Chương 488 : Nhát kiếm của Vi Thắng .



Động tác vung kiểm của Vi Thắng rất thoải mái.
Thanh đại kiếm màu đen cao bằng thân người nằm trong tay hắn nhẹ như không, so với bọn Ma Phàm, động tác vung kiếm của Vi Thắng không một chút khí thế.
Nhưng mà, sắc mặt mọi người trong giây phút đều biến đổi, ngay cả Nguy Lập Thiên cùng Lãnh Uy lúc này đều hiện ra vẻ kinh sợ!
Rất nhanh chóng, ánh mắt bọn họ đều nhìn chằm chằm vào thanh hắc kiếm trong tay Vi Thắng
Hắc kiếm như ngọn bút, vung kiếm đến đâu, bầu trời như nhiễm lên một tầng mực tàu.
Bâu trời vừa rồi vẫn còn sáng chói, trong ánh mắt kinh sợ của mọi người, thanh kiếm di động đến đâu bầu trời tối sầm lại đến đấy từng chút một.
Loại đêm tối này càng lúc càng trầm xuống,nặng nề cho đến khi phủ xuống hoàn toàn
Không khí hư vô tịch liêu vô biên vô hạn, mênh mông như biển. Thế mà trong vùng biển hư vô này lại dày đặc sao trời rực rỡ lấp lánh như kim cương.
"Trời ơi!"
Không biết người nào thất thanh kêu lên, lúc bầu trời đang im lặng như tờ cực kì vang dội!
Người vừa quát lên bỗng dưng ngừng lại, hắn ngơ ngác nhìn tinh quang khắp bầu trời đang chiếu rọi, cảm giác không thể tin tưởng nổi!
Không thể nào…
Không thể nào…
Ngày đêm đảo lộn, cần phải dùng đến tu vi pháp lực lớn thế nào chứ? Tu vi của đối phương rõ ràng chỉ là một gã kim đan kỳ, làm sao lại có thủ đoạn nghịch thiên như vậy
Chẳng lẽ là ảo thuật?
Nhưng việc xảy ra trước mắt chân thực như thế, khắp trời đầy sao, cảm giác như có thể chạm tay vào, hắn không cảm nhận được một chút khí tức của việc đang sử dụng ảo thuật, chỉ đơn giản dựa vào kiếm ý dịch chuyển ngày đêm, đây là chuyện kinh khủng tới mức nào!
Chỉ có những bậc Đại Năng trong truyền thuyết mới làm được chuyện nghịch thiên như vậy.
Đột nhiên,trong lòng hắn xuất hiện một tia dự cảm bất thường, thực lực Quy đảo còn mạnh mẽ hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn. Cao thủ như vậy, quả thựcchỉ tồn tại ở trong truyền thuyết ảo tưởng.
Hắn không chú tới không gian bên cạnh hắn, đang lặng lẽ vặn vẹo.
Hả. cái gi…
Trong lòng hắn bỗng xuất hiện một tia báo động!
Không kịp làm ra được một động tác nào, con ngươi trong mắt hắn đột nhiên khuếch tán, thân thể cứng ngắc tại chỗ!
Một đường máu đỏ tươi tinh tế, lặng lẽ hiện ra trên cổ hắn.
Phốc!
Máu tươi phun ra như suối, tan vào trong sắc đêm, biến mất không thấy!
Hình ảnh thiếu niên vung kiếm trong mắt ngày càng mơ hồ.
Hắn là ai vậy…
Đây là suy nghĩ cuối cùng của hắn trước khi mất đi ý thức.
Vi Thắng thần sắc bất động, lùi về phía sau một bước, thuận thế đảo ngược cổ tay, hắc kiếm hướng về phí sau cắm vào từ từ,giống như lật ngược cắm vào trong vỏ kiếm vô hình ở bên cạnh
Thân kiếm ma sát tạo ra một chút tia lửa!
Khi lúc cổ tay hắn dừng lại, hắc kiếm đột nhiên phát ra một tiếng thanh minh,sung mãn không cam lòng!
Tốc độ biến mất của đêm tối có thể thấy bằng mắt thường, nhanh chóng nhạt dần, cho đến khi biến mất hẳn.Ánh nắng chiếu trên thân thể mọi người nhưng không có cảm giác ấm áp. kiếm ý vừa rồi nhạt như hư không khiến cho bọn họ đến giờ vẫn không thể thu được chút ấm áp nào.
