Chương 936: Thiên giới


Bạo tạc qua đi, chỗ sâu trong Long giới là một mảnh hoang tàn, từng rặng núi lớn cao tới trăm vạn trượng, dài không biết bao nhiên vạn dặm bị san thành bình địa, thậm chí thái dương của Long giới cũng thu nhỏ lại một chút, trên mặt là dày đặc vết nứt màu vàng, tựa hồ như bị chấn đắc muốn vỡ ra.
Phần phân thân của đại nhân vật Thiên giới tự bạo, uy lực sinh ra có thể hủy diệt một đại thế giới, thậm chí dư âm có thể quét sạch cả cây cỏ của mấy đại thế giới. Cao thủ từ Thần Tiên trở xuống đều bị diệt sạch.
Long giới tuy rộng lớn, thế nhưng thoáng bị vụ bạo tạc này ảnh hưởng cũng bị tổn thương nghiêm trọng, trong lúc xảy ra vụ nổ, cho dù Huyền Tiên chính thức cũng biến thành hư ảo, Kim Tiên cũng khó có thể tồn tại.
Vô luận là Phương Hàn hay Thiên Phi Ô Ma tại thời điểm trùng kích này đều biến thành tro tàn, giống như không còn tồn tại ở thế giới này.
Đương nhiên đại nhân vật Thiên giới cũng đã bị hủy diệt. Nhưng mà hủy diệt chẳng qua chỉ là một phần phân thân do Vô Cực đại thế giới biến thành mà thôi. Chân thân của hắn bình yên vô sự, vẫn còn đang ở Thiên giới. Cũng không ai biết chân thân của hắn rốt cuộc cường hoành cỡ nào.
Thật lâu sau, thật lâu sau đó...
Vô số tóc trắng phá không bay tới, phía sau tóc trắng là một nữ tử, chính là Thiên Phi Ô Ma.
Nữ tử này dường như có vô số phân thân, chết một, lại còn một, vĩnh viễn không bao giờ tử vong. Thân thể lập lòe vài cái, nàng đã bay tới hạch tâm của vụ nổ, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó. Thế nhưng tìm nửa ngày vẫn không có phát hiện gì.
"Cổ quái, dựa theo đạo lý Phương Hàn cũng đã chết trong vụ nổ, tại sao một điểm khí tức cũng không có? Thậm chí ngay cả hài cốt pháp bảo cũng không thấy?" Ánh mắt của Thiên Phi Ô Ma lập loè, kiệt lực thôi toán: "Hắn chắc chắn không thoát khỏi vụ nổ, thế nhưng cho dù hài cốt không còn, Hoang Thần Chi Thi, còn có Tam Thập Tam Thiên chí bảo, Tự Do Chi Dực cácc loại bảo bối cũng phải còn sót lại. Bát Bộ Phù Đồ còn dung hợp với bổn nguyên của Long giới, sao tất cả đều biến mất vô tung vậy? Chẳng lẽ bị vụ nổ loại này ảnh hưởng mà hắn vẫn có thể tránh thoát khỏi kiếp nạn?"
Trong lúc thầm thì, nàng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, trên không trung ngưng tụ thành một bức đồ ánh ngôi sao sáu cánh, lập tức thời gian liền nghịch chuyển, hiện ra chuyện tình phút chốc trước khi vụ nổ diễn ra.
Nguyên khí mênh mông dao động, Chư Thiên vạn giới đều rung động.
Tay nàng điểm nhất chỉ, liền thấy được một đạo nhân ảnh đột phá phong tỏa, trên người tỏa ra số mệnh lực không gì sánh kịp, trọng sinh ra từ hư không, ngăn cản lực bạo tạc, sau đó dung hợp cùng Tiếp Dẫn chi lực của Thiên giới, cuối cùng biến mất vô tung.
"Phá không phi thăng? Tại thời khắc này lại phá không phi thăng?"
