Chương 761 : Chúng Tiểu cường hóa


Không khí Vân Đảo của Thuần Vu Thành tràn ngập những mùi kì quái, làm Tả Mạc mỗi lần tới đều không thể quen nổi, nhất là cái mùi của linh thảo hòa lẫn với mùi phân và nước tiểu tạo ra một thứ mùi mới lạ vô cùng. quả thật nếu phải sống ở đây thì đúng là một cực hình.
Nhưng vẻ mặt của Thuần Vu Thành lại đầy say mê thưởng thức cái mùi mới lạ ấy:" Ôi, mùi thật mới lạ và khỏe mạnh ah!"
Tả Mạc cười bất lực, hiện tại Thành sư đệ càng ngày càng trầm mê vào kỹ thuật nuôi dưỡng, tính tình của hắn cũng trở lên quái dị (như cái mùi kia) Thành sư đệ đối sử với hắn còn tốt, chứ khi hắn đối diện với những người khác đều dùng khuôn mặt lạnh nhạt, thực ra hắn cũng không thích bất kỳ ai bước chân lên Vân Đảo của hắn.
Ở trên đảo có gieo trồng linh thảo số lượng lớn, đại đa số là ma thảo để làm thức ăn cho Vân kỵ. Những linh thảo này có một số loại Tả Mạc chưa từng gặp qua, nhưng nhìn bề ngoài sáng bóng và lóng lánh của chúng có thể thấy đây là những linh thảo có phẩm chất không thấp. Ở Mạc Vân Hải hôm nay, cái gã Tả Mạc linh thực phu gà mờ trước kia, chẳng còn dùng vào việc gì nữa rồi.
Linh thực phu của Mạc Vân Hải khác với linh thực phu ở các địa phương khác, linh thực phu của Mạc Vân Hải hiểu biêt cách dùng phù trận, cho lên hiệu xuất trong công việc của bọn họ rất cao. Đây cũng là một hệ thống đặc biệt, thực lực luyện khí cường đại của Mạc Vân Hải, một phần cũng nhờ khả năng cung cấp mạnh mẽ của họ.
Diện tích linh điền của Vân Hải giới không nhiều, đại đa số linh thực phu đều tập trung ở mấy linh điền giới rộng lớn. Hòn đảo linh thảo của Thành sư đệ đang ở cũng có phẩm giai tương đối cao, trình độ linh thực phu ở trên đảo này cũng khá tốt.
"Chúng nó như thế nào rồi?"Tả Mạc quan tâm hỏi.
"Đáng ra sư huynh phải đưa bọn chúng đến đây từ sớm ah" Khuôn mặt Thuần Vu Thành hiện lên vẻ đau đớn, miệng bắt đầu lải nhải:" Nếu sư huynh đưa tới chậm hơn một chút nữa thôi, thì bọn chúng đã bị sư huynh làm cho hoang phế rồi, đúng là dậy hư học sinh ah! A, không đúng, nếu sư huynh đưa tới sớm cũng vô dụng, khi đó đệ còn chưa tìm ra được cách nuôi dưỡng Vân kỵ, ừ, thời gian đưa bọn chúng tới cũng không tệ ah..."
Mỗi lần Thành sư đệ nói nhảm đều khiến Tả Mạc cảm thấy bị giầy vò, nhưng hắn cố gắng nín nhịn. hành sư đệ là loại người như vậy, biết làm sao được, bọn họ quá chấp nhất bảo thủ và nhiệt tình với lĩnh vực mà mình hiểu biết, còn đối với những việc khác thì bọn họ lại trở lên thờ ơ và chẳng để ý gì. Bọn họ không hiểu cách đối nhân sử thế, ít khi trao đổi với người ngoài lĩnh vực mà mình hiểu biết, điều này làm cho tính tình của bọn họ càng ngày càng trở lên quái dị. Nhưng nếu nói về phương diện khác, bọn họ lại là những người có thiên phú cùng tài năng xuất sắc, hơn nữa ý chí lại kiên định không bị ngoại giới ảnh hưởng, chỉ biết điên cuồng làm việc, cho lên trong lĩnh vực hiểu biết của mình bao giờ bọn họ cũng vượt lên trên những người khác.
