Chương 508: Giả lợn ăn hổ


"Cái gì? Ngàn vạn điểm cống hiến! Sao tên này có nhiều cống hiến như vậy! Nhiều cống hiến như vậy chỉ có một phó điện chủ, cao thủ Trường Sinh Bí Cảnh mới có a!"
"Quả thực,tối thiểu phải tích góp mấy trăm năm mới được ngàn vạn điểm cống hiến. Tên này là đệ tử chân truyền mới tấn chức, sao lại có nhiều cống hiến như vậy!"
"Sư huynh, muốn hay không!"
"Khoan! Tên này không phải là kẻ ngốc, cố ý thể hiện tài phú trước mặt chúng ta, không được hành động thiếu suy nghĩ!"
Trông thấy Ô Thích Thiên Thần Hoàng lại lấy ra một trăm ngàn điểm cống hiến đổi lấy Thuần Dương đan, mấy đệ tử trông coi Thuần Dương điện đều chấn kinh. Nhất là đệ tử khuôn mặt âm trầm kia, trong ánh mắt rõ ràng hiện ra sát khí, toát ra ý định sát nhân đoạt bảo trắng trợn.
Thế nhưng một tên đệ tử đứng đầu trong đám, ngăn người này lại...
Đệ tử này, nhìn ung dung hào hóa, vừa vung tay nhấc chân đều có phong thái tự nhiên, hắn là thủ lĩnh đám đệ tử này, tu vi cũng cao nhất, trên người tựa hồ có ẩn chứa một kiện pháp bảo cường hoành nào đó.
Phương Hàn tự nhiên nhìn ra hết thảy một màn này, thế nhưng hắn lại không có hành động gì, chỉ đem một trăm vạn cống hiến của mình đổi lấy đan dược.
"Hai vị sư đệ, tạm biệt."
Đệ tử đội mũ, người hơi béo, ngón tay búng ra, cũng không ngăn cản Phương Hàn cùng Ô Thích Thiên Thần Hoàng mà rộng rãi nhường đường.
"Tiền tài không nên lộ ra ngoài, sư đệ, lần này sao không cẩn thận như vậy, chúng ta chắc chắn bị theo dõi rồi". Phương Hàn cùng Ô Thích Thiên bay ra ngoài, hắn liên tục thở dài nói.
"Hừ! Không để cho mấy tên này theo dõi, ta sao ra tay giết bọn chúng được? Phương Ngọc huynh yên tâm, ta nói có cách đối phó với bọn chúng là có cách đối phó, chúng ta đến lòng đất, dụ bọn chúng tới rồi giết, dù sao, mỗi năm Vô Cực Tinh Cung không biết bao nhiêu đệ tử chết dưới lòng đất, bọn chúng bị yêu ma hại chết, không liên quan đến chúng ta".
"Sư đệ, ngươi có chắc chắn đối phó được với bọn họ không?"
"Huynh chờ mà xem! Không cần huynh ra tay".
Phương Hàn và Ô Thích Thiên Thần Hoàng rời Thuần Dương điện. Vừa bay vừa nói chuyện với nhau, đều vờ như không biết có người đang theo dõi.
"Sư huynh! Trên người tên kia lại có nhiều tài phú như vậy, ta vừa mới dò xét qua, tu vi của hắn chính là Kim Đan. Hơn nữa là đệ tử mới đến, chúng ta có nên...!"
Trông thấy Phương Hàn và Ô Thích Thiên Thần Hoàng đi xa, tên đệ tử khuôn mặt âm trầm làm động tác cắt cổ.
"Sư huynh, chúng ta tuy trông coi Thuần Dương điện, nhưng cũng chẳng kiếm được gì nhiều. Chúng ta cũng không có tư cách tiến vào trong Thuần Dương điện, nơi đó là do đệ tử cự đầu Trường Sinh Bí Cảnh trông coi. Bên ngoài như chúng ta thật sự kham khổ, không kiếm chút thu nhập bên ngoài thì rất khó sống qua ngày." Đệ tử đội mũ, người hơi cao nói.
"Được rồi, các ngươi đi theo dõi hai người đó, xem xem có người đứng sau không, không có thì tùy cơ hành sự! Nhưng không thể làm trong môn phái, đợi bọn chúng tới thế giới yêu na dưới lòng đất hãy hành sự. Như vậy có thể nói chúng bị yêu ma giết." Đệ tử thủ lĩnh phất phất tay, khí độ thong dong, dường như không coi mạng người ra gì.
