Chương 1018: Duy Nhất Chân Giáo


"Hạng Nhất Chân này tới cùng là chiếm được kỳ ngộ gì? Chỗ tốt gì? Sao lại lớn lối thế, mới tấn thăng chủng tử đệ tử ba mươi năm, lại dám thành lập Duy Nhất Chân Giáo, thu mua trưởng lão, ý đồ nhất thồng toàn bộ hạch tâm Vũ Hóa Môn? Thủ đoạn to lớn, không thể tưởng tượng." Phương Hàn cũng không nói lời nào, chẳng qua trong lòng đối với Hạng Nhất Chân có tiên khí thượng phẩm Kim Khuyết Di La Cung càng lúc càng hiếu kỳ, muốn xem rốt cuộc đó là yêu nhân phương nào?
"Sao nào, ngươi không đi?"
Một đệ tử hạch tâm nhìn thấy Phương Hàn trầm ngâm không nói, liền có chút không nhịn được.
"Đã như vậy, liền để cho hắn biết chút lợi hại. Duy Nhất Chân Giáo chúng ta muốn đặt chân trong đệ tử hạch tâm, phải giết người lập uy, mặc dù trong Vũ Hóa thiên quốc này, không thể giết người, nhưng mà có thể đánh cho hắn gần chết. Chờ hắn đi ra ngoài, lần nữa tìm cơ hội giết chết hắn."
Lại một đệ tử khác trắng trợn uy hiếp nói.
"Động thủ đi, trấn áp hắn thôi, đuổi ra ngoài".
Tên chủng tử đệ tử đầu đội ngọc quan, thân vận áo choàng đột nhiên quát một tiếng, tay phải trảo ra, nguyên khí nhất thời sụp đổ, khắp nơi đều hiện lên vết rách, cư nhiên thi triển ra một môn tuyệt học "Nhiếp Thần Ngự Quỷ quyền".
Đây là một môn tuyệt học thái cổ của Vũ Hóa Môn, giống như Phách Chủ Thăng Thiên quyền, có thể phá sạch mười phương, thay đổi vạn đạo, khống chế quần quỷ, chúng thần.
Một quyền này, trực tiếp đánh tới Phương Hàn, trong lúc chấn động, khắp nơi đều hiện lên khí tức phá diệt vĩnh viễn, quỷ thần rít gào, làm run rẩy trời cao.
"Nhiếp Thần Ngự Quỷ của Liêu sư huynh càng lúc càng cao thâm. Nghe đồn quyền này, không chế quỷ thần, bạo phá thiên hạ, lấy sức phá hoại làm nổi danh, danh chấn thái cổ, là một trong tuyệt học chí cao của Vũ Hóa Môn chúng ta."
"Liêu sư huynh chiếm được chỉ điểm, truyền thụ pháp lực của Hạng Nhất Chân sư huynh, dĩ nhiên lên như thuyền gặp nước, không lâu sau, sẽ tấn thăng vào thượng lưu. Đến lúc đó, là một viên mãnh tướng".
"Duy Nhất Chân Giáo ta, chẳng những xác lập uy nghiêm trong đệ tử hạch tâm Vũ Hóa Môn, còn phải xác lập uy nghiêm chân chính trong các đại phái vương giả ở Thiên Giới".
"Nhìn kìa, Liêu sư huynh thi triển ra chiến lực Tam Bội, cũng chính là tương đương với ba Tuyệt Đại Kim Tiên đồng thời xuất thủ đó…"
Đệ tử đầu đội ngọc quan, gọi là "Liêu sư huynh". Ở trong quyền này của Liêu sư huynh có chút biến hóa, xuất hiện ba thân thể, mỗi một thân thể đều thi triển ra Nhiếp Thần Ngự Quỷ quyền, cuồn cuộn đánh tới, hắn đánh ra thủy triều quỷ thần, bản thân thì đứng ở trên đầu thủy triều, khống chế quỷ thần thiên địa giết tới.