Tả Mạc cũng hiểu được bọn họ như vậy.
Dọc đường Thuần Vu Thành lải nhải suốt, cuối cùng cũng đến được thú trì.
Khi đến nơi, tinh thần của Thuần Vu Thành chấn động, không còn nói nhảm: "Tình hình của Thập Phẩm và Dương Quang đều rất tốt, đặc biệt là Thập Phẩm, sát phạt chi khí của nó rất lồng đậm(đậm đặc), quả là một hung vật hiếm thấy. Đệ đã dùng 'Liêu Huyết Trì' liên tục tẩm bổ thân thể cho nó, điều này có thể giúp sát phạt chi khí của nó càng thêm nồng đậm hơn. Vũ khí của nó là kiếm cho lên đệ đã nhờ đại sư huynh kiếm dùm một bộ kiếm quyết hung tàn nhất".
"Kiếm quyết hung tàn nhất. . ." Mồ hôi lạnh của Tả Mạc không ngừng rơi xuống, nếu như bản thân Thành sư đệ đi kiếm bộ kiếm quyết hung tàn nhất thì hắn cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện. Nhưng nếu người đi tìm lại là đai sư huynh thì đây chắc chắn là một bộ kiếm quyết hung tàn đến cực điểm.
Trên mặt Thuần Vu Thành lộ ra vẻ đắc ý: "Tuy đệ không hiểu biết về kiếm quyết, nhưng đại sư huynh nói nó là hung tàn nhất, vậy chắc chắn là thế rồi. Bộ kiếm quyết có tên goi là 'Bách Tế Hồn Thí Kiếm', huynh nghe cái tên này kêu không, chỉ cần nghe thấy cái tên cũng cảm thấy rất lợi hại rồi"
Thân hình Tả Mạc không kiềm chế được mà hơi run, hắn biết rõ bộ kiếm quyết này. Bộ kiếm quyết này là đò mà Bồ dấu kỹ từg lâu, lúc trước Bồ đã từng nói qua,' Bách Tế Hồn Thí Kiếm' tuy không phải là kiếm quyết mạnh nhất, nhưng nó lại là một trong những kiếm quyết hung tàn nhất.
Lúc đánh giá bộ kiếm quyết này, Bồ yêu tràn ngập cảm giác cảm khái, nhưng Tả Mạc cũng chẳng thèm để ý đến hắn, Tả Mạc không có hứng thú đi tu luyện kiếm quyết này.
Đột nhiên Tả Mạc nghĩ đến một vấn đề khác, hắn hỏi dò: "Thập Phẩm có thể tu luyện sao?"
Cơ thể của Thập Phẩm và đại sư huynh không giống nhau, nó vốn do linh thú hóa hình mà thành, đương nhiên phải khác với tu luyện giả. Cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa từng nghe thấy chuyện linh thú cũng có thể tu luyện kiếm quyết.
"Trước đây đệ cũng lo lắng điểm đó, nhưng về sau đệ phát hiện ra Thập Phẩm có linh tính rất cao, rất phù hợp với bộ kiếm quyết này, tu luyện không có vấn đề gì" Trên mặt Thuần Vu Thành vẻ vô cùng đắc ý, hắn làm ra bộ dạng muốn tranh công: "Sư huynh, đến lúc đó ngươi có thể kiếm được một thủ hạ siêu cấp! Thập Phẩm, cái tên này rất hợp lí nha, chẳng lẽ khi lấy tên đã lường trước được rồi sao? Sư huynh, khi người đặt tên cho nó có phải đã sớm biết nó sẽ đạt tới thập phẩm sao?"
Tả Mạc lộ ra vẻ mặt đường đường chính chính, nói: "Đương nhiên! Không làm được điều đó thì làm sao có thể là sư huynh của ngươi được"
"Có đạo lý!" Thuần Vu Thành gật gù: "Quả nhiên có thể làm sư huynh đều là những người lợi hại, sư huynh ngươi rất lợi hại, Công Tôn sư huynh cũng lợi hại, nhưng lợi hại nhất vẫn là đại sư huynh"
"Vì sao?" Tả Mạc thầm nghĩ, chẳng lẽ thực lực của Thành sư đệ đại tiến, đã có thể nhìn ra trình độ của moi người?
