Chương 376 : Chúng ta cần thực chiến .



Nam Nguyệt cùng Thương Trạch vừa ra tay thì lập tức làm kinh hãi quần yêu.
Mũi Đằng tiễn màu tím, nhanh như chớp giật, không yêu nào tránh khỏi, ánh tím vẫn còn lưu dấu trong không trung. Thương ngân màu xám xanh, biến ảo quỷ dị, như một thích khách mang mặt nạ, khó lòng phòng bị. Chỉ trong chớp mắt, vừa mới sát khí đằng đằng như tập kích, liền đó lại cấp tập hóa thành bạch quang biến mất ngay trong tầm mắt.
Những yêu đứng xem vây quanh đó, không yêu nào dám động.
Bọn họ có lẽ cũng giống Minh Quyết tử, không có cách nào. Chỉ liếc sơ cũng thấy được yêu thuật mà Nam Nguyệt và Thương Trạch dùng là cao giai yêu thuật nhưng cũng thấy được hai loại yêu thuật này không giống như cao giai yêu thuật bình thường. Nam Nguyệt và Thương Trạch đứng trong ảo trận, bầy yêu thì bị Tả Mạc thu hút nên không phát hiện được.
Hai yêu bọn họ bất thần xuất hiện, lại dùng thủ đoạn sét đánh nên dập tắt ngay tâm tư của một số yêu định đục nước béo cò.
Nam Nguyệt thở dốc, tay nắm Đằng cung, đứng bên cạnh Tả Mạc, chăm chú nhìn xung quanh với vẻ mặt đầy cảnh giác. Thương Trạch trên trán toát đầy mồ hôi hột, màn khí xanh xám bao quanh người cũng nhạt đi nhiều so cới lúc trước
Trong lòng Tả Mạc cũng biết là do Nam Nguyệt và Thương Trạch lần đầu tu luyện yêu thuật mới nên hki dùng đến mức này thì đã kiệt sức rồi.
"Quay lại đi! Nghỉ ngơi cho tốt vào!" Tả Mạc nhẹ nhàng nói sau khi đã hồi sức lại. Đồng thời hai tay hắn khua múa lên, vài chục đạo ánh sáng bắn xối xả như mưa rào ra ngoài khu vực chung quanh hắn rồi biến mất tăm mất tích.
Bẫy!
Trong lòng đám yêu vây quanh xem đều tự nhiên chột dạ.
Nam Nguyệt, Thương Trạch đều đã sức cùng lực kiệt, chỉ gắng gượng chống đỡ trước mắt nên thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm, không dùng dằng gì mà lập tức ly khai.
Tả Mạc lạnh lùng nhìn quanh, rất nhiều yêu đều cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn. Nhìn đến người Minh Quyết tử thì hơi khựng lại vì tên yêu xa lạ này nhìn hắn mỉm cười.
Hắn cũng chẳng quản đến ý nghĩa trong nụ cười cũa Minh Quyết Tử là gì mà lập tức rời khỏi Bàn cờ Hoang thú.
Ngay sau khi rời khỏi, Tả Mạc mới cảm nhận rõ rệt được lần này thần thức tiêu hao nghiêm trọng như thế nào, hắn nhanh chóng nhập định khôi phục thần thức.
*******************
"Kiếm trận này cũng tốt, có thể giúp các ngươi tham ngộ kiếm ý nhưng không nên ỷ lại vào nó. Chúng ta là kiếm tu! Kiếm tu là gì? Ngoại trừ kiếm thì không còn gì khác! Bất kể các ngươi có lĩnh ngộ kiếm ý hay không thì sau này khi các ngưoi tu kiếm, tâm các ngươi phải như kiếm phôi. Không ngừng mài giũa, rèn luyện, để càng ngày càng tinh thuần, càng ngày càng cứng rắn! Vậy muốn rèn luyện kiếm tâm của các ngươi phải làm thế nào? Chiến đấu, chiến đấu, không ngừng chiến đấu! Không có chiến đấu – không có kiếm tu. Chúng ta là kiếm tu, phải mang tài năng của chúng ta đến thế giới này.
