Chương 22 : Sâu sừng bạc


Đây không phải lần đầu tới Lãnh Vụ cốc, nhưng không biết có phải do thần thức tiến bộ hay không, cấm chế trước đây chỉ cảm thấy uy áp, giờ như một quái thú lộ ra răng nanh, luồng uy áp tăng thêm gấp mấy lần khiến hắn có cảm giác nhìn không thấu. Tả Mạc vừa đi đường vừa kinh hãi, nhanh chóng xuyên qua sương khói dầy đặc.
Sơn cốc rộng mở thoáng đãng tràn ngập hương dược, Tả Mạc trong lòng vẫn còn sợ hãi khi nhìn thấy khe suối đang chạy chồm chảy vào hàn đầm. Tuy thuận lợi hoàn thành một hơi, cảm giác tử vong tựa như trước mắt, hắn tuyệt đối không muốn thử lại.
Vẫn thành thật làm một linh thực phu đi. Hắn nói với mình như vậy.
Đi tới trước cây Hỏa Long thảo, hắn lập tức kinh hãi, chỉ thấy Hỏa Long thảo suy yếu, phiến lá đỏ hồng lộ ra tử khí. Hắn lập tức gấp gáp, cây Hỏa Long thảo này liên quan tơi chuyện trúc cơ của sư huynh Vi Thắng, nếu có chút sai sót, chuyện sẽ thế nào? Trong thâm tâm hắn cực kỳ bội phục sư huynh Vi Thắng, chân thành hy vọng sư huynh Vi Thắng có thể trúc cơ thành công, hết sức chú tâm.
Hắn vội cúi người kiểm tra cây Hỏa Long thảo.
Mặt đất chung quanh còn ẩm ướt, hẳn là không thiếu nước, vậy là chuyện gì? Kiến thức của hắn đối với linh dược ít tới thương cảm, đừng nói là Hỏa Long thảo hạng ba. Hắn vắt óc suy nghĩ, cố gắng nhớ lại kinh nghiệm hai năm trồng linh cốc, tình huống khi nào giống như bệnh chứng của gốc Hỏa Long thảo này.
Chẳng lẽ có sâu sao?
Hắn không dám nghĩ tới, nhưng lập tức đặt tay lên Hỏa Long thảo, vì Canh Kim quyết không gây thương hại cho linh dược, không ngại thử một lần.
Tế sa màu ám kim từ ngón tay Tả Mạc chìm vào trong thân thể Hỏa Long thảo, thần thức của hắn cùng theo Canh Kim khí mang tiến vào trong thân Hỏa Long thảo.
Trong thân mỗi loại linh dược có một thế giới bất đồng, nội bộ linh cốc mênh mông xanh mượt, mà nội bộ Hỏa Long thảo lại rừng rực một màu đỏ.
Còn không kịp quan sát, một khí tức âm lãnh nhìn chằm chằm thần thức của hắn.
Tả Mạc ngược lại thấy bĩnh tĩnh, hắn sợ nhất là không biết chuyện gì xảy ra, giờ phát hiện vấn đề thì dễ làm.
Anh đây có Canh Kim khí mang, chuyên diệt trừ các loại sâu hại!
Một bầy sâu giáp xác màu bạc, chúng chậm rãi leo trèo trong thân thể Hỏa Long thảo.
Khí tức của chúng không cường đại, không bạo ngược hung tàn bằng những con nha trùng gặp lần đầu, Tả Mạc khẽ yên lòng. Trình độ Canh Kim quyết của hắn có hạn, nếu như có sâu lợi hại, hắn không chỉ hết cách mà còn có thể gặp nguy hiểm.
Thúc đẩy Canh Kim khí mang, lao tới bầy sâu giáp xác màu bạc.
Sâu giáp xác màu bạc tựa hồ không hoảng loạn, chúng nó tiếp tục cắn thân cây trước mặt.
Canh Kim khí mang như một đám mây kim sắc, nhanh chóng bao vây những con sâu giáp xác màu bạc. Tả Mạc an định, tin tưởng rất nhanh sẽ giải quyết chiến đấu. Canh Kim khí mang uy lực mạnh hơn lúc trước, đề thăng không nhỏ, hắn tràn đầy tin tưởng.
