Chương 1009: Toàn bộ lưu lại


"Má ơi. Hắn không phải là người, hắn là Ma Vương. Hắn là Ma Tông sinh ra từ trong Vạn Ma."
"Tại sao lại như vậy, ta có phải đang nằm mơ hay không, hắn cũng tấn thăng đến Tuyệt Đại Kim Tiên, hơn nữa chỉ trong một chiêu, liền đánh chết Bát Am lão nhân?"
"Ta cũng không phải đang nằm mơ, ta cảm thấy đau đớn bản thân mà." Một vị đệ tử Vũ Hóa Môn hung hăng bấm mình một cái, đến nỗi chảy ra máu tươi, cảm thấy đau đớn, mới biết được đó cũng không phải nằm mơ.
Những đệ tử Vũ Hóa Môn này, ai ai cũng muốn điên lên, lấy thực lực Bán Bộ Kim Tiên của họ, mà ngay cả tiếng "Má ơi" cũng kêu lên, có thể thấy được rung động lúc này, đã phá vỡ toàn bộ tâm linh của bọn họ, khiến cho trong tâm trí bọn họ đều xem mình là người bình thường.
Trần Tâm cũng thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.
Hắn vốn cho là, mình tấn thăng cảnh giới Tuyệt Đại Kim Tiên, có thể ngạo thị quần hùng rồi, nhưng mà lại không ngờ rằng, Phương Hàn so với hắn còn hung mãnh hơn gấp trăm lần. Một quyền đẩy lui hắn, sau đó trực tiếp xé sống Bát Am lão nhân, không hao phí nửa điểm lực lượng. Đúng là giết người trong một hô hấp.
Loại tu vi này, ai có thể địch lại?
Hỏi thế gian, sao có địch thủ?
Bát Am lão nhân, tu vi thâm hậu, còn ẩn chứa vô số bí thuật, nếu quả thật muốn liều mạng, Trần Tâm cũng cảm thấy, mình thắng bại bất quá chỉ là năm năm, nhờ vào một hai bí pháp, có thể hơi chiếm chút thượng phong, nhưng mà muốn giết chết đối phương, căn bản là không thể nào. Chớ nói chi là nhẹ nhàng như vậy, một quyền xé nát ra.
Tồn tại có thể một quyền xé nát Bát Am lão nhân, đã không phải là tồn tại vượt qua Kim Tiên rồi, chỉ có người lĩnh ngộ Tổ Chi cảnh giới "Tổ Tiên" trong truyền thuyết, mới có thể có tu vi như thế.
"Cái gì? Đây là chuyện gì? Xảy ra việc gì vậy?"
Mấy vị cao thủ Tuyệt Đại Kim Tiên của Vũ Hóa Môn, đều không ngờ rằng chuyện này lại có biến hóa như thế. Chờ bọn hắn phục hồi tinh thần lại, Phương Hàn đã xé sống sờ sờ Bát Am lão nhân. Bắt đầu hóa thành hắc động, thôn phệ luyện hóa lấy Tuyệt Đại Kim Tiên này, hung tàn so với tà ma độc ác nhất còn muốn tà ma hơn.
Phương Hàn xuống tay, không chút lưu tình, bá đạo, mạnh mẽ, hung mãnh, ngạo nghễ, hoàn toàn cho thấy khí tức bá chủ vương giả, cương ngạnh không mềm.
Trường Bình tôn giả há miệng, lúc mở lúc khép, thật giống như con cá rời khỏi nước hít thở không thông, mà mấy vị Kim Tiên cao tầng khác, toàn thân run rẩy lên, giống như già nua sắp chết, lay động không ngừng.
Không phải do bọn họ không kinh ngạc.
Bởi vì bọn họ cảm giác được, ngay sát na Phương Hàn bộc phát ra lực lượng, quả thực có thể diệt sạch toàn bộ bọn họ. Thiên tài mặc dù là thiên tài, nhưng ở Thiên Giới này, cũng không có thuyết pháp nói thiên tài sau khi trở thành Kim Tiên, lập tức có thể chống lại Kim Tiên thế hệ trước.
