Chương 3: Trần Viên Viên


Vi Tiểu Bảo về cung chưa được mấy chốc đã thấy thái giám đến tuyên đọc sắc chỉ của triều đình phong cho gã Nhất đẳng Tử tước và làm Tứ hôn sứ để hộ tống Kiến Ninh công chúa đi Vân Nam vì Hoàng thượng ngự tứ cho nàng kết hôn cùng con trai Bình Tây Vương là Ngô Ứng Hùng.

Vi Tiểu Bảo làm Khâm Sai đại thần tháp tùng Kiến Ninh công chúa đến Vân Nam được Bình Tây vương Ngô Tam Quế thết đãi hết sức trịnh trọng nhưng sau vài ngày đã xẩy ra chuyện lớn. Ðêm khuya có người đột nhập vào Bình Tây vương phủ toan hành thích vương gia. Trong khi đó A Kha sư tỷ của Vi Tiểu Bảo hóa trang trà trộn trong đám tùy tùng thì đột nhiên mất tích. Sư tỷ A Kha là thiếu nữ tuyệt sắc mà Vi Tiểu Bảo si mê điên đảo nhưng nàng lại rất ghét bản mặt của gã. Một ngày nữa trôi qua, Vi Tiểu Bảo đang ngồi thương nghị với bọn Tiền lão bản, Từ Thiên Xuyên bỗng thấy Mã Ngạn Siêu chạy vào báo có một vị lão đạo cô muốn vào ra mắt.
Vi Tiểu Bảo lấy làm kỳ hỏi:
- Lão đạo cô ư? Đạo cô kiếm tại hạ làm chi? Phải chăng bà ta đến khuyến giáo?
Mã Ngạn Siêu đáp:
- Thuộc hạ đã hỏi bà ta có việc gì thì bà ta nói là vâng lệnh trên đưa tin đến cho Khâm sai đại nhân.
Y cầm một bao thư bằng giấy vàng đệ lên.
Vi Tiểu Bảo chau mày nói:
- Cảm phiền Mã đại ca mở thư ra xem họ viết những gì?

Mã Ngạn Siêu mở bao thư, rút ra một tờ giấy vàng. Y liếc mắt nhìn rồi đọc:
- A Kha gặp nạn...
Vi Tiểu Bảo vừa nghe bốn chữ này đã giật bắn người lên, vội hỏi:
- A Kha gặp nạn làm sao?
Quần hùng Thiên Địa hội không biết gì đến chuyện Cửu Nạn và A Kha, đều ngơ ngác nhìn nhau. Cửu Nạn nguyên là công chúa Minh triều, từ khi nhà Minh mất nước mấy chục năm nay bà ta đã phải bôn ba giang hồ luyện thành võ công cái thế. Một năm trước đây Vi Tiểu Bảo có cơ duyên được Cửu Nạn nhận làm đệ tử. Gã nhập môn sau nên A Kha là vai sư tỷ. Cửu Nạn và A Kha lần này cải trang trà trộn trong đám tùy tùng của Vi Tiểu Bảo là để có âm mưu đến gần Bình Tây vương Ngô Tam Quế là tên đại Hán gian mà bao người Hán căm hận thấu xương. Vi Tiểu Bảo trước nay chỉ muốn tìm cơ hội chiếm đoạt A Kha dĩ nhiên chuyện của nàng gã quan tâm rất nhiều.
Mã Ngạn Siêu đáp:
- Trong thư viết chẳng ra đầu đuôi gì hết, lại không đưa thư danh. Họ chỉ dặn mời hương chủ đi theo người đưa thư đến nơi để thương nghị biện pháp giải cứu.
Vi Tiểu Bảo vội hỏi:
- Vị đạo cô kia còn ở ngoài đó không?
Mã Ngạn Siêu đáp:
- Bà ta vẫn còn ở ngoài kia.
Y chưa dứt lời, Vi Tiểu Bảo đã nhảy vọt ra. Gã đến bên cửa lớn thì thấy một vị đạo cô đầu bạc phơ đang ngồi trên ghế chờ đợi.
Tên thị vệ gác cổng lớn tiếng hô:
- Khâm sai đại nhân đã tới!
Đạo cô đứng dậy cúi đầu thi lễ.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Ai phái đạo cô tới đây?
Đạo cô đáp:
- Xin đại nhân dời gót tới nơi sẽ biết.
Vi Tiểu Bảo hỏi:
- Bây giờ đi đâu?
Đạo cô đáp:
- Mời đại nhân đi theo bần đạo. Hiện giờ chưa tiện nói ra.
Vi Tiểu Bảo nóng ruột muốn biết A Kha lạc lõng nơi nào, lại hỏi:
- Người nhắc đến trong thư bây giờ ở đâu?
Đạo cô đáp:
- Bần đạo vâng lệnh trên sai khiến không hiểu rõ nội tình. Xin đại nhân lượng thứ cho.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Được rồi! Ta đi theo đạo cô.
Rồi gã hô:
- Sắp xe ngựa cho mau!
Đạo cô nói:
- Xin đại nhân ngồi xe để khỏi làm kinh động người ngoài.
Vi Tiểu Bảo gật đầu.
Gã ra khỏi cổng rồi cùng đạo cô ngồi chung một xe.
Bọn Từ Thiên Xuyên, Tiền lão bản sợ địch nhân bày ra cạm bẫy, liền bảo nhau đi theo cách xa một quãng.
Đạo cô trỏ đường cho xe ngựa đi về hướng tây.
Xe rời khỏi cổng thành phía tây rồi mỗi lúc càng đi vào nơi hoang vắng.
Vi Tiểu Bảo trong lòng hồi hộp cất tiếng hỏi:
- Đạo cô đưa tại hạ đi đâu đây?
Đạo cô đáp:
- Chẳng còn mấy nữa là tới nơi.
Xe đi chừng hơn ba dặm bỗng rẽ qua hướng bắc. Quãng đường này nhỏ hẹp chỉ vừa một cỗ xe đi, dẫn tới một cái am nhỏ.
Đạo cô nói:
- Tới nơi rồi!
Vi Tiểu Bảo nhảy xuống thấy tấm biển trên cổng đề ba chữ thì chữ đầu là chữ tam, còn hai chữ nữa, gã không biết.
Vi Tiểu Bảo quay đầu nhìn lại thấy bọn Mã Ngạn Siêu vẫn theo hút ở phía xa xa. Gã biết là mình vào am rồi, bọn họ cũng chờ đợi quanh đây, cảm thấy an tâm liền theo đạo cô tiến vào.
Phía trong cổng am sạch như chùi không một vết bụi. Ngoài sân trồng mấy khóm trà hoa, một khóm tử kinh.
Chính giữa điện đường đặt một pho tượng Quan Âm mặc bộ áo trắng. Pho tượng Quan Âm này diện mạo rất xinh đẹp mà diện mạo lại rất trang nghiêm.
Vi Tiểu Bảo nghĩ thầm:
- Nghe nói trong đám vợ của Ngô Tam Quế có một mụ vợ ngoại hiệu là Tứ diện Quan Âm, lại có một mụ kêu bằng Bát diện Quan Âm. Chẳng hiểu đức Quan Âm bồ tát có thật đẹp thế này chăng? Con mẹ nó! Diễm phúc của tên đại Hán
gian quả nhiên không nhỏ.
Đạo cô dẫn Vi Tiểu Bảo đến toà thiên điện mé đông. Người nhà bưng trà lại. Gã mở nắp chén trà, thấy mùi thanh hương thoang thoảng đưa lên mũi, nước trà màu xanh biếc. Đúng là trà Long Tỉnh còn tươi. Gã lấy làm kỳ nghĩ bụng:
- Thứ trà Long Tỉnh này từ Giang Nam vận chuyển tới đây không phải rẻ tiền.
Bọn ni cô đạo cô trong am này làm gì có nhiều tiền mà xài sang như vậy. Lại thấy một đạo cô bưng vào một cái hộp sơn đen bày tám thứ kẹo mứt: nào mứt Tùng tử, nào Tiểu bồ đào cao, nào Hạnh đào hiến, nào Mai côi cao, đường hạnh nhân, bánh đậu xanh, bách hợp tô, nào quế hoa mật, toàn là những đồ điểm tâm mà Tô Đông Pha khi xưa ưa dùng. Những chén đựng kẹo mứt cũng tinh xảo dị thường.
Những món điểm tâm của Giang Nam này, Vi Tiểu Bảo hồi ở trong kỹ viện thành Dương Châu đều đã biết qua. Chỉ khi nào có khách sang mụ chủ mới lấy ra mời mọc. Gã nhân lúc người ta không để ý, lấy cắp mấy viên ăn. Sau này gã vào Hoàng cung không được nhìn thấy nữa.
Ai ngờ trong một toà am nhỏ ở tỉnh Vân Nam lại có những vật này. Vi Tiểu Bảo trong lòng khoan khoái, miệng lẩm bẩm:
- Thế này là lão gia lại về đến Lệ Xuân viện ở thành Dương Châu.

