Chương 814 : Con tin


"Lão điên rồi! Lão muốn kéo mọi người chúng ta chôn cùng!" Tiếng gầm giận dữ của Chưởng môn Tây Huyền vang vọng khắp căn mật thất. Việc Chung Đức từ chối kết minh với Thiên Hoàn đã nằm ngoài dự tính của y, khiến y không thể nào tin nổi, y không hiểu vì sao Chung Đức lại từ chối lời mời kết minh của Thiên Hoàn. Chẳng lẽ, lão không biết mình chỉ còn sống được hơn hai năm nữa thôi sao?
Chẳng lẽ lão biết mình không sống được bao lâu nữa, nên kéo mọi người chết cùng với lão? Lão đúng là một thằng điên! Đúng rồi, đúng là cái lí do này rồi !
Lúc này trong lòng Chương môn Tây Huyền cảm thấy vô cùng sợ hãi, cái tên điên kia cái gì cũng dám làm, nếu như lão muốn kéo mọi người chết cùng thì chắc chắn lão sẽ làm như vậy!
Vì sao?
Mặc dù Chưởng môn Tây Huyền không biết được lí do tại sao. Trong mắt y, Chung Đức chính là một thằng điên dám làm tất cả mọi chuyện.
Lâu nay y cố gắng ẩn nhẫn, nếu như không phải việc thật cần thiết thì luôn tránh mặt Chung Đức. Bởi vì y biết rằng Chung Đức chỉ còn không tới ba năm thọ nguyên, đến cuối cùng Tây Huyền cũng rơi vào tay y thôi. Ngay cả việc, sứ đoàn của Thiên Hoàn bái kiến Chung Đức trước, khiến trong lòng y cũng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng đầu óc y vẫn giữ được tỉnh táo không làm gì quá phận.
Bởi vì y biết rằng, lúc này mà không có Chung Đức thì Tây Huyền sẽ sụp đổ.
Điều y lo lắng không phải là Chung Đức đang nắm đại quyền trong tay, mà là sau khi Chung Đức chết đi, Tây Huyền sẽ ra sao đây? Thời gian gần đây y dốc sức vơ vét, vơ vét tất cả các thiếu niên mới chớm lộ tài hoa, y hy vọng có thể tìm được người nối nghiệp Chung Đức. Cảm giác sợ chết đang từ từ gặm nhấm tâm hồn y, khiến nhiều lần y phải choảng tỉnh dậy lúc nửa đêm vì ác mộng.
Nhưng, lúc này Thiên Hoàn lại cho y mười năm sống trong bình yên!
Mười năm bình yên đấy!
Lúc đó y không cần phải sống trong nỗi sợ hãi như bây giờ. Với khoảng thời gian mười năm, y có đủ thời gian để từ từ tìm kiếm những thiên tài mới. Cả một môn phái lớn như Tây Huyền, sao lại không tìm được thiên tài cơ chứ? Chỉ cần cho y thời gian, thì chắc chắn y sẽ làm được.
Đến lúc đó y mới trở thành chủ nhân chân chính của Tây Huyền, mới xứng đáng với cái danh Chưởng môn Tây Huyền.
Vậy mà cái hy vọng đột nhiên xuất hiện này lại bị tên điên Chung Đức khát máu vô tình kia đánh cho nát bấy.
"Chưởng môn, đây chính là cơ hội ngàn năm có một đó!" Lúc này gã tâm phúc của Chương môn tên là Ban Hạ tiến lên thưa rằng:"Dùng cái chết của Mạc Vân Hải để đổi lấy mươi năm thái bình của chúng ta đi, ngài còn do dự gì nữa? Chỉ cần kết minh xong chúng ta có thể mua thần trang ở chỗ Thiên Hoàn mà. Sau này chúng ta sẽ liên hợp cùng Thiền Hoàn để đối đầu với Côn Luân, đó mới là thế chân vạc của Tam Cường!"
