Chương 437 : Tả Mạc đánh lén


Các thành viên Vệ Doanh đang trong trạng thái khẩn cấp chờ lệnh. A Văn được trở lại nơi đóng quân, thở phào một hơi, rốt cuộc đã thoát kiếp bị thử nghiệm đến chết đi sống lại rồi a.
Không khí trong Vệ Doanh cũng không phải quá khẩn trương, mọi người đều là những tên già đời, đầy kinh nghiệm thực chiến, tự nhiên không vì chiến đấu mà khẩn trương. Hơn nữa, xuất thân chủ yếu của Vệ doanh là từ các tu nô, đối với bọn hắn, cái gì là Côn Luân, bọn hắn một nửa khái niệm trong đầu cũng không có. Trong mắt bọn hắn, địch nhân nào cũng chỉ là địch nhân mà thôi.
Bọn hắn còn nhìn ra được, Chu Tước doanh còn chưa phát toàn lực.
Vệ doanh đang trong không khí thoải mái thì Tả Mạc xông tới, nhất thời tất cả mọi người đều vội vàng cúi người hành lễ.
- Chiến cuộc thế nào rồi?
Tả Mạc làm bộ thân thiết hỏi về diễn biến thế trận, có điều trong lòng hắn một chút lo lắng cũng không có, đã có Công Tôn sư đệ cuồng chiến thành tính, căn bản chiến sự không cần hắn phải quan tâm.
Người khác có thể không biết, nhưng hắn lại biết rõ. Ngay cả tên chiến tướng hoàng kim già đời Ngọc Hành còn thua trong tay Công Tôn sư đệ, bị hắn dùng đao tàn sát, nên Tả Mạc tất nhiên vô cùng tin tưởng, mấy tên thủ lĩnh đối phương chắc chắn không có khả năng đả bại được Tiểu Nương. Đương nhiên, hắn hoàn toàn quên mất, năm xưa Tiểu Nương vốn chỉ là một tên thanh niên yếu ớt lúc nào cũng ngượng ngùng.
Thúc Long cung kính đáp:
- Giờ mới bắt đầu thôi, bất quá Lôi Bằng đã đả thương được một tên Kim đan bên đối phương.
- Lôi Bằng đả thương một tên Kim đan sao?
Tin tức này khiến Tả Mạc giật mình, hắn có chút không thể tin nói:
- Thằng nhãi này thực sự mạnh như thế?
- Vâng!
Trên mặt Thúc Long biểu lộ vẻ khâm phục, có thể lấy tu vi Ngưng Mạch kỳ đả thương một tên Kim đan kỳ, vô luận là nhìn từ góc độ nào, cũng đều khiến người ta phải giật mình.
- Chẳng lẽ hắn uống thuốc kích thích gì?
Tả Mạc lầm bầm tự nói một mình, rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn cuộc chiến, bất quá khi hắn phát hiện ra Lôi Bằng vẫn không nhúc nhích, lại cả kinh hỏi:
- Đốn ngộ? Hắn thế mà lại đốn ngộ trong lúc này! Thằng cha này vận khí tốt đến thế là cùng!
Cũng khó trách Tả Mạc lại hâm mộ như thế, đốn ngộ là cơ duyên trời ban, chẳng căn cứ vào quy luật nào hết.
Tả Mạc đứng cạnh đám người Thúc Long, thấy bọn chúng cũng đang tràn đầy biểu tình hâm mộ giống mình. Lôi Bằng cao lớn, nhìn có vẻ hào sảng, nhưng thực tế lại vô cùng gian xảo, số người bị hại trên tay hắn vốn không ít. Ai cũng không nghĩ ra được, một tên cường đạo gian xảo như thế, lại có thể đốn ngộ, thật là vượt mọi dự liệu của tất cả mọi người.
Tả Mạc chậc lưỡi một hồi, liền thu ánh mắt trở về, vừa nhìn lại một chút, hắn đã phát hiện ra Tuyết hoa chiến trận của Tiểu Nương.
Đối với loại chiến trận có thể đả bại Ngọc Hành, hắn thực sự có ấn tượng rất sâu sắc, nhất thời, một tia lo lắng nhỏ nhoi cuối cùng trong lòng cũng tan thành mây khói.
Phỏng chừng Tiểu Nương sẽ rất nhanh chóng kết thúc trận chiến, phải nhanh chóng hành động thôi, bằng không, đến canh cũng chẳng có mà húp.
