Chương 128 : Chuẩn bị và huấn luyện


Chiêm Lam thoáng sửng sốt, nàng hỏi nhỏ:
- Anh cho em một chi tiết kịch tình cấp C, vậy không phải làm cho chi tiết cấp B của anh không còn hoàn chỉnh sao? Lúc trước khi chúng ta huấn luyện, không phải anh thiếu một vũ khí thích hợp à? Anh đi đổi một vũ khí loại ma pháp truyền thuyết đi.

Trịnh Xá cười ha ha nói:
- Muốn đổi cũng không vội vào lúc này mà, nói tóm lại Tâm Linh Tiên Thát của em càng quan trọng hơn, bởi vì chúng ta không chỉ phải đối mặt với vô vàn côn trùng, mà còn có một đoàn đội khác cũng sẽ từ một góc bí mật tập kích chúng ta chính vì thế so với vũ khí gì đó của anh, kĩ năng này đối với việc đoàn đội tác chiến quan trọng hơn. A a, nếu như lần phim kinh dị này có thể lấy được cho em một chi tiết kịch tình cấp A, như vậy sau khi trở về chúng ta sẽ đổi tiếp cho em một kĩ năng khống chế tâm linh.

Chiêm Lam cúi đầu không nói nữa, Sở Hiên lại lên tiếng:
- Chi tiết kịch tình cấp C của ta tạm thời không dùng gì, đưa nó cho Chiêm Lam đi, nhưng ta muốn toàn bộ số điểm thưởng của Chiêm Lam sau khi cô ấy hoán đổi Tâm Linh Tiên Thát. Ta còn cần phải mua rất nhiều dụng cụ và tài liệu chế tạo, cho nên chi tiết kịch tình tạm thời đối với ta không có tác dụng gì, nhưng điểm thưởng lại phải tiêu hao rất nhiều…

Trịnh Xá nhìn Sở Hiên thật sâu, gã nam nhân này hiển nhiên cũng không có ý tứ hy sinh gì, hắn quả thật là cũng không cần chi tiết kịch tình lắm, ít nhất trước mắt thì hắn cũng không quá cần, ngược lại hắn cần rất nhiều điểm thưởng nên mới đưa ra điều kiện trao đổi như thế.

Trịnh Xá cũng không nói thêm cái gì nữa, hắn lại nhìn về phía Vương Hiệp nói:
- Vương Hiệp… Ta biết ngươi muốn học tập tâm pháp nội công, nhưng chi tiết kịch tình cấp C chỉ có thể đổi được sơ cấp nội công cấp D thôi, hai chi tiết cấp D còn lại tạm thời vô dụng. Bởi vì chúng ta đã có thể chế tạo lựu đạn hoặc địa lôi plasma, lại đem đổi địa lôi trọng lực cao thì có vẻ lặp và lãng phí, cho nên ngươi lấy chi tiết cấp C đổi một robot gấu Pooh, điểm thưởng còn thì giữ lại hoặc đưa cho Sở Hiên đổi nguyên vật liệu... Ngươi không phải hy vọng học tập tâm pháp nội công sao? Ta dạy Hỗn Nguyên Nhất khí công cho ngươi, thế nào?

Vương Hiệp không nói thêm gì. Dù sao hắn trước kia chính là quân nhân, mặc dù nơi này không phải là quân đội hạn chế được hắn, nhưng từ lâu đã rèn thành thói quen phục tùng mệnh lệnh, nên hắn lập tức nghe theo đề nghị của Trịnh Xá, chỉ tò mò hỏi:
- Hỗn Nguyên Nhất khí công? Cái này có thể dạy cho ta sao? Đây không phải thuộc tính phải đổi mới có được sao?

Trịnh Xá nghiêm túc nói:
- Thật ra ta vẫn luôn suy nghĩ những thuộc tính hay kỹ năng cường hóa đó là cái gì. Ngoại trừ các loại như gen Vampire ra e rằng không cách nào dạy được, các kĩ năng khác hẳn phải có thể dạy cho mọi người mới đúng, đương nhiên điều này chỉ là một ý tưởng của ta, về phần có đúng hay không ta cũng không dám bảo đảm. Thế nào? Vương Hiệp, ta dạy Hỗn Nguyên Nhất khí công này cho ngươi, nếu như sau khi ngươi luyện quả thật có thể thành công, ta sẽ dạy công phu này cho mọi người…

Bất kể có thể thành công hay không, Vương Hiệp đối với việc học tập võ công tuyệt đối cực kỳ cuồng nhiệt, vì thế hắn ngay lập tức đáp ứng, mà Trịnh Xá lúc này mới có cơ hội bắt đầu từ chỗ Chủ thần dò tìm vũ khí mình muốn đổi.

Bởi vì thực lực bản thân được đề cao, loại vũ khí khoa học kĩ thuật hoặc ma pháp truyền thuyết công kích tầm xa đều đã không còn thích hợp với hắn, để thích ứng với hai kĩ năng lớn Bạo Tạc cùng Hủy Diệt, thứ hắn cần chính là vũ khí cận chiến có thể hoàn toàn phát huy uy lựccủa mình, cho nên vũ khí cận chiến loại ma pháp truyền thuyết trở thành sự lựa chọn đầu tiên của hắn.

"Trong tình huống vận động tốc độ cao, uy lực của kiếm mỏng hoặc là trường kiếm đề cao không lớn, hai loại vũ khí này chỉ dùng để đâm, nếu giống như trọng kiếm của Phục chế thể, không bằng sử dụng đại đao sống dày, khi đó mà đang chuyển động với tốc độ cao, chỉ tốc độ đủ lớn, đại đao cho dù không lưỡi cũng không sao, hoàn toàn có thể cứng rắn chặt đứt bất cứ địch nhân nào… Quyết định rồi, đổi một thanh đại đao!"

