Chương 194 : Kim Giáp vệ


Tả Mạc cảnh giác nhìn ba vị khách không mời mà tới đag lơ lừng trên không.
Người vừa nói là một nam tử mặt vàng, Tả Mạc cũng nhận ra đó chính là người thần bí đã cùng hắn giao thủ trong Thí Kiếm hội. Phía sau gã có hai người, một là Thường Hoành, một là Quỷ Phong. Ba người này sao lại đi cùng nhau vậy? Hắn nghĩ thầm trong lòng.
Hơn nữa ba người xuất hiện ngay lúc này, làm gì có chuyện trùng hợp như thế? Tám chín phần mười là cả ba đã trốn trong chỗ tối rình coi muốn chiếm tiện nghi, kết quả thấy hắn đánh thắng đành phải chạy tới chào hỏi.
Tả Mạc lúc này giống như nỏ mạnh hết đà, giờ để cả ba người cùng tiến lên, hắn cũng không dám. Ba tên này thực lực ai cũng mạnh mẽ chẳng kém gì hắn, mà hắn lại vừa kiếm được một khoản phi nghĩa, nếu ba người thấy mùi tiền nổi máu tham, sợ rằng mạng nhỏ của hắn cũng khó bảo toàn.
"Tiểu đệ vừa trải qua một trận đại chiến, thân chịu trọng thương, cần tĩnh dưỡng gấp, không rảnh chiêu đãi ba vị, xin thông cảm cho!" Nói xong cũng chẳng buồn để ý tới ba người, trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa.
Động tác nhanh nhẹn lưu loát, không có chút nào giống thân thể bị trọng thương?
Trên bầu trời ba người lập tức câm miệng, bọn họ vốn tưởng rằng Tả Mạc sẽ khách sáo một phen, dù thế nào cũng có thể tìm được cách lôi kéo làm quen. Nào ngờ bọn họ đánh giá thấp độ dày của da mặt Tả Mạc, hành động vô lại xoay người rồi chuồn thẳng như vậy, bọn họ cũng chẳng có cách nào.
Nếu lúc này cứ cố ý hạ xuống, vậy tức là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn có ý đồ gây rối. Thực ra một chút hư danh này ba người đều không quá quan tâm. Nhưng khi cả ba vừa nhìn vào từng cái hố to dưới chân, ý đồ cố ý xông vào trong đầu lập tức biến mất.
Tận mắt thấy giặc Ô Phong bị diệt, ba người đều rất kiêng kỵ với phù trận trên đảo Hoang Mộc
Tả Mạc cũng chẳng quản ba người, nếu bọn họ thực sự dám xông vào đảo Hoang Mộc, hắn cho dù đem Phạm Âm hoàn huỷ đi cũng sẽ liều chết đánh một trận cùng bọn họ.
Khi hắn thấy cả ba vẫn đứng ngoài đảo thì trong lòng mới khẽ thả lỏng, âm thầm thả tháp nhỏ ra, chuẩn bị cho lúc nào cần. Phạm Âm hoàn bị ném vào trong hoả trận dung nham để ôn dưỡng một lần nữa, hắn cũng bắt đầu dưỡng thương.
Lần này thân thể bị tổn thương vượt ngoài dự tính của hắn. Nhất là hắn trong tính huống bị thương rồi lại còn liên tục chiến đấu, dùng dược lực đè nén thương thế, bên ngoài nhìn qua không vấn đề gì song thực tế đã bị nội thương nghiêm trọng.
Cũng may trước khi hắn tới sư phụ đã chuẩn bị cho rất nhiều linh đan, không nghĩ tới nhanh vậy đã dùng tới.
Hắn đút một viên linh đan vào trong miệng, khoanh chân nhập định.
Linh đan vừa vào miệng lập tức hoá thành một cảm giác tươi mát, theo linh lực vận chuyển trong cơ thể hắn, tản ra nhập vào các góc trong thân thể. Cảm giác nóng rực đến từng bộ phận trong thân thể lập tức giảm bớt đi nhiều, hắn cảm thấy thư thái không nói nên lời.
Đầm đen đang có bốn muơi hai người ngâm trong đó, bọn họ hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thỉnh thoảng lộ vẻ đau đớn. Từng sợi khói đen theo làn nước đầm lặng lẽ chảy vào trong thân thể họ, từ từ lan tràn ra.
