Chương 844 : Lâm Khiêm .


Phốc!
Trong nháy mắt ngân cầu đã xuyên thủng dòng lũ kiếm ý, dòng lũ nhìn qua thì cường đại nhưng ở trước mặt ngân cầu thì thật yếu ớt giống như tờ giấy vậy.
Dòng lũ màu đỏ bị xuyên qua ầm ầm sụp đổ, ngân cầu tạo ra một vệt sáng màu bạc trong không trung bay thẳng về phía Vi Thắng.
Gương mặt trắng xám đầy yêu dị của Vi Thắng thoáng có chút rung động.
Nhưng rất nhanh trên môi hắn đã hiện ra một nụ cười đầy yêu dị lãnh khốc, sức mạnh của thí thần huyết kiếm chủ yếu nằm ở máu tươi của những cường giả viễn cổ ngưng tụ trên thân kiếm. Thí thần huyết kiếm không hoàn toàn chiếm lĩnh tâm thần Vi Thắng, bởi chỉ có hắn mới phát huy được lý giải về kiếm ý của bản thân!
Mà lần này, thí thần huyết kiếm đã giao quyền chủ động vào tay Vi Thắng.
Cảm giác của đại trượng lão rất nhạy bén, khí tức hung lệ trên mặt Vi Thắng đột nhiên biến mất không còn chút tăm hơi, thay vào đó là Vi Thắng chính trực kiên nghị, đại trưởng lão lập tức hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.
Vi Thắng một lần nữa nắm được quyền chủ động không thèm để ý tới những đau đớn do cơ thể bị tàn phá, mắt nhìn chằm chằm, cổ tay rung lên, huyết kiếm trong tay bỗng giơ lên, thế đâm này hắn đã tập luyện cả trăm vạn lần nên đánh ra vô cùng tự nhiên thoải mái!
Cũng giống như vừa rồi, kiếm ý màu đỏ ầm ầm bộc phát, sức mạnh của những cường giả ẩn chứa trong máu tươi hóa thành ngàn vạn kiếm ý nhỏ từ thân kiếm bắn ra.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, ngàn vạn đạo kiếm ý tràn ngập mùi máu tươi này lại không tùy tiện bay đi, bằng tốc độ nhanh nhất chúng ngưng tụ về phía mũi kiếm.
Từ đằng xa nhìn lại, ánh sáng đỏ rực trên thân kiếm như đang co rút về phía mũi kiếm.
Mũi kiếm to bằng hạt gạo bỗng sáng rực lên.
Hai mắt Vi Thắng giống như hai vì sao, cổ tay khẽ run lên.
Quang điểm do ngàn vạn kiếm ý ngưng tụ thành giống như một vì sao sa ầm ầm đánh về phía ngân cầu.
Thế tới của quang điểm không nhanh, quỹ tích bay cũng có chút phiêu hốt nhưng ngân cầu như bị hấp dẫn liền bay về phía quang điểm.
Quang điểm nhỏ bằng hạt gạo lập tức va chạm với ngân cầu.
Ầm!
Ngân cầu vỡ tan, một tia chớp lóe lên trong không rồi biến mất, khí tức kinh khủng biến mất như chưa từng xuất hiện.
Quang điểm đánh nát ngân cầu vẫn tiếp tục bay về phía đại trưởng lão.
Đại trưởng lão hơi giật mình, hắn thoáng nhìn qua Vi Thắng, hắn không nghĩ tới thí thần huyết kiếm trong tay Vi Thắng lại có sức mạnh lớn hơn bản thân thí thần huyết kiếm!
Đáng tiếc, người trẻ tuổi ưu tú như vậy lại không phải là người của Thiên Hoàn.
Đại trưởng lão có chút tiếc nuối, dù đang phải chiến đấu hắn vẫn có thể cảm nhận được sự ưu tú của đối phương.
Vi Thắng mặc dù lợi hại nhưng chỉ dựa vào từng này mà muốn đánh bại hắn thì vẫn còn chưa đủ.
Đại trưởng lão cong ngón tay búng một cái, một vết nứt hư không vô tận bỗng hiện ra trước mặt quang điểm.
Kiếm ý dù có mạnh tới đâu trước mặt hư không vô tận đều không có ý nghĩa gì hết.
Mắt thấy chỉ chút nữa quang điểm sẽ phải tiến vào trong vết nứt hư không vô tận, huyết kiếm trong tay Vi Thắng chợt sáng lên, thân kiếm khẽ rung động, quát khẽ một tiếng: "Bạo!"