Trịnh Xá quyết định xong liền đi tới phía dưới Chủ thần rồi nhắm mắt, sau đó bắt đầu tìm tòi vũ khí loại ma pháp truyền thuyết, vừa dò tìm loại hình trang bị đại đao, hơn trăm loại vũ khí đại đao hiện ra trước mặt hắn.
"Cửu môn đoạn hồn đao... cần nội lực âm nhu mới có thể sử dụng, không cần... Trảm quỷ đại đao... cần nội lực dương cương mới có thể sử dụng được, không cần... Thanh long yển nguyệt đao, bất cứ nội lực nào đều có thể sử dụng, nhưng uy lực so với đại đao nội lực đặc chủng kém hơn, cũng không cần... Âm dương nhật nguyệt đao, cần nội lực băng hỏa mới có thể sử dụng…"

Những người chung quanh nhìn về phía Trịnh Xá đang nhắm mắt chỉ thấy sắc mặt hắn không ngừng biến hóa, một hồi như đang cười, lúc sau lại như rất buồn rầu, tóm lại những biểu tình đó nhìn thật sự không giống như đang người hoán đổi vũ khí cấp B, ngược lại như là khán giả đang xem bộ phim kuso nào đó. (thể loại phim hài hước châm biếm quái dị, bắt đầu từ Nhật, du nhập và phát triển mạnh tại Đài Loan) (http://en.wikipedia.org/wiki/Kuso)

"Mẹ kiếp, đến cùng thì chọn thanh nào đây, nhiều cái tên tức cười như vậy... Trảm phách đao, nội lực dương cương mới sử dụng được, đây là tiểu thuyết tu chân sao? Còn thanh này thì... Hổ hồn, không có hồn phách bạch hổ... Cái này có vẻ không tồi."

Trịnh Xá mắt sáng lên, một thanh trường đao pha lê màu đỏ máu hiện ra trước mặt, hắn vội vàng sử dụng quyền hạn của đội trưởng dò tìm mấy phiên bản Hổ hồn sau đó. Một là Hổ hồn cấp A, theo thuyết minh là có một nửa hồn phách bạch hổ chú nhập vào, một là Hổ hồn cấp 2A, theo thuyết minh là có được toàn bộ hồn phách bạch hổ chú nhập. Phiên bản cao nhất của thanh vũ khí này là một vũ khí ma pháp truyền thuyết cấp 2A, theo như lời giải thích thì uy lực chỉ có bốn chữ, khoáng cổ tuyệt thế.

"Hổ hồn (không có hồn phách bạch hổ), đánh giá 93 điểm, thích hợp áp dụng cho người sử dụng có nội lực ôn hòa trung chính, cần loại nội lực này để ngăn chặn oán khí của Hổ hồn. Vũ khí có uy lực cực lớn, có thể truyền nội lực vào hình thành đao khí, độ dài và độ sắc bén của đao khí căn cứ chất lượng nội lực nhiều ít mà định, cần một chi tiết kịch tình cấp B, 4000 điểm thưởng." 

Trịnh Xá thở ra một hơi thật dài, món vũ khí này quả thực giống như chế tạo riêng cho hắn, nội lực của hắn có đặc điểm lớn nhất chính là trung chính bình hòa cộng thêm khí tức mềm mại, kéo dài, vừa khéo có thể khắc chế được Hổ hồn này. Đồng thời, sau khi hắn truyền nội lực vào có thể sinh ra đao khí, điều này cũng đang là thứ hắn cần có nhất, đó chính là cực kỳ sắc bén, có thể chặt đứt bất cứ vũ khí cỡ lớn nào, tất cả đều vừa vặn là đặc điểm mà Hổ hồn có...

"Hoán đổi Hổ hồn!"

Trịnh Xá sau khi quyết định xong liền chậm rãi mở mắt ra, cột sáng từ Chủ thần chiếu xuống đang ở phía trước hắn, khi nó biến mất, một thanh trường đao pha lê đỏ như máu cắm trên mặt đất. Thanh trường đao này thoạt nhìn cực kỳ quỷ dị, bởi vì bên trong pha lê lại là một loạt thân đao bằng xương chống đỡ, mà đoạn xương cuối cùng chính là chuôi đao, cả thanh đao thoạt nhìn vừa đầy máu tanh lại vừa quỷ dị, đơn giản có thể nói là một thanh hung khí tàn bạo tới cực điểm.

Trịnh Xá đưa tay nắm chuôi đao Hổ hồn, nhất thời một luồng khí lạnh từ chỗ bàn tay đang nắm truyền tới, đồng thời nội lực tại đan điền của hắn tự vận hành, theo cánh tay hướng về phía bàn tay, trong nháy mắt luồng hàn ý biến mất không thấy, mà cả thanh Hổ hồn dường như bắt đầu tỏa ra ánh sáng đỏ.

Trịnh Xá lúc này mới thở phào nhìn mọi người ở đằng sau, những người này sớm đã nhìn đến đờ đẫn, một lúc lâu sau, Bá Vương mới kêu lên một tiếng quái dị, gã phương bắc cao lớn này chạy vài bước tới, nhìn chằm chằm vào Hổ hồn, vừa nhìn hắn vừa gào:
- Mẹ kiếp, quá chiến à! Vũ khí này có tên là gì? Rất bạo ngược nữa chứ, ta cũng muốn một thanh!

Vương Hiệp là người thứ hai chạy tới, không phải hắn phản ứng chậm, mà là vị trí của hắn xa hơn Bá Vương một chút cho nên ngay khi giọng Bá Vương gào ầm lên, hắn cũng đồng thời hỏi Trịnh Xá:
- Thanh đao này là vũ khí loại ma pháp truyền thuyết cấp B sao? Thoạt nhìn không giống gì hết, với dáng vẻ của nó tốt xấu gì cũng phải có giá loại cấp A mới đúng! Quá lợi hại!

Trịnh Xá cười nhấc Hổ hồn lên, thanh đao này từ chuôi đao đến thân đao dài khoảng 1m67, độ dài thẳng đứng cơ hồ ngang với mũi hắn, quả nhiên là một thanh đại đao dài,trọng lượng ước chừng 90 đến 100 cân (50kg), người bình thường dùng cả hai tay cũng không nhất định nhấc lên nổi, cũng chỉ có nhân tài với tố chất thân thể mạnh mẽ như Trịnh Xá mới có thể vung vẩy nhẹ nhàng. Đương nhiên, theo uy lực mà nói, nếu như không có nội lực truyền vào trong đao, nó bất quá cũng chỉ là vũ khí sắc bén bình thường mà thôi, cho nên nó cũng thật sự được xem là vũ khí loại ma pháp truyền thuyết, hơn nữa là vũ khí thích hợp nhất cho người có được nội lực cường hóa sử dụng.

- Đi thôi, chúng ta tới tầng hầm thử uy lực vũ khí này xem, tốt xấu gì cũng là vũ khí loại ma pháp truyền thuyết cần chi tiết kịch tình cấp B mới có thể có được, uy lực hẳn là rất bất phàm mới đúng, đi thôi...
Trịnh Xá hào hứng ngẩng cao đầu, cầm theo thanh đao đẹp tuyệt, chỉ cần là nam nhân tuyệt đối sẽ hưng phấn vô cùng, đây là chuyện đã ăn sau vào máu của nam nhân vĩnh viễn không thay đổi.

- Cái kia... Nơi này chính là Chủ thần không gian sao? Oa! Thanh đao này đẹp quá!

Mọi người ở đây đều cực kỳ hứng thú chuẩn bị trở lại tầng hầm thì một giọng nam xa lạ vang lên, tất cả liếc nhìn nhau, lúc này mới nhớ tới La Cam Đạo nằm trên mặt đất, bởi vì mới vừa rồi thương lượng thuộc tính cường hóa cùng vật phẩm hoán đổi nên cơ bản đã quên béng luôn hắn. La Cam Đạo cũng không sợ lạ, hắn từ lúc đứng lên lập tức hai mắt tỏa ánh sáng gào lên, mà trong mắt của hắn chỉ có Hổ hồn tồn tại, nếu như không phải bởi vì khoảng cách giữa hắn và Trịnh Xá hơi xa, nói không chừng hắn đã nhào tới rồi.

Trịnh Xá ho khan nói:
- Ngươi sống lại rồi, La Cam Đạo... Hoan nghênh ngươi gia nhập Trung Châu đội.

La Cam Đạo vốn đang cuồng nhiệt nhìn Hổ hồn, mãi đến khi Trịnh Xá nói những lời này hắn mới sửng sốt, rồi ngây ngốc chỉ vào mình hỏi:
- Sống lại? Ta sống lại? Thế là sao?

Trịnh Xá đang muốn giải thích, thế nhưng Sở Hiên đứng cạnh hắn đã tranh nói trước:
- Sống lại gì đó lát nữa sẽ giải thích tiếp, hiện tại ta hỏi ngươi một câu, trước kia ngươi vẫn nói ngươi cực kỳ có thiên phú đối với việc điều khiển máy móc, như vậy... Ngươi có muốn điều khiển người máy chiến đấu không?
La Cam Đạo vốn rất mẫn cảm với chuyện chết đi sống lại, nhưng sau khi nghe đến mấy chữ "điều khiển robot chiến đấu" thì lỗ tai gã thanh niên này lập tức dựng đứng, hắn nhìn chằm chằm vào Sở Hiên hỏi:
- Ngươi mới nói là điều khiển robot chiến đấu hả? Cái loại người máy có thể leo vào trong ngồi, sau đó dùng cần điều khiển ở bên trong, và nhìn màn hình để chiến đấu đó hả?

Sở Hiên gật đầu nói:
- Không sai, chính là nó. Hơn nữa ta còn có thể thực hiện nâng cấp robot chiến đấu của ngươi lên một trình độ nhất định, làm cho nó có thể bay, tốc độ nhanh hơn, xuất lực nhiều hơn, công kích mạnh hơn, đương nhiên, trình độ điều khiển cũng sẽ yêu cầu cao hơn. Tóm lại, Vương Hiệp, ngươi hoán đổi cho hắn ta người máy chiến đâu đi.

Không chút chần chừ, Vương Hiệp đứng bên dưới Chủ Thần nhắm mắt lại, một cột sáng liền chiếu xuống, tình cảnh này lập tức khiến cho La Cam Đạo kêu lên kinh ngạc. Gã thanh niên này nhìn cột sáng đầy vẻ hưng phấn, tiếp đó, một người máy hình gấu cao hơn hai mét xuất hiện bên cạnh Vương Hiệp. Đây là một con Winnie-the-Pooh trong phim hoạt hình trông vô cùng chất phác và đáng yêu, nhìn kiểu gì cũng không thể khiến cho người ta liên tưởng đến hai chữ "người máy" được.

La Cam Đạo há hốc miệng quay đầu, ngây người chỉ về phía người máy Pooh đó nói:
- Đó... là người máy chiến đấu mà ngươi nói hả?
Sở Hiên đi quanh người máy Winnie-the-Pooh mấy vòng, sau đó nói một cách khẳng định:
- Không sai, to cỡ này ngươi ngồi vào sẽ không có vấn đề. Vào đi, cho chúng ta xem trình độ điều khiển của ngươi như thế nào.

- Đừng, đừng đùa kiểu này chứ!
La Cam Đạo lập tức gãy nảy:
- Đây mà là robot chiến đấu à? Ngươi đang muốn sỉ nhục trái tim của một fan cuồng Gundam à? Ngươi cho rằng thân là người đã xem từ Gundam 0080 cho đến Gumdam Seed sẽ không biết cái gì là robot chiến đấu à? Tối thiểu cũng phải là người máy bằng sắt thép cao đến mấy mét chứ! Ta không cầu có thể được điều khiển Eva hoặc là Mazinkaiser, cũng không hy vọng có thể lập tức điều khiển ngay Gundam Providence hay là Freedom Gundam, nhưng mà ít nhất ngươi cũng phải đưa cho ta một con MS-05 Zaku I mới được chứ. Chẳng nhẽ ngươi muốn để ta điều khiển cái con gấu hoạt hình này ra chiến trường à? Hay là robot trong Full Metal Panic cũng được, cho ta một con robot có thể dùng ý niệm để công kích trong phim đó cũng tốt. Tóm lại ta...

Sở Hiên cau mày, tay trái vung lên, khẩu coilgun từ trong ống tay áo rơi xuống, hắn chĩa thẳng súng vào ngay giữa hai chân mày La Cam Đạo, nói: 
- Không phải ta đang thương lượng với ngươi, đây là mệnh lệnh, hiểu không? Nếu như ngươi không thể đảm đương nhiệm vụ điều khiển người máy, vậy ta sẽ giết ngươi, sau đó tự ta sẽ điều khiển người máy. Tuy rằng làm như vậy ta sẽ không thể bao quát và khống chế toàn bộ thế cục, nhưng nó sẽ vẫn đỡ hơn là lãng phí một thành viên chiến đấu. Ngươi đã nghĩ kỹ rồi chứ?

La Cam Đạo lập tức nói một cách dứt khoát: 
- Không thành vấn đề, nhưng đây là lần đầu ta điều khiển người máy, ấn nút như thế nào, thao tác ra làm sao ta đều không biết, có thể đưa cho ta một bản hướng dẫn được không?

Sở Hiên quay sang nhìn Vương Hiệp, cựu quân nhân bộ đội đặc chủng này gật đầu nói: 
- Bản hướng dẫn vẫn ở trong khoang điều khiển, có thể leo từ sau lưng vào. Người đầu tiên điều khiển sẽ được ghi âm lại giọng nói, sau này chỉ có kẻ đó mới có thể điều khiển người máy chiến đấu này... Đó là tin tức mà Chủ Thần đã truyền vào trong đầu ta khi nãy.

Đến lúc này La Cam Đạo mới trở nên nghiêm túc hơn, sau khi nghe Vương Hiệp nói xong hắn đi ra sau lưng robot gấu Pooh, đưa tay mò mẫm bên trong lớp da lông dày, sau đó chỉ nghe thấy một tiếng "tách", sau lưng người máy chầm chậm mở ra một thông đạo đủ để cho một người bước vào. La Cam Đạo không chút suy nghĩ trực tiếp bước thẳng vào trong, tiếp theo cái lưng robot từ từ khép lại. Chú gấu Winnie-the-Pooh vừa rồi vốn còn có chút đặc trưng của người máy giờ đã lập tức biến thành một con Pooh hoạt hình thuần tuý, nếu chỉ nhìn vẻ bên ngoài, nó thật khiến cho người ta có cảm giác khóc dở mếu dở.

Mọi người cứ như vậy im lặng nhìn con Pooh đứng ở đó, chờ khoảng mười phút, đến lúc tất cả đều bắt đầu mất kiên nhẫn, con gấu hoạt hình đó cuối cùng đã phát ra tiếng của nó... có điều nghe như thế nào thì âm thanh của con gấu này đều là "Money..."

- Money, money, money...
Con gấu hưng phấn vung hai tay, đồng thời nó bắt đầu thử bước vài bước về phía trước, vừa đi vừa không ngừng phát ra tiếng kêu "money" đó.

Trịnh Xá mặt mũi nhăn nhó, quay sang Sở Hiên hỏi:
- Cái âm thanh này... tại sao nó lại cứ phát ra mấy tiếng này vậy?

Sở Hiên khoát tay nói: 
- Đành chịu thôi, ta cho rằng từ lúc chế tạo ra nó đã bị cái lỗi rồi, không nghĩ rằng sản phẩm phục chế hoán đổi từ chỗ Chủ thần cũng có lỗi này. Về cơ bản có thể nói rằng lúc thiết kế robot này thì tự nó đã bị lỗi, sẽ cường hành biến giọng của người điều khiển thành âm thanh mà chúng ta nghe được ở trước mắt, nếu cố thay đổi mà tắt nó thì lập tức sẽ bị treo máy (crash). May mắn là chúng ta còn có Tâm Linh Toả Liên, cho nên sẽ không vì không thể liên lạc với hắn ta mà phải trì hoãn chuyện gì cả, vả lại thiên phú điều khiển của hắn đúng là không tệ... Trong vòng mười phút đã hiểu được sơ bộ kỹ thuật điều khiển người máy này rồi, thay vì gọi đó là thiên phú, nói hắn có tài chơi game điều khiển thì đúng hơn.

Đợi cho sự hưng phấn của La Cam Đạo kết thúc, Trịnh Xá mới thuật lại tình huống hồi sinh hắn một lượt, tên thanh niên này quả nhiên đứng ngây người một hồi lầu, sau đó mới lớn tiếng ha hả cười vừa nói hay, hay, tâm tình phóng khoáng đó khiến cho mọi người kinh ngạc, bất quá cũng vì vậy mà khiến cho bọn họ nảy sinh hảo cảm với gã.

Thấy sự việc được xử lý không tệ, Sở Hiên liền lập tức nhờ mấy người đưa con robot vào phòng hắn để tiến hành nâng cấp nó và đồng thời chế tạo dụng cụ bổ sung năng lượng cho Goblin Glider cùng với bom và lựu đạn plasma cho Vương Hiệp. Song mọi người đã mấy ngày không gặp tên lạnh lùng này rồi, tự nhiên là không đời nào để hắn tự mình tách ly, thế là theo yêu cầu của cả đội, Sở Hiên chỉ có thể yên lặng đáp ứng ăn tối cùng với bọn họ, cũng nhân tiện đồng thời hoàn thành hai việc khác.
- Đầu tiên là 'Kế hoạch bồi dưỡng máu rồng'. Mỗi một tân nhân đều phải được tiêm long huyết trong Chủ Thần không gian, việc này tương đương với họ nhận được 4000 điểm thưởng[19]. Đương nhiên, sau khi được tiêm máu rồng phải để cho Chủ Thần khôi phục toàn thân, cho nên mới phải tiến hành ở trong Chủ Thần không gian.

- Tiếp theo là 'Kế hoạch Progentior virus'. Progenitor virus có thể khiến cho mỗi một thành viên đều đạt đến năng lực mở cơ nhân toả cấp 1, căn cứ vào đặc tính nguy hiểm càng lớn phần thưởng càng cao, nhiệm vụ tình tiết kịch bản trong Resident Evil 2 này ít nhất là có độ khó cấp 2B. Trước khi chưa có đủ thực lực ta tuyệt đối sẽ không tán thành việc tiếp cận nó, nhưng đã có thể vạch ra chuẩn bị cho nhiệm vụ này...

Sở Hiên vừa ăn vừa thản nhiên nói với những người còn lại.

Trịnh Xá lấy làm kỳ quái hỏi: 
- Ví dụ như? Trừ việc cường hoá và đổi vũ khí ra, chúng ta còn phải chuẩn bị một số thứ khác à?

Sở Hiên gật đầu nói: 
- Đương nhiên, điều quan trọng nhất chính là thế giới phim Starship Trooper lần này thuộc về thế giới phim khoa học viễn tưởng, đến giờ ta đã xem bộ phim này 21 lần, vũ khí để lại cho ta ấn tượng sâu sắc nhất có hai loại, một là đầu đạn hạt nhân mini, có thể vác trên vai để bắn, hai là một loại vũ khí công phá hoả lực mạnh xuất hiện ở cuối phim, cơ bản một phát có thể san bằng tất cả trong phạm vi 50 mét vuông. Thực tế, hai loại vũ khí này tương đương với vũ khí công nghệ cao cấp D chúng ta có thể đổi được trong Chủ Thần không gian, nhưng lại có thể lấy được vô số trong không gian đó, cho nên chúng ta hẳn là có thể lấy được loại vũ khí này với số lượng không hạn chế, thậm chí có thể lập được một mối quan hệ ngầm với chính phủ bản địa trong không gian đó... Đương nhiên, đó là chuyện mà sau này quay lại thế giới bộ phim kinh dị đó cần làm, tiến vào lần này có ba mục đích, một, an toàn không tử vong hoàn thành kịch bản bộ phim, cho dù không thể giết chóc đội kia được nhiều cũng không sao. Hai, tận lực tìm kiếm manh mối của tình tiết kịch bản, nếu có thể hoàn thành tình tiết kịch bản ngay tại chỗ thì càng tốt. Ba, chính là tậu số lượng lớn hai loại vũ khí này, ít nhất là mua lượng lớn đầu đạn hạt nhân cỡ nhỏ đó.

Mặc dù Sở Hiên nói những thứ này một cách rất là thản nhiên, như đang giải thích phải nên ăn gì vào buổi sáng, lời lẽ ung dung thoải mái, nhưng mà đám người quanh hắn đều ngây ra mà nhìn, La Cam Đạo lập tức bật cười nói:
- Lời ngươi nói thật là thú vị, giống như chúng ta đi buôn vũ khí hay là phần tử khủng bố vậy, ha ha ha...

Song Sở Hiên lại gật đầu nghiêm túc nói: 
- Không sai, chúng ta chính là đi buôn vũ khí và là phần tử khủng bố, thật ra, nếu như chúng ta có đủ không gian, ta rất muốn mua một chiến hạm vũ trụ cỡ nhỏ ở thế giới đó. Có một số phim kinh dị là chiến đấu trong phạm vi lớn, quy mô lớn, hơn nữa, dựa theo sự tăng trưởng của thực lực đội chúng ta, trước mắt đã xuất hiện loại phim Starship Troopers rồi, sau này khẳng định sẽ còn có những phim chiến tranh tương tự xuất hiện, vậy thì mua một chiến hạm vũ trụ cỡ nhỏ trong thế giới phim Starship Trooper cũng không là vấn đề gì đúng không?

La Cam Đạo lập tức mồ hôi đầy đầu, hắn thấp giọng ghé tai Bá Vương ở bên cạnh đang cắm đầu ăn cơm hỏi: 
- Hắn... hắn đang nói đùa phải không?

Song Bá Vương lại cười khổ đáp:
- Đừng hỏi hắn mấy vấn đề như vậy nữa, ta dám thề là hắn đang nghiêm túc... Hắn đang rất nghiêm túc cân nhắc xem có nên mua một tàu chiến hạm vũ trụ cỡ nhỏ hay không. Thật sự thì ta chẳng hoài nghi chút nào chuyện hắn có quyết tâm hay thực lực để mua nổi thứ đó hay không... Nếu mà hắn biểu hiện cực kỳ cuồng nhiệt thì ta dám cam đoan hắn nhất định là đang nghĩ ra mấy kế hoạch điên cuồng gì đó!

Thính lực Trịnh Xá cũng đủ nhạy bén, đương nhiên là nghe được cuộc đối thoại giữa Bá Vương và La Cam Đạo, và cũng chỉ đành cười khổ với lời bình như vậy. Không thể phủ nhận, lạnh nhạt, hờ hững với tất cả mọi chuyện mới đúng trạng thái bình thường của Sở Hiên, còn nếu như hắn thể hiện sự say mê với một chuyện gì, thì thường là đang tính toán một vài kế hoạch điên cuồng, ví như thiêu đốt cả một khu rừng lúc trước...

Trịnh Xá hắng giọng, rốt cuộc hắn cũng cao giọng nói:
- Được rồi được rồi, lập một kế hoạch ra cho những việc này trước đi, ăn xong chúng ta sẽ đi thử nghiệm uy lực của Hổ hồn, mấy ngày kế tiếp sau đó... Mọi người nhất định phải triển khai tập huấn, cho đến trước ngày bộ phim kinh dị tiếp theo bắt đầu mới thôi... Huấn luyện sức sinh tồn và lực chiến đấu!
Ăn cơm xong, Trịnh Xá đi bắt con rồng non chuẩn bị lấy máu. Nói cũng lạ, người khác chỉ cần chạm hoặc tóm lấy chú rồng này là sẽ bị nó cắn, mặc dù mấy cái răng nho nhỏ căn bản không làm người ta bị thương nhưng nó vẫn có vẻ rất tức giận với bất kỳ ai chạm vào, chỉ có Trịnh Xá cùng La Lệ là khác. Đặc biệt khi đứng trước Trịnh Xá, nó giống như trẻ con nhìn thấy cha mẹ, không muốn rời xa, cứ lè lưỡi liếm liếm tay hắn mãi, cái đuôi cũng lắc lư liên tục như một chú cún con đang vui vẻ.

Mặc dù nhìn bộ dạng chú rồng nhỏ này vừa đáng yêu vừa đáng thương nhưng Trịnh Xá vẫn tàn nhẫn quyết tâm hút ra một ống máu con, nhất thời làm nó khóc rống lên oa oa, y hệt như một đứa bé đang bị đau, ba cô gái lập tức mủi lòng, xúm vào nựng nịu.

Mấy tên đàn ông thì không có tình cảm này, họ quây lại cùng nghiên cứu long huyết, mặc dù máu này rút ra từ cơ thể cự long còn non nhưng hẳn là cũng có cùng công hiệu. Dù sao nơi đây cũng là Chủ Thần không gian, gì xảy ra vấn đề gì cũng có thể chữa trị toàn thân ngay lập tức, vì thế mọi người thương lượng một lượt rồi đưa ba người chưa sử dụng máu rồng tới quảng trường.

Người đầu tiên tiêm máu là Zero, hắn cũng không nói nhiều, yên lặng vạch ống tay áo lên, nhìn có chút khí khái Quan Công cạo xương chữa thuốc, còn Trịnh Xá trực tiếp cầm một ống tiêm nhỏ, truyền long huyết vào cánh tay hắn, mấy giây sau, Zero gật đầu, bình tĩnh nói:
- Không sai, có hiệu quả, bốn mục tố chất thân thể, mỗi loại tăng 100 điểm, vậy bây giờ phải chữa trị toàn thân à?

Trịnh Xá vỗi vã giải thích, Zero cũng yên lặng bước tới chỗ Chủ Thần, lựa chọn khôi phục toàn bộ. Theo đạo lý, thân thể hắn hoàn hảo không thương tổn gì lựa chọn khôi phục toàn thân, Chủ Thần tối đa chỉ chiếu xuống một chút ánh sáng là thôi nhưng lần này lại chiếu xuống một cột sáng rực rỡ, không chỉ bao trùm toàn bộ Zero mà còn làm hắn từ từ bay lên giữa không trung.

- Phù, chữa trị toàn thân cũng có hiệu quả, vậy là không có vấn đề gì nữa, người tiếp theo là Chiêm Lam...
Trịnh Xá nhìn Zero bình yên vô sự, hắn thở phào một hơi rồi vừa cười vừa nhìn Chiêm Lam.

Cô nàng lập tức nhắm tịt mắt lại, run rảy chìa tay ra:
- Nhẹ tay một chút.... Em sợ tiêm.

Bộ dạng bô bé nhìn vừa yêu kiều vừa đáng thương, nhưng Trịnh Xá lại thần kinh căng như dây đàn, bởi vì trên quảng trường không chỉ có hai người bọn họ mà còn cả một đám lưu manh đang nhìn chằm chằm, thậm chí sau lưng còn hai ánh mắt nóng rực đang chiếu thẳng tới, La Lệ vẫn đang ôm chú rồng con nhìn lại. Chính vì vậy, Trịnh Xá căn bản không dám có chút hành động khác thường, nhanh chóng châm một phát lên cánh tay Chiêm Lam rồi vội vã rút kim tiêm lại, không dám chần chừ tý nào, dáng vẻ đủ mười phần quân tử giữ lễ, ngay cả bàn tay nhỏ nhắn của mỹ nữ cũng không dám chạm tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Chiêm Lam mở mắt ra, nhìn lướt qua Trịnh Xá với ánh mắt khó hiểu rồi cũng như Zero, đứng dưới Chủ Thần lựa chọn khôi phục toàn thân.

Nhìn thấy Zero và Chiêm Lam đều đã tiêm máu rồng, La Cam Đạo nhất thời cũng hưng phấn chìa tay, thiếu mỗi đoạn gào lên tiêm đi, tiêm đi thôi, nhưng đáng tiếc câu đầu tiên của Trịnh Xá đã dội cho hắn một gáo nước lạnh.

- Ngươi là tân nhân mới hồi sinh, một điểm thưởng cũng không có, nếu cho sử dụng long huyết thì ngươi kiếm đâu ra điểm mà chữa trị cơ thể, muốn tự sát thì cứ cắt cổ đi cho nhanh...

- Có điều... Chữa trị toàn thân cũng không mất bao nhiêu điểm, lát nữa sau khi Chiêm Lam khôi phục xong sẽ chi ngươi tiêm, để cô ấy trả giúp ngươi lần này cũng được.

Cứ như vậy, La Cam Đạo cũng được tiêm máu rồng, sau khi chữa trị xong xuôi, mọi người lại quay về tầng hầm trong phòng Trịnh Xá. Trên đường đi, Trịnh Xá kể qua một chút về tình hình Trung Châu đội, cách tác chiến như thế nào, phối hợp kiểu gì, tên và thực lực của thành viên trong đội, kỹ năng đặc thù của Chiêm Lam, các đồng đội cần được hồi sinh, bộ phim kinh dị lần sau phải chiến đấu với đoàn đội khác, tất cả nói ra hết. Mọi chuyện khá dài dòng, sau khi tất cả đi xuống tầng hầm, Trịnh Xá vẫn nói một lúc lâu nữa mới đại khái xong xuôi.

Hắn lấy robot gấu Pooh từ trong túi không gian ra rồi nói:
- La Cam Đạo, ngươi là người có thực lực kém nhất trong số chúng ta, nhưng lại có thiên phú về điều khiển máy móc nên bọn ta mới hồi sinh ngươi lại sớm, đừng có lãng phí con robot cần một chi tiết cấp C mới hoán đổi được này. Trước tiên, ngươi cần phải nắm vững các động tác thông thường, ví dụ như chạy, nhảy, quay tròn, ít nhất trong vòng ba ngày phải thuần thục mấy động tác này, sau đó cần tiến hành luyện tập với đạn thật và động tác sau khi đã cải tạo...

La Cam Đạo vẻ mặt như sắp phát khóc, ôm chân Trịnh Xá mè nheo:
- Đội trưởng, đại ca, ngươi tha cho tiểu đệ vụ này đi, cưỡi con robot bộ dạng thế này đủ làm đối thủ cười đến chết rồi, tha cho tiểu đệ vụ này đi!

Trịnh Xá thở dài lắc đầu, càng khoa trương hơn, hắn trực tiếp lấy khẩu Gatling 6 nòng từ trong túi không gian ra ấn vào đầu La Cam Đạo, thản nhiên nói:
- ....Đương nhiên rồi, ngươi cũng có thể chọn không lái, yên tâm đi, ta tuyệt đối không nói thêm gì nhiều.
Đương nhiên là không nói thêm gì nhiều rồi, khẩu Gatling to đùng chĩa vào giữa đầu, bất kỳ kẻ nào cũng sẽ không nói nhiều.

La Cam Đạo rất dứt khoát, lập tức nhận lệnh chạy tới sau lưng người máy rồi theo lỗ hổng chui vào trong. Lần này thời gian hắn khỏi động máy nhanh chóng lạ thường, chỉ sau hơn mười giây robot đã phát ra tiếng "money, money".

Trịnh Xá suy nghĩ một thoáng rồi bỗng lấy trong một ngăn tủ sắt bên cạnh ra một chiếc côn điện, ném sang cho Bá Vương, nói:
- Bá Vương, trước hết cho hắn chạy năm vòng quanh thao trường. Cứ yên tâm, tốt xấu gì hắn cũng có tố chất thân thể gấp đôi người bình thường, để hắn điều khiển người máy chạy đi, không có vấn đề gì đâu!

Bá Vương gật đầu, hắn vốn xuất thân trong hệ thống quân đội, đối với việc dạy dỗ tân binh tự nhiên là có tâm đắc, chỉ thấy hắn vác chiếc côn điện hung hăng đuổi theo robot gấu Pooh, chỉ cần nó hơi chậm một chút là nện thẳng cánh. Mặc dù đánh trúng người máy cũng không khiến người điều khiển cảm thấy đau đớn nhưng luồng điện mãnh liệt truyền vào làm con robot gào thảm "money, money" lập tức co giò chạy nhanh...

Mọi người lắc đầu không nói được gì, nhìn lại phía Trịnh Xá, tên này lại chẳng có vẻ gì là quan tâm, hắn vừa lấy Hổ hồn ra vừa nói:
- Được rồi, không để ý con gấu Winnie ấy nữa... E hèm, chúng ta cứ thử xem uy lực của Hồ hồn trước đã, tốt xấu gì cũng là vũ khí truyền thuyết ma pháp cấp B, uy lực ít nhất cũng không thể kém hơn railgun đúng không? A a, thử xong món vũ khí này, Vương Hiệp, ta sẽ dạy ngươi Hỗn Nguyên nhất khí công.

Sự chú ý của mọi người lập tức bị kéo lại, nghĩ cũng đúng, tốt xấu gì Hổ hồn cũng là một thanh trường đao tạo hình cực kỳ phong cách, lại còn phải mất một chi tiết kịch tình cấp B mới hoán đổi được, cũng là món vũ khí loại ma pháp truyền thuyết cấp B đầu tiền mà mọi người đổi lấy, tự nhiên là vô cùng mong chờ uy lực của nó.

Tạm thời bỏ qua con gấu Pooh đang chạy hùng hục trên quảng trường, tất cả đi thẳng tới chỗ thí nghiệm vũ khí, ở đó có dựng mấy bức tường hợp kim dày mỏng không đều, bức dày nhất khoảng hơn mười thước, mỏng nhất cũng khoảng nửa thước. Đây chính là nơi để mọi người thử nghiệm vũ khí mới, mặc dù độ cứng của những bức tường hợp kim này không bằng được với áp giáp khoa học công nghệ cao nhưng dùng để thí nghiệm vũ khí công nghệ cao thì cũng đủ rồi.

Trịnh Xá cầm Hổ hồn yên lặng đứng trước một khối hợp kim dày năm thước, lúc này trong lòng hắn cực kỳ bình tĩnh, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại tình cảnh quẫn bách lúc mới tiến vào thế giới này, từng bước gian khổ, mỗi lần đều là hiểm tử hoàn sinh, đồng đội kề vai chiến đấu cứ từng người từng người mất đi, rung cảm khi Trương Kiệt giao quyền năng Dẫn đạo giả cho hắn, rồi đến phẫn nộ, bi thương, tuyệt vọng khi đối đầu với Ác Ma đội....

Trịnh Xá tay cầm Hổ hồn, không hiểu sao có chút ngây ngốc, mặc dù hắn rất nhanh nhận ra bản thân có chút không hợp lý nhưng nghĩ lại hẳn là do sự ảnh hưởng của Hổ hồn với tâm tình, chuyện này cũng giống như miêu tả của Chủ Thần với thanh đao này. Do vậy hắn chỉ có thể vận hành Hỗn Nguyên nhất khí công, chuyển nội lực khắp toàn thân, tâm lý ảm đạm cũng dần dần khôi phục lại, tiếp theo hắn chậm rãi chuyển nội lực theo cánh tay truyền vào trong Hổ hồn. Nhất thời, đao mang màu đỏ máu từ thân đao bừng lên, thuận theo Trịnh Xá không ngừng truyền nội lực vào trong, đao mang này cũng càng lúc càng đỏ sậm, sắc bén, độ dài cũng không ngừng tăng lên, đến khi từ mũi đao đến đao mang dài gần một mét Trịnh Xá mới dừng lại vì nội lực đã truyền vào trong hơn bảy phần.

Trong lòng Trịnh Xá lại thầm thất vọng, phải biết rằng thanh Hổ hồn đao này dài không quá 1m67, công thêm đao mang thì độ dài cũng chỉ đến hai mét là hết, cứ như vậy chém ra thì tối đa cũng chỉ chém được những thứ có độ dài hơn hai mét. So sánh ra thì không cần biết uy lực của Hổ hồn và đao mang mạnh đến mức nào, cũng không thể bằng một thanh kiếm laser cấp 2D có thể kéo dài đến bốn mét, mặc dù là vũ khí khoa học kỹ thuật chứ không phải truyền thuyết ma pháp nhưng nếu nói về phạm vi công kích, thanh Hổ hồn cấp B thuộc loại ma pháp truyền thuyết này lại không bằng kiếm laser...

- Ai, đây đã là bảy thành nội lực rồi....

Trịnh Xá thở dài, khẽ vung Hổ hồn về phía khối hợp kim, vốn hắn không có kỳ vọng gì nhiều nhưng trong thoáng chốc khi hắn chém ra, một luồng lực lượng cực lớn từ trong Hổ hồn truyền lại làm Trịnh Xá vô thức vận nội lực nắm chặt lấy chuôi đao bằng xương. Tiếp đó, một luồng kình phong cực kỳ sắc bén ấp đến, kình phong này thậm chí làm Trịnh Xá cảm thấy như có một thanh đao đang chém tới, hắn nháy nháy mắt mấy cái, sau lưng toát mồ hôi lạnh, chỉ trong một thoáng lúc hắn nháy mắt, đao mang từ Hổ hồn sáng rực, đến khi Trịnh Xá tỉnh táo lại, Hổ hồn đã vung qua, bức tường hợp kim dày năm thước trước mặt lại như chẳng có chút hao tổn gì, chỗ bị Hổ hồn chém trúng không ngờ không có lấy một vết rạn.

Trịnh Xá cùng mọi người đều ngây ngốc không thể hiểu nổi, họ liếc nhìn nhau, Trịnh Xá trong lòng chợt động, khẽ đưa tay chạm vào bức tường hợp kim dày đặc, nửa trên khối hợp kim năm thước lập tức đổ xuống. Ầm một tiếng, Trịnh Xá chỉ càm thấy mặt đất khẽ chấn động, bức tường hợp kim hoàn toàn bị cắt đôi, chỗ bị chém bóng loáng như gương, nêu không nhìn tận mắt, không ai có thể tin rằng chỗ vết cắt đó lại do trường đao tạo nên.

Trong khi Trịnh Xá đang nhìn đến xuất thần, một bức tường hợp kim dày tám thước ở phía sau cũng khẽ vang lên tiếng nứt vỡ rồi tách thành hai đoạn đổ xuống, chỗ vết cắt cũng trơn bóng như gương...

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #128


Báo Lỗi Truyện
Chương 128/308