Chương 115: Sống lại đi... đồng đội!


Ba người Trịnh Xá cùng gào lên, Trịnh Xá phản ứng nhanh nhất, xông tới đánh vào cánh tay Sở hiên, nhưng dù tốc độ của hắn có nhanh đến đâu, ngón tay của Sở Hiên đã đặt sẵn tại cò súng, tự nhiên là dễ dàng hơn nhiều. Đoàng một tiếng, vô số viên đạn nhỏ bé bắn vào chỗ thái dương Sở Hiên, nhưng cùng lúc đó, bên ngoài huyệt thái dương bỗng hiện lên một tầng phòng hộ nửa trong suốt, ngăn chặn toàn bộ loạt đạn.

Ngón tay Sở Hiên bị Trịnh Xá hung hắng đánh bật ra, coilgun rơi xống, Trịnh Xá còn đưa tay đẩy hắn ngã vật xuống đất, gầm lên:
- Mẹ kiếp, ta biết ngươi không có dục vọng sống sót lên mới hy vọng ngươi có thể mạnh mẽ lên, đến lúc tiến vào giai đoạn mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, nhưng ngươi thì sao? Mẹ nó, muốn thí nghiệm cái gì cũng đừng có dùng huyệt thái dương của mình mà thử chứ? Ngươi muốn bọn ta nhìn đồng đội mình tự sát mà chết sao?
Vừa dứt lời, Trịnh Xá đã xốc Sở Hiên dậy, vung tay đấm thẳng vào cằm hắn, bốp một tiếng, đánh gẫy cả khớp hàm, còn Sở Hiên thì bắn ra xa gần mười mét.

Trịnh Xá thở hồng hộc, quát:
- Chủ Thần, chữa trị hoàn toàn cho hắn, điểm thường trừ cho ta!

Bá Vương cùng Vương Hiệp vội vàng tới tách hai người ra, bất quá Bá Vương cũng nói vẻ lạnh băng:
- Sở Hiên, ngươi hẳn đã biết một số quy định của lính đánh thuê phải không? Trừ trường hợp rơi vào tay đối phương, bất cứ nguyên nhân nào khác cũng thể làm lý do tự sát... Ngươi làm như vậy sẽ làm liên lụy tới đồng đội!

Vết thương của Sở Hiên không nghiêm trọng lắm, cột sáng từ Chủ Thần chiếu xuống chỉ loáng qua một lúc là chữa trị xong, hắn yên lặng sờ sờ cằm rồi mới nói:
- .... Đánh ta là vì quan tâm sao? Chuyện này không cần, đêm qua lúc thí nghiệm tính năng của vòng bảo vệ này đầu tiên là đặt ở tay, sau đó mới chuyển sang các bộ phận khác trên cơ thể, chỉ cần đeo vòng cổ này trên người, khi súng đạn và năng lượng công kích đến gần ngươi trong phạm vi một đến hai cm sẽ tự động phòng ngự. Không chỉ như thế, năng lượng phòng hộ có thể nạp lại, cơ bản mỗi lần sạc đầy mất khoảng 150 điểm, có thể tương đương với một đạo cụ phòng ngự cấp 2C, cho dù dùng coilgun cũng phải bắn liên tục hai mươi phút mới có thể tiêu hao hoàn toàn năng lượng bên trong.

Trịnh Xá tức giận nói:
- Mẹ nó, cho dù như vậy cũng không thể đưa súng nhắm vào đầu mình được! Mong ước lớn nhất của ngươi thì sao? Dục vọng giúp ngươi muốn sống sót thì sao? Ngươi không phải muốn có thể trở thành một con người thật sự sao? Nếu như ngươi chết thì còn có thể hoàn thành những việc này ư? Còn làm như vậy một lần nữa ta không đánh cho ngươi tàn phế không xong!

Sở Hiên đẩy đẩy mắt kính, hắn quy đầu đi, thản nhiên nói:
- Ngươi đánh ta cũng không sao... Dù sao cũng không thấy đau đớn... có điều lần này ta đã lỗ mãng, xin lỗi.

Trịnh Xá, Bá Vương, Vương Hiệp ba người kỳ quái nhìn nhay, bọn họ cũng không ngờ rằng Sở Hiên lại xin lỗi, tất cả đang sững sờ thì Sở Hiên đã ném cho mỗi người một chiếc vòng tỏa ra ánh sáng mờ mờ, hắn nói tiếp:
- Khối long tinh này là thu hoạch lớn nhất trong trong bộ phim kinh dị lần này, so với điểm thưởng, chi tiết kịch tình các loại còn đáng giá hơn, nếu như thí nghiệm thành công... Trịnh Xá, truyền nội lực hoặc năng lượng vampire của ngươi vào long tinh đi.

Trịnh Xá ngẩn người,vội vận nội lực vào trong long tinh, so ra thì nội lực của hắn hơi nhiều hơn năng lượng vampire một chút bởi vì rèn luyện nội lực dễ dàng hơn, chỉ cần không ngừng cận hành theo đúng lộ tuyến kinh mạch là được, còn năng lượng vampire muốn rèn luyện phải không ngừng tiêu hao sạch sẽ, sau đó để nó tự khôi phục lại mới được một lần, vì thế khi nhận được vòng cổ, chuyện đầu tiên hắn nghĩ tới là đưa nội lực vào.

Nội lực mang theo tính ăn mòn tiến vào trong miếng ngọc, nhưng lại làm khối miếng ngọc phát ra quang mang màu trắng, nhu hòa, không lâu sau, ánh sáng từ mảnh ngọc phát ra đã không khác biệt lắm so với khối của Sở Hiên, lúc này Trịnh Xá cũng cảm thấy nội lực không thể tiến vào nữa.

Sở Hiên lập tức hỏi:
- Tiêu hao hết bao nhiêu nội lực hoặc năng lượn vampire? Ý ta là tổng số năng lượng.

Trịnh Xá cảm nhận một chút rồi đáp:
- Khoảng 15% nội lực, năng lượng vampire chưa dùng đến, khối long tinh này cũng không hấp thu nhiều nội lực.

Sở Hiên thở phào nhẹ nhõm, hắn lấy một khẩu coilgun ngắm vào tay Trịnh Xá, nói:
- Chuẩn bị đi, ta sắp bắn đấy!

Trịnh Xá hít sâu một hơi, nói:
- Được, đến đi!