Ánh mắt Bồ yêu chuyển sang ba tên giặc Ô Phong Ngưng Mạch kỳ, cả ba tên này đều đã bị nhuộm đen toàn thân, nhìn qua trông như cục than. Trên trán ba người đều nhô lên một cục nhỏ, phảng phất như có thứ gì muốn mọc ra.
Bồ yêu lại chuyển sang ngắm nhìn vào khớp xương trắng trên tay, tự nói tự nghe: "Không nghĩ tới ở đây lại có thể thấy xương Thương Long, tiểu tử này đúng là vận cứt chó. Ài, dùng thứ này trên người đám đồ bỏ Ngưng Mạch các ngươi, đúng là phí phạm đồ tốt!"
Cảm khái một lát, tay hắn hơi dùng sức, bộp, xuơng trắng lập tức nát bấy.
Tay giương lên, bột xuơng Thương Long liền hoá thành ba mũi tên trắng, chìm vào trong cơ thể ba gã giặc Ô Phong Ngưng Mạch kỳ.
Ba tên tu giả Ngưng Mạch kỳ lập tức run lên bần bật như cái sàng, bộ mặt đen thui vặn vẹo, thần sắc cực kỳ đau đớn. Bỗng nhiên, làn da màu đen của bọn họ như cuộn sóng nhấp nhô không yên, một tầng như vẩy mà không phải vẩy, như sừng mà không phải sừng không ngừng mọc ra.
Chỉ một lát sau, ba người này đã hoàn toàn thay đổi, thân thể bọn họ bao trùm bởi một tầng lân phiến màu trắng tinh xảo vô cùng, tựa như một chiếc áo giáp tinh xảo. Cục u trước trán không ngừng mở ra, phốc, một cái sừng nhọn hoắt màu đen phá da mọc dài ra, tới khi được khoảng ba tấc mới ngừng lại.
"Bạch Lân thị (người hầu vảy trắng)! Xương Thương Long quả nhiên là đồ tốt." Bồ yêu lộ vẻ hơi ngạc nhiên, lại chợt hưng phấn nghiêng đầu suy nghĩ một lát, lại bỗng cười ha hả, tay quơ vào giữa khoảng không một cái.
Trong tay hắn lập tức có thêm ba cái hộp ngọc, rõ ràng là hộp Linh Lung mà Tả Mạc yêu quý tới cực điểm.
Bóp nát hộp ngọc, Bồ yêu nhẹ nhàng vẫy một cái, ba ngọn Kim Ô hoả liền bay về phía ba người.
Kim Ô hoả rơi xuống trên lân phiến màu trắng, lập tức kêu vang một tiếng rồi tiến vào trong cơ thể bọn họ, không còn tung tích. Gần như đồng thời, xung quanh ba người bốc lên từng làn khói, nước đầm đen xung quanh thân thể bọn họ cũng vang lên từng tiếng sùng sục như đang sôi lên.
Sương khí đầm đen lượn lờ, vẻ mặt Bồ yêu càng lúc càng hưng phấn, hắn tựa như một đứa trẻ bướng bỉnh tìm được một món đồ chơi thú vị.
Hắn lại duỗi tay ra quơ một cái giữa không trung.
Leng keng leng keng!
Nếu như tả Mạc nhìn thấy cảnh tượng này nhất định sẽ tức giận tới hộc máu. Trên tay Bồ yêu là một nắm Xích Hoả thạch, trong đó còn có cả ba khối Xích Hoả thạch tứ phẩm. Phải biết rằng Tả Mạch tổng cộng chỉ có sáu khối Xích Hoả thạch tứ phẩm mà lần này đã bị Bồ yêu móc đi hơn nửa rồi.
Tay trái hắn khẽ điểm vào giữa không trung một cái, một ngọn lửa màu đỏ pha đen yêu diễm xuất hiện trước mặt hắn.
Hắn đau lòng đem Xích Hoả thạch trong tay quăng vào trong ngọn lửa, lại không ngừng quơ tay vào giữa không khí, từng kiện tài liệu xuất hiện trên tay hắn nhưng hắn chẳng buồn nhìn, trực tiếp ném vào trong ngọn lửa.
Chừng nửa canh giờ sau, ngọn lửa dần dần tán đi, ba thanh kiếm lớn đỏ bừng xuất hiện trước mặt hắn.
