Chương 233 : Huyết Giác Đại mãng .


Tả Mạc kiềm chế sát khí đang bốc lên trong lồng ngực, lặng yên trở mình trên vách đá sơn cốc, dọc theo đường sườn núi, giống như một làn khói nhẹ, lặng yên phi hành không một tiếng động.
Trong tầm mắt của thải đồng, dưới chân sơn cốc tối tăm rậm rạp vụ khí đang quay cuồng, hình thành một mảng không khí trầm lặng. Bướm Hồng Ban tuy rằng liều mạng mà hấp thu khói độc nhưng khói độc trong sơn cốc thật sự là quá mức dày đặc, nửa ngày không thấy động tĩnh.
Lôi Bằng ba người nhìn không thấy khói độc, trong lòng không rõ lí do nhưng ba người không phải kẻ ngu, lập tức đoán được ông chủ khẳng định đã phát hiện ra điều gì đó. Trong lòng rất cảnh giác, đây là lần đầu tiên bọn họ trông thấy ông chủ với bộ dáng đằng đằng sát khí như vậy. Bộ mặt ngây ra không có chút biểu cảm, ngay cả ánh mắt dường như cũng không có biến hoá nhưng thỉnh thoảng ánh mắt lại bắn ra sát khí, làm cho không khí xung quanh hắn mang theo chút lẫm liệt vì đạo.
Ông chủ phi hành nhanh chóng không có một chút gió thổi, làm cho bọn họ không khỏi nhớ tới Ma Phàm. Nhưng là Ma Phàm nguỵ tranh thành vẻ vô hại, không gây chút ý cho ngươi khác còn ông chủ tuy rằng lặng yên không một tiếng động nhưng lại giống như một thanh hắc kiếm có thể hấp thu ánh sáng, ẩn nấp bên trong, cả ngươi mỗi tấc đều là gai nhọn!
Một chỗ khác ở sơn cốc.
Khổng Tam có chút kinh sợ nhìn chằm chằm hắc hồ lô ở phía xa, nhịn không được hỏi: "Biện pháp này có hữu dụng không?"
Hắc hồ lô toàn thân đen kịt, miệng hồ lô được mở ra.
Khổng Nhị nhìn chằm chằm hắc hồ lô, có chút đắc ý nhưng ở sâu trong đáy mắt có thể thấy được một tia sợ hãi: "Yên tâm! Cốc khẩu này mỗi khi chạng vạng liền có gió thổi, gió này có chút cổ quái, chỉ thổi dọc theo sơn cốc, không bay ra ngoài cốc. Lục độc huyền hồ luyện chế càng không dễ, phải trả một giá rất đắt mới có thể lấy được từ tay Hồ Ải Tử."
Ngay lập tức hắn nói: "Chờ báo thù xong cho đại ca, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này."
"Đi đâu?" Khổng Tam hỏi.
"Trước tiên ly khai nơi này rồi nói tiếp. Đây là cực độc, vô sắc vô hình, một khi nhiễm phải, lúc đầu khó phát hiện nhưng không có thuốc nào cứu được." Khổng Nhị có chút đáng tiếc nói: "Lục độc huyền hồ này uy lực tuy lớn nhưng chỉ dùng được một lần rồi bỏ."
"Ừ." Khổng Tam gật đầu đáp, có chút phẫn uất nói: "Xích Tôn Giả quá bất công! Ba người chúng ta bán mạng cho hắn lâu như vậy, thi hài đại ca chưa lạnh, vậy mà hắn không chịu thay đại ca báo thù."
"Hừ, không sai!" Trong mắt Khổng Nhị toát ra một tia oán độc: "Đáng tiếc Lục độc huyền hồ chỉ có một cái, bằng không nhất định cũng phải cho hắn nếm thử chút."
Hắn bỗng nhiên nheo mắt, sắc mặt đại biến: "Cẩn thận!" Chân dụng lực mạnh mẽ nhảy lên.
Một thanh phi kiếm vô thanh vô tức bay qua hông hắn, trên người hắn quang mang đột nhiên sáng ngời, một bộ ngân sắc linh giáp hiện ra.
Khổng Tam trong lòng cả kinh, mạnh mẽ hướng một bên tránh qua, trên người quang mang loé lên, hồng sắc linh giáp bao bọc kín người hắn.