Vừa dứt lời, Sở Hiên đã bóp cò, lập tức vô số viên đạn nhỏ bé bắn về phía bàn tay Trịnh Xá, nhưng tới sát da hắn liền bị một tầng phòng hộ ngăn cản, Sở Hiên bắn suốt mấy giây nhưng tầng phòng hộ vẫn không có chút biến đổi, đến khi hắn ngừng lại nó mới từ từ nhạt đi.

- Đã hiểu chưa? Con rồng đó sở dĩ không e ngại bất cứ công kích tầm xa nào, hoặc có thể biết trước sự tồn tại của địa lôi trọng lực cao chính là nhờ khối long tinh này. Ta đoán rằng nó có thể không ngừng bổ sung năng lượng cho long tinh nên mới có thể liên tục duy trì vòng bảo vệ ngăn cản súng đạn hoặc tên lửa công kích... Đương nhiên, xét theo mức độ năng lượng, nếu cường độ công kích trong nháy mắt quá lớn thì rất có thể sẽ phá vỡ tầng năng lượng này...

Sở Hiên giải thích, còn Trịnh Xá nhìn chiếc vòng cổ trong tay cả nửa ngày rồi mới vui mừng nói:
- Thứ này có thể bổ sung năng lượng, hơn nữa có thể do ta truyền năng lượng vampire hoặc nội lực vào để bổ sung, quá tuyệt vời! So ra thì cận chiến hoặc khả năng phòng ngự của ngươi đều quá yếu, nếu có thứ này sẽ không việc gì nữa, chỉ cần vòng cổ có thể ngăn cản công kích, các ngươi sẽ có thể liên tục sử dụng vũ khí khoa học kỹ thuật tấn công giết chết địch nhân, mà ta thì có thể tiến hành truyền năng lượng bổ sung giúp các ngươi! Ha ha ha, quá tuyệt, người trong đội ta cơ bản sẽ không phải chết, trừ phi gặp công kích quá lớn hoặc thế giới phim kinh dị quá khó khăn, ha ha ha....

Bá Vương và Vương Hiệp cũng đều cực kỳ hưng phấn, so với vũ khí uy lực mạnh, trong một phim kinh dị mọi chuyện đều có thể phát sinh, chiếc vòng cổ gần như hoàn toàn chỉ phòng ngự này chính là bùa hộ thân, có thể bảo vệ mọi người không bị thương tổn trí mạng, hơn nữa tùy lúc bổ sung được năng lượng, có thể nói, thứ này thật sự còn quan trọng hơn vũ khí của họ nhiều.

Sở Hiên cũng mỉm cười, gật đầu nói;
- Ta cứ lo là năng lượng tiêu hao quá lớn, ví dụ một nửa hoặc nhiều hơn để bổ sung năng lượng, nếu vậy giá trị sử dụng của nó sẽ giảm xuống một nửa, không nghĩ rằng nó chỉ tiêu hao một chút năng lượng như vậy. Bắt đầu từ bây giờ, trong phim kinh dị chỉ cần có bố cục và kế hoạch hoàn hảo là về cơ bản chúng ta có thể hoàn thành mà không gặp thương vong gì... Đó là công năng tổ hợp của ngươi và long tinh!

Trịnh Xá cười ha ha, tiếp theo hắn nạp đầy năng lượng cho vòng cổ của Bá Vương, lần này hắn cố ý sử dụng thêm một chút năng lượng vampire, mặc dù là năng lượng hoàn toàn bất đồng với nội lực nhưng sau khi chuyển vào long tinh vẫn biến thành năng lượng của bản thân chiếc vòng, không hề sinh ra chút phản ứng nào ngoài ý muốn. Tính ra, năng lượng vampire tiêu hao không đến 15%, mặc dù tổng lượng so với nội lực thì ít hơn nhưng chất lượng của năng lượng vampire có vẻ ngưng đọng hơn một chút vì thế nên mới có thể sử dụng ít năng lượng hơn đã nạp đầy vòng cổ.

Xong xuôi mọi việc, tất cả đều đeo vòng cổ lên, nhìn hình thức cũng không có gì khó coi, mặc dù không có trang trí hay điêu khắc gì nhưng dây đeo màu trắng bạc phối hợp với khối ngọc tỏa bạch quang dìu dịu, quả có chút phong cách cổ xưa, thậm chí Bá Vương nhận được vòng cổ lập tức cười ha hả.

Sở Hiên chờ mọi người bình tĩnh lại rồi mới nhìn Trịnh Xá, hỏi:
- Về cơ bản những vấn đề liên quan đến điểm thưởng, chi tiết kịch tình, cùng thu hoạch của chúng ta trong bị phim trước đã xong , bây giờ sẽ nói về chuyện của ngươi... Lần này làm sao ngươi sống sót được? Đừng có kiếm cách trả lời qua quít, kể lại thật rõ ràng làm thế nào ngươi sống sót được, hơn nữa lực lượng của ngươi như có mạnh hơn một chút phải không?

Trịnh Xá sửng sốt gật đầu, Sở Hiên bấy giờ mới khẽ lẩm bẩm:
- Chẳng trách... Một quyền không ngờ đánh gãy cằm ta, trước kia ngươi cũng không có sức mạnh như vậy.

Trịnh Xá nhất thời cười khổ, hắn chỉ nhớ sau khi Alien 1 chấm dứt, hắn quả thật từng đánh một phát vào mặt Sở Hiên, đương nhiên thực lực lúc đó không thể so với bây giờ, một quyền cũng chắc chắn không thể đánh gãy cằm Sở Hiên nên chỉ có thể nói:
- Đừng có thù dai vậy chứ? Chuyện đã qua lâu rồi mà.

Sở Hiên đẩy đẩy mắt kính lạnh nhạt đáp:
- Tại sao phải nhớ thù? Trước tiên cứ nói ngươi đã gặp những chuyện gì đi?

Trịnh Xá thở ra một hơi, dứt khoát ngồi xuống đất rồi bắt đầu kẻ lại những chuyện xảy ra sau khi tỉnh dậy, kể cả tình huống vì sao hắn sống sót được, mặc gì chuyện này hắn nghe tên nhân viên nghiên cứu nói lại, cộng thêm bản thân tự suy luận nhưng tốt xấy gì cũng coi như rõ ràng lý do vì sao hắn còn sống.