Thiên Phi Ô Ma nhíu mày, sau đó càng thêm cẩn thận dò xét, thời điểm nhân ảnh nhàn nhạt phi thăng, một cỗ hư ảnh hài nhi màu vàng cũng bị trấn áp dung nhập vào cơ thể hắn.
"Pháp tắc Kim Tiên...Đại La Chân Anh...Cư nhiên trước khi phi thăng còn thu lấy bổn nguyên lợi hại nhất của đại nhân vật Thiên giới. Khí vận của kẻ này thật nồng hậu, đến làm cho cũng sẽ ngạo thị quần hùng, chỉ tiếc, Thiên giới không phải nơi tốt để đi, nhân vật lợi hại còn siêu việt hơn xa thế tục...Hiện tại phá không phi thăng, thương thế nghiêm trọng, mang theo pháp tắc Kim Tiên, vô số trọng bảo, có thể nói là thất phu vô tội hoài bích kỳ tội, nếu như bị một số thế lực của Thiên giới biết được, sẽ lập tức bị cướp đi cũng nói không chừng. Thiên giới, trong Thiên giới, thiên tài có đại khí vận còn nhiều gấp triệu triệu lần trong thế tục, nơi đó mới chân chính là vũ đài, trong thế tục chỉ là một cái giếng nho nhỏ, vô luận cường đại cỡ nào cũng chẳng qua là ngồi dưới đáy nhìn lên trên mà thôi."
Trong nháy mắt Thiên Phi Ô Ma biến mất, chỉ để lại thanh âm nhàn nhạt phiêu đãng trong đám phế tích tại Long giới...
Giờ khắc Phương Hàn ngất đi, hết thảy linh thức đều bị phong bế, bị trúng một kích nặng nề, hắn dường như đánh mất chính mình, chỉ có đám linh thức phiêu đãng trong hư vô.
Đại nhân vật Thiên giới tự bạo, đã gây cho hắn thương thế quá lớn, nếu không phải cuối cùng hắn liều lĩnh thi triển Tiểu Túc Mệnh Thuật, không sai biệt lắm thiêu đốt một nửa tuổi thọ của mình, cuối cùng mới cứu vãn được cái mạng nhỏ của mình.
Nhưng mà dư âm của vụ bạo tạc đã xâm lấn cơ thể hắn, khiến cho thân thể hắn vỡ tan, bảo bối trong đó đều bị tổn hại, bổn mạng vũ trụ bị lực hủy diệt phá hoại.
May mắn là hắn đã đem tất cả mọi người ra ngoài, nếu không Tạo Hóa Môn từ trên xuống dưới sẽ chết sạch.
Hắn hoàn toàn không thể khống chế được thân thể mình, chỉ có chút cảm giác, đó chính là bản thân đang qua lại như con thoi qua một bức bình chướng không gian quỷ bí, qua hệ Tinh Bích cự đại, phi thăng, tính mạng chiếm được thăng hoa, nhưng lại có một loại cảm giác không thể phản hồi. Hơn nữa càng phi thăng lên, thời gian, không gian đều bất đồng với ở thế tục. Không gian ngưng tụ trăm ngàn vạn lần, thời gian theo xu thế lướt nhanh chóng mặt, khiến cho tính mạng trong cơ thể hắn trôi qua như ngựa phi nước đại.
Trừ những điều này ra, hết thảy pháp tắc cũng hoàn toàn bất đồng với trong thế tục.
Ý thức Thiên Tâm mênh mông tiến nhập sâu vào linh hồn lạc ấn của hắn, khiến hắn có cảm giác "đầu đau như búa bổ".
Rốt cục, cuối cùng một tiếng động lớn vang lên, hắn tựa hồ như đáp xuống một nơi, sau đó bản thân chìm sâu vào giấc ngủ.
Cũng không biết ngủ say qua bao lâu, hắn mới ung dung tỉnh lại.
Khẽ mở mắt, đã thấy một dãy núi cự đại, vùng núi này còn to lớn gấp mười lần Long giới! Một cây đại thủ cao chọc trời, có thể so với trụ chống trời.