Tả Mạc ầm thầm cân nhắc, hắn thật ra đang tính toán thử nghiệm một chút "Tiểu Mạc ca chiến pháp" vừa mới ngộ ra, xem uy lực rốt cuộc đến đâu.
Nhất là khi hắn nhận ra Tuyết hoa chiến trận của Công Tôn Sai đã bắt đầu xoay như cối xay gió hướng tới nghiền nát đối phương, thì trong lòng càng thêm sốt ruộc, đã từng chứng kiến thế trận lợi hại kia một lần, Tả Mạc hoàn toàn tin tưởng, đội ngũ kiếm tu Côn Luân kia sẽ thua không còn manh giáp.
Sự thật chứng minh, gặp phải Công Tôn sư đệ, đúng là chuyện chẳng hay ho gì.
*****
Song phương chiến đấu nhanh chóng đi tới quyết liệt, bên nào cũng kiên quyết đánh bại đối phương.
Vị trí của Lôi Bằng nhanh chóng trở thành trung tâm của cuộc chiến. Dao Quang trận của Minh Liệt điên cuồng hướng tới nơi đó mà đàn áp, trong khi Chu Tước doanh cũng nhanh chóng tập trung lại một khu vực nhỏ xung quanh Lôi Bằng.
Va chạm kịch liệt diễn ra!
Một lát sau, sắc mặt Minh Liệt liền có chút khó coi.
Hắn vốn tưởng rằng, đối phương sẽ bị tên kiếm tu đột nhiên đốn ngộ kia khiến cho bị bó chân bó bay, nào biết đối phương một chút băn khoăn cũng không có, ngược lại đem nơi tên kia đứng biến thành cửa khẩu đột phá. Mà một số tiểu rội tinh nhuệ lại càng điên cuồng càn quét ra xung quanh, bọn hắn tựa như một lưỡi đao khổng lồ, không ngừng cắt đôi địch nhân mà tiến lên!
Tam đoạn thứ! Lại vẫn là Tam đoạn thứ!
Uy lực Tam đoạn thứ của đối phương quá lớn, dưới tình huống các tổ đội còn chưa kịp trợ giúp cho nhau, một số ít kiếm tu Côn Luân đã bị đánh cho thất tinh bát lạc (tan nát đội hình). Càng khiến sắc mặt hắn xanh mét chính là, những kiếm tu bị thương giống như chim sợ cành cong, vội vã rút lui, không còn chút ý chí chiến đấu nào, hai tay dâng vị trí của mình cho đối phương.
Dao Quang thế trận của bọn hắn dường như bị một lưỡi đao khổng lồ xé rách một đường, mà các kiếm tu đối phương lại như thủy triều, không ngừng từ lỗ hổng kia dũng mãnh tiến tới!
Thật là lũ ngu xuẩn vô dụng!
Minh Liệt luôn luôn mơ ước có thể xây dựng nên một đội ngũ quân đội thiết huyết, đáng tiếc, biểu hiện vụng về, thoái chí của đội ngũ như giáng cho hắn một cái bạt tai nảy lửa! Bị đánh bại không tính là gì, bị thương cũng không đáng nói, chính là bị thương rồi, ngay cả một chút dũng khí cũng không còn, bỏ quên chức trách, ở trong mắt hắn, đây quả nhiên là lũ phế vật vô dụng!
Thiết huyết: quyết chiến đến cùng, chết không lùi bước.
Quay trở về xem ta thu thập các ngươi thế nào!
Minh Liệt nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ, khuôn mặt nhăn nhó, mệnh lệnh như nước chảy không ngừng được đưa ra. Công pháp "Thiên Hành" thủy chung vẫn liên tục vận chuyển, mọi biến cố trên chiến trường không ngừng được bộ não hắn quan sát, nghiên cứu, nhưng khuôn mặt hắn rất nhanh liền sa sầm xuống.
Chiến trận thực kỳ quái!
Hắn vốn chuẩn bị tinh thần ứng phó thật tốt Tam đoạn thứ của đối phương. Ttam đoạn thứ của đối phương vận dụng vô cùng xuất thần nhập hóa, sắc bén vô song, nói thực là, đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến một trận thế Tam đoạn thứ lợi hại như vậy! Nhìn qua cứ tưởng, đây là chiêu bài chiến thuật của đối phương, nhưng lại ngoài dự liệu, đối phương cũng không hẳn chỉ sử dụng Tam đoạn thứ, mà là dùng một loại trận thế hết sức kỳ quái.
Bọn hắn cứ sáu người tụ lại thành vòng tròn, làm thành một bông hoa tuyết, sau đó liên tục xoay tròn với tốc độ cao, cứ thế tiến thẳng về phía trước.