"Bởi vì hắn là sư huynh của sư huynh và Công Tôn sư huynh." Thuần Vu Thành lộ ra vẻ mặt 'điều đó là đương nhiên': "Đương nhiên là người lợi hại nhất rồi!"
Tả Mạc hiện lên vẻ mặt muốn cười không được muốn khóc cũng không xong, hắn nói lảng sang chuyện khác: "Còn Dương Quang đâu?"
Quả nhiên Thuần Vu Thành bị đề tài này hấp dẫn "Thuộc tính của Dương Quang và Thập Phẩm hoàn toàn khác nhau, sở trường đặc biệt của hắn là chữa thương, bảo vệ và phụ trợ. Nếu như nói Thập Phẩm là phần âm, thì Dương Quang chính là phần dương. Vì vậy đệ dùng thú trì 'Thủy Cơ Mộc Cốt Trì' có hai thuộc tính là mộc và thủy, đệ cũng không cho nó học pháp quyết mà cho nó học yêu thuật"
Nhìn thấy bộ mặt đầy hưng phấn và kích động của Thuần Vu Thành, Tả Mạc rất thức thời, vỗ mông ngựa một cái: "A, đó là Yêu thuật khó lường gì vậy?"
"Ha ha! đúng là chỉ có sư huynh mới hiểu rõ đệ" Thuần Vu Thành đắc ý cười to, thanh âm càng lúc càng lớn, rồi vô cùng phấn khích nói. "Có siêu cấp Yêu thuât xa hoa vú em tên là 'vạn vật sinh'. A, huynh biết sao lại gọi nó là vú em không? mọi người trong Yêu tộc đều rất yêu mến người tu luyện thuật này lên gọi là vú em, đệ thấy cái tên này rất chuẩn xác. Ngoài 'vạn vật sinh' ra còn tu luyện thêm 'Phá Cấm Thuật'. Sư huynh, ngươi cứ yên tâm đi, dưới sự rèn rũa tỉ mỉ của đệ, Dương Quang chắc chắn sẽ bước vào hàng ngũ những vú em cao cấp nhất! Vú em thật đáng yêu a!"
Khi nhìn Dương Quang anh tuấn, toàn thân nó trắng muốt, Tả Mạc tưởng tượng ra hình ảnh hắn mặc tạp dề, tay còn cầm một bình sửa nhỏ, chỉ nghĩ đến đó thôi đã làm hắn rùng mình.
Hắn cảm thấy rất thương cảm cho Dương Quang, nhưng lời nói ra thì khác hẳn suy nghĩ trong lòng:"Quả nhiên suy nghĩ của sư đệ rất độc đáo và thú vị, dưới sự rèn rũa của sư đệ thế nào nó cũng trở thành vú em siêu cấp"
Lời tán dương của Tả Mạc càng làm cho Thuần Vu Thành trở lên phấn khích, một tay hắn đưa qua vai Tả Mạc, rồi dõng dạc nói: "Quả nhiên chỉ có sư huynh mới hiểu được đệ! Còn bọn người kia làm sao có thể hiểu được sự vĩ đại và thần thánh của việc nuôi dưỡng, đó là sự sáng tạo, sáng tạo hoàn toàn mới a! Ta đã định hướng sẵn cho tương lai rồi, ta nhất định sẽ sáng tạo ra linh thú nam nhân cường đại nhất"
Tả Mạc vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu liên tục: "Hùng tâm tráng khí của sư đệ làm ta bội phục! Bội phục, vô cùng bội phục!"
Thuần Vu Thành mặt mày hớn hở, kéo tay Tả Mạc đến một lò đan cao ngất.
