Chương 687: Mai phục


"Gì, không có khả năng? Ngay cả Ngô quản gia, loại cao thủ Hỗn Động Cảnh cũng không thôi toán được thân phận, hiện tại, quá khứ, tương lai của tiểu tử vô danh kia, ngươi có thể thôi toán ra sao?"
Tề thiếu chủ giật mình hoảng sợ, không thể tin được.
"Ha ha, Đại Kiếp Vận Thuật của Thích Thiếu ta đã luyện đến lô hỏa thuần thanh rồi, năng lực thôi toán tự nhiên không hề tầm thường. Nhìn xem tiểu tử ngưng luyện Bát Bộ Phù Đồ đang ở nơi nào nào?"
Những thanh niên này đều ha ha cười nói, trong ánh mắt đều hiển ra vẻ tham lam.
Vài người này đều là thiếu chủ của một số đại thương hội, nhìn như vô cương không gò bó, thoải mái hưởng thụ vui vẻ, thế nhưng đều là những nhân vật lợi hại. Nguyên một đám đều có tu vi cực cao, lòng dạ thâm sau, tại những thương hội trong Tu Chân đại thế giới chính là những cao thủ lật tay làm mây úp tay làm mưa, quen biết không biết bao nhiêu cường giả, thậm chí cả Hư Tiên, Chân Tiên.
"Chấn thiếu, Hoàn Vũ Khí Công của ngươi cũng là thiên địa nhất tuyệt, là bí quyết của thượng cổ tiên nhân Hoàn Vũ Kim Tiên truyền thụ xuống, không hề kém so với ba nghìn đại đạo, bàn về năng lực thôi toán cũng là thiên địa nhất tuyệt, chúng ta cùng nhau thôi toán xem kiện bảo bối Bát Bộ Phù Đồ này có phải đã được luyện chế thành công rồi hay không?"
"Trong Tu Chân đại thế giới không tiện làm mấy chuyện giết người cướp của. Đây chính là quy củ của Bảo chủ đó."
"Không sao, chúng ta rời khỏi Tu Chân đại thế giới là được, chỉ cần dò xét được lai lịch của người này. Ta có hàng vạn thủ đoạn để khiến kẻ này rời đi." Thích Thiếu mỉm cười nói, thần sắc đột nhiên khẽ động: "Hảo gia hỏa, kẻ này cư nhiên thật sự không có ở Tu Chân đại thế giới, tựa hồ như đã rời đi thật xa, không biết hắn muốn làm gì! Phương hướng hình như là tới Long giới!"
Trong ngón tay Thích Thiếu xuất hiện một mảnh tinh không, một bóng người cấp tốc di chuyển trong tinh không, rời xa khỏi Tu Chân đại thế giới. Bóng người này tựa hồ như là một thiếu niên, thân mặt một bộ y phục màu vàng, liên tục nhảy vút qua các tinh cầu, đôi khi sử dụng sức bật cự đại nhảy qua hơn mười tinh cầu.
Biến tinh cầu thành ván nhảy, nhảy nhót qua lại trong vũ trụ, cũng thể hiện ra pháp lực cùng cảnh giới thâm hậu.
"Người này chính là tiểu tử vô danh kia!" Vừa nhìn thấy bóng người này, trên mặt Tề thiếu chủ lập tức hiện ra vẻ cừu hận thâm sâu, liếc mắt đã có thể nhận ra thiếu niên hoàng y kia chính là Phương Hàn.
"Cư nhiên rời khỏi Tu Chân đại thế giới, đúng là tự tìm chết, thật sự là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu." Tề thiếu chủ liếm liếm môi, sát khí âm thầm nổi lên.
"Đi! Việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức đi chặn giết kẻ này!" Thích Thiếu lạnh lùng cười: "Sau khi cướp lấy bảo bối của người này, sẽ chia toàn bộ, Bát Bộ Phù Đồ coi như là vật trong tay chúng ta, đến lúc đó cứ công bằng mà chia chác. Tề thiếu chủ, ý của ngươi thế nào?"