- Lúc ấy, khi bom cải tiến phát nổ, ta vẫn ở trong trạng thái Hủy diệt, mức độ cứng rắn, dẻo dai của cơ thể vượt xa bình thường, nên không tan xương nát thịt trong nháy mắt mà bị luồng lực lượng này đẩy vào trong đầu rồng, sau đó....
Trịnh Xá liến thoắng kể lại làm sao hắn có thể sống sót, đặc biệt là đoạn thân dưới của hắn cộng sinh với cơ thịt cự long, hơn nữa sống sót vượt qua đặc tính phản phệ của tế bào rồng, dung hợp với nó, rồi sau đó làm thế nào hắn tỉnh lại, dễ dàng đánh bại đám lính, liên lạc cùng mọi người, tiếp theo cùng bên quân đội tới đảo Nublar....

Kể xong mọi chuyện đã mất hơn nửa giờ, nhất thời hai người Bá Vương và Vương Hiệp cùng cảm thán không thôi, tình huống lúc đó thật sự không ai nghĩ Trịnh Xá còn có thể sống sót, phải biết rằng với thân thể to lớn, lực hồi phục kinh khủng như của cự long mà cũng tan xương nát thịt thì việc hắn còn sống quả là một kỳ tích.

- Có lẽ cũng không hoàn toàn là kỳ tích.
Bản thân Trịnh Xá cũng không biết nói thế nào, hắn thì thào:
- Vương Hiệp, ta nhớ ngươi đã nói, khi thuốc nổ ở bên trong sẽ phát huy hoàn toàn sức mạnh, mà lúc đó quả bom chính là nổ trong cơ thể cự long, mà trong cơ thể nó chẳng qua cũng chỉ là thân thể thôi. So ra thì bom lại nổ bên ngoài cơ thể ta, nếu như ta là một khối thép vậy chắc chắn sẽ bị sóng xung kích đẩy bay đi chứ không bị nổ tan... Đây hẳn là kỳ tích may mắn thôi.

Sở Hiên suy nghĩ một lát rồi hỏi;
- Ngươi nói ngươi đã dung hợp với tế bào rồng? Không, thân thể ngươi có lẽ có một phần lớn trực tiếp do cơ thịt khủng long tạo thành đúng không? Bốn mục thuộc tính của ba người bọn ta vẫn được lưu lại, nói cách khác, máu rồng thật sự có hiệu quả, chỉ cần để Chủ Thần tiếng hành chữa trị hiệu quả là được, vậy ngươi thì sao? Ngươi nhận được những gì?

Trịnh Xá ngẫm nghĩ một lát rồi nói;
- Tố chất thân thể mạnh hơn gần gấp đôi, nội lực và năng lượng thân thể cũng đồng dạng tăng lên hơn gấp đôi. Đúng rồi, ngoài mấy số liệu cụ thể này, lực hồi phục của thân thể ta cũng đột nhiên trở nên rất mạnh mẽ, ừm, để ta cho các ngươi xem thử.
Nói đoạn, hắn đưa ngón tay lên miệng, dùng sức cắn mạnh, máu tươi lập tức tràn ra, trên ngón tay lộ ra một vết thương rõ ràng.

Ba người còn lại đều nhìn sang, trong ánh mắt chăm chú của họ, vết thương từ từ khép lại, mặc dù còn chưa đến trình độ hồi phục gần như có thể thấy được bằng mắt thường của con rồng nhưng sau hơn mười giây, vết thương đã đóng vảy, hơn nữa phần lớn đã lành lặn, lực khôi phục cũng rất kinh người.

- Về cơ bản, hiện tại kỹ năng Bạo tạc của ta có thể duy trì liên tục từ 30 đến 40 giây, kỹ năng Hủy diệt có thể duy trì liên tục gần mười giây... Cho dù lần này gặp lại con rồng đó ta cũng cảm thấy có sức đánh một trận, sẽ không khiến mọi người lại lâm vào tuyệt cảnh như vậy nữa!
Trịnh Xá nắm chặt tay, lặng lẽ nói.

Cho dù thế nào thì tập phim Jurassic Park 2 này về cơ bản cũng đã kết thúc hoàn mỹ, sở dĩ nói "về cơ bản" là vì ba gã tân nhân đều bị Chủ Thần delete, đây cũng là tỳ vết duy nhất. Tiếp đó, theo đề nghị của Sở Hiên, mọi người cũng đưa La Cam Đạo vào danh sách hồi sinh, có điều không phải trong thời gian ngắn, dù sao hắn cũng chỉ là một tân nhân không có sức chiến đấu, trừ phi có thể trang bị một cỗ máy chiến đấu điều khiển được cho hắn, nếu không chiến lực của hắn thật sự chẳng khác gì người bình thường.

Tiếp theo mỗi người tự kiểm tra, sửa chữa vũ khí của mình, hoán đổi một ít vật phẩm cơ bản như thuốc giải độc, thuốc cầm máu, băng vải hiệu quả cao, nước uống trạng thái cố định, thức ăn dạng nén, sao đó mọi người quyết định nghỉ ngơi một ngày rồi sẽ đến thế giới The Mummy hồi sinh Zero và Chiêm Lam, đương nhiên, rất có thể chỉ hồi sinh được một người, chuyện này còn phải xem vận khí an bài.

Thảo luận và chuẩn bị xong thời gian cũng đã tới hơn năm giờ chiều, cô gái Bá Vương chế tạo ra cũng tới quảng trường mấy lần, có điều, cô nàng này rõ ràng là một nữ nhân thông minh, không có vẻ mè nheo gì, chỉ yên lặng mang cà phê tới cho mọi người. La Lệ cũng ngoan ngoãn đưa nước trà và hoa quả đến, sau mấy lần cô gái tóc vàng này liền bắt chuyện với La Lệ, cô ta rõ ràng là rất khéo mồm, được mấy câu đã làm La Lệ mở miệng ra là tỷ tỷ, ngậm miệng lại cũng tỷ tỷ.

Bá Vương khẽ nói với mấy người còn lại:
- Ha ha, không tệ chứ? Mặc dù ta không biết tính tình của cô minh tinh ấy nhưng nữ nhân như vậy đúng là loại tốt nhất trong mắt ta, hơn nữa ta còn đặt tính cách của cô ấy chỉ trung thành với kỹ thuật của ta thôi....
Hắn còn chưa dứt lời, mỹ nữ tóc vàng đang nấu ăn cách đó không xa lập tức đỏ bừng cả mặt, đánh rơi cả cái nồi đang cầm, may là trong đó cũng không đựng cái gì, nhưng tiếng động làm Bá Vương nhảy dựng dậy, đến khi nhặt nồi lên nàng còn gõ choang choang mấy phát rồi mới quay vào trong bếp, nhưng lúc đi vào cũng phải đóng cửa đánh sầm một cái.