"Cái lò luyện đan này là do đệ ủy thác cho Kim Ô Doanh luyện chế, hơn nữa đệ đã nhờ Tôn Bảo và Cát Vĩ luyện dùm cho đệ vài ngày. Nhưng sau đó lại không còn ai nữa, thật là đáng tiếc, đệ nghe thấy người ta nói rằng..." giọng nói của Thuần Vu Thành tràn ngập tiếc nuối: "Nếu hai người bọn hắn có thể giúp đỡ hoàn thiện thì độ lửa của lò luyện đan có thể tăng thêm vài phần "
Sau khi hiểu rõ sự tình từ đầu tới cuối, trên dầu Tả Mạc chẩy ra từng giọt mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy rất đồng tình với hai người Tôn Bảo và Cát Vĩ. Tuy Thuần Vu Thành ít khi ra mặt, nhưng dù sao hắn cũng là sư đệ của Tả Mạc, cho lên địa vị của hắn ở trong Mạc Vân Hải cực cao. Khi hắn có yêu cầu gì chỉ cần không quá đáng thì mọi người chẳng ai từ chối. Bởi vậy khi nhận được thỉnh cầu giúp đỡ của hắn, tuy Tôn Bảo và Cát Vĩ rất bận rộn vẫn vội vàng chạy tới giúp đỡ.
Nhưng không ngờ hai người bị Thuần Vu Thành bắt trông lò ba ngày. Trời ạ, đường đường là hai vị đại sư phó của Kim Ô Doanh, là hai nhân vật đỉnh cấp chưởng quản tất cả phù tu của Mạc Vân Hải, vậy mà phải làm công việc thô thiển như trông bếp lò, hơn nữa còn trông ba ngày ba đêm!
Vừa hết thời gian ba ngày, hai người không để ý đến thịnh tình muốn giữ lại của Thuần Vu Thành, mang theo khuôn mặt đầy bui lò, quay đầu chạy trối chết!
'Ta dùng đủ mọi cách mà vẫn không tìm được họ, cho lên chẳng còn biện pháp nào khác đành phải mời mấy người có tay nghề cao ở Kim Ô Doanh tới giúp, tuy thủ pháp của bọn họ kém hơn Tôn Bảo và Cát Vĩ, nhưng cũng không kém nhiều lắm" Hiển nhiên Thuần Vu Thành cũng cảm thấy hơi bất mãn.
"
Không kém nhiều lắm là được rồi!" Tả Mạc an ủi hắn.
"
Cũng được" Thuần Vu Thành suy nghĩ một lúc rồi nghiêng đầu nói: "Cũng may lò luyện đan này cũng tốt, về sau cũng có vài tên bỏ sức ra lên mới có được cái lò tốt thế này. Thần hỏa của sư huynh cũng có tác dụng trọng yếu, rất có ích cho sự phát triển sau này của Tiểu Hỏa. Nhưng linh trí của Tiểu Hỏa kém hơn Thập Phẩm và Dương Quang. Bản thân nó vốn là yêu thú, cho lên không gặp phải khó khăn khi tu luyện yêu thuật, đệ tìm được ở trong Bồ Vệ Tàng Kinh Các một bộ yêu thuật hỏa hệ tên là 'Hỏa Tâm Luyện Cốt Thuật', để tái luyện lại xương cốt cho nó"
Tả Mạc cảm thấy rất ngạc nhiên,hắn vô thức nói: "
Tiểu Hỏa cũng có xương cốt sao?"
Tiểu Hỏa rơi vào ma chưởng của Tả Mạc không biết bao nhiêu lần, bị hắn nắn bóp sờ nhẹ vô số lần, vì vậy trong ấn tượng của Tả Mạc,Tiểu Hỏa như là một quả bóng da, mà có quả bóng da nào có xương cốt đâu.
"
Có!" Nghe thấy vấn đề có liên quan đến kiến thức của lĩnh vực mình am hiểu, thần sắc Thuần Vu Thành trở lên nghiêm túc hẳn" Trong cơ thể của nó, có rất nhiều mảnh xương hình bọt biển, những mảnh xương cốt này cực kỳ nhỏ, hơn nữa lại cực kì co dãn, không những thế kết cấu những mảnh xương hợp lại cũng có tính co dãn, cho lên nếu chỉ thoạt nhìn thấy nó như không có xương cốt vậy"
"
A, Thế nó tu luyện kiểu gì, làm xương cốt trở lên tốt hơn thì nó cũng lợi hại hơn à?" Trong giọng nói của Tả Mạc tràn ngập sự mong đợi hỏi lại.
