Chương 845 : Sức mạnh mãnh liệt .


Trong đám người này kẻ mang tới nhiều uy hiếp nhất cho đại trưởng lão chính là Vi Thắng chứ không phải là bản thân thí thần huyết kiếm.
Chênh lệch cảnh giới khiến uy lực cường đại của thí thần huyết kiếm không thể nào phát huy được. Chỉ có Vi Thắng mới có thể khiến sức mạnh cuồng bạo trong thí thần huyết kiếm hóa thành sát chiêu với uy lực cường đại.
Thí thần huyết kiếm cũng ý thức được điều này, mặc dù không cam lòng nhưng chiến đấu trước mắt khiến nó không thể không giao quyền chủ động vào tay Vi Thắng.
Giờ đây, trình độ kiếm thuật siêu việt của Vi Thắng đã được phát huy ra hết.
Hắn vừa mới lĩnh ngộ được thủ pháp áp súc kiếm ý nên sử dụng liên tục, những kiếm ý bị áp súc tới cực hạn này làm đại trưởng lão vô cùng kiêng kị. Sức mạnh chưa từng có truyền từ thí thần huyết kiếm vào trong người hắn, tùy ý chuyển động. Dưới sự thôi động mãnh liệt của sức mạnh hắn đạt tới một cảnh giới hoàn toàn mới.
Trong nháy mắt tầm mắt trở nên khoáng đạt hơn.
Vô số linh cảm kiếm đạo hiện ra trong đầu hắn, kiếm ý trong tay đang không ngừng biến hóa, kiếm ý càng ngày càng trở nên khó lường hơn.
Hậu tích bạc phát! (chuẩn bị tốt thì công việc mới tốt được)
Con đường tu kiếm của hắn chưa bao giờ thuận buồm xuôi giá, hắn đã phải trải qua biết bao khó khăn, bao đau khổ, kiên trì nhẫn nại, không ai có thực lực như hắn mà vẫn không ngừng tu luyện kiếm đạo căn bản cả. Sau nhiều năm kiên trì, nền móng của hắn đã vô cùng vững chắc, tích lũy được nhiều, đây mới chân chính gọi là "hậu tích bạc phát"!
Vô Không kiếm ý đột phá tới một tầm cao chưa từng có.
Áp lực của đại trưởng lão đột nhiên tăng mạnh, trong hư không vô tận, kiếm ý của Vi Thắng càng ngày càng mờ nhạt, kiếm mang càng ngày càng nhỏ đi, giờ đã nhỏ bằng sợi tóc rồi.
Đại trưởng lão tuyệt đối không dám để những sợi tóc kiếm mang này đụng vào người, ngay cả là hắn nếu bị đụng trúng thì chắc chắn sẽ bị chúng cắt thành từng mảnh nhỏ!
Mỗi sợi tóc kiếm mang chính là một vết nứt hư không vô tận.
Chết tiệt!
Đại trưởng lão ngày càng lo lắng, bỗng, khóe mắt hắn thoáng nhìn thấy một tia hỏa quang, trái tim đập mạnh một cái.
-
Lúc nào Tả Mạc cũng cảm thấy thái dương thần quyết rất tối nghĩa. Dù gì cũng là truyền thừa từ thời viễn cổ, ngôn ngữ tự nhiên khác xa so với ngôn ngữ hiện tại, có rất nhiều chỗ Tả Mạc phải bỏ ra vô số thời gian để nghiền ngẫm tìm hiểu.
Tu luyện cũng không thuận lợi cho lắm, lúc nào Tả Mạc cũng cảm thấy có một tầng ngăn cách nào đó khiến hắn không thể viên mãn được.
Tới tận bây giờ.
Trong cơ thể hắn một luồng sức mạnh vô cùng lạ thường đang dâng trào, toàn bộ sức mạnh của thái dương tinh chủng đều đang ở trong người hắn. Trong suốt lịch sử của bộ lạc thái dương chưa từng có ai gặp phải điều tương tự, chưa bao giờ có sức mạnh cường đại như vậy!
Những chỗ không hiểu trước kia giờ đây đã biến mất không chút dấu vết.