Trong đầu Minh Liệt nghĩ đến hàng loạt thế trận khác nhau, nhưng hắn nhanh chóng lắc đầu, không có thế trận nào giống cái này cả. Thực hiển nhiên, loại thế trận quái dị trước mắt này, là loại hắn chưa biết đến bao giờ.
Hắn nhíu mày, bỗng nhiên có cảm giác vô cùng quỷ dị.
Loại chiến trận này… hình như là… hình như là mang chút cảm giác của Yêu tộc chiến pháp, trong giây lát, hai mắt hắn tỏa sáng, rột cuộc hắn cũng hiểu được tại sao mình lại cảm thấy quái dị! Đúng vậy! Thế trận bông tuyết sáu cánh này rõ ràng mang phong cách của thế trận Yêu tộc!
Chiến tướng của cả ba phe yêu ma tu giả, có cách chiến đấu hoàn toàn khác nhau, bọn hắn cũng dùng những thế trận bất đồng.
Tu giả tinh thông phù trận, bởi vậy chiến trận của bọn họ thường bắt nguồn từ phù trận phát triển lên, do đó, trong quá trình lập trận, bọn hắn luôn luôn chú ý cách thức bố trí để xây dựng thế trận chuẩn trong bất kỳ tình huống nào. Tựa như Dao Quang thế trận vậy, quy cách bày trận thập phần ổn trọng dù đứng yên hay khi di chuyển.
Mà Yêu tộc chiến tướng lại có thần thức cường đại, nên năng lực khống chế đội ngũ của bọn hắn cực mạnh, chính vì thế, chiến trận của bọn hắn không chú trọng vào cách bố trí, do đó sắp xếp hết sức thoải mái tùy ý. Tỷ như Tam đoạn thứ xung phong liều chết, bọn hắn có thể phát động đi mọi phương hướng. Mà Tuyết hoa chiến trận lại thoải mái di chuyển xoay tròn giống bông tuyết.
Trên lĩnh vực này, Ma tộc chiến tướng cùng Yêu tộc chiến tướng khá giống nhau, nhưng thế trận của Ma tộc còn đơn giản trực tiếp hơn cả Yêu tộc. Giống như Ô sát ma sát trận, chỉ bao gồm mấy loại biến hóa là Tiểu ma sát trận, Thứ ma sát trận và Đại ma sát trận.
Sau khi nhận ra điểm quái dị của đối phương, Minh Liệt không khỏi vô cùng hoảng sợ.
Từ lúc bắt đầu đến giờ, hắn lúc nào cũng lâm vào cục diện phải phá thế tiến công của đối phương, mỗi khi bị đối phương xâm nhập, hắn lại phải phán đoán rồi đưa ra biện pháp chống đỡ! Chuyện này nghĩa là gì? Chính là trong lúc vô tình, Minh Liệt hắn liền sa vào thế bị động, mà quyền chủ động lại nằm trong tay đối phương! Nhìn theo cách nào cũng thấy, rõ ràng trình độ giữa hắn và đối phương có sự chênh lệch quá lớn!
Bỗng nhiên trong lòng hắn toát lên một dự cảm không lành.
*****
- Chú ý đội hình!
- Đuổi theo! Đuổi theo!
- Không cần cùng địch nhân dây dưa, chú ý vị trí của mình!
Tổ trưởng các khúc gân cổ kêu gào, linh lực đều được bọn hắn vận đến mức tận cùng, mặt đỏ phừng phừng, cổ họng như sắp nứt ra! Mặc dù Tuyết hoa chiến trận bọn hắn cũng từng huấn luyện qua, nhưng lại chưa từng dùng trong thực chiến, tự nhiên có lúc phối hợp không ăn ý.
Thần kinh toàn đội đều bị kéo căng như dây đàn, đây chính là chiến trường a, chỉ cần có một sai lầm nhỏ thôi, cũng coi như mất luôn mạng nhỏ!
Nơi giao chiến kịch liệt nhất, chính là tại vị trí của Thiên Phong khúc!
Bọn hắn gần như đã cách xa vị trí của Lôi Bằng, giống như một mũi nhọn, đâm sâu vào thế trận của đối phương.
Tại khu vực này, song phương đang ở thế cài răng lược.
Kiếm quang trên không trung giao nhau liên tiếp, bắn ra xung quanh như mưa rào!