"Điều này chúng đệ đương nhiên biết, vẫn là quy tắc cũ thôi mà... Nhưng tu sĩ đó có rất nhiều tùy tùng, những hơn mười người, đều là cường giả cấp bậc Kim Đan. Ta nghi ngờ bọn chúng còn biết trận pháp gì đó. Hai người chúng ta ra tay, sợ là không có cách đối phó, hơn nữa đám kẻ hầu mà tự bạo Kim Đan cũng rất khủng bố, hay là sư huynh ra tay, dù sao trong chúng ta chỉ có sư huynh là có hạ phẩm đạo khí".
"Được, vậy ta ra tay một phen! Hơn mười nô bộc Kim Đan, quả thực tự bạo sẽ sinh ra uy lực không tầm thường, nhất định phải có đạo khí chống lại uy lực tự bạo của chúng". Đệ tử hào hoa cười cười dặn dò những đệ tử khác: "Các ngươi, trông coi chỗ này cẩn thận, ta đi. Chiến thuyền Đại Diễn này là pháp bảo của môn phái, khí linh của nó cũng không nghe chúng ta, chỉ có thể điều khiển đi xung quanh Thuần Dương điện, lực lượng của thuyền này còn mạnh hơn so với món đạo khí của ta đấy."
"Đúng vậy, đúng vậy, đáng tiếc, chúng ta đều tu luyện đến cảnh giới thần thông cửu trọng Thiên Địa Pháp Tướng, nhưng vẫn chưa được ban cho đạo khí, vẫn là sư huynh có hậu trường...".
Mấy đệ tử đều xu ninh.
"Được, đợi sau khi các ngươi thu thập đủ tài liệu luyện đạo khí, tổn hao chút độ cống hiến, ta sẽ nhờ một vị cự đầu của Đa Bảo điện luyện chế cho các ngươi."
Trong lúc nói chuyện, đệ tử ung dung hào hoa này, còn cả đệ tử khuôn mặt âm trầm cho đến đệ tử đội mũ, người hơi béo đều bay như con thoi ra khỏi không gian méo mó bên ngoài Thuần Dương điện.
Vốn dĩ trừ phi là cao thủ lĩnh hội pháp tắc không gian hoặc là người đã có thượng phẩm đạo khí mới có thể gắng gượng vượt qua không gian méo mó bên ngoài Thuần Dương điện, nhưng những đệ tử này trông coi Thuần Dương điện, linh phù trên người có thể vãng lai trong đó.
"Hảo gia hỏa, những kẻ này muốn đẩy chúng ta đến chỗ chết. Đi, chúng ta lập tức đến lòng đất!". Ô Thích Thiên Thần Hoàng và Phương Hàn vừa ra khỏi Thuần Dương điện, tâm thần nhất động, lập tức phát hiện ra đằng sau có cao thủ theo dõi.
"Thật sao? Bọn chúng theo dõi, là muốn ra tay với chúng ta sao?". Phương Hàn cố ý giả bộ như không biết, liên tục thở dài.
"Sợ cái gì. Cứ đi theo ta là được, ai chết tay ai, còn chưa chắc".
"Ài, không thể tưởng tượng được, đại môn phái như Vô Cực Tinh Cung này, ta vốn nghĩ một khi tiến vào trong đó có thể an tâm tu luyện, không ngờ sự việc lại quá rắc rói, còn phải đối mặt với truy sát của đệ tử đồng môn nữa". Phương Hàn giả bộ tâm thần bất định.
"Cũng chỉ là một tên mặt trắng mà thôi, cũng không biết dùng thủ đoạn gì lại lấy được lòng của Hàn Hi".
Mấy Thần vương nhìn thấy bộ dáng hoảng loạn của Phương Hàn, lập tức dùng tâm linh âm thầm trao đổi với nhau.
"Hừ, thế cũng tốt, càng dễ cho chúng ta khống chế, có lẽ tên công tử bột này giỏi công phu trên giường, có hảo thủ đoạn cũng không chừng, hắc hắc hắc hắc!"
"Không sai, không sai, nếu Thần Hoàng đại nhân đã khống chế hắn, chúng ta thậm chí có thể thông qua hắn, lấy Hàn Hi ra đùa bỡn và khống chế".