Bốn bóng người không một tiếng động xuất hiện ở xung quanh hai người.
Bi vây rồi!
Trong lòng hai người nhất thời trầm xuống.
Ba người Lôi Bằng lúc trước còn không rõ ràng mọi thứ, lúc này nhìn thấy hai người và chiếc hắc hồ lô kia rốt cuộc cũng đã minh bạch mọi chuyện.
Tả Mạc đối với một kiếm đánh lén của bản thân vừa rồi rất không hài lòng. Nhưng hắn cũng không có biện pháp nào tốt hơn. Lúc ở Vô Không Sơn hắn mới chỉ là trúc cơ, "ly thuỷ kiếm quyết" với hắn đã đủ dùng. Nhưng khi đối mặt với tu giả ngưng mạch ở Tiểu Sơn giới thì uy lực của "ly thuỷ kiếm quyết" đã không còn thoả mãn được nữa.
Bản thân còn khuyết thiếu thủ đoạn đánh lén, Tả Mạc trong lòng biết rõ ràng.
Hắn quan sát hai người trước mặt.
Ngân sắc linh giáp hình thức có chút đặc biệt, do vô số ngân lân kết hợp tạo thành, mơ hồ còn có một đầu đại mãng ở giữa, du tẩu tự nhiên. Vừa rồi ngăn cản một kiếm của Tả Mạc, linh giác bình yên vô sự, có thể thấy độ vững chắc của nó.
Linh giáp của tên còn lại cũng tương đối bất phàm, toàn thân đỏ thẫm, dù đứng xa nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tươi. Tả Mạc có chút kinh ngạc, linh giáp này lại dùng biện pháp huyết luyện hiếm có mà tạo thành. Nhưng trong mắt Tả Mạc linh giáp này chỉ là một kiện bán tàn phẩm. Nếu như luyện chế đúng cách, tuyệt đối không dày đặc mùi máu tươi như linh giáp này.
Nhưng làm hắn cảm thấy chú ý chính là chiếc hắc hồ lô ở cách đó không xa.
Trong tầm mắt của thải đồng, hắc vụ chính là từ bên trong chiếc hồ lô này cuồn cuộn không ngừng mà tuôn ra.
Hắc hồ lô này mười phần bất phàm!
Trong lòng lẫm liệt, Tả Mạc không có chút chần chờ, quát lớn: "Giết!"
Lôi Bằng ba người lập tức động thủ!
"Uyên hồn đao quyết" của Lôi Bằng, "thiên ba quyền quyết" của Tông Như và "liên hoa kiếm quyết" của Niên Lục dồn dập xuất thủ. Ba ngươi phối hợp đã lâu, ngày càng ăn ý, ở trong doanh địa là một trong nhưng tiểu đội có sức chiến đấu mạnh nhất.
Khổng Nhị cùng Khổng Tam phản ứng cực nhanh.
Chỉ thấy Khổng Nhị hai tay bấm pháp quyết, một vòng sáng xuất hiện quanh hai người. Khổng Tam đồng thời bấm tay bắn ra một điểm quang mang vừa đúng lúc đầu nhập vào trong vòng sáng.
Vòng sáng đột nhiên sáng ngời, ầm ầm nổ tung!
Đao mang của Lôi Bằng, hoạn mang của Tông Như và kiếm mang của Niên Lục đụng vào quang mang đang khuếch tán, nhất thời nát bấy! Dư thế toái mang giống như khí lãng chưa hết, hướng phía mọi người đánh tới!
Đến lúc rồi!
Trong lòng Tả Mạc nhất thời lẫm liệt, không dám chậm trễ, tay phải song chỉ phác hoạ trên không trung.
Tách - nhẹ vang lên, vô số điện mang đột nhiên sáng lên, giống như vô số ngân xà nhất thời hướng đầu ngón tay của Tả Mạc tập trung lại, trong chớp mắt, một quả lôi đạn giống như trứng ngỗng hình thành, toàn thân lóng lánh quang mang màu hồng.
"Dương sát lôi cương"!
Khổng Nhị cùng Khổng Tam biến sắc, cương lôi! Không ngờ lại là cương lôi!
