Chương 742 : Gây cấn


Tả Mạc hoàn toàn tiến vào trạng thái điên cuồng, Tằng Liên Nhi và mọi người thức thời nên rời xa hắn, các nàng đã từng chứng kiến sự hung tàn khi Tả Mạc điên cuồng rồi. Duy chỉ có A quỷ là không chút động đậy, thân hình được trùm trong bộ Cốt giáp của A Quỷ không nhúc nhích, vẫn đứng đó tựa như một pho tượng điêu khắc vậy.
Minh Nguyệt Dạ không ngờ tình hình đã vượt qua dự đoán của nàng. "Tiếu Ma Qua có thể trở thành một mối họa lớn với Trưởng Lão Hội" ý nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến nàng giật mình. Trong mắt nàng chỉ có Cốc Lương Đao mới đủ sức uy hiếp đến Trưởng Lão Hội, Cốc Lương Đao xuất thân từ Tây Huyền lại có thêm cao thủ như Song Vũ tương trợ rất có khả năng giành được quyền khống chế Tây Huyền sau này.
Còn Tiếu Ma Qua ? Hắn chỉ có mấy chi chiến bộ và một vài địa bàn nhỏ, lực lượng cá nhân tuy mạnh mẽ nhưng những thứ này trong mắt của Trưởng Lão Hội chẳng đáng là gì. Nhìn đi nhìn lại có thể thấy Tiếu Ma Qua làm việc tùy tiện lại còn lỗ mãng, thậm chí ngu xuẩn nữa chứ, không có một tí khôn khéo nào đáng nói, với một gã không cần để ý đến như hắn sao có thể uy hiếp được Trưởng Lão Hội chứ?
Ý nghĩ này không ngừng ám ảnh trong đầu Minh Nguyệt Dạ mà không cách nào gạt bỏ ra được.
Nhưng cục diện căng thẳng của hai bên trước mắt cũng khiến nàng lâm vào suy tư, nàng bắt đầu lo lắng không biết Diệp trưởng lão có thể thủ thắng hay không?
Nàng thấp giọng hỏi tên Trưởng lão áo xám bên cạnh: "Có biện pháp nào làm ảnh hưởng đến cấm chế không?"
Trưởng lão áo xám vốn họ Lâm là một trong vài Trưởng lão của Trưởng Lão Hội có tài nghệ về phương diện cấm chế, lần này Minh Nguyệt Dạ dẫn lão đến đây là muốn hắn kiểm tra xem bộ Thiên Sứ Cụ Trang thật giả thế nào.
Lâm trưởng lão cũng biết tình hình hiện tại vô cùng nguy cấp, tuy mọi người đã chống đỡ được làn sóng Âm Hỏa Thần Châu nhưng cũng khiến cho toàn thân ai nấy đều chật vật bị bám đầy bụi đất, càng nghĩ đến đâu thì da đầu lão lại càng run lên từng chập.
"Nếu như chỉ tác động trong một lúc thì vẫn có thể, nhưng có điều thời gian quá ngắn chỉ ảnh hưởng trong vòng hai mươi nhịp thở mà thôi".
"Vậy cũng đủ rồi" Minh Nguyệt Dạ quả quyết nói, trong tình hình này nàng không thể bình tĩnh mà xem xét cặn kẻ mọi vấn đề được.
Lâm trưởng lão hiểu ý, trên tay lão bỗng hiện ra một quả yêu hạch màu đen, đồng thời vẻ mặt lão lộ rõ nét đau lòng, nhưng lão cũng không lãng phí thời gian lập tức đem quả yêu hạch màu đen quăng ra ngay.
Yêu hạch màu đen vừa rơi xuống liền hóa thành một dải sương mù màu đen, kế đó làn sương mù màu đen lan truyền như một chất kịch độc bỗng chốc nhuộm đen hết đám phù văn và ma văn đang lơ lững trên không trung. Không những thế càng khiến cho mọi người không thể tưởng tượng nỗi, chính là được là làn hắc khí nương theo những đám phù văn, ma vân nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Trong nháy mắt những làn sương mù lộng lẫy do phù văn và ma văn tạo thành đều bị nhuốm một màu đen như mực, thậm chí những viên Âm Châu lóng lánh đang trôi nổi trong không trung, khi tiếp xúc với quầng hắc khí thì tức khắc trên thân viên châu bắt đầu hiện ra nhưng đường vân mầu đen nhỏ như sợi chỉ, khiến chúng như dừng lại giữa không trung mà không thể nào nhúc nhích được.