"Hừ! Thân phận của Hàn Hi không giống bình thường, khống chế nàng ta là vạn vạn không thể, sẽ gây sự chú ý của tâng lớp cao tầng trong Vô Cực Tinh Cung, chúng ta cũng nuốt không trôi". Ô Thích Thiên Thần Hoàng khiển trách.
"Vâng, vâng Thần Hoàng đại nhân".
Trong lúc trao đổi, đám người này bao gồm Phương Hàn, hướng xuống đất, tìm kiếm vết nứt vực sâu cực lớn trên mặt đất để chui xuống dưới...
Ở bề mặt đất của Vô Cực đại thế giới có rất nhiều vết nứt vực sâu, là thông đạo dẫn đến quốc gia yêu ma dưới lòng đất, những đệ tử Vô Cực Tinh Cung vì kiếm cống hiến phải chui vào trong những vết nứt này để giết yêu ma, có được thi thể của nó, đổi lấy điểm cống hiến hoặc đổi một số tài liệu quý giá tế luyện pháp bảo.
Nhưng hiện tại bọn người Phương Hàn và Ô Thích Thiên Thần Hoàng tiến vào sâu trong lòng đất, là để dụ ba đệ tử Thuần Dương điện rồi tiến hành giết chết.
Xuyên qua vết nứt lòng đất, Phương Hàn cũng cảm giác được ma khí âm u, bốn phía hắc ám bao trùm, vô cùng vô tận, lỗ tai nghe ngóng, hắn lập tức cảm nhận được tất cả hoạt động của đám yêu ma trong vòng ngàn dặm.
Nơi này là tầng thứ nhất dưới lòng đất, bởi thường xuyên có đệ tử Vô Cực Tinh Cung xuống càn quét nên khí tức yêu ma cũng rất thưa thớt.
Nhưng mà Ô Thích Thiên Thần Hoàng cũng không dừng lại nơi này, lòng vòng một chốc, hắn lại tìm kiếm vết nứt tiếp tục chui xuống dưới, không ngờ tiếp tục xâm nhập vào sâu hơn.
Bên trong Vô Cực đại thế giới, tất cả có bảy mươi hai tầng, đại diện cho bảy mươi hai tầng địa sát, tầng sau không gian lớn hơn tầng trước, tầng sau nguy hiểm hơn tầng trước, đệ tử bình thường của Vô Cực Tinh Cung chỉ dám ở tầng một, tầng hai, tiến vào tầng ba trừ phi là cao thủ cấp bậc như Hàn Hi.
Tiến vào tầng bốn, đó chính là vạn cổ cự đầu.
Ô Thích Thiên vừa tiến vào lòng đất đã không ngừng tìm kiếm vết nứt, chui xuống các tầng, từ tầng một đến tầng hai, tầng hai đến tầng ba, tầng ba đến tầng bốn!
Hắn chui hẳn xuống tầng bốn mới dừng lại.
"Sư huynh, tiểu tử này lá gan lớn thật, lại chạy xuống tầng bốn, chúng ta có theo không? Tầng bốn lòng đất, nơi dó mặc dù không có ma hoàng cấp bậc cao thủ thế nhưng rất nhiều đại Atula thần thông thập trọng, cửu trọng, còn có nhiều cao thủ Ma tộc. Chúng ta xuống dưới chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Một đường theo dõi ba đệ tử Thuần Dương điện vẫn bám sát theo đám người Ô Thích Thiên, Phương Hàn, thấy bọn họ không ngừng xuống sâu hơn, lập tức sắc mặt đều biến.
"
Không lo, càng tiện cho chúng ta hành sư, cho dù là cao thủ cấp bậc Ma Hoàng ta cũng có thể toàn thân trở ra, ta cũng không phải chưa từng đến tầng bốn này, cho nên tương đối quen thuộc địa hinh!". Đệ tử hào hoa chậm rãi, nhìn bọn người Phương Hàn, Ô Thích Thiên biến mất mà không hề để ý, ném ra một kiện pháp bảo, biến thành một đám mây đen, bao bọc lấy mình cùng hai đệ tử khác vào trong, dung hợp cùng với màn đêm hắc ám.
"
Đây chính là tầng thứ tư dưới lòng đất hay sao? Quả nhiên nơi đây dày đặt khí tức yêu ma, chắc phải hung ác hơn tầng ba nhiều". Phương Hàn vừa đến tầng thứ tư, trong lòng hơi động, thần niệm vô thanh vô tức thẩm thấm ra ngoài, dung nhập vào trong hắc ám, thần niệm của hắn có khí tức của Tuyên Cổ Ma Vực, càng lĩnh ngộ chân ý của Thổ Hoàng cương khí, dò xét trong lòng đất, đúng là như cá gặp nước.