Đạo cô bưng điểm tâm vào rồi lại lui ra.
Trên kỷ trà đặt một chiếc đỉnh đồng nhỏ, khói xanh bốc lên nghi ngút. Thứ trầm đốt trong đỉnh cũng là trầm hương rất quý. Vi Tiểu Bảo đã nếm trải mùi đời, nên rất biết người biết của. Mỗi lần gã vào Từ Ninh cung của Thái hậu là ngửi thấy mùi trầm hương này. Bây giờ gã đột nhiên ngửi thấy không khỏi giật mình tự hỏi:
- Trời ơi! Hỏng bét! Chẳng lẽ Thái hậu đã đến đây?
Gã liền đứng phắt dậy.
Bỗng nghe ngoài cửa có tiếng bước chân nhè nhẹ êm ái. Một người đàn bà tiến vào nhìn Vi Tiểu Bảo hai tay chắp để trước ngực thi lễ nói:
- Kẻ xuất gia là Tịch Tĩnh xin tham kiến Vi đại nhân. Giọng nói ôn hoà trong trẻo, đúng là khẩu âm Tô Châu.
Người đàn bà này cỡ bốn mươi tuổi, mình mặc áo màu biếc lợt, cặp lông mày xinh như vẽ, nét mặt thanh tú không bút nào tả xiết. Suốt đời Vi Tiểu Bảo chưa từng thấy ai đẹp như nàng. Tay gã cầm chung trà, miệng há hốc ra không ngậm lại được, chân tay luống cuống. Người đàn bà kia mỉm cười nói:
- Mời Vi đại nhân an toạ!

Vi Tiểu Bảo luống cuống đáp:
- Dạ dạ!
Hai chân gã nhủn ra ngồi phệt ngay xuống. Nước trà trong chung đổ ra làm ướt một mảng vạt áo.

Đàn ông thiên hạ thấy mặt người đẹp thường lâm vào tình trạng hồn lạc phách xiêu, nàng được chứng kiến nhiều rồi nên không để ý. Nhưng Vi Tiểu Bảo, một gã thiếu niên mới mười lăm mười sáu tuổi, cũng bị dung quang tuyệt thế của nàng làm cho mê mẩn, khiến nàng không nhịn được, tủm tỉm cười nói:
- Vi đại nhân tuổi nhỏ tài cao, tưởng Cam La ngày trước mới mười hai tuổi đã làm Thượng khanh ở nước Tần cũng chẳng thể hơn được.
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Tại hạ không dám! Trời ơi! Chẳng hiểu Tây Thi, Dương Quý Phi ngày trước thế nào mà thiên hạ đua nhau tâng bốc, nhưng tại hạ nhất quyết còn thua nương tử xa lắm.
Người đẹp giơ tay áo lên che nữa mặt ngọc mỉm cười. Cử động này tưởng chừng bao nhiêu vẻ đẹp đều hiện ra. Nàng nghiêm trang nói:
- Mỹ sắc làm hư việc nước, xưa đã thế mà nay cũng thế. Con người bất tường tự hận mình được trời ban cho tấm dung nhan khuynh quốc chỉ tổ làm đau khổ lê dân trong thiên hạ. Vì thế mà mấy năm gần đây tiện thiếp giam mình vào chốn am mây, làm bạn cùng thanh đăng cổ phật, khổ tâm sám hối. Hỡi ơi! Tiện thiếp dù khua tan mõ gỗ, niệm nát chân kinh cũng không đủ đền tội trong muôn một.
Nàng nói tới đây vành mắt đỏ hoe rồi không nhịn được để hai hàng châu lệ tuôn rơi.
Vi Tiểu Bảo không hiểu những câu nàng nói có ẩn ý gì. Gã chỉ biết lúc nàng mỉm cười như ánh thần quang, chia rồi lại hợp, lúc nàng buồn thảm khiến người xúc động can trường. Bất giác gã nảy lòng thương hương tiếc ngọc. Tuy vậy tật ham mê gái đẹp làm máu nóng của gã vừa nổi lên đã pha đầy nhục dục. 
Gã thấy người đẹp kích động như vậy thì vỗ ngực đứng dậy nói:
- Ai là kẻ đã khinh khi nương tử? Tại hạ quyết liều mạng với kẻ đó. Nương tử có điều chi khó giải quyết cứ trông vào bàn tay tại hạ. Nếu Vi Tiểu Bảo làm không được thì xin chặt đầu dâng cho nương tử.
Gã vừa nói vừa giơ tay lên chặt mạnh vào cổ.
Người đẹp cũng đứng dậy, ngưng thần nhìn gã một lúc, vành mắt lại đỏ hoe, bỗng nàng quỳ xuống sụp lạy, nghẹn ngào nói:
- Vi đại nhân nghĩa cả ngất trời xanh, tiện thiếp chẳng biết lấy gì đến đáp cho vừa.
Vi Tiểu Bảo la lên:
- Không đúng! Không đúng!
Gã cũng quỳ xuống nhìn về phía người đẹp, dập dầu binh binh. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Gã vừa lạy vừa nói:
- Nương tử là tiên nhân giáng thế, Bồ Tát hiện hình. Tại hạ dập đầu trước nương tử mới phải, khi nào dám nhận đại lễ của nương tử.
Người đẹp khẽ đáp:
- Đại nhân dạy thế khiến tiện thiếp phải tổn thọ!
Nàng giơ tay ra nhẹ nhàng đỡ gã dậy.
Vi Tiểu Bảo thấy trên má nàng còn đọng mấy giọt nước mắt lóng lánh như mấy hạt châu, vội giơ tay áo lên khẽ lau cho nàng và kiếm lời an ủi:
- Nương tử đừng khóc! Đừng khóc! Dù có gặp việc tày đình chúng ta cũng giải quyết cho xong.