Cả bộ thần quyết hiện ra trong đầu hắn, vô cùng hòa hợp, giống như nó vẫn ẩn chứa ở sâu trong cơ thể hắn, giờ phút này mới được kích hoạt vậy.
Thái dương thần quyết không quá phức tạp như trong tưởng tượng của Tả Mạc. Sau khi được khơi thông, quay ngược lại thì hắn thấy thái dương thần quyết kì thực vô cùng đơn giản.
Chiến đấu giữa cường giả viễn cổ nặng về khí thế, bọn họ chính là sức mạnh cao nhất của toàn bộ bộ lạc. Trong chiến tranh giữa các bộ lạc, bọn họ thường là kẻ xung phong đầu tiên, giống như ma tộc bây giờ. Đây mới chính là nguyên nhân bọn họ được tôn sùng, quá phức tạp có thể đẹp và tinh tế nhưng tuyệt đối không thể giúp ích nhiều cho khí thế.
Đối tượng mà thái dương thần quyết tham khảo chính là mặt trời, mà thái dương tinh chủng chính là mặt trời, sức mạnh của nó và thái dương thần lực là cùng một gốc, đạo lý trong đó tự nhiên không khơi mà thông. Mặc dù không thể đạt tới tầm đại trưởng lão có thể nắm được thiên địa vạn vật trong tay nhưng có rất nhiều chỗ trước đó không hiểu giờ đây đã sáng tỏ.
Có thể nói cho tới tận lúc này, Tả Mạc mới tiêu hóa xong cả bộ thái dương thần quyết bao gồm cả việc thần lực vận chuyển, thậm chí hắn còn đạt được rất nhiều lợi ích.
Luồng sức mạnh cuồng bạo trở thành thầy giáo tốt nhất cho Tả Mạc, nó chỉ cho hắn làm thế nào để sinh ra sức mạnh và vận hành chúng.
Vô số cường giả của bộ lạc thái dương đều muốn hiểu rõ vấn đề then chốt này. Giờ đây trong cơ thể Tả Mạc, điều đó được thể hiện một cách rất rõ ràng. Tả Mạc thậm chí còn tìm được vài điểm sai lầm của thái dương thần quyết, không có vị cường giả nào giống như hắn có thể tận mắt nhìn thấy sí lưu bên trong thái dương vận hành như thế nào.
Sí lưu của thái dương tinh chủng trải qua mấy ngàn vạn năm không ngừng tích lũy mới luyện hóa thành, so với thái dương thần lực của Tả Mạc thì tinh thuần hơn không biết bao nhiêu lần.
Đáng tiếc… Không còn nhiều thời gian nữa…
Nếu có thể sống tiếp thì bản thân có lẽ có thể khiến thái dương thần quyết đạt tới một tầm cao mới…
Giữa lúc nguy hiểm nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi cảm khái, Tả Mạc nhếch miệng cười tự giễu.
Trong tầm mắt, thân hình đại trưởng lão phiêu hốt khó lường đang không ngừng gần lại, hai con mắt của Tả Mạc tựa như hai ngọn lửa đang hừng hực cháy.
Đã như vậy hãy để cho thái dương thần quyết trong tay mình rực sáng nhất đi!
Hỏa diễm không ngừng tập trung ở tay phải hắn. Lúc này phong ấn ở tay phải sớm đã bị sí lưu của thái dương tinh chủng phá hủy, da ở tay phải đã trở nên trong suốt, sí lưu đỏ sẫm giống như máu chậm rãi lưu chuyển ở bên trong.
Theo hỏa diễm không ngừng tập trung, sí lưu thái dương ở tay phải càng ngày càng trở nên sinh động.
Thân hình đại trưởng lão không ngừng gần lại, liệt hỏa trong lồng ngực Tả Mạc càng ngày càng cháy mạnh. Nó tựa như cảm nhận được chiến ý của hắn, tốc độ lưu chuyển của sí lưu trong cơ thể càng nhanh hơn, cảm giác đau đớn mãnh liệt do bị thiêu đốt làm gương mặt của Tả Mạc vặn vẹo biến dạng.
Đúng vào lúc này hắn nhìn thấy đại trưởng lão đang thất sắc, thần văn dưới chân đồng thời sáng lên.