Không có sát khí nặng nề, không có băng hàn lạnh đến thấu xương, giống như hư không, nhe nhàng đến nỗi mọi người cũng khó phát hiện, không hề đẹp mắt, đại khái chỉ có màn đêm phủ xuống, và bầu trời đầy sao
Một kiếm của Vi Thắng, làm cho rất nhiều người xuất hiện ý nghĩ rút lui
Nhất là lúc hắc kiểm về vỏ, âm thanh tranh minh một cách không cam lòng, càng làm cho lòng người run lên, không ai biết tên tu giả kia chết như thế nào,trên cổ hắn xuất hiện đường máu là khoảng thời gian nào xuất hiện
Đây quả là quỷ thần không lường được, một kiếm yêu dị không thể diễn tả rõ bằng lời !
Rốt cuộc hắn là ai
Trong lòng mọi người đều cùng suy nghĩ một ý nghĩ, cao thủ như vậy tuyệt đối có thể đề tên vào cao thủ bảng, nhưng vì sao xưa nay chưa có ai nói đến?
Một số kẻ đầu óc linh hoạt tin tức linh thông, trong giât lát nhớ lại, Ninh Nhất,Cố Minh Công biến mất, thi hài Viên Tín,Những chi tiết trước đây bọn họ không chú ý,không để ý ,trong lúc này lại xuất hiện trong lòng họ,bọn họ đột nhiên tỉnh táo ra một chút.
Trên Quy đảo có cao thủ như vậy, thảo nào!
Trong lòng Tả Mạc cũng tràn ngập sự kinh ngạc, một kiếm Vi Thắng chém ra một kiếm này,cả người hắn không làm chủ được mà dựng tóc gáy. Bọn Ma Phàm mỗi người ai cũng mở lớn miệng, chỉ có Tả Mạc,Thúc Long cùng Tông Như ba người là giữ được bình tĩnh
Đại sư huynh đúng là không phải là người!
Mỗi lần đại sư huynh bị thương, sau khi hồi phục, thực lực chắc chắn sẽ tăng mạnh!
Tả Mạc vẫn đang đắc ý về sự tiến bộ của mình trong thời gian này,đem so sánh với một kiếm thiên địa biến sắc của đại sư huynh hắn, tất cả mọi sự đắc ý của hắn lập tức tan thành mây khói!
Đại sư huynh chấn nhiếp toàn trường, thừa dịp thời điểm lặng ngắt như tờ, Tả Mạc cười âm u, mang theo mùi vị máu tanh           Đại sư huynh chấn nhiếp toàn trường, thừa dịp lặng ngắt như tờ thời điểm, Tả Mạc âm u cười, mang theo máu tanh vị đạo.
Trong thời gian nửa giờ, nếu ai không rời khỏi Quy đảo năm mươi dặm thì kẻ đó là địch nhân của Quy đảo
Vừa dứt lời, trước mặt hắn xuất hiện một cái đồng hồ cát, hạt cát bên trong đồng hồ bắt đầu hướng xuống phía dưới rơi dần
Vừa nghe xong lời này của Tả Mạc, nhiều người sắc mặt khẽ biến đổi, có người vẻ mặt không cam lòng. Tả Mạc ngôn từ giọng điệu tuy bình thường, nhưng ý tứ thể hiện ra vô cùng bá đạo, vô cùng đáng tin
Những kẻ ở đây đều là những nhân vật có số má,nổi danh, chưa có kẻ nào dám lấy ngữ khí bá đạo như thế ra thông điệp với họ
Nhưng cũng rất nhiều người quyết định lựa chọn ly khai, thực lực Quy đảo biểu hiện ra hơn xa so với dự liệu của bọn họ. Mọi người chỉ biết chiến bộ của Quy đảo rất có trình độ. Không ai biết rõ trên Quy đảo lúc nào cũng đông đúc cao thủ
Năm người Ma Phàm tay nâng kiếm hạ làm cho bọn họ thấy ngạc nhiên,một kiếm quỷ thần khó lường của Vi Thắng đã triệt để dập tắt ngọn lửa tham lam trong lòng bọn họ, giúp họ khôi phục thanh tỉnh
Mục tiêu lần này của họ là hướng về di chỉ, nhưng di chỉ còn chưa đi vào mà đã tổn thất trên Quy đảo thì thật là không đáng có!