Dù là thiên tài lợi hại như thế nào, cũng không thể lợi hại như thế…
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Bát Am lão nhân bị xé sống, ngay hiểm cùng cực, đại lượng sinh mệnh linh hồn hắn đang bị thôn phệ, mau ra tay cứu viện, mặc kệ là chuyện gì xảy ra, trước tiên giải cứu Bát Am rồi hãy nói."
"Yêu nghiệt, ngươi dám…."
Lúc này, đám người Thần Châu Tịnh Thổ đều trợn mắt há mồm, mọi người thật giống như bị lôi đình đánh trúng, không biết làm sao.
Cũng chỉ có "công chúa hoàng phủ" kia thanh tĩnh lại đầu tiên, đứng yên tại chỗ, bàn tay hoành không phách ra, vô số bí thuật tự động bay ra, biến thành một mảnh kinh văn cổ xưa, phía trên hiện lên đạo lý Bỉ Ngạn chi đạo, kinh văn kia bao hàm toàn diện, bao quát vũ trụ, không gì không nhập, hoành không bao phủ lấy Phương Hàn.
"Bỉ Ngạn Kinh".
Cao tầng Vũ Hóa Môn đều bị kinh văn này làm chấn động tỉnh táo lại, phát ra tiếng kêu: "Công chúa hoàng phủ khoan đã. Bỉ Ngạn Kinh mỗi lần thi triển, không gian phương viên ngàn ức dặm, toàn bộ đều bị siêu độ, cả Anh Tài Điện, sẽ hóa thành hư vô, Vũ Hóa Môn chúng ta tổn thất thảm trọng, ngươi chẳng lẽ muốn hoàn toàn phá hoại sơn môn Vũ Hóa Môn chúng ta sao. Đến lúc đó, chúng ta sẽ lên thiên đình tố cáo ngươi, Thần Châu Tịnh Thổ cũng không chịu nổi trách nhiệm đâu."
"Lưu lại."
Công chúa hoàng phủ không hề chú ý đến cảnh cáo của cao tầng Vũ Hóa Môn., còn đánh ra Thất thức uy lực vô cùng, thần diệu khó lường của Bỉ Ngạn kinh văn, tiến hành tuyệt sát hướng đến Phương Hàn.
"Được lắm, Bỉ Ngạn chi đạo." Phương Hàn rống dài lên: "Bất quá cũng không làm gì được ta đâu. Ta cũng không muốn giết chết Bát Am lão tặc, bất quá chỉ để cho hắn hiểu rằng, lực lượng của ta, hắn căn bản không thể chống lại. Bỉ Ngạn Kinh, cũng không làm khó dễ được ta, phá cho ta."
Phương Hàn hoành không đánh ra một quyền, truyện thuyết anh hùng sử thi chậm rãi nện vào Bỉ Ngạn kinh văn, kinh văn kia lập tức bị buộc lui liên tục về phía sau, bản thể quay cuồng lên, sau đó liên tục nổ tung, thân thể công chúa hoàng phủ phía dưới cũng bị lực lượng nổ tung này chấn động.
Phương Hàn một chiêu ngạnh kháng, sau đó chậm rãi hạ xuống trung tâm Anh Tài Điện, trong hắc động bản thân, đột nhiên phun ra một người, bị hắn nắm vào trong tay, chính là Bát Am lão nhân, lúc này lão giả đó hoàn toàn không có chút uy nghiêm hùng hổ vừa rồi, mà giống như một lão cẩu, bị người nắm cổ, nguyên khí toàn thân suy yếu, tinh khí, Kim Thiên Pháp Tắc, đều bị Phương Hàn hấp thu hơn phân nửa.
Vốn, lão giả này, Kim Thiên Pháp Tắc trong thân thể có khoảng gần năm vạn đạo.