Kể tuổi thì thiếu phụ vào khoảng tứ tuần, nhưng dung nhan cung cách, cử chỉ lời nói cùng dáng điệu của nàng xinh đẹp quá chừng khiến gã chẳng thể kềm chế được thói dâm tà. Gã nghe nàng tâm sự thì miệng ba hoa như thật tình sinh lòng lân mẫn nhưng mắt thì không ngớt nhìn lén vào vóc dáng yểu điệu thướt tha trong lòng quyết chí phải tìm cách thân cận nàng. 
Vi Tiểu Bảo lại hỏi:
- Nương tử có điều chi khó giải quyết?
Người đẹp đáp:
- Vi đại nhân thấy thư liền đến ngay lập tức, tiểu nữ tử thực là cảm kích...
Nàng chưa hết lời, Vi Tiểu Bảo đã la lên một tiếng "úi chà"
Gã giơ tay lên đập vào trán nói:
- Tại hạ thật là hồ đồ. Đây là vì A Kha.
Cặp mắt gã trừng trừng ngó người đẹp rồi chợt tỉnh ngộ, lên tiếng hỏi:
- Phải chăng tôn giá là mẫu thân của A Kha?
Người đẹp khẽ đáp:
- Vi đại nhân quả là người thông minh. Tiện thiếp chưa kịp nói đại nhân đã đoán ra rồi.
Vi Tiểu Bảo nói:
- Vụ này dễ đoán lắm vì tướng mạo hai người rất giống nhau. Có điều... Có điều... A Kha sư tỷ... không đẹp bằng tôn giá...
Người đẹp hơi đỏ mặt lên. Màu da trắng mịn ửng hồng khác nào bạch ngọc điểm phấn tô son càng tăng vẻ kiều diễm.
Nàng khẽ hỏi:
- Đại nhân kêu A Kha bằng sư tỷ ư?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Đúng thế! Y là sư tỷ của tại hạ.
Rồi gã chẳng giấu diếm gì nữa, đem chuyện gặp A Kha trong trường hợp nào, bị nàng đánh trật khớp tay ra sao, cả chuyện bái Cửu Nạn làm sư phụ, cho đến chuyện đi Côn Minh, thuật lại cho người đẹp nghe. Gã còn thú nhận mình say mê A Kha mà cô đối với gã tuyệt không để vào mắt xanh chút nào.
Vi Tiểu Bảo kể lể đầu đuôi mọi việc đã xảy ra từ ngày gặp A Kha đến nay.

Người đẹp lẳng lặng chú ý nghe Vi Tiểu Bảo kể xong, nàng khẽ thở dài và cất tiếng ngâm:

Thê tử xen chi vào đại kế
Anh hùng lại cũng giống đa tình

Rồi nàng nói:
- Hồng nhan là nguyên nhân của tai hoạ. Việc trước mắt lại càng rõ rệt. Bước tiền đồ của Vi đại nhân thật là viễn đạt...
Vi Tiểu Bảo lắc đầu đáp:
- Không phải! Không phải! Câu hồng nhan là nguyên nhân tai hoạ, tại hạ đã từng nghe thầy đồ nói tới. Nào Tây Thi, nào Vương Chiêu Quân, nào Điêu Thuyền, nào Dương Quý Phi gì gì đều là những mỹ nữ làm nguy hại cho quốc gia. Thực ra nếu chẳng có bọn đàn ông tồi bại, bọn quân vương hôn ám thì những mỹ nhân kia dù đẹp hơn thế nữa cũng chẳng làm gì nguy hại cho quốc gia. Người ta nói Bình Tây vương vì Trần Viên Viên mà phải đầu hàng Thanh triều. Theo nhận xét của tại hạ, nếu Ngô Tam Quế tận trung với Minh triều thì dù có cả chục mụ Trần Viên Viên, tổ bà tên Ngô Tam Quế cũng chẳng chịu hàng nhà Đại Thanh.
Người đẹp đứng dậy xăm xăm bước tới sụp lạy nói:
- Đa tạ Vi đại nhân! Kiến thức cao minh của đại nhân đã thấu rõ nỗi oan ức ngàn đời khó lòng bộc bạch của tiện thiếp.
Vi Tiểu Bảo lật đật đáp lễ. Trong lòng rất lấy làm đắc ý đã đoán biết người đẹp đây đúng là Trần Viên Viên, một nhân vật có dính líu đến quốc vận Đại Thanh, Đại Minh lưỡng triều , ngoài mặt gã giả vờ lắp bắp:
- Phu nhân... phu nhân... Trời ơi! Đúng rồi! Tại hạ thật hồ đồ hết chỗ nói. Phu nhân mà không phải là Trần Viên Viên thì... trong thiên hạ làm gì... còn có người thứ hai... dung nhan khuynh quốc như thế này? Hỡi ơi! Tại hạ mỗi lúc một đi vào chỗ u mê tăm tối. Phu nhân không phải là vương phi của Bình Tây vương thì sao lại ở chốn này... A Kha sư tỷ không phải là ái nữ của phu nhân thì còn của ai nữa. 

Trần Viên Viên đứng dậy đáp:
- Vụ này câu chuyện khá dài. Tiện thiếp một là có điều thỉnh cầu Vi đại nhân, chẳng dám dấu diếm một điểm gì, hai là vừa nghe đại nhân minh oan cho tiện thiếp, trong lòng cảm kích vô cùng. Hơn hai chục năm nay, tiện thiếp bị hết thảy mọi người trong thiên hạ thoá mạ nhục nhằn... Bao nhiêu tội danh về việc vong quốc đổ hết lên đầu tiện thiếp. Trên cõi đời này chỉ có hai vị đại tài từ là thấu rõ
nỗi oan cho tiện thiếp. Một là đại thi gia Ngô Mai Thôn Ngô tài tử. Còn một vị nữa là Vi đại nhân.