"Ta không sao, chỉ cần giết được tiểu tử này xả một ngụm ác khí rồi bàn sau. Nhưng mà pháp lực của tiểu tử này phi thường thâm hậu, bằng vào pháp bảo, cho dù cao thủ Giới Vương Cảnh cũng không làm gì được."
"Hừ! Ta lại muốn nhìn xem bản thân có làm gì được hắn hay không. Hắn có pháp bảo, ta cũng có pháp bảo." Thích Thiếu bay lên, một cỗ thế giới chi lực trong thân thể dũng mãnh tiến ra.
"Thế giới chi lực! Cư nhiên tu thành Giới Vương Cảnh!" Trong lòng Tề thiếu chủ rất ghen ghét, Thích Thiếu này cư nhiên tu thành Giới Vương Cảnh: "Nhưng mà tiểu tử vô danh này có thực lực mà ngay cả Ngô quản gia cũng có thể kích thương, Thích Thiếu ngươi mặc dù có vô tận thủ đoạn, bảo bối lợi hại, chỉ sợ cũng không nuốt trôi, vậy ta sẽ để ngươi xung phong."
Trong lúc nói chuyện, vài vị thiếu chủ này đều lần lượt bay lên, trong nháy mắt liền xuất ra từng kiện từng kiện bảo bối cường đại, thân thể qua lại như con thoi liền biến mất không thấy gì nữa. Chỉ sau một khắc đã rời khỏi Tu Chân đại thế giới, đi vào trong tinh không. Sau đó tiến hành nhảy lên, nhất là Thích Thiếu, trong thân thể xuất hiện từng đoàn từng đoàn vòng sáng, hơi chút khẽ động đã bỏ xa cả trăm ngàn tinh cầu, từng khối từng khối hằng tinh cự đại tựa hồ như đang trợ giúp hắn thực hiện Bước Nhảy Không Gian. Mỗi lần tiếp cận một khối hằng tinh cự đại, trên mặt hằng tinh lại xạ kích ra một đoàn tinh quang dài tới trăm vạn dặm bắn vào trong thân thể hắn.
Mà trên đỉnh đầu hắn tựa hồ như có một kiện pháp bảo cổ quái bốc lên, giống như người giống như bảo lại giống như thần thú. Bị hắn vận chuyển vào trong đó, để vận chuyển một tia pháp tắc Tiên Đạo.
Không ngờ lai giống như mảnh vỡ của một kiện tiên khí cổ xưa.
Rất nhanh Thích Thiếu cũng đã rời khỏi Tu Chân đại thế giới, rất xa, cũng không biết là bay tới tinh vực nào. Hơn nữa phiến Tinh Vân trên bàn tay hắn vẫn hiện ra thân thể của Phương Hàn đang không ngừng lập lòe. Vĩnh viễn không nghỉ ngơi, cấp tốc mà chạy. Trọn vẹn qua hơn mười canh giờ vậy mà vẫn còn di chuyển.
"Pháp lực của người này quả nhiên là liên miên, bất quá ta vẫn có đủ thủ đoạn để giết hắn!" Thích Thiếu cũng không gấp, chẳng qua chỉ đạp mạnh chân, dưới chân hiện lên một đôi giày, trên mặt đôi giày này xuất hiện vô số hư ảnh linh hồn Côn Bằng vỗ. Hơi chút vẫy động, đã vượt qua vạn khối tinh cầu, cư nhiên là một kiện thượng phẩm đạo khí thời kỳ thượng cổ dùng để di chuyển, dùng rất nhiều linh hồn Côn Bằng luyện chế thành.
Truy kích qua hai canh giờ, phiến tinh không trước mặt đột nhiên biến đổi, không ngờ lại dày đặc những vì sao, tinh cầu, tạo thành ngân hà vì sao, giữa dòng chảy ngân hà, con người giờ khắc này vô cùng nhỏ bé chỉ giống như một hạt cát giữa đại dương sa mạc.
"Đây là Thiên Thương Tinh Hà, Hư Tiên, Chân Tiên cũng không thể xuyên qua tới biên giới của nó, cũng chưa từng có tu sĩ nào vào trong đó." Thích Thiếu nhìn dòng ngân hà này, hơi cau mày. Giữa không trung có rất nhiều tinh hà, trên trăm ngàn trăm triệu "triệu" Tinh cầu tạo thành, tu sĩ càng lợi hại bay vào trong đó cũng bị lạc hướng, cũng không thể bay tới điểm cuối.