Một nén hương trôi qua, trán Tả Mạc bắt đầu xuất hiện mồ hôi.
Hắn gặp phiền toái.
Vô luận hắn thôi động Canh Kim khí mang thế nào chăng nữa, sâu giáp xác màu bạc vẫn thờ ơ như cũ! Hắn rõ ràng cảm ứng được Canh Kim khí mang không gây thương hại đến chúng, bị ngăn trở, không thể tiến lên. Những Canh Kim khí mang như đá mài sắc bén, thậm chí không cách nào lưu lại một vết cắt trên thân sâu giáp xác màu bạc.
Giáp xác thật cứng.
Hạng ba quả nhiên xứng là hạng ba, sâu hại thông gia cũng biến lợi hại, Tả Mạc muốn khóc mà không khóc nổi.
Canh Kim khí mang là thủ đoạn duy nhất hắn có để đối phó sâu hại, mà vị thứ hai biết Canh Kim quyết trong môn phái lại đang nằm trên giường bệnh.
Làm sao đây?
Mồ hôi trên trán chảy càng nhiều, hắn càng nôn nóng. Sư huynh Vi Thắng dựa vào nó mới trúc cơ được, đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn trên tay mình!
Tả Mạc bó tay, Bồ yêu đột nhiên xuất hiện: "Ha ha, ngay cả một con sâu sừng bạc nho nhỏ cũng không làm gì được, ngươi còn muốn làm linh thực phu?"
Tả Mạc hồ nghi nhìn Bồ yêu: "Ngươi có biện pháp?"
Không đợi Bồ yêu nói chuyện, hắn lại trợn mắt: "Ngươi có biện pháp ta cũng không hỏi ngươi."
Kinh nghiệm đau khổ trước đây nói cho hắn, ngàn vạn lần đừng mong chiếm lợi từ Bồ yêu, sẽ chết rất thảm. Nhưng trong lòng hắn không khỏi ngẫm nghĩ tên sâu sừng bạc, suy nghĩ, khi nào đi kiểm tra xem có tra ra sâu sừng bạc không.
Bồ yêu cũng không nổi cáu, miệng lại cong lên, con mắt đỏ như máu hơi nheo lại: "Hì hì, bộ dạng này của ngươi, thật khiến người khác mủi lòng thương! A, tên sư huynh kia cho ngươi ngọc giản, bên trong chả phải có kiếm quyết cơ bản sao? Ngươi có thể dùng kiếm quyết thúc động Canh Kim khí mang mà."
"Thế cũng được sao?" Tả Mạc sửng sốt.
"Ngươi thử cái biết liền." Bồ yêu ném lại một câu, lập tức biến mất không thấy.
Bồ yêu hôm nay rất khác lạ! Phi thường khác lạ!
Tuy thời gian tiếp xúc với Bồ yêu không dài, nhìn không thấu nông cạn của y, nhưng Tả Mạc hiểu rất rõ, tên này cũng chẳng phải loại thiện lương. Hôm nay đột nhiên phát thiện tâm, không bình thường, tuyệt không bình thường. Chẳng qua hắn có thể nghĩ tới, cũng chỉ có chút khác thường, về phần khác ở chỗ nào, hắn nghĩ hồi lâu cũng không ra.
Vấn đề này nhanh chóng bị ném qua một bên, chuyện trọng yếu trước mắt là làm sao giải quyết bầy sâu sừng bạc này. Lời của Bồ yêu, hắn cũng bán tín bán nghi.
Trong ngọc giản sư huynh Vi Thắng cho hắn cũng ghi chép kiếm quyết, đó đều là những kiếm quyết cơ bản nhất, không có chỗ nào cao thâm, dù là người chưa tu luyện kiếm quyết như Tả Mạc cũng rất dễ xem hiểu.
Dùng kiếm quyết thôi động Canh Kim khí mang sao?
Hắn ngồi trên đất, lâm vào trầm tư.