Khi thần niệm của hắn tản ra lập tức phát hiện rất nhiều khí tức yêu ma cường đại, nội trong ngàn dặm quả thực dày đặc như đường chỉ tay.
Cách đó ba ngàn năm trặm, trên một ngọn núi, trong hang động, một yêu ma đầu bò thân người đang ngồi tọa, trên đỉnh đầu hắn nổi lên một pho bổn mạng Thiên Địa Pháp Tướng hấp thu tà khí dưới lòng đất, hơn nữa hắn đang luyện hóa thân thể, muốn triệt để biến hóa thành người. Đây rõ ràng là một ngưu ma hung hãn.
Thân thể của yêu quái lại càng hung hãn, càng khó luyện hóa để cơ thể biến thành người.
Phương Hàn cũng đã đụng qu yêu quái, Hạc Tiên T ử chính là một yeu quái, nhưng toàn bộ luyện hóa thân thể rồi, là nguyên do thân thể hơi nhu hòa, có thể đủ luyện hóa. Như loại yêu thú cường đại như Hắc Thủy Vương Xà, cho dù tu luyện thần thông, biến ra Kim Đan, cũng sợ không có cách luyện hóa thân thể thành người.
Thần niệm khẽ quét qua, Phương Hàn lại phát hiện ra cách mình nghìn dặm, trong một cái vực nước sâu, một con rắn cực lớn đang phun nuốt Kim Đan của mình.
Cách đó năm nghìn dặm lại có vô số Atula, Atula đóng quân, là đại quân địa ma nhất tộc.
Yêu quái muôn hình muôn vẻ, Ma tộc dưới lòng đất phân bố dày đặc, mà trong tầng thứ tư rộng lớn này tất cả đều là cường giả.
"
Đây là vương quốc yêu ma, thật đúng là yêu ma loạn vũ". Phương Hàn âm thầm kinh hãi, mới ở tầng thứ tư dưới lòng đất đã có nhiều yêu ma đến vậy, nếu vào sâu hơn thì yêu ma sẽ cường hoành đến thế nào?
Tầng năm, tầng sáu, thậm chí là tầng bảy mươi hai?
Phía dưới rốt cuộc có cường giả cấp bậc nào?
Phương Hàn không cách nào tưởng tượng được, nhưng mà có thể rút ra kết luận, với thực lực cường hoành của mình, xâm nhập vào sâu cũng sẽ bị chém đến xương cốt không còn.
Ô Thích Thiên Thần Hoàng lưu lại nơi đây một lúc, sau đó thanh âm lạnh lùng: "
Ba con kiến của Thuần Dương điện, các ngươi theo dõi ta lâu như vậy, là muốn giết chết chúng ta, đoạt lấy độ cống hiến và đan dược của ta sao?"
Câu nói này vừa ra đồng thời khí tức của Ô Thích Thiên Thần Hoàng cũng biến đổi, mang theo khí tức của người thống trị.
"
Ân? Xem ra ta đã xem thường ngươi rồi?" Nghe thấy câu nói này của Ô Thích Thiên Thần Hoàng, ba đệ tử Thuần Dương điện vốn ẩn nấp trong bóng tối theo dõi, biết mình đã bị phát hiện, tên đệ tử hào hoa từ trong đám khói đen đi ra, lạnh lùng nhìn Ô Thích Thiên và Phương Hàn: "Nhưng cho dù các ngươi có bản lĩnh hơn nữa thì hôm nay sợ là cũng không thể quay về được đâu".
Trong lúc ắn nói cũng không dừng lại, bàn tay vẫy lên, khói đen cuồn cuộn bao phủ bốn phương tám hướng hơn mười dặm, bao phủ lấy Phương Hàn và Ô Thích Thiên.
"
Huyền Âm Thiên La Trướng? Thứ tốt, là hạ phẩm đạo khí a." Ô Thích Thiên lạnh lùng nói, khóe miệng lộ ra nụ cười tàn khốc.
"
Tiểu tử, ngoan ngoãn lấy ra tất cả bảo bối trên người ngươi, còn cả cống hiến và ngàn vạn viên Thuần Dương đan dược nữa, nếu không hôm nay ngươi sẽ bị yêu ma nơi này giết chết, nhớ kỹ, không phải chúng ta giết ngươi mà là yêu ma nơi này giết ngươi."