Nguy Lập Thiên không chút do dự hạ lệnh:"Triệt!"
Những tu giả dưới trướng của hắn không khỏi lộ ra vẻ mặt ngoài ý muốn, bọn họ hiểu rõ lão đại tính tình rất là hung tàn, theo lý thuyết,lời nói hung hăng bá đạo như vậy chắc chắn lão đại sẽ không có chuyện bị kinh sợ,tên gia hỏa dùng hắc kiếm mặc dù lợi hại cũng chỉ có một người, sợ cái con chim(thô quá)
Chỉ có A Tín sắc mặt không thay đổi, dường như kết quả này không ngoài ý muốn chút nào
Vừa lúc Ngụy Lập Thiên hạ lệnh rút lui thì đồng thời Lãnh uY cũng không do dự hạ lệnh:"đi!"
Lãnh thắng còn có chút không tin hỏi:"Đi? Chúng ta cứ như thế mà đi?"
"Không muốn chết hãy đi ngay!" Lãnh uy thản nhiên nói
Lãnh Thắng kích động, gân cổ lên cãi:"lão đại cũng quá sợ hãi họ, người ta vừa hù dọa liền đem chúng ta hù dọa đi,như thế thì về sau chúng ta còn có thể làm thế nào mà lăn lộn"
"Ngươi có khả năng đánh thắng được kẻ cầm hắc kiếm sao?" Lãnh Uy hỏi lại
Lãnh Thắng cứng lại,nhưng hắn còn cố cãi chày cái cãi cối:" Đánh không lại nhưng vẫn có thể chống lại một thời gian"
Lãnh uy nhìn hắn,thản nhiên nói:" Ta cũng không đánh nổi hắn.Không riêng gì hắn, ngày kia gặp phải Thiện Tu, thực lực cũng không thấp hơn ta."
" Vậy thì làm sao? Chúng ta nhiều người như thế mà!"
"Chú ý tên đảo chủ,ngươi đánh không lại hắn. Tiếp tục,chú ý tên mặc áo giáp đen bên cạnh Quy đảo chủ, ngươi cũng đánh không nổi."Lãnh Uy lời nói không chút khách khí:"bọn họ chiến lực thực sự vẫn còn chưa lộ ra."
"Nơi này có nhiều người nhưu vậy sao…"
"Người không muốn tiến di chỉ?"Lãnh Uy cắt đứt lời Lãnh thắng nói xạo:"Muốn tiến vào di chỉ, cũng đừng true vào bọn họ!"
Hắn xoay người bỏ đi, để lại một câu:" Những kẻ kia không đi, thì không vào được di chỉ."
Trong nháy mắt, trên quy đảo chỉ còn lại hơn hai mươi tên kim đan cao thủ,bọn họ tự cho rằng thực lực mạnh mẽ ai cũng không nguyện ý mất mặt mà ly khai.Nhưng mà khi bọn hắn phát hiện chỉ còn hơn hai mươi người bọn họ thì sắc mặt trở nên rất khó coi, nhất là khi bọn hắn thấy hai nhóm mạnh nhất là nhóm của Ngụy Lập THiên và Lãnh Uy lựa chọn rời đi thì sắc mặt bọn họ càng trở nên khó coi hơn.
"Đã đến giờ rồi."Tả Mạc nhếch môi hướng phía hơn mười người còn sót lại cười dữ tợn
"Ta muốn xem xem, ai dám động thủ!" Một gã tu giả thần sắc bất động nói:" bầu trời ở đây trở thành của Quy đảo các người từ khi nào…"
"Ngu ngốc!" Tả Mạc phun ra hai chữ, thân hình bỗng biến mất không thấy.
Xoát xoát xoát!
Đoàn người của Tả Mạc, đồng thời biến mất!
Hơn mười tên tu giả trăm triêu lần không nghĩ tới, bọn Tả mạc thực sự dám động thủ , nhất thời luống cuống chân tay!
Tiến bộ không chỉ riêng có Vi Thắng!