Quang điểm đột nhiên phát ra ánh sáng vạn trượng!
Kiếm ý bị áp súc tới cực hạn liền nổ tung, vết nứt hư không vô tận trước mặt ầm ầm sụp đổ!
Ầm!
Toàn bộ Ương Thổ Nguyên liền rung lên mãnh liệt.
Lần đầu tiên sắc mặt đại trưởng lão đại biến, khẽ rên lên một tiếng, cả người biến mất, hắn đã bị thương!
Thần văn và tâm thần hắn có mối liên hệ, thần văn ở trung tâm của hư không vô tận ầm ầm sụp đổ, xung kích cường đại lan tới làm tâm thần hắn bị tổn thương.
Tên gia hỏa này điên rồi!
Dám tấn công vết nứt hư không vô tận, tên gia hỏa này lại dám tấn công vết nứt hư không vô tận!
Không ai dám làm thế, làm thế chẳng khác nào tự sát cả!
Bản thân vết nứt hư không vô tận đã vô cùng bất ổn, nếu phải gánh chịu công kích như vậy thì rất có khả năng sẽ kéo theo toàn bộ Ương Thổ Nguyên sụp đổ, tất cả mọi người chỉ có một con đường chết.
Mất một lúc đại trưởng lão mới có phản ứng, những người này điên rồi!
Chết tiệt!
Một lần nữa sắc mặt đại trưởng lão đại biến.
Tính nhầm rồi! Làm sao có thể quên điều này chứ!
Nếu những người này điên cuồng tấn công vết nứt hư không vô tận thì hắn cũng không thể trốn được!
Một vết nứt sâu không thấy đáy đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Vết nứt hư không vô tận!

Lâm Khiêm khiếp sợ nhìn trận đại chiến không gì sánh nổi ở phía xa, trong lòng không khỏi dậy sóng.
Sự cường đại của cường giả thần cấp đã khắc sâu vào trong đầu hắn.
Cuộc chiến này vượt xa mọi hiểu biết của hắn, bất luận đại trưởng lão chưởng khống thiên địa vạn vật hay thực lực đám người Vi Thắng thể hiện ra cũng không khác là mấy so với những cường giả viễn cổ trong truyền thuyết.
Vốn hắn chỉ muốn quan sát xem khi nào có thể thừa nước đục thả câu nhưng sau khi vết nứt hư không vô tận bị tấn công thì hắn lập tức ý thức được thời gian không còn nhiều nữa!
Nắm chặt thái cổ thần kiếm trong tay, tất cả những gì diễn ra xung quanh đều hiện rõ trong đầu hắn. Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sau khi Vi Thắng tấn công vết nứt hư không vô tận thì toàn bộ Ương Thổ đều bị ảnh hưởng. Nó trở nên vô cùng bất ổn, vốn còn mấy canh giờ nữa bây giờ đã bị rút ngắn lại rất nhiều.
Với thực lực của hắn thì không thể nào phỏng đoán được thời gian chính xác mà giới này sụp đổ, cảm giác nguy hiểm càng ngày càng mãnh liệt làm hắn biết thời gian không còn nhiều nữa.
Nhìn mọi người bên cạnh, trong lòng Lâm Khiêm vô cùng khổ sở, không biết phải nói sao nữa. (ở mấy chap trước đã nói là đám Côn Luân đang đi lùng Chung Đức sao giờ lại có mẹt ở đây )
Kế hoạch của bọn họ không xảy ra bất cứ vấn đề gì. Sau khi nhận được tin tức Mạc Vân Hải và Thiên Hoàn sẽ đánh nhau, Côn Luân đã chuẩn bị vô cùng kĩ lưỡng, thậm chí không tiếc phái Mục Huyên đi chiến đấu với Mộc Hi để tạo ra thanh thế, tất cả chỉ để Thiên Hoàn và Mạc Vân Hải yên tâm chiến đấu. Mà Lâm Khiêm tự mình dẫn đội càng thêm chắc chắn, bất kể là Chung Đức hay Mạc Vân Hải hay đại trưởng lão Thiên Hoàn đều có thể trở thành con mồi của bọn họ.
Cầm thái cổ thần kiếm trong tay, Lâm Khiêm có khả năng một kích tất sát.