Hắn tựa hồ cũng biết, Phương Hàn ở trong Hạch Tâm điện bày ra một chút thực lực, cho nên vừa ra tay liền thi triển chiến lực Tam Bội, một kích lôi đình, không để cho đối phương có nửa điểm cơ hội phản kích.
"Chết".
Nhiếp Thần Ngự Quỷ quyền chiến lực Tam Bội ngay lập tức đánh ra, hướng đến Phương Hàn bằng ba đường, nhắm vào ba yếu huyệt trên cơ thể.
Đúng lúc này, Phương Hàn đã động, thủ chưởng nắm quyền, nâng lên, kim quang chói lọi, cũng liên tục ba quyền/
Ba quyền này, vô thanh vô tức, những mỗi một quyền, đều đánh trúng thân thể Liêu sư huynh.
Ầm, sau ba quyền, thân thể Liêu sư huynh nổ tung toàn bộ, bất quá thanh âm cũng không truyền ra ngoài. Bởi vì Phương Hàn đã hoàn toàn phong tỏa không gian, ý niệm thần niệm gì cũng không truyền ra được.
Những đệ tử bên ngoài Hàng Thần Phong, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể Liêu sư huynh nổ tung, giống như hình ảnh chậm lại vô số lần, trên mặt Liêu sư huynh kinh khủng, kinh ngạc, còn có tức giận tru lên, đều có thể thấy được.
"Lấy ra".
Phương Hàn chỉ ba quyền, liền đánh tan chiến lực Tam Bội của đối phương, đồng thời tiến lên một bước, thủ trảo như long hình, xâm nhập không trung, giống như mũi nhọn, trảo Liêu sư huynh ra.
"Ngươi, đây là tu vi gì. Mà ngay cả đạo thuật cũng không thi triển ra, là có thể đánh tan Nhiếp Thần Ngự Quỷ quyền chiến lực Tam Bội?" Liêu sư huynh bị Phương Hàn chộp lấy, quát lên chói tai.
"Chuyện này cũng không có gì, bởi vì lực lượng ta trên ngươi xa xa. Hiện tại đệ tử Duy Nhất Chân Giáo các ngươi, ta cũng không giết, nhưng mà quấy rầy tu vi ta, nhất định phải nhận trừng phạt, vậy đi, ta từ trên thân mỗi người các ngươi, lấy ra một vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc, đền bù hao tổn của ta".
Bàn tay Phương Hàn nâng lên, đặt trên đầu Liêu sư huynh.
A…
Liêu sư huynh lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết, toàn thân đều run rẩy lên. Mảnh mảnh Kim Thiên Pháp Tắc thô to bị lấy ra, dung nhập vào thân thể Phương Hàn.
Ước chừng một vạn đạo, một vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc bị Phương Hàn cường hoành lấy ra. Toàn thân Liêu sư huynh, giống như vận động quá độ, sắc mặt trắng bệch, một chút lực lượng cũng không có.
Lấy ra một vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc, chẳng khác gì trực tiếp lấy nửa mạng của hắn, sau này dù tu luyện ra sao cũng không đền bù được. Tổn thật hơn phân nửa căn cơ, cho dù dùng linh đan diệu dược, cũng không làm nên chuyện gì.
Tư chất coi như bị phế đi.
Sau này, hắn cũng chỉ có thể làm một Kim Tiên bình thường, thậm chí như Trường Binh tôn giả, đi xuống phía dưới, chỉ có thể quản lý một số đệ tử chân truyền Bán Bộ Kim Tiên ở ngoài sơn môn.
"Hừ, một vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc, thật là sảng khoái, bất quá Kim Thiên Pháp Tắc của ngươi quá mỏng rồi, vạn đạo ngưng tụ lại, cũng bất quá tăng thêm cho ta mấy trăm đạo thôi".