Trên mặt Minh Nguyệt Dạ không khỏi hiện lên nét vui mừng, nhưng trong giọng nói toát lên vẻ trách cứ: "Đây là cái gì? Có đồ tốt như vậy ,sao vừa rồi không lấy ra?"
Lâm trưởng lão lộ ra vẻ cười khổ: "Đây là một loại Yêu hạch có tên Hắc Độn Yên, nó có thể làm cho cấm chế trở nên trì trệ nhưng tác dụng cũng không được lâu, chỉ trong vòng hai mươi nhịp thở thôi, một khi sử dụng cần phải được ngâm dược thủy trong một tháng mới có thể dùng lại được".
"Hai mươi nhịp thở, vậy là đủ rồi" Trong lời nói của Minh Nguyệt Dạ lộ ra vẻ hết sức tin tưởng.
Trên mặt các Trưởng lão khác không khỏi lộ ra vẻ mừng rỡ, tựa như chính tay bọn họ đã tạo ra uy lực này vậy.
*
* *
Tả Mạc đã phát hiện ra Hắc Độn Yên, Vương Cấm Chi Thành bị trì độn giống như một cỗ mày tinh vi bị mắc kẹt.
Trong lòng của hắn hiện lên một tia kinh ngạc ,không ngờ lại có đồ vật kì quái như thế?
"Ha ha, Giờ thì sao đây? Không được sao! Tiểu tử, ngươi trốn không thoát đâu, ta muốn giết ngươi!"
Diệp trưởng lão cũng lập tức phát giác ra điểm lạ của Vương Cấm Chi Thành, trong giọng nói tràn ngập sát khí, hắn hướng về phía Tả Mạc mà từng bước đi tới. Mỗi một bước, khí thế như ngọn lửa bị gió thổi không ngừng bốc lên càng lúc càng mạnh mẽ.
Tả Mạc không có thời gian quan tâm những điểm hắc khí cổ quái đến cực điểm kia, Diệp trưởng lão đang nhe răng cười hướng hắn bước tới
Nhưng ắn cũng không quá hoảng sợ, trên mặt hiện ra nét cười lạnh, thốt ra hai chữ : "Ngu ngốc!", nhoáng một cái trong tay hắn hiện ra một thanh pháp bảo hình thù kì quái, đó chính là Tiểu Mạc Bảo Bát.
Đây chính là thanh pháp bảo đỉnh giai duy nhất có trong tay Tả Mạc, bảy mảnh quy vân bảo tiễn đang nhấp nhô xoay tròn trên mặt nước, thỉnh thoảng lại toát ra vài tia Hỏa Tinh.
So với Thiên Sứ Cụ Trang thì Tiểu Mạc Bảo Bát chỉ kém hơn một chút, nhưng chẳng qua nó chỉ kém về thủ pháp luyện chế còn về chất liệu thì Tiểu Mạc Bảo Bát lại vượt trội hơn.
Còn so với Nghịch Long trảo tuy không ba nghìn sợi tơ phiền não thì Tiểu Mạc Bảo Bát cũng tương đương không chút thua kém.
Khi Tiểu Mạc Bảo Bát xuất hiện trên tay Tả Mạc trong lòng Diệp trưởng lão cảm thấy một tia nguy hiểm mãnh liệt, sắc mặt hắn biến đổi, không nói hai lời lập tức lùi về phía sau, cùng lúc trên ngón tay xuất hiện một luồng hào quang sáng chói mắt, thân hình Diệp trưởng lão lướt trong không trung nhanh như tia chớp tạo lên một hình tam giác.
Thần thuật !
Đúng lúc này một luồng hào quang nhanh như điện từ trong tay Tả Mạc phóng ra.
Hết cách...
Khi Tả Mạc toàn lực thôi động, thì Tiểu Mạc Bảo Bát liền hút sạch Thần lực của hắn rồi biến thành từng luồng Lôi điện khiến khiến cho Lôi Điện ẩn chứa trong Tiểu Mạc Bảo Bát đã đạt đến mức độ vô cùng khủng bố sau đó trùng điêp phóng ra.