Thế nhưng không ai ngờ tới, đại trưởng lão Thiên Hoàn lại có thể bước vào thần chi lĩnh vực. Lúc đối phương giam cầm rồi kích nổ giới này Lâm Khiêm liền biết đại trưởng lão đã phát hiện ra bọn họ.
Những Côn Luân tử đi theo hắn đợt này không thể nào thoát được.
Ngay cả hắn cũng phải dựa vào sức mạnh của thái cổ thần kiếm để đột phá mới có thể quay trở lại Côn Luân. Hắn không có năng lực mang theo người khác rời đi.
"Đại sư huynh, ngươi mau đi đi!" Một tên Côn Luân tử run giọng khuyên nhủ.
Cuộc chiến lần này đã mang lại cho bọn họ rất nhiều bất ngờ. Bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đã cảm ứng được biến hóa trong đó, có thể trở thành Côn Luân tử đều không phải loại ngu dốt. Suy đoán trong lòng bọn họ đã rất gần với sự thật!
"Đúng vậy, đại sư huynh! Đi nhanh đi!" Vị đệ tử này còn lớn tuổi hơn người vừa nói, hắn mở miệng khuyên nhủ: "Đại sư huynh có thể trở về thì Côn Luân ta đã thắng rồi!"
Câu nói này đã làm mọi người bừng tỉnh, trong mắt họ đều hiện lên vẻ hưng phấn lạ thường.
"Ha ha! Thiên Hoàn không có đại trưởng lão, Mạc Vân Hải thì toàn quân bị diệt, chỉ còn lại mỗi Côn Luân ta!"
"Ha ha! Kiếm bộn rồi!"
"Đại sư huynh, nhất định phải thống nhất thiên hạ đó!"

Trong giây lắt mắt Lâm Khiêm nhòe lệ.
Hắn cắn răng gằn lên từng chữ một: "Côn Luân sẽ không quên các vị!"
Thời gian càng ngày càng gấp, cảm giác nguy hiểm càng ngày càng hiện rõ, Lâm Khiêm không chút do dự lau nước mắt, thái cổ thần kiếm trong tay đưa lên trước ngực.
Lâm Khiêm với vẻ mặt thành kính trầm giọng than một tiếng: "Bảo vệ Côn Luân ta!"
Thái cổ thần kiếm bỗng rực sáng, ánh sáng nhanh chóng bao phủ lấy Lâm Khiêm.
Bên trong ánh sáng, một bộ phận thần lực của Lâm Khiêm ầm ầm thiêu đốt, cảm giác đau đớn lan tràn khắp người hắn, cả người Lâm Khiêm khẽ run lên.
Đây chính là thiêu đốt thần lực sao… Không ngờ muốn chạy khỏi nơi này lại cần phải thiêu đốt thần lực…
Lâm Khiêm thoáng nhìn qua đại trưởng lão đang đứng trên bầu trời.
Phải đủ tích lũy mới được thiêu đốt!
Đó chính là then chốt để thành thần, Lâm Khiêm nhớ kỹ, đây chính là thu hoạch lớn nhất của chuyến đi này.
Nhất định hắn sẽ trở thành cường giả thần cấp!
Lâm Khiêm nắm chặt chuôi kiếm trong tay.
Thần lực bị thiêu đốt trong nháy mắt đã bị thái cổ thần kiếm hút vào, hào quang xung quanh bỗng tăng vọt, kiếm ý mênh mông vô tận như muốn đâm thủng trời xanh.
Cả người Lâm Khiêm liền biến mất.
Một tên đệ tử Côn Luân đứng ra cao giọng nói: "Các huynh đệ! Thế nào cũng chết! Không bằng chết trận đi! Đám người Mạc Vân Hải kia chắc chắn phải chết, bây giờ chúng ta không thể để lão già Thiên Hoàn kia chạy trốn mất!"
"Liều mạng!"
"Được!"

Trên mặt đám Côn Luân tử nhiệt huyết bừng bừng, bọn họ như nhìn thấy cảnh Côn Luân thống nhất thiên hạ.
Bọn họ bắt đầu điên cuồng thiêu đốt thần lực!
--
Không được!
Nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này!
Đại trưởng lão biết nếu còn tiếp tục dây dưa thì không thể nào thoát thân được. Lâm Khiêm rời đi đã khiến hắn bừng tỉnh, điều quan trọng nhất bây giờ là phải rời khỏi nơi này!