Những kiếm quang chói mắt đó, thỉnh thoảng lại đánh trúng một người nào đó, khiến hắn ngã lộn nhào từ trên không xuống đất. Trong lúc ngã mà có kẻ nào đâm cho một kiếm, thì tuyệt đối mạng sống không còn. Chẳng cần biết ngươi có hộ giáp bảo vệ hay không, chỉ cần đình trệ trong nháy mắt, vô số mũi nhọn sẽ trực tiếp đâm tới. Dù là tứ phẩm linh giáp mà bị công kích liên tiếp thì cũng bị chấn nát tơi bời như giấy dán tường mà thôi!
Tên Kim đan kiếm tu phụ trách khu vực này cảm thấy tức giận sôi máu lên!
Những tu giả bị chết đều là người của Côn Luân bọn hắn cả!
Đến hiện tại mà nói, bọn hắn ngay cả một tên đối phương cũng chưa giết được! Tên kiếm tu Kim đan tức giận mặt đỏ phưng phừng, không do dự hét lớn:
- Dao Quang, chuyển!
Trận hình nhanh chóng biến đổi, mỗi người nhất tề chém lên không trung ba đạo kiếm quang.
Kiếm quang dày đặc không khoan nhượng dựng đứng trên đỉnh đầu cả đội, mũi kiếm hướng thẳng đến nhóm người Ma Phàm.
Trên trăm đạo kiếm quang lừng lững trên không trung, gây ra áp lực khiến sát khí lãnh lẽo bao phủ xuống đám người Ma Phàm!
Tên kiếm tu Kim đan ánh mắt nghiêm nghị, vung tay ném ra một khối cầu bạc tròn tròn, thuận thế chỉ về phía Ma Phàm, quát vang một tiếng:
- Xuống!
Xẹt!
Ngân cầu phi lên thiên không, nhất thời bùng nổ, hóa thành vô số điện xã, bay lượn giữa vô số kiếm quang!
Trong chớp mắt, một cái lưới điện đã hình thành!
Sau tiếng hô "Xuống" của tên kiếm tu Kim đan, trăm đạo kiếm quang lập tức kẹp lấy lôi võng, ầm ầm chụp xuống!
Từ lúc tên kiếm tu Kim Đan hô lên "Dao Quang, chuyển!", Ma Phàm đã phát giác không ổn, thân hình bất chợt lui lài! Nào biết đạo lôi võng kiếm quang này quả như cái lưới khổng lồ, khí thế vô cùng nhanh chóng, bọn hắn còn chưa kịp chạy trở về, kiếm quang lôi võng đã như Thái Sơn áp đỉnh ập xuống đỉnh đầu bọn hắn!
Sát cơ cùng hàn ý mãnh liệt tỏa ra, khiến cho Ma Phàm lông tơ cả người dựng đứng, ánh mắt của hắn phút chốc đỏ lên!
Không cần nghĩ ngợi gì, linh lực toàn thân hắn như con ngựa hoang không trói buộc, điên cuồng truyền tới Kim lưu kiếm mà dũng mãnh lao lên!
Kim lưu trên thân kiếm, hiện lên như một mũi nhọn xanh thẳm, như sóng nước cuồn cuộn không dứt đâm vào thiên không, lại giống như những đường vân lượn sóng trên ngọc lưu ly!
Kiếm quang vừa ly khai phi kiếm, liền biến mất trong không khí, không để lại chút dấu vết gì!
Mà phía sau hắn, hơn mười đóa hoa sen bay lên, ông một tiếng, thân kiếm rung động! Hoa sen trên không trung bỗng đồng loạt bị xé nát, vô số đóa hoa, bắn vọt lên thiên không!
Niên Lục ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt hắn hiện lên hàn ý, không để ý khóe miệng hắn đang tràn máu tươi.
Mặt khác các kiếm tu khác trong Thiên Phong khúc cũng hiểu đây là lúc phải liều mạng, mọi người không hẹn mà cùng phóng thích sát chiêu!
Ầm!
Bầu trời trên đỉnh đầu bọn họ, các loại quang mang va đập ầm ầm, quang mang chói mắt tới mức không ai mở mắt nhìn được!
- Rút lui!
Trong ngân quang mờ mịt, vang lên tiếng hét của Ma Phàm!
Hào quang tan hết, thân ảnh Ma Phàm sớm đã không thấy đâu. Lại nhìn tên kiếm tu Kim đan bên đối phương lúc này đang hoảng sợ vô cùng, tóc hắn bị kiếm mang đốt cháy, nhìn qua đầu tóc bù xù, dáng vẻ vô cùng chật vật! Mà các kiếm tu dưới tay hắn, cơ hồ kẻ nào khóe miệng cũng trào máu tươi.