Ban Hạ mới chính thức là thủ hạ tâm phúc của y, vì y và Ban Hạ đã lớn lên cùng với nhau. Do đó y rất tin tưởng người thủ hạ này, thậm chí có rất nhiều chuyện phải nhờ bàn tay của Ban Hạ sắp xếp mới có thể hoàn thành được.
Chưởng môn chán nản bảo: "Nhưng cái tên điên kia không đáp ứng, thì ta cũng có biện pháp nào? Nếu như làm trái ý lão không khéo lão làm thịt chúng ta luôn ấy chứ"
Ban Hạ nhỏ giọng thì thầm: "Chúng ta không đối phó được với lão, nhưng người khác có thể đối phó được"
"Ngươi bảo là. . . . ?"bỗng Chưởng môn ngẩng đầu lên, run run giọng nói,
'Bây giờ Chung Đức chính là trở ngại lớn nhất, vì thế chúng ta dứt khoát tiêu diệt luôn cái phiền toái này là được" Giọng nói của Ban Hạ toát lên vẻ lạnh lẽo, còn bàn tay lại làm động tác chém xuống, khuôn mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn :"Ý đồ của Thiên Hoàn cũng đã lộ rõ, cuối cùng bọn họ cũng biết Mạc Vân Hải mới là kẻ địch lớn nhất của mình. Bởi vậy bọn họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là dồn được Mạc Vân Hải vào chỗ chết"
"
Điều này. . . "Trong lòng Chưởng môn cũng hơi dao động, khuôn mặt hiện ra đủ sắc thái tình cảm.
"
Chúng ta có thể ám chỉ cho Thiên Hoàn, còn làm như thế nào thì là việc của bọn họ, còn về phía chúng ta chỉ cần âm thầm phối hợp một chút khi hành động là được. Sau khi Chung Đức chết, Tây Huyên sẽ rơi vào cảnh quần long vô thủ. Lúc đó chỉ cần Chưởng môn ra mặt để thu thập tàn cuộc thì mọi việc sẽ yên ổn trở lại" Ban Hạ trầm giọng hiến kế: "Hơn nữa chúng ta có thể đem cái chết của Chung Đức đổ vấy cho Mạc Vân Hải"
Không thể không công nhận, mưu kế này của Ban Hạ có tính khả thi rất cao. Chỉ cần Thiên Hoàn phái ra cao thủ đỉnh giai, lại có thêm sự phối hợp của bọn họ thì khả năng thành công rất lớn.
Trên mặt Chưởng môn thoáng hiện lên vẻ do dự:"
Nhưng nếu sau khi Chung Đức chết, mà Thiên Hoàn lại đổi ý quay sang tấn công chúng ta, thì làm sao bây giờ?"
Những hành động ám muội như thế này chắc chắn không thể ghi trên giấy tờ, nếu không lỡ việc này mà bị lộ ra ngoài thì cái ngôi vị Chưởng môn của y không bị người ta lật tung lên mới là lạ! Còn Chung Đức chính là một con bài trọng yếu. chỉ có sự tồn tại của Chung Đức mới khiến Côn Luân và Thiên Hoàn cảm thấy e ngại.
Nhưng nếu Chung Đức chết đi thì Tây Huyền có khác gì một miếng thịt mỡ đâu. Đến lúc đó, thì ai mà biết được Thiên Hoàn có chịu thực hiện minh ước hay không. Giả sử đến lúc đó Thiên Hoàn không chịu làm theo ước định, thì chắc chắn Tây Huyền sẽ bị rơi vào cảnh diệt môn rồi.