Nếu không dù Lâm Khiêm có bị thương mà có thể sống sót trở về thì hắn đã thắng rồi! Lâm Khiêm chỉ cần bỏ ra mấy năm chữa trị vết thương sau đó Thiên Hoàn sẽ toi mạng. Không có mình, Thiên Hoàn không thể chống đỡ được Lâm Khiêm.
Đại trưởng lão không thèm để ý tới đám Côn Luân tử đang thiêu đốt kia, trong lòng cười khẩy một cái.
Đám Côn Luân tử này thực lực quá yếu, bọn họ không biết ngay cả tư cách thiêu đốt thần lực bọn họ cũng không có!
Một đám ngu ngốc!
Quả nhiên!
Vừa thiêu đốt thần lực, còn chưa kịp phát ra bất cứ tiếng nào thì đã hóa thành tro tàn. Những Côn Luân tử khác không kịp ngừng lại, từng đoàn hỏa diễm nuốt chửng bọn họ.
Trước đó vì sao đại trưởng lão không biết rằng thiêu đốt chính là bước quan trọng để tiến vào thần chi lĩnh vực?
Bởi vì điển tịch lưu truyền từ thời đại viễn cổ tới giờ có một thủ đoạn đồng quy vu tận chính là thiêu đốt thần lực, sau khi thiêu đốt thần lực chắc chắn sẽ chết. Quan điểm này rất dễ hiểu nhưng mãi tới khi chân chính bước vào thần chi lĩnh vực, đại trưởng lão mới hiểu thấu được điều này.
Thiêu đốt thần lực sẽ có ba kết quả, thần lực quá yếu thì sẽ bị đốt thành tro bụi, thần lực đạt tới cảnh giới nhất định thì trong thời gian ngắn thực lực sẽ tăng vọt nhưng cuối cùng cũng đi đời nhà ma. Mà thần lực đạt đạt tới mức "đủ" thì thiêu đốt thần lực mới có thể đạt tới thần chi lĩnh vực, sau khi đột phá và ổn định được cảnh giới thì chính là cường giả thần cấp.
Cường giả có thể bước vào thần cấp ít lại càng ít, những chỗ mấu chốt như này đã sớm bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử.
Tránh thoát được công kích của Tả Mạc Vi Thắng và Ngã Ly, đại trưởng lão tìm kiếm cơ hội thoát thân.
Mắt hắn thoáng nhìn về phía vết nứt hư không vô tận.
--
Đầu óc Tả Mạc mơ mơ màng màng, hầu hết công kích của hắn đều dựa theo bản năng.
Khi mà hắn điên cuồng công kích bất chấp hậu quả thì một phần sức mạnh trong cơ thể bị tiêu hao mất, tâm thần rốt cuộc cũng bình thường trở lại.
Đặc biệt khí tức của thái cổ thần kiếm vừa rồi đã khiến hắn giật mình, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Lâm Khiêm!
Hai chữ này nhất thời làm mắt hắn đỏ đi.
Tả Mạc tỉnh táo phản ứng cực nhanh, lập tức hiểu rõ ý đồ của Lâm khiêm. Không nghĩ tới bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở đằng sau, cuối cùng kẻ được lợi lại là Lâm Khiêm!
Ánh mắt hắn khẽ đảo qua toàn trường, Lâm Khiêm rời đi nếu đại trưởng lão lại chạy mất thì Mạc Vân Hải xong đời rồi!
Ý nghĩ này lập tức khiến Tả Mạc nhìn chằm chằm vào đại trưởng lão.
Không được! Dù thế nào đi nữa cũng không được để đại trưởng sống sót rời khỏi đây!
Đằng nào cũng chết, nhất định phải kiếm chút cơ hội cho Mạc Vân Hải.
Tả Mạc tỉnh táo trở lại, mức độ nguy hiểm hắn tạo ra liền tăng vọt.
"Đại sư huynh, ngăn cản hắn đừng cho hắn chạy tới vết nứt!"
Tả Mạc nói thẳng ý đồ của đại trưởng lão, lời còn chưa dứt thì cả người lập tức xông lên!
Hỏa diễm kim sắc tập trung ở tay phải của hắn, sắc mặt Tả Mạc đầy dữ tợn và hung bạo.
Đến đây đi, nếm thử một chiêu của ta!

Tu Chân Thế Giới - Chương #844


Báo Lỗi Truyện
Chương 844/915