Khuôn mặt bọn chúng tái nhợt, ánh mắt toát lên nỗi sợ hãi cùng cực!
Sự ương ngạnh liều chết cùng hung ác của Thiên Phong khúc đã dọa cho lũ nhát non thiếu kinh nghiệm bọn chúng sợ hãi vô cùng! Đối phương chỉ có mười người, đã chế trụ thành công hơn hai trăm người bọn hắn, bọn hắn cơ hồ bị đối phương đánh cho tan tác!
Điều làm bọn hắn khó tin chính là, đối phương làm thế nào có thể an toàn rút lui!
Mỗi một người bọn hắn đều phát lực theo vị kiếm tu Kim đan kia, lại vận dụng lực lượng của thế trận, thế mà không giết nổi một hai tên đối phương!
Từ trước đến giờ, bọn hắn vẫn tưởng chính mình là tinh nhuệ! Đại nhân cũng không ngừng nhắc đi nhắc lại, bọn hắn là đội quân tinh nhuệ! Do đó, bọn hắn vô cùng tin tưởng, bọn hắn có thể gia nhập quân đội trực thuộc Côn Luân, chứng tỏ bọn hắn thực ưu tú!
Chính là, hiện thực quá tàn khốc lại đang xảy ra trước mắt!
Nhóm Ma Phàm sau một kích toàn lực, một tia lực lượng cũng không còn, thừa dịp đối phương còn đang bàng hoàng, nhanh chóng chạy thoát khỏi khu vực nguy hiểm, nhưng bọn hắn cũng không đủ khả năng tiếp tục tái chiến.
- Việc còn lại giao cho các ngươi.
Thanh âm Ma Phàm khàn khàn, dáng vẻ hắn bây giờ vô cùng thê thảm, đầu tóc tán loạn, cả người đầy vết thương, ánh mắt cũng ảm đạm.
Những kiếm tu đến tiếp ứng không nói gì, mà trịnh trọng hành lễ với bọn hắn.
Sau khi thân ảnh nhóm Ma Phàm hoàn toàn biến mất, trong lòng mỗi vị kiếm tu Chu Tước doanh vẫn còn tràn ngập kính nể!
- Công kích!
Mệnh lệnh của Công Tôn Sai, thông qua thần thức cường đại, thâm nhập vào não bộ từng kiếm tu.
Những kiếm tu đi đầu mỗi bông tuyết ngay lập tức vung Kim lưu kiếm trong tay vẽ ra một đạo kiếm quang, đồng thời nhanh chóng di động sang bên, đồng bạn bên tay phải của hắn ngay lập tức tiến tới vị trí của hắn, cũng đồng thời phát ra một đạo kiếm quang!
Những kiếm quang phát ra liên tục không ngừng, nhanh chóng tụ lại thành một đường kiếm quang thẳng tắp!
Mà luồng sáng thẳng tắp này, là sự nối liền liên tiếp không đứt đoạn của các kiếm quang!
Xoạt, xoạt, xoạt!
Quang tuyến thẳng tắp dễ dàng đâm xuyên đội ngũ đối phương, tạo thành một vết thương thật sâu!
Trên trăm đạo quang tuyến từ kiếm quang tạo nên bất chợt bừng sáng!
Cùng lúc đó, trung tâm của Dao Quang chiến trận liền xuất hiện hàng trăm rãnh máu!
Chỉ sau một kích, Dao Quang thế trận liền thủng lỗ chỗ như cái sàng!
*****
Lương Vi thất thần nhìn chiến trường, ánh mắt mờ mịt.
Hắn vốn cho rằng sẽ có một hồi chiến đấu kịch liệt, đâu biết, chiến trận lại hoàn toàn nghiêng về một bên như vậy. Thời gian hắn ở trong Đô Thiên Huyết Giới vốn cũng không ngắn, đội ngũ quân đội Côn Luân này hắn biết rõ, các thành viên đội ngũ tuyệt không yếu, thậm chí còn có thể được xếp vào quân đội cao cấp.
Đổi lại là hắn, tuy rằng hắn không sợ, nhưng cũng không dám chắc có thể đánh cho đối phương bị thương nặng. Cứ nhìn trận đánh lén của bọn hắn thì thấy, hắn cũng khiến cho đội ngũ đối phương tổn thất không ít, nhưng tình huống đánh lén như vạy, cũng xuất hiện không nhiều.
