Chương 26: Thối Thể Đan. (2)


- Ha ha.

Cảm nhận được ánh mắt lửa nóng của mọi người, Lưu Lực lại ha ha cười cười, nhẹ nhàng mở ra bình sứ kia, lập tức một khỏa dược hoàn màu trắng lớn ngón út liền lăn vào lòng bàn tay của hắn. Lưu Lực đối với khẽ hít hà, sau đó cẩn thận cho vào lại trong bình sứ, đồng thời dương dương đắc ý nói:

- Hạt Thối Thể Đan này chính là tỷ ta thật vất vả mới tìm được cho ta, ta phải cẩn thận cất kỹ rồi.

- Thối Thể Đan, quả nhiên là Thối Thể Đan!

Lưu Lực vừa nói ra, rất nhiều học viên ở đây ánh mắt đều trừng trừng.

Thối Thể Đan, nhất phẩm đan dược, mỗi một hạt đều giá trị năm trăm lượng bạch ngân, do rất nhiều thảo dược luyện chế thành, có thể tiến hành cải tạo đối với thân thể võ giả, khiến thân thể võ giả được lột xác, là một trong các đan dược mà võ giả ở đệ tử kỳ cần có nhất, thường thường một khỏa Thối Thể Đan có thể tăng lên trên trăm cân khí lực, tiết kiệm cho các học viên mấy tháng khổ tu, bất kể là đệ tử Luyện Thể, Luyện Cốt, hay là Luyện Tủy Kỳ đều có thể dùng được.

Đương nhiên Thối Thể Đan cũng không thể phục dụng quá nhiều, bình thường một hạt có thể khiến đệ tử Luyện Cốt Kỳ tăng lên 100 cân khí lực, hạt thứ hai sẽ xuống đến 50 cân, hạt thứ ba có lẽ cũng chỉ còn 20 cân hoặc là không có hiệu quả nữa.

- Gia Lưu Lực quả nhiên là tài đại khí thô, lại có thể tìm được Thối Thể Đan, ta nhớ rõ Lưu Lực lúc trước cũng đã phục dụng qua một hạt, trực tiếp từ 600 cân khí lực tăng lên tới 700 cân, không nghĩ tới bây giờ lại được thêm một hạt, có hạt Thối Thể Đan này rồi, xem ra Lưu Lực không được bao lâu chỉ sợ có thể từ Luyện Cốt Kỳ đột phá đến Luyện Tủy Kỳ rồi.

Trong đám người có đệ tử hâm mộ cảm thán, bởi vì Luyện Dược Sư và linh dược rất thưa thớt, khiến cho số lượng đan dược trên thị trường một mực khan hiếm, đại đa số đan dược đều chỉ cung cấp cho võ giả, như Thối Thể Đan này mặc dù chỉ là nhất phẩm đan dược, nhưng tuyệt đại đa số đều bị võ giả mua đi cung cấp cho con cái bọn hắn, bởi vậy cực kỳ thưa thớt, có thể nói là thứ có tiền mà không mua được.

- Sao hả? Lâm Tiêu ngươi có đáp ứng không!

Lưu Lực cầm Hóa Lực Đằng hét to nói.

- Một đoạn Hóa Lực Đằng đã muốn cùng ta đổ đấu, Lưu Lực ngươi cũng không khỏi quá coi thường Lâm Tiêu ta rồi, muốn đánh bạc cũng được, cầm Thối Thể Đan trên tay ngươi đến đánh bạc!

Lâm Tiêu cười lạnh nói.

- Cái gì?

Rất nhiều đệ tử đều ngẩn ngơ, mà Lưu Lực càng trực tiếp cười ha hả:

- Đánh bạc Thối Thể Đan của ta? Ha ha, Lâm Tiêu ngươi cho ta là ngu ngốc sao, cầm Thối Thể Đan của ta đánh bạc mấy câu của ngươi, quả thực là nói chuyện hoang đường viển vông.

Lưu Lực nhịn không được cười ha hả, hắn cũng không ngu, cuộc tỷ thí này tiền đặt cược song phương căn bản không công bình, tuy rằng hắn rất có nắm chắc, nhưng vạn nhất Lâm Tiêu may mắn thắng Diêu Kính, Lưu Lực hắn chẳng phải thiệt thòi lớn rồi sao?

- Hừ, ta nói ra, tự nhiên có đạo lý của mình.

Lâm Tiêu thần sắc bình tĩnh, từ trên người xuất ra hai loại đồ vật:

- Ta nơi này có hai mảnh phiến lá U Lan Thảo, muốn đánh bạc với tất cả mọi thứ trong túi da thú của ngươi, hơn nữa ta trực tiếp đổ đấu với Lưu Lực ngươi, ngươi có dám không!

Lâm Tiêu hét lớn một tiếng, khí thế mười phần.

- Cái gì, phiến lá U Lan Thảo?

Lưu Lực lắp bắp kinh hãi, ánh mắt cẩn thận dò xét hai mảnh phiến lá xanh biếc trong tay Lâm Tiêu.