Thực ra Vi Tiểu Bảo mù tịt về những việc lớn nhà nước. Gã nói vơ nói vẩn, dè đâu lại trúng vào nỗi oan uổng của Trần Viên Viên. Gã ngó thấy con người tuyệt sắc này liền nảy lòng dâm dục miệng nói ba hoa chỉ muốn lấy lòng nàng để tìm cơ hội vùi hoa dập liễu. 
Vi Tiểu Bảo nghe Trần Viên Viên xưng tụng mình là đại tài tử thì khoái chí không ngớt chửi rủa thầm trong bụng. Về điểm này gã sáng suốt tự biết bản sắc của mình nhìn thấy người đẹp đã muốn dở trò gì với nàng rồi, gã vội xua tay đáp:
- Tại hạ là một thằng ngốc chẳng hiểu chữ nghĩa gì, viết ra không được một nhúm mà phu nhân tán tụng là đại tài tử thì tưởng nên thêm vào hai chữ •cẩu thí• và kêu bằng cẩu thí tài tử Vi Tiểu Bảo.
Trần Viên Viên không nhịn được mỉm cười nói:
- Làm được văn chương thơ phú là hay, nhưng chỉ mới đáng mặt tiểu tài tử. Con người có kiến thức, đảm đương nổi việc lớn mới là đại tài tử.
Vi Tiểu Bảo nghe hai câu tâng bốc này không khỏi có ý tự phụ. Gã phổng mũi lên nghĩ thầm:
- Đệ nhất mỹ nhân trong thiên hạ bảo ta là đại tài tử. Ha ha! Thực ra lão gia chẳng phải là con người kém tài tình. Con mẹ nó! Từ ngày lọt lòng mẹ, bữa nay lão gia mới được nghe người ta ca tụng lần đầu.
Trần Viên Viên đứng dậy nói tiếp:
- Xin đại nhân dời gót để tiện thiếp trình bày rõ đầu đuôi vụ này.
Vi Tiểu Bảo dạ một tiếng rồi theo Trần Viên Viên xuyên qua lối đi giải đá vụn tới một gian phòng nhỏ.
Trong phòng không đặt bàn ghế, chỉ có hai cái bồ đoàn. Trên tường treo một bức thư pháp viết đầy những chữ. Bên cạnh bức thư pháp treo một cây đàn tỳ bà. Vi Tiểu Bảo thấy căn phòng trang nhã tuyệt vời này ở một góc riêng biệt trong khu vườn lớn thì mừng rơn trong bụng.
Trần Viên Viên nói:
- Mời đại nhân an toạ.
Nàng đến bên tường với lấy cây tỳ bà ôm vào lòng, ngồi xuống chiếc bồ đoàn thứ hai.
Trần Viên Viên trỏ vào bức thư pháp khẽ nói:
- Đây là Ngô Mai Thôn tài tử tặng tiện thiếp một bài trường thi kêu bằng Viên Viên khúc. Bữa nay gặp cơ duyên xin tấu khúc nhạc này để đại nhân thưởng thức, dù nó chẳng bõ làm nhơ tai đại nhân.
Vi Tiểu Bảo thích quá vỗ tay reo:
- Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu! Có điều phu nhân hát mấy câu rồi lại giải thích cho rõ nghĩa, vì cẩu thí tài tử học vấn rất tầm thường.
Trần Viên Viên mỉm cười đáp:
- Đại nhân quá khiêm mà thôi.

Rồi nàng so dây dạo đàn bật lên những tiếng tình tang. Trần Viên Viên hát bốn câu rồi giải thích:
- Đây là tích nói về ngày đức Sùng Trinh quy thiên, Bình Tây vương đánh vào Bắc Kinh. Ba quân mặc đồ tang phục khóc đức Hoàng đế băng hà. Bình Tây vương đã vì kẻ bất tường này mà mở cuộc xuất binh.
Vi Tiểu Bảo gật đầu nói:
- Vương phi xinh đẹp thế này thì Ngô Tam Quế vì vương phi mà đầu hàng nhà Đại Thanh cũng không thể trách được. Giả tỷ Vi Tiểu Bảo này ở vào địa vị Ngô Tam Quế cũng phải làm thế.
Trần Viên Viên đưa đẩy sóng thu, bụng bảo dạ:
- Thằng nhỏ này ăn nói có vẻ giỡn cợt ta.
Nhưng nàng thấy Vi Tiểu Bảo ra vẻ nét mặt nghiêm nghị mới nghĩ là lời nói của gã tự đáy lòng phát ra, nàng không khỏi cảm lòng tri kỷ. Ánh mắt Trần Viên Viên vừa liếc xuống nhìn cây tỳ bà thì Vi Tiểu Bảo lại láo liên soi mói nhìn từ khuôn mặt thanh tú đến bàn tay búp măng trắng nõn nà. Trong đầu gã thèm thuồng chỉ muốn nhìn tận mắt coi da thịt thân thể nàng trắng trẻo ngon lành đến cỡ nào sau lớp xiêm y đó.
Trần Viên Viên nói:
- Sau này là khúc hát nói về thân thế của tiện thiếp .
Rồi nàng lại cất tiếng hát:

Cửa quyên đua nở trăm hoa
Cô Tô gái nọ mặn mà hơn ai
Làm cho mê mẩn Phù Sai
Kiếp xưa nàng đã là người nào đây?

Tiếng ca uyển chuyển, tiếng tỳ bà thánh thót dặt dìu. 
Vi Tiểu Bảo nghe đàn, tiếng hát mà trong lòng thư thái mê ly. 
Trần Viên Viên khẽ nói:
- Khúc này người ta ví tiện thiếp như Tây Thi thực là quá đáng.
Vi Tiểu Bảo cãi:
- So bì như thế là không đúng. Tây Thi làm gì sánh được với vương phi?
Trần Viên Viên khẽ bật cười, hát tiếp:

Trước thềm oanh yến dập dìu
Tài này sắc ấy dễ xiêu lòng người
Phong trần kiếp cũng như ai
Nghĩ thân mà lại ngậm ngùi cho thân

