Chương 743 : Chiến thuật đấy


Phong Tín Tử đột nhiên bạo phát, kết quả vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Thần lực được đề thăng vô số lần khiến toàn thân Phong Tín Tử tỏa ra khí thế sung mãn và tràn ngập nguy hiểm. Luồng uy áp khủng khiếp của Thần lực tràn đến như một đám mây, áp lực của nó mang đến cho tất cả mọi người cảm giác như bị đè nén mà hít thở khó thông suốt.
Trong mắt Minh Nguyệt Dạ hiện lên nét vui mừng. Nàng rất coi trọng tiềm lực của Phong Tín Tử, cao thủ trong hội đồng các Trưởng lão Yêu tộc nhiều như mây, Phong Tín Tử không có gì khác ngoài ưu thế tuổi trẻ và tiềm lực phát triển, nhưng không thể ngờ rằng Phong Tín Tử lại khiến nàng kinh ngạc và vui mừng đến như vậy.
Tả Mạc cũng cảm thấy hơi bất ngờ, quả thật mức độ Thần lực mà Phong Tín Tử vừa biểu hiện tuy không đủ cường đại nhưng vô cùng tinh thuần, trong những người mà hắn đã từng gặp qua thì có lẽ Thần lực của Phong Tín Tử có mực độ tinh thuần nhất.
Tình huống bạo phát như vậy cũng đã từng được ghi lại trong một số sách ghi chép, nhưng tình huống đó vô cùng hiếm gặp, có thể nói tình trạng này như một loại đốn ngộ, chỉ khác biệt ở chỗ một loại thì có trạng thái cuồng bạo, còn loại kia thì yên tĩnh.
Nhưng mà ...
Hắn thu hồi lại ánh mắt, một lần nữa ngó ngay Diệp trưởng lão đang ở phía đối diện.
So với Phong Tín Tử thì uy hiếp của Diệp trưởng lão càng lớn hơn. Về phần Phong Tín Tử, tất nhiên sẽ có rất nhiều người đối phó với hắn. Quả nhiên trong chớp mắt, thân hình của Tằng Liên Nhi nhoáng lên đã lập tức xuất hiện cách Phong Tín Tử không xa.
Nhìn thấy lão già có khuôn mặt đáng ghét, miệng liên tục gào thét muốn giết mình, sát ý trong lòng Tả Mạc không ngừng dâng lên.
Thân đang nằm trong địa bàn của ca mà đòi hại chết ca sao?
Quá chán sống mà!
Chẳng qua Tiểu Mạc ca thấy đám Trưởng Lão Hội Yêu Tộc vô cùng ngứa mắt, quả thực bọn hắn hết sức hung hăng đã vượt qua giới hạn cho phép, bụng dạ nhỏ hẹp như con gà của tiểu Mạc ca không thể khoan dung cho những kẻ hung hăng hơn mình.
Các ngươi còn cho rằng không có Vương Cấm Chi Thành thì ca không có cách nào cầm cố các ngươi sao?
Trong lòng âm hiểm, trên miệng Tả Mạc hiện lên nụ cười nhạt, hắn tức khắc thu hồi Tiểu Mạc Bảo Bát vừa mới bị mất hết hào quang trên tay lại, liền đó phóng xuất ra một thân hình đen đen đang say ngủ, đó chính là Hắc kim phù binh.
"Dậy ! Ăn hàng nào !"
Loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng, loảng xoảng!
Tả Mạc liên tục đá bốn năm cước vào thân hình đen đen kia khiến cho gần đó vọng lên những âm thanh như kim loại va chạm vào nhau. Hắc kim phù binh thoáng mở đôi mắt mờ mịt vốn vẫn còn đang ngái ngủ: "Đại ca, đến giờ rồi ăn cơm rồi sao?"
"Ăn cơm ?" Trên mặt Tả Mạc hiện lên vẻ tươi cười : "Đúng vậy, ta đang chuẩn bị ăn thì tự dưng có Lão đầu này chạy đến quấy rầy không cho chúng ta ăn !"