Hồi lâu, hắn đột nhiên nhảy dựng lên, Canh Kim khí mang màu ám kim xuất hiện trên đầu ngón tay hắn. Canh Kim khí mang như đám cát vàng cấu thành, chậm rãi chuyển động, rất đẹp mắt. Canh Kim khí mang đột nhiên chạy chồm, thế tích kịch liệt co rút, chớp mắt, ngưng thành một tiểu kiếm màu ám kim nhỏ bằng hạt gạo.
Kỳ thực gọi nó là tiểu kiếm cũng là khen tặng nó, nó giống như hạt gạt màu vàng bị ép thành phiến mỏng.
Chẳng qua Tả Mạc không để ý tới điểm này, hắn chưa thấy qua mấy cái phi kiếm, sức tưởng tượng phương diện này thật là thiếu hụt.
Một chiêu một thức theo kiếm quyết trong ngọc giản vạch lên, hắn rất nhanh thể hội tới chỗ tốt do thần thức biến cường, hắn có thể dễ dàng thúc dục tiểu kiếm.
Qua lại vài chiêu, rất nhanh hắn luyện được khá thành thạo.
Lần nữa tiến vào trong thân Hỏa Long thảo, sâu sừng bạc vẫn y nguyên thờ ơ gặm Hỏa Long thảo. Tả Mạc không hô hào, trực tiếp một kiếm cắt qua.
Đinh!
Sâu sừng bạc đang thờ ơ bỗng run lên, giáp xác màu bạc tóe lửa.
Được rồi! Tả Mạc vui mừng.
Một kiếm tiếp một kiếm, theo kiếm quyết trong ngọc giản sư huynh Vi Thắng đưa, Tả Mạc không chút nhẹ tay.
Đinh đinh đinh đinh!
Vỏ giáp xác sâu sừng bạc cứng rắn vô cùng, tia lửa bắn tung tóe nhưng y nguyên không xuất hiện vết rạn. Nhưng đối với Tả Mạc, sâu sừng bạc là một bia ngắm không hoàn thủ, có kiên cố nữa, cũng chỉ là bia ngắm.
Tả Mạc đột nhiên nhập thần, kiếm quyết cứng nhắc, dần dần cũng trở nên thuận tay, uy lực Canh Kim tiểu kiếm cũng bắt đầu hiển hiện.
Đinh!
Thanh âm rất khác lạ, giáp xác sâu sừng bạc bị đánh ra một vết rạn!
Tả Mạc đã bắt đầu có vẻ mệt nhọc, thúc động Canh Kim tiểu kiếm so với bình thường dụng Canh Kim kiếm quyết hao phí nhiều linh lực hơn. Mà, yêu cầu với thần thức cũng cao hơn rất nhiều, nếu không phải thai tức luyện thần đột phá một hơi, thần thức của hắn căn bản không đủ để làm tới mức này.
Cuối cùng cũng công phá phòng tuyến của sâu sừng bạc. Tả Mạc hưng phấn, lại vùi đầu băm chém.
Đinh đinh đinh!
Sâu sừng bạc cuối cùng chịu không nổi, ầm một tiếng, bắn tung tóe.
Dám đấu với ta, đáng đời!
Tả Mạc khinh thường nhìn qua thi thể sâu sừng bạc. Chẳng qua, thần thức chấn động không ổn, hắn vội vàng rời khỏi Hỏa Long thảo. Thần thức cùng linh lực tiêu hao lớn, hắn vội vàng ngồi xuống tĩnh tọa, khôi phục linh lực.
Linh lực khôi phục rất nhanh, nhưng thần thức tiêu hao không có tu bổ. Muốn khôi phục thần thức, hắn chỉ có thể nghĩ tới một biên pháp là thai tức luyện thần.
Chẳng lẽ đây mới là mục đích chính của Bồ yêu?
Hắn không khỏi do dự. Hắn nhìn lại Hỏa Long thảo trước mặt, do dự khoảnh khắc, hắn vẫn quyết định, trước tiêu diệt sâu sừng bạc đã.