Không riêng gì bọn họ, ngay cả ba người Lôi Bằng cũng không khỏi hít vào một hơi lãnh khí, vẻ mặt kinh sợ nhìn chằm chằm vào lôi đạn nho nhỏ ở trên đầu ngón tay Tả Mạc.
Cương lôi!
Bình thường Lôi Bằng bọn họ không bao nhìn thấy ông chủ xuất thủ, trong mắt bọn họ, Tả Mạc chỉ là một kẻ quá yếu. Có nhiều lúc, ông chủ giống như một kẻ chỉ đảm nhận nhiệm vụ hậu cần. Thế nên sự kính nể của bọn họ đối với Tả Mạc còn ít hơn so với Công Tôn Sai.
Bây giờ nhìn thấy ông chủ thể hiện bản lãnh, trong lòng bọn họ không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Trong ba người trấn định nhất chính là Tông Như, chỉ có hắn đã từng thấy ông chủ thể hiện ra "lưu ly thiên ba".
Nhưng lúc này, hắn cũng không thể trấn định được nữa!
Cương lôi tuy rằng ít thấy nhưng thỉnh thoảng cũng nhìn thấy có người sử dụng, bọn họ cũng không phải loại người vừa thấy cương lôi liền sợ hãi.
Để cho bọn họ cảm thấy giật mình chính là khả năng không chế cương lôi của ông chủ!
Bọn họ thậm chí còn thể cảm nhận được tính huỷ diệt chí cương chí dương điểm đặc hữu của cương lôi phát ra!
Điều này chỉ rõ một điều rằng.
Trình độ điều khiển cương lôi của ông chủ đã đến mức kinh người!
Tu giả xưa nay rất ưu thích uy lực của cương lôi nhưng tương ứng với nó chính là độ khó khi điểu khiển khiến người ta chùn bước. Lôi đạn nho nhỏ này, khí tức cương lôi không còn nhưng ngươi ta không thể hoài nghi uy lực của nó.
Khổng Nhị Khổng Tam hiểu được lợi hại, không dám chậm trễ. Chỉ thấy Khổng Nhị vỗ vào linh giáp trên người, đại mãng trong ngân sắc linh giáp bay ra, thấy gió liền tăng. Trong khoảnh khắc, đại mãng liền dài ra tới mười trượng, cả người giống như một thùng nước loại lớn, làm cho người ta nhìn thấy mà khiếp sợ. Khổng Tam đồng thời trong miệng rì rầm, đưa tay hướng đại mãng điểm một chỉ, một đạo huyết quang theo ngón tay hắn bay ra, nhập vào trong cơ thể đại mãng.
Lưỡi đại mãng thè ra, trong ánh mắt băn lãnh hiện lên sự thống khổ.
Trên trán nó đột nhiên nổi lên hai cái mụn, mụn nhanh chóng to ra, như có một vật gì đó sắp vọt ra. Phốc, hai cái sừng thật dài đỏ tươi như máu phá mụn mà ra.
Tẻ!
Sự thống khổ trong mắt đại mãng tan biến, xà đồng tử băng lãnh nhanh chóng nhìn chằm chặp vào Tả Mạc.
Tả Mạc nhìn không chớp mắt, giống như không nhìn thấy con huyết giác đại mãng trước mắt, cẩn thận mà khống chế lôi đạn ở trên đầu ngón tay. "Dương sát lôi cương" là một trong những sát chiêu mạnh nhất trong tay hắn. Tả Mạc đã tốn rất nhiều tâm tư ở đây. Bồ yêu cũng không chút nào keo kiệt mà chỉ điểm, một chiêu "dương sát cương lôi" được hắn làm ra không ít biến hoá, chiêu lôi đạn này là một trong số đó.
Biến hoá tuy rằng tăng nhanh nhưng độ khó khi điều khiển cương lôi cũng không ít đi chút nào.
"Dương sát cương lôi" khác với những cương lôi do tu giả khác luyện hoá ra, một chiêu này lấy mẫu chính là cương lôi trong thiên địa! Điều động uy năng của thiên địa, đây mới là chỗ tinh tuý của "tiểu thiên diệp thủ".
Điều này có nghĩa là Tả Mạc cần phải cực kì chăm chú khống chế. Thần thức của hắn vẫn còn chưa đủ mạnh, lôi đạn thành hình cần phải có khoảng thời gian. Nếu như thần thức của hắn đủ mạnh, hắn có thể trong nháy mắt rút ra cương lôi trong vòng trăm dặm. Mà bây giờ, phạm vi hắn có thể khống chế chỉ là hai mươi trượng.