Đến chiều mọi người tập trung toàn bộ tinh thần chuẩn bị để tiến vào thế giới The Mummy, mặc dù chỉ đi mười ngày hẳn là cũng không có nguy hiểm gì đủ uy hiếp nhưng để phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện nên họ mang tất cả vũ khí theo, sửa chữa và bổ sung năng lượng cho Goblin glider, hoán đổi các loại phụ kiện cần thiết. Đến khi phục hồi tinh thần, tất cả đều cảm thấy đói bụng cồn cào, nên cuối cùng mọi người quyết định ăn tối ngay tại chỗ Trịnh Xá, đương nhiên, đầu bếp là La Lệ và mỹ nữ tóc vàng kia.

Hai cô gái đều rất là tự nguyện, vui vẻ chuẩn bị các loại nguyên liệu nấu ăn, còn bốn gã đàn ông chỉ ngồi đó trơ mắt ra nhìn, ngoài Bá Vương thỉnh thoảng nói mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo, Vương Hiệp cùng Sở Hiên đều trầm mặc, bất đắc dĩ, Trịnh Xá chỉ có thể gợi chuyện:
- Nếu mọi người không ngừng cường hóa, hơn nữa mở cơ nhân tỏa, sau đó tích đủ 50000 điểm... vậy sau khi rời khỏi thế giới phim kinh dị sẽ làm gì? Ta muốn nói là sau khi trở về thế giới hiện thực...

Bá vương là ngươi đầu tiên cười ha ha, đáp:
- Đương nhiên là hoán đổi vô số vàng đem ra, không, trực tiếp hoán đổi thành kim cương thì tốt hơn, toàn bộ đổi thành loại như quả bóng đá, khoảng một trăm viên như vậy... Sau đó mua một hòn đảo nhỏ, xây một thành phố trên đó, ở bên cạnh thành phố sẽ là lâu đài của ta, ta chính là vua của cả đảo, ha ha ha, sau dó có thể hưởng thụ phần đời còn lại.

Trịnh Xá cười nói:
- Không ngờ ngươi còn có cốt cách làm quốc vương nữa đấy, bất quá giấc mơ này cũng không tồi, ít nhất ngươi có thể hưởng thụ cả đời, Vương Hiệp, còn ngươi? Sau khi rời khỏi đây, ngươi muốn làm gì?

Vương Hiệp hơi sửng sốt, hắn ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
- Hoán đổi tư liệu đem ra ngoài, sau đó... Ta thấy có một loại thuốc tốn hai chi tiết cấp B gọi lừ trúc cơ đan, theo chú thích thì có thể giúp người ta nhanh chóng tạo thành thể chất trúc cơ, dù là người bình thường sau khi dùng cũng có thể sống lâu đến hơn ba trăm năm, bách bệnh bất xâm... Ta muốn tặng mẹ một viên thuốc này sau khi ra ngoài, bà đã nuôi ta lớn, ta muốn bà được hưởng phúc thêm mấy năm, theo như Sở Hiên nói, tuổi thọ mấy người chúng ta hình như đều cao hơn người bình thường rất nhiều? Làm tố chất thân thể được đề cao, đặc biệt là sức sống tế bào và sức miễn dịch, đây chính là những điều giúp con người sống lâu phải không?

Sở Hiên gật đầu đáp:
- Không sai, nếu tính toán về tuổi thọ, chúng ta ít nhất cũng có thể sống đến hơn 150 tuổi, còn tuổi thọ của Trịnh Xá có lẽ không cần nói, ngươi đại khái có thể sống ít nhất là hơn ba trăm năm....

Trịnh Xá cười ha ha, nói;
- Có thể rời khỏi thế giới luân hồi phim kinh dị này cũng rất tuyệt, mòn mỏi ở đây thì có ý nghĩa gì chứ? Sở Hiên, sau khi rời khỏi đây, ngươi muốn làm gì?

Vấn đề này có vẻ khiến Sở Hiên rất đau đầu, nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nỏi vẻ kỳ quái:
- Bây giờ vẫn chưa nghĩ ra chuyện gì muốn làm, chờ sau khi ta mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư sẽ xem xét.

Trịnh Xá vỗ vỗ vai hắn, nói;
- Sau khi ta ra ngoài... Nếu ta có thể sống để ra ngoài, ta hy vọng có thể yên ổn hưởng thụ cuộc sống, khi nhàm chán thì đi hành hiệp trượng nghĩa... Tóm lại, cố gắng để chúng ta cùng sống sót rời khỏi thế giới phim kinh dị luân hồi này, sau đó mọi người cùng nhau... cùng nhau đối mặt với thế giới hiện thực!

Đến ngày thứ hai, sáng sớm, bốn người tập trung tại quảng trường, liêc lạc với chủ thần, chờ ba người kia dùng chi tiết kịch tình cấp D để khai mở thế giới The Mummy, bốn người cùng hoán đổi thời gian mười ngày, tiêu hao 500 điểm, chỉ sau nháy mắt, mọi người đã xuất hiện trước cửa một nhà trọ nhỏ.

Đây là lần đầu tiên Bá Vương cùng Vương Hiệp tiến vào thế giới này, so với thế giới hiện đại trong phim Jurassic Park 2, thế giới sau khi kết thúc Chiến tranh thế giới thứ nhất, trước khi bắt đầu Thế chiến 2 khiến bọn họ thấy rất ngạc nhiên. Hai người ngó nghiêng ngang dọc xung quanh, phản tứng của Trịnh Xá cực kỳ dứt khoát, hắn lấy Goblin glider ra, buộc ba sợi dây thừng lên trên, chờ hai người kia phục hồi tinh thần, hắn đã đứng trên glider, cười phá lên.

Khuôn mặt già nua của Bá Vương và Vương Hiệp cùng đỏ lên, phản ứng của họ vừa rồi có chút như nông dân ra thành phố, vốn nếu đang ở trong phim kinh dị thì họ tuyệt đối không thể có biểu hiện như vậy, chỉ là từ lúc bắt đầu đã biết thế giới này không có gì nguy hiểm mới khiến họ buông lỏng cảnh giác, sau khi Sở Hiên bước lên dây thừng, hai người cũng vội vào lên theo, còn Trịnh Xá thì cười ha ha, điều khiển glider bay lên.