Ở trong Kim Tiên, đã là tu vi vô địch hiếm thấy. Đáng tiếc ở trước mặt Phương Hàn, lại không chịu nổi một kích. Phương Hàn vừa rồi đánh bại hắn, dĩ nhiên sẽ không chút khách khí, trực tiếp cướp đoạt lấy ba vạn đạo Kim Thiên Pháp Tắc trên thân thể hắn, quán thông vào trong Tam Thập Tam Thiên Chí Bảo. Sau đó còn cướp đoạt đi một nửa nguyên khí hóa thành Chân Long, bổ sung cho nguyên lực Bát Bộ Phù Đồ.
Bát Am lão nhân này, có thể nói đã chân chính bị phế đi, từ một cường giả Kim Tiên, biến thành Kim Tiên nhỏ yếu. Nguyên khí tổn thương nặng nề.
"Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không phải là Phong Duyên? Thiên tài, cũng không thể lợi hại đến tình trạng này." Công chúa hoàng phủ đứng yên bất động, hai mắt nhìn chằm chằm vào Phương Hàn.
"Ta chính là Phong Duyên, bất quá các ngươi không may, muốn đến Vũ Hóa Môn diễu võ giương oai, lại gặp phải lúc ta vừa mới nhận được kỳ ngộ." Trên mặt Phương Hàn hiện lên một tia cười lạnh: "Vốn, ta đã ẩn giấu thực lực, không muốn biểu hiện ra, nhưng mà các ngươi quá kiêu ngạo rồi, bức ta phải thi triển ra lực lượng giữ lấy tôn nghiêm của Vũ Hóa Môn. Thần Châu Tịnh Thổ các ngươi là thứ gì, không phải là một phế vật sao? Căn bản còn không cần cao tầng của Vũ Hóa Môn ta xuất động, mà chỉ một đệ tử chân truyền nho nhỏ như ta, đã có thể đánh cho các ngươi hoa rơi nước chảy rồi."
Trong lúc nói chuyện, hắn ném Bát Am lão nhân ra, giống như chó chết bay về phía công chúa hoàng phủ.
"Đáng giận mà." Một lão giả trong đó bay ra, chính là "Bát Thức lão nhân", đón lấy Bát Am lão nhân, sắc mặt dữ tợn run lên, da thịt đều co lại một chỗ, hận không thể lập tức đi tới giết chết Phương Hàn, nhưng mà hắn không dám, không có lá gan này, Bát Am chỉ trúng một chiêu liền như chết đi sống lại, nếu không phải đối phương buông tha một mạng, thì mười cái mạng cũng xong đời rồi.
Nhất là vừa rồi, công chúa hoàng phủ thi triển ra một môn tuyệt học Thần Châu tịnh thổ, Bỉ Ngạn Kinh cũng không thể chiếm được thượng phong, hắn biết bản thân mình, quả thật không thể làm gì khác.
Vài thiên tài trẻ tuổi, thân thể đã run rẩy lên, bọn họ đều là thánh thể trời sinh, đạo thể, pháp thể, thần thể, ẩn chứa huyết mạch cực mạnh, nhưng mà gặp phải người tàn nhẫn như Phương Hàn, cũng không thể tránh khỏi, từ sư tử biến thành con cừu non.
Nhất Lý Hoằng Hạo bị Phương Hàn phá vỡ đôi mắt, lại càng kinh đảm. Tuyệt vọng tràn đầy trên khuôn mặt.
Hắn biết, thù của mình không cách nào báo được rồi.
"Phong Duyên, ngươi rốt cuộc tu thành Tuyệt Đại Kim Tiên khi nào vậy, sao lại mạnh như thế." Giọng của Trường Bình tôn giả run rẩy hỏi, ánh mắt nhìn Phương Hàn, có một chút kính trọng cùng sợ hãi.
Bất kỳ cao thủ nào, cho du là tồn tại cường hoành tới đâu, gặp phải người tàn nhẫn hơn mình, cũng sẽ sinh ra lòng kính trọng cùng sợ hãi, người thì sợ hãi sinh linh mạnh hơn bản thân mình, tiên cũng không ngoại lệ.