Hoàn thành!
Tia cương lôi cuối cùng đã bị hút vào trong lôi đạn, Tả Mạc không chút chần chờ, bấm tay bắn ra!
Lôi đạn hoá thành một đạo hồng quang hướng hai người lao thẳng tới.
Lôi điện cực nhanh, không có gì có thể đụng!
Lôi đạn mới rời tay, liền đã tới trước mặt hai người, huyết giác đại mãng thấy không thể cứu viện kịp, ngoài dự đoán của mọi người một màn xuất hiện! Lôi đạn tiến đến ba trượng cũng trước mặt hai người thì vô pháp tiến thêm được nữa.
Lôi đạn chuyển động quay tròn, bị một lá chắn vô hình cứng rắn ngăn cản!
Lôi Bằng ba ngươi tâm thần kịch chấn!
Hư tráo!
Ngũ phẩm!
Con huyết giác đại mãng này không ngờ lại là một con ngũ phẩm linh thú!
Như nào có khả năng?
Ngũ phẩm linh thú, tu giả ngưng mạch kì tuyệt đối không thể đối phó. Nhưng đồng dạng, ngũ phẩm linh thú cũng tuyệt đối không phải là ngưng mạch tu giả có thể khống chế.
Tất cả phát sinh ở trước mắt, không phải là ảo giác!
Ngăn trở lôi đạn chính là lá chắn vô hình, là hư tráo, điểm độc hữu của ngũ phẩm linh thú chính là hư tráo! Bất luạn là linh thú gì, chỉ cần đạt tới ngũ phẩm, xung quanh thân thể sẽ tự phát hình thành một khu vực phòng hộ vô hình, giống như là tường khí, được gọi là hư tráo!
Đây là hư tráo!
Tả Mạc cũng nhận ra hư tráo, hắn không kịp suy nghĩ nhiều, trên tay pháp quyết thuận thế biến đổi.
Ba!
Giống như trứng ngỗng bị đập tan, lôi đạn trong nháy mắt tan vỡ.
Oanh!
Lôi cương áp súc trong lôi đạn đột nhiên bạo phát, giống như một đầu viễn cổ yêu thú từ trong giấc mơ tỉnh lại, khí tức huỷ thiên diệt địa phút chốc khuyếch tán ra!
Trong nháy mắt, con ngươi băng lãnh của huyết giác đại mãng cũng toát lên một tia sợ hãi!
Vô số điện mang ngân xà tàn phá bừa bãi ở bên ngoài hư tráo!
Thân thể tráng kiện của huyết giác đại mãng giãy dụa, Khổng Nhị Khổng Tam giống như hai đống cát bị đẩy lùi!
"Nghiệp chướng!"
"Súc sinh!"
Khổng Nhị Khổng Tam kinh sợ lùi ra, bọn họ không nghĩ tới, huyết giác đại mãng không còn bị bọn họ khống chế! Hai ngươi liếc nhau, không chút do dự xoay người chạy trốn.
Ba người Lôi Bằng lúc này mới tỉnh mộng, biết rõ lúc này không phải lúc thất thần, trước mắt đầu linh thú hung hãn này, chỉ cần hơi chút không cẩn thận bọn họ sẽ bỏ mạng ngay lập tức!
"Thiên ba quyền!"
"Uyên thú phệ hồn đao!"
"Liên hoa lạc!"
Ba đạo nhân ảnh, đan xen đánh về phía huyết giác đại mãng!
Tả Mạc nhìn chằm chằm vào huyết giác đại mãng đang giãy dụa kia, kì lạ là trong lòng hắn không có chút sợ hãi nào.
Huyết giác đại mãng cả người có hư tráo, âm hoả châu không phá huỷ được hư tráo, uy lực phát huy không được.
Mặt Tả Mạc không chút biểu tình, cơn ngươi trầm tĩnh như nước, hai tay chậm rãi vung lên, động tác chậm chạp, dưới tình huống kịch chiến thậtmâu thuẫn dị thường !

Tu Chân Thế Giới - Chương #233


Báo Lỗi Truyện
Chương 233/915