Đệ tử khuôn mặt âm trầm, lạnh lùng nở nụ cười, dùng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn Phương Hàn, cùng đám người hầu Ô Thích Thiên.
"
Không sai, là cái ngươi tự tìm cái chết, đến tầng thứ tư dưới lòng đất, cho dù là chết rồi chúng ta cũng có cái để nói". Đệ tử đội mũ, thân hình hơi béo cười ha hả nói: "Ngàn vạn viên Thuần Dương đan, món đồ này ai chả muốn, có trách thì trách ngươi để lộ tiền tài ra ngoài. Nơi này đã bị Huyền Âm Thiên La Trướng của Ngôn sư huynh vây quanh, là đạo khí đấy, cho dù các ngươi tự bạo Kim Đan, cũng không thể chạy được, giao đồ ra, các ngươi vẫn là đệ tử chân truyền của Vô Cực Tinh Cung ta, đừng tự chuốc lấy khổ cực".
"
Hừ, giao đồ ra, e là các ngươi cũng sẽ giết chúng ta, nếu không, thanh danh truyền ra ngoài, nói các ngươi cướp bóc tài sản của đệ tử, chỉ sợ khó thoát khỏi môn quy!". Phương Hàn mở miệng nói.
"
Không ngờ ngươi lại rất thông minh, cứ như thế này thì chết đi thật đáng tiếc. Nhưng, ta đây không quen nhìn kẻ khác khôn hơn ta, những người thông minh hơn ta, đều phải chết! Vì thế các ngươi hôm nay cũng chết!".
Nam tử đội mũ, người hơi béo, cười rộ lên dữ tợn, nguyên khí khổng lồ trên đỉnh đầu lộ ra, có khí tức như muốn che đậy cả thiên không.
Thế nhưng, Ô Thích Thiên lại nhanh hơn so với hắn.
Khí tức trên người Ô Thích Thiên đột nhiêng tăng thêm, trên đầu mọc ra một cái sừng màu tím vàng, bàn tay cũng biến hóa, dài ra, hiện ra màu da cũng màu tím vàng, chín ngón tay, có khí tức như muốn che đậy cả thiên không.
Từng đợt áp lực, sợ hãi, khí tức làm cho người ta khó thở, từ trong cơ thể hắn xông ra.
"
Đây là!".
"
Ngươi là!"
"
Ngươi rốt cuộc là ai!"
Trông thấy Ô Thích Thiên biến thân! Khí tức trên người rung động như hải như ngục, ba đệ tử Thuần Dương điện sắc mặt chợt biến, quả thực không dám tin vào mắt mình.
"
Các ngươi đã biết bản thân phạm vào sai lầm lớn thế nào chưa! Các ngươi lại cho rằng ta là một nhân vật nhỏ bé, dám nói với ta những lời như vậy, còn làm nhục ta, ta sẽ khiến các ngươi vạn kiếp bất phục! Bổn tọa phải băm thây các ngươi thành nghìn mảnh! Không, không băm thây nghìn mảnh, phải đem hồn phách của các ngươi tế luyện thành pháp bảo, các ngươi cũng đừng nghĩ tự bạo bổn mạng Thiên Địa Pháp Tướng! Trước mặt ta, các ngươi tự bạo cũng vô ích".
Ô Thích Thiên Thần Hoàng phóng ra khí tức của mình, sau đó hung dữ nói.
Ánh mắt quét qua ba đệ tử, Ô Thích Thiên Thần Hoàng đột nhiên dùng một tay chộp tới, bàn tay biến ảo, một đoàn thần lực nổi lên, che khuất bầu trời, quét ngang tại chỗ, đạo khí cơ hồ đều bị đánh nổ tung.
"
Thượng Thương Thủ! Cẩn thận, không được! Hắn là Thần tộc hoàng giả! Hắn là một Thần Hoàng! Sau khi biến hóa liền ẩn núp trong Vô Cực Tinh Cung ta, chúng ta chạy mau, chỉ cần chạy ra khỏi nơi này, trở về bẩm báo điện chủ là có thể thu được cống hiến không gì sánh được!"
Đệ tử hào hoa cũng không giữ được thái độ lạnh nhạt nữa, mặt hiện rõ vẻ sợ hãi, chuẩn bị thu lại đạo khí rồi chạy trốn.