Khó trách Lâm Tiêu thực lực đột nhiên tăng lên nhiều như vậy, thì ra không biết từ nơi nào nhận được một cây U Lan Thảo, có hai phiến lá U Lan Thảo này rồi, thêm vào Thối Thể Đan, ta hoàn toàn có nắm chắc trong vòng một tháng tấn cấp Luyện Tủy Kỳ!

Trong nội tâm Lưu Lực trở nên kích động.

- Thời gian không đến một tháng, Lâm Tiêu coi như phục dụng U Lan Thảo, đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ là Luyện Cốt hậu kỳ, hơn nữa hắn là dựa vào linh dược mới tăng lên thực lực, kinh nghiệm chiến đấu khẳng định không đủ. . .

Lưu Lực trong nội tâm suy nghĩ, không khỏi cảm thấy tin tưởng tràn đầy, nắm chắc mười phần, lập tức lãng tiếu một tiếng nói:

- Tốt, ta liền đáp ứng ngươi!

Lưu Lực nghĩ thông suốt mấu chốt này, rất nhiều đệ tử ở đây cũng không phải ngu ngốc, tự nhiên cũng đều nghĩ thông suốt điểm này, không khỏi đấm ngực dậm chân, trong nội tâm ảo não vì sao đánh cuộc với Lâm Tiêu không phải mình, phiến lá U Lan Thảo tuy rằng không bằng Thối Thể Đan, nhưng cũng là dược liệu cực kỳ quý hiếm.

- Tốt, tất cả mọi người đã nghe được, nếu Lưu Lực đã nói như vậy rồi, ta hi vọng tất cả mọi người làm chứng.

Lâm Tiêu đợi chính là câu này của hắn, Hóa Lực Đằng đối với Lâm Tiêu đã phục dụng qua U Lan Thảo mà nói, căn bản không quan trọng gì, nhưng Thối Thể Đan, lạ đáng để cho hắn buông tay đánh cược một lần.

Xoạt!

Đám người một mảnh xôn xao, không thể tưởng tượng nổi nhìn Lâm Tiêu, mỗi người đều không tin Lâm Tiêu rõ ràng thật sự đáp ứng, trong đó có người tương đối quen thuộc Lâm Tiêu, cảm giác Lâm Tiêu không đến một tháng, trước sau phảng phất như biến thành một người hoàn toàn khác, một loại cảm giác lạ lẫm sinh ra trong lòng.

Trong đám người, trong mắt La Hạo lập lòe lãnh mang nhìn qua Lâm Tiêu, cũng không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.

Ánh mắt tất cả đệ tử đều tụ tập vào trên người Lâm Tiêu và đám người Lưu Lực nên không ai nhìn thấy, chỗ đình đài cách luyện công đại sảnh không xa giờ phút này đang đứng một nam tử tóc ngắn hỏa hồng mặc võ phục rộng thùng thình, hắn cả người đầy cơ bắp, tuy rằng cũng không tráng kiện, nhưng lại mang đến cho người cảm giác như muốn nổ tung.

Người này chính là một giáo quan trong Huấn Luyện Quán, Lô Ba, chính là Chân Võ giả chân chính, quyền lực rất lớn.

- Ta đã sớm nghe nói Lưu Lực này ở trong đệ tử có chút hung hăng càn quấy, không nghĩ tới quả thật như thế!

Nam tử kia đã sớm xuất hiện ở chỗ này, đối với chuyện xảy ra lúc trước tự nhiên đều thấy rõ ràng, giờ phút này nhướng mày, muốn đi thẳng về phía trước.

Nhưng vào lúc này, một đại thủ lại xuất hiện không chút dấu hiệu, rơi vào trên vai nam tử tóc đỏ.

- Ân?

Nam tử tóc đỏ kia trong nội tâm cả kinh, thân là võ giả, giấu kín khí tức và g cảm giác địch nhân là một môn học cực kỳ trọng yếu, nếu không võ giả hành tẩu trong khu vực yêu thú sẽ rất dễ dàng bị yêu thú ẩn nấp đánh chết, Lô Ba thân là Chân Võ giả nhất chuyển tự nhiên đối với cái này cực kỳ quen thuộc, nhưng sự xuất hiện của cái tay này lại khiến hắn hoàn toàn không có chút cảm giác, hiển nhiên thực lực của đối phương hoàn toàn ở trên hắn.

Lô Ba toàn thân cơ bắp căng cứng, vội vàng quay đầu, chỉ thấy gác tay lên vai hắn lại là một nam tử thoạt nhìn còn trẻ tuổi hơn hắn một chút, nam tử này mặc võ bào màu đen, cực kỳ bình thường, nhưng đôi mắt hắn lại thâm thúy như ánh sao

- Quán chủ!

Lô Ba trong nội tâm buông lỏng, thần sắc lộ ra một tia cung kính, khom người nói.

Võ Đạo Đan Tôn - Chương #26


Báo Lỗi Truyện
Chương 26/1339