"
Lợi hại hơn?" Khuôn mặt Thuần Vu Thành trở lên mờ mịt, hắn chỉ lắc lắc đầu: "Điều này thì đệ không biết, đệ chỉ thấy nó có bộ xương cốt rất hiếm gặp cho lên muốn thử luyện một lần xem sao"
Mặt của Tả Mạc đen như đáy nồi: "
Ngay cả ngươi cũng không biết kết quả sao?"
"
Không biết, chuyện này cũng bình thường thôi mà, rất nhiều lần nuôi dưỡng cũng có biết trước kết quả đâu" Thuần Vu Thành thốt lên lời nói thẳng thừng.
Nhưng Thuần Vu Thành rất nhanh chuyển sắc mặt, hắn thấy khuôn mặt Tả Mạc đang đen như đít nồi, trong lòng thầm hô không ổn, tuy lần này hắn giúp đỡ hết sức nhiệt tình, nhưng trong đó có tư tâm, nếu sự tình lần này mà bị hỏng thì chắc chắn là không xong thật rồi.
Hắn vội vàng kéo Tả Mạc tới một chỗ khác.
So với thú trì thì nơi đây khác hẳn, ở đây có sinh trưởng một loại dây leo mà Tả Mạc chưa bao giờ gặp, nơi bọn chúng mọc chiếm diện tích chừng vài mẫu, bên dưới dây leo dầy đặc có treo một thứ trong suốt như bong bóng lớn chừng nắm tay.
Trong bong bóng, Tiểu Hắc vừa nhìn thấy Tả Mạc, nó liền liều mạng cử động mấy cái chân ngắn nhỏ, nhưng bất kể nó bơi về hướng nào cũng chỉ vòng bên trong bong bóng mà thôi.
Sư huynh, ngươi xem đi, đây là Thủy Phao Đằng." Thuần Vu Thành vội vàng giới thiệu: "Trên thân nó mọc ra một loại bong bóng, đó chính là thú trì tự nhiên của nó, hơn nữa người xem thử này, sư huynh"
Nói xong hắn kéo đống lá cây phủ đầy trên mặt đất lên, lộ ra một thú trì bên dưới. Lúc này Tả Mạc mới hiểu, bộ rễ của Thủy Phao Đằng sinh trưởng ở bên trong thú trì.
"Dược dịch bên trong thú trì, được hấp thu qua bộ rễ của nó, sau đó truyền tới phía trên bong bóng. Quá trình này còn thần kì hơn việc khắc phù trận, bong bóng sau khi được truyền các loại dược dich vào liền trở thành thú trì tự nhiên"
Tả Mạc bị thú trì thần kì kia hấp dẫn.
Khi Thuần Vu Thành thấy Tả Mạc có hứng thú với thú trì, hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Dược dich sau khi được hấp thu sẽ đi qua lá và rễ của nó, cho lên tính chất của dược dich sẽ phát sinh ra biến hóa vi diệu, đây là nguyên nhân làm lên sự thần kì của nó. Nhưng kích thước của bong bóng cũng không lớn, cho lên chỉ dùng cho những tiểu thú có thân hình nhỏ mà thôi. Ta vừa nhìn thấy Tiểu Hắc, liền lập tức nghĩ đến Thủy Phao Đằng."
"
Nó có tác dụng gì với Tiểu Hắc?" Tả Mạc hỏi thảng vào vấn đề chính.
"Hắc hắc, sư huynh, ngươi nghe xong đừng có giật mình nhé." Thuần Vu Thành đắc ý cười, trong giọng cười của hắn có chứa chút thần bí khó hiểu.

Tu Chân Thế Giới - Chương #761


Báo Lỗi Truyện
Chương 761/915