Trên bầu trời vô tận, là thái dương. Thái dương hoàn toàn bất đồng với trong nhận thức của Phương Hàn, không ngờ là một loại Âm Dương Thái Cực Đồ hình, rộng lớn mênh mông, một mặt là màu vàng thẫm, một mặt là màu vàng ròng, lấp lánh ánh vàng. Cũng không biết lớn hơn bao nhiêu lần so với đại nhật của Long giới.
Phương Hàn dùng thần niệm thử qua, cũng cảm nhận được đại nhật ẩn chứa thiên uy mênh mông, chỉ một tia hỏa diễm cũng khiến hắn có cảm giác thần niệm của mình bị luyện hóa, đây là tình huống khi phi thăng lên tới mấy vạn dặm không trung.
Nếu hình dung, đại nhật của Long giới là một hạt vừng, hiện tại đại nhật trên đỉnh đầu Phương Hàn phải bằng quả dưa hấu, không, còn lớn hơn dưa hấu nhiều.
Từ xa nhìn lại, tầng cao trên thiên không tràn ngập khí tức hỏa khí của đại nhật, đọng kết lại thành không gian hỏa diễm mênh mông rộng lớn, một số tinh linh hỏa diễm, kim ô Hỏa Điểu sinh ra từ trong đó.
Trong không gian hỏa diễm, càng có đại phong mãnh liệt, trong cương phong thậm chí ẩn chứa thứ có thể hủy diệt Tiên Đạo.
Thu hồi thần niệm của mình, lúc này Phương Hàn mới phát hiện mình không thể động đậy được, thân thể nằm trong một bụi cỏ. Chỉ có hô hấp theo bản năng, huyệt khiếu quanh thân, Nhật Nguyệt Hằng Tinh đều hoàn toàn tổn hại, bổn mạng vũ trụ đã loạn thành một mớ, cả người hoàn toàn biến thành một đống thịt nhão.
Nhưng mà nguyên khí ở đây thập phần dư dả.
Phương Hàn khẽ hít, cũng cảm giác được Thuần Dương nguyên khí tràn ngập trong không khí, cuồn cuộn mà đến. Tựa hồ toàn bộ thế giới đều tràn đầy linh khí Tiên giới.
Cây cỏ dưới thân thể cũng tản mát ra hương thơm nồng đậm.
Trên mặt cây cỏ cư nhiên kết thành từng quả một, trên quả còn có phù văn ngưng tụ, cư nhiên là "Linh dược "Giáng Châu tiên thảo" có nghi lại trong Đạo Kinh cổ xưa của Thiên giới, có thể khởi tử hồi sinh, nhục cốt đều có thể khôi phục, không thể tìm thấy loại này ở thế tục.
Thần niệm của hắn hơi quét qua, lấy bản thân làm trung tâm, thậm chí có thể thấy rất nhiều dược liệu hiếm thấy trong phiến rừng rậm này, đều là thứ ghi trong Đạo Kinh, chỉ ở Thiên giới mới có.
Hơn nữa hắn tinh tế cảm thụ quy tắc trên không trung, đã phát hiện ra không gian ở đây chắn chắn không thể tưởng tượng, Thiên Tiên cũng không thể xé rách tiến hành na di, chỉ có thể phi hành.
Cho dù Thần Tiên cũng chỉ thoáng phá vỡ không gian, thuấn di phạm vi dưới mười, trăm dặm, lực lượng sẽ bị tiêu hao sạch sẽ.
Về phần Hư Tiên, Chân Tiên...Chỉ có thể đi bộ, không có chút năng lực tự chủ. Năng lực trói buộc của không gian không ngờ đạt tới cảnh giới như thế...
Hơn nữa thời gian chi lực cũng trôi qua cực nhanh, Phương Hàn cảm thấy còn nhanh gấp mấu trăm lần so với ở thế tục, quả nhiên là ở đây một ngày bằng ở dưới đất một năm.