Muốn chạy sao?
Gương mặt của Tả Mạc vô cùng dữ tợn, hỏa diễm ở tay phải đã tích súc tới cực hạn, sáng rực lên, sí lưu ở tay phải cũng trở nên sinh động chưa từng thấy. Nắm tay không ngừng run lên, cảm giác chết lặng lan tràn.
Một thân hình mơ hồ thoáng hiện ra ở cách đó không xa.
Ngu ngốc!
Tả Mạc bị sí lưu thiêu đốt tới tận cùng, gương mặt trở nên vô cùng hung bạo.
"Giết!"
Tiếng rống giận vang lên trong lòng hắn, vận toàn lực, tay phải đột nhiên chém về phía đại trưởng lão.
Ầm!
Không hề có dấu hiệu báo trước thái dương thần hỏa cuộn trào mãnh liệt bắn ra từ tay phải của Tả Mạc, hỏa diễm cực kì mãnh liệt giống như núi lửa phun trào, ầm ầm phun ra. Phạm vi bao phủ của nó rất rộng, nằm ngoài dự đoán của đại trưởng lão. Đại trưởng lão còn chưa kịp ổn định thân hình thì trong nháy mắt đã bị thái dương thần hỏa thôn phệ!
Một thần hỏa trụ (cột lửa thần) với đường kính năm dặm xuất hiện trong không trung, toàn bộ bầu trời đều được thắp sáng. Tầng mây trên cao như tuyết bị dội nước sội ầm ầm tan mất một mảng lớn.
Trong hỏa trụ, vô số thần lực biến ảo thành tam túc kim ô gào thét lao ra, từng đạo hỏa nhĩ kim sắc hiện ra trong hỏa trụ, cái này sinh cái kia diệt.
Mọi người đều trố mắt nhìn cảnh tượng vô tiền khoáng hậu trước mắt.
Đứng cạnh hỏa trụ to lớn, Tả Mạc thật bé nhỏ.
"Ha… Ha…"
Tiếng cười xen lẫn tiếng thở hổn hển của Tả Mạc vang vọng trong không trung, tay phải của hắn đã cháy thành than, cánh tay phải cũng hoàn toàn mất đi cảm giác.
Hỏa trụ vô cùng kinh khủng này không phải là thần lực của hắn mà là do hắn kích nổ sí lưu thái dương ở tay phải mà thành. Hắn chỉ mới dẫn bạo một ít sí lưu thái dương nhưng cái giá phải trả đã là rất lớn.
Thần lực của hắn khó mà làm đại trưởng lão bị tương nhưng sí lưu thái dương lại có thể, thần lực của hắn không nhiều nhưng sí lưu trong cơ thể thì có rất nhiều.
Chênh lệch cảnh giới giữa song phương là rất lớn nhưng thế thì có làm sao? Sức mạnh không thể bù đắp được khoảng cách hai bên nhưng bản thân lại có rất nhiều sức mạnh đủ để phá vỡ được khoảng cách này! (tiền không phải là vấn đề mà vấn đề là bao nhiêu tiền :hoho:)
Đến đây đi, lão đầu!
Hai mắt Tả Mạc đỏ rực, hắn đã không thể phân biệt được rốt cuộc là chiến ý của bản thân đang thiêu đốt hay là thân thể mình đang thiêu đốt nữa.
Điều này đã không còn quan trọng nữa!
Thân hình đại trưởng lão dần hiện ra trong mắt mọi người. Thoáng nhìn qua thì thấy hắn vô cùng chật vật, râu tóc đều bị đốt sạch sẽ. Hắn không ngờ một quyền của Tả Mạc lại có phạm vi rộng tới vậy! Vào thời điểm mấu chốt khi bị hỏa trụ thôn phệ, hắn đã dùng thần văn bảo vệ bản thân nhưng sí lưu thái dương bị kích nổ hóa thành hỏa trụ vô cùng mãnh liệt!
Càng khiến hắn chán nản chính là trong hỏa trụ còn có một đoàn tam túc kim ô do thần lực của Tả Mạc biến thành. Những con tam túc kim ô này điên cuồng tấn công làm hắn không thể làm gì được, chỉ có thể dùng thần văn chống đỡ thái dương thần hỏa.