"Đồng đội... sống lại đi, sau đó cùng ta kề vai chiến đấu, cùng ta đối mặt với hiểm họa tương lai... đối mặt với Ác Ma đội!"

Trịnh Xá yên lặng nhìn sa mạc vàng ruộm xa tít tắp, Goblin glider dưới chân hắn cũng nhanh chóng bay đi, trên không trung chỉ lưu lại tiếng glider phá không bay đi, quanh quẩn không tan...
Với công năng của Goblin glider, mặc dù phải chở theo ba người những vẫn rất nhanh tới được thành phố của người chết Hamunaptra, tại đó không ngờ lại có một căn cứ quân sự, không, hẳn phải gọi là một doanh trại lớn, khi glider xuất hiện, trong trại lập tức vang lên tiếng quân hiệu báo cáo.

Trịnh Xá cùng mấy người còn lại đưa mắt nhìn nhau, Bá Vương cùng Vương Hiệp vội vàng lấy vũ khí ra, phòng ngừa những người phía dưới có dị động.

Sau khi một nhóm người áo đen từ quân doanh chạy ra, Trịnh Xá bấy giờ mới phát hiện Ardeth Bay đang ở trong nhóm đó, hắn vội ngăn Bá Vương và Vương Hiệp lại rồi điều khiển glider hạ xuống.

Ardeth dẫn theo mấy trăm người áo đen chạy tới chỗ mọi người, tới nơi hắn cười lớn ôm chặt Trịnh Xá một cái, rồi lập tức buông ra, nói:
- Ha ha ha, lâu lắm không gặp, anh em cảm thấy căn cứ này thế nào? Các trưởng lão nói chỗ này rất thích hợp để huấn luyện, vì thế đổ tiền bạc xây dựng trụ sở cùng khai thác nguồn nước ngầm từ thời xưa. Ha ha ha, đi thôi, vào trong căn cứ nghỉ ngơi một chút.
Nói đoạn, hắn kéo Trịnh Xá vào trong doanh trại.

Bá Vương và Vương Hiệp đưa mắt nhìn nhau, nhưng thấy đám người áo đen này đều nhìn họ cười thân thiện, cả hai cũng vui vẻ đi theo. Giữa đám người có khí phách quân đội này, bọn họ thật sự cũng không thấy có gì xa lạ, ít nhất từ cảm nhận, hào khí quân đội ngược lại khiến hai người cảm thấy có chút thân quen.

Sở Hiên vẫn giơ bộ mặt lạnh như băng, yên lặng quan sát xung quanh, tùy chân bước theo mọi người vào bên trong.

Quân doanh này được xây dựng coi như chính quy, ngoài đường băng cho máy bay còn chưa hoàn thành, các kiến trúc khác đều sử dụng các khối đá lớn lấy từ di tích Hamunaptra, nếu không làm vậy, muốn tìm đá lớn tại chỗ cát vàng mênh mông này cũng có chút khó khắn. Hiện tại trời đã gần tối, theo lời Ardeth thì đến đêm trong Hamunaptra thỉnh thoảng lại xuất hiện bọ hung ăn thịt nên hắn cũng hy vọng mọi người để đến ngày thứ hai mới vào trong sử dụng tế đàn, mà thời gian mười ngày hôm nay mới là buổi đầu nên đám Trịnh Xá cũng gật đầu đồng ý.

- .... Tình hình hiện tại không tốt chút nào, các quốc gia ở phương Tây đối lập nhau, vết thương sau Thế chiến 1 coi như đã hồi phục, nghe nói cái gì nước Đức bại trận lần trước lại phát triển lên, hơn nữa lãnh bạo của bọn họ có vẻ là một người khá tài giỏi, tên là Hitler thì phải? Tóm lại, tình thế phương Tây bây giờ rất khẩn trương, Ai Cập chúng ta cũng rất có thể sẽ bị liên lụy. Mà từ sau khi chúng ta lấy được số vàng, cả bộ tộc đều được phát triển, theo gợi ý của ngươi, chúng ta đã phái gần nghìn thanh thiếu niên tới Mỹ du học, hơn nữa còn xây dựng ba căn cứ bí mật như thế này. Ha ha, các trưởng lão thậm chí còn đề nghị đổi tên bộ tộc Medjai, do có nhiều cơ sở tồn tại nên gọi là Al-Qaeda...

Trịnh Xá đang uống một cốc rượu đặc chế từ xương rồng, khi nghe đến mấy chữ Al-Quaeda, hắn lập tức phun hết cả rượu trong mồm ra, nhìn Ardeth vẻ quái dị, hỏi:
- Các ngươi sẽ không thật sự đổi thành cái tên này đấy chứ?

Ardeth cười ha hả đáp:
- Đó chẳng qua chỉ là ý kiến của một số trưởng lão thôi, đương nhiên là khó có thể thông qua, một nhóm khác thì đề nghị đổi thành Jihad...

"Mẹ nó, sao toàn tên tổ chức khủng bố...."

Trịnh Xá vội vàng hỏi:
- Vậy kết quả thế nào? Hẳn là sẽ không lấy cái tên này chứ?

Ardeth lắc đầu đáp:
- Đám trưởng lão này tranh cãi không ngừng, đến cuối cùng thì thỏa hiệp, chọn một cái tên là Hội Hưng Quốc Ai Cập, nghe nói rất nhiều tổ chức tại các nước khác đều gọi là hội cái gì cái gì đó, hoặc là đảng gì gì đấy, vì thế chúng ta cũng lấy một cái tên như thế, ngươi thấy thế nào?

Trịnh Xá uống một hớp rượu, vừa cười vừa nói:
- Lấy tên là vậy, chẳng lẽ các ngươi định chọn mục tiêu là phục hưng và thống nhất toàn bộ Ai Cập?

Ardeth hung hăng gật đầu, nói:
- Trước kia do năng lực không đổ, sau khi có lượng vàng nhiều như vậy, cuộc sống của bộ tộc ta chẳng những được cải thiện mà còn có thể mua sắm một lượng lớn vũ khí trang thiết bị, hiện tại trong căn cứ hơi ít người là vì vừa có một nhóm binh sỹ hoàn thành huấn luyện rời đi. Ha ha ha, các trưởng lão còn thuê một số nhân viên kỹ thuật từ nước ngoài, chuẩn bị xây dựng một quân xưởng tại ốc đảo gần đây, nhân lúc phương Tây đang căng thẳng, không biết chừng tộc nhân của ta có thể đưa Ai Cập giành được độc lập, thoát khỏi sự không chế.

