Vương Hiệp... Sở Hiên, lát nữa khi ta bảo dừng lại thì đừng bắn nữa, ta sẽ mang ngươi ra khỏi cái hố này. Cứ ở đây đánh tiếp cũng không phải là biện pháp tốt, trong hình ảnh quét còn có vô cùng vô tận bọ đang chạy tới, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ bị xác bọ chôn vùi!"

Trịnh Xá vội vàng nói trong ý thức đồng thời hắn cũng nói với Vương Hiệp:
"Vương Hiệp, ném bom hẹn giờ plasma về phía này, đặt thời gian bốn giây... Chuẩn bị xong chưa? Khi ta ra hiệu ngươi hãy ném vào trong hố này!"

"Dừng!"

"Ném!"

Trịnh Xá quát lớn, đồng thời bắt đầu điên cuồng vận hành nội lực cùng năng lượng vampire, chưa tới một giây, hắn đã tiến vào trạng thái Bạo tạc. Lúc này tốc độ xung quanh phảng phất như chậm lại, cho dù với tốc độ nhanh chóng của lũ bọ, trong mắt hắn cũng chỉ như phim quay chậm, hắn không chút nghĩ ngợi, nắm lấy vai Sở Hiên, tiếp đó kéo hắn lao vọt tới miệng hang.

Đất sụp xuống sâu khoảng bốn mét, Trịnh Xá dùng sức đạp mạnh dưới chân, đồng thời chân kia giẫm lên bờ hang, nhảy vọt ra ngoài, lúc này bom hẹn giờ vừa mới rơi xuống đáy hang, dưới đó còn có bốn đầu đạn màu đỏ nằm trên mặt đất, bom hẹn giờ vừa khéo rơi đúng chỗ ấy...

Trịnh Xá nhìn thấy rõ ràng, hắn vận khinh công liều mạng lao về phía Chiêm Lam, trước khi cô gái này kịp định thần lại đã đẩy cả nàng lẫn Sở Hiên nămg rạp xuống đất. Đúng lúc này, từ phía sau một quả cần điện vọt lên cao mấy mét, theo quả cầu là mấy tiếng nổ ầm ầm, một đám mây nhỏ hình nấm bốc lên cao gần trăm mét, tro bụi từ vụ nổ nhất thời che lấp hết mọi người....

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #131


Báo Lỗi Truyện
Chương 131/308