"Cái gì.., quấy rầy không cho chúng ta ăn cơm à?" Cặp mắt của Hắc kim phù binh phút chốc trở lên đỏ lừ, sát khí bốc lên cao, trên khuôn mặt hiện rõ nét dữ tợn, hắn quắc mắt nhìn Diệp trưởng lão như đang nhìn kẻ thù sinh tử 'bất cộng đái thiên' vậy, rồi sau đó rít gào như một con dã thú: "Hắn! Chính hắn! dám... phiền nhiễu ... không cho chúng ta ăn cơm!"
Hắc kim phù binh trên mặt đằng đằng sát khí bò về phía trước, hai chân hai tay dài chấm đất, thân thể hắn hơi co lại tựa như một con báo chuẩn bị vồ mồi, vù một cái lao về phía Diệp trưởng lão.
Tiểu Mạc ca trên mặt lộ ra dáng tươi cười thỏa mãn khi gian kế đã thành công, "chạch"..., búng ngón tay một cái, trong lòng hắn vô cùng đắc ý quay về hướng A quỷ thốt lên một câu: "A Quỷ, chúng ta cùng lên!"
Thân hình A quỷ đột nhiên biến mất , cùng lúc đó Tả Mạc cũng đánh về phía Diệp trưởng lão đang lộ đầy vẻ kinh ngạc.
*
* *
"Đại ca, hắn có đúng là Tiếu Ma Qua một anh hùng có khí khái vô song mà người nói đến không?" Trong lòng Song Vũ có chút nghi ngờ liền quay sang Cốc Lương Đao nhỏ nhẹ hỏi.
Ba đánh một , quá vô sỉ , thật quá âm hiểm , quá hèn mọn mà...
Điều này làm quan niệm thuần lương trong lòng Song Vũ chợt tan vỡ.
"Những thủ đoạn này không phải chỉ có những kẻ xấu mới dùng hay sao ?"
Càng vô sỉ hơn nữa chính là thực lực của Tiếu Ma Qua, không phải không bằng thực lực của Diệp trưởng lão, thậm chí thực lực hai người còn ngang ngửa nhau, vậy mà hắn vẫn còn dùng thủ đoạn đánh hội đồng nữa chứ …
Đột nhiên trong lòng Song Vũ cảm thấy hơi thương cảm cho những vị Trưởng lão Yêu tộc .., thật vô cùng thương cảm...
Cốc Lương Đao cũng cảm thấy hơi xấu hổ, hắn vốn là người có tư thái quân tử rất cao, chưa bao giờ làm ra những việc khuất tất như khinh rẽ người già, trẻ con. Hắn vội ho nhẹ để che dấu nét bối rối trên mặt, lúc này bỗng dưng trên trán rịn ra từng giọt mồ hôi: "A a a, cái này... , cái này... thực ra là một loại chiến thuật, nguyên tắc của loại chiến thuật này là lấy nhiều đánh ít mà, đúng... ,đúng rồi... , khẳng định là như vậy... Ngươi nhìn xem, chẳng phải Yêu tộc đông người hơn hay sao, hãy tính theo tổng số mà so sánh thì Tiếu Ma Qua lại đang lấy ít đánh nhiều đấy, hắn lấy trí để phục nhân mà, thế thì bản năng chiến đấu đến cỡ nào ..."
"Nhưng mà.. nhưng mà..." Song Vũ cũng cảm thấy đại ca nói có lí, nhưng vẫn cảm nhận dường như có chỗ nào đó không hợp lý thì thì phải.
"Bất cứ lúc nào đi nữa, cũng đều không thể không quan tâm đến tầm quan trọng của chiến thuật!" Cốc Lương Đao hiện lên vẻ nghiêm túc nhắc nhở Song Vũ.
"Vâng!" Song Vũ trả lời, song dường như chưa hiểu lắm.
Lúc này lập tức các Trưởng lão Yêu tộc khác đã phát hiện ra Diệp trưởng lão đang bị vây công, bọn họ kiềm chế không được mà cũng tức khắc xuất thủ định tiếp viện cho Diệp trưởng lão.
Cốc Lương Đao thở dài như trút được gánh nặng "Ngươi nhìn thấy chưa, đó chính là chiến thuật lấy ít đánh nhiều đấy!"