Trịnh Xá vỗ mạnh vai Ardeth, nói:
- Anh em ủng hộ ngươi, ha ha, lần này ta mang cho ngươi đồ tốt đây.

Nói xong, Trịnh Xá tới một chỗ đất trông, dốc túi không gian xuống đất, ngay lập tức ánh vàng lấp lánh tuôn ra không ngừng, hắn vừa đổ vừa cười nói:
- Lần này ta mang cho các ngươi hai mươi mét khối vàng, hy vọng số vàng này có thể mang đến cho các ngươi hy vọng thắng lợi trong tương lai... Mặt khác bọn ta còn một phần lễ vật nữa. 

Sở Hiên nghe vậy lấy ra một tập văn kiện, đặt lên bàn rồi nói:
- Súng AK bản cải tiến, với công nghệ thời này cũng có thể chế tạo hoàn hảo, đạn chuẩn 5.56 ly, các số liệu liên quan đều ở bên trong, đi trước kỹ thuật súng ống của thời đại này khoảng ba mươi năm...

Ardeth coi như là chuyên gia về mặt súng đạn, hắn nhìn lướt qua tập tài liệu lập tức vô cùng kinh hỉ, cất vào người, kích động không biết nói gì mới tốt, bởi vì giá trị của phần tài liệu này so với vàng còn lớn hơn, có thể nói, khi người của hắn có thể tự chế tạo loại súng này, sức chiến đấu của họ sẽ tăng vọt, từ một số phương diện, thậm chí còn cao hơn cả bộ đội chính quy.

Trịnh Xá cười ha hả, vỗ vai Ardeth, bấy giờ mới thuận miệng hỏi:
- Luôn tiện, mấy người O"Connell bây giờ thế nào? Tình hình nước Anh gần đây cũng khá căng thẳng phải không? Trang viên của họ thì sao?

Ardeth nhất thời như chợt nhớ ra chuyện gì, hắn vỗ tay ra hiệu cho một cảnh vệ, người này vội vã chạy ra ngoài, bấy giờ hắn mới nói:
- Thư của họ vừa tới đây hơn mười ngày trước, nói là vì tình hình tại Anh, đặc biệt là chính sách đối với dân nhập cư bắt đầu trở nên hà khắc, không những phải ghi chép danh sách mà thuế đánh cũng cao nên cả nhà tạm thời sang Mỹ. À mà Evelyn đã sinh con trai, đứa bé kháu lắm, bây giờ chắc cũng được một tuổi rồi. Bất quá ngoài phong thư, bọn họ còn gửi theo một mảnh vàng nhỏ cung một lá thư khác cho ngươi.

Trịnh Xá không hiểu gì cả, hắn chỉ chỉ vào mình, kỳ quái hỏi:
- Thư cho ta? Bọn họ biết ta sẽ trở lại? Mà đã qua hơn một năm rồi, đáng lẽ không thể biết được là ta sẽ quay lại chứ?

Ardeth đang định mở miệng thì tên cảnh vệ đã cầm lá thư quay lại, cùng với nó là một hộp gỗ lim, Ardeth mở hộp ra, bên trong quả nhiên có một mảnh vàng vụn, mỏng, Trịnh Xá cũng cầm lấy thư.

"...Như lúc trước đã nói, chúng ta tới Mỹ, nơi đây đúng là đất nước tự do, chỉ cần hối lộ đám quan chức một chút là dễ dàng kiếm được giấy nhập cư, đương nhiên, nghe nói là dân Anh sang đây thì càng đơn giản, có mỗi tên khốn Carnahan, không ngờ còn muốn đem cả tình nhân sang Mỹ, thật muốn vứt hắn ở lại Anh một mình...."

"
... Chúng ta ngẫu nhiên tìm được chiếc mặt nạ bằng vàng này, theo Evelyn đây là món đồ được chế tạo từ nên văn minh Maya, trên cột đá chỗ mặt nạ có khắc, chiếc mặt nạ vàng này được chế tạo để giúp cho người ta "Tiến hóa", kỹ thuật từ thần linh thời viễn cổ, sau khi các vị thần ngủ say, "Kẻ tiến hóa" sẽ có thể thống trị nhân loại..."

"
...Bọn ta đã được tận mắt chứng kiến uy năng của chiếc mặt nạ vàng này, một gã da trắng không cẩn thận đeo nó lên, sau khi một giọt máu tươi rơi trúng mặt nạ, vô số châm nhọn từ bên trong đâu vào trong não người đó. Vốn bọn ta tưởng rằng hắn đã chết, không ngờ hắn lại biến thành một sinh vật kinh khủng, cực kỳ mạnh mẽ, tốc độ, sức phản ứng và khả năng hồi phục đều rất mạnh, lúc ấy nếu không có Carnahan, có lẽ chúng ta đều đã chết.

"...Cuối cùng bọn ta lấy được mảnh vàng này, chiếc mặt nạ đó sẽ không thể sử dụng được nữa, bọn ta cũng từ miền tây nước Mỹ bắt đầu chạy về bờ biển phía đông, có lẽ sẽ từ New York đi thuyền trở lại Châu Âu, con quái vật kia vẫn không ngừng đuổi theo, hơn nữa hắn hình như còn có thể phát triển hậu duệ là ma cà rồng, tất cả đều là quái vật bất tử, chỉ sợ ánh sáng mặt trời và bạc...."

"
Trịnh Xá, mặc dù không biết đến bao giờ ngươi mới trở lại, nhưng nếu nhận được bức thư này thì xin tới giúp bọn ta đi... chỉ có sức mạnh siêu cường của ngươi mới có thể đối kháng với tên quái vật ấy, nhân lúc bọn ta còn chưa chết...."

Trịnh Xá nuốt nước bọt, hắn không nói gì đưa thư cho Sở Hiên xem, sau hơn mười giây, Sở Hiên thản nhiên đặt lá thư xuống bàn, sau đó quay sang Ardeth, hỏi:
- Bức thư này tới đây lúc nào, từ đâu gửi tới?

Ardeth suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Khoảng mười hai ngày trước, từ một thị trấn nhỏ miền tây nước Mỹ gửi tới, nghe nói chỗ đó là nơi khai quật di tích văn minh Maya, cùng khai thác vàng...