Phương Hàn luyện hóa Kim Thiên Pháp Tắc lấy ra, bên trong bất quá chỉ nhiều hơn ba trăm đạo mà thôi. Một vạn đạo của đối phương, bất quá chỉ tương đương ba trăm đạo của mình. Chênh lệch có thể nhìn ra.
"Các ngươi, chẳng lẽ còn muốn chạy?"
Tiện tay quăng "Liêu sư huynh" trên núi, như chó chết, ánh mắt Phương Hàn lướt qua những đệ tử Duy Nhất Chân Giáo khác.
"Người này sao hung mãnh như thế".
"Liêu sư huynh bị hắn đánh tan rồi. Hơn nữa, hắn còn chưa thi triển thần thông tuyệt thế gì, chẳng lẽ lại là một tuyệt đại yêu nghiệt?"
"Chạy, người này hung tàn, cư nhiên dám phế đi Liêu sư huynh. Liêu sư huynh trực tiếp tổn thất một vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc, chỉ sợ sau này địa vị khó giữ".
"Hạng Nhất Chân sư huynh, mau xuất thủ, giải cứu chúng ta".
"Không ổn, Phong Duyên này quá hung hãn, phong tỏa cả hư không, không biết là tiên thuật gì, chúng ta căn bản không thể chạy trốn". Đệ tử còn thừa lại, đều nhanh chóng tránh đi, nhưng mà phát hiện ra phi hành đều không thể bay ra, chỉ ở trong phạm vi ngàn dặm Hàng Thần Phong thôi.
"Muốn chạy? Chuyện đó không thể rồi, để cho các ngươi chạy mất, thì sau này ta sao còn chỗ đặt chân? Duy Nhất Chân Giáo các ngươi muốn lấy ta lập uy, ta cũng đúng lúc muốn dùng các ngươi lập uy, để cho tất cả chủng tử đệ tử biết, Phong Duyên ta cũng là cường giả nhất lưu." Phương Hàn đứng ở trên Hàng Thần Phong, đầu tóc tung bay, nhìn một đám đệ tử bay loạn, giống như nhìn bầy ruồi.
"Đều lấy ra cho ta".
Trong thân thể, đột nhiên mười đạo cầu vồng bay lên như khổng tước xòe đuôi.
Cầu vồng quét qua, bay về phía những đệ tử kia, chặt chẽ buộc lại, hấp thu lấy Kim Thiên Pháp Tắc bọn họ. Phế bọn họ. Phương Hàn hiện tại biết, ở trong Vũ Hóa Môn, càng tàn nhẫn, người khác càng sợ, càng mềm yếu, vậy thì càng bị người khi nhục. Vốn, Thiên Giới chính là thế giới cường giả, chủng tử đệ tử Vũ Hóa Môn, cũng là thế giới cường giả tranh giành. Nếu như ngươi chịu đựng không nổi, có thể ra ngoài sơn môn làm quản lý, quản lý chúng đệ tử chân truyền, nội môn, ngoại mộn khổng lồ. Oai phong một cõi, bất quá một thân pháp lực cũng dừng ở đó, vô pháp đột phá nữa, cuối cùng sống quãng đời còn lại rồi chết.
Kim Tiên cũng không phải thọ nguyên vô tận, đều phải già chết. Ở thời gian lâu dài trong Thiên Giới, vạn vật ngay cả thiên quân cũng phải mục nát.
"Hạng Nhất Chân sư huynh, mau tới cứu viện chúng ta".
"Duy Nhất Chân Giáo, Duy Nhất Chân Thần. Nhất Chân sư huynh, huynh mau cứu chúng ta đi".
Có hai người đệ tử bị Phương Hàn dùng cầu vồng tựa như kim quang quấn lấy, căn bản không thể động đậy, Kim Thiên Pháp Tắc toàn thân rút đi như nước, sinh cơ giảm đi, nhất thời điên cuồng hét lên.