Trong mắt Song Vũ hiện ra chiến ý: "Chúng ta có lên giúp hắn một tay không?"
Cốc Lương Đao làm bộ làm tịch ho nhẹ một tiếng: "Không nên coi thường Tiếu Ma Qua, theo những gì ta biết về hắn thì chắc chắn hắn có hậu chiêu".
Song Vũ gật đầu tán thành, lúc này biểu tình nôn nóng và mong đợi đang dần hiện lên nét hưng phấn, hắn luôn nhìn về hướng trận chiến kịch liệt trước mắt mà trên mặt tràn ngập niềm háo hức.
Trong lòng Cốc Lương Đao vẫn còn e ngại, hắn vội đưa tay lên lau mồ hôi trên trán.
*
* *
Tả Mạc đương nhiên vẫn chú ý tới những Trưởng lão Yêu tộc đang chuẩn bị động thủ kia, trên khóe miệng và nụ cười nhạt nhẽo mà tự nhũ, các ngươi quá coi thường Vương Cấm Chi Thành của ca rồi !
Tuy phù văn và ma văn bị những làn khói đen ảnh hưởng đến, nên khiến cho uy lực bị giảm sút.
Nhưng tòa thành trì màu xanh này có Vương Cấm Thương Khung, bản thân nó đương nhiên cũng có uy lực đáng kể. Tuy nó chưa được luyện chế hoàn chỉnh nên uy lực cũng có giới hạn, song cũng không thể khinh thường nó được, ít ra muốn tạo cho mình cơ hội tránh khỏi bị đánh hội đồng là điều quá dễ dàng!
Pháp quyết trên tay biến ảo, Vương Cấm Chi Thành đang rung động bỗng dưng dừng lại, cả đám Trưởng lão Yêu tộc chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt đột nhiên biến đổi. Làn sương mù mờ mịt và âm thanh của mọi người xung quanh hoàn toàn biến mất, khung cảnh chợt thay đổi và dường như bọn họ bị đưa đến một vùng hoang dã, xung quanh chỉ còn những làn vụ khí mỏng manh nhẹ nhàng trôi nổi giữa không trung như những dải lụa.
Trong đầu mọi người không khỏi hiện lên hai chữ.
Ảo trận ?
Không sai, chính là ảo trận !
Trên mặt của rất nhiều Trưởng lão Yêu tộc hiện lên biểu tình nghi ngờ, đối với trình độ của bọn họ mà nói thì ảo trận chỉ là thủ đoạn tà môn không đáng để vào trong mắt.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người là bất kể bọn họ dùng thủ đoạn nào đi nữa, thì cảnh tượng trước mắt đều không hề thay đổi.
Tại sao có thể như vậy ?
Chẳng lẽ không phải là ảo trận.
Các Trưởng lão quay mặt nhìn nhau.
Tả Mạc đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, hai người và một Phù binh cùng tấn công về phía Diệp trưởng lão. Bên trong ảo thuật của thành trì có chứa rất nhiều thủ pháp cấm chế, đó là những thủ pháp của phụ thân hắn mà hắn đã tìm được trong kí ức của chính mình. Những ảo thuật này hoàn toàn khác biệt với những ảo thuật mà hắn biết đến trước đây, hắn tin tưởng những người này nếu có phá giải được thì cũng phải mất không ít thời gian.
Đây chính là cơ hội.
Diệp trưởng lão bị ba người vây công khiến cho lão vô cùng chật vật chống đỡ, thực lực của Tiếu Ma Qua càng khiến lão kinh ngạc không thôi, nhưng không nghĩ tới nữ nhân mặc Cốt giáp màu xám này cũng lợi hại đến thế, lại thêm một tên Phù binh điên cuồng hung hãn không sợ chết là gì khiến hắn rơi vào tình trạng vô cùng nguy hiểm.
Tâm trạng Diệp trưởng lão không ngừng trầm xuống.
Đáng chết !
Lẽ nào mình bỏ mạng nơi đây ?