Khỏa bảo tiễn bị Thần lực và Lôi Điện thôi động khiến nó không thể nào thừa nhận lực lượng khổng lồ đó, lập tức biến thành từng dòng nước thép
Từng luồng tia sáng mầu bạc, sáng chói mắt, như có cánh bay nhanh về hướng Diệp trưởng lão trên không trung.
Ầm...!
Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên xuất hiện một trắng xoá, hào quang mầu bạc sáng chói khiến mọi người không mở được mắt.
'Ầm ầm" Thần lực bốn phía trở lên hỗn loạn, những tia Thân lực thoát ra tựa như những lưỡi dao sắc bén khiến mọi người hoảng hốt thi truyển các loại phòng hộ, nhưng vô luận ma công hay yêu thuật khi tiếp xúc với những tia Thần lực hỗn loạn đều trở lên vô cùng yếu ớt lập tức tan vỡ.
Trong nháy mắt trên thân thể mỗi người đều hiện lên những vết thương nhỏ, sắc mặt nhiều người lập tức thay đổi, lần gần nhất họ bi thương khi nào? Có lẽ chính họ cũng không nhớ được, điều này càng khiến bọn họ rõ ràng hơn về sức mạnh cường đại của Thần lực.
Thời đại Thần lực !
Nếu không tu luyện Thần lực sẽ bị thời đại này vứt bỏ, cho dù những kẻ đã từng cao cao tại thương như họ cũng không ngoại lệ.
Cho dù Tả Mạc hay Diệp trưởng lão cũng không thể ngờ tới ,hai người bọn họ sống mái với nhau lại khiến quyết tâm truy tìm Thần lực của mọi người xung quanh càng thêm kiên định.
Trong thời đại trước, những cao thủ đứng trên đỉnh phong như bọn họ có lòng kiêu ngạo của mình, chính vì vậy bọn họ không thể tha thứ chuyện mình có thể gục ngã không chút hoàn thủ trước những kẻ bị bọn họ cho là nhỏ bé như con kiến.
Khi hào quang tan hết, thân hình hai người lại hiện ra trong tầm mắt mọi người.
Cánh tay trái của Diệp trưởng lão vô lực buông thõng xuống, bên vai trái hắn hiện lên một lỗ thủng cháy đen. Bộ dạng của Tả Mạc cũng chăng hơn gì, Tiểu Mạc Bảo Bát trong tay hắn hào quang xám xịt, trên bề mặt xuất hiện vô số vết rạn nứt, còn khuôn mặt của hắn tái nhợt.
Để có thể thôi động một đòn mạnh nhất,Tả Mạc liều mạng dốc toàn bộ Thần lực trong thể nội truyền vào Tiểu Mạc Bảo Bát khiến một đòn này vô cùng mạnh mẽ nhưng cũng khiến Tiểu Mạc Bảo Bát thừa nhận quá nhiều Thần lực không cách nào phục hồi tổn thương.
Không những thế ,Thần lực trong nội thể Tả Mạc hao hụt nghiêm trọng, Diệp trưởng lão nhìn chằm chằm vào Tả Mạc, ánh mắt tràn ngập oán độc, hận không thể đem Tả Mạc ăn tươi nuốt sống cho rồi. Trong lòng của hắn vô cùng phẫn uất, thần lực của hắn rõ ràng dồi dào hơn Tiếu Ma Qua thế mà lại bị Tiếu Ma Qua gắt gao áp chế, thủ đoạn của đối phương tầng tầng lớp lớp quỷ dị khó lường, càng đánh càng khiến hắn cảm thấy phẫn nộ không thôi.
Sắc mặt Minh Nguyệt Dạ trắng bệch, nàng vô thức nhìn về hướng Tiếu Ma Qua.
Diệp trưởng lão là trưởng lão nằm trong top mười người mạnh nhất của Trưởng Lão Hội ah!
Đối với người bình thường thì Trưởng Lão Hội Yêu tộc là một thế lực vô cùng lớn, trong tất cả các trưởng lão của Trưởng Lão Hội có mười tồn tại đặc thù ,bởi vì bọn họ có thực lực cường đại nhất Trưởng Lão Hội! Mười người bọn họ đều nắm nhũng chức vị quan trọng, thậm chí có người không nắm quyền nhưng khiến những trưởng lão khác vô cùng kính sợ . "Mười vị trưởng lão có thực lực nhất" đó chính là vị thế của bọn họ.Thậm chí Minh Nguyệt Dạ hay những trưởng lão có quyền lực lớn khi gặp bọn hắn cũng hết sức cung kính.