Đây là lần đầu sau khi đột phá một hơi hắn vận chuyển thai tức luyện thần. Cơ hồ hắn vừa ngồi yên, hít một hơi xuống bụng vận chuyển công pháp, cảm giác tê dại chưa từng có, từ sâu trong cốt tủy tràn ra, cả người phiêu phiêu muốn bay.
Tâm tĩnh thần minh, như có như không, hắn mới phát hiện, không biết từ lúc nào, hư không trong ý thức hải của hắn của hắn có thêm một ngôi sao. Ngôi sao không chói mắt, hơi ảm đạm, hỏa diễm trong ý thức hải bay múa đoạt đi ánh sáng của nó, bình thường hắn căn bản không chú ý tới.
Ảo ảnh sao?
Tả Mạc không khẳng định.
Thêm một ngôi sao, ý thức hải rơi vào biển lửa, dạng biến hóa này cũng không mang tới cho hắn nhiều cải biến.
Tỉnh lại từ nhập định, Tả Mạc thần thanh khí sảng, kiểm tra một phen, thần thức tựa hồ tăng cường một chút. Hắn vừa mừng vừa lo, thần thức tăng trưởng tự nhiên là tốt, nhưng bài học đột phá lần trước còn ngay trước mắt.
Diệt xong mấy con sâu sừng bạc này, tuyệt đối không thể luyện thêm.
Hắn thầm cảnh cáo mình như vậy. Cảm giác thoải mái cùng cực vừa rồi bất giác khiến hắn mê say, nhưng cũng khiến hắn càng cảnh giác. Cái gì thơm ngon không nhất định là canh cá, cũng có thể là độc dược. Sự khác thường của Bồ yêu khiến hắn cảm thấy khả năng là độc dược là rất lớn.
Dần dần Tả Mạc nắm giữ yếu quyết, hiệu suất tăng nhiều, kiếm quyết càng lúc càng sắc bén, trước không làm gì được sâu sừng bạc, giờ thành thục như 1 + 1 = 2, chém chết dưới kiếm!
Tả Mạc cảm thấy sướng khoái, bất quá hắn vẫn rất có lý trí, không luyện nhiều.
Sâu sừng bạc bị chém giết, Hỏa Long thảo lập tức hiện ra sinh cơ bừng bừng. Tả Mạc còn phát hiện một quy luật, chỉ cần đem thiên địch trong gốc cây giết chết, thi thể của thiên địch này sẽ thành phân bón tốt nhất.
Liên tiếp mấy ngày, hắn đều trông coi Hỏa Long thảo, sợ xuất hiện ngoài ý muốn.
Một ngày, hắn vẫn bình thường tới Lãnh Vụ cốc.
Uy, đây là cái gì?
Hắn nhìn tới thân Hỏa Long thảo, một quả nhỏ màu đỏ lớn như hạt gạo, quả nhỏ này trước màu xanh lục, giờ đã biến đỏ rực. Chỉ là bằng kiến thức ít tới thảm thương của hắn về linh dược, hắn rất khó phán đoán quả nhỏ này rốt cục là quả hay hạt giống.
Chẳng qua, không quản là quả hay là hạt giống, điều này đều cho thấy gốc Hỏa Long thảo này sinh trưởng tốt, đây là chuyện tốt. Điều hắn lo nhất là Hỏa Long thảo không hợp thổ nhưỡng, hoặc là xuống hạng, hắn không còn thể diện đi gặp sư huynh Vi Thắng.
Liên tục mấy ngày, hắn cẩn thận trông coi Hỏa Long thảo. Hỏa Long thảo là linh dược tính dương điển hình, thích hợp dùng Xích Viêm quyết, mỗi ngày Tả Mạc đều không quên thi triển cho nó mấy lần, phiến lá của nó ngày càng đỏ tươi, quả nhỏ lớn như hạt gạo kia cũng to như hạt đậu nành, màu sắc ngày càng thẫm đậm, hết thảy đều tốt, cho tới khi sư huynh Vi Thắng tìm tới cửa.

Tu Chân Thế Giới - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/915