Thế như đội ngũ thần bí trên chiếc thuyền đen kia, lại tựa hồ không tốn bao nhiêu khí lực liền tiêu diệt được đối phương.
Hắn vốn đoán chiến tướng đối phương thuộc loại không chuyên, dù bày ra lực khống chế kinh người, thì cũng chỉ là quân đoàn trưởng một đội quân mà thôi! Nhưng chứng kiến đạo quang tuyến tạo thành từ vô số kiếm quang kia, hắn đột nhiên ý thức được, đây là một loại chiến thuật hoàn toàn mới!
Đối phương rõ ràng toát ra phong cách chỉ huy của Yêu tộc chiến tướng, lại đi chỉ huy một đám kiếm tu!
Điều này khiến hắn không biết giải thích thế nào!
Hơn nữa thực lực cá nhân của các kiếm tu đó, đồng dạng cũng vượt quá mọi dự liệu của hắn. Hắn không nhìn thấy trong đội ngũ có kiếm tu cấp Kim đan, chỉ là một đám Ngưng Mạch kỳ mà thôi, nhưng lại kiên quyết đánh cho đối phương không ngóc đầu lên được.
Thành công của bọn họ, ngoài thế mạnh về thế trận mạng lại, thì có một yếu tố vô cùng quan trọng chính là, kiếm ý.
Kiếm tu trên chiến thuyền màu đen đó, cơ hồ tất cả đều lĩnh ngộ kiếm ý!
Khi Lương Vi phát hiện ra điểm ấy thì đến bản thân hắn cũng phải ngây người ra một lúc. Trong suốt khoảng thời gian ở Đô Thiên Huyết Giới, bọn hắn dù không gặp đại chiến, thì những xung động vụn vặt cũng dẫn đến giao chiến không dưới ba mươi lần, mà những kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý, bọn hắn gặp được vô số!
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến, cả một đội quân đều do các kiếm tu lĩnh ngộ kiếm ý tạo thành!
Mà số lượng ở đây không chỉ là một hai chục tên, cũng không phải một hai trăm tên, mà chính là một hai ngàn tên a!
Lương Vi bỗng nhiên có ý nghĩ kỳ quái trong đầu, lẽ nào, chiến thuyền đen này mới thực là người của Côn Luân đây?
Chung quang hắn rất yên ắng, tất cả mọi người đều bị sức chiến đấu kinh người toát ra từ chiến thuyền màu đen hù cho sợ hãi run rẩy.
Đứng xa xa nhìn về phía chiến thuyền, Lương Vi kinh ngạc phát hiện ra, chính mình thế nhưng không hề có chút ý niệm đánh lén nào trong đầu. Nhất thời, trong lòng hắn vô cùng cảm khái nhận định, nếu lực lượng song phương chênh lệch quá xa, thì ngay cả dũng khí đánh lén địch nhân cũng không còn.
Khi nào mình mới có thể có một chi quân đội như vậy…
Đúng vào lúc này, ánh mắt hắn bỗng giật giật, lực chú ý liền tập trung vào chiến trường phía sau chiến thuyền màu đen.
Mội đội ngũ ước chừng một trăm người, lặng lẽ bay ra từ chiếc thuyền đen.
Có quỷ sao!
*****
- Cẩn thận một chút, đừng để địch nhân phát hiện.
Tả Mạc nhỏ giọng ra lệnh, đội quân bên cạnh hắn vội vã gật đầu ý bảo đã hiểu.
Bọn hắn dường như là trộm đạo thông thường, hành động vô cùng lén lút.
Kế hoạch xuất chiến của Tả Mạc bị Thúc Long phản đối mãnh liệt. Thúc Long trời sinh trung thực nghiêm cẩn, cố chấp cho rằng, đại nhân thân phận cao quý, không nên dính vào nguy hiểm, chẳng may gặp chuyện không hay gì, bọn hắn có chết ngàn lần cũng không hết tội. Tả Mạc tất nhiên sẽ không chịu thua, nhíu mày hỏi Thúc Long, các ngươi liệu có lợi hại hơn ca không?
Cái này đúng là khiến cả đoàn người á khẩu không nói gì được.
Luận thực lực cá nhân mà nói, trong cả chiến thuyền đương nhiên Vi Thắng lợi hại nhất, nhưng bài danh đệ nhị lại không ai khác ngoài Tả Mạc. Từ ngày Đại nhật ma thể đạt tới Đệ nhị tầng, sức chiến đấu của hắn vượt quá một cao thủ Kim đan thông thường! Huống chi, hắn còn tinh thông đủ loại thủ đoạn, đến cả Vi Thắng muốn chống lại hắn, cũng không chắc sẽ thắng dễ dàng.