Thanh âm Vi Thắng không khích động nhưng với ánh mắt kiên nghị và ngữ điệu như chém đinh chặt sắt, không ngập ngừng lại khiến toàn bộ kiếm tu nhiệt huyết sôi trào.
Trước đây, đoàn người vì không có người chỉ đạo khổ sở như ruồi mất đầu. Nay có Vi Thắng hoành không xuất thế khiến cho các kiếm tu khác thấy được tia hy vọng. Nếu như tại môn phái thì loại đệ tử như Vi Thắng, chi là đệ tử. Còn tại đây Vi Thắng nhanh chóng trở thành lão sư của toàn bộ kiếm tu, không ai hoài nghi những gì hắn nói.
Vì hắn là … Kiếm tu chân chính.
Vi Thắng tu luyện rất nhiều, nếu như lúc trước thì hẳn mọi người đều cảm thấy ngớ ngẩn. Ai mà nghĩ được, một tu giả Kim đan kỳ lại tốn hai canh giờ mỗi ngày chỉ để kuyện một thế chém kiếm. Thế nhưng hắn mau chóng dùng sự thực chứng minh cho mọi người biết tu luyện cơ bản là quan trọng đến mức nào.
Hắn chỉ dùng kiếm chiêu, linh lực của luyện khí kỳ mà đánh bại toàn bộ cao thủ của Chu Tước doanh, kể cả Ma Phàm.
Không thể hình dung ra cuộc tỷ thí kinh ngạc như vậy. Toàn bộ Chu Tước doanh trở nên lặng lẽ như tờ suốt mấy ngày trời. Màn trình diễn của Vi Thắng đã phá vỡ toàn bộ thường thức từ xưa tới giờ của họ.
Cái gì là linh lực? Cái gì là kiếm chiêu? Trước Vi Thắng không hề có chút tác dụng nào. Hắn dùng sự thực chứng minh cho bọn họ thấy bọn họ đã tu luyện sai lầm. Dần dà, cũng có người bắt chước theo phương thức tập luyện của Vi Thắng, tập luyện tỉ mỷ và quy củ những kiếm chiêu cơ bản.
Giàng kiếm đường của Vi Thắng ngày nào cũng chật kín người.
Tại Giảng kiếm đường. Ngay khi Vi Thắng giảng dứt lời, cả đám người học xong liền túm tụm lại, chụm đầu bàn tán, trao đổi.
"Lời vi sư thật là mạnh con bà nó mẽ quá đi! Lôi Bằng tuy không tu kiếm nhưng cũng không bỏ qua buổi nào ở Giảng kiếm đường. Hơn nữa những lời nhận xét của Vi Thắng lại cực hợp với ý của hắn. Vi Thắng tuổi còn trẻ nhưng được đoàn người gọi là vi sư.
"Nhưng lấy gì ra mà thực chiến?" Có kẻ lẩm bẩm.
"Muốn thực chiến cũng không phải không có." Ma Phàm trầm ngâm. Lầntrước khi hắn bị Vi Thắng đánh bại, hắn đã tự suy ngẫm rất lâu. Hắn xuất từ kiếm tu tự luyên nên nhiều thứ chỉ biết nửa vời, ẩn chứa rất nhiều hậu họa. Bây giờ được Vi Thắng chỉ ra từng thứ một, hắn được lợi rất nhiều nên đối với mỗi câu Vi Thắng nói hắn đều suy đi nghĩ lại vài lần.
"Không sai, bên ngoài có sáy hồn, hay lợi hại hơn thì có sát hồn thú. Đó chẳng phải là đối tượng tốt nhất để thức chiến sao?" Niên Lục buông thõng một câu.
"Đúng! Đánh bỏ mợ bọn nó đi!"
"Ầy ầy, chúng ta phải tìm một cách tốt nhất, chi bằng như thế này …"
Đáng thương cho đám sát hồn thú, vốn dĩ bình yên vô sự, tung hoành hành hơn vạn năm nay trong sát vụ, chỉ vì buổi nói chuyện của Vi Thắng mà từ nay gặp đủ loại tai ương.