Thọ nguyên của hắn ở thế tục là hơn ức năm, hiện tại đã thiêu đốt phân nửa, cũng còn tới ba ngàn vạn năm, nhưng mà ở đây hắn cảm thấy, thời gian của mình chỉ còn lại ba ngàn vạn ngày. Tương đương với mười vạn năm.
Mười vạn năm tuổi thọ ở Thiên giới.
Không hề nghi ngờ, nơi này chính là Thiên giới.
Phương Hàn minh bạch chính mình phi thăng tới Thiên giới, giống như đúc Thiên giới mà trong Đạo Kinh cổ xưa có ghi lại.
Trong Đạo Kinh cổ xưa có ghi lại, quy tắc Tiên giới thập phần cường đại, cảnh giới dưới Thiên Tiên không thể phi hành. Cảnh giới Thần Tiên mới có thể phá vỡ không gian phi hành một khoảng ngắn.
Về phần dưới Tiên Nhân chỉ là đầy tớ, địa vị thấp kém, chỉ có thể đi bộ.
Thiên giới vốn chính là nơi ở của Tiên Nhân. Chí cao vô thượng. Là nguyên của vũ trụ, thậm chí không thuộc về vũ trụ, là thế giới rộng rãi nhất, mênh mông nhất, cường đại nhất, trời trong trời, hết thảy đại nhân vật đều sống ở đây.
"
Không ngờ ta đã phi thăng tới Thiên giới, may mà có diệu dụng của Tam Thập Tam Thiên chí bảo, không bị quy tắc Thiên giới gạt bỏ. Thuận lợi phi thăng, nhưng mà bây giờ ta đang ở đâu? Ta cũng không có quen thuộc bất cứ thứ gì tại Thiên giới a..." Phương Hàn nằm trong Giáng Châu tiên thảo tự hỏi, đồng thời dùng thần niệm quan sát tình huống bên trong cơ thể.
Rối loạn!
Tình huống của bản thân chỉ dùng hai từ rối loạn để hình dung.
Bộ dáng của Tam Thập Tam Thiên chí bảo chẳng khác gì bị phá hủy, Bát Bộ Phù Đồ cũng mấp mé biên giới bị hủy rdieejt, mà Luân Hồi Chi Bàn lại yên tĩnh bất động, Diêm cũng không thấy tồn tại, từa hồ như đã bị tử vong trong vụ nổ.
Đây đều là nguyên nhân vì sao mà Phương Hàn còn chưa thể nhúc nhích.
"
Thương thế quá nặng, không biết làm thế nào mới có thể chữa trị..." Trái tim Phương Hàn trầm xuống, hắn hiện tại có thể nói là nằm thẳng cẳng trong này, Thiên giới thập phần nguy hiểm, vạn nhất gặp phải Tiên Nhân nào đó, chứng kiến bộ dáng này của hắn, lúc đó sẽ bắt hắn luyện hóa, vậy thì xong rồi.
"
Hử?"
Nhưng mà làm cho hắn phấn chấn chính là, đột nhiên tại mi tâm truyền tới một dòng nước ấm làm dịu toàn thân, hắn cẩn thận cảm quan, có một pho tượng hài nhi màu vàng đang ngồi nghiêm ở huyệt khiếu tại sâu trong mi tâm, mỗi một khắc đều tản mát ra lực lượng mênh mông, chân ý Đại La, chữa trị toàn thân.
"
Đây là pháp tắc Kim Tiên của đại nhân vật Thiên giới!"
Phương Hàn vui mừng quá đỗi lẩm bẩm: "
Chỉ cần luyện hóa pháp tắc Kim Tiên này ta có thể hoàn toàn khôi phục tu vi thời kỳ toàn tịnh, thậm chí còn mạnh hơn, có hi vọng trùng kích tới Kim Tiên! Cho dù trùng kích không thành, với cảnh giới Huyền Tiên cũng có thể lăn lộn làm chút chuyện tình tại Thiên giới."

Vĩnh Sinh - Chương #936


Báo Lỗi Truyện
Chương 936/1566