Nhưng mà hắn chỉ hơi cau mày, sau đó vẫn bay vào bên trong.
Khi hắn vừa bay vào trong tinh hà này, Tề thiếu chủ, Chấn thiếu, vài thiếu chủ của các đại thương hội ở phía sau cũng theo vào.
Trong tích tắc nhảy vào tinh hà, vài người này liền nhìn thấy trên một khối tinh cầu cự đại thổ hoàng sắc, thiếu niên hoàng y kia đang đứng trên một ngon núi cao, nhìn lên tinh không, dường như đang quan sát thiên tượng vậy.
Bọn họ lập tức gào lên môt tiếng, hạ xuống, liền nhìn tới tinh cầu thổ hoàng sắc, là một tinh cầu hoang vu tĩnh mịch không có bất kỳ tính mạng nào, nhưng mà trên mặt tựa hồ như đều là mỏ vàng, quặng sắt, các loại kim chúc quáng thạch. Bất quá đối với đám cao thủ như bọn họ mà nói, vàng cũng không có bất kỳ tác dụng nào nữa, hữu dụng với bọn họ chỉ có Thuần Dương đan.
"Chư vị thiếu chủ thương hội, các ngươi một đường theo ta tới tinh hà này thật sự khổ cực a." Phương Hàn đứng thẳng trên ngọn núi hoang vu, ngọn sơn phong này cao tới vạn trượng, sừng sững trong vân vụ. Phương Hàn ngẩng cao đầu nhìn lên tinh không liền thấy được vài đại quang mang như lưu tinh hạ xuống đỉnh núi, nhưng hắn vẫn hồn nhiên bất động, phát ra thanh âm thật dài.
"Ừm, hử!" Thích Thiếu chấn động, đáp xuống, sau đó đảo qua bình nguyên, đại địa trên tinh cầu hoang vu này, cuối cùng ánh mắt mới nhìn về phía Phương Hàn: "Xem ra ngươi đã biết bọn ta đang truy tung ngươi. Nói như vậy là ngươi cố ý dẫn chúng ta tới tinh hà này. Ngươi muốn làm gì?"
Trong lúc nói chuyện, Thích Thiếu vẫn dương dương tự đắc, không thèm quan tâm chút nào.
Mà Chấn thiếu chủ, còn có hai thanh niên nữa lại dùng một loại ánh mắt con buôn để đánh giá Phương Hàn, về phần Tề thiếu chủ cũng chưa lên tiếng, hắn đang suy nghĩ làm sao động thủ. Hắn trái lại biết sự lợi hại của Phương Hàn. Tại thời điểm khởi hành, hắn cũng đã truyền thần niệm cho Ngô quản gia, để hắn mang Vô Lượng Hằng Sa cùng đạn dược tới.
"Tiểu tử, nghe nói trên người ngươi có Bát Bộ Phù Đồ, là chí bảo của Long tộc, mấy thương hội chúng ta muốn bàn chuyện buôn bán với ngươi, ngươi lấy ra, trước tiên để chúng ta giám định một chút, nếu như là thật, vậy sẽ dùng vài viên đan dược mua bảo bối của ngươi." Chấn thiếu nói.
Chấn thiếu là thiếu chủ của thương hội Chấn Vũ Lâu. Bài danh vị trí thứ mười hai. Cũng là một đại thương hội cự phách.
"Rất tốt, thật sự là ta cố ý dẫn các ngươi vào trong tinh hà này, bởi vì trong tinh hà mênh mông vô biên vô hạn này, là chỗ tốt nhất để giết người. Tề thiếu chủ, ngươi ở Cẩm Tú Phủ đã bị tổn thất nặng nề, quả nhiên đã thông rồi, đã hợp tác với ta dẫn đám người này tới đây, để ta làm "Thịt". Quả là kế sách hay."
Ánh mắt của Phương Hàn nhìn chăm chú tới Tề thiếu chủ.