Nàng nhẹ buông tiếng thở dài nói:
- Tiện thiếp cũng xuất thân ở chốn phong trần, không muốn dấu diếm đại nhân...
Vi Tiểu Bảo hỏi ngay:
- Xuất thân ở chốn phong trần là nghĩa làm sao? Vương phi đừng nói văn chương với tại hạ, vì tại hạ chẳng hiểu chi hết?
Trần Viên Viên đáp:
- Tiện thiếp vốn là kỹ nữ ở Tô Châu...
Vi Tiểu Bảo vỗ đùi reo lên:
- Hay tuyệt! Thật là hay tuyệt!
Trần Viên Viên hơi lộ vẻ giận dữ nói:
- Đó chẳng qua vì tiện thiếp mệnh bạc...
Vi Tiểu Bảo ngắt lời:
- Tại hạ cùng vương phi chi đồng đạo hợp. Tại hạ cũng xuất thân ở chốn phong trần.
Trần Viên Viên dương cặp mắt trong suốt lên nhìn Vi Tiểu Bảo. Nàng ngơ ngác không hiểu, bụng bảo dạ:
- Chắc gã chưa hiểu ý câu xuất thân từ chốn phong trần.
Vi Tiểu Bảo nói tiếp:
- Vương phi xuất thân từ nơi kỹ viện thì tại hạ cũng xuất thân tự chốn lầu hồng... Có điều một đằng ở Tô Châu, một đằng ở Dương Châu. Mẫu thân tại hạ là kỹ nữ trong Lệ Xuân viện thành Dương Châu, nhưng tướng mạo y so với vương phi khác nhau một trời một vực.
Trần Viên Viên rất lấy làm kỳ hỏi:
- Phải chăng Vi đại nhân muốn nói giỡn?
Vi Tiểu Bảo đáp:
- Làm gì có chuyện nói giỡn? Hỡi ôi! Tại hạ bận nhiều chuyện quá, đáng lý phải phái người về Dương Châu đón tiếp mẫu thân, không nên để người làm kỹ nữ nữa. Nhưng tại hạ thấy người ở Lệ Xuân viện vui vẻ náo nhiệt suốt ngày, đón người đến Bắc Kinh có khi làm cho người buồn dạ.
Trần Viên Viên nói:
- Bậc anh hùng chẳng sợ xuất thân ở nơi ti tiện. Vi đại nhân là người quang minh lỗi lạc. Đúng là bản sắc anh hùng.
Nàng nói tới đó mới chợt nhận ra tên đại quan trẻ nít kia đang ngó nàng mắt lộ ra những tia sáng rực thèm thuồng. Thứ nhãn quang này Trần Viên Viên đã được thấy nhiều rồi. Người đàn ông khi mắt chiếu ra những tia hàn quang như vậy thì chẳng khác gì con dã thú nhìn thấy mồi chực xông vào vồ lấy mà ôm cho chặt, mà cắn xé đối phương. Nàng ngẩn người ra trong đầu bỗng bật ra một ý nghĩ:
- Không lẽ một thằng nhỏ ngó thấy ta cũng bị nữ sắc làm cho mê hoặc. Than ôi! Giống đàn ông là thế đó! Từ lão già cho chí thằng trẻ nít cũng đều một giuộc như nhau.
Vi Tiểu Bảo bước đến gần Trần Viên Viên:
- Tại hạ chỉ nói riêng với một mình vương phi chứ không tiện nói với kẻ khác vì sợ họ chỉ mặt thoá mạ là dòng giống đĩ điếm đê hèn. 
Trần Viên Viên thấy gã đột nhiên bước đến gần thì càng chột dạ nói:
- Vi đại nhân, tiện thiếp cảm kích tấm lòng thương hương tiếc ngọc nên mới đưa đại nhân vào hậu thất, xin đại nhân tự trọng. 
Vi Tiểu Bảo trong lòng náo nức sán vào gần người đẹp:
- Phu nhân đưa ta vào chỗ phòng riêng sau hậu viện vắng vẻ mà đôi ta lại cùng là dòng giống đĩ điếm quả nhiên là phải có duyên số với nhau rồi.
Trần Viên Viên giận dữ lớn tiếng nói:
- Vi đại nhân… vừa rồi nghĩa cả ngất trời xanh lại nói ra nỗi oan ức ngàn đời khó lòng bộc bạch của tiện thiếp, chẳng lẽ tiện thiếp đã nhìn lầm người ?
Vi Tiểu Bảo đặt tay lên vai người đẹp:
- Ta quả thực một lòng thương hương tiếc ngọc mà còn si mê thưởng thức dung nhan khuynh quốc của phu nhân. Ta mà lấy được phu nhân thì cả hoàng đế ta cũng không muốn làm. Ngày ngày chỉ còn muốn bầu bạn hưởng lạc thú ôn nhu cùng nàng.
Trần Viên Viên không ngờ Vi Tiểu Bảo trở giọng nhanh như vậy, người đàn bà dung nhan tuyệt thế tuy từng trải nhưng bản tính chất phác lương thiện trong một khoảnh khắc xúc động đã mời gã vào gian phòng riêng của nàng sâu tuốt trong khu vườn mênh mông . Vi Tiểu Bảo hai bàn tay sàm sỡ vuốt ve hai vai thon mềm mại của Trần Viên Viên một chút thì một bàn tay đã vội mò xuống ngực nàng tấn công sờ soạng. Người đẹp xoay mình hất hai bàn tay Vi Tiểu Bảo ra:
- Tiện thiếp là quý phi của Bình Tây Vương. Ðại nhân đang ở trên đất của đại vương mà làm càn với tiện thiếp thì phải chuốc lấy đại họa vào thân.
Trần Viên Viên còn đang nói thì Vi Tiểu Bảo đã mò trúng vào quả tuyết lê đang còn e ấp sau lớp ngực áo nàng.
- Bình Tây vương thì làm sao? Ta có bốn cô vợ xinh như mộng mà vừa nhìn thấy vương phi đã phải say mê nàng. Trên đời lại có dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường như nàng mà ta không chơi được thì còn làm quan lớn gì gì đó làm con mẹ gì nữa.
Trần Viên Viên ngước ánh thu ba nhìn vào mặt Vi Tiểu Bảo. Ðôi mắt cú vọ của gã nhơn nhơn nhìn thẳng lại vào đôi mắt phượng trong suốt rồi trơ trẽn nhìn hau háu xuống chỗ gò ngực áo hơi vun lên cân đối của người đẹp, hai bàn tay gã xòe ra chộp vào hai quả tuyết lê của nàng sờ soạng.
Người đẹp la thầm trong bụng tự trách:
- Viên Viên ơi! Ta thật hồ đồ. Gã tiểu tử lém lảu này mà không biết đường mượn gió bẻ măng, buông câu nước đục thì làm sao còn nhỏ tuổi thế đã làm đến quan lớn? Gã là tên tiểu quỷ háo sắc ngó thấy ta là đã nổi lòng dâm dục mà ta thì coi gã như đứa trẻ nít.
Trần Viên Viên hai tay nắm hai cổ tay Vi Tiểu Bảo đẩy ra, bàn tay trắng như ngọc của nàng giai nhân thật mịn màng êm ái còn sức thì yếu. Vi Tiểu Bảo mặc cho Viên Viên cố đẩy ra gã cứ việc cưỡng lại mà tiếp tục vuốt ve xoa bóp hai quả tuyết lê của nàng. Người đẹp vừa tức tối vừa giận chính mình, nhưng mặt nàng thì lại nóng bừng rạo rực. Tình huống này đánh thức dậy những kinh nghiệm mây mưa điên cuồng với bọn nam nhân quyền cao chức trọng mà háo sắc đã chiếm đoạt được nàng trong quá khứ.
-Vi đại nhân, xin hãy buông tha tiện thiếp.
Trần Viên Viên dãy dụa hết kéo rồi lại đẩy hai bàn tay bóp nhũ hoa của Vi Tiểu Bảo ra, nàng vùng đứng dậy để chạy đi thì bị gã nắm cứng hai cánh tay giật ngược lại ấn người nàng té ngồi xuống ghế đến "Phụp!" một cái ê ẩm cả cái mông người đẹp. Trần Viên Viên cảm thấy bị gã dùng bạo lực thẳng tay thì bàng hoàng sửng sốt, nàng dợm vùng đứng lên nữa thì Vi Tiểu Bảo đứng ngay sau ghế đã thọc tay xuống vào trong ngực áo nàng. Gã nhanh tay luồn hẳn vào tận bên trong yếm ngực của Trần Viên Viên mò vào tận da thịt gò nhũ hoa nàng. Vi Tiểu Bảo ra tay thật là điêu luyện, tay nọ theo sát tay kia, trong chớp mắt gã đã lòn cả hai tay vào trong ngực áo chụp dính cả hai bầu nhũ hoa của người đẹp. 
Trần Viên Viên rùng mình bắt đầu dãy dụa nhưng gã thiếu niên thì bóp đôi nhũ hoa nàng không thương tiếc. Gã chúi mũi vào cái cổ cao trắng ngần thơm phức của nàng mà hôn hít trong khi hai bàn tay thì thô bạo nắn bóp đôi nhũ hoa nõn nà êm như nhung. Mùi thơm da thịt Trần Viên Viên xông lên ngào ngạt vào mũi Vi Tiểu Bảo.
- Tuyệt, thật là tuyệt… Vi Tiểu Bảo hổn hển vào tai Trần Viên Viên. Nàng thiếu phụ với tấm dung nhan khuynh quốc nghẹn ngào vùng vẫy:
- Vi đại nhân… đại nhân nỡ làm nhục tiện thiếp thì sau này còn cách gì hỏi cưới A Kha nữa?
Vi Tiểu Bảo nghe người đẹp nói đến đó thì mặt gã khẽ nhếch môi cười đểu cáng, lửa dục trong lòng gã càng bốc lên ngùn ngụt.
-Phu nhân mới chính là người đàn bà xinh đẹp nõn nà mà bây giờ ta ham muốn nhất. Ta vừa gặp nàng thì đã biết chính nàng là người đàn bà mà ta muốn đụ nhất trên đời.
Trần Viên Viên đang dãy dụa nghe gã nói tới đó thì cảm thấy hai tay gã buông hai nhũ hoa nàng ra. Nàng chụp lấy cơ hội vùng đứng dậy nữa, Vi Tiểu Bảo chụp cứng vào cổ áo nàng thì Trần Viên Viên lăn đùng ra trì mình xuống dùng cả sức nặng toàn thân để kéo cho Vi Tiểu Bảo phải tuột tay buông cổ áo nàng ra. Ngờ đâu thằng tiểu quỷ trời gầm cũng chưa chịu nhả. Gã gồng lên dùng toàn lực nhấc bổng cả người đẹp lên bằng cổ áo và lưng áo nàng mặc cho nàng vùng vẫy rồi quăng Trần Viên Viên xuống sàn nhà trải thảm làm nàng té lăn ra đến "Bịch!" một cái.
-A! ai da! Người đẹp bị rớt xuống rêm cả mình đau đớn suýt xoa kêu lên nằm lăn dưới sàn . Vi Tiểu Bảo chực phóng mình theo đè nàng ra thì Trần Viên Viên chợt quay phắt lại nhìn vào mặt gã. Ánh mắt nàng sáng long lanh ra chiều đẩy đưa quyến rũ. Vi Tiểu Bảo đang nứng tình quá đỗi chỉ chực nhào vô xé toang hết xiêm y của nàng ra ngay lúc đó. Trần Viên Viên giẩu môi chúm chím nụ cười khuynh thành lẳng lơ nhẹ nhàng nói:
- Vi đại nhân dù sao cũng còn nhỏ tuổi chẳng trách nóng nảy đến thế, làm sao mà tận hưởng được hết lạc thú chốn khuê phòng. 
Vi Tiểu Bảo thấy nàng có vẻ trở nên lẳng lơ quyến rũ thì hơi khựng lại tạm thời khoan nhào vô thộn mặt ra nhìn. Thì ra Trần Viên Viên càng lúc càng thấy rõ nàng sắp bị gã cuỡng hiếp mà không còn đường nào thoát khỏi nếu cứ tiếp tục dùng sức chống cự lại. Kinh nghiệm làm nàng nhớ đến chiêu dùng nhu thắng cương mà với sắc đẹp khuynh thành khi xưa nàng đã chủ động được cuộc mây mưa với những tên đàn ông háo sắc. Có điều đó là thời nàng còn làm kỹ nữ còn cả ba năm nay nàng đã là nhất phẩm phu nhân về nâng khăn sửa túi cho vương gia Ngô Tam Quế. Gần đây nhất thì sáu tháng nay vào cái am vương gia xây riêng cho nàng ở đây thì đã không còn gần gũi đàn ông nào nữa. 
Trong tình huống cấp bách Trần Viên Viên nắm dây thắt lưng áo kéo cho nút thắt mở ra. Nàng mở luôn hai vạt áo ra cởi luôn áo ngoài trên vai xuống. Da nàng trắng muốt từ hai vai thon nhỏ xuống hai cánh tay trần đập ngay vào mắt Vi Tiểu Bảo. Nàng muốn nắm được phần chủ động nên đành phải tự thoát y ra ngay cho Vi Tiểu Bảo. Quả nhiên gã thấy vậy thì vừa bất ngờ vừa khoan khoái:
- Ðược lắm! Quả nhiên là biết người biết của. Cởi trần truồng ra cho ta.
Trần Viên Viên liếc một cái sắc như dao vào khuôn mặt non choẹt hiu hiu tự đắc thì Vi Tiểu Bảo chu mỏ ra liếc lại vào mặt nàng bỡn cợt và rút dây quần tự tụt quần dài xuống. Bên trong quần lót của gã đã đội lên một đống. Trần Viên Viên nóng mặt lên biết có do dự thêm cũng vô ích mà chỉ càng thêm khó nắm phần chủ động. Không lẽ ta lại bị tên quan trẻ nít miệng còn hôi sữa này hiếp dâm mà bù lại cũng chẳng cứu mạng được cho A Kha? Trần Viên Viên tự nhủ rồi uyển chuyển đứng lên, nàng ngửa cái cổ cao trắng ngần ra làm dáng, ngực nàng ưỡn ra làm nổi bật gò bồng đảo vun cao và cái lưng thon. Bên dưới hạ thể nàng nở ra tròn lẳng vô cùng gợi cảm. Trần Viên Viên uốn éo ra chiều quyến rũ nàng rụt hai vai tự xoa hai cánh tay trần, ngực căng phồng sau lớp yếm ngực màu hồng, mông đít nàng nhún nhẩy trong một vũ điệu mê hồn. Vi Tiểu Bảo trố mắt ra nhìn, tay gã xoa cục buồi tổ bố trong quần rồi thọc luôn vào trong vừa tuốt vừa lôi luôn cây ngọc ra ngoài.
- Hay lắm! Hồi nãy nàng hát rồi bây giờ múa đi. Múa hát và… vén yếm ngực lên cho ta được rửa mắt đi mà. Ha ha ha…
Trần Viên Viên khẽ chau mày, ánh mắt lẳng lơ nũng nịu liếc nhìn Vi Tiểu Bảo. Ðôi mắt phượng của nàng tròn xoe kinh ngạc vì đã thoáng trông thấy dương vật của gã đong đưa ra đó, cương lên vừa dài vừa bự vô cùng có lẽ suốt đời nàng chưa thấy ai to như vậy. Tim nàng đập loạn lên, hai má ửng hồng trông càng muôn phần quyến rũ. Ánh mắt ngạc nhiên tò mò của nàng dán cứng vào dương vật của Tiểu Bảo. Gã đạp cái quần từ đầu gối xuống đá nó bay đến ngay dưới chân nàng. Trần Viên Viên thấy gã đã cởi truồng tồng ngồng ra đó tự tuốt tuốt con cặc thì biết không còn chần chờ được nữa đưa hai tay ra sau cổ kéo nút cho chiếc yếm ngực tuột ra rơi xuống đất. Ðôi nhũ hoa của Trần Viên Viên lập tức phơi ra vun cao cân đối trắng nõn nà , cả một tòa thiên nhiên tuyệt mỹ lồ lộ ra đó như mời mọc khiêu khích thằng tiểu quỷ tốt số đang đứng đó. Vi Tiểu Bảo xuýt xoa lên tiếng:
- Trời ơi quả là đẹp tuyệt, mặt nàng đã chim sa cá lặn mà hai vú còn đẹp hơn, ta quả là có mắt tinh đời!
Trần Viên Viên chủ ý muốn kích thích cho Vi Tiểu Bảo phải nứng đến khóc ngoài quan ải nhưng chính nàng lại rạo rực trong người. Nàng mới tự xoa nhẹ đôi gò bồng đảo thì hai đầu vú đã lập tức cương lên nhột nhạt làm Viên Viên không nhịn được phải tự se hai đầu vú. Công trình tu tập mấy tháng nay của nàng bây giờ lại vô cùng tai hại khiến cho dục vọng bị dồn nén chỉ chực cháy bùng lên dữ dội. Càng se thì hai đầu nhũ hoa của nàng càng nhọn hoắt và nhột muốn được se thêm. Trần Viên Viên kéo trễ quần dài xuống đưa bàn tọa trắng muốt ra khẽ bật cười khúc khích. Vi Tiểu Bảo thấy đang chinh phục được mỹ nhân thì vừa nứng vừa cao hứng đến muốn bay bổng lên mây.
-Tụt quần xuống, đưa lồn nàng ra cho ta.
Trần Viên Viên đẩy đưa ánh thu ba, hai má nóng ran, nàng liếc nhìn con cặc to lớn của Vi Tiểu Bảo và tự tụt hẳn quần ra. Toàn thân nàng trắng muốt như bạch ngọc gần như không một chút tì vết, ngực nở eo thon mông đít tròn lẳng. Nàng đứng nghiêng bên hông nên dưới ánh mắt xăm xoi của Tiểu Bảo mu lồn nàng nhô ra vun tròn phủ đầy lông đen mượt mà.
- Viên Viên ơi lại đây bú cặc ta! Vi Tiểu Bảo vừa cười vừa trắng trợn nói người đẹp. Gã nhỏ tuổi mà thủ đoạn dâm tà như dân chơi lọc lõi làm nàng vừa ngạc nhiên vừa thêm phần kích thích. Trong đầu Viên Viên bị ám ảnh bởi hình ảnh con cặc bự tổ chảng của Vi Tiểu Bảo nàng càng lúc càng cảm thấy yếu thế trước tên đại quan trẻ nít. Nàng trần truồng uốn éo bước lại bên cái rương lớn trong phòng. Trần Viên Viên cảm thấy rõ chính nàng đang càng lúc càng nứng lồn thì tim đập thình thịch ngả mình vào cái rương chổng cái mông vô cùng hấp dẫn lên quay đầu lại nhìn Vi Tiểu Bảo làm dáng... 