Diệp trưởng lão là vị trưởng lão trong hàng ngủ mười người đầu tiên của Trưởng Lão Hội Yêu Tộc a!
Người như vậy, làm sao có thể bị thương?
"
Ha ha, đến đây ah! Để xem ngươi còn thủ đoạn gì nữa! "Diệp trưởng lão ngửa đầu cười như điên.
Lời còn chưa dứt, cách đó không xa đột nhiên bộc phát một luồng khí thế kinh người.
"
Không!" Những tiếng đám gào thét như dã thú ầm ầm lao tới vô cùng khí thế
Nét tươi cười trên mặt Diệp trưởng lão biến mất, hàn quang trong mắt Tả Mạc lóe sáng, hai người không hẹn mà cùng quay sang bên cạnh, nhưng khi họ nhìn thấy lại khiến đồng tử hai người mở lớn.
Một lực lượng quỷ dị vô tận lấy thân ảnh được bao phủ bởi bạch sắc hỏa diễm làm trung tâm rồi tỏa ra xung quanh.
Phong Tín Tử !
[HIDE-THANKS]*
* *
Đang bị vây hãm trong cấm chế ,bỗng nhiên Phong Tín Tử cảm thấy áp lực toàn thân giảm mạnh những phù văn, ma văn lộng lẫy xung quanh hắn bị những luồng khói đen nhiễm phải làm mất đi tác dụng cầm cố, trong lòng Phong Tín Tử vô cùng vui vẻ ,đây là thời cơ tuyệt hảo để thoát khỏi cấm chế
Chỉ cần thoát khỏi cấm chế...
Hắn ngẩng đầu vô tình nhìn thấy Minh Nguyệt Dạ sắc mặt tái nhợt và kinh hoàng. Trong khoảnh khắc đó, thân hình hắn như bị sét đánh, trong đầu trống rỗng.
Nàng từ trước đến nay trong bất cứ hoàn cảnh nào đều trấn tĩnh, kiên cường, chính điều này làm nàng tự hào.
Khi cảm giác mờ mịt trong Phong Tín Tử qua đi, trong chốc lát, hắn chỉ cảm thấy lòng như đao cắt, tụa như có một chiếc đao đang không ngừng giày xéo trái tim hắn khiến trái tim hắn nhỏ máu.
Phong Tín Tử gắt gao cắn bờ môi của mình, từng giọt máu đỏ thẫm theo khóe miệng hắn chẩy xuống, tâm hồn của hắn như lạc vào cõi mơ.
Khuôn mặt tái nhợt kinh hoàng kia rơi vào đáy mắt hắn khiến hắn lòng đau như cắt. Thân ảnh kinh hoàng kia khiến hắn cảm thấy bất lưc, hắn đã từng phát lời thề phải bảo hộ nàng cả đời, vậy mà...!
Khuôn mặt anh tuấn của Phong Tín Tử vặn vẹo đến cực điểm, hắn cúi đầu, nhưng sâu trong lòng hắn nổi lên nỗi đau khắc cốt ghi tâm cùng tự trách mình thật là vô năng. . .
Vô năng !
Trong lòng hắn tràn đầy phẫn nộ,hắn đối với sự vô năng của mình mà phẫn nộ, vẻ ngoài của một thiên tài của hắn biến sạch, hai tay hắn nắm chặt, hai trán nổi đầy gân xanh, thân thể không tự chủ được mà run lên từng hồi, bởi vì phẫn nộ mà run rẩy.
Chưa bao giờ hắn cảm thấy thống hận bản thân như vậy, chưa từng có!
Bỗng nhiên, trong lòng hắn như có cái gì bị đốt cháy, ầm..., tức thời trong lòng như có một ngọn lửa thiêu đốt, khiến máu trong người hắn sôi trào, hắn cảm giác như toàn thân hắn bị ngọn lửa thiêu sạch sẽ.
Trong ý thức hải của hắn thoạt trống rỗng, nhưng hắn không can tâm, trong lòng hắn gào thét : "Không. . ."
Những đóa hoa trắng như tuyết bay lã chã xung quanh Phong Tín Tử, trong phút chốc hắn bị một ngọn lửa màu trắng thiêu trụi.

Tu Chân Thế Giới - Chương #742


Báo Lỗi Truyện
Chương 742/915