Ban Hạ cũng bị vấn đề này làm đau đầu nhức óc, sau một hồi suy nghĩ bỗng hai mắt gã sáng ngời, hiến kế tiếp:"Chúng ta có thể bảo Thiên Hoàn đưa Lê Tiên Nhi đến đây làm con tin! Lê Tiên Nhi không chỉ là cháu gái của Chưởng môn Thiên Hoàn mà còn là thủ lĩnh của đám đệ tự trong phái, có thể nói, địa vị của nàng cũng giống như Lâm Khiêm ở Côn Luân vậy!Vì thế ắt hẳn Thiên Hoàn sẽ không để Lê Tiên Nhi xảy ra chuyện ngoài ý muốn đâu. Nếu như Thiên Hoàn đồng ý đưa Lê tiên Nhi đến đây làm con tin, chứng tỏ bọn họ rất có thành ý trong chuyện này"
Khuôn mặt Chưởng môn dần dần bình tĩnh trở lại, đây đúng là một ý kiến hay, nhưng đột nhiên y lại nghĩ tới một vấn đề khác, vội nêu ra:"
Với thực lực của Lê Tiên Nhi, thì người nào trong chúng ta có người chống lại được đây? Dùng nhân vật có cấp độ như vậy làm con tin thì cũng quá nguy hiểm"
Ban Hạ xoay xoay hạt châu trong tay, rồi vừa cười vừa đưa ra dự mưu:"
Chưởng môn, ngài quên rằng chúng ta có một chỗ rất thích hợp với nàng sao"
"
Chỗ nào?" Chưởng môn sững sờ.
"
Sát Uyên lao tù!" Ban Hạ thốt lên một danh tự đã bị mọi người bỏ quên từ lâu.
Chưởng môn cảm thấy trước mắt như sáng ngời.
*
* *
Sau khi nhận được tin tức của Chưởng môn Tây Huyền bí mật truyền tới, lập tức cao tầng của Thiên Hoàn cảm thấy khó khăn vô cùng.
Yêu cầu của Tây Huyền cũng hết sức đơn giản, chỉ cần một con tin, nhưng lại chỉ đích danh Lê Tiên Nhi. Đây không phải việc mà bọn họ có thể tự mình quyết định được. Lê Tiên Nhi không chỉ là cháu gái của chưởng môn, mà còn là thiên tài có thiên phú xuất sắc nhất trong đám đệ tử, hơn nữa con đường tương lai của nàng vô cùng sáng lạng, rất có khả năng nàng chính là Chưởng môn đời tiếp theo.
Không chỉ có như vậy, những nhân vật nắm thực quyền trong môn phái như, Mục Song một trong thập đại Chiến Tướng và người được coi là đã có thực lực đỉnh giai chiến tướng là Công Dã Tiểu Dung đều lên tiếng phản đối kịch liệt.
Hai người này nắm giữ lực lượng không thể bỏ qua a.
Nhưng cũng không phải không có ai lên tiếng tán đồng, vì dụ như Mễ Nam. Hắn cũng là một Chiến tướng đứng trong bảng mười danh tướng đứng đầu Tu Chân giới.
Trong bảng thập đại chiến tướng thì Mễ Nam bài danh thứ ba, chỉ đứng sau Tiết Đông và Chung Đức. Hắn đứng trên Mục Song đang bài danh thứ bẩy, có thể nói Mễ Nam là một trong những người nắm trong tay thực quyền không tầm thường của Thiên Hoàn. Hơn nữa, Mễ gia ở Thiên Hoàn có truyền thống là độc tài, hầu như ở mỗi thời đại, Mễ gia đều có người nắm trong tay thực quyền.
Mễ gia gần như đã nắm trong tay tất cả tài liệu cũng như sinh ý của Thiên Hoàn, vì thế bọn họ có tài lực vô cùng hùng hậu. Mễ gia mới là người hy vọng nhanh chóng tiêu diệt Mạc Vân Hải nhất, bởi vì trong mấy năm gần đây sự quật khởi của Mạc Vân Hải khiến sinh ý của Mễ gia bị ảnh hưởng nghiêm trọng
Mễ Nam là người có địa vị vô cùng quan trọng trong Thiên Hoàn, năm nay hắn năm mươi tám tuổi, đây cũng là thời điểm trẻ chung khỏe mạnh nhất, hơn nữa Chiến bộ nằm trong tay hắn là chiến bộ cường đại nhất Thiên Hoàn, và cũng chỉ có chiến bộ cường đại nhất mới có thể dùng hai chữ Thiên Hoàn để đặt tên, và tên chiến bộ của hắn là "Thiên Mệnh Chi Hoàn"
Không những Mễ Nam là người có thủ đoạn lợi hại, mà bên cạnh hắn còn tập trung rất nhiều người có thế lực không tầm thường, và thế lực của hắn được coi là thế lực đứng thứ hai trong Thiên Hoàn.