Tông Như lấy ra thập tự chuyển kinh đồng, chậm rãi chuyển động kinh ống,kinh văn từng cái một sáng ngời, teo Chuyển kinh đồng tung bay lên không trung. Tông Như thấp giọng tụng niệm, kinh văn màu kim sắc chậm rãi hướng phía mấy tên tu giả bay đi.
Kinh văn vừa bay lại gần mục tiêu, phảng phất đứng yên tại không trung
Đối phương chỉ cảm thấy thân thế đột nhiên ngưng tụ trở nên nặng nề vô cùng, đến mức nhấc ngón tay cũng cực kỳ tốn công
Kinh văn trôi nổi tại không trung bỗng nhiên rơi xuống từng điểm trên cát vàng… hạt cát vàng nhỏ vô cùng, nhưng lại ẩn chứa lực lượng rất mạnh,trong không khí hơi đất đột nhiên nồng nặc lên rất nhiều.
Cửu chuyển tiêu thổ bàn được Tông Như luyện hóa triệt để dung nhập trong chuyển kinh đồng, tiêu thổ cửu chuyển chi lực cũng được Tông Như dung nhập vào Thiện Tu luân hồi ảo canh, tên là Tiêu Thổ Thiền cảnh, uy lưc không giảm mà lại tăng, càng thêm phần thần diệu
Mỗi hạt tiêu tiêu thổ cát,Tông Như đều sư dụng nguyện lưc,ngày đêm lien tục lặp lại tẩy luyện
Chuyển kinh đồng này không có một chút tên tuổi nào cũng không được ghi chép lại bởi bất cứ một cái để ghi chép pháp bảo nào, nhờ Tông Như ngày đêm luyện hóa, từ từ phát sinh biến hóa lột xác! Mà một số lúc lột xác ngay cả bản thân cũng không thể khống chế.
Lần trước chiến đấu, cũng giúp hắn ngộ ra rất nhiều điều thần diệu của thiện tu. Đạt già kim thân vốn là lục phẩm thiện tu pháp quyết, bao hàm rất nhiều pháp thuật kì diệu
Đối phương bị cuốn vào bên trongtiêu thổ thiền cảnh,cả người linh giáp tại tiêu thổ cùng thiền uy,
Dưới sự trọng lực áp xuống của nguyện lực tam trọng tất cả bị phá tan thành mảnh nhỏ, ngay cả kêu la thảm thiết cũng không kịp kêu lên liền tử vong tại chỗ
Kinh văn tại không trung đột nhiên sáng ngời, giống như ăn no quái thú một lần nữa quay trở lại chuyển kinh đồng.
Tông Như thấp giọng tụng niệm, chuyển động chuyển kinh đồng đánh tan một tia lệ khí trên chuyển kinh đồng.
Trong đoàn người, dễ nhìn thấy nhất là Tả Mạc
Tả Mạc ngày điên cuồng phát triển, linh lực tăng vọt, điều này làm cho hắn ở phương diện khác cũng theo kiểu nước lên thì thuyền lên, thực lực tăng mạnh. Tốc độ hắn nhanh như thiểm điện, lực lượng bá đạo vô cùng, tả xung hữu đột,giống như một hình người mãnh thú,những nơi đi qua chắc chắn huyết nhục bay tứ tung!
Đối phương đến cửa đòi đánh đòi giết, hắn đã sớm nghẹn một bụng tử khí, động thủ lần này đều không có lưu tình chút nào!.
Đại nhật ma thể sáu lần biến hóa, luân phiên thi triển!
Giết được sung sướng, cảm giác nhẹ nhàng vui vẻ lâm li không thể nói bằng lời, nhịn không được ngửa mặt lên trời huýt sáo dài !
Trong mơ hồ, hắn tựa hồ kích thích một căn vô hình dây cung,rất nhiều địa phương mơ hồ không rõ lúc này đột nhiên trở nên rõ ràng, phảng phất có thể chạm tay vào.
Dường như thuận thế, trên tay hắn thanh ngọ đao bá đạo cương mãnh bỗng nhiên biến mất, thần thức như chức như quyển, như hoa như bướm!
Yêu thuật không dự tính trước chi chuyển mạnh,dường như muốn dâng lên rồi phát ra
Nhưng lúc này, chợt xuất hiện biến cố.!

Tu Chân Thế Giới - Chương #488


Báo Lỗi Truyện
Chương 488/915