Vi Tiểu Bảo nhìn chòng chọc vào thân thể trần truồng nõn nà láng mướt phơi bày ra trong tư thế tuyệt vời đó như muốn nuốt chửng lấy nàng. Gã sáp lại gần thì Trần Viên Viên vẫn nằm yên tình tứ để cho gã đặt tay lên mông đít nàng vuốt ve. Da thịt nàng mịn màng êm ái mát rượi Vi Tiểu Bảo vừa sờ vào đã thấy như lọt vào cõi thiên thai. Gã đê mê xoa nắn mông đít Trần Viên Viên thì nàng đã nắm ngay vào con cặc gã mà tuốt. Cặc Tiểu Bảo vừa dài vừa dầy cộm làm nàng hồi hộp thích thú và mới tin là bự đến như vậy.
-Trời ơi, sao mà to thế này. Chẳng trách chàng còn nhỏ tuổi mà đã có mấy cô vợ nhỏ rồi. 
Thanh âm Trần Viên Viên thỏ thẻ uyển chuyển nghe rất lọt tai. Tay nàng vừa tuốt vừa bóp con cặc Tiểu Bảo vừa nhanh vừa mạnh thật điêu luyện làm gã vừa sướng vừa nứng vô cùng. Viên Viên thấy con cặc gã đã to tổ bố bây giờ lại càng ngỏng đến dựng đứng lên thì nhổm dậy xoay người lại đưa tay kia ra xoa bóp luôn hai hòn dái gã. Nàng cố ý thủ dâm cho Vi Tiểu Bảo phải xuất tinh thì gã thấy sướng vô cùng vì được giai nhân tự nhiên sốt sắng sục cặc ngay như vậy.
- Còn Trần Viên Viên nàng, làm vợ nhỏ của ta luôn nghe? Xuất thân là kỹ nữ có khác, đã là nhất đẳng phu nhân rồi mà thấy cặc ta là lo sục lia lịa liền, ha ha ha…
Viên Viên nguýt gã một cái sắc như dao, tay bóp mạnh nòng cu, dẩu môi lên nũng nịu:
- Ai đã lợi dụng vào chỗ hậu phòng vắng vẻ mà thừa cơ ra tay chiếm đoạt người ta?
Vi Tiểu Bảo ưỡn cặc ra cho Viên Viên lúc này đã đứng dậy dựa mông vào rương gỗ đối diện gã cho nàng tha hồ sục. Mấy lọn tóc mây óng ả xõa xuống trên ngực nàng, hai bầu nhũ hoa trắng muốt với hai đầu vú hồng tươi nhọn hoắt của Viên Viên đong đưa ngay trước mắt Vi Tiểu Bảo. Gã xòe hai bàn tay ra bóp đôi nhũ hoa của nàng thiếu phụ tuyệt sắc. Viên Viên càng tuốt cặc gã thì Tiểu Bảo càng tận tình nắn bóp đôi nhũ hoa nàng cho bằng thích. Viên Viên thấy con cặc trong tay nàng càng lúc càng bự và cứng đến gần bằng cái chày giã gạo thì cho là gã sắp xuất tinh đến nơi rồi. Nàng ra sức sục cặc tiếp thì Tiểu Bảo bóp mạnh một bên bầu vú nàng nặn cho đầu vú vun cao nhọn hoắt ra và le lưỡi liếm láp đỉnh núi hồng tươi đó. Viên Viên oằn mình vì nhột nhưng thằng tiểu quỷ đã hé môi nút vào đầu vú nàng bú chùn chụt. Gã vừa bú vú vừa nhìn xuống hạ bộ Viên Viên, ngay trước mu lồn nàng là con cặc dài thòng của gã đang gục gặc liên hồi theo bàn tay sục cặc của nàng. Gã nút mạnh đầu vú Viên Viên trong khi bên dưới bàn tay gã chen vào giữa cặp đùi trắng muốt vạch hai chân nàng ra. Trần Viên Viên đang cầm con cặc tổ bố nóng hổi của Vi Tiểu Bảo tuốt từ từ chậm hẳn lại, ngoan ngoãn nhích hai đùi ra đứng giạng háng. Mấy ngón tay Tiểu Bảo mò trúng vào khe đào nguyên thì gã liền vạch hai mép lồn mềm mại ra đút hai ngón tay vào. Thì ra lồn Trần Viên Viên đã nứng đến ướt sũng dầm dề. Nàng buông cặc Tiểu Bảo ra hai cánh tay hai bên mình chống xuống rương gỗ, nàng ngửa cổ đôi môi hồng hé mở thở phập phồng. Vi Tiểu Bảo nắm hai đầu gối nàng banh ra thật rộng. Lồn Trần Viên Viên lập tức hiện ra hé mở giữa đám lông nâu đen mượt mà. Nàng cúi đầu liếc xuống chỗ bàn tay Tiểu Bảo đang vén đám lông lồn qua hai bên để gã coi cho sướng mắt hai mép lồn hồng tươi xinh xắn của nàng đang bị gã banh ra toàng hoạc cho mòng dóc, hộ le và cả lỗ lồn sâu thẵm đỏ au cũng phơi ra lồ lộ. Nét mặt Viên Viên đờ đẫn đẹp não nùng, mắt nàng lại dán dính vào con cặc tổ chảng của Vi Tiểu Bảo ra chiều bẽn lẽn thèm thuồng. Nàng chống hai tay trên rương đặt đít ngồi xuống, duỗi thẳng hai chân và giang ra rộng ra hai bên tối đa đưa khe đào nguyên hé mở ra ngay trước con cặc đang ngất ngưởng của Tiểu Bảo. Nàng cười hinh hích, hai má đỏ bừng như say rượu. Thằng tiểu quỷ nãy giờ đứng hai tay se hai đầu vú Viên Viên săm soi thân thể trần truồng cực kỳ gợi cảm vừa theo dõi từng cử chỉ của người đàn bà tuyệt sắc từ từ chịu dâng hiến ra sao rồi đưa đầu khất đang cương đến bóng loáng cạ vô khe lồn hé mở sẵn sàng của Viên Viên. Nàng thiếu phụ rên lên vì nhột, ưỡn mình tới cạ mạnh khe lồn vào đầu cặc Tiểu Bảo, nàng hết còn chịu nổi nữa mở bừng mắt ra vươn người tới nắm nòng cu tự ấn vô khe lồn. Ðầu khất khổng lồ đó banh lồn Viên Viên ra thật rộng mới đủ chui vào chật cứng làm cả Viên Viên và Tiểu Bảo cùng rên lên trong khoái lạc. Thằng tiểu quỷ lúc này thúc cu tới để mà sướng, cặc gã vô gần phân nửa thì Viên Viên bắt đầu rên la thành tiếng:
-Ôi chàng ơi…ôi trời ơi….ah ah ah
làm Vi Tiểu Bảo phấn chấn đến hết còn chơi trò kềm lại làm đéo gì nữa. Gã rút ra một chút lấy đà thúc mạnh vô hai ba cái thì nguyên con cặc dài thòng bự gần bằng cổ tay gã đã đút lọt vào lỗ lồn Viên Viên đến lút cán. Gã ôm hai đùi nàng hai bên dọng cặc tới liên tục, Viên Viên rên xiết:
- chết em rồi chàng ơi!.... miệng nàng nói chết mà đã đột nhiên xưng em với Vi Tiểu Bảo làm gã càng khoái trá.
- chịu gả A Kha cho anh chưa? Viên Viên đột nhiên nghe câu này thì giựt mình nhưng nàng đang chết lịm đi vì sướng. Nàng nhíu mày tức tối đánh vào vai Vi Tiểu Bảo:
-Ðồ quỷ …Vi… chàng thật là quỷ quái…
Gã cười hềnh hệch mò hai tay xuống nắm hai cổ chân nàng banh rộng hai chân thon dài trắng nõn của Viên Viên ra mà thọc cặc tới đụ lồn nàng tới tấp. Vừa tức vừa khoái lạc cùng cực làm nàng nhăn nhó rên rỉ:
- Ui ui..trời ơi…ui da….trời ơi…
Vi Tiểu Bảo thọc con cặc tổ chảng vào ào ào đã rồi lại rút hẳn cặc ra ngoài từ từ thưởng thức từ chóp đầu khất ấn vào miệng lồn âm ấm săn chắc sâu dần vô đến khi đầu con cặc dài ngoằng lọt vào tận chỗ sâu thẵm bên trong lỗ lồn. Gã để con cặc đang lút cán như vậy mà uốn éo hạ bộ vòng vòng ngoáy cặc vào, hai hòn dái ngăm đen to tròn cạ vào mông đít trắng muốt của nàng. Viên Viên đang sướng điên lên tới sát đỉnh Vu Sơn đột nhiên Tiểu Bảo thả hai chân nàng xuống đất rút con cặc ra khỏi lồn nàng. Gã sán vào bóp đôi nhũ hoa mềm mại tuyệt vời đang còn căng ra vì kích thích nói vào nét mặt hơi ngơ ngác vừa tức vừa còn đang thèm thuồng sao lại ngưng của nàng:
- Quay đít lại, đứng giang hai chân ra!
Viên Viên liếc vào mặt Tiểu Bảo thấy gã tựa như đang cười đểu, nàng không nhúc nhích thì gã nắm cánh tay kéo nàng quay lưng lại. Nàng thiếu phụ đứng trần truồng quay mông lại theo ý Tiểu Bảo, gã vuốt ve mông đít tròn lẳng trắng ngồn ngộn đó rồi mới chen bàn chân vào giữa hai chân nàng đá qua đá lại mấy cái đẩy hai chân nàng chàng hảng ra. Từ sau đít nàng, khe lồn Viên Viên lại phô ra một nửa, Tiểu Bảo dí đầu khất vào ngay chỗ đó thọc mạnh vào, lồn Viên Viên đã bị gã đụ từ phía trước nãy giờ còn ướt đẫm, từ sau đít tới cặc lồn lại bóp thắt vào nhau trong tư thế khác có thể còn cà sát mạnh thêm nữa. Viên Viên tức thì rên la:
- Ui ui da….Vi….chàng ơi….đụ em đi….chàng đụ em đi..
Vi Tiểu Bảo nghe được câu đó sướng tái tê, đầu cặc nhột nhạt vô cùng chỉ chực phóng tinh nhưng gã còn luyến tiếc vội ngưng ngay cú thọc, đẩy nòng cặc lên ấn vào thành lồn nàng giữ yên ngay đó bế tinh lại. Gã chúi mũi vào cái gáy nõn nà thơm tho mát rượi hít hà, hai cánh tay ôm quanh lưng Viên Viên mò hai bàn tay gã trước ngực nàng nắn bóp đôi nhũ hoa no tròn. Viên Viên lúc này đã kích ngất trên đỉnh một lần Vu Sơn rồi, lần này cơn khoái lạc đợt nhì đang dâng lên thì nàng biết Tiểu Bảo mới vừa bế tinh để đụ nàng lâu thêm nữa. Viên Viên sướng quá quay đầu lại ánh thu ba lẳng lơ quyến rũ, nàng hé môi ra hôn vào môi Tiểu Bảo. Hai người nút lưỡi nhau đắm đuối, bên dưới cặc Tiểu Bảo đã qua cơn muốn phóng tinh bắt đầu thụt ra thụt vào trong lỗ lồn Viên Viên. Hai người nhả môi ra, con cặc Tiểu Bảo lại đụ Viên Viên xối xả làm nàng oằn người rên xiết trong khoái lạc. Vi Tiểu Bảo thì thầm sát vào tai nàng:
- Gả A Kha cho ta thì ta nhất định sẽ cứu thị ra bằng mọi giá.
Lồn Viên Viên đang sướng đến phát điên. Nàng gật đầu đại. Hai má nàng đỏ bừng bừng nghĩ tới hai mẹ con nàng sẽ cùng là của Vi Tiểu Bảo. Hoa thơm gã sẽ bứng nguyên cả cụm hay sao…

Vi Tiểu Bảo Tái Ngộ Giai Nhân - Chương #3


Báo Lỗi Truyện
Chương 3/11