Kiếm lớn cao cỡ nửa người, lưỡi kiếm rộng tới mức khiến nó nhìn qua như một cái cửa nhỏ. Thân kiếm đỏ bừng như màu đỏ của sắt bị nung trong lò, toả ra nhiệt độ cực cao.
Mà lúc này, trong đầm đen, làn khói trên đỉnh đầu ba người tản ra, lộ ra thân hình cả ba. Lân phiến trên mình ba người đã nhuộm thêm một tầng màu vàng óng khiến cho bọn họ lúc này nhìn như mặc giáp vàng, uy vũ bất phàm, cái sừng màu đen trên trán cũng đã biến mất không thấy đâu nữa.
Lúc trước cả ba còn có vài phần âm u quỷ dị đáng sợ song lúc này toàn thân không một chút âm khí, tựa như thiên thần hạ phàm, có thể thấy được một luồng khí dương cương sắc bén toả ra.
"Xương Thương Long, Kim Ô hoả, U Minh đàm, yêu vệ được luyện chế ra thật khiến người ta mong đợi!"
Bồ yêu đắc ý cười nói: "Bạch Lân thị, không được không được, phải thay cái tên khác, Kim Giáp vệ! Cái tên này không tồi. Ha ha, ai có thể nhìn ra được bọn chúng là yêu vệ đây?"
Chỉ ung dung vuốt cằm trong chốc lát Bồ yêu lại lẩm bẩm: "Ồ, không được, như vậy quá xấu, phải sửa lại."
Hắn phun ra một ngọn lửa, ngọn lửa gặp gió lớn lên, phút chốc đã bao phủ lên một trong số đó. Lập tức âm thanh xèo xèo do da thịt bị đốt cháy vang lên, chỉ trong chốc lát, ngọn lửa tán đi, hình dáng người vừa bị đốt đó lập tức biến đổi. Giờ toàn thân hắn được bao phủ trong một bộ áo giáp màu vàng kim, ngay cả mặt cũng được phủ kín, mũ giáp chắc chắn che trước mặt, chỉ lộ đôi mắt. Lân phiến lấnh lánh ánh kim giờ hoá thành một bộ ám giáp vảy cá màu vàng kim, ngoài vẻ uy vũ giờ lại thêm vài phần trầm mặc và thần bí.
Bồ yêu rốt cuộc cũng lộ vẻ thoả mãn, không bao lâu sau cả ba gã đều được cải tạo xong.
Ba thanh kiếm đỏ rực hoá thành ba tia sáng đỏ bay về phía ba người.
Chỉ thấy cả ba cùng giơ tay lên, vững vàng đón lấy phi kiếm. Lại thấy ba gã Kim Giáp vệ trang nghiêm chống kiếm, một cỗ khí thế uy nghiêm đồ sộ chậm rãi tản ra.
Bồ yêu đồng tình nhìn thoáng qua những tên giặc Ô Phong khác còn đang ngâm mình trong đầm đen: "Mấy tên bỏ đi các ngươi đành phải lưu lại làm cu li vậy."
Tả Mạc tỉnh dậy từ trong nhập định, ánh mắt lộ ra vài phần mừng rỡ, thương thế trên người hắn đã đỡ hơn đến bảy tám phần. Chỉ cần tiếp tục tĩnh dưỡng thêm một đoạn thời gian là có thể khôi phục như lúc ban đầu rồi. Hơn nữa càng làm hắn cảm thấy kinh hỉ là linh lực vốn đã ngừng trăng trưởng trong cơ thể hắn không ngờ lại tăng lên một chút.
Tuy rằng không tăng nhiều lắm, song đối với kẻ đã bị ngưng lại bao lâu như Tả Mạc, đây tuyệt đối là niềm vui bất ngờ.
Đang lúc hắn vui vẻ bỗng thấy Bồ yêu khuôn mặt đắc ý, vênh vênh váo váo dẫn theo ba tên toàn thân mặc giáp tiến tới.
Tả Mạc sửng sốt, vẻ mặt cảnh giác chỉ vào ba người đứng sau hắn: "Bọn họ là ai?"
Ba nguời toàn thân bao phủ trong giáp vàng, không nhìn rõ khuôn mặt, song Tả Mạc có thể cảm thụ được cỗ khí tức kinh khủng do ba người phát ra.