**********************
Đúng ra Thúc Long, A Văn v.v của Vệ Doanh cũng định tham dự Giảng Kiếm đường vì tuy Vi Thắng chủ yếu là giảng cho kiếm tu song cũng có nhiều chỗ đối với bọn họ có giá trị tham khảo.
Thế nhưng ý định này đã bị Bồ yêu lạnh lùng bóp chết.
Mở ra để đùa đấy à? Đường đường là Thiên yêu chính cống, dù chỉ còn trên danh nghĩa, cũng làm gì còn cửa cho ai đến chỗ hắn mà giảng dạy?
Đối với Bồ yêu điều này đơn giản là sỉ nhục, không sai, là sỉ nhục.
Càng nghĩ, tâm trạng Bồ yêu càng khó chịu, hắn lập tức ra lệnh cho phong bế toàn bộ Vệ doanh. Giảng kiếm đường thì có cái gì mà tinh vi? Nói về tu luyện, hừ, ai có cửa so với ca?
Bồ yêu cười nhạt trong lòng.
Phất tay một cái, Luyện Ma đường cứ như vậy mà bắt đầu.
Tuy Bồ chỉ là yêu nhưng đối với ma hắn cũng không có gì xa lạ. Lưu lưu loát loát, tùy tiện chỉ điểm cũng đã vượt qua giới hạn của "Khổ vệ" Nếu như có những ma môn ngồi đây nghe thì cũng phải hết hồn hết vía. Khổ vệ môn thì thành thành thật thật lắng nghe, vì có nhiều điểm khai sáng được cho bọn họ còn về những cái khác thì họ cũng chẳng có cảm giác gì.
Tuy cửa Vệ doanh đóng chặt nhưng nhất cử nhất động của Chu Tước doanh đều lọt vào mắt của bọn Thúc Long.
"Thực chiến? Ờ, đúng là cũng cần phải có." Bô yêu xoa cằm, nháy nháy con mắt màu đỏ.
So với các kiếm tu Chu Tước doanh thì kinh ngiệm thực chiến của các Khổ vệ trong Vệ doanh vô cùng ít ỏi. Hơn nữa hầu hết bọn họ đều xuất thân từ tu nô, thực chất chỉ coi là dã tu. Có thể nói tiên thiên của Khổ vệ môn kém xa kiếm tu Chu Tước doanh.
Nếu như Vệ doanh bị Chu Tước doanh lấn át thì còn gì là thể diện của hắn
Cho dù là Vi Thắng!
Phì, chỉ là một kim đan…
Bồ yêu vốn tâm cao khí ngạo làm sao có thể chấp nhận kết quả này được.
Huồng chi còn có hoàng kim hồn! Sau khi hấp thụ hoàng kim hồn, thần hồn hắn ổn định hơn rất nhiều. Hắn cũng bớt căng thẳng và càng khát khao với chỗ hoàng kim hồn còn lại hơn. Vào lúc quan trọng thế này hắn đương nhiên phải làm giá làm hàng cho tốt.
Cũng chả có cách nào khác, thực tế thì đám này cũng chính là học trò của mình a.
Bồ yêu cũng chú ý lên sát hồn thú, không chút
Vệ doanh bắt đầu hành động.
************************************
Tất cả những chuyện xảy ra trong doanh, Công Tôn Sai cũng không nắm hết. Vi Thắng đến cũng không ảnh hưởng nhiều đến hắn. Ngày rời núi Vô Không hắn mới nhập môn chừng hơn thàng nên cũng không có cảm tình gì nhiều với Vô Không Kiếm môn. Đai sư huynh Vi Thắng hăn cũng mới chỉ biết tên, đây mới là lần đầu thấy mặt.
Lúc này cả người Công Tôn Sai đỏ rực như con tôm luộc. Bình thường nhìn hắn vốn dĩ trên mặt hay có vẻ thẹn thùng, tuấn tú xinh trai, thì lúc này toàn thân đỏ ửng trông lại càng khả ái. :xit mau:
Thần hồn hắn rung động kịch liệt. Hạt châu vừa nuốt vào miệng, lập tức thần hồn bổn nguyên cuộn trào như thủy triều suýt nữa nhấn chìm hắn. Thần hồn hắn như một chiếc thuyền tam bản phập phù trong đại dương
Nếu như là một người bình thường thì trong tình huống như vậy, ý nghĩ đầu tiên sẽ là tự bảo vệ.