Thế lực đứng đầu Thiên Hoàn đương nhiên là Chưởng môn Thiên Hoàn, tính cách của Chưởng môn hết sức bình dị, nhưng khi làm việc lại vô cùng công bằng chính trực khiến lòng người tin phục, hơn nữa sau lưng Chưởng môn còn có một tồn tại siêu nhiên là Đại trưởng lão ủng hộ, vì thế đương nhiên không ai có thể ngăn cản Chưởng môn trở thành thế lực đứng đầu.
Tuy Mục Song cũng là một trong thập đại chiến tướng nhưng thế lực sau lưng y lại không cường đại bằng Mễ Nam, hơn nữa bình thường y chỉ để ý tới chiến sự mà không chút quan tâm tới sự vụ trong phái.
Còn Công Dã Tiểu Dung cũng là một nhân vật có sức ảnh hưởng trong đám đệ tử. Tuy hắn bại trong tay Công Tôn Sai khiến luồng hào quang trên người hắn cũng giảm đi không ít, nhưng dù sao hắn cũng đă thoát được từ trong hiểm địa. Điều đó cho thấy tuy hắn bại nhưng vẫn vinh quang.
Vì vậy không ai dám bỏ qua ý kiến phản đối của Mục Song và Công Dã Tiểu Dung.
Cho nên hiện tại song phương đang cãi nhau hết sức kịch liệt.
Bên phía Mễ Nam thì cho rằng, chắc chắn Tây Huyền không dám làm hại đến Lê Tiên Nhi, vì thế dù Lê Tiên Nhi đang là con tin nhưng không dính phải nguy hiểm đáng nói nào. Mà nếu việc kết minh với Tây Huyền thành công thì Thiên Hoàn sẽ đứng ở thế bất bại. Còn nếu không thành công thì với trình độ luyện khí của Mạc Vân Hải chắc chắn có thể cạnh tranh được với họ. lúc đó chiến lực của Mạc Vân Hải không ngừng được nâng cao, chắc chắn trong tương lai sẽ là mối họa của Côn Luân và Thiên Hoàn.
Còn bên phản đối thì cho rằng, với thế đứng hiện tại của Thiên Hoàn không cần phải dùng một đệ tử trung tâm như Lê Tiên Nhi làm con tin. Tuy việc tiêu diệt Mạc Vân Hải là rất tốt, nhưng không cần thiết phải trả một cái giá quá lớn cho việc này. Hơn nữa bọn họ còn cho rằng, với thực lực của Thiên Hoàn chắc chắn có thể vượt qua Mạc Vân Hải vì thế không cần phải e ngại việc cạnh tranh với Mạc Vân Hải. Ví dụ như khoàng thời gian vừa qua, Thiên Hoàn mới chỉ xuất ra vài chiêu đã chiếm được thế thượng phong. Điều này chứng tỏ, về phương diện thực lực tổng hợp thì Mạc Vân Hải không ngang hàng với Thiên Hoàn.
Hai bên tranh chấp không ngừng, việc này có liên quan đến cháu gái mình lên Chưởng môn không tiện lên tiếng, còn người có khả năng quyết định dứt khoát là Đại trưởng lão thì chỉ nhắm mắt dưỡng thần không nói câu nào.
Bỗng nhiên, Lê Tiên Nhi bước ra khỏi hàng rồi bình tĩnh đáp:"Ta nguyện ý đi. "
Câu nói của nàng khiến cả đại điện trở lên yên tĩnh hẳn.
Khuôn mặt Công Dã Tiểu Dung hiện lên vẻ lo lắng, muốn mở miệng khuyên can gì đó thì Lê Tiên Nhi lại đưa cho hắn ánh mắt an tâm.