Sở hiên quay lại phía Trịnh Xá nói:
- Mười hai ngày... Còn kịp, Trịnh Xá ngươi không nhìn nhầm, đây chính là tình tiết kịch bản... Hơn nữa, còn là tình tiết có thể lấy được vật phẩm kịch bản! 
- Tình tiết kịch bản trong thế giới The Mummy này không ngờ lại nhiều đến thế, không biết chừng ngoài chiếc mặt nạ này, truyền thuyết về bảy chiếc sọ thủy tinh giúp đạt được khoa học kỹ thuật của nền văn minh Atlantic cũng rất có thể là thật, chỉ là không biết hoàn thành cái tình tiết ấy thế nào thôi.

- Cũng phải nói lại, mấy người O"Connell đúng là bị sao quả tạ chiếu, đi đến đâu cũng gặp phải một đống tai họa.

Sáng sớm ngày thứ hai, mọi người đi vào tế đàn được bảo tồn cẩn thận trong di tích Hamunaptra, Trịnh Xá cùng Sở hiên vẫn đang thương lượng về tình tiết kịch bản mặt nạ vàng.

Sở Hiên ngẫm nghĩ một thoáng rồi nói:
- Không biết các ngươi đã xem qua bộ manga này chưa, tên nó là JoJo's Bizarre Adventure, câu chuyện bắt đầu chính là từ chiếc mặt nạ vàng này, là một món đồ có thể tạo ra quỷ hút máu mạnh mẽ, mà những con vampire này bất lão bất tử, chỉ cần hút đủ máu người là được, chỉ sợ ánh sáng và bạc, bị hai thứ này gây thương tổn sẽ biến thành tro bụi trong nháy mắt, nếu chiếc mặt nạ ở đây giống như trong truyện thì ta cho rằng có một chuyện có thể thật sự tồn tại...

Trịnh Xá ngẩn người, hỏi:
- Chuyện gì có thể thật sự tồn tại? Ngươi nói chuyện rõ ràng một chút đi, cứ mập mập mờ mờ thế.

Sở Hiên lắc đầu đáp:
- Để sau này sẽ nói, trước tiên cứ hồi sinh đội viên đã.

Trịnh Xá cũng chỉ có thể gật đầu, chờ Bá Vương và Vương hiệp cùng tới chỗ tế đàn, bấy giờ hắn mới lấy Cuốn sách của thần Ra từ trong Nạp giới ra, thanh âm lạnh lẽo của Chủ Thần vang lên, Trịnh Xá bắt đầu hỏi điểm thưởng và chi tiết kịch tình có thể do mọi người cũng bỏ ra không.

"Có thể cùng bỏ ra! Nói cách khác...."

Thanh âm của Chủ Thần đáp lại, Trịnh Xá trong lòng lập tứng nhảy lên, giống như lúc trước đã thương lượng, hắn, Sở Hiên, Bá Vương, Vương Hiệp mỗi người góp 4000 điểm thưởng, Bá Vương và Vương Hiệp mỗi người cung cấp một chi tiết cấp C, Sở Hiên và hắn mỗi người hai chi tiết cấp C, như vậy là đủ hồi sinh hai người.

"
Hồi sinh Zero..."

Chỗ đó là sa mạc, một đám người chạy không ngừng về phía thành phố của người chết Hamunaptra, Zero cầm súng ngắm Gauss dựa một một cây cột đá, liên tục xạ kích về hướng đó. Sau khi hắn đáp lại một nam nhân bên cạnh, cùng kề vai đến chết, một chiếc châm dài xuyên qua không gian, đâm vào trái tim hắn, khẩu súng ngắm Gauss cũng rơi xuống cát vàng....

Trong khu vườn của một biệt thự xa hoa, một cậu nhóc đang chơi đùa vui vẻ, ngồi cạnh nó là một người đàn ông tuấn tú và một người phụ nữ xinh đẹp, đứa bé miệng gọi cha, mẹ... đúng lúc một đám người cầm súng lao vào biệt thự. Đứa bé chỉ thấy cha nó bị một phát súng bắn xuyên lồng ngực, còn người mẹ lao đến ôm nam nhân đó vào lòng, trên mặt đứa bé đã nhuốm đầy máu của cha mình...

Không ngừng học tập, không ngừng khổ luyện, không ngừng mạnh mẽ lên, đến khi hắn trở thành một sát thủ không biết đến nụ cười, hắn quay lại căn biệt thự đã khiến hắn vừa thương tâm vừa tuyệt vọng. Ở đó, hắn không nhìn thấy người đàn bà vô liêm sỉ kia nữa, bà ta đã chết từ lâu, nhưng hắn nhìn thấy một cô gái rất xinh đẹp... Thật nực cười, hắn yêu cô ấy, thật nực cười, cô ấy là em trai hắn... vì thế hắn giết cô ấy, giết người đàn ông kia, tiếp theo chuẩn bị để tự sát....

Đến khi Zero xuất hiện tại tế đàn, Trịnh Xá đã tiếp thu hết đoạn tin tức này, hắn thở dài, chôn sâu nó vào tận đáy lòng... Hóa ra hắn là kẻ vô vị nhất, chẳng qua chỉ là cảm thấy thế giới hiện thực không có hy vọng nên mới tiến vào chốn luân hồi phim kinh dị này, còn những người khác, bọn họ đã tuyệt vọng với hiện thực nên mới tiến vào đây. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Zero vụt mở mắt, cho dù trong bất cứ tình huống nào hắn vẫn duy trì sự cảnh giác, thân trên khẽ dùng lực ngồi bật dậy, sau khi nhìn thấy Trịnh Xá hắn mới khẽ thở phào, nhưng đến lúc thấy Sở Hiên và Bá Vương, vẻ mặt hắn lập tức cổ quái, đưa tay đặt vào chỗ tâm tạng, nơi đó đã không còn dấu vệt bị châm đâm đâm trúng.

Trịnh Xá nhìn Zero cả nửa ngày, một lúc sau mới khẽ hỏi:
- Ta còn có thể cùng ngươi sóng vai không?

- ....Cho đến khi chết!

Zero trả lời cực kỳ ngắn gọn, hắn quan sát xung quanh một chút rồi yên lặng bước xuống khỏi tế đàn, đi tới hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì, sao Hamunaptra lại trở thành bộ dạng thế này? Bị Ấn Châu đội biến thành như vậy sao? Còn có Sở Hiên và Bá Vương, cả hắn nữa?