Ba người này thực lực sâu tới khó lường!
Tả Mạc vốn thần thức hơn người nên cảm nhận cực kỳ nhạy cảm, ba kẻ này tạo cho hắn cảm giác nguy hiểm, thậm chí hơn cả lão đại của đám giặc cướp. Ba tên lợi hại này từ đâu tới? Từ chỗ nào chui ra?
Ánh mắt hắn chuyển sang thanh kiếm lớn trên tay ba người, không khỏi âm thầm nuốt nước miếng.
Con mẹ nó, nhà ai mà xa xỉ thế!
Xích Hoả thạch, tuyệt đối không dưới muời khối, hơn nữa trong đó tuyệt đối có một đến hai khối là từ tứ phẩm trở lên. Thiên Mục ngân, thứ này quý giá tới cực điểm, Tả Mạc vốn cũng chỉ có hai ba khối, song trong bất cứ thanh kiếm nào trong tay ba người này đều đựơc cho vào ít nhất một hai khối Thiên Mục ngân. Còn có Hồng Diễm Minh châu, nó là tài liệu thuộc tính hoả cực tốt, giá cao chót vót! Trong mỗi thanh kiếm trong tay ba người đều có ít nhất ba viên.
Cả núi tiền! Tuyệt đối là cả núi tiền!
Tả Mạc nhìn tới mức nước bọt chảy ròng ròng, chỉ riêng thanh ba trọng kiếm trên tay ba người này đã là cả núi tiền rồi! Nếu không phải trên người cả ba toả ra khí tức cương mãnh nguy hiểm áp bách hắn, nói không chừng hắn sẽ nóng đầu chạy tới cướp.
Chẳng qua, số tài liệu này, nhìn qua cũng thật quen quen…
Đang lúc hắn nghi hoặc lại nghe Bồ yêu đắc ý vô cùng nói: "Bọn chúng là Kim Giáp vệ! Mới luyện chế xong, ngươi có muốn xem thử hay không?"
"Kim Giáp vệ?" Tả Mạc sửng sốt: "Không phải ngươi bảo đi luyện chế Tiểu Yêu vệ sao?"
"Tiểu Yêu vệ đẳng cấp quá thấp." Bồ Yêu vẻ mặt khinh thường nói tiếp: "Huống chi giá bán của chúng quá thấp. Ngươi xem xem, đám Kim Giáp vệ này không chút âm khí, quá thích hợp để giữ thể diện, hơn nữa bọn chúng cương mãnh không lùi, dũng mãnh thiện chiến, là tay chân trong tay chân!"
"Thật không?" Tả Mạc vẻ mặt nghi ngờ.
"Cái thứ kiến thức nông thôn quê mùa nhà ngươi đương nhiên chưa từng thấy thứ cao cấp như vậy rồi!" Bồ yêu vẻ mặt khinh bỉ, vỗ tay kêu bốp một cái.
Bỗng dưng, một Kim Giáp vệ phía sau hắn đột nhiên biến mất tại chỗ.
"U!" Một tiếng quát lớn hùng hồn bỗng nhiên vang dội.
Tả Mạc chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên sáng ngời, ánh sáng đỏ chói chang khiến hắn phải nheo mắt lại.
Một ánh kiếm bá đạo cương mãnh màu lửa đỏ sáng lên, một kiếm này tựa như muốn xé rách không gian, khí tức nóng rực, tàn khốc, bá đạo tràn ngập trong không trung.
Tả Mạc trong lòng hoảng sợ, tóc gáy hắn dựng đứng cả lên, cảm giác nguy hiểm nồng đậm tựa như tảng chì lớn ép xuống ngực khiến hắn vô cùng khó chịu.
Ánh kiếm đột nhiên biến mất không chút dấu hiệu!
Không biết từ khi nào, Kim Giáp vệ đã trở lại vị trí vừa rồi của mình.
Tới tận lúc này, Tả Mạc mới nghe thấy một tiếng "keng" khẽ vang lên. Khác hẳn ánh kiếm sáng lạn, âm thanh của kiếm lại gần như không có.
Tả Mạc ngây người tại chỗ!

Tu Chân Thế Giới - Chương #194


Báo Lỗi Truyện
Chương 194/915