"
Quay về bẩm báo điện chủ? Các ngươi chỉ có thể đến hoàng tuyền mà bẩm báo". Ô Thích Thiên Thần Hoàng đương nhiên hận ba đệ tử này thấu xương, ra tay không chút lưu tình, thẳng tay xuất ra ba nghìn đại đạo, Thượng Thương THủ trong Đại Thương Khung Thuật.
Hưn nữa còn toàn lực lao nhanh.
Trọn vẹn năm sáu trăm triệu mã lực chém ra.
Thượng Thương Thủ bao phủ bốn phương tám hướng, khiến ba đệ tử này không thể chạy, không thể tránh, một Thần Hoàng, cho dù là Thần Hoàng nhỏ bé thế nào thì cũng lợi hại gấp bốn năm lần cự đầu Trường Sinh Bí Cảnh đệ nhất trọng Vạn Thọ Cảnh.
(Vãi, lần trước nói là gấp 4 lần nay thành 4 5 lần, trước thì nói chỉ có 2 lần, sau này chắc 5-6 lần =.=)
Ba đệ tử này bất quá cũng chỉ là loại thần thông cửu trọng, có lẽ gặp phải vạn cổ cự đầu bình thường cũng miễn cưỡng đủ có thể cố gắng đào tẩu nhưng gặp phải một Thần Hoàng, còn có hơn mười thần vuonwg thì căn bản là không có chút cơ hội nào.
Càng huống hồ, Ô Thích Thiên Thần Hoàng lại phẫn nộ cực điểm, ra tay không hề lưu tình, thẳng tay phá hủy, Thượng Thương Thủ tuy không sánh được với Sở Nam công tử nhưng đủ có thể khiến vạn cổ cực đầu bình thường trực tiếp trọng thương.
Phanh! Phanh! Phanh~
Đệ tử hào hoa lập tức bị trúng một chưởng thân thể nổ mạnh, chỉ còn thừa lại bổn mạng Thiên Địa Pháp Tướng bay múa, nhưng bị Ô Thích Thiên Thần Hoàng dùng tay chộp lấy, bổn mạng Thiên Địa Pháp Tướng cư nhiên bị phong ấn, tự bạo cũng không có tác dụng gì.
Đại Phong Ấn Thuật!
Sau đó ngón tay hắn liên tục cựa quậy, thi triển ra từng cái phong ấn, đệ tử đội mũ người hơi béo, đệ tử khuôn mặt âm trầm, tất cả đều bị phong ấn.
Trong lúc phong ấn, bọn họ vẫn có ý nghĩ, có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh, nhưng chính vì không thể triển khai được pháp lực của mình, trên mặt mỗi người đều hiện ra hơi thở sợ hãi vô cùng. Đối mặt với bọn họ tiếp theo sẽ là nỗi thống khổ vô cùng vô tận.
"
Ha ha ha, ha ha ha! Mấy con kiến các ngươi, dám đè đầu bổn hoàng à, đấy là muốn chết, muốn chết! Bổn hoàng phải để các ngươi chịu sự đau khổ cùng cực rồi mới chết."
Ô Thích Thiên Thần Hoàng một lúc đã phong ấn ba đại cao thr, liên tục bắt nhiếp, ngay cả đạo khí trong không trung kia, Huyền Âm Thiên La Trướng đều bị bắt hết, thu vào trong túi mình, nwhng khí tức xung quanh, vẫn bị hắn phong tỏa, để tránh thu hút sự chú ý của yêu ma.
Sau đó, vị Thần Hoàng này quay đầu nhìn Phương Hàn.
"
Sư đệ! Ngươi.... ngươi ngươi ngươi...." Phương Hàn nói lắp bắp.
"
Sư đệ cái gì! Ngươi muốn chết, đây là Thần Hoàng bệ hạ, hôm nay ngươi biết được bí mật của chúng ta cũng khó tránh khỏi cái chết". Một thần vương tiến lên, cười gằn liên tục.
"
Ân!" Ô Thích Thiên Thần Hoàng ngăn thần vương này lại. "Phương Ngọc, ngươi phát hiện ra bí mật của chúng ta, ta vốn là phải hạ thủ giết chết ngươi, nhưng giờ ngươi vẫn còn một cơ hội, đi theo ta, từ nay về sau có thể học được vô tận thần thông! Có thể học được pháp lực vô biên, quỳ xuống, tuyên thệ thuần phục bổn hoàng, để bổn hoàng bố trí Chư Thiên Thần Cấm trong thức hải của ngươi!".