Con ngươi của Hắc Kim Phù Binh mở lớn ra trông vô cùng hung hãn, đồng thời nhảy vào đưa hai tay ôm chằm lấy Diệp trưởng lão. Chính động tác không theo bất kỳ quy tắc này đã làm cho Diệp trưởng lão run lên, lập tức tả chưởng vỗ về phía Hắc Kim Phù Binh. Nhưng khi Hắc Kim Phù Binh ôm lấy được Diệp trưởng lão thì khí tức Thần thuật trên tay Tả Mạc chợt máy động, lúc này Diệp trưởng lão bất chấp tất cả, hai hàm răng lão cắn thật chặt, ngón tay của bàn tay phải vận sức rồi vẽ lên không trung chuẩn bị phát động Thần thuật, lão dự tính dùng Thần thuật đối phó với Thần thuật!
Bỗng nhiên trên mặt Tiếu Ma Qua hiện lên biểu tình gian kế đã thành công, vừa kịp trông thấy tức thì sắc mặt Diệp trưởng lão đại biến, trong lòng thầm hô không ổn, nhưng lão chưa kịp phản ứng gì thì đã bị một lực lượng mạnh mẽ đập thẳng vào người khiến trước mặt tối sầm mà mất hết cảm giác.
"Ngu ngốc !" Tả Mạc đắc ý giơ bàn tay lên, ngay lập tức quang mang Thần thuật liền tắt ngúm, trong lòng thầm nhủ: "Chém gió thôi mà lão cũng sợ".
Rầm rầm ầm...!
Một loạt những tiếng nổ lớn vang lên kèm theo đó là các Trưởng lão Yêu tộc lần lượt xuất hiện, lúc này đại đa số bọn họ đều hiện lên vẻ chật vật khó coi, nhưng đến khi họ chứng kiến được khung cảnh trước mắt thì tất cả dường như bị hóa đá tại chỗ.
Một chân của Tả Mạc đang đạp lên thân hình hôn mê của Diệp trưởng lão, trên miệng hắn nhếch lên nụ cười đắc ý và lộ ra hai hàm răng trắng như tuyết.
"Đến lúc chúng ta nói chuyện rồi".
*
* *
Biệt Hàn trở về rồi.
Khi trở về đến nơi, Biệt Hàn và Công Tôn Sai chỉ nhìn nhau một cái cũng không nói năng với nhau câu nào.
Nghiệt bộ vừa trở về khiến trong lòng mọi người đều âm thầm suy đoán lun tung. Nhưng cho dù là Tiểu nương hay Biệt Hàn đi nữa, cả hai đều thập phần ăn ý mà không đề cập đến một chữ về nhiệm vụ trước khi rời đi của Nghiệt bộ.
Hai lão đại thu lĩnh im lặng không nói câu nào, khiến mọi người xung quanh không ai dám nhắc tới đề tài này nữa.
Nhưng Nghiệt bộ trở về có nghĩa là thực lực trong tay bọn họ lại tăng lên nữa, làm cho trong lòng mọi người đều cảm thấy vô cùng hưng phấn. Tới thời điểm hiện tại, có thể nói toàn bộ kế hoạch tác chiến đều vô cùng thuận lợi, nhưng trong lòng mọi người đều rõ ràng hiện tại mới chỉ là thời điểm bắt đầu thôi, thời gian tiếp theo mới là sự kiện chính đây. Bởi vì bước kế tiếp, đều liên quan đến những tài nguyên Giới.
Cụm từ "Tài nguyên Giới' là một danh từ dùng để chỉ những Giới có lượng tài nguyên dồi dào, quả thật những Giới đó mới là tinh hoa của toàn bộ Huyền Không tự, chính vì nguyên nhân đó đã khiến cho có vô số ánh mắt thèm thồng nhìn chằm chằm vào nó.
Muôn đoạt được những tài nguyên Giới này không thể dựa vào nhưng biện pháp âm thầm, chỉ có một cách duy nhất đó là 'cướp thịt trong miệng hổ'. Bước chiến đấu tiếp theo sẽ vô cùng gian khổ và khốc liệt, những ngày tới số lượng những chiến bộ tham chiến sẽ tăng lên một cách chóng mặt.