Rơi vào đường cùng, nhóm Thúc Long đành phải chọn ra một trăm khổ vệ tinh nhuệ nhất Vệ doanh, cam đoan bảo đảm an toàn cho đại nhân. Chính hắn thì mang trọng trách trên người, không thể đi theo Tả Mạc quậy phá được.
Còn một trăm tên Khổ vệ đi theo đại nhân, cùng tham chiến với đại nhân, chính là một đội phá thiên đầu tiên a! Sỹ khí cả đội nhanh chóng vút lên!
Bất quá, với tính cách giảo hoạt của Tả Mạc, loại chuyện lấy cứng chọi cứng, hắn tuyệt đối sẽ không làm.
Chẳng cần quản Chu Tước doanh đã ở thế thượng phong, cũng chẳng quản bên cạnh hắn đều là tinh nhuệ của Vệ doanh, hắn vẫn cứ quyết định đánh lén!
Vệ doanh dù sao vẫn là trọng giáp khổ vệ, áo giáp mà bọn họ ngưng luyện ra đều là áo giáp hạng nặng. Lực lượng bọn hắn do vậy lớn vô cùng, vũ khí trên tay bọn họ không phải là cây phủ lớn như cánh cửa thì cũng là cây đao dài cả trượng. Hơn nữa sau khi tu luyện "Khổ vệ", thân hình của bọn hắn cũng to lớn khổng lồ hẳn lên, thân hình đều rất khôi ngô, trung bình cao cỡ một trượng!
(Một trượng tương đương với khoảng 3,3m)
Như Lôi Bằng luôn tự thị cao lớn nhất Chu Tước doanh, nhưng nếu như đem hắn ra so với mỗi một thành viên Khổ vệ, thì chỉ như nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mà thôi.
Cho nên một toán mãnh nam cường tráng khổng lồ như vậy, lại đóng giả mèo, rón ra rón rén bước theo sau Tả Mạc, ai nhìn vào cũng phải cười phá lên. Chỉ có một người duy nhất trông có vẻ bình thường, đó là A Văn, hắn sở trường tu luyện về tốc độ, là Ảnh ma vệ, là kẻ khác loài nhất trong Vệ doanh, nhưng cũng là kẻ bình thường nhất Vệ doanh.
Bất quá, những mãnh nam khổng lồ này đang đắm chìm trong cảm giác khẩn trương của chiến trận, nên hiển nhiên không cảm giác được động tác của mình trông quái đản cỡ nào.
Tuy rằng bọn hắn đã hết sức cố gắng bắt chước động tác của Tả Mạc, nhưng khổ người bọn hắn thực sự quá lớn, nhất là cả trăm tên khổng lồ đứng cùng một chỗ, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Bọn hắn rất nhanh bị đối phương phát hiện ra.
Người thứ nhất phát hiện ra bọn hắn là Tùng Viên, hắn có chút khẩn trương, nên không ngừng ngó tới ngó lui khắp bốn phía, cũng là người đầu tiên nhìn thấy đoàn người Tả Mạc.
- Kia là cái gì?
Hắn vội vàng giật giật áo Minh Liệt, chỉ vào một phía khác của chiến trận hỏi.
Sắc mặt Minh Liệt vừa đỏ tía vừa xanh lét cùng lúc, lửa giận bùng nổ lên trong lòng hắn!
Đây là cuộc chiến đấu nhục nhã nhất trong đời chiến tướng của hắn, cho tới bây giờ, thành quả chiến trận của bọn hắn ít đến thảm thương! Thế trận quái dị của đối phương phát ra uy lực phi thường cường đại, hơn nữa lại vô cùng thô hào dã man bất chấp lỹ lẽ, bọn hắn tựa như những khối nham thạch khổng lồ, cứ mãnh liệt hướng tới phía trước nghiền nát đối phương! Vô luận hắn làm ra phản ứng gì, vừa thành công, còn chưa kịp coi thường đối phương, đối phương lại tiếp tục chèn ép, chèn ép và chèn ép!
Hắn dựa vào thế trận Dao Quang nổi tiếng, đủ loại chiến thuật có thể xuất ra hắn đều xuất ra rồi, nhưng vẫn không cách nào ngăn bước tiến của đối phương.
Không có mưu kế, không quanh co, không cần chiến thuật gì khác.