Nhưng Công Tôn Sai tính tình vốn tàn nhẫn quả quyết, ngay từ đầu đã dùng chiêu tự sát điên cuồng cướp đoạt. Vừa giãy dụa vừa không ngừng thôn phệ thần hồn bổn nguyên để cường hóa bản thân. Mức độ mạo hiểm trong tu luyện của Công Tôn Sai lần này là lớn nhất từ trước tời giờ.
Tu vi Công Tôn Sai xếp vào hàng bét dem nhất trong đội ngũ nhưng về mặt tâm chí kiên cường của hắn thì ngay cả Tả Mạc cũng đánh giá thấp hắn. Từ khi hắn bắt đầu làm chiến tướng đều ngoan cường chịu đựng hết lần này tới lần khác sự chà đạp của Bồ yêu. Mà trong suốt thời gian đó Bồ yêu cũng không chỉ điểm gì cho hắn, Công Tôn Sai phải tự thân không ngừng học hỏi, rút ra quy luật từ thất bại. Không có động viên, không có hỗ trợ, chỉ có thất bại
Thành tựu của Công Tôn Sai có từ phương thức phát triển tàn khốc nhất.
Việc này đã hình thành phong cách chiến đấu cho "Tiểu nương" nhưng ít người hiểu được hắn còn tàn nhẫn hơn đối với chính bản thân mình.
Hắn là một kẻ gầy yếu, tu vi thấp song bên trong lại là một quái thai kiên cường tàn nhẫn đến cực điểm.
Đối với hắn cái này cũng chỉ là một trận chiến đấu khác mà thôi. Hung hiểm trong chiến đấu cũng không khiến hắn dao động mảy may. Tâm chí hắn đã được mài luyện bởi vô số lần chà đạp của Bồ yêu. Sở trường của hắn chính là tìm ra cơ hội từ trong tuyệt cảnh.
Thần hồn trùng kích như sóng dữ, hắn lảo đảo như sắp ngã, song hắn vô cùng lạnh lùng tỉnh táo thôn phệ từng chút từng chút mà thần hồn bổn nguyên phân ly.Thần thức hắn nhanh chóng tăng trưởng, càng khiến hắn thuận lợi tùy tâm điều khiển.Hắn đang chỉ huy thần thức của mình như chỉ huy Chu Tước doanh.
Vu hồi, cắt rời, bao vây tiêu diệt.
Những biện pháp hắn quen thuộc nhất đều dùng đến. Hắn như một con sói xảo quyệt, tùy thời chạy quanh, khi có cơ hội lại nhào đến cắn một miếng.
Thần hồn bổn nguyên mạnh mẽ là thế, hắn nhỏ bé yếu ớt là thế. Song hắn không chút hoang mang mà ngược lại còn cực kỳ hưng phấn vì hắn tìm được khoái cảm chiến đấu. Loại khoái cảm này lại khiến hắn say sưa trầm mê như nghiện ma túy.
Hắn từ từ khống chế cục diện.Thần thức hắn ngày càng cường đại, càng giúp tính hoán của hắn thêm chính xác, khống chế thần thức cũng tốt hơn. Thần thức lúc đầu giống như tên gà mờ đến nay đã thành chiến sĩ tinh nhuệ.
Dần dà, trong lòng hắn thấp thoáng một tia minh ngộ.Tia minh ngộ này ngày càng rõ ràng, rõ ràng như giấy dán cửa sổ, chỉ cần chọc nhẹ một cái cho thủng là có thể nhìn thấy cái đằng sau (Tả Mạc đang .. chăng ) Thần thức hắn như gió cuốn mây tan thôn phệ nốt tia thần hồn bổn nguyên cuối cùng
Ba, có cái gì đấy vỡ ra, cái gì đấy vỡ vụn…
Hắn đứng ở chiến trường không bóng người, tinh thần không minh dị thường.
À, nguyên lai chiến tướng là thế này!

Tu Chân Thế Giới - Chương #376


Báo Lỗi Truyện
Chương 376/915