Nhưng không người nào sợ hãi, thậm chí tất cả mọi người đều hết sức hưng phấn nóng lòng muốn chiến đấu.
Hiên tại tuy thanh danh của Mạc Vân Hải không nổi bật nhưng mãnh tướng nhiều như mây. Ngoại trừ Công Tôn Sai và Biệt Hàn có trình độ đã đạt tới đỉnh cao của Hoàng Kim chiến tướng ra, còn có đám người Miêu Quân, Thúc Long, Ngụy Nhiên, A Trát Cách và Đường Phỉ nữa, đám người này chẳng ai không phải là mãnh tướng với thực lực có thể một mình ngăn cản một phương.
Không những thế trình độ của những gia hỏa này không ngừng được nâng cao, chính điều này đã làm cho Công Tôn Sai hoàn toàn tin tưởng vào việc hoạch định một chiến dịch khổng lồ đến thế.
Còn ở những cứ điểm đã chiếm được, Kim Ô doanh chỉ cần một ngày là có thể tu kiến được phù trận phòng hộ, do đó bọn họ không cần phải lo lắng về việc tiếp viện từ hậu phương nữa.
Hội nghị lần này sẽ là lần hội nghị toàn thể cuối cùng.
Công Tôn Sai không cần nói nhiều lời, tính đến thời điểm này những mục tiêu đã đặt ra đều đã hoàn thành một cách suôn sẻ mà không gặp bất cứ phiền phức nào. Bước chiến đấu tiếp theo đây, đại bộ phận chiến bộ phải tách ra hành động riêng lẽ, đồng thời phải tiến công theo kế hoạch nữa.
Đã đến lúc khảo nghiệm đám gia hỏa này rồi, khóe miệng Công Tôn Sai lộ ra nụ cười mỉm.
Sở dĩ hắn lập ra một kế họach như vậy là vì hắn muốn những này người có cơ hội tác chiến độc lập, nếu luôn núp dưới bóng râm che chở của hắn thì không thể hoàn thiện được, vì nhiệm vụ lần này mà ngay cả Ma Phàm cũng phải tham gia.
Nơi ma luyện tốt nhất của Chiến tướng chính là chiến trường. Tuy chiến dịch này đối với Mạc Vân Hải cực kì quan trọng, nhưng không hẳn sẽ không thất bại bất cứ trận nào. Hơn nữa Công Tôn Sai biết rõ chiến dịch này không chỉ ảnh hưởng đến Tứ Cảnh Thiên, mà còn ảnh hưởng đến cục diện của toàn thiên hạ nữa.
Một khi chia cắt xong Huyền Không tự, lúc đó Côn Luân và Thiên Hoàn sẽ bành trướng đến cực điểm, nhưng thật sự bọn họ cũng cần có thời gian để ổn định lại, đó chính là thời gian Côn Luân và Thiên Hoàn sẽ tiêu hóa thành quả thắng lợi. Đến khi chờ hai thế lực khổng lồ kia hoàn toàn tiêu hóa xong, thì cũng sẽ là ngày tàn của những thế lực nhỏ khác.
Bởi vậy trước đó phải tăng cường thực lực của chính mình, đó mới chính là con đường sống sót duy nhất của bọn họ. Mà trước lúc đó phải khiến thực lực của đám Chiến tướng này gia tăng mới được, và đó cũng là điểm then chốt làm cho Mạc Vân Hải trở thành một thế lực lớn. Hiện tại thế cục còn chưa cấp bách, bởi vì có hắn và Biệt Hàn tọa trấn ở đây thì bọn họ có thể bị thua thiệt, nhưng đợi đến khi đối mặt với những thế lực lớn thì bọn hắn không thể và cũng không được phép bại trận.
Chỉ mong sao sư huynh có thể sớm trở về.
Công Tôn Sai thu hồi lại dòng suy nghĩ mà lạnh nhạt thốt một câu.
"Các vị, chiến đấu đi nào!"
Chúng Tướng nhôn nhao reo hò.

Tu Chân Thế Giới - Chương #743


Báo Lỗi Truyện
Chương 743/915