"Ta được một chút kỳ ngộ, trước đó không lâu, đi Hoằng Khí Lâu, hoàn thành một nhiệm vụ, cùng nhiều cao thủ đi ám sát Ngao Thế Tôn Tuyệt Đại Kim Tiên Long Tộc, hắn truy sát ta, kết quả là bị cấm pháp còn sót lại của thiên quân thượng cổ trong cổ thành hoang vu Sa Châu vây khốn, ta liền thừa cơ giết hắn, nhận lấy toàn bộ tu vi cùng bảo tàng, sau đó nhất cử tấn thăng. Chuyện này, có thể đi Hoằng Khí Lâu điều tra một chút là biết." Một cỗ ý niệm của Phương Hàn, truyền vào đầu Trường Bình tôn giả.
"Cư nhiên có được kỳ ngộ như thế. Đây là kỳ ngộ trăm triệu năm khó gặp đó." Trường Bình tôn giả âm thầm truyền âm: "Đây là bí mật của Vũ Hóa Môn chúng ta, không thể truyền ra ngoài, ta sẽ bẩm báo chuyện hôm nay cho cao tầng, Phong Duyên ngươi làm rất tốt, vô cùng tốt. Ngươi làm Vũ Hóa Môn rất hãnh diện, chuyện này, cao tầng ẩn cư trong Thiên Quốc ở Vũ Hóa Môn chắc sẽ không nói ra ngoài, bất quá bọn hắn sẽ âm thầm khen thưởng ngươi. Ngươi sau này, địa vị nhất định sẽ vượt xa cả ta."
"Cục diện hiện tại, để ta chủ trì đi."
Phương Hàn gật đầu, nếu như cao tầng Vũ Hóa Môn đi điều tra Hoằng Khí Lâu sẽ tốt hơn, thân phận của mình sẽ được chân chính xác định, không còn nửa điểm sơ hở.
"Được, tu vi ngươi cao nhất, ngươi đi chủ trì, chúng ta sẽ bẩm báo chuyện này cho cao tầng."
Mấy vị Tuyệt Đại Kim Tiên cao tầng đều loáng thoáng có một loại tư vị giống như thiên lôi bị Phương Hàn sai đâu đánh đó.
Lúc này Phương Hàn mới quay đầu lại, hướng đến công chúa hoàng phủ nói: "Công chúa hoàng phủ, sao nào? Chuyện lần này, liền xem như qua rồi, Bát Am bại trong tay ta, một chiêu cũng không đón nổi, ân oán này, cũng sẽ xóa bỏ chứ?"
"Xóa bỏ, nói không tệ nhỉ. Chuyện hôm nay, ngươi còn muốn hữu nghị sao?" Bát Thức lão giả hung hăng nhìn Phương Hàn, phun ra một tiếng tàn nhẫn: "Vũ Hóa Môn các ngươi, nhất là ngươi, chờ Thần Châu Tịnh Thổ chúng ta trả thù đi. Chuyện này, chúng ta sẽ báo lên thiên đình, để cho thiên đình chế tài các ngươi."
"Vậy sao?" Phương Hàn sắc mặt phát lạnh:"Xem ra các ngươi thật không muốn hữu nghị, không muốn sống rời khỏi đây mà. Tốt lắm, đây là do các ngươi tự tìm đó, xuống Cửu U hoàng tuyền, có trách thì trách các ngươi không hiểu biết, không biết tiến lùi nha."
Trên đỉnh đầu Phương Hàn, đạo đạo ánh sáng tràn ngập ra, hóa thành tấm lưới, bao phủ toàn bộ Anh Tài Điện vào trong.
"Cái gì? Ngươi muốn lưu chúng ta lại? Ngươi thật là gan to bằng trời, biết ta là ai không?" Thanh âm công chúa hoàng phủ trở nên sắc bén.
"Ta không cần quản các ngươi là ai, cho dù phụ thân các ngươi là thiên quân, cũng vô dụng mà thôi." Phương Hàn nói: "Ta không có chuyện gì không dám làm. Không tin, ngươi chạy thử đi, xem ta có dám giết ngươi hay không?"

Vĩnh Sinh - Chương #1009


Báo Lỗi Truyện
Chương 1009/1566