Những kiếm tu đó giống hệt kẻ điên, không mệt mỏi phóng thích kiếm quang! Những hỏa tuyến kiếm quang thẳng tắp kia, cơ hồ đánh cho bọn hắn hỏng bét!
Dao Quang chuyển, hai đạo kiếm quang hỏa tuyến đánh tới! Dao Quang nhất kiếm, năm đạo kiếm quang hỏa tuyến vây quanh! Dao Quang hợp tam kiếm, mười đạo kiếm quang hỏa tuyến phong tỏa…
Giống như giao chiến với một vị kiếm khách cao minh, kiếm hoa của mình vừa mới rung lên, cố gắng dụ địch, đối phương đến nhìn cũng chẳng thèm, liền một kiếm đánh tới; dù ta có làm động tác giả, đối phương cũng không nhìn, trực tiếp đánh tan. Dù ta quyết ra sát chiêu, đối phương cũng vẫn như trước không nhìn, trực tiếp vung tới một loạt chiêu kiếm sắc bén…
Đối phương cứ một mực cố chấp dùng cách đánh thô bạo mà trực tiếp này, hắn cũng không có cách nào phản công!
Mặc dù hắn đã nghĩ đến đủ loại biện pháp, nhưng dù hắn ứng biến thế nào, trước hỏa tuyến kiếm quang trực tiếp mà thô hào của đối phương, cũng liền bị đánh tan nhanh chóng! Hắn thực đã hết cách a!
Nhìn đội ngũ của mình cứ từng chút từng chút bị tiêu diệt, số còn lại thì tháo chạy, trong khi mình lại vô kế khả thi, đây đúng là đả kích trí mạng vào lòng tin của hắn!
Hắn mờ mịt như kẻ đánh bạc đã đặt cược tất cả vào canh bạc cuối cùng mà vẫn thua.
Vô lực, phẫn nộ cùng với tuyệt vọng…
Mọi cảm giác hỗn loạn thành một đoàn, khiến cho hắn cơ hồ không trụ vững nổi nữa.
Trong đúng thời khắc ấy, hắn nhìn thấy đoàn người Tả Mạc!
Đầu óc hắn dường như nổ tung, tia lý trí còn sót lại cuối cùng, bị lửa giận đốt tan thành tro bụi!
Đã đến thế này, ngươi cư nhiên còn đánh lén!
Bức người ta đến mức này, vẫn còn đánh lén!!!!!!!!!
(Đúng là phong cách của Tả Mạc, thừa dịp ngươi bệnh tới đoạt mệnh ngươi)
Ngươi đã đánh lén, còn dùng một đám đại ngốc như thế đến đánh lén!
Ngươi, ngươi, ngươi!
Đáng thương cho Minh Liệt, hai mắt hắn đỏ sậm, bộ mặt nhăn nhúm dữ tợn! Kiêu ngạo tích lũy hai mươi năm, bị vô số tổn thương oanh tạc, một chút cũng không còn!
Toàn bộ phẫn nộ, toàn bộ tuyệt vọng ầm ầm tràn ra, hắn gầm lên!
- Giết!
*****
Tả Mạc không nghĩ tới bị đối phương phát hiện nhanh như vậy, mọi mưu tính đều thất bại, khiến hắn có chút thất vọng.
Bất quá nhãn tình hắn rất nhanh liền sáng lên, cái tên kích động hai mắt đỏ rực, mặt lửa phừng phừng kia chắc chắn là lão đại của đối phương a!
Lão đại của đối phương!
Ha ha ha!
Sâu trong hai mắt Tả Mạc tỏa hào quang, hắn tựa như nhìn vào một đám sơn dương, đột nhiên phát hiện ra con dê béo nhất!
Con dê béo khiến hắn kích động hẳn lên, "Tiểu Mạc ca chiến pháp" gì gì đó bị hắn quẳng lên tận chín tầng mây.
Tay hắn vung lên, khàn giọng kiệt lực hô to:
- Các huynh đệ, có dê béo!
Cả nhóm đại hán sôi nổi hẳn lên, lưng hùm thẳng tắp, hai mắt tỏa sáng, dưới mũ giáp lộ ra đôi mắt xao động, lóe ra từng đạo quang mang xanh biếc.
Ánh mắt đó thể hiện vô tận đói khát… vô tận tham lam…
(Hóa ra đỏ mắt chỉ là tham loại vừa, mắt xanh biếc mới là vô cùng, vô cùng tham)

Tu Chân Thế Giới - Chương #437


Báo Lỗi Truyện
Chương 437/915