"
Ta nguyện ý đi lần này. Thật ra mọi người đều biết, lần này đi cũng không bị nguy hiểm gì. Mà kể cả có nguy hiểm thì chúng ta vẫn nên đáp ứng yêu cầu của Tây Huyền. Bởi vì Tây Huyền đã già còn Mạc Vân Hải lại bừng bừng sức sống cho nên Mạc Vân Hải nguy hiểm hơn Tây Huyền rất nhiều "
Lúc này khuôn mặt của Lê Tiên Nhi vẫn tĩnh lặng như nước, bóng dáng tình nghịch thường ngày đã biến mắt không còn gì. khắp đại điện chỉ có thanh âm của nàng vang vọng mãi không thôi.
"
Ta đã gặp Tả Mạc, và cũng có quen biết hắn, vì thế ta biết được hắn lợi hại đến cỡ nào. Không lên đánh giá thấp một đối thủ như hắn. Cơ hội thế này chính là ngàn năm khó gặp, chỉ cần chúng ta có thể nắm bắt tốt cơ hôi này, tuy bỏ sức ra một lần nhưng sẽ giải quyết được những phiền toái rất lớn trong tương lai. Hơn nữa không thể quên kẻ địch của chúng ta vẫn còn có Côn Luân"
"
Thật ra rong lòng mọi người ắt hẳn phải biết, chiến lực của chúng ta vẫn còn thua kém Côn Luân. Nếu sau này thế cục chỉ còn chúng ta và Côn Luân, thì chắc chắn người ngã xuống sẽ là chúng ta"
Trong đại điện vẫn lặng ngắt như tờ, mọi người đã bị Lê Tiên Nhi làm cho khiếp sợ, thậm chí sắc mặt đám người Mễ Nam, Mục Song và Công Dã Tiểu Dung cũng chẳng tốt được bao nhiêu. Những lời Lê Tiên Nhi đã nói cũng là đề tài mà rất nhiều người đã bí mật thảo luận, nhưng không ai dám nói công khai ra ngoài.
"
Vậy ưu thế của chúng ta là gi? Đó chính là tiền ! Chúng ta giầu có hơn Côn Luân!Và đây cũng là lợi thế lớn nhất của chúng ta, chúng ta nên dùng tiền bạc của mình để lôi kéo các thế lực khác, vì chúng ta cần đồng minh. Nếu như muốn chống lại Côn Luân thì phải có đông minh, Và Tây Huyền là đồng minh thích hợp nhất, bọn họ có địa bàn rộng lớn, nhân khẩu lại đông đúc. một khi Chung Đức chết đi thì bọn họ không còn người nào có khả năng gánh vác trọng trách lớn như vậy. Lúc đó bọn họ chỉ có thể dựa vào chúng ta, chúng ta sẽ cung cấp thần trang và viện trợ cho bọn họ, để bọn họ có thể thành lập nhiều chiến bộ, giúp chúng ta đối phó với Côn Luân. Lượng pháo hôi đông đảo mới là điều mà Thiên Hoàn ta cần. Còn nếu như Mạc Vân Hải vẫn còn tồn tại, thì chắc chắn trong quá trình tranh đoạt thị trường và tài liệu với bọn họ, bọn họ sẽ làm chúng ta dần dần suy yếu, Khi đó Thiên Hoàn sẽ trở lên nghèo khó, không có tiền chúng ta không thể lôi kéo những thế lực khác về phía mình, cũng có nghĩa là chúng ta đã đánh mất lợi nhất lớn nhất của mình, và điều đó sẽ dẫn chúng ta vào tuyệt cảnh"
Giọng nói của Lê Tiên Nhi nhẹ nhàng nhưng mỗi câu lại nặng như núi.
Lúc này Đại trưởng lão mới mở to mắt, trên mặt hiện lên vẻ tán thưởng, chậm rãi bảo: "
Các người đông như vậy mà không nhìn rõ bằng một tiểu oa nhi (cô bé nhỏ). Sau khi trở về, vị trí Chưởng môn đời tiếp theo sẽ được đặt vào tay ngươi"
Đại trưởng lão lên tiếng quyết định việc này một cách dứt khoát.

Tu Chân Thế Giới - Chương #814


Báo Lỗi Truyện
Chương 814/915