"
Tiểu tử, đây là cơ hội thiên đại của ngươi! Đầu nhập vào tộc của chúng ta, vinh hoa phú quý, trường sinh bất tử, chư thiên vinh quang, đều cho ngươi hưởng".
"
Bằng không, ngươi chỉ có chết!"
Vài thần vương bức bách đi lên, dùng thần lực bao phủ lấy Phương Hàn.
"
Quỳ xuống đi! Phương Ngọc! Tiếp nhận bổn hoàng ban ân! Ngươi là người thông minh, biết nên làm như thế nào." Ô Thích Thiên Thần Hoàng uy nghiêm nói, sau đó đưa bàn tay ra.
Trên bàn tay của hắn lóe lên quang hoa óng ánh, trên mặt có nhiều hoa văn chuyển động, muốn mạnh mẽ khắc vào trong đầu Phương Hàn.
"
Ha ha ha ha ha, ha ha ha!"
Đột nhiên lúc này, Phương Hàn tuôn ra tràng cường điên cuồng rung trời.
"
Ngươi cười cái gì?"
Ô Thích Thiên Thần Hoàng sững sờ.
"
Các ngươi, các ngươi đã biết bản thân phạm vào sai lầm lớn thế nào chưa! Các ngươi lại cho rằng ta là một nhân vật nhỏ bé, dám nói với ta những lời như vậy, còn làm nhục ta, ta sẽ khiến các ngươi vạn kiếp bất phục! Bổn tọa phải băm thây các ngươi thành nghìn mảnh! Không, không băm thây nghìn mảnh, phải đem hồn phách của các ngươi tế luyện thành pháp bảo". Sau khi Phương Hàn cười ha hả, vẻ mặt bình tĩnh, thuật lại đoạn Ô Thích Thiên Thần Hoàng vừa nói, nhưng thanh âm của hắn lớn gấp vô số lần so với Ô Thích Thiên Thần Hoàng.
Trong lúc hắn nói, một cỗ ma khí cường hoành, quỷ bí, vô cùng vô tận, quét ngang qua hư không phong tỏa toàn bộ trăm dặm xung quanh.
Phương Hàn trong ma khí, hình thể thay đổi, hiện ra diện mạo thực sự của mình, trên người hắn từng tầng từng tầng Phật quang, ma khí, huyết quang, tinh quang hội tụ lại một chỗ.
Bổn mạng Thiên Địa Pháp Tướng của hắn từ trong đầu bốc lên, có đến ba nghìn tay, ba nghìn con mắt, một lĩnh vực hiện ra.
"
Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai!"
Ô Thích Thiên Thần Hoàng thay đổi sắc mặt, "
Khí tức cuồn cuộn! Lĩnh vực! Lĩnh vực của ngươi, Tuyên Cổ Ma Vực, Cực Nhạc Tịnh Thổ, thậm chí, thậm chí còn có Thần tộc của ta, Chư Thần Quốc Độ chí cao vô thượng! Ngươi là ai!"
Hơn mười thần vương, mặt cũng đều như màu đất, không thể tin một màn trước mặt mình.
Vừa rồi là con tép, thoắt cái đã biến thành đại cự đầu siêu cấp. Bọn họ có cảm giác như diễn kịch, dường như cảm thấy mình đang trong mộng, nhất là ba Thuần Dương điện đệ tử bị phong ấn, vẻ mặt cứng đờ, bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng bản thân mình lại đi ức hiếp hai vị cao thủ siêu cường này.
"
Ta là ai? Các ngươi không phải đã luận bàn tới ta rồi sao? Ta chính là Phương Hàn có Thế Giới Chi Thụ ở Huyền Hoàng đại thế giới! Ngoài ra, ta nên nói với các ngươi một tin, đó là Sở Nam công tử, con trai của đấu mẫu Thần Hoàng chính là bị ta đánh bại. Nhưng sợ là các ngươi không có cách nào nói với người khác nữa, ta phải đem các ngươi luyện hóa thành Thần thông quả cùng Trường Sinh quả!"
Phương Hàn thân thể khẽ động, ngang nhiên xuất thủ!

Vĩnh Sinh - Chương #508


Báo Lỗi Truyện
Chương 508/1566