Giống như nghe được bọn họ kêu gọi. Trong thiên không ầm một tiếng thật lớn, vô số dãy núi trong Vũ Hóa thiên quốc đều lay động, Phương Hàn chấn động toàn thân, liền cảm giác được trên bầu trời có một cỗ lực lượng vô cùng khổng lồ phủ xuống, trấn áp tới, giống như muốn ép mình đến hoàn toàn trầm luân vạn cổ.
Hắn ngẩng đầu nhìn về thiên không.
Liền nhìn thấy một tòa cung điện khổng lồ. Cung điện kia, khắp nơi đều huy hoàng rực rỡ, thiên thần cường đại ở ngoài cung điện, tuần tra tới lui, cái này rất giống cung điện vạn tiên chi vương, vạn vương chi thánh cư trú, phủ xuống thế gian. Trên tòa cung điện kia, có chút dao động, phóng ra khí tức xộc thẳng trời cao, quét qua bốn phía, phía trên là đạo đạo khí tức "Tổ Linh", làm cho rất nhiều nguyên khí trong Vũ Hóa thiên quốc đều sôi trào lên.
Tiên khí thượng phẩm Kim Khuyết Di La Cung.
Ánh mắt Phương Hàn lạnh lẽo. Liền thấy dưới chân Hàng Thần Phong từng khúc nứt lở, lực lượng tiên khí thượng phẩm Kim Khuyết Di La Cung kia, cư nhiên muốn nện cả ngọn núi cùng mình, hóa thành phấn vụn. Lớn lối, bá đạo, duy nhất, không ai bì nổi. Đây chính là cảm giác của Phương Hàn lúc tiên khí thượng phẩm xuất hiện.
Vốn, tiên khí thượng phẩm Phương Hàn cũng thấy qua ba kiện, "Hi Đồ", "Thiên Địa Pháp Loa", còn có một chính là trước mắt. Bất quá ba kiện tiên khí thượng phẩm này, thì lực lượng Kim Khuyết Di La Cung trước mắt là cường đại nhất, uy nghiêm trọng trọng.
"Phong Duyên, ngươi là một người mới, cư nhiên dám kháng ý chỉ, làm nhục sứ giả ta phái tới như vậy, ngươi có biết đây là đang khiêu chiến quyền uy ta không?"
Trong tiên khí thượng phẩm Kim Khuyết Di La Cung kia, truyền đến một thanh âm thần vương chi vương, vô cùng lãnh khốc, lại vô cùng bình thản, không có chút tức giận, có chẳng qua là ý tứ trừng phạt cùng phán xét. Phán xét người làm trái ý hắn, trừng phạt tất cả người khiêu chiến uy nghiêm của hắn.
"Ngươi là gì mà thành lập Duy Nhất Chân Giáo? Ngươi chẳng qua là một chủng tử đệ tử trong Vũ Hóa Môn mà thôi". Phương Hàn ngửa mặt lên trời cười lạnh: "Khẩu khí điên cuồng giống như thiên quân, không tự biết mình, nếu như chọc phải ta, ta liền để cho ngươi biết, cái gì gọi là thần thông chân chính, chân thần duy nhất."
Thân thể của hắn lay động một cái, phóng lên cao, quyền kình lay động, đột nhiên biến thành vô cùng khổng lồ, một chiêu Diêu Viễn Truyền Thuyết đánh ra. Anh hùng sử thi, từ trong lịch sử trần phóng ra, xướng lên từng đạo huy hoàng truyền thuyết.
Kim Khuyết Di La Cung khổng lồ kia lay động, bị Phương Hàn một quyền trùng kích vào, ảm đạm lại không ít. Giống như thuyền bè trong bão táp, tùy thời đều muốn vỡ nát.
"Người khiêu chiến uy nghiêm ta, phải chết. Hạng Nhất Chân ta, mới là chân thần duy nhất, đệ nhất Kim tiên." Trong cung điện kia, bắn ra thần quang mênh mông.

Vĩnh Sinh - Chương #1018


Báo Lỗi Truyện
Chương 1018/1566