"Tề Minh Hạo! Ngươi!" Một thanh niên lập tức nhìn về phía Tề thiếu chủ. Phẫn nộ quát lên.
"Kế phản gián vớ vẩn, ngươi cho ta là ngu như ngươi sao?" Thiếu chủ của Chấn Vũ Lâu Chấn thiếu phất phất tay, chăm chú nhìn Phương Hàn, nói: "Khẩu khí thật là lớn, ta xem ngươi liệu có bản lĩnh gì? Ngươi đem Bát Bộ Phù Đồ giao ra đây, ta có thể tha cho ngươi một mạng. Ở đây không phải Tu Chân đại thế giới, chúng ta có thể tùy ý động thủ, hơn nữa ngươi căn bản không biết, thế lực sau lưng chúng ta nhiều cỡ nào đâu."
"Vậy sao?" Phương Hàn ha ha cười, sắc mặt đột nhiên trầm xuống: "Ta có bản lãnh gì, khi các ngươi biết, chỉ sợ lúc đó đã xuống âm phủ rồi." Trong lúc nói chuyện, sau lưng hắn đột ngột xuất hiện Thủy Hỏa song sí, cả người lóe lên, một cỗ hơi nóng quét qua, mà trước mặt Chấn thiếu bỗng xuất hiện mội cái đại thủ long trảo phủ xuống, trong đại thủ long trảo hiện ra một kiện bảo tháp, bảo tháp rất nhỏ liên tục xoay chuyển, bên trong có hơn mười vạn kiện hạ phẩm đạo khí, vạn kiện trung phẩm đạo khí, rất nhiều thượng phẩm đạo khí, thậm chí một nửa tuyệt phẩm đạo khí hội tụ thành một đạo pháp bảo lập lòe trong hư không, sau đó hơn mười ức Thiên Ma cùng thúc dục, trọn vẹn trên trăm ức, ngàn ức thậm chí "một triệu" Thuần Dương đan diễn hóa ra hỏa diễm, thúc dục pháp lực của đám sinh linh cường đại, các loại pháp bảo đều cuồng bạo.
Chỉ có Hư Tiên mới có thể chống lại lực lượng đang xuất hiện trước mắt Chấn thiếu này.
A!
Chấn thiếu chấn động, không ngờ Phương Hàn cư nhiên phát ra lực công kích mạnh mẽ như thế! Lập tức kinh hãi túi mật cũng muốn vỡ ra! Hắn nhìn Phương Hàn chỉ giống như nhìn một con thỏ, thế nhưg thật không ngờ trong nháy mắt con thỏ này đã biến thành một đầu sư tử mạnh mẽ. Đối mặt với công kích này, hắn vừa muốn xuất ra pháp bảo, thế nhưng không còn kịp nữa, áo giáp hộ thân đều vỡ tan, giầy cũng đều bị chấn nát bấy, sau đó thân thể biến thành một đạo lưu quang, bị hút vào trong Bát Bộ Phù Đồ, biến mất không thấy gì nữa.
Chỉ một chiêu!
Công phu của một chiêu này đã hút thiếu chủ của "Chấn Vũ Lâu" vào trong, cũng không rõ sinh tử ra sao.
Hiện tại thực lực của Phương Hàn có thể đối chọi cùng cường giả Hỗn Động Cảnh đỉnh phong. Nếu như thiêu đốt tuổi thọ, phục dụng đan dược, có thể đối kháng với Hư Tiên, Chấn thiếu này chỉ có thực lực Thiên Vị Cảnh, sao có thể là đối thủ của Phương Hàn? Cơ hồ là trong nháy mắt đã tan tác, sa vào cảnh tù tội, sinh tử không rõ.
"Nhanh chóng tản ra!"
Thích Thiếu trông thấy tình huống như vậy, cư nhiên vẫn còn tỉnh táo, thân thể lập lòe chuẩn bị thoát ra khỏi tinh hà này.
"Muộn rồi!" Thanh âm của Phương Hàn giống như thượng cổ Minh thần.

Vĩnh Sinh - Chương #687


Báo Lỗi Truyện
Chương 687/1566