Đó chính là thái dương thần hỏa đấy!
Tuổi thọ của thái dương phải dùng đơn vị trăm tỷ năm để tính, cho dù là mặt trời mới sinh ra trải qua ngàn vạn năm dựng dục, uy lực của thái dương thần hỏa nó sinh ra không nghĩ cũng biết.
Thái dương thần hỏa cuộn trào mãnh liệt như thế khiến đại trưởng lão bị bất ngờ nên phải ăn quả đắng. Đại trưởng lão không sợ uy lực của thái dương thần hỏa mà ngại số lượng kinh khủng của chúng.
Đại trưởng lão như bị một con sông lớn lao tới đánh thẳng vào mặt, hắn không kịp có bất cứ sự chuẩn bị gì nên mới chật vật như thế.
Nếu hắn có thời gian chuẩn bị thì cùng một chiêu như thế hắn chắc chắn có thể ngăn cản được. Trong mắt hắn, Tả Mạc không thể nào phát huy được uy lực chân chính của nó, nhìn qua thì đồ sộ đáng sợ nhưng thực tế sức sát thương không lớn như trong tưởng tượng.
Nhưng bị một tên gia hỏa chưa đạt tới thần cấp làm cho chật vật như này…
Đại trưởng lão nhìn về phía Tả Mạc, sát ý dâng trào vô cùng lạnh lẽo.
Khóe mắt hắn vẫn để ý tới vết nứt hư không bị Vi Thắng làm cho nổ tung nhưng không hề biến mất.
Vết nứt hư không kia có thể đi qua được nhưng xung quanh vết nứt là vô số sợi tóc nhỏ, những sợi tóc nhỏ này chính là Vô Không kiếm mang của Vi Thắng, chúng đều rất sắc bén!
Những Vô Không kiếm mang này đã phong kín hoàn toàn vết nứt hư không.
Chết tiệt!
Mắt đại trưởng lão một lần nữa nhìn về phía Tả Mạc.
Trong cơ thể tên gia hỏa này có điều gì đó rất cổ quái…
Lúc này đại trưởng lão đã hạ quyết tâm, hắn biết rõ nếu không giải quyết mấy tên gia hỏa này thì bản thân không có cơ hội để trốn vào hư không vô tận.
Nếu lúc trốn vào hư không vô tận bị quấy nhiễu thì dù là cường giả thần cấp cũng chỉ có một con đường chết.
Sau khi hạ quyết tâm, đại trưởng lão dần bình tĩnh trở lại, rất nhanh Ương Thổ Nguyên sẽ sụp đổ nhưng giờ phút này mặt hắn lại không lộ ra chút hoảng loạn nào.
Thời gian vẫn còn đủ.
Đột nhiên thần văn đang bao lấy A Quỷ phát ra tử mang yếu ớt, thần văn tựa như cỏ khô nhanh chóng bị thiêu đốt không còn chút nào, từ bên trong hiện ra bóng dáng của A Quỷ.
Cùng lúc đó một bóng người bỗng từ dưới mặt đất chui lên, phóng lên cao, đó chính là Tông Như mới bị dung nham kéo vào trong lòng đất.
Đám gia hỏa này thực sự là quá khó chơi!
Trong lòng đại trưởng lão thầm cảm thán một câu. Vừa rồi Vi Thắng và Tả Mạc đã khiến hắn vô cùng chật vật, hắn không rảnh để quan tâm tới hai tên gia hỏa này nên chúng mới có thể thoát khỏi trói buộc.
Sức mạnh của mấy người này không giống nhau nhưng ở một số chỗ lại có điểm cực kì giống, ví dụ như ngoan cường.
Một lần nữa trong mặt đại trưởng lão lại khôi phục sự bình tĩnh không chút xao động.
Đã như vậy thì giải quyết một lần cho xong đi!
Cho các ngươi thấy thế nào mới là thần cấp chân chính. Đó chính là khoảng cách mà các ngươi không thể nào vượt qua được!
Đại trưởng lão chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay mở ra.

Tu Chân Thế Giới - Chương #845


Báo Lỗi Truyện
Chương 845/915