Trịnh Xá dùng sức vỗ vai Zero, nói:
- Ai, chuyện này nói ra thì rất dài, ngắn gọn lại là khi chiến đấu với Ấn Châu đội, ngươi đã chết, bọn ta dùng một loại vật phẩm kịch bản để hồi sinh ngươi, ha ha ha, có thể sống lại đã là tốt lắm rồi.

Zero khẽ gật đầu, hắn vô thức sờ sờ cạnh người, bấy giờ mới cười khổ nói:
- Khẩu súng ngắm Gauss của ta... Bỏ đi, có thể sống lại đã là may mắn vạn phần rồi... Những người khác đâu?

Trịnh Xá thở dài, đáp:
- Lát nữa ta sẽ kể lại chi tiết những chuyện đã xảy ra, bây giờ còn cần phải hồi sinh một người nữa.
Nói đoạn, hắn lại cầm Cuốn sách của Amun-Ra tới chỗ tế đàn, tiếng thông báo của Chủ Thần lại vang lên.

"Hồi sinh Chiêm Lam...."

Chờ ba người Sở Hiên đưa điểm thưởng và chi tiết kịch tình ra, bạch quang lóe lên, Trịnh Xá lại cảm thấy một luồng tin tức tiến vào não hắn.

Trên một con đường cao tốc thẳng tắp, mấy người nằm trên mặt đất, cũng có một số đang đứng đối mặt nhau, một đám người bao vây một nam hai nữ, nam nhân kia cười ha ha, dang rộng tay, che chắn cho hai cô gái phía sau, khi hắn ngã xuống trong vũng máu, hai cô gái cũng bị súng laser bắn trúng mà chết, nhưng trong số họ, một cô gái khi chết lại mỉm cười...

Đó là một con đường rợp bóng cây, một thanh niên cao gầy, nắm tay một cô gái bước đi, đã yêu nhau được hai năm nhưng hai người mới chỉ đến mức nắm tay, với cả hai đây đều là mối tình đầu, tình yêu trong sáng có chút ngượng ngùng chứ không đầy dục vọng, rừng rực như lửa cháy, hơn nữa bọn họ cũng đã rất hài lòng với tiến độ như hiện tại, họ đã bắt đầu chuẩn bị kết hôn, chỉ cần dành đủ tiền là hai người sẽ có thể hạnh phúc cả đời...

Một lần hẹn hò, khi một tên cướp giât ví của một phụ nữ chạy qua trước mặt họ, người thanh niên bỏ lại cô gái lao tới chỗ tên cướp, khi hắn bắt được tên cướp, nhũng người xung quanh lại thản nhiên vây quanh, lạnh lùng nhìn lại giống như đang xem hai con khỉ đang diễn trò, cho đến khi người thanh niên bị tên cướp đâm một nhát dao vào bụng, ngã xuống trong vũng máu, tên cướp thì trốn mất...

Không ai nhớ đến hắn, tòa án lúc đầu thì nói là tên cướp vô ý giết người, sau lại bảo phòng vệ quá mức, khiến hắn từ anh hùng trở thành kẻ tấn công, người bị giật ví kia cũng giữa tòa phản cung, nói tên cướp là bạn trai của ả, còn hắn thì trở thành kẻ cướp của, đánh người....

Cái gì là công bằng? Cái gì là chính nghĩa? Đứng trước tiền bạc và quyền lực, tất cả đều yếu ớt, vô lực, chẳng ai còn nhớ đến hắn, chẳng ai biết tính mạng hắn cứ như vậy mà tan thành mây khói, chẳng có ai...

Vì thế nàng thật thất vọng với thế giới hiện thực, tuyệt vọng, thậm chí muồn tự sát, đến khi hai chữ "Yes" và "No" xuất hiện, nàng đã tới thế giới này. Tại đây, nàng gặp một người cũng giống hắn, nhưng người ấy mạnh mẽ hơn nhiều, không chỉ có thể bảo vệ nàng, còn có thể bảo vệ bản thân, còn có thể không ngừng sống sót, nếu như lời hắn nói, đại khái sẽ không chết trước mặt nàng phải không? Vì thế, nàng từ từ yêu hắn...

Đây là yêu chăng? Đây không phải là yêu chăng? Chính bản thân Trịnh Xá cũng không biết, hắn nhìn hình bóng Chiêm Lam từ từ xuất hiện trên tế đàn, thần sắc phức tạp. Cô bé này sắc mặt có chút tái nhợt nằm trên tế đàn, đến khi mở mắt ra, người đầu tiên nàng nhìn thấy là Trịnh Xá, lập tức nước mắt thoáng dâng lên, mở hai tay như muốn hắn ôm lấy mình, thật lâu sau, nàng mới đỏ mặt ngượng ngùng phát hiện xung quanh còn có những người khác, vì thế cô gái này lập tức nghiêm mặt bước xuống khỏi tế đàn.

- Chỗ này là chỗ nào? Là thành phố của người chết Hamunaptra sao? Tại sao ta lại ở đây, ta nhớ là hình như trong Resident Evil 2 đã bị giết rồi mà?
Chiêm Lam vội vàng nhìn quanh che lấp sự xấu hổ, đến khi nhìn rõ bốn phía nàng lập tức kinh ngạc hỏi.

Trịnh Xá cười ha ha, gật đầu đáp:
- Không sai, chỗ này đúng là Hamunaptra, ngươi cũng thật sự đã chết trong Resident Evil 2, yên tâm đi, hiện tại ngươi đã chính thức hồi sinh... chuyện này kể ra thì hơi dài, đi thôi, chúng ta quay lại quân doanh rồi từ từ nói chuyện.

Dứt lời, Trịnh Xá dẫn đầu, đi ra khỏi di tích, không biết tại sao, hắn có chút không dám nhìn vào mắt Chiêm Lam, đôi mắt phảng phất vẫn mang theo ánh lệ, làm hắn chỉ cảm thấy tình ý quá đậm, nhưng gánh nặng ấy hắn không mang nổi.

- Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, ta sẽ một lần nữa tụ hội lại các đồng đội, sau đó để lực lượng của chúng ta không ngừng mãnh mẽ, đến khi đủ sức để đối kháng với tiểu đội Ác Ma mới thôi, để chúng ta cùng nhau chiến thắng bọn chúng đi"

Trịnh Xá dứt bỏ cảm giác nặng nề, hắn đi ra người di tích, hét lớn, thanh âm loan tỏa ra khắp thành phố của người chết, vọng lại không ngừng